Tại Boca Raton vào đầu tháng Ba năm 2012, bữa tối với Kevin đã giúp tôi thân thiết với Alexandra hơn.
Sau bữa đó, khi tôi đưa con Duke về nhà sau những lần nó bỏ sang nhà tôi thì nàng cho tôi vào nhà, còn mời tôi uống nước. Thường thì tôi được mời một chai nước lọc hoặc lon soda đứng uống trong bếp, nhưng vậy là tốt lắm rồi.
- Cảm ơn anh vì buổi tối hôm trước. - Nàng nói với tôi vào một buổi chiều khi chỉ có chúng tôi với nhau. - Em không biết anh đã làm gì với Kevin nhưng anh ấy rất quý anh.
- Anh chỉ là chính anh thôi.
Nàng cười.
- Cảm ơn anh đã không nói gì với anh ấy về chuyện chúng ta. Em thực lòng thích Kevin, và không muốn anh ấy tưởng giữa chúng ta vẫn còn tình cảm gì đó.
Lúc đó, tôi cảm thấy tim mình nhói đau.
- Kevin kể rằng em đã từ chối khi anh ấy cầu hôn em.
- Đó không phải là việc của anh, Marcus.
- Kevin rất tốt bụng và tử tế, nhưng anh ấy không hợp với em.
Tôi ngay lập tức thấy hối hận vì đã thốt lên những lời đó. Tôi đang xen vào chuyện gì vậy? Nàng chỉ nhún vai rồi buột miệng:
- Anh đã có Lydia rồi đấy thôi.
- Làm sao em biết chuyện Lydia? - Tôi hỏi.
- Em đọc, chuyện viết đầy trong mấy tờ lá cải.
- Em đang nói về chuyện cách đây bốn năm rồi. Bọn anh không còn qua lại từ bốn năm nay… Đó chỉ là chuyện thoáng qua.
Tôi muốn chuyển chủ đề và quyết định cho Alexandra xem bức ảnh tôi mang theo.
- Em còn nhớ tấm ảnh này không?
Nàng nở nụ cười đầy vẻ hoài niệm, đưa những đầu ngón tay ve vuốt tấm hình.
- Hồi đó đâu ai ngờ anh sẽ trở thành nhà văn nổi tiếng. - Nàng nói.
- Còn em lại là một siêu sao ca nhạc?
- Em sẽ chẳng được như thế nếu không có anh, Marcus…
- Đừng nói thế.
Thế rồi im lặng. Bất chợt, nàng gọi tôi như thời xa xưa.
- Markie, - nàng thầm thì, - đã tám năm nay em luôn nhớ anh.
- Anh cũng thế. Anh luôn dõi theo sự nghiệp của em.
- Em đọc tất cả tiểu thuyết của anh.
- Em thích chứ?
- Có. Rất thích. Em thường đọc đi đọc lại từng đoạn trong cuốn tiểu thuyết đầu tay của anh. Em như gặp lại các anh của em trong đó. Em gặp lại cả Hội Goldman.
Tôi mỉm cười, nhìn lại bức ảnh đang cầm trong tay.
- Anh có vẻ rất thích tấm ảnh này. - Nàng nói với tôi.
- Anh không biết anh thích nó hay bị nó ám ảnh nữa.
Tôi cất tấm ảnh vào túi áo rồi chào nàng ra về.
Hôm đó khi lái xe ra khỏi cổng nhà Kevin, tôi không để ý tới một chiếc xe van màu đen đỗ bên đường, cũng không nhìn thấy người đàn ông ngồi trên ghế lái đang quan sát tôi.
Tôi chạy về nhà, còn chiếc xe đó bám theo.
⁎
Baltimore, MarylandTháng 11 năm 1989
Từ khi nghe Woody bày tỏ thì trong đầu bác Saul lúc nào cũng lởn vởn nguyện vọng của Woody được cắt cỏ cho gia đình. Đặc biệt là lúc bà Artie đến chơi, ở lại ăn tối và kể rằng bà thấy khó lòng đưa Woody vào khuôn khổ.
- Ít ra là nó thích đi học. - Bà Artie nói. - Nó thích học và cũng thông minh. Nhưng ngay khi tan học thì nó lại dính vào những chuyện không đâu. Mà chúng tôi thì không thể lúc nào cũng để mắt đến nó.
- Thế bố mẹ nó đâu? - Bác Saul hỏi.
- Mẹ nó biến mất tăm cách đây lâu lắm rồi.
- Nghiện hút à?
- Không phải. Chỉ đơn giản là biến đi mất. Mẹ Woody rất trẻ. Bố cũng thế. Anh ta tưởng có thể tự mình nuôi con, nhưng ngay khi quen cô bạn gái mới thì anh ta thường xuyên vắng nhà. Woody tức lắm, ai nó cũng muốn đánh. Nhân viên bảo trợ xã hội đã phải can thiệp, rồi cả một quan tòa chuyên giải quyết các vụ án gia đình cũng phải vào cuộc. Ông bố sau đó cũng ở nhà một thời gian nhưng rồi bồ nhí của bố nó chuyển đến Salt Lake City. Bố nó liền vịn vào cớ đó để tới bên kia đất nước, kết hôn rồi có con với cô ta. Woodrow ở lại Baltimore, nó không muốn nghe nhắc đến Salt Lake City. Thỉnh thoảng hai bố con có gọi điện thoại cho nhau. Ông bố có viết thư cho nó. Điều khiến tôi lo lắng là lúc nào Woodrow cũng cặp kè với Devon, một đứa chuyên ăn cắp vặt, hút cỏ và mang súng bên mình.
Bác Saul bỗng nghĩ nếu Woody bận cắt cỏ sau giờ học thì anh sẽ không còn thời gian lang thang ngoài đường. Bởi vậy, bác gặp và bàn chuyện với Dennis Bunk, người làm vườn có tuổi và gần như độc quyền dịch vụ chăm sóc cây cối ở Oak Park.
- Tôi không muốn tuyển bất kì ai, thưa ông Goldman, đặc biệt không đời nào tôi lại tuyển bọn trẻ hư hỏng.
- Cậu ấy là đứa trẻ rất được.
- Nó là đứa trẻ phạm tội.
- Nhưng ông cần giúp đỡ mà, càng ngày ông càng khó kham được hết việc.
Bác Saul nói có lí: ông Bunk không thể đảm đương nổi toàn bộ công việc nhưng lại bủn xỉn không muốn trả lương để tuyển thêm nhân viên.
- Thế ai sẽ trả lương cho nó? - Ông Bunk hỏi với giọng có vẻ đã xiêu lòng.
- Tôi. - Bác Saul trả lời. - Năm đô la một giờ cho nó và hai đô la một giờ cho bác vì công đào tạo nó.
Sau khi do dự lần cuối, rốt cuộc ông Bunk cũng chấp nhận, nhưng vẫn chỉ một ngón tay đe dọa bác Saul:
- Tôi báo trước nhé, nếu thằng bé này mà làm hỏng hay ăn cắp đồ nghề của tôi thì chính ông phải đền cho tôi đấy.
Nhưng Woody chẳng làm hỏng đồ cũng không ăn cắp gì. Anh rất mừng khi được bác Saul cho đi làm với ông Bunk.
- Vậy cháu sẽ chăm sóc cả vườn của bác nữa chứ, bác Saul?
- Có thể, nhưng thỉnh thoảng thôi. Nhớ là phải giúp ông Bunk đấy. Phải vâng lời ông ấy.
- Cháu hứa sẽ thật chăm chỉ.
Sau giờ học và vào những ngày cuối tuần, Woody vút lên xe buýt thành phố và đến Oak Park. Ông Bunk ngồi trên chiếc xe bán tải của mình, đỗ trên một con phố nhỏ gần trạm xe buýt để đợi anh. Khi anh đến, cả hai đi một vòng khắp các nhà để làm vườn.
Quả thực, Woody giúp đỡ hết sức nhiệt tình và rất khéo léo. Vài tuần trôi qua, mùa thu thực sự hiện hữu ở Maryland. Những hàng cổ thụ tại Oak Park chuyển sang sắc đỏ và vàng trước khi trút những đợt lá khô xuống các lối đi. Thế là các bãi cỏ phải được cào lá khô, cây phải được chuẩn bị đón mùa đông và các bể bơi cần được nạo vét.
Cũng trong thời gian đó ở trường Oak Park, Lợn tiếp tục hành hạ Hillel. Nó chọi quả thông, đá cục vào Hillel, trói rồi bắt Hillel ăn đất, cả những chiếc bánh trong thùng rác nó cũng lôi ra bắt Hillel ăn nốt. “Ăn! Ăn! Ăn!” Hội trẻ con gào lên khoái trá trong khi Lợn bóp mũi Hillel buộc anh phải há miệng để nó tọng thức ăn vào. Khi còn sức để hài hước, Hillel nhiệt tình cảm ơn nó:
- Cảm ơn mày đã cho tao ăn trưa ngon thế, thực ra tao ăn chưa no.
Thế là những cú đấm lại trút xuống như mưa. Lợn đổ hết mọi thứ trong cặp Hillel ra, vứt sách vở vào thùng rác. Có một cuốn sổ Hillel dùng để làm thơ mỗi khi rảnh rang. Cuốn sổ rốt cuộc rơi vào tay Lợn. Nó xé từng trang bắt Hillel ăn, đã thế còn đọc to những câu thơ để cười cợt, rồi đốt hết những trang còn lại. May là Hillel đã cứu được một bài trong đó. Bài thơ viết về mối tình đơn phương thầm lặng của Hillel với Helena, một bạn gái tóc vàng xinh xắn không bao giờ vắng mặt trong bất kì buổi trình diễn nào của Lợn. Hillel coi đó là một dấu hiệu nên đã lấy hết can đảm tặng bài thơ cho Helena. Helena chép ra thành nhiều bản rồi dán khắp trường. Khi cô Chariot, phụ trách báo trường bắt gặp, liền khen Helena về tài năng thơ phú vì bài thơ quá hay. Cô Chariot còn cho Helena điểm tốt rồi đăng bài thơ trên báo trường dưới tên Helena.
Danh sách những lần Hillel đến gặp bác sĩ - đặc biệt vì bệnh răng miệng liên tục tái đi tái lại - ngày càng đáng lo ngại nên rốt cuộc bác Anita phải đi gặp ông hiệu trưởng Hennings.
- Thưa thầy hiệu trưởng, tôi nghĩ rằng con trai tôi bị bạo hành trong ngôi trường của ông.
- Không, không có ai bị bạo hành ở Oak Tree hết, chúng tôi luôn có người giám sát, có nguyên tắc, chúng tôi có nội quy mà các học sinh phải tuân theo. Chúng tôi là một ngôi trường hạnh phúc.
- Ngày nào Hillel về nhà quần áo cũng rách rưới, sách vở thì hoặc bẩn thỉu quăn queo hoặc là bị thiếu trang.
- Thế thì cậu ấy phải học cách bảo quản đồ dùng cá nhân. Bà biết đấy, nếu như con bà lơ là sách vở thì cháu sẽ bị điểm xấu.
- Thưa thầy hiệu trưởng Hennings, nó không lơ là bất kì điều gì. Tôi cho rằng nó đang là bao cát cho ai đó. Tôi không biết điều gì đang xảy ra trong trường của thầy, nhưng chúng tôi trả hai mươi nghìn đô la một năm chỉ để đổi lấy con trai tôi từ trường về nhà với cái miệng đầy vi trùng vi khuẩn. Rõ ràng là có vấn đề ở đây, đúng không nào?
- Cậu ấy có chịu rửa tay không thưa bà?
- Có chứ, thưa thầy hiệu trưởng, nó biết rửa tay sạch.
- Bà biết đấy, ở độ đuổi này, bọn con trai giống hệt những chú lợn con…
Bác Anita cảm thấy vô cùng bức bối vì buổi trò chuyện dường như đang luẩn quẩn không lối thoát. Rốt cuộc bác Anita nói:
- Thưa thầy hiệu trưởng Hennings, thường xuyên con trai của chúng tôi về nhà với những vết bầm tím trên mặt. Tôi không biết phải làm gì. Bắt nó phải hòa nhập hay cho nó đến trường giáo dục đặc biệt? Bởi vì, tôi phải nói thẳng với thầy biết rằng có những buổi sáng tôi tự hỏi điều gì sẽ xảy ra khi tôi gửi nó đến trường của thầy…
Bác Anita òa khóc nức nở. Ông hiệu trưởng Hennings không hề muốn có rắc rối trong trường Oak Tree nên vội vàng an ủi bác Anita và hứa sẽ khắc phục. Thầy cho gọi ngay Hillel lên nhằm cố giải quyết vấn đề.
- Con trai này, - thầy gặng hỏi Hillel, - con có vấn đề lo lắng gì ở trường không?
- Nói thẳng ra là con bị các bạn đánh ở sân bóng rổ sau trường sau giờ học.
- Hả, cái gì? Con nói kĩ xem nào? Ý con là có chuyện gây gổ trong trường à?
- Ý con là con bị bạo hành.
- Bạo hành? Không, không. Không thể có bạo hành gì ở Oak Tree. Có thể có chuyện gây gổ. Con biết đấy, con trai thỉnh thoảng có gây gổ với nhau cũng là bình thường. Con trai hay thích gây chuyện như thế.
Hillel nhún vai.
- Con không biết, thưa thầy hiệu trưởng Hennings. Con chỉ muốn được yên thân chơi bóng rổ thôi.
Ông hiệu trưởng gãi đầu, nhìn chòng chọc đứa trẻ gầy nhom nhưng vô cùng điềm tĩnh, và gợi ý thế này:
- Con có muốn tham gia đội bóng rổ của trường không?
Ông Hennings cho rằng như vậy thì đứa bé gầy gò này có thể chơi bóng rổ dưới sự bảo vệ của người lớn. Ý tưởng khiến Hillel hài lòng. Ngay lập tức ông hiệu trưởng dẫn Hillel đi gặp thầy thể dục.
- Thầy Shaw, - ông hiệu trưởng nói chuyện với thầy thể dục. - Thầy có thể cho cậu bé tuyệt vời này tham gia đội bóng rổ chứ?
Shawn nhìn bộ dạng gầy guộc và ánh mắt van nài của Hillel.
- Không được. - Thầy Shaw đáp.
- Tại sao?
Thầy Shaw nghiêng người thì thầm vào tai thầy hiệu trưởng:
- Frank, chúng tôi là một đội bóng rổ chứ không phải là trung tâm dành cho trẻ khuyết tật.
- Con không phải là trẻ khuyết tật! - Hillel hét lên vì đã nghe được hết.
- Ừ thì không phải, nhưng cậu quá gầy. - Thầy Shaw vặn lại. - Cậu sẽ tạo thành điểm yếu cho đội.
- Hay cứ thử xem sao? - Ông hiệu trưởng gợi ý.
Thầy thể dục lại nghiêng người về phía thầy hiệu trưởng:
- Frank, đội bóng đã đủ người. Hơn nữa đã có cả một danh sách chờ dài hơn cả sải tay. Nếu chúng ta tạo ra ngoại lệ cho cậu bé này thì sẽ gây chuyện với các phụ huynh khác. Tôi thì tôi rất sợ gây chuyện. Tôi cũng xin thưa với thầy rằng: Khi cho em ấy ra sân thì chắc chắn đội sẽ bị thua. Tôi cũng muốn nhấn mạnh thêm, năm nay chúng ta đã chẳng có thành công vẻ vang gì rồi. Kết quả các trận đấu bóng rổ của chúng ta vốn đã không tuyệt cho lắm, lại còn thêm thế này nữa thì…
Thầy Hennings gật đầu và quay về phía Hillel, bịa ra các nguyên tắc nội quy nhà trường để vòng vo giải thích rằng họ không thể thay đổi đội hình đội bóng vào giữa năm học. Một tốp học trò bất chợt ùa vào sân tập. Hillel và ông hiệu trưởng ngồi xuống ghế băng bên dưới khán đài.
- Vậy thì con phải làm gì, thưa thầy hiệu trưởng Hennings? - Hillel hỏi.
- Con cho thầy biết tên những học sinh nào đang làm phiền con. Thầy sẽ mời các bạn đó lên giải quyết cho ra lẽ. Chúng ta sẽ tổ chức một buổi nói chuyện giáo dục hành vi.
- Không, thế thì còn tệ hơn nữa. Thầy biết rõ mà.
- Vậy tại sao con không tránh xa các bạn đó ra? - Thầy Hennings bực bội. - Chỉ cần con đừng ra sân thể thao, không đến chỗ đông đúc là được.
- Không đời nào con bỏ sân bóng rổ.
- Cứng đầu là một nhược điểm đó, con trai ạ.
- Con không cứng đầu, con chỉ đang chống lại lũ phát xít.
Mặt thầy Hennings trắng bệnh.
- Con nghe được từ đó ở đâu thế? Hi vọng không phải con được dạy trên lớp! Ở trường Oak Tree, chúng ta không học thứ ngôn ngữ đó.
- Không, con đọc trong sách.
- Sách nào?
Hillel mở cặp, rút ra một cuốn sách lịch sử.
- Trong này chứa những thứ quái gở gì không biết? - Thầy Hennings mở sách ra xem.
- Sách này con mượn ở thư viện.
- Thư viện trường á?
- Không, ở thư viện thành phố.
- À. Thế thì thầy xin con đừng mang cuốn sách kinh khủng này đến trường và hãy giữ những suy nghĩ kiểu đó riêng trong đầu con thôi. Thầy không muốn có chuyện phiền phức. Nhưng thầy thấy con có hàng tỉ thứ trong đầu. Con phải sử dụng sức mạnh này để tự bảo vệ bản thân chứ.
- Nhưng con không có sức mạnh nào cả, vấn đề là ở chỗ đó.
- Sức mạnh của con chính là ở trí tuệ. Con là đứa trẻ quá thông minh… Ở trong các câu chuyện cổ tích, bao giờ trí thông minh cũng chiến thắng sức mạnh cơ bắp.
Gợi ý của thầy hiệu trưởng Hennings không phải không vào đầu Hillel. Chính buổi chiều hôm đó, ngồi trong tòa soạn báo của trường, Hillel đã viết xong một bài xã luận và lập tức gửi cho cô Chariot để in trong số báo tới. Anh kể có một học sinh trong một ngôi trường toàn con nhà giàu, mỗi lần trong giờ giải lao đều bị các bạn trói vào cây để tra tấn các kiểu, từ kiểu đặc biệt kinh tởm nhất, khiến miệng của cậu bị nhiễm trùng khủng khiếp. Không người lớn nào để ý thấy, thầy hiệu trưởng trường đó lại càng không, bởi lẽ thầy còn mải cùng giáo viên thể dục nịnh nọt phụ huynh học sinh. Cuối cùng, lũ học trò rốt cuộc bắt đầu đốt cái cây và cả cậu học trò đó, rồi vừa nhảy nhót xung quanh vừa hát một bài ca ngợi toàn bộ giáo viên, những người đã để mặc lũ trẻ dễ dàng hạ gục một kẻ yếu đuối hơn mình.
Đọc xong bài viết, cô Chariot ngay lập tức đi báo ông hiệu trưởng Hennings. Thầy hiệu trưởng cấm in bài viết đó và triệu tập ngay Hillel đến phòng mình.
- Con có nhận thức được rằng bài viết của con chứa đầy những ngôn từ không được phép sử dụng ở đây không? - Thầy Hennings cao giọng. - Thầy còn chưa thèm nói đến nội dung bài viết như trò hề lẫn sự cả gan chỉ trích các giáo viên của con đó! Ở trường Oak Tree này có quy định về đạo đức và con đã vi phạm nó.
- Thế còn bức thư con gửi cho Helena đã được đăng trong số báo trước thì sao?
- Thầy đã giải thích cho con rồi, đó là vì cô Chariot tưởng bài thơ do Helena sáng tác!
- Nhưng ngay khi tờ báo được xuất bản, con đã nói với cô Chariot rằng chính con mới là tác giả bài thơ ấy.
- Con báo cho cô ấy như vậy là đúng.
- Nhưng lẽ ra cô ấy phải dừng việc phát hành!
- Và vì sao nào?
- Bởi vì việc xuất bản lá thư đó khiến con cảm thấy vô cùng xấu hổ và nhục nhã!
- Thôi nào, Hillel, đừng trẻ con nữa! Bài thơ đó rất đẹp, trái ngược hẳn với truyện con vừa viết, chứa toàn những điều thô tục kinh tởm.
Sau đó, ông hiệu trưởng Hennings cho Hillel đến gặp với bác sĩ tâm lí của trường.
- Bác đã đọc bài viết của cháu, - bác sĩ tâm lí nói, - và bác thấy nó khá thú vị.
- Bác sĩ là người duy nhất thấy như vậy.
- Thầy hiệu trưởng Hennings kể cho bác nghe rằng cháu đọc sách về phát xít.
- Vâng, cháu mượn ở thư viện.
- Có phải chính nó đã truyền cảm hứng cho cháu viết truyện vừa rồi không?
- Không, cái tạo cảm hứng cho cháu chính là sự vô dụng của ngôi trường này.
- Có lẽ cháu không nên đọc những cuốn sách đó.
- Có lẽ mọi người nên đọc những cuốn sách đó.
Về phần mình, bác Saul và Anita cầu khẩn con trai phải cố gắng:
- Hillel, con chuyển về trường này chưa đầy ba tháng. Con thật sự phải học cách hòa đồng với những người khác.
Rốt cuộc thì có một cuộc thảo luận nảy lửa được tổ chức cho đám học trò về “hành vi sai trái và nói tục chửi bậy”. Thầy Hennings phát biểu rất dài dòng về các giá trị đạo đức và đạo lí của trường Oak Tree, giải thích tại sao nội quy nhà trường không cho phép gây gổ cũng như nói tục chửi bậy. Sau đó, tụi học sinh nhắc đi nhắc lại khẩu hiệu “Nói bậy là không đẹp!” sẽ được cất lên mỗi khi nghe thấy một bạn cùng lớp nói bậy. Tiếp theo là đến phần thảo luận, học sinh có thể đặt các câu hỏi mà chúng đang muốn biết câu trả lời.
- Cứ hỏi bất kì câu hỏi nào mà các con muốn. - Ông hiệu trưởng Hennings tuyên bố trước khi ném một cái nhìn ẩn ý về phía Hillel.
Một rừng cánh tay giơ lên.
- Thưa thầy, chơi bóng trong sân trường có bị coi là hành vi sai trái không ạ?
- Không, đấy gọi là luyện tập. - Thầy Hennings trả lời. - Với điều kiện là không được đá bóng vào đầu các bạn.
- Hôm trước, con thấy một con nhện trong nhà ăn, con đã kêu tướng lên vì sợ. - Một nữ sinh xấu hổ thú nhận. - Như vậy có phải là con đã sai không ạ?
- Không, kêu lên vì sợ thì được phép. Nhưng kêu lên với mục đích khiến các bạn khác điếc tai thì là sai.
- Thế nếu một bạn kêu lên với mục đích sai, nhưng sau đó bạn ấy lại bảo vì nhìn thấy con nhện để không bị phạt thì sao ạ?
- Như vậy là không trung thực. Mà không trung thực là xấu.
- Không trung thực nghĩa là gì ạ?
- Nghĩa là không chịu trách nhiệm về hành động của mình. Ví dụ như các trò giả vờ ốm để không đi học, như thế là rất không trung thực. Còn câu hỏi nào nữa không?
Một cậu học trò nhỏ giơ tay lên và thầy Hennings cho phép phát biểu.
- Từ tình dục có phải là từ bậy không ạ? - Cậu trò nhỏ hỏi.
Cả hội trường nín thở. Thầy Hennings lúng túng mấy giây.
- Tình dục không phải là từ bậy… nhưng ta có thể nói đó là một từ không cần thiết.
Bất chợt cả hội trường nhốn nháo hẳn lên. Nếu tình dục không phải là từ bậy thì chúng có thể dùng nó mà không vi phạm nội quy của trường Oak Tree à?
Thầy Henning gõ vào bục phát biểu để dẹp yên đám học trò. Ngay lập tức cả hội trường im thin thít.
- Tình dục là từ không được phép nói. Đây là từ cấm, vậy thôi.
- Tại sao từ đó lại bị cấm trong khi nó không phải là từ bậy ạ?
- Bởi vì… bởi vì tình dục là xấu, thế thôi. Giống như là nghiện hút: đó là điều khủng khiếp.
Khi được ông hiệu trưởng Hennings báo cho biết về bài viết của Hillel, bác Anita sững sờ không biết phải phản ứng thế nào. Bác mất phương hướng đến nỗi không biết phải hiểu sao cho đúng: Không biết Hillel là nạn nhân đáng thương vô tội hay chính là người phải trả giá cho hành vi khiêu khích của chính mình. Bác Anita cho rằng cách ăn nói của Hillel có thể đôi lúc khó nghe hoặc người nghe sẽ nghĩ Hillel kiêu ngạo. Anh hiểu vấn đề nhanh hơn những đứa trẻ khác và anh không có tính kiên nhẫn. Không biết có phải rốt cuộc Hillel là nạn nhân của chính “hành vi sai trái” do bản thân anh khởi xướng lên như thầy hiệu trưởng Hennings đã nói? Bác Anita còn bảo với bác trai:
- Khi một người khiến cho tất cả những người khác đều quay lưng với mình thì chắc có lẽ người đó chưa đủ tốt, phải không anh?
Thế là bác quyết định khơi gợi thái độ và tình cảm của tất cả lũ bạn ở trường Hillel về vấn đề bạo lực học đường. Bác giải thích cho chúng rằng Hillel quá đỗi mong muốn được gần gũi với chúng bạn, mong muốn ấy nhiều khi thái quá, thế nên hậu quả là tất cả quay lưng với Hillel. Bác tới từng gia đình ở Oak Park để nói chuyện với từng phụ huynh. Bác giải thích rất kĩ với bọn trẻ rằng: “Đôi khi các cháu đơn giản nghĩ rằng mình chỉ trêu bạn thôi mà không nhận ra đã gây rất nhiều đau khổ cho bạn mình.” Vẫn dùng những giải thích tương tự, bác cũng tới nói chuyện với ông bà Reddan, phụ huynh của Vincent - đó là tên cúng cơm của Lợn. Gia đình nhà Reddam sống trong một dinh cơ tuyệt đẹp gần gia đình Goldman ở Baltimore. Lợn lắng nghe rất chăm chú những lời bác Anita nói. Khi bác vừa nói xong, ngay lập tức nó òa lên khóc nức nở, nom đến là tội nghiệp:
- Thế tại sao Hillel lại không nói với cháu là bạn ấy cảm thấy bị cô lập ở trường, thật khủng khiếp quá! Tất cả chúng cháu đều rất yêu mến bạn ấy mà, cháu không hiểu tại sao bạn ấy lại cảm thấy bị ghẻ lạnh và xa lánh.
Bác Anita giải thích rằng Hillel hơi khác thường. Lợn nấc cụt liên tục vì khóc quá nhiều. Nó vừa lau mũi cố gắng không khóc nữa, vừa tỏ vẻ trịnh trọng gửi lời mời Hillel đến dự sinh nhật của mình sẽ được tổ chức vào thứ Bảy tuần sau.
Chính tại buổi sinh nhật, ngay khi ông bà Reddam vừa quay đi thì Hillel đã bị vặn tay ra sau, bị bắt ôm hôn và ngửi mông con chó trong nhà, rồi bị lũ trẻ lấy tất cả phần kem trắng từ chiếc bánh sinh nhật trét đầy lên và bị vứt xuống bể bơi với nguyên bộ quần áo dự tiệc. Khi nghe thấy tiếng nước bì bõm và tiếng lũ trẻ con cười rũ rượi, bà Reddam liền xuất hiện, mắng Hillel thậm tệ vì dám nhảy xuống hồ bơi mà không xin phép. Sau đó bà mới phát hiện ra chiếc bánh ga tô đã hoàn toàn bị phá nát. Thằng con trai bà lúc đó khóc lóc nói rằng chính Hillel muốn ăn bánh ga tô trước khi nó thổi nến và không chịu chia sẻ với ai. Bà Reddam tức quá, gọi điện ngay cho bác Anita, bắt đến đón con trai về liền. Khi đến trước cửa nhà Reddam, bác Anita nhìn thấy bà Reddam đang giữ chặt Hillel, đứng bên cạnh là Lợn nước mắt nước mũi đầm đìa đang diễn kịch. Nó vừa khóc nấc lên vừa giải thích rằng Hillel phá hỏng cả buổi tiệc. Trên đường về nhà, bác Anita nhìn con trai với ánh mắt không hài lòng chút nào. Rốt cuộc, bác thở dài:
- Tại sao lúc nào con cũng có nhu cầu khiến mọi người phải để ý đến con thế hả, Hillel? Con không muốn trở thành bạn tốt của ai à?
Hillel trả thù bằng cách viết một sáng tác mới. Lần này, anh không thèm gửi cho ban phụ trách tờ báo của trường. Anh quyết định tự viết, tự in thành nhiều bản. Vào đúng ngày báo trường được in và phát hành, Hillel thay thế tất cả những bản chính thức của trường trong khay đựng báo bằng bản mình tự in. Khi phát hiện ra sự tình, cô Chariot chạy ngay đến phòng hiệu trưởng Hennings với tất cả các bản in giả mạo báo trường mà cô thu được.
- Thầy Frank, thầy Frank! Nhìn xem Hillel Goldman làm gì nữa này! Nó tự xuất bản một tờ báo giả mạo với những bài viết kinh khủng!
Thầy Hennings chộp vội một bản do cô Chariot đưa cho để đọc và suýt tắc thở. Ông lập tức triệu tập bác Saul, bác Anita và Hillel đến.
Sáng tác của Hillel có tựa đề là Con lợn nhỏ. Hillel kể chuyện về một học sinh béo ú biệt danh là Lợn có một niềm vui quỷ quái là khiến bạn bè sợ chết khiếp. Khi sợ hãi lên đến đỉnh điểm, rốt cuộc lũ bạn giết thằng Lợn trong nhà vệ sinh của trường rồi chặt thành từng miếng, bỏ vào tủ lạnh chứa thịt của căng tin trường, lẫn với những miếng thịt lợn được mang ra nấu chính ngày hôm đó. Khi không thấy Lợn thì cảnh sát bắt đầu điều tra. Ngày hôm sau, vào giờ ăn trưa, cảnh sát đến căng tin trường tra hỏi từng học sinh một. “Nhất định phải tìm ra cún con bé bỏng của tôi,” mẹ Lợn, một con người có tất cả mọi thái độ, cử chỉ, tính tình của một người ngu đần nhất trong số những người ngu đần, van vỉ. Cảnh sát thẩm vấn từng học sinh một. Còn tụi học sinh thì vui vẻ ăn món thịt lợn nướng. “Các cháu không thấy bạn ấy đâu à?” Cảnh sát hỏi. “Dạ, cháu không thấy ạ,” tất cả học sinh đồng thanh trả lời với cái miệng đầy thức ăn.
- Thưa ông bà Goldman, - ông hiệu trưởng Hennings bình tĩnh giải thích cho bác Saul và bác Anita, - con trai ông bà lại một lần nữa viết bài bằng ngôn ngữ không thể chấp nhận được. Nội dung của nó mang tính chất bạo lực đến cực độ. Chúng tôi không thể chấp nhận một bài viết như thế được xuất bản ngay trong trường Oak Tree.
- Thế quyền tự do ngôn luận, quyền tự do phát biểu ý kiến ở đâu chứ! - Hillel phản đối.
- À không, thế này là đủ lắm rồi. - Thầy Hennings tức tối. - Hillel, hãy thôi ngay, không được phép tiếp tục so sánh chúng ta với chính phủ phát xít!
Sau đó, ông Hennings trông vô cùng lúng túng, giải thích với bác Saul và bác Anita rằng ông không thể cho Hillel tiếp tục học ở trường nếu Hillel không chịu cố gắng hòa nhập. Khi được bố mẹ yêu cầu, Hillel hứa sẽ không bao giờ lặp lại kiểu viết bài cực đoan như vậy nữa. Rồi tất cả đi đến thỏa thuận rằng Hillel phải viết thư xin lỗi đăng khắp trường.
Với việc thay thế các tờ báo chính thức của trường bằng chính sáng tác của mình, Hillel đã khiến tất cả học sinh không được đọc báo trường như thường lệ. Để tránh tội cho Hillel, ông hiệu trưởng Hennings yêu cầu toàn bộ giáo viên không cho học sinh biết lí do chính xác. Ông ra lệnh từ giờ cho đến cuối ngày, toàn bộ số báo bị đánh tráo sẽ được in lại đầy đủ. Nhưng cô Chariot vốn bản tính mong manh, lại ngập đầu với các vụ kiện tụng của học sinh nên không hiểu nổi tại sao tờ báo lại không được sẵn sàng như mọi khi, rốt cuộc cô căng thẳng quá độ. Cô gào thét quát tháo đám học sinh đang vừa la ó phản đối vừa tràn vào phòng phát hành chật chội của cô mà bình thường vốn rất yên tĩnh:
- Không có báo, chỉ vì một học sinh nào đó cho rằng mình hơn hẳn những người khác, nên sẽ không có báo cho tuần này! Thế thôi! Đơn giản là số báo này bị hủy! Bị hủy, các trò nghe rõ chưa? Bị hủy! Học sinh thì bỏ bao nhiêu công sức ra để viết bài, thế mà báo lại bị hủy! Bị hủy! Bị hủy! Các bạn ở đây có thể đi cảm ơn cậu Goldman đi.
Đám học trò vâng lời, cảm ơn Hillel bằng những cú đá thẳng vào người và sách vở ném thẳng vào đầu. Lợn nện cho Hillel một trận ra trò, rồi cởi hết quần áo Hillel ra giữa vòng tròn lũ học sinh đứng vây xung quanh. Nó ra lệnh cho Hillel:
- Tụt quần xuống.
Hillel run lên vì sợ, giơ tay quẹt mũi be bét máu, làm theo lệnh của Lợn trong khi cả đám phá lên cười.
- Tao chưa bao giờ thấy ai có cái đôi chân nhỏ như chân mày. - Thằng Lợn phấn chấn nói. Rồi cả lũ lại phá lên cười ầm ĩ. Nó đòi Hillel đưa cho nó cả quần dài và quần lót, nó ném hết lên cành cây cao nhất. - Bây giờ thì về nhà đi. Phải cho tất cả mọi người xem đôi chân khẳng khiu của mày.
Một người hàng xóm nhìn thấy Hillel khi chạy xe ngang qua, đã đón Hillel và chở về nhà. Hillel nói dối mẹ là bị chó cắn mất quần.
- Một con chó à, Hillel…
- Vâng, mẹ à, con thề. Nó cắn chặt quần con đến nỗi xé rách cả. Lúc nó bỏ đi thì tha luôn quần con theo.
- Với cả quần lót à?
- Vâng.
- Hillel yêu quý, chuyện gì đã xảy ra vậy?
- Không có gì, mẹ ạ.
- Chúng nó lại bắt nạt con ở trường à?
- Không, mẹ ạ. Con thề.
Bị làm nhục một cách nặng nề, Hillel quyết chí trả thù. Sau đó mấy ngày, cơ hội đã đến. Hôm đó, Lợn nghỉ học đã được hai ngày vì bị cảm lạnh. Lũ bạn cùng lớp của nó không đời nào biết được lý do. Khi một tờ giấy xuất hiện trong tủ đồ của từng đứa, viết rằng LỢN NGHỈ HỌC VÌ BỊ CHƯỚNG BỤNG XÌ HƠI, tụi học trò tin là thật, và khi Lợn đi học lại, chúng trêu chọc nó không thương tiếc. Sau một buổi sáng liên tục bị chúng bạn chòng ghẹo và bịt mũi hoặc vờ ốm đi qua, Lợn cáu điên.
- Nói dối đó! - Nó rống lên không biết bao nhiêu lần. - Tao không bị trướng bụng xì hơi!
Vào giờ giải lao, nó lục từng tủ đồ, quyết tiêu hủy đến tờ giấy cuối cùng.
- Là ai viết? - Nó hỏi. - Có kẻ đã bịa chuyện. Là ai hả?
Không ai nhận tội, và chẳng ai có bằng chứng gì hơn, kể cả khi Lợn tra khảo từng đứa trong lớp, phe phẩy tờ giấy với chúng và thét bảo chúng nhận tội. Sự vụ đáng ra được khép lại tại đó, nhưng hóa ra lại có một nhân chứng.
- Cậu biết không, - Helena, mối tình đơn phương khi xưa của Hillel, nheo mắt nhìn một tờ giấy, - nếu nhìn kĩ, cậu sẽ thấy chữ viết này rất giống chữ của Hillel Goldman…
Con bé còn chưa kịp nói hết câu. Rống lên giận dữ, Lợn lao vào thân hình đang chạy trối chết của Hillel trên hành lang.
Lũ bạn được thấy cả hai rời khỏi trường qua lối thoát hiểm, băng qua sân trường rồi sân bóng rổ trước khi vào khu Oak Park. Thân hình gầy như que củi của Hillel phi ngay trước Lợn đuổi theo tựa một con thú hoang, và xa hơn một chút là đám học trò đuổi theo để không bỏ lỡ cuộc vui.
- Tao sẽ giết mày! - Lợn thét lên. - Mày chết với tao!
Hillel chạy nhanh nhất có thể, nhưng anh có thể nghe thấy tiếng chân của Lợn mỗi lúc một gần: anh sắp bị tóm rồi. Hillel đang hướng về phía nhà mình mà chạy. Với một chút may mắn anh có thể đến đó kịp và được an toàn. Nhưng ngay khi gần đến nhà, anh vấp phải một chiếc xe đạp bị vứt chỏng chơ và ngã nhào.