Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1363 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 7 -

Cho đến tận năm 2012 khi tôi quen con Duke, tôi chưa bao giờ ý thức được lại có thể có một mối liên kết mạnh mẽ đến thế giữa chó và người. Vì cứ gặp và ở cạnh con Duke nên rốt cuộc tôi không thể không gắn bó với nó. Ai có thể tránh nổi sức quyến rũ ranh mãnh của nó, sự dịu dàng tuyệt vời khi nó áp đầu lên đầu gối của tôi để đòi được vuốt ve, hoặc làm sao có thể cưỡng lại ánh nhìn van lơn của nó mỗi khi tôi mở tủ lạnh?

Tôi nhận thấy mối quan hệ của mình với con Duke càng chặt chẽ thì tình hình giữa tôi và Alexandra càng bớt căng thẳng. Nàng không còn quá cảnh giác với tôi nữa. Có lúc nàng còn gọi tôi là Markie như trước. Tôi lại thấy sự dịu dàng, êm ái của nàng, nụ cười của nàng trước những câu đùa ngu ngốc của tôi. Những giây phút trôi qua bên cạnh nàng khiến trong tôi tràn ngập một niềm vui mà lâu lắm rồi tôi không hề cảm thấy. Tôi càng cảm nhận sâu sắc rằng lúc nào tôi cũng chỉ muốn có nàng. Những khi tôi dẫn con Duke về nhà Kevin là những giây phút hạnh phúc nhất của tôi trong ngày. Tôi không hiểu có phải trí tưởng tượng phong phú đánh lừa không nhưng tôi cảm giác nàng cũng cố gắng sắp đặt đôi chút để chúng tôi có thể ở riêng với nhau một lúc. Khi Kevin tập thể dục trên sân thì nàng dẫn tôi vào bếp. Nếu anh ta đang ở trong bếp pha chế các loại đồ uống bổ dưỡng hay ướp thịt nướng thì nàng lại đưa tôi ra ngoài sân. Có những cử chỉ, những cái chạm nhẹ, những ánh nhìn, những nụ cười khiến con tim tôi rộn ràng. Trong đôi phút ngắn ngủi, tôi có cảm giác lại được thực sự gần gũi với nàng. Cho đến khi lên xe về nhà, tôi hoàn toàn bị xáo động. Tôi mong muốn khủng khiếp được mời nàng đi ăn ngoài, được ở bên nàng trọn vẹn cả buổi tối, chỉ có hai chúng tôi mà không có anh chàng cầu thủ khúc côn cầu bên cạnh. Anh ta vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt với tôi chi tiết các chương trình vật lí trị liệu. Nhưng tôi không muốn chủ động mời nàng, tôi không muốn phá vỡ tất cả.

Vì không dám phá vỡ mọi thứ nên niềm hạnh phúc của tôi chỉ tồn tại trong chốc lát khi dẫn con Duke về nhà. Một sáng nọ, tôi tỉnh giấc với một cảm giác tội lỗi và linh cảm rằng thể nào cũng sẽ bị lột mặt nạ. Đúng lúc đó là sáu giờ sáng, con Duke cào cửa. Tôi ra mở cửa cho nó, nó thể hiện sự mừng rỡ rõ ràng. Tôi ngồi xuống bên cạnh nó.

- Mày không ở lại đây được đâu. - Tôi vừa ve vuốt đầu nó vừa nói. - Mọi người sẽ nghi ngờ mất. Mày phải về nhà ngay thôi.

Nó làm bộ buồn rười rượi đúng kiểu nỗi buồn của chó, nằm xuống hiên, tai cụp hẳn xuống. Tôi buộc phải giữ đúng lời đã nói ra. Tôi đóng cửa, ngồi xuống ở phía sau. Tôi cũng cảm thấy đau khổ y như nó.

Hôm đó, tôi gần như không làm được việc gì. Tôi nhớ sự hiện diện của con Duke. Tôi cần nó, tôi cần nhìn thấy nó đang gặm đồ chơi bằng nhựa bên cạnh hoặc ngủ khò khò ngon lành trên ghế dài.

Buổi tối, khi ông Leo sang chơi cờ, ông nhận ngay ra vẻ ỉu xìu của tôi.

- Có ai chết à? - Ông hỏi ngay khi thấy tôi mở cửa.

- Hôm nay cháu không được gặp Duke.

- Nó không đến à?

- Có, nhưng cháu đuổi nó về. Cháu sợ bị phát hiện.

Ông nhìn xoáy vào mặt tôi, vẻ tò mò.

- Phải cậu hơi mắc bệnh tâm thần không?

Ngày hôm sau, khi Duke cào cửa đúng sáu giờ sáng, tôi đã chuẩn bị sẵn cho nó một miếng thịt ngon loại một. Vì có việc phải ra bưu điện nên tôi dẫn nó đi cùng. Sau đó, tôi không thể ngăn được ước muốn đi dạo phố với nó: tôi mang nó tới tiệm spa chăm sóc chó mèo, rồi dẫn nó đi ăn kem hạnh nhân tại tiệm kem ngon nhất mà tôi rất thích. Chúng tôi ngồi ngoài hiên, tôi đang cầm cây kem ốc quế cho nó say sưa liếm thì bất chợt nghe thấy giọng đàn ông gọi từ phía sau:

- Marcus?

Tôi quay lại, kinh hoàng khi biết bị bắt quả tang. Đó là ông Leo.

- Bác Leo, trời ơi, bác làm cháu sợ quá!

- Marcus, anh hoàn toàn mất trí rồi! Anh làm gì ở đấy?

- Thì cháu ăn kem.

- Anh đi dạo giữa thành phố với con chó này, cả thiên hạ đều trông thấy. Anh muốn Alexandra phát hiện ra sự thật à?

Đúng là ông Leo có lí. Chính tôi cũng biết rõ điều đó. Có thể thật ra đó lại là điều mà trong sâu thẳm lòng tôi mong muốn: Alexandra sẽ phát hiện ra tất cả. Có điều gì đó sẽ xảy ra. Tôi muốn nhiều hơn nữa chứ không chỉ mấy phút trôi qua quá chóng vánh bên cạnh nàng. Tôi nhận thấy rằng điều tôi muốn là tất cả quay lại như cũ. Nhưng tám năm đã trôi qua và nàng đã làm lại cuộc đời.

Ông Leo hối thúc tôi mang con Duke trả cho Alexandra trước khi tôi kịp nảy sinh ra ý định cùng nó đi xem phim hoặc làm thêm điều gì ngu ngốc. Tôi nghe lời. Trở về nhà, tôi thấy ông đang ngồi trước cửa, bận bịu viết lách. Tôi nghĩ thật ra ông ngồi đó chỉ để chờ tôi về. Tôi lại gần.

- Thế nào rồi bác? - Tôi hất hàm hỏi và nhìn cuốn sổ vẫn trắng tinh. - Cuốn tiểu thuyết của bác tiến triển sao rồi?

- Không tồi. Tôi nghĩ có khi tôi sẽ viết về một ông già chứng kiến cảnh tay hàng xóm trẻ tuổi thể hiện tình yêu với một người phụ nữ thông qua một con chó.

Tôi mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh ông.

- Cháu không biết phải làm gì nữa, bác Leo ạ.

- Làm gì như anh làm với con chó ấy. Làm gì đó khiến cho cô ấy chọn anh. Vấn đề của những người nuôi chó thường là họ không nhận ra rằng họ không chọn con chó, mà hoàn toàn ngược lại: chính con chó mới quyết định ai là chủ nhân của nó. Chính con chó mới là chủ thể chọn anh. Nó giả vờ vâng theo mọi nguyên tắc của anh để không làm anh đau khổ. Nếu không có sự thông đồng thì hỏng bét cả.

- Cháu sợ là cháu chẳng hiểu câu chuyện của bác tẹo nào, bác Leo ạ.

- Anh cũng phải để cho mọi chuyện xảy ra tương tự như thế với Alexandra: hãy khiến cô ấy phải chọn anh.

Tôi nhún vai.

- Dù sao thì cháu nghĩ cô ấy sẽ sớm quay về Los Angeles. Chỉ còn mỗi một việc, đó là cô ấy đợi thêm ít thời gian nữa đến khi Kevin hồi phục hẳn. Giờ thì anh chàng cũng gần như là khỏe mạnh bình thường rồi.

- Thế thì thế nào, anh cứ chịu như thế à? Anh phải thu xếp để cô ấy ở lại! Vậy anh có chịu kể cho tôi nghe xem rốt cuộc giữa hai người có chuyện gì không? Anh vẫn chưa kể cho tôi nghe hai người gặp nhau như thế nào.

Tôi đứng dậy.

- Để lần sau nhé, bác Leo. Cháu hứa lần tới sẽ kể.

Sáng hôm sau, anh bạn Duke của tôi bị bắt quả tang giữa lúc đang định bỏ nhà đi. Như thường lệ nó cào cửa nhà tôi lúc sáu giờ sáng, nhưng khi mở cửa, tôi phát hiện ra Alexandra trong bộ đồ mặc ở nhà, đứng ngay sau nó, nửa như ngây ngô nửa như biết tỏng mọi chuyện.

- Cuối vườn có một cái lỗ to. - Nàng nói với tôi. - Sáng nay em mới thấy. Con Duke luồn qua hàng rào rồi đi thẳng đến đây! Anh có tin được không?

Nàng bật cười thành tiếng. Lúc nào nàng cũng vô cùng xinh đẹp, ngay cả trong bộ đồ mặc nhà và hoàn toàn không trang điểm.

- Em muốn vào nhà uống cà phê không? - Tôi ngỏ ý.

- Có.

Bất chợt tôi nhận thấy đồ chơi vật dụng của con Duke vung vãi khắp phòng khách.

- Đợi anh tí, anh đi mặc quần.

- Anh đang mặc quần rồi còn gì? - Nàng ngạc nhiên.

Tôi không đáp, cứ thế đóng cửa ngay trước mũi nàng và cầu mong nàng có thể kiên nhẫn chờ vài giây. Tôi vội vàng chạy ngang chạy dọc khắp phòng nhặt nhạnh tất cả đồ chơi của Duke, cả bát ăn, chăn đắp rồi vứt thành một đống trong phòng ngủ.

Xong rồi, tôi quay ra mở cửa ngay. Alexandra nhìn tôi với ánh mắt tinh nghịch. Khi đóng cửa lại, tôi không để ý thấy có người đàn ông ngồi trên chiếc ô tô đỗ gần đó đang quan sát và chụp ảnh chúng tôi.

« Lùi
Tiến »