Hillel bị thằng Lợn rượt sát nút, vừa vướng chân vào chiếc xe đạp trẻ con vứt giữa đường và ngã sõng soài trên vệ đường. Hillel biết vậy là mình không thể thoát khỏi những cú đấm nên cuộn tròn người tự vệ. Lợn nhảy xổ lên người Hillel, bắt đầu giơ chân đá túi bụi vào bụng, rồi túm tóc, định giật ngửa đầu anh ra. Bất chợt có giọng nói vang lên:
- Thả cậu ấy ra.
Lợn quay lại. Phía sau có một đứa con trai mà nó chưa gặp bao giờ, nhìn khá đáng gờm với cái mũ áo kéo trùm lên che đầu.
- Thả cậu ấy ra. - Cậu trai đó nhắc lại.
Lợn đẩy Hillel ra, quay lại phía đứa con trai kia, định gây gổ. Lợn còn chưa kịp tiến lên ba bước đã nhận ngay cú đấm như trời giáng giữa mặt khiến nó choáng váng. Nó ngã lăn xuống đất, tay ôm mũi và tru tréo:
- Mũi của tao! - Nó rên rỉ. - Mày làm gãy mũi tao rồi.
Lúc đó, hội học sinh bám theo mới đến nơi.
- Lại mà xem kìa, - một đứa kêu lên, - thằng Lợn đang khóc như con gái kìa chúng mày ơi!
- Nó đấm tao đau quá! - Thằng Lợn vừa khóc vừa tru tréo.
- Mày là ai? - Một đứa trong bọn trẻ hỏi Woody.
- Tao là vệ sĩ của Hillel. Nếu chúng mày dám động vào Hillel, tao sẽ cho tất cả lỗ mũi ăn trầu, nhớ chưa?
Lũ trẻ giơ tay tỏ vẻ hòa bình.
- Tất cả tụi này đều quý Hillel. - Một đứa khác vẫn ngồi trên xe đạp nói. - Tụi này không muốn gây chuyện cho cậu ấy. Đúng không Hillel? Hơn nữa, nếu cậu muốn, chúng tớ có thể cho thằng Lợn một trận.
- Không ai được đánh ai hết. - Hillel vẫn còn nằm dưới đất, trả lời.
Woody kéo Lợn dậy và ra lệnh cho nó cuốn xéo:
- Còn mày, biến khỏi đây ngay, về nhà lấy đá chườm mũi đi.
Lợn vội vàng chuồn thẳng mà không dám ngoái đầu lại, nhưng vẫn khóc nức nở. Sau đó, Woody mới đến kéo Hillel đứng dậy.
- Cảm ơn bạn tốt. - Hillel nói. - Cậu… cậu thực sự đã cứu tớ.
- Rất vui được làm vậy. Tớ tên là Woody.
- Sao cậu lại biết tớ là ai?
- Ảnh chụp mặt cậu rải khắp trong văn phòng của bố cậu kia mà.
- Cậu biết bố tớ à?
- Bác ấy đã hai, ba lần cứu tớ khỏi mấy vụ cứt đái…
- Không được nói cứt đái.
Woody mỉm cười.
- Cậu đúng là con trai của bác Goldman.
- Làm sau cậu lại biết cả họ tên tớ?
- Tớ nghe bố mẹ cậu nói chuyện với nhau về cậu hôm trước.
- Bố mẹ tớ? Cậu biết cả mẹ tớ?
- Như tớ nói rồi đấy, tớ biết bố cậu. Nhờ bác ấy mà tớ được giúp việc cho ông Bunk làm vườn. Tớ đang dọn các bãi cỏ thì thấy cậu chạy đến và bị thằng béo kia đuổi theo. Và tớ biết tất cả bọn trẻ ở trường đều bắt nạt cậu vì hôm trước, khi tớ đang ở trong văn phòng của bố cậu thì mẹ cậu đến… Mà này, mẹ cậu đẹp thật đấy. Rồi…
- Này, kinh quá! Không được nói về mẹ tớ như thế!
- Được, được, à rồi mẹ cậu chạy vào văn phòng bố cậu nói rằng rất lo lắng vì ở trường, ai cũng muốn kiếm chuyện với cậu. Chính vì thế mà tớ lại thấy hay vì cậu bị cái thằng ngu béo ị kia đánh, nên tớ có thể bảo vệ cậu, như vậy là tớ có thể trả ơn cho bố cậu.
- Tớ chẳng hiểu gì chuyện của cậu. Ơn huệ gì ở đây?
- Tớ hay dính vào mấy vụ ẩu đả ấy mà. Mỗi lần như thế bố cậu toàn bảo vệ tớ.
- Ẩu đả à?
- Ờ, tớ đánh nhau suốt.
- Cậu dạy tớ đánh nhau nhé. - Hillel đề nghị. - Mất bao lâu thì tớ khỏe được như cậu nhỉ?
Woody nhăn nhó.
- Nhìn cậu có vẻ chẳng biết đánh đấm gì đâu nên tớ nghĩ khéo cậu phải học cả đời mất. Nhưng tớ có thể cùng cậu đến trường. Như thế không ai dám bắt nạt cậu nữa.
- Cậu sẽ làm thế à?
- Ừ.
Kể từ ngày gặp Woody, Hillel không còn bị bắt nạt ở trường nữa. Sáng nào ra khỏi nhà, anh cũng thấy Woody đã đứng chờ sẵn ở trạm xe buýt nhà trường. Cả hai lên xe. Woody hòa vào đám học sinh, đưa Hillel đến tận hành lang lớp học. Lợn không dám bén mảng. Nó không muốn gây chuyện với Woody.
Khi Hillel học xong, Woody lại đã có mặt. Cả hai cùng ra sân bóng rổ, cùng chơi những trận ra trò. Xong xuôi, Woody dẫn Hillel về nhà.
- Tớ phải đi luôn đây, ông Bunk nghĩ tớ đang cắt tỉa cây ở mấy nhà gần đây. Nếu ông ấy thấy tớ đi với cậu thì chết.
- Cậu xoay xở kiểu gì mà luôn có mặt ở đây thế? - Hillel hỏi. - Cậu không đi học à?
- Có chứ, nhưng trường tớ tan học sớm hơn. Tớ có đủ thời gian đi đến đây.
- Nhà cậu ở đâu?
- Tớ ở một trại trẻ tại khu Đông.
- Cậu không có bố mẹ à?
- Mẹ không có thời gian chăm sóc tớ.
- Còn bố cậu?
- Bố tớ ở Utah. Bố có vợ mới. Bố cũng rất bận.
Về đến gần nhà Hillel, Woody chào Hillel rồi mau chóng biến mất dù lần nào Hillel cũng mời Woody vào ăn tối.
- Tớ không thể. - Lần nào Woody cũng trả lời như vậy.
- Tại sao?
- Tớ phải làm việc cho ông Bunk.
- Cậu cứ đi làm, khi nào xong thì về đây ăn tối với nhà tớ. - Hillel nài nỉ.
- Không, tớ ngại lắm.
- Cậu ngại cái gì?
- Bố mẹ cậu. Ý tớ không phải chỉ riêng bố mẹ cậu, mà tớ ngại người lớn nói chung.
- Bố mẹ tớ dễ mà.
- Tớ biết.
- Woody, tại sau cậu bảo vệ tớ?
- Tớ không bảo vệ cậu. Chẳng qua tớ thấy thích chơi với cậu thôi.
- Còn tớ thì tớ nghĩ cậu bảo vệ tớ.
- Thế thì chính cậu cũng bảo vệ tớ.
- Tớ bảo vệ cậu thế nào? Tớ bé tí mà.
- Nhờ cậu mà tớ không phải một mình.
Thế là sự trả ơn của Woody cho bác Saul đã mang lại tình bạn keo sơn giữa Woody và Hillel. Ngày nào anh cũng đến tận Oak Park. Những ngày trong tuần, Woody làm nhiệm vụ bảo vệ Hillel. Thứ Bảy thì Hillel lại giúp Woody làm việc chỗ ông Bunk. Còn Chủ nhật, cả hai chơi với nhau cả ngày trong khu hoặc đánh bóng rổ. Ngay từ tờ mờ sáng, trời còn rét căm căm, Woody đã đợi Hillel trên vỉa hè.
- Tại sao cậu không vào nhà uống một cốc ca cao nóng nhỉ? - Hillel nài nỉ. - Cậu sẽ chết rét ngoài này mất.
Nhưng Woody nhất quyết từ chối.
Một sáng thứ Bảy, trời còn tờ mờ chưa tỏ đất, vừa đến trước cửa nhà Goldman ở Baltimore thì Woody đã thấy bác Saul đang uống cà phê. Bác gật đầu chào anh.
- Woodrow Finn. Chà chà! Hóa ra cháu chính là người đã giúp con trai bác vui vẻ đến thế…
- Cháu không làm gì xấu cả, bác Goldman. Cháu thề.
Bác Saul mỉm cười.
- Bác biết. Nào, vào nhà đi cháu.
- Cháu thích ở ngoài này hơn.
- Cháu không đứng ngoài này được, trời lạnh quá. Thôi nào, vào đây.
Woody ngượng ngùng đi theo bác Saul.
- Cháu ăn sáng chưa? - Bác Saul hỏi.
- Cháu không ăn sáng, thưa bác Goldman.
- Tại sao lại không? Ăn sáng rất cần thiết cho sức khỏe. Bữa sáng là bữa quan trọng nhất. Đặc biệt nếu sau đó cháu phải làm vườn.
- Cháu biết.
- Mọi việc ở trại trẻ thế nào?
- Ổn ạ.
Bác Saul mời Woody ngồi ở bàn ăn trong phòng bếp, rồi pha cho anh một cốc ca cao nóng cùng mấy chiếc bánh rán. Mọi người trong nhà còn đang say giấc.
- Cháu có biết là nhờ cháu mà Hillel đã cười trở lại không? - Bác Saul hỏi.
Woody nhún vai và nói:
- Cháu không biết, bác Goldman ạ.
- Cảm ơn cháu, Woody. - Bác Saul mỉm cười với anh.
Woody lại nhún vai.
- Không có gì ạ.
- Bác phải cảm ơn cháu thế nào?
- Không có gì, không có gì đâu, thưa bác Goldman. Mới đầu cháu đến gặp bác là vì cháu nợ bác một ân huệ… Rồi sau đó, cháu may mắn được gặp Hillel và chúng cháu trở thành bạn bè.
- Thế thì tốt, vậy từ bây giờ, hãy coi cháu cũng là bạn của bác. Nếu cháu cần bất kì thứ gì, cứ hỏi bác. Bên cạnh đó, cứ cuối tuần bác muốn cháu đến đây ăn sáng. Bác không muốn cháu chơi bóng rổ với cái bụng rỗng.
Rốt cuộc Woody nhận lời tới ăn sáng thứ Bảy và Chủ nhật tại gia đình Goldman, nhưng vẫn một mực từ chối ở lại ăn tối. Bác Anita phải trổ hết tài năng và kiên nhẫn để thuần phục anh dần dần. Mới đầu, bác đợi Hillel và Woody trước cổng nhà. Bác chào Woody, anh đỏ bừng mặt và mau chóng chuồn mất như một con thú hoang. Hillel bực mình:
- Mẹ, tại sao mẹ làm thế! Mẹ phải thấy rõ là mẹ đang làm cho cậu ấy sợ đấy!
Bác Anita cười giòn. Sau đó, bác lại đợi cả hai chơi bóng rổ về, chuẩn bị sẵn bánh quy và sữa rồi mang ra đợi. Trước khi Woody kịp trốn mất thì bác Anita đã mời anh nhấm nháp bánh và trà ngay bên ngoài. Lợi dụng một hôm trời mưa to, bác Anita thuyết phục Woody vào trong nhà. Bác gọi anh là “Woody nổi tiếng”. Mặt anh đỏ bừng rồi chuyển sang tím ngắt, anh bắt đầu cà lăm. Woody thấy bác Anita quá đẹp. Một chiều, bác Anita nói:
- Nói cho bác nghe nào Woody nổi tiếng, cháu muốn ở lại đây ăn tối với gia đình bác chứ?
- Cháu không thể, cháu còn phải giúp ông Bunk trồng mấy cây non.
- Cháu cứ quay lại lúc làm xong.
- Cháu phải về trại trẻ ngay sau khi xong việc. Họ sẽ lo lắng nếu không thấy cháu về, khi đó sẽ có chuyện rắc rối mất.
- Bác có thể gọi cho bà Artie Crawford để xin phép nếu cháu muốn. Sau đấy, bác sẽ đưa cháu về tận trại trẻ.
Woody đồng ý để bác Anita gọi điện thoại và anh được phép ở lại ăn tối. Sau bữa tối, anh bảo Hillel:
- Bố mẹ cậu thực sự quá tốt.
- Thì tớ đã bảo cậu rồi. Bố mẹ tớ rất thoải mái, cậu có thể đến đây bất cứ khi nào và ở lại bao lâu cậu muốn.
- Thật tuyệt là mẹ cậu đã gọi cho bà Crawford để xin cho tớ ở lại ăn tối. Chưa có ai làm cho tớ cảm thấy như thế.
- Cảm thấy như thế là như thế nào?
- Là cảm thấy mình quan trọng.
Woody tìm thấy trong ngôi nhà Goldman ở Baltimore một gia đình mà anh chưa bao giờ có và ngay lập tức khẳng định được vị trí của mình bên cạnh các thành viên khác. Buổi sáng các ngày cuối tuần, Woody đến rất sớm. Bác Saul mở cửa cho anh vào nhà và anh ngồi vào bàn ăn sáng. Ngay sau đó, Hillel cũng dậy và ngồi vào bàn. Sau đấy, cả hai cùng giúp ông Dennis Bunk. Buổi tối, Woody thường ở lại ăn tối. Anh nằng nặc đòi được giúp việc này việc kia, một mực muốn tham gia chuẩn bị bữa tối, bày biện bàn ăn, múc thức ăn, rửa bát, đổ rác. Một sáng khi quan sát thấy Woody dọn dẹp trong bếp, Hillel nói:
- Giờ là buổi sáng mà, cứ thong thả. Cậu không phải làm tất cả mọi việc.
- Tớ muốn làm, tớ muốn làm. Tớ không muốn bố mẹ cậu nghĩ tớ lợi dụng họ.
- Nghĩ với chẳng không nghĩ. Thôi nào, lại đây ngồi ăn nốt bát ngũ cốc rồi đọc báo đi. Đọc đi, nếu không cậu sẽ chẳng bao giờ có được cái gì hết.
Hillel buộc Woody phải quan tâm đến mọi thứ, kể cho Woody nghe những cuốn sách đã đọc, những bộ phim tài liệu đã xem trên truyền hình. Cuối tuần, bất kể thời tiết thế nào thì cả hai đều ra sân bóng rổ. Họ tạo thành một cặp đôi đáng gờm trong bộ môn này. Chỉ có hai người mà dám đương đầu không hề run sợ trước các đội tuyển giải quốc gia. Đội Chicago Bulls huyền thoại bị hai người hạ gục đơn giản.
Một hôm, bác Anita nói với tôi rằng bác nhận thấy Woody thực sự đã trở thành một thành viên gia đình vì một lần đi siêu thị cùng Hillel, bác thấy Hillel chọn một gói ngũ cốc có lẫn kẹo dẻo.
- Mẹ tưởng là con không thích ăn kẹo dẻo? - Bác hỏi.
Hillel đáp lại, tỏ vẻ quan tâm dịu dàng như đối với anh em ruột thịt:
- Vâng, con không thích kẹo dẻo, nhưng con mua cho Woody. Cậu ấy thích loại này nhất.
Việc Woody có mặt trong gia đình Baltimore nhanh chóng trở thành một điều hiển nhiên. Với sự cho phép của bà Artie Crawford, Woody còn được ở lại thêm tối thứ Ba, cùng gia đình ăn pizza, thứ Bảy đi xem phim, rồi đi thủy cung là nơi mà Hillel tới bao nhiêu lần cũng không biết chán. Dần dà họ còn tới tận Washington tham quan Nhà Trắng.
Sau khi ăn tối tại nhà Goldman ở Baltimore, Woody nhất quyết trở về trại trẻ bằng xe buýt. Anh sợ nếu để gia đình Goldman ở Baltimore phải quan tâm và chăm sóc quá nhiều thì họ sẽ cảm thấy nặng nề, rồi sẽ bỏ hoặc xua đuổi anh. Còn bác Anita thì lại cấm Woody về một mình vì sợ nguy hiểm. Bác lấy ô tô đưa anh về, đến khi anh xuống xe ngay trước tòa nhà cũ kĩ của trại trẻ, bác còn hỏi:
- Cháu chắc là ổn chứ?
- Bác đừng lo, bác Goldman.
- Bác thấy hơi lo.
- Bác không phải vì cháu mà thêm phiền, bác Goldman, bác đã quá tốt với cháu rồi.
Một buổi tối thứ Sáu, khi dừng xe trước tòa nhà cũ kĩ, bác Anita cảm thấy tim thắt lại. Bác nói:
- Woody, có khi cháu nên ngủ lại nhà bác tối nay.
- Bác không phải bận tâm vì cháu, bác Goldman.
- Cháu không hề làm phiền ai hết, Woody. Nhà bác rộng đủ cho tất cả mọi người.
Và đó là lần đầu tiên Woody ngủ lại nhà Goldman ở Baltimore.
Một lần vào sáng Chủ nhật, từ rất sớm Woody đã đến đứng trước cửa nhà thì một trận mưa lớn khủng khiếp đổ xuống Baltimore. Bác Saul thấy Woody run cầm cập vì giá lạnh. Bác quyết định đánh chìa khóa nhà cho anh. Kể từ ngày đó, Woody còn đến sớm hơn nữa, bày bàn ăn, nướng bánh mì, vắt nước cam và pha cà phê. Bác Saul là người xuống bếp đầu tiên. Họ ngồi cạnh nhau và cùng ăn sáng, đọc chung một tờ báo. Sau đó đến bác Anita, bác cúi xuống hôn chào Woody, khiến toàn bộ mái tóc của bác rủ xuống mặt anh. Nếu như Hillel ngủ nướng thì Woody sẽ lên hẳn phòng đánh thức Hillel dậy.
Vào một buổi sáng thứ Hai, tháng Một năm 1990, trên đường ra bến xe buýt, Hillel thấy Woody đang nấp trong bụi cây khóc.
- Woody, có chuyện gì thế?
- Trại trẻ không muốn tớ đến đây nữa.
- Tại sao?
Woody cúi đầu.
- Tớ đã không đi học một thời gian rồi.
- Cái gì? Nhưng tại sao cậu không đi học?
- Tớ cảm thấy ở đây thích hơn. Tớ muốn chơi với cậu, Hill! Bà Artie giận lắm. Bà ấy đã gọi cho bố cậu. Bà ấy bảo tớ là từ bây giờ phải chấm dứt chuyện đi làm cho ông Bunk.
- Thế mà bà ấy vẫn cho cậu đến đây à?
- Tớ trốn đi đấy. Tớ không muốn về đó nữa. Tớ muốn ở với cậu.
- Chẳng có ai cấm được chúng mình gặp nhau, Wood ạ. Tớ sẽ tìm ra cách giải quyết.
Giải pháp là ngay hôm ấy, Hillel dọn cho Woody ở lại trong cái chòi cạnh bể bơi. Cho đến tận mùa hè, sẽ chẳng có ai tới đó nên Woody sẽ ổn. Hillel đưa cho Woody chăn, gối, đệm, thức ăn và một chiếc điện đàm để liên lạc.
Tối ấy, bà Artie Crawford ghé thăm nhà Baltimore thông báo rằng Woody đã biến mất.
- Biến mất nghĩa là thế nào? - Bác Anita hỏi.
- Nó không về trại trẻ. Chúng tôi còn phát hiện ra nó không đến trường từ mấy tuần nay.
Bác Saul quay sang Hillel hỏi:
- Hôm nay con có gặp cậu ấy không?
- Không ạ.
- Con chắc chứ?
- Chắc ạ.
- Cháu có đoán được bạn ấy có thể đi đâu không? - Bà Artie gặng hỏi.
- Không, cháu cũng rất muốn giúp bác, nhưng cháu không biết.
- Hillel, bác biết Woody và cháu chơi thân với nhau. Nếu cháu biết gì đó thì phải nói với bác, điều này hết sức quan trọng.
- Vâng, có thể… có thể Woody đi Utah gặp bố, có lần cậu ấy nói thế. Cậu ấy bảo muốn đi xe khách đến tận Salt Lake City.
Đêm hôm ấy, hai đứa nói chuyện với nhau bằng điện đàm. Hillel chui dưới chăn để bố mẹ không nghe thấy và thì thầm:
- Woody, tất cả ổn chứ? Đến lượt cậu.
- Tất cả ổn, Hill ạ. Đến lượt cậu.
- Bà Crawford đã đến đây tối nay. Đến lượt cậu.
- Bà ấy muốn gì? Đến lượt cậu.
- Bà ấy tìm cậu. Đến lượt cậu.
- Cậu nói gì với bà ấy? Đến lượt cậu.
- Tớ bảo cậu đi Utah. Đến lượt cậu.
- Tốt. Cảm ơn. Đến lượt cậu.
- Không có gì đâu, anh bạn.
Suốt ba ngày sau, Woody trốn rịt trong cái chòi cạnh bể bơi. Sáng sớm ngày thứ tư, anh thức dậy, lẻn ra phố đợi để đưa Hillel đi học.
- Cậu điên à? - Hillel nói với Woody. - Nếu có ai nhìn thấy thì chết!
- Ở trong chòi làm tớ phát ngột. Tớ phải giãn gân cốt một tí. Tớ sợ nếu Lợn không thấy tớ đưa cậu đến trường nữa, nó sẽ quay lại hành hạ cậu.
Woody lẫn vào đám học trò, dẫn Hillel vào tận sân trường. Nhưng sáng hôm đó, ông hiệu trưởng Hennings đã nhận ra đứa trẻ ông chưa từng gặp và biết ngay đó không phải là học sinh của trường. Vì đã được cảnh sát dặn trước nên ông lập tức gọi điện báo. Chỉ vài phút sau, một nhóm cảnh sát đã vây bên ngoài trường. Ngay lập tức Woody nhận ra tình hình, toan quay đầu bỏ trốn nhưng bị thầy Hennings chặn lại.
- Xin lỗi chàng trai trẻ, nhưng cậu là ai? - Thầy Hennings đặt một tay rắn chắc lên vai Woody và hỏi bằng giọng nghiêm khắc.
- Chạy đi, Wood! - Hillel hét lên. - Chạy đi!
Woody gỡ tay thầy Hennings ra, định co giò chạy nhưng nhanh chóng bị cảnh sát tóm gọn. Hillel chạy lại, hét lên:
- Thả cậu ấy ra! Thả cậu ấy ra! Các chú không có quyền!
Hillel xô đám cảnh sát nhưng thầy Hennings chắn lại và giữ Hillel. Hillel bật khóc nức nở.
- Thả cậu ấy ra! - Hillel hét lên, nhưng cảnh sát đã mang Woody đi mất. - Cậu ấy không làm gì! Cậu ấy không làm gì hết!
Tất cả học sinh trong sân trường ngẩn tò te ra nhìn như bị thôi miên. Woody bị áp giải lên xe cảnh sát. Thầy hiệu trưởng Hennings và các giáo viên đánh lạc hướng học sinh bằng cách rung chuông vào lớp.
Cả buổi sáng, Hillel ngồi trong phòng y tá khóc. Đến giờ ăn trưa, ông Hennings vào gặp Hillel.
- Thôi nào con trai, bây giờ hãy về lớp học đi.
- Tại sao thầy làm thế?
- Bà giám đốc trại trẻ báo rằng chắc chắn cậu ấy đang trốn quanh đây. Bạn con đã bỏ nhà đi, con có hiểu thế là thế nào không? Là một chuyện rất nghiêm trọng đấy.
Hillel buồn rười rượi, quay về lớp học các tiết buổi chiều. Lợn chỉ đợi giờ phút này.
- Giờ trả thù đã đến rồi, Hến ạ. - Nó nói. - Bây giờ thì thằng Woody bạn thân của mày đã không còn ở đây, nên ngay sau khi tan học, tao sẽ chăm sóc mày tử tế. Tao có một bãi phân chó rất to đang chờ mày. Mày từng ăn phân chó chưa? Chưa à? Đó sẽ là món tráng miệng của mày. Mày sẽ ăn đến miếng cuối cùng. Nhèm, nhèm!
Khi chuông rung lên báo hiệu giờ học kết thúc, Hillel ba chân bốn cẳng chạy khỏi lớp, Lợn theo ngay sau.
- Bắt thằng Hến lại! - Lợn kêu lên. - Chúng ta sẽ tổ chức lễ hội cho nó.
Hillel chạy như ngựa phi trong hành lang để ra sân bóng rổ, lợi dụng thân hình bé nhỏ để luồn lách ngược chiều đám học sinh đang túa ra khỏi lớp. Hillel chạy thục mạng lên tầng trên, rồi xuyên qua hành lang không một bóng người cho đến tận góc để đồ vệ sinh của lao công. Anh trốn trong đó rất lâu, không dám thở mạnh. Máu dồn lên đập thình thịch trên thái dương. Nhịp tim vang ong ong trong tai anh. Tận khi trời tối, Hillel mới dám ra khỏi chỗ nấp. Các hành lang đã tối om và không còn một bóng người. Hillel nhón chân mà đi, lần mò tìm lối ra và tìm được hành lang dẫn đến phòng soạn báo trường. Đi ngang qua, Hillel thấy cửa phòng chỉ khép hờ và có những âm thanh kì cục từ đó phát ra. Hillel đứng lại, dỏng tai lắng nghe. Có tiếng cô Chariot. Sau đó là một tiếng tát, kèm theo tiếng rên rỉ. Hillel nhìn qua khe cửa, thấy thầy hiệu trưởng Hennings đang ngồi trên ghế, với cô Chariot ngồi trên đùi thầy, váy tốc cao và vòng tay quanh cổ ông. Tóc cô rũ rượi và áo xống xộc xệch.
- Ôi Adeline, con chó cái của anh! - Thầy hiệu trưởng kêu lên.
- Vâng, là em đây! - Cô hổn hển trả lời.
- Ai là con đĩ hư đốn của anh? - Thầy Hennings hỏi.
- Là em, cũng từng là cô học trò hư hỏng của anh. - Cô giáo thú nhận.
Hillel chẳng hiểu mô tê gì về chuyện đang diễn ra trước mắt, đột ngột đẩy cửa xông vào và kêu lên:
- Nói bậy là không đẹp.
Cô Chariot đứng phắt dậy và thét chói lói.
- Hillel? - Thầy Hennings gắt gỏng trong khi cô Chariot kéo vội váy xuống và chạy vụt mất.
- Hai người đang làm gì vậy? - Hillel hỏi.
- Thầy cô đang chơi một trò chơi. - Thầy Hennings trả lời.
- Trò của thầy cô có vẻ là một hành vi sai trái. - Hillel nhận xét.
- Thầy cô chỉ… chỉ đang diễn tập thôi. Thế còn con, con làm gì ở đây?
- Con trốn ở đây vì nhiều bạn muốn đánh con, muốn bắt con ăn phân chó. - Hillel phân trần, nhưng ông bỏ ngoài tai những lời giải thích của Hillel, chạy ra ngoài hành lang tìm cô Chariot.
- Adeline, ổn rồi. - Thầy Henning gọi. - Adeline? Adeline? Em ở có đấy không?
- Thưa thầy, em trốn ở đây được không? - Hillel hỏi. - Thật sự em rất sợ Lợn đánh em.
- Được, tốt, con trai ạ. Con có thấy cô Chariot đâu không?
- Cô ấy đi rồi.
- Đi đâu?
- Con không biết, cô ấy đi hướng kia.
- Được, thế con cứ trốn đấy đi, thầy sẽ quay lại sau.
Ông Hennings vừa chạy dọc hành lang vừa gọi:
- Adeline? Adeline? Em ở đâu?
Ông thấy cô Chariot đang ngồi rúm ró trong xó.
- Đừng lo, Adeline, thằng bé chẳng nhìn thấy gì đâu.
- Nó nhìn thấy hết. - Cô gào lên.
- Không, không, anh đảm bảo.
- Thật chứ? - Cô hỏi, giọng run rẩy.
- Chắc chắn. Mọi chuyện đều ổn, chúng ta không việc gì phải lo. Đây không phải là cái cớ để gây thêm chuyện nữa. Đừng lo lắng gì cả. Anh sẽ nói chuyện với nó.
Nhưng khi trở lại phòng soạn báo, ông Hennings chẳng còn thấy Hillel ở đó nữa. Sau đó một tiếng đồng hồ, ông gặp lại Hillel ở chính nhà mình, vì Hillel đến bấm chuông cửa.
- Con chào thầy hiệu trưởng.
- Hillel à? Con làm gì ở đây vậy?
- Con nghĩ là con đang cầm một món đồ của thầy. - Hillel vừa nói vừa rút từ trong cặp ra một cái quần lót phụ nữ.
Đôi mắt ông Hennings tròn xoe như hai hòn bi ve, xua tay loạn xạ.
- Vứt ngay, vứt ngay cái của bẩn thỉu này đi! - Ông ra lệnh. - Thầy không hiểu con đang nói gì!
- Thế chắc là của cô Chariot rồi. Thầy bắt cô tụt quần ra để đánh vào mông cô. Rồi cô bỏ quên lại ở tòa soạn.
- Im ngay, biến ngay khỏi đây! - Thầy Hennings rít lên.
Từ trong phòng khách có tiếng vợ thầy Hennings vọng ra hỏi ai bấm chuông cửa.
- Không có gì đâu em yêu. - Thầy Hennings trả lời, giọng ngọt như mía lùi. - Chỉ là một cậu học sinh cần giúp đỡ ấy mà.
- Hay có khi để con hỏi vợ thầy xem đây có phải là quần lót của cô không ạ? - Hillel gợi ý.
Thầy Hennings giơ tay lên, luống cuống cố giật lấy chiếc quần lót, nhưng tóm trượt. Thầy đành nói vọng vào trong nhà với vợ:
- Em yêu, anh ra ngoài một lúc nhé!
Thầy bước ra ngoài hành lang, chân vẫn mang dép đi trong nhà, kéo Hillel theo.
- Sao con lại đến đây, thật là điên rồ.
- Con thấy dưới kia có quầy bán kem, - Hillel nói.
- Thầy không mua kem đâu nhé, đã là giờ ăn tối rồi, mà sao con đến được đây?
- Không biết cô Chariot có thích ăn kem cho bớt đau mông không nhỉ. - Hillel nói tiếp.
- Thôi được rồi, đi, đi mua kem.
Mỗi người cầm trên tay một cây kem ốc quế, đi dạo trong khu.
- Sao thầy lại đánh cô Chariot tội nghiệp? - Hillel hỏi.
- Thầy cô chơi một trò chơi ấy mà.
- Con chưa nghe có trò nào như thế.
- Không, đó là trò của người lớn.
- Và thầy nói bậy. Thầy bảo chúng ta không được nói bậy.
Thầy Hennings há hốc mồm một lúc, rồi vội nói:
- Đó chỉ là một phần… một phần của trò chơi thôi.
- Trò chơi dành cho người lớn ấy ạ?
- Đại loại thế.
- Thế thì kì quá.
- Con trai, con biết không, người lớn đôi khi rất kì.
- Con biết. Thế vì sao thầy lại chơi trò người lớn với cô Chariot? Có phải vì thầy không yêu vợ nữa không?
- Trái lại, thầy rất yêu vợ thầy, thầy yêu nhiều lắm. Con biết không, đôi khi đàn ông có những nhu cầu. Họ cần được giải tỏa. Nhưng như thế không có nghĩa là họ không yêu vợ mình nữa. Thầy yêu vợ thầy. Thầy không muốn cô buồn. Cô sẽ rất buồn nếu biết chuyện đó. Con hiểu không? Thầy chắc rằng con hiểu.
- Có, con hiểu. Nhưng thầy lại là cấp trên của cô Chariot và điều đó sẽ gây ra cả đống vấn đề. Con chắc chắn đấy. Con cũng tin chắc, phụ huynh học sinh sẽ rất thất vọng nếu biết…
- Thôi được rồi! - Ông Hennings ngắt lời. - Thầy hiểu rồi! Con muốn gì?
- Con muốn một chỗ miễn phí cho bạn Woody của con.
- Con điên à? Con nghĩ thầy có sẵn hai mươi nghìn đô la trong ví à?
- Thầy quản lí ngân sách. Con chắc chắn thầy sẽ có cách xoay xở. Chỉ cần phải kê thêm một cái ghế ở cuối lớp. Chẳng phức tạp tẹo nào. Như thế thầy có thể vừa tiếp tục yêu vợ vừa chơi trò người lớn với cô Chariot.
Sáng hôm sau, ông hiệu trưởng Hennings liên lạc với bà Artie Crawford để thông báo rằng hội phụ huynh trường Oak Tree rất hân hạnh trao một suất học bổng cho Woody. Sau khi thảo luận với hai bác Saul và Anita, quyết định cuối cùng được đưa ra là Woody sẽ đến ở nhà Hillel gần trường cho tiện đi học. Quyết định này khiến Hillel lâng lâng sung sướng. Tối hôm chuyển Woody về Oak Tree, ông hiệu trưởng Hennings viết trong nhật kí của mình:
Quyết định cấp học bổng đặc biệt cho học trò đặc biệt Woodrow Finn được đưa ra ngày hôm nay. Hillel của chúng ta có vẻ thích mê thích mệt cậu học trò này. Chúng ta hãy đợi xem liệu sự xuất hiện của cậu học trò mới có thể đánh thức khả năng tiềm ẩn của Hillel như tôi đã hi vọng lâu nay không.
Thế là Woody thực sự bước vào cuộc sống của gia đình Goldman ở Baltimore. Anh được bố trí ở một phòng trước kia dành cho khách. Đồ nội thất được bài trí sao cho Woody cảm thấy thực sự thoải mái. Bác Saul và bác Anita chưa bao giờ thấy Hillel sung sướng đến thế. Woody cùng Hillel đi học, về nhà, làm bài tập và chơi thể thao. Mặc dù nhìn bề ngoài, cả hai quá khác biệt nhưng lại vô cùng ăn ý. Đó là khởi đầu của một thời kì tuyệt đối bình yên và hạnh phúc.
Woody gia nhập đội bóng rổ và đã dẫn toàn đội đến với danh hiệu vô địch lần đầu tiên trong lịch sử nhà trường. Về phần mình, Hillel phát triển tờ báo trường theo cách vô cùng ngoạn mục: Hillel cho thêm hẳn mục riêng đưa tin về đội bóng rổ của trường. Hôm nào diễn ra trận đấu thì báo trường sẽ được in bán chứ không phát miễn phí. Tiền kiếm được sẽ cho vào một quỹ hoàn toàn mới: “Quỹ Học bổng Hội phụ huynh”. Hillel khiến giáo viên cảm thấy tự hào, bạn bè tôn trọng. Trong nhật kí, thầy hiệu trưởng Hennings viết về Hillel thế này: Học sinh nhạy cảm, thông minh sắc sảo đặc biệt. Trò mang lại cho nhà trường rất nhiều thành tích không thể phủ nhận. Huy động được tất cả các bạn tham gia báo trường đón tiếp ngài thị trưởng vào tận trường để tổ chức hội thảo bàn về chính trị. Có thể tóm gọn trong một từ: xuất sắc.
Sân sau nhà trường nhanh chóng trở nên chật hẹp. Phải có một nơi rộng hơn, tương xứng với tham vọng của Hillel và Woody. Tan học, hai đứa trẻ đến phòng thể thao trường trung học Roosevelt gần đó để mơ mộng. Họ đến trước giờ tập của đội bóng rổ, ngồi tận trong sân, vừa nhắm mắt vừa tưởng tượng ra các sân đấu ở Los Angeles, Madison Square Garden với đám đông cổ vũ cuồng nhiệt đang reo hò tên mình. Hillel leo vào các hàng ghế của khán đài, còn Woody đứng ở tận góc kia của phòng tập. Hillel giả vờ đang cầm micro:
- Chỉ còn hai giây nữa là trận đấu kết thúc, các chàng trai đội Bulls đang thua hai điểm. Nhưng nếu cầu thủ biên của họ, Woodrow Finn, ném được một quả vào lưới, họ sẽ thắng trận playoff!
Trong giây phút như được Chúa ban phước, mắt Woody khép hờ, những thớ cơ căng lên và nhắm ném. Toàn bộ cơ thể anh nhảy lên, rồi đôi cánh tay vươn dài, trái bóng bay ngang qua phòng trong sự im lặng tuyệt đối rồi nhẹ nhàng trúng rổ. Hillel vui sướng hét lên:
- Chiến thắng dành cho đội Chicago Bulls nhờ cú ghi bàn quyết định thật khó tin của siêu sao Woody Finn!
Họ lao vào vòng tay nhau, cúi chào danh dự một vòng rồi cùng nhau chạy để tránh đám đông quá cuồng nhiệt.
Đôi khi, Woody đến gặp bác Anita, lí nhí hỏi:
- Thưa bác Goldman, cháu… cháu muốn được thử gọi điện cho bố. Cháu muốn báo cho bố biết tin.
- Hiển nhiên rồi, cháu yêu. Cứ dùng điện thoại thỏa thích như cháu muốn.
- Thưa bác Goldman, à… chỉ là cháu không muốn Hillel biết chuyện này. Cháu không muốn nói nhiều về chuyện này với cậu ấy.
- Thế thì lên phòng hai bác mà gọi. Điện thoại ở ngay cạnh giường. Cứ gọi điện thoại cho bố cháu bất kể khi nào cháu muốn, bao lâu cũng được. Cháu không cần phải xin phép, cháu yêu ạ. Lên đi, bác sẽ đánh lạc hướng Hillel.
Woody kín đáo lên phòng bác Saul và bác Anita. Anh ôm điện thoại ngồi bệt xuống sàn nhà, lấy từ trong túi ra một mẩu giấy, trên có ghi số điện thoại của bố và bắt đầu ấn số. Chẳng ai nhấc máy. Chế độ trả lời tự động vang lên nên Woody để lại lời nhắn: “Con chào bố, con Woody đây. Con muốn nhắn tin cho bố vì… con muốn nói là: bây giờ con sống ở nhà bác Goldman, cả nhà cực kì tốt với con. Con chơi bóng rổ ở trường mới. Ngày mai, con sẽ cố gắng gọi lại cho bố.”
⁎⁎⁎
Mấy tháng sau, khi lễ Noel năm 1990 sắp đến, bác Saul và bác Anita muốn cho Woody đi nghỉ cùng ở Miami, lúc đầu Woody từ chối. Anh cho rằng gia đình Goldman đã quá hào phóng với mình rồi, hơn nữa chuyến du lịch tốn rất nhiều tiền.
- Đi với nhà mình đi, cả nhà sẽ rất vui. - Hillel nài nỉ. - Cậu ở lại làm gì? Cả kì nghỉ cậu sẽ quay về ở trại trẻ sao?
Nhưng Woody một mực từ chối. Một buổi tối, bác Anita vào phòng Woody, ngồi ở mép giường, nói:
- Woody, tại sao cháu không muốn đi cùng gia đình bác đến Florida?
- Cháu không muốn, chỉ vậy thôi.
- Cả nhà bác đều muốn cháu đi cùng.
Woody bật khóc nức nở, bác Anita ôm anh vào lòng.
- Woody yêu quý, có chuyện gì vậy? - Bác Anita lùa tay vào mái tóc Woody.
- Vì… chưa từng có ai quan tâm chăm sóc cháu như gia đình bác. Chẳng bao giờ có ai cho cháu đi Florida.
- Nhà bác rất vui vì được làm điều đó, Woody. Cháu là đứa trẻ nhạy cảm, gia đình bác rất yêu quý cháu.
- Bác Goldman, cháu đã ăn cắp… Ôi, cháu rất xin lỗi, cháu không xứng được sống với gia đình bác.
- Cháu ăn cắp cái gì thế?
- Hôm trước, khi lên phòng bác, có ảnh của nhà mình ở trên tủ gỗ…
Anh đứng dậy khỏi giường, quẹt nước mắt, mở túi, lấy tấm ảnh gia đình, chìa ra cho bác Anita.
- Cháu xin lỗi. - Anh lại khóc nức nở. - Cháu không muốn ăn cắp, nhưng cháu muốn có tấm ảnh của gia đình. Cháu sợ một ngày nào đó, các bác sẽ bỏ cháu.
Bác Anita vuốt tóc Woody.
- Không ai bỏ cháu cả, Woody. Hơn nữa, cháu có lí khi nhắc với bác về bức ảnh gia đình: trong ảnh thiếu mất một thành viên.
Cuối tuần sau, nhà Goldman ở Baltimore đi trung tâm thương mại, chụp một bức ảnh gia đình có đủ bốn thành viên kể từ đó.
Khi về nhà, Woody lại gọi cho bố. Thêm lần nữa, tiếng trả lời tự động cất lên và Woody để lại một tin nhắn khác: “Con chào bố, là con Woody đây. Con sẽ gửi ảnh cho bố, bố sẽ thấy bức ảnh rất tuyệt vời cho mà xem! Trên ảnh là con và gia đình Goldman. Cuối tuần này tất cả sẽ đi nghỉ ở Florida. Từ đấy, con sẽ cố gắng gọi điện cho bố.”
Tôi còn nhớ rất rõ mùa đông năm 1990 ở Florida, quãng thời gian mà Woody đã bước vào cuộc đời của tôi để rồi không bao giờ trở ra. Gần như ngay lập tức, chúng tôi hoàn toàn hợp nhau. Từ đó, câu chuyện về những chuyến phiêu lưu của Hội Goldman huyền thoại bắt đầu. Tôi cho là nhờ gặp được Woody mà tôi bắt đầu thực sự yêu Florida mà trước đó tôi từng thấy khá buồn tẻ. Tôi cũng như Hillel, đều bị cuốn đi bởi Woody, một cậu trai khỏe mạnh và vô cùng quyến rũ.
Cuối năm học đầu tiên ở Oak Tree, vào ngày chụp ảnh kỉ yếu, Hillel tặng Woody một món quà nhỏ.
- Cho tớ à?
- Đúng rồi, để dành cho ngày mai.
Woody mở gói quà ra: Bên trong có một chiếc áo phông vàng in chữ Bạn suốt đời.
- Cảm ơn Hill!
- Tớ tìm thấy nó trong trung tâm thương mại. Tớ cũng lấy một cái cho mình. Như thế, trên ảnh chúng mình sẽ mặc giống nhau. Tất nhiên là nếu cậu muốn… Hi vọng cậu không thấy ý tưởng này lố bịch.
- Không, không hề.
Tình cờ trong danh sách thứ tự tên học sinh, tên Woody Marshall Finn lại ngay trước Hillel Goldman*. Trong cuốn ảnh kỉ yếu năm học 1990-1991 của trường Oak Tree, hai người xuất hiện cạnh nhau. Nhìn vào bức ảnh, không thể biết giữa Woody và Hillel, ai Goldman hơn ai.