Theo lịch trình không thay đổi, cứ bốn năm một lần vào dịp trước lễ Phục sinh, cuộc bầu cử tổng thống lại diễn ra. Năm 1992, Hội Goldman tham gia rất tích cực vào chiến dịch tranh cử của Bill Clinton.
Bác Saul ủng hộ Đảng Dân chủ một cách nhiệt thành, điều này thường gây ra những căng thẳng vào kì nghỉ đông của chúng tôi ở Florida, trong dịp lễ Năm mới 1992. Mẹ tôi khẳng định rằng ông nội lúc nào cũng bỏ phiếu cho Đảng Cộng hòa, nhưng kể từ khi bác Saul bỏ phiếu cho Đảng Dân chủ thì ông liền theo phe bác. Dù sao thì chính bác Saul là người dạy cho chúng tôi những bài học đầu tiên về quyền công dân, bằng cách lôi kéo chúng tôi ủng hộ các mục đích tranh cử của Bill Clinton. Lúc đó chúng tôi mười hai tuổi và đây cũng là thời kì Hội Goldman phát triển rực rỡ nhất. Tôi chỉ sống vì Hội, vì những giây phút bên nhau. Chỉ ý tưởng được tham gia vào cuộc vận động cùng Hội Goldman - cũng không quan trọng là ủng hộ cho ai - đã khiến tôi ngập tràn vui sướng.
Woody và Hillel vẫn làm việc cho ông Bunk. Họ không chỉ làm việc vì vui thích, mà còn để kiếm thêm tiền tiêu vặt. Họ làm rất nhanh và tốt. Một số cư dân ở Oak Park bực mình vì sự chậm chạp của ông Bunk, thậm chí đã liên hệ trực tiếp để đề nghị họ chăm sóc vườn. Trong những trường hợp đó, họ chia cho ông Bunk hai phần trong tổng thu nhập kiếm được. Ông Bunk cũng không biết gì về chuyện này, số tiền còn lại họ đút vào túi áo, hoặc cất trong hộp đựng găng tay trên xe bán tải. Khi đến Baltimore, tôi cực thích giúp họ, nhất là khi họ làm việc cho khách hàng riêng. Họ tạo dựng được đội ngũ khách quen, họ mặc áo đồng phục in chữ Hội làm vườn Goldman, từ 1980 ở ngay phía ngực áo gần tim. Họ cũng làm cho tôi một cái áo giống thế. Chưa bao giờ tôi cảm thấy tự hào hơn là được ở Oak Park cùng với họ, cả ba mặc đồng phục y xì nhau thật là tuyệt vời.
Tôi vô cùng thán phục các ý tưởng kiếm tiền xuất sắc của hai người anh họ và cũng rất ư tự hào vì có thể kiếm được chút tiền bằng chính công sức của mình. Đấy là tham vọng nảy sinh từ khi tôi khám phá ra các khả năng sáng tạo từ đứa bạn cùng lớp tên là Steven Adam ở trường Montclair. Steven cực kì tốt bụng, cậu thường mời tôi đến nhà chơi suốt chiều, rồi buổi tối lại mời tôi ở lại ăn cơm. Nhưng có những lúc đã ngồi vào bàn ăn rồi, cậu vẫn có thể bất chợt lên cơn tức giận điên cuồng. Trái ý một chút là cậu bắt đầu hỗn láo với mẹ một cách kinh hoàng. Chẳng hạn, chỉ cần thức ăn không hợp với khẩu vị thôi thì cậu đập tay xuống bàn khiến tất cả bát đĩa cốc chén rung bần bật, rồi hét tướng lên:
- Con đếch muốn cái thứ nước cam như nước rác của mẹ, tởm lợm!
Ngay lập tức ông bố đứng lên. Lần đầu tiên chứng kiến cảnh đó, tôi cứ nghĩ ông bố sẽ tát cho Steven mấy cái, nhưng tôi vô cùng kinh ngạc khi thấy ông bố với tay lấy con lợn nhựa đựng tiền tiết kiệm trên tủ. Lúc nào cũng đúng vở kịch đó. Ông bố chạy theo Steven, nói to:
- Bỏ tiết kiệm vì nói bậy! Ba chữ, trừ bảy mươi lăm xu! Nhét tiền vào lợn ngay!
Steven vừa bỏ chạy vừa giơ ngón tay giữa lên đáp trả.
- Quên đi! Bố đi mà nhét!
Ông bố, giọng đã trở nên run rẩy, tiếp tục:
- Bỏ tiền tiết kiệm vì tội nói bậy! Bỏ tiền tiết kiệm vì tội nói bậy ngay!
Steven vặc lại:
- Im đi, đồ chuột chết, đồ ác quỷ!
Còn ông bố thì đi không vững, khập khà khập khiễng, cứ như con lợn tiết kiệm quá nặng trên cánh tay gầy guộc của ông:
- Bỏ tiền tiết kiệm vì tội nói bậy! Bỏ tiền tiết kiệm vì tội nói bậy đi!
Giống như trong truyện ngụ ngôn, cái kết bao giờ cũng giống nhau. Ông bố nản chí bỏ cuộc. Để giữ thể diện, ông chống chế:
- Thôi được, bố sẽ ứng trước tiền cho con, nhưng bố sẽ trừ tiền tiêu vặt!
Ông rút trong túi ra tờ năm đô la nhét lợn rồi rón rén ngồi lại vào bàn ăn. Thế là Steven không chạy nữa, ngồi lại vào chỗ của mình. Cậu không bị mắng mỏ gì, vừa ợ to vừa ăn nốt món tráng miệng theo kiểu rất thô tục. Ăn xong cậu trốn vào phòng riêng, mang theo cả con lợn đựng tiền tiết kiệm, và đóng cửa. Còn mẹ Steven chở tôi về nhà. Tôi nói với mẹ Steven:
- Cháu cảm ơn bác rất nhiều, bác Adam, cảm ơn bác về bữa ăn rất ngon.
Steven rất có khiếu kiếm tiền. Không chỉ kiếm tiền nhờ ăn nói hỗn láo mà còn nhờ giấu chìa khóa ô tô và chỉ trả lại khi được trả tiền. Buổi sáng, khi phát hiện ra chìa khóa ô tô bị giấu mất thì ông bố đứng trước cửa phòng cậu con quý tử van nài:
- Steven, thôi nào, bố xin con, trả lại chìa khóa cho bố đi làm, nếu không bố sẽ bị muộn mất. Con biết điều gì sẽ xảy ra nếu bố đi làm muộn rồi đấy, bố sẽ bị đuổi việc. Chính ông chủ của bố đã bảo thế.
Bà mẹ đến hỗ trợ, đập cửa thình thình như phát điên:
- Mở cửa ra, Steven! Lạy Chúa, mở cửa ngay ra nào, con có nghe thấy không hả? Con muốn bố bị mất việc rồi cả nhà ra đường à?
- Mặc kệ! Nếu bố muốn cái chìa khóa chết dẫm này thì đưa con hai mươi đô la đây.
- Được rồi, - ông bố rên rỉ, - được rồi.
- Bố nhét tiền qua khe cửa đi! - Steven ra lệnh.
Ông bố tuân theo, cánh cửa chợt mở ra, chìa khóa rơi ngay vào giữa mặt ông.
Ở trường, tuần nào Steven cũng cho chúng tôi xem xấp tiền ngày càng dày. Với số tiền đó, cậu vô cùng rộng rãi bao chúng bạn ăn kem. Tấm gương Steven như có hiệu quả phát động phong trào. Thường thì sau người tiên phong bao giờ cũng có những kẻ bắt chước. Nhưng những kẻ bắt chước ít khi thành công bằng: Tôi biết cậu bạn Lewis của mình cũng cả gan kiếm tiền bằng cách hỗn láo với bố, nhưng phần thưởng cậu nhận được lại là hai cái bạt tai và không còn bao giờ dám thử lần nữa. Thế nên tôi rất hãnh diện lúc từ Baltimore trở về Montclair với cái túi đầy tiền mà tôi đã bỏ sức lao động để làm vườn, nó có thể giúp tôi lấy le với bạn bè bằng nhiều chầu khao kem.
Ông Bunk lúc nào cũng khó dễ lúc trả tiền cho tôi. Lúc thấy tôi đến, ngay lập tức ông càu nhàu bảo không trả lương. Riêng Hillel và Woody đã khiến ông tốn kém quá rồi, nhưng sau mỗi ngày làm, hai anh họ luôn chia tiền kiếm được với tôi. Mặc dù ông Bunk chỉ làm mỗi một việc là kêu ca phàn nàn suốt ngày, nhưng chúng tôi đều quý ông. Ông gọi chúng tôi là “lũ lỏi con”, còn chúng tôi gọi ông là Skunk* vì cái mùi của ông. Ông Skunk là người đàn ông thô tục hiếm có, mỗi khi nghe thấy chúng tôi xuyên tạc tên mình, ông liền bật ra những câu chửi bậy khiến chúng tôi vô cùng khoái trá:
- Tao tên là Bunk! Bunk! Có khó khăn gì đâu hả lũ đầu đất kia! Bunk bắt đầu bằng chữ B. B ấy!
Tháng Hai năm 1992, mặc dù thất bại trong bầu cử sơ bộ tại New Hampshire, Bill Clinton vẫn là thành viên sáng giá của Đảng Dân chủ. Chúng tôi ủng hộ bằng cách kiếm những miếng dán, đem dán lên các thùng thư, bộ phận hãm xung trên xe ô tô của khách hàng ông Bunk, và cả xe bán tải của ông nữa. Mùa xuân năm đó, cả nước Mỹ rúng động sau khi có công bố chính thức việc bốn viên cảnh sát bị kết tội truy đuổi rồi đánh đập dã man một công dân da màu. Những hình ảnh đánh đập được một người vô tình quay lại đã khuấy động cả nước Mỹ. Cả thế giới đều biết đến vụ việc này dưới tên gọi vụ Rodney King*.
- Tớ chẳng hiểu cái gì cả. - Woody nói, miệng đầy thức ăn. - Hồi tị nghĩa là gì?
- Woody yêu quý, trước khi nói thì phải nuốt hết thức ăn đi chứ cháu. - Bác Anita nhẹ nhàng khiển trách.
Hillel hăm hở giải thích.
- Ông công tố viên nói rằng bồi thẩm đoàn không công bằng và cần phải thay một bồi thẩm đoàn mới. Có thể thay toàn bộ hoặc một phần. Như thế người ta gọi là hồi tị.
- Nhưng tại sao? - Woody hỏi, nuốt vội thức ăn trong miệng để nói cho kịp vì không muốn bỏ lỡ bất kì trao đổi nào.
- Bởi vì họ là người da màu. Rodney King cũng là người da màu. Ông công tố viên nói rằng với một bồi thẩm đoàn toàn người Mỹ gốc Phi thì bản án đưa ra sẽ thiên vị. Chính vì thế ông yêu cầu quyền hồi tị với bồi thẩm đoàn.
- Ơ, nhưng nếu lập luận như thế thì một bồi thẩm đoàn toàn người da trắng sẽ đứng về phía cảnh sát!
- Chính xác! Vấn đề nằm ở đó. Hội đồng xét xử da trắng tuyên trắng án cho những cảnh sát da trắng đánh đập một người da đen. Chính vì thế mới có những vụ bạo động.
Vụ Rodney King là đề tài duy nhất bên bàn ăn của nhà Goldman ở Baltimore. Hillel và Woody say sưa theo sát diễn biến. Vụ việc đã khơi dậy trong Woody sự hiếu kì đối với các vấn đề chính trị. Vài tháng sau, vào mùa thu năm 1992, cũng không có gì bất ngờ khi cả hai dùng tất cả các ngày nghỉ cuối tuần để tham gia chiến dịch vận động cho Bill Clinton, tham gia hoạt động ở khu ủng hộ Đảng Dân chủ tại địa phương trên bãi đỗ xe của siêu thị Oak Park. Cả hai là những thành viên trẻ nhất tham gia nhóm vận động tranh cử. Một hôm, có nhóm truyền hình địa phương đã phát hiện ra điều này, còn phỏng vấn cả hai để đưa tin thời sự.
- Tại sao cháu lại bỏ phiếu cho Đảng Dân chủ hả cậu bé? - Nhà báo hỏi Woody.
- Vì bạn Hillel của cháu nói đó là điều đúng đắn.
Nhà báo hơi bối rối, bèn quay sang hỏi Hillel.
- Thế còn cháu, cháu nghĩ Clinton sẽ đắc cử không?
Thế là như bị thôi miên, ông nhà báo lắng nghe chăm chú câu trả lời của cậu bé mới mười hai tuổi:
- Chúng ta cần phải nhìn nhận mọi việc thật rõ ràng. Đây là một cuộc bầu cử khó khăn. George Bush đã gặt hái được khá nhiều thành công trong nhiệm kì của mình, và vài tháng trước cháu đã đánh giá rằng ông ấy sẽ tái đắc cử. Nhưng hiện đất nước đang rơi vào suy thoái kinh tế, tình trạng thất nghiệp đang rất cao, cộng thêm gần đây là những bạo loạn tiếp sau vụ Rodney King, tất cả sẽ khiến mọi chuyện không dễ dàng cho ông ấy nữa.
Cùng với giai đoạn bầu cử tổng thống này, có một học sinh mới chuyển tới lớp của Woody và Hillel, cậu bạn mới này tên là Scott Neville, bị bệnh xơ nang phổi và có vấn đề về hình thái, trông còn còm nhom hơn cả Hillel.
Thầy hiệu trưởng Hennings đến giải thích cho cả lớp hiểu xơ nang phổi là thế nào. Cả lớp chỉ ù ù cạc cạc hiểu là Scott hít thở vô cùng khó nhọc, nên đặt cho cậu biệt danh “Nửa Phổi”.
Scott không thể chạy nhanh và như thế đồng nghĩa với không thể chạy trốn, thành thử trở thành nạn nhân mới của Lợn. Nhưng chuyện này chỉ kéo dài có vài ngày, vì ngay khi nhận ra điều đó, Woody liền đe dọa đấm vỡ mũi Lợn. Ngay lập tức Lợn đành dừng trò chơi của mình.
Woody chăm sóc Scott hệt như đã canh chừng cho Hillel. Cả ba nhanh chóng trở nên thân thiết.
Gần như ngay lập tức, tôi được nghe kể về Scott. Phải thú nhận rằng trong tôi có gì đó gọi là ghen tuông khi thấy các anh họ của mình tạo thành bộ ba với một người khác không phải tôi: Scott cùng đi thủy cung, công viên và vào đêm bầu cử, trong khi tôi đang buồn chán ở Montclair thì bác Saul dẫn Hillel và Woody thêm cả Scott và bố cậu ấy, tên là Patrick, đi xem bầu cử ngay tại trụ sở của Đảng Dân chủ ở Baltimore. Lúc công bố kết quả, họ nhảy lên hân hoan vui sướng. Sau đó, tất cả cùng ăn mừng chiến thắng trên phố. Đến nửa đêm, họ dừng lại ở Dairy Shack tại Oak Park, mỗi người gọi một cốc sinh tố chuối cỡ bự. Buổi tối ngày 3 tháng Mười Một năm 1992, các anh họ của tôi ở Baltimore được chứng kiến lễ nhậm chức của tổng thống mới, còn tôi thì đang dọn dẹp phòng.
Đêm đó, khi rốt cuộc họ cũng đi ngủ thì đã là hai giờ sáng. Hillel ngủ mê mệt, nhưng Woody không tài nào ngủ được. Anh lắng nghe những tiếng động xung quanh: Tất cả đều cho thấy hai bác Saul và bác Anita đã ngủ rồi. Woody nhẹ nhàng mở cửa, lén tới phòng làm việc của bác Saul. Anh cầm điện thoại và quay dãy số mà anh đã thuộc lòng. Utah trễ hơn Baltimore ba tiếng đồng hồ. Woody vô cùng vui mừng vì có người nghe máy.
- Alô?
- Con chào bố, là con Woody đây ạ.
- Woody… Woody nào nhỉ?
- Thì… Woody Finn.
- Ồ, Woody! Mẹ kiếp, bố xin lỗi con trai! Con biết đấy, với giọng nói qua điện thoại, bố không nhận ra được con. Thế nào, khỏe chứ con trai?
- Khỏe, khỏe. Tốt quá bố, lâu lắm rồi bố con không nói chuyện với nhau! Tại sao bố không bao giờ nghe máy? Bố có nhận được tin nhắn thoại không?
- Con trai, lúc con gọi là vào giữa chiều, chẳng có ai ở nhà cả. Con biết là bố phải đi làm. Xong bố cũng có gọi điện mấy lần nhưng trại trẻ bảo con không ở đó.
- Tại vì bây giờ con sống với nhà bác Goldman, bố biết rồi đấy.
- Tất nhiên là bố biết rồi, nhà Goldman. Này, thế nào, nói cho bố nghe đi chàng trai, con thế nào?
- Bố ơi, quá tuyệt ấy, chúng con tham gia chiến dịch vận động cho Clinton. Tối nay, con ăn mừng chiến thắng với Hillel và bố cậu ấy. Hillel bảo, chiến thắng có được là nhờ sự đóng góp chút xíu của chúng con. Bố không biết có bao nhiêu cuối tuần chúng con đứng trên bãi đỗ xe của siêu thị để phát tờ rơi với miếng dán cho mọi người đâu.
- Ờ. - Ông bố trả lời với giọng không hứng thú cho lắm. - Đừng mất nhiều thời gian cho những trò vớ vẩn đó con nhé. Chính trị gia rặt một lũ ăn hại!
- Nhưng dù sao thì bố cũng vẫn hãnh diện về con chứ, bố?
- Tất nhiên rồi, tất nhiên rồi, con trai! Bố rất hãnh diện về con.
- Tại vì bố vừa nói chính trị gia là những kẻ ăn hại…
- Không sao, nếu con thích thì được.
- Thế bố thích gì? Bố con mình có thể thích chung gì đó chứ?
- Bố thích bóng bầu dục, con trai ạ! Bố thích đội Dallas Cowboys! Đúng là đội bóng tuyệt vời! Con có xem bóng bầu dục bao giờ không con trai?
- Con không thực sự quan tâm lắm. Nhưng từ bây giờ con sẽ để ý! Khi nào bố đến đây thăm con? Con sẽ giới thiệu bố với gia đình bác Goldman. Họ rất tuyệt vời.
- Được, con trai. Bố sẽ đến sớm, bố hứa.
Sau khi gác máy, Woody ngồi lặng thật lâu trên ghế làm việc của bác Saul, tay vẫn cầm ống nghe.
Qua một đêm, Woody bỗng mất toàn bộ niềm đam mê bóng rổ. Anh chẳng còn muốn chơi bóng rổ nữa. Cả đội Jordan lẫn đội Bulls đều không thể khiến anh say mê bóng rổ trở lại. Từ lúc đó, Woody chỉ theo dõi mỗi đội bóng bầu dục Dallas Cowboys. Anh vẫn tham gia đội bóng rổ ở trường, nhưng không còn toàn tâm toàn ý nữa. Những cú ném bóng vào rổ của anh trở nên hờ hững, nhưng kiểu gì bóng cũng vào rổ. Một buổi sáng thứ Bảy, Woody tuyên bố với Hillel rằng anh không muốn chơi bóng rổ nữa, và chắc sẽ chẳng bao giờ chơi lại. Nghe vậy, Hillel rất bực. Đó là lần đầu tiên xảy ra cãi cọ thực sự giữa hai người.
- Sao tự dưng lại giở trò như thế? - Hillel tức tối vì không hiểu chuyện gì. - Chúng mình đều thích bóng rổ cơ mà, phải không?
- Cậu bị sao thế? Giờ tớ thích bóng bầu dục, thế thôi.
- Thế tại sao lại là đội Dallas? Tại sao không phải Washington Redskins?
- Tại vì tớ thích cái tớ muốn thích.
- Cậu kì thật đấy, một tuần nay cậu kì lắm.
- Còn cậu, một tuần nay cậu là thằng bạn khốn nạn.
- Thôi, đừng cáu nữa! Tớ chỉ thấy là bóng bầu dục chẳng ra gì, thế thôi. Tớ thì tớ thích bóng rổ hơn.
- Thế cậu cứ chơi bóng rổ một mình đi, nếu cậu không thích bóng bầu dục!
Woody bỏ chạy. Mặc kệ Hillel gọi theo, anh cũng không quay lại. Hillel đợi một lúc, hi vọng Woody sẽ về. Nhưng vì mãi không thấy Woody đâu nên Hillel đi tìm: trên sân bóng, ở quán Dairy Shack, trong công viên và dọc những con phố mà hai đứa vẫn thường đi cùng nhau. Hillel vội về nhà báo tin cho bố mẹ.
- Thế là thế nào, các con cãi nhau à? - Bác Anita hỏi.
- Tự nhiên cậu ấy bị bóng bầu dục ám ảnh, mẹ ạ. Con hỏi tại sao thì cậu ấy nổi cáu.
- Điều đó có thể xảy ra chứ, con trai yêu quý. Đừng lo lắng gì. Đôi khi bạn bè cũng cãi nhau. Cậu ấy sẽ không đi xa đâu.
- Vâng, nhưng lần này, cậu ấy giận thực sự mẹ ạ.
Vì Woody vẫn không về nhà nên họ đi tìm khắp khu bằng ô tô. Vô ích. Bác Saul đi làm về, cũng lùng sục toàn bộ khu Oak Park nhưng vẫn chẳng thấy Woody đâu. Bác Anita báo tình hình cho bà Artie Crawford. Đến tận giờ ăn tối vẫn không thấy tin tức của Woody, bà Artie phải dùng đến mối quan hệ với cảnh sát Baltimore để phát động chiến dịch tìm kiếm.
Cả buổi tối bác Saul lang thang ngoài đường tìm Woody. Khi bác về nhà cũng đã gần nửa đêm, vẫn không thấy bóng dáng Woody. Bác Anita bắt Hillel đi ngủ. Lúc yêu cầu Hillel đi ngủ, bác Anita buộc phải trấn an:
- Mẹ chắc chắn là cậu ấy vẫn bình an. Ngày mai, mọi chuyện rồi sẽ qua.
Bác Saul vẫn thức tiếp rồi thiếp ngủ đi trên ghế và bật dậy vào lúc ba giờ sáng khi có tiếng chuông điện thoại.
- Ông Saul Goldman? Đây là cảnh sát Baltimore, chúng tôi gọi để thông báo về con trai ông, Woodrow.
Nửa tiếng sau khi cảnh sát gọi, bác Saul có mặt ở bệnh viện, nơi Woody được chở đến.
- Anh là bố của cậu bé à? - Nhân viên lễ tân hỏi.
- Không hẳn.
Một sĩ quan cảnh sát gặp bác Saul ở quầy lễ tân.
- Có chuyện gì xảy ra thế? - Bác Saul theo viên cảnh sát đi trong hành lang.
- Không có gì nghiêm trọng. Chúng tôi tìm được cậu ấy trong khu phố Nam. Cậu ấy bị bầm dập chút xíu. Cậu bé này rất khỏe. Anh có thể đưa cậu ấy về nhà được rồi. Mà anh là ai? Bố của cậu ấy à?
- Không hẳn.
Woody đã đi tới bên kia Baltimore bằng xe buýt mà không hề có một xu trong túi. Anh tính đi xe khách đến Utah. Anh muốn đến bến xe nhưng bị lạc đường hai lần. Lúc lạc trong khu xóm liều thì Woody bị một băng cướp tấn công để cướp tiền nhưng anh nào có. Woody hạ gục một đứa, nhưng bị cả băng cướp đánh lại.
Bác Saul vào phòng thì thấy Woody đang khóc, mặt đầy những vết tím bầm. Bác ôm anh vào lòng.
- Cháu xin lỗi bác. - Woody nức nở. - Cháu xin lỗi vì đã làm phiền đến bác. Cháu không biết phải làm gì. Cháu khai bác là bố cháu. Cháu chỉ muốn có ai đó đến đón cháu thôi.
- Cháu làm thế là đúng.
- Bác Saul… cháu cho rằng cháu không còn bố mẹ nữa.
- Đừng nói thế.
- Hơn nữa cháu đã quát Hillel nên chắc chắn cậu ấy ghét cháu lắm.
- Không hề. Bạn bè thỉnh thoảng phải có lúc cãi nhau. Đó là bình thường. Lại đây, bác đưa cháu về nhà. Bác sẽ đưa cháu về nhà chúng ta.
Bà Artie Crawford phải can thiệp thì cảnh sát mới chấp nhận cho bác Saul mang Woody về nhà.
Trong đêm thu, dinh thự Goldmand ở Baltimore là ngôi nhà duy nhất sáng đèn. Họ đẩy cửa bước vào, bác Anita và Hillel đang lo lắng chờ đợi trong phòng khách. Cả hai chạy bổ về phía họ.
- Ôi trời, Woody! - bác Anita kêu lên khi nhìn thấy khuôn mặt Woody.
Bác dẫn Woody vào phòng tắm, bôi kem lên các vết thương và kiểm tra chỗ băng ở sát lông mày, có mấy mũi khâu.
- Có đau không cháu? - Bác nhẹ nhàng hỏi.
- Không ạ.
- Woody, rốt cuộc có chuyện gì vậy? Suýt nữa thì bọn côn đồ đã giết cháu rồi.
- Cháu xin lỗi. Nếu tất cả mọi người đều ghét cháu thì cháu cũng có thể hiểu được.
Bác Anita ôm Woody vào lòng.
- Ồ, con trai yêu quý của bác… Làm sao cháu lại nghĩ thế! Tại sao cháu lại nghĩ có ai ghét bỏ cháu? Hai bác yêu cháu như con đẻ. Cháu không bao giờ được nghi ngờ điều đó.
Bác Anita ôm Woody vào lòng, chạm nhẹ vào gương mặt bầm dập nhiều chỗ rồi dẫn Woody vào phòng. Anh nằm xuống giường. Bác Anita ngồi bên cạnh, vuốt tóc Woody cho tới tận khi anh ngủ thiếp đi.
Cuộc sống lại tiếp diễn tại gia đình Goldman ở Baltimore. Từ bây giờ, mỗi sáng ra khỏi nhà, Hillel mang theo một quả bóng bầu dục. Sau khi học xong, Woody và Hillel không còn ra trường trung học Roosevelt chơi bóng rổ nữa mà ra sân bóng bầu dục, nơi các đội bóng thường tập luyện. Scott là fan cuồng của bóng bầu dục cũng đi theo làm trọng tài và bình luận viên, cho đến tận khi thở không ra hơi, không nói nổi nữa mới chịu thôi.
- Bàn thắng vào những phút cuối cùng của trận chung kết bóng bầu dục! - Cậu kêu lên, chụp tay lên miệng làm loa.
Trong khi đó, Woody và Hillel giơ cánh tay lên vẫy chào khán giả trên khán đài, nơi đám khán giả vô hình cuồng nhiệt hô vang tên họ trước khi đổ xô vào sân để công kênh cặp đôi bất khả chiến bại. Sau đó, họ cùng chúc mừng chiến thắng trong phòng thay đồ, nơi Scott đóng vai tuyển trạch viên cho đội tuyển bóng bầu dục quốc gia, bắt Woody và Hillel kí tên lên những tờ bài tập toán, vờ như đó là các các hợp đồng bạc tỉ. Thường thì khi bảo vệ giật mình vì những tiếng ồn ào, ông sẽ xông vào phòng thay quần áo lúc đó đã chẳng còn ma nào. Cả ba vắt chân lên cổ chạy, Woody chạy trước, Hillel chạy ngay theo sau, còn Scott lê lết cuối cùng, vừa thở dốc vừa khạc nhổ.
Vào kì nghỉ xuân năm sau, Woody đến Salt Lake City gặp bố đẻ. Hillel trao cho Woody quả bóng bầu dục để lúc đến nơi anh có thể chơi với bố và hai cô em sinh đôi mà Woody chưa biết mặt.
Một tuần ở Utah trở thành thảm họa. Tại gia đình ông Finn ở Salt Lake City, Woody không hòa nhập được. Mẹ kế của anh không xấu bụng nhưng quá bận bịu với hai đứa sinh đôi. Ngày Woody tới nhà, bà ấy nói:
- Cô thấy cháu có vẻ biết tự lo cho mình. Cứ tự nhiên như ở nhà. Cháu cứ việc lấy đồ ăn trong tủ lạnh, tất cả những gì cháu muốn. Mọi người tùy nghi ăn uống khi nào muốn, hai em rất sợ ngồi vào bàn ăn, chúng không có tính kiên nhẫn một tí nào.
Chủ nhật, bố Woody rủ anh xem một trận bóng bầu dục trên vô tuyến. Cả buổi chiều hôm đó họ dành cho nhau. Nhưng trong lúc xem thì lại không được nói. Lúc nghỉ giữa hiệp, ông đứng lên, vào bếp làm món bắp rang bơ. Đến cuối ngày thì ông rất tức giận và cáu kỉnh: Các đội bóng ông ủng hộ và đặt cược đều thua cả. Ông còn phải chuẩn bị gì đó cho công việc hôm sau nên đã rời nhà đến văn phòng đúng lúc Woody tưởng sắp được bố cho đi ăn tiệm.
Hôm sau, Woody vừa đi dạo trong khu về, đẩy cửa bước vào thì gặp ngay ông bố đang chuẩn bị đi chạy bộ. Ông nhìn Woody đầy vẻ thất vọng và ngạc nhiên:
- Ơ Woody, vào nhà người ta mà không bấm chuông à?
Woody cảm thấy như một người lạ trong nhà của bố đẻ. Anh tổn thương vô cùng. Gia đình thực sự của Woody là ở Baltimore. Anh em của Woody là Hillel. Anh cảm thấy cần được nghe giọng nói của Hillel nên đã gọi cho Hillel:
- Tớ chẳng hợp với họ chút nào, chẳng có tình yêu gì cả, ở đây thật không ra gì! - Woody phàn nàn.
- Thế còn hai em gái thì sao? - Hillel hỏi.
- Tớ ghét chúng.
Hillel nghe thấy có giọng phụ nữ từ phía bên kia:
- Woody, cháu lại gọi điện thoại à? Cháu không gọi đường dài đấy chứ? Cháu có biết gọi đường dài đắt thế nào không?
- Hill, tớ phải cúp máy đây. Ở đây lúc nào cũng bị mắng.
- OK, cố gắng nhé.
- Tớ sẽ cố… Mà Hill này?
- Gì cơ?
- Tớ muốn về nhà.
- Tớ biết mà anh bạn. Hẹn sớm gặp lại cậu.
Trước hôm trở về Baltimore, Woody được bố đẻ hứa dẫn đi ăn tối ở nhà hàng. Trong suốt thời gian Woody ở đấy, chưa bao giờ hai bố con ăn tối riêng với nhau. Năm giờ chiều, Woody ngồi đợi trước nhà. Lúc tám giờ tối, mẹ kế mang cho anh chai soda và ít khoai tây rán. Lúc mười một giờ, cuối cùng bố anh cũng về đến nhà.
- Woody? - Ông bố hỏi vì cảm nhận thấy sự hiện diện của anh ngoài trời tối. - Con còn làm gì ngoài nhà vào giờ này? Muộn thế rồi kia mà.
- Con đợi bố. Bố bảo bố con mình sẽ đi ăn cùng nhau, bố nhớ không?
Ông bố tiến đến phía anh và đèn cảm ứng bật sáng. Woody thấy khuôn mặt ông đỏ lựng vì men rượu.
- Xin lỗi con trai, bố không nhìn đồng hồ.
Woody nhún vai và chìa ra cho ông một cái phong bì.
- Này, của bố đấy. Thật ra thì con cũng đã biết chuyện sẽ kết thúc như thế này rồi.
Ông bố mở phong bì, rút ra một tờ giấy có viết chữ FINN.
- Thế nghĩa là sao? - Ông hỏi.
- Đấy là họ của bố. Con trả lại bố. Con không muốn nó nữa. Con biết bây giờ con là ai rồi.
- Thế con là ai?
- Là người nhà Goldman. - Woody đứng lên, không nói thêm một câu nào nữa, bỏ vào trong nhà.
- Đợi đã! - Ông bố kêu lên.
- Tạm biệt Ted. - Woody trả lời mà không nhìn bố.
Từ nhà của ông Finn ở Salt Lake City, Woody trở về với gia đình Goldman ở Baltimore, đượm vẻ sầu não. Trên sân bóng trường trung học Roosevelt, Woody tâm sự với Hillel và Scott:
- Tớ muốn chơi bóng bầu dục để giống bố, nhưng hóa ra bố chỉ là một tên đểu cáng đã bỏ đi và bỏ rơi tớ. Thế nên tớ không biết là tớ có thực sự thích bóng bầu dục hay không.
- Woody, cậu phải làm một việc gì khác, việc gì đó vì chính bản thân cậu thích.
- Ừ, nhưng tớ không biết mình thích cái gì.
- Ờ, thế cậu đam mê cái gì?
- Đó chính là điều mà tớ không biết.
- Thế sau này cậu muốn làm gì?
- À… tớ muốn làm như cậu.
Hillel ghì chặt đôi vai của Woody rồi lắc mạnh như người ta rung cây.
- Woody, ước mơ trong cuộc đời này của cậu là gì? Khi nhắm mắt lại và mơ ước thì cậu thấy mình như nào?
Woody nở nụ cười thật rạng rỡ.
- Tớ muốn trở thành siêu sao bóng bầu dục.
- Đấy.
Mặc dù bảo vệ sân bóng Roosevelt vẫn kiên nhẫn hằng ngày truy đuổi những kẻ cả gan lẻn vào, nhưng Hội Goldman ngày nào cũng chăm chỉ tập luyện. Cứ sau giờ học và kể cả cuối tuần, cả hai đều đến đó tập luyện. Những ngày trên sân có trận đấu, họ ngồi tại khán đài vừa xem vừa bình luận rôm rả. Đến khi trận đấu kết thúc, cả hai lại xuống sân tập cho đến tận khi bảo vệ ở đâu đó xông ra đuổi. Scott ngày càng không chạy được, dù chỉ một đoạn rất ngắn. Kể từ khi Scott suýt ngất vì chạy trốn ông bảo vệ thì lúc nào Woody cũng mang theo xe đẩy mượn của ông Skunk. Mỗi khi phải chạy trốn, Scott vội vàng lên xe cho Woody đẩy.
- Lại là chúng mày à? - Ông bảo vệ gào lên, giơ nắm đấm đe dọa. - Chúng mày không được chơi ở đây! Tên chúng mày là gì hả, tao sẽ gọi cho bố mẹ chúng mày!
- Lên xe đẩy đi! - Woody gọi Scott. Với sự giúp đỡ của Hillel, Scott vội vàng nhảy lên xe, ngay lập tức Woody nhấc càng xe lên và đẩy.
- Dừng lại ngay! - Ông bảo vệ già đe dọa, và bắt đầu lặc lè đuổi theo.
Bằng đôi cánh tay khỏe mạnh, Woody đẩy chiếc xe nhanh hết sức. Hillel chạy trước dẫn lối, cả bọn chạy xô ra ngoài đường, rồi hết tốc lực xuyên qua Oak Park. Người đi đường không khỏi kinh ngạc khi thấy một đám ba đứa trẻ con, trong đó một đứa gầy gò xanh xao nhưng có vẻ vô cùng phấn khích ngồi lún sâu trong xe đẩy.
Đầu năm học tiếp theo, bác Anita ghi danh cho Woody tham gia đội bóng bầu dục Oak Park. Mỗi tuần hai lần, bác đến trường đón Woody sau giờ học rồi chở đến chỗ tập. Lần nào Hillel cũng đi cùng, từ trên khán đài chứng kiến mọi chiến thắng của Woody. Năm đó là năm 1993, có thể tính mốc thời gian từ đây là đúng mười một năm trước Thảm kịch.