Tháng Ba năm 2012 ở Boca Raton, từ ngày tôi gặp lại Alexandra, sáng nào tôi cũng bắt trộm con chó Duke của cô ấy. Tôi dẫn nó về nhà, nó ở với tôi cả ngày, và đến tối tôi lại dẫn nó về nhà Kevin Legendre.
Con chó thích tôi đến nỗi nó bắt đầu đứng ở hàng rào nhà Kevin chờ tôi. Tôi đến từ sáng sớm mà thấy nó đã chờ sẵn rồi: nó ngồi đấy, đợi tôi đến. Tôi xuống xe, còn nó thì vội vàng vẫy đuôi chạy lại, biểu lộ rõ sự mừng rỡ bằng cách cố liếm mặt tôi khi tôi cúi xuống vuốt ve nó. Tôi mở cửa sau xe, nó hối hả nhảy tót vào rồi tôi lái xe đưa nó về nhà tôi ở cả ngày. Được mấy ngày thì nó không thèm chờ tôi đón nữa mà tự đến thẳng nhà tôi hằng sáng. Sáng nào cũng đúng sáu giờ, nó đến và sủa trước cửa để báo hiệu, với độ chính xác mà con người không bao giờ đạt được.
Chúng tôi vui vẻ chơi đùa với nhau. Để nó được vui vẻ, tôi mua cho nó mọi loại đồ chơi dành cho chó: bóng cao su, đồ nhá, thức ăn, bát ăn, đồ ăn vặt, chăn đắp, đệm nằm để nó được dễ chịu. Hết ngày, tôi chở nó về nhà, và chúng tôi đều hân hoan sung sướng vì được gặp lại Alexandra.
Mới đầu những cuộc gặp gỡ không kéo dài. Alexandra cảm ơn, xin lỗi vì đã làm phiền, sau đó đuổi khéo tôi về, chẳng thèm mời tôi vào nhà chơi lấy một giây.
Rồi có một lần, nàng không ở nhà. Thế là Kevin hộ pháp tiếp tôi và nhận con Duke.
- Alex không có nhà. - Anh ta thân mật nói.
Tôi bảo cho tôi gửi lời chào đến nàng và khi tôi chuẩn bị đi thì anh ta mời tôi vào nhà ăn tối. Tôi nhận lời ngay. Phải nói rằng chúng tôi đã có một buổi tối thật dễ chịu. Ở Kevin có một vẻ gì đó đặc biệt dễ thương, giống ông bố hiền lành của gia đình, sắp về hưu lúc ba mươi bảy tuổi với mấy triệu đô la trong tài khoản ngân hàng! Đó là kiểu ông bố sẽ đưa con đi học, xung phong giúp huấn luyện đội bóng của con ở trường, tổ chức tiệc liên hoan thịt nướng nhân các dịp sinh nhật. Mẫu hình một ông bố thoải mái, đó chính là Kevin.
Cũng tối hôm đó, Kevin thổ lộ anh ta bị thương ở vai nên phải tạm nghỉ thi đấu. Anh ta vật lí trị liệu vào ban ngày, đến tối thì nướng bít tết, xem phim rồi ngủ. Anh ta chẳng ngại kể cho tôi nghe rằng Alexandra mát xa tuyệt đỉnh giúp anh ta bớt đau rất nhiều. Sau đó, Kevin lại thống kê tất cả mọi động tác làm mình thấy đau, rồi còn kể cho tôi nghe các bài tập vật lí trị liệu. Kevin là một người đàn ông đơn giản thật sự, làm tôi đâm ra thắc mắc không biết Alexandra thấy cái gì hay ho ở con người này.
Trong khi đợi bít tết chín, anh ta nhờ tôi cùng kiểm tra hàng rào xem tại sao con Duke có thể trốn được. Anh ta kiểm tra một nửa, tôi lo nửa còn lại. Tôi nhanh chóng thấy một lỗ to đùng mà con Duke đào trên bãi cỏ để chuồn ra ngoài, và tất nhiên là tôi không nói gì với Kevin. Tôi khẳng định rằng nửa hàng rào phía tôi hoàn toàn bình thường (tôi không hề nói dối), anh ta cam đoan với tôi là hàng rào chỗ anh ta kiểm tra cũng chẳng sao. Thế rồi chúng tôi vào nhà ăn bít tết. Anh ta thấy hoang mang lo lắng vì chuyện con Duke cứ trốn nhà đi suốt.
- Tôi không hiểu tại sao nó lại làm như vậy. Chưa bao giờ nó như thế. Con chó này vô cùng quan trọng với Alex. Tôi sợ có ngày nó bị ô tô cán chết mất.
- Nó bao nhiêu tuổi rồi?
- Tám tuổi. Cũng là già đối với loại chó này.
Tôi nhẩm nhanh trong đầu. Tám năm, nghĩa là nàng nuôi Duke ngay sau khi xảy ra Thảm kịch.
Chúng tôi uống vài lon bia. Chủ yếu là anh ta uống. Còn tôi thì âm thầm đổ bia xuống bãi cỏ, mục đích chỉ để khuyến khích anh ta uống thêm. Tôi cần anh ta bớt tỉnh táo. Rốt cuộc, tôi chuyển chủ đề sang Alexandra và nhờ đã ngấm chất cồn, anh ta liền dốc bầu tâm sự.
Kevin kể rằng, họ đến với nhau đã được bốn năm. Mối quan hệ của họ bắt đầu vào cuối năm 2007.
- Hồi đó tôi chơi cho đội Nashville Predators, còn cô ấy đang sống ở Nashville. Tôi với cô ấy có chung một người bạn. Tôi tốn không ít thời gian để tán đổ cô ấy. Rốt cuộc là vào buổi tiệc mừng năm mới mà chúng tôi cùng đến dự ở nhà cô bạn chung, chuyện của chúng tôi đã bắt đầu.
Chỉ cần tưởng tượng cái ôm đầu tiên của họ trong bữa tiệc năm mới say túy lúy đó cũng đủ khiến tôi muốn ói.
- Vậy là hai người trúng tiếng sét ái tình. - Tôi vờ ngu ngơ.
- Không phải đâu, mới đầu khó khăn lắm. - Kevin có vẻ rất xúc động, trả lời tôi.
- Vậy à?
- Ừ. Rõ ràng là kể từ khi cắt đứt với người yêu trước thì tôi là mối quan hệ đầu tiên của cô ấy. Cô ấy không muốn kể về thằng cha đó. Có chuyện hình như rất nghiêm trọng đã xảy ra. Nhưng tôi không biết là gì. Tôi cũng không ép. Một ngày nào đó khi đã sẵn sàng thì cô ấy sẽ kể hết với tôi thôi.
- Cô ấy yêu thằng cha kia lắm à?
- Yêu hơn tất cả, tôi tin là vậy. Tôi tưởng mình sẽ không bao giờ khiến cô ấy quên được. Tôi chưa bao giờ nhắc đến chuyện đó. Đến bây giờ thì mọi chuyện giữa chúng tôi rất tuyệt vời và tôi không hề muốn phải mở lại vết thương cũ.
- Anh có lí. Thằng cha kia chắc hẳn là một kẻ khốn nạn.
- Tôi chẳng biết. Tôi không muốn đánh giá những người tôi không quen.
Sự tử tế của Kevin thật khó chịu. Anh ta uống một ngụm bia và rốt cuộc tôi đã hỏi câu hỏi khiến tôi trăn trở nhất:
- Anh và Alexandra đã tính đến chuyện kết hôn chưa?
- Tôi từng hỏi cưới cô ấy. Cách đây hai năm. Cô ấy khóc, nhưng không phải vì hạnh phúc. Tôi hiểu như thế có nghĩa là “không phải bây giờ”.
- Thật đáng tiếc, Kevin.
Anh ta thân mật đặt bàn tay to dày lên vai tôi.
- Tôi yêu cô ấy.
- Điều đó thì tôi thấy rõ rồi. - Tôi trả lời.
Tôi bỗng cảm thấy xấu hổ vì dám len lỏi vào cuộc đời của Alexandra bằng cách này. Nàng đã yêu cầu tôi giữ khoảng cách, thế mà tôi lại vội vàng kết thân với con chó rồi sau đó thuần phục người yêu của nàng.
Tôi rời khỏi trước khi Alexandra về.
Vừa tra chìa khóa vào ổ, bắt đầu vặn thì tôi nghe thấy giọng bác Leo, ông ngồi trên hiên nhà mình, khuất trong bóng tối.
- Coi như anh thua ván cờ này nhé, Marcus. - Ông nói.
Lúc đó tôi mới sực nhớ là đã hứa chơi cờ với ông ngay khi từ nhà Kevin về, nhưng lúc hứa thì tôi không nghĩ sẽ ở lại ăn tối.
- Cháu xin lỗi, bác Leo, cháu quên khuấy mất.
- Không hề gì.
- Bác sang làm cốc rượu không?
- Được.
Ông sang nhà tôi. Chúng tôi ngồi ngoài sân, tôi rót cho mỗi người một cốc scotch. Trời mát lạnh, ễnh ương trong hồ bắt đầu ì oạp cất lên khúc hát của buổi đêm.
- Cô ấy không chịu rời khỏi đầu óc của anh, phải không? - Bác Leo nói với tôi.
Tôi gật đầu.
- Điều đó rõ ràng thế cơ ạ?
- Ừ, với lại tôi đang nghiên cứu mấy thứ.
- Thứ gì vậy bác?
- Về anh và cô Alexandra. Và tôi đã tìm thấy một điều rất thú vị: Đó là chẳng có gì cả. Cứ tin tôi đi, cả ngày tôi dò tìm trên Google, chính vì chả thấy gì cả mà tôi càng phải đào bới sâu. Có chuyện gì vậy hả Marcus?
- Chính cháu cũng không rõ nữa.
- Tôi không biết anh đã từng hẹn hò với cô nàng diễn viên điện ảnh Lydia Gloor đấy. Internet bảo vậy.
- Chỉ chớp nhoáng thôi.
- Không phải cô ấy tham gia bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết của anh à?
- Đúng đấy bác.
- Thế chuyện đấy trước hay sau chuyện với Alexandra?
- Sau.
Bác Leo tỏ vẻ nghi ngờ.
- Anh đã lừa dối Alexandra để cặp với cô diễn viên này, phải không? Alexandra và anh từng hạnh phúc. Thành công khiến đầu óc anh lú lẫn, rồi anh thấy cô diễn viên điện ảnh này ngây ngất vì anh nên anh đã quên tất cả vì một đêm điên rồ. Tôi nói có đúng không?
Thấy buồn cười bởi trí tưởng tượng của bác Leo, tôi mỉm cười.
- Không phải đâu, bác Leo.
- Ồ, Marcus, anh đừng giấu tôi nữa. Chuyện gì xảy ra giữa Alexandra và anh? Chuyện gì đã xảy ra với các anh họ của anh thế?
Khi đặt các câu hỏi cho tôi, Leo không hề biết chúng có liên hệ với nhau. Tôi không biết phải bắt đầu từ đâu. Phải nói về ai trước đây? Về Alexandra hay về Hội Goldman?
Tôi quyết định nói về các anh họ trước, vì để nói về Alexandra, tôi phải nhắc đến họ đã.
⁎
Trước hết, tôi xin kể về Hillel, vì anh xuất hiện đầu tiên. Chúng tôi được sinh ra cùng năm và đối với tôi, Hillel giống như một người anh. Để tạo ra anh, thiên thần đã trộn một thìa thông minh hơn người với một thìa năng khiếu khiêu khích thiên bẩm. Anh rất gầy nhưng bù lại, anh có một lòng quả cảm đặc biệt. Cơ thể gầy nhẳng của Hillel che đậy bên trong cả một tâm hồn lớn và đặc biệt là một ý thức bảo vệ công lí và lẽ phải cực kì bất khuất. Tôi còn nhớ anh đã bảo vệ tôi như thế nào trong một lần đi cắm trại theo chương trì thể thao ngoài trời ở Reading, bang Pennsylvania, lúc đó chúng tôi còn chưa đầy tám tuổi và Woody chưa xuất hiện trong cuộc sống của chúng tôi. Bác Saul và bác Anita đăng kí cho Hillel tham gia chương trình cắm trại nhân kì nghỉ xuân để rèn luyện và phát triển thể lực. Tôi đi cùng vì tình anh em. Ngoài niềm vui có Hillel bầu bạn ra thì tôi nghĩ mình phải có trách nhiệm đi Reading để bảo vệ Hillel giữa lũ trẻ cùng tham gia trại hè, vì lúc ở trường, thân hình quá bé nhỏ mà Hillel luôn là tiêu điểm trêu chọc của đám học sinh. Nhưng lúc đấy tôi không biết rằng trại hè Reading được tổ chức đặc biệt dành riêng cho tụi trẻ con gầy ốm, còi cọc hoặc đang trong quá trình phục hồi sức khỏe. Thế là tôi như vị thần Hy Lạp giữa một lũ trẻ đầu to mắt cận. Chính bởi vậy mà mỗi lúc phải thực hiện một hoạt động thể thao mới, khi những đứa trẻ khác cúi gằm mặt nhìn giày thì người phụ trách lại chỉ định tôi làm mẫu.Ngày thứ hai được dành trọn cho thể dục dụng cụ. Người phụ trách tập hợp chúng tôi lại trước các vòng tròn, cầu thăng bằng, xà đôi và những cây sào cao.
- Chúng ta sẽ bắt đầu từ bài cơ bản nhất: leo cột. - Anh ta chỉ những dãy cột cao ít nhất cũng phải tám mét. - Giờ thì các em lần lượt từng người một trèo lên, một khi đã ở đó, nếu thấy có thể, các em hãy di chuyển sang cột bên cạnh rồi trượt xuống, giống như lính cứu hỏa ấy. Bạn nào muốn bắt đầu nào?
Hẳn là anh ta đợi chúng tôi đổ xô về phía các hàng cột, nhưng tất cả đều đứng im.
- Các em muốn hỏi gì không? - Anh ta hỏi.
- Có ạ, - Hillel giơ tay phát biểu.
- Em hỏi đi.
- Anh thực sự muốn chúng em leo lên tít trên ấy ạ?
- Tất nhiên rồi.
- Thế nếu chúng em không muốn thì sao?
- Các em vẫn phải làm.
- Vì sao?
- Vì tôi đã yêu cầu.
- Vì sao anh được quyết định?
- Bởi vì chuyện phải như thế. Tôi là người phụ trách nên tôi là người quyết định.
- Anh có biết bố mẹ chúng em phải trả tiền cho chúng em đến đây không?
- Có, thì sao?
- Thế thì về cơ bản, anh là người làm công và tuyệt đối phải nghe theo lời chúng em. Chúng em có thể yêu cầu anh cắt móng chân, móng tay cho chúng em nếu muốn.
Người phụ trách thộn mặt nhìn Hillel. Anh ta cố gắng lấy lại quyền kiểm soát, cố lên giọng áp đặt để đưa mệnh lệnh:
- Nào, bắt đầu thôi, mất thời gian quá.
- Thật sự có vẻ cao quá. - Hillel nói tiếp. - Khoảng bao nhiêu, tám hay mười mét?
- Tôi nghĩ tầm thế. - Người phụ trách trả lời.
- Tại sao lại thế, tại sao lại là nghĩ tầm thế? - Hillel tức giận. - Thậm chí anh còn không nắm rõ công cụ của mình à?
- Em im ngay đi được không? Nếu không ai muốn bắt đầu, tôi sẽ chỉ định.
Hiển nhiên là anh phụ trách chỉ định tôi. Tôi phản đối vì lúc nào tôi cũng là người bắt đầu, nhưng anh ta không chịu nghe.
- Nào, - người phụ trách ra lệnh, - trèo lên trên sào đi.
- Thế tại sao chính anh không trèo lên đó? - Hillel can thiệp.
- Cái gì?
- Chính anh nên bắt đầu trước.
- Tôi không cho phép một đứa trẻ ra lệnh cho tôi. - Anh phụ trách trả lời.
- Anh sợ à? - Hillel hỏi. - Nếu ở vào vị trí của anh, em sẽ sợ. Những thanh ngang thanh dọc kia trông khá nguy hiểm. Anh biết đấy, em không bị thần kinh. Em đã đọc ở đâu đó rằng nếu ngã từ độ cao ba mét thôi thì cũng đủ khiến cho ta bị gãy xương sống và suốt đời tàn tật. Ai muốn tàn tật cả đời nào? - Hillel quay sang hỏi đám bạn cùng tham gia trại hè.
- Mình không muốn! - Cả nhóm đồng thanh.
- Tất cả im lặng! - Người phụ trách hét lên.
- Anh có chắc là anh có bằng cấp cần thiết để phụ trách thể thao không? - Hillel hỏi tiếp.
- Tất nhiên. Thôi ngay ba cái cái trò phá đám đó đi.
- Em tin rằng tất cả sẽ yên tâm hơn nếu được xem chứng nhận phụ trách thể thao của anh. - Hillel nói tiếp.
- Tôi không mang theo! Mang để làm gì? - Người phụ trách trả lời.
Thế nhưng ai cũng nghĩ anh ta khoác lác.
- Anh không mang theo hay là anh không có? - Hillel hỏi.
- Chứng nhận phụ trách thể thao! Chứng nhận phụ trách thể thao! - Cả nhóm chúng tôi đồng thanh la lên.
Chúng tôi cứ đồng thanh phản đối cho đến khi tay phụ trách không còn cách nào khác, đành trèo lên cái cột như một con khỉ, rồi rướn người trèo để chứng tỏ cho chúng tôi thấy khả năng. Chắc hẳn anh ta muốn gây ấn tượng với chúng tôi nên đã thực hiện hàng loạt các động tác thừa. Và điều gì phải đến đã đến: anh ta trượt tay và ngã từ trên đỉnh cột, nghĩa là ở độ cao bảy mét rưỡi, nói một cách chính xác. Anh ta nằm bẹp dí dưới đất, tru tréo rất khủng khiếp. Chúng tôi cố gắng an ủi, nhưng xe cứu thương và bác sĩ đến cho hay cả hai chân của anh ta đều bị gãy, chúng tôi sẽ không còn gặp lại anh ta trong suốt kì trại hè. Hillel và tôi bị đuổi. Bác Anita và bác Saul đến đón chúng tôi và đưa đến bệnh viện để trực tiếp xin lỗi anh phụ trách tội nghiệp.
Một năm sau sự kiện này thì Hillel gặp Woody. Lúc đó Hillel chín tuổi, vẫn gầy gò, bé tí tẹo và luôn là chỗ để tất cả lũ bạn cùng lớp trút mọi nỗi niềm đau đớn khổ sở, chúng gọi Hillel là Hến. Bị hội cùng lớp cùng trường trêu chọc khủng khiếp nên trong vòng hai năm Hillel đã phải chuyển trường ba lần. Nhưng mỗi khi chuyển đến trường mới thì Hillel lại gặp rắc rối và cũng bất hạnh y như ở trường cũ. Hillel chỉ ước có một cuộc sống bình thường, kết bạn được với trẻ con trong khu và sống giống như những đứa trẻ khác cùng trang lứa. Bóng rổ là niềm say mê tuyệt đối của Hillel. Anh cực kì thích môn thể thao này. Cuối tuần, thỉnh thoảng anh lại gọi điện thoại cho bạn cùng lớp:
- Alô, mình Hillel đây… Hillel, Hillel Goldman. - Anh nhắc đi nhắc lại tên mình cho đến tận lúc mà để cho xong chuyện, đành nói. - Hến đây…
Đến lúc đấy thì cái đứa ở đầu dây bên kia, đôi khi cũng chẳng có ý xấu gì, mới nhận ra người đang gọi là ai.
- Hôm nay cậu có ra sân bóng không?
Đứa ở đầu kia trả lời là không, hoàn toàn không muốn đi. Nhưng Hillel biết chúng nói dối. Anh lịch sự dập máy. Một tiếng sau, anh sẽ nói với bố mẹ:
- Con đi chơi bóng rổ với các bạn đây.
Anh lên xe đạp rồi đi cả ngày. Anh ra sân bóng, lẽ ra theo lời của những đứa bạn được gọi thì chúng sẽ không có mặt, nhưng hiển nhiên cả lũ đã ở đó rồi. Hillel không hề trách, cứ ngồi đợi trên ghế, hi vọng chúng cho anh tham gia. Nhưng chẳng ai muốn nhận Hến về đội mình. Hillel buồn bã ra về, nhưng vẫn cố gắng hết cỡ giữ vẻ mặt vui vẻ. Anh không muốn bố mẹ phải lo lắng. Cả nhà ngồi vào bàn ăn, Hillel mặc cái áo thể thao Michel Jordan, thế nhưng từ hai ống tay lại thò ra hai cánh tay khẳng khiu như que củi.
- Hôm nay con có chơi tẹo nào không? - Một tối nọ bác Saul hỏi. Hillel nhún vai.
- Không ạ, các bạn chê con kém.
- Bố chắc chắn con chơi giỏi như một nhà vô địch.
- Không, đúng là con kém thật. Nhưng nếu chẳng ai cho con cơ hội thì làm sao con tiến bộ được?
Hai bác không biết phải tỏ thái độ thế nào cho đúng mực, vừa muốn bảo bọc Hillel nhưng cũng muốn Hillel hiểu sự thật rằng thế giới này vô cùng khắc nghiệt. Rốt cuộc thì hai bác tôi chọn cho Hillel một trường tư nổi tiếng ở Oak Tree, rất gần nhà.
Họ thích ngôi trường mới ngay lập tức. Thầy hiệu trưởng Hennings đích thân dẫn cả nhà tham quan khuôn viên và giới thiệu tất cả những điểm nổi bật của trường:
- Trường Oak Tree là một trong những ngôi trường tốt nhất nước. Các lớp học chất lượng tốt tuyệt đối, do các giáo viên tốt nhất được lựa chọn kĩ càng trên toàn quốc phụ trách, các chương trình học được nghiên cứu rất kĩ cho phù hợp với học sinh. Trường khuyến khích sự sáng tạo: trong trường có xưởng vẽ, lớp nhạc, xưởng gốm sứ. Chúng tôi vô cùng tự hào vì có tuần báo hoàn toàn do các học sinh viết và biên tập trong một tòa soạn hiện đại.
Sau đó, thầy hát nốt bài ca thuyết phục các bậc phụ huynh đang thất vọng về con cái mình để thuyết phục hai bác Saul và Anita:
- Các học sinh ở đây rất hạnh phúc, các con có động lực học, có định hướng, có trách nhiệm, có danh tiếng, chất lượng, các con khỏe cả về tinh thần trí tuệ lẫn thể chất, được tham gia đầy đủ các môn thể thao, đây là cái nôi của các vận động viên đấu kiếm tương lai.
Tôi không biết làm cách nào mà chỉ trong vài ngày, Hillel đã khiến toàn bộ bạn học ở Oak Tree quay lưng với mình. Như thể thắng lợi vẻ vang này chưa thấm vào đâu, Hillel còn thiết lập mối quan hệ “hữu hảo” với phần lớn đội ngũ giáo viên bằng cách làm hết toàn bộ bài tập khó trong sách bài tập mà chẳng cần bất cứ một hướng dẫn nào, rồi sửa lại cách phát âm sai một từ Latinh của thầy giáo, đã thế còn đặt các câu hỏi được cho là không phù hợp với độ tuổi.
- Trò sẽ học vấn đề đó ở lớp Chín. - Giáo viên nói.
- Thế tại sao không phải bây giờ, vì em đang hỏi thầy rồi?
- Tại vì là như thế, vì nó không có trong chương trình, mà chương trình là chương trình.
- Có thể chương trình của thầy không phù hợp với lớp.
- Có thể chính trò mới không phù hợp với lớp, Hillel ạ.
Ở đâu trong trường, Hillel cũng khiến người ta phải để ý đến mình. Anh thường mặc áo sơ mi kẻ cài cúc kín đến tận cổ, che cái áo bóng rổ mặc bên trong, với hi vọng một ngày nào đó sẽ thực hiện được giấc mơ của mình: mở cúc áo ngoài ra, trở thành vận động viên bóng rổ chuyên nghiệp bất khả chiến bại và nhồi vào rổ hàng loạt bóng trước sự cổ vũ của các bạn học. Ba lô đeo trên lưng của anh nặng trĩu toàn sách mượn ở thư viện, và đặc biệt, lúc nào anh cùng kè kè quả bóng rổ bên mình.
Chưa đầy một tuần ở Oak Tree mà cuộc sống hằng ngày của Hillel đã chẳng khác gì dưới địa ngục. Hillel nhanh chóng rơi vào móng vuốt của một tên béo phì chân ngắn tên là Vincent, nhưng bạn bè cùng lớp gọi nó là Lợn. Lợn là nỗi kinh hoàng của cả trường.
Khó mà nói mối bất hòa bắt đầu từ khi nào. Bởi vì cần phải nói rõ ngay rằng, Lợn chính là mục tiêu châm biếm của phần lớn hội trẻ con trong trường. Mỗi khi cái khối thịt đồ sộ đó đi qua là cả lũ lại bịt mũi đồng thanh hét tướng: “Có mùi cứt, tại Lợn đấy!” Lợn tức tối xông vào đánh túi bụi cả bọn, nhưng chúng như một đàn nai hốt hoảng bỏ chạy tán loạn, trong số đó rốt cuộc thành viên yếu đuối nhất là Hillel bị tóm và phải trả giá cho tất cả. Thông thường, Lợn chỉ vặn trái tay Hillel ra sau lưng vì sợ bị giáo viên bắt gặp và nói: “Hẹn gặp lại nhé Hến. Ăn mặc cho đẹp vào, vì tẹo nữa sẽ là lễ hội của mày đấy!” Sau buổi học, Lợn vội vàng chạy ra sân bóng rổ cạnh trường, nơi Hillel tới tập ném bóng, hăm hở đánh đấm anh trước sự quan sát của tất cả đám học trò. Lợn tóm cổ Hillel, kéo lê trên mặt đất rồi đấm. Cả một làn sóng vỗ tay rôm rả nổi lên.
Vì lúc nào cũng chỉ bắt được mỗi Hillel nên Lợn bắt đầu hành hạ anh một cách bài bản. Ngay khi đến trường, nó đã nhăm nhe hằm hè với Hillel rồi cả ngày không buông tha anh. Toàn bộ học sinh trong trường đều coi anh là đứa trẻ ngoài lề. Sau ba tuần, Hillel xin mẹ cho nghỉ học ở trường Oak Tree, nhưng bác Anita buộc anh ấy phải cố gắng.
- Hillel yêu quý, bố mẹ không thể liên tục chuyển trường cho con. Nếu cứ tiếp tục như vậy, nếu con không có khả năng thích nghi với môi trường học đường thì bố mẹ sẽ phải cho con theo học trường đặc biệt…
Giọng bác vô cùng dịu dàng nhưng cũng rất dứt khoát. Hillel không muốn làm phiền lòng mẹ, lại càng không muốn bị gửi đến một ngôi trường giáo dục đặc biệt, rốt cuộc đã phải chịu đòn hằng ngày mỗi khi tan trường.
Tôi biết bác Anita đã dẫn anh Hillel đi mua quần áo, khuyến khích Hillel chọn trang phục và ăn mặc bình thường như bọn con trai cùng tuổi mà bác biết. Lúc đưa anh đến trường, bác nài nỉ:
- Con đừng làm gì khiến người khác phải để ý, phải cố gắng hòa đồng nhé. - Có lần bác còn bỏ thêm cả bánh vào túi cho Hillel để anh mời chúng bạn và được quý mến.
Nhưng Hillel lại nói:
- Mẹ biết đấy, bạn bè không mua được bằng bánh.
Bác Anita đành chịu thua Hillel. Đến giờ giải lao, thằng Lợn đổ hết đồ trong túi Hillel xuống đất, nhặt toàn bộ chỗ bánh nhét cả vào mồm Hillel. Buổi tối, bác Anita hỏi:
- Bạn bè con có thích bánh của mẹ không?
- Rất thích, mẹ ạ.
Ngày hôm sau, bác lại bỏ vào túi thêm nhiều bánh hơn nữa mà không biết rằng bác đã bắt con trai mình phải lập thành tích mới về độ giãn miệng. Màn nhét bánh nhanh chóng thành công vang dội: Hễ đến giờ giải lao là tụi học sinh lại túm tụm trong sân để xem Lợn tọng gần chục cái bánh vào họng Hillel. Cả lũ học trò quỷ sứ gào lên: “Ăn, ăn, ăn, ăn!” Vì quá ầm ĩ nên giáo viên chạy đến, rốt cuộc thì quở trách Hillel và ghi vào sổ liên lạc của Hillel là “có năng khiếu biểu diễn nhưng không biết thể hiện.”
Bác Anita tâm sự những lo lắng của mình với bác sĩ riêng của Hillel.
- Thưa bác sĩ, cháu nó bảo không thích đến trường. Đêm nó ngủ không ngon, ăn rất ít. Tôi thấy rõ ràng là nó không vui.
Bác sĩ quay về phía Hillel:
- Mẹ cháu nói có đúng không, Hillel?
- Đúng ạ.
- Tại sao cháu không thích đi học?
- Cháu không phải không thích đi học, mà không thích các bạn học.
Bác Anita thở dài:
- Lúc nào cũng vậy, bác sĩ ạ. Hillel nói là do các bạn khác. Nhưng chúng tôi đã chuyển trường cho nó rất nhiều lần….
- Rõ ràng cháu không cố gắng hòa nhập, thế thì cháu học ở trường đặc biệt nhé, Hillel?
- Cháu không học trường đặc biệt đâu… Cháu không muốn.
- Tại sao?
- Cháu muốn học ở trường bình thường.
- Tất cả là do cháu thôi, Hillel.
- Cháu biết, thưa bác sĩ, cháu biết.
Lợn đánh Hillel, lấy đồ của Hillel, làm nhục Hillel. Nó bắt anh phải uống thứ nước màu vàng nhạt trong chai, rồi liếm những vũng nước tù, đã thế còn trát bùn be bét lên mặt Hillel. Nó nhấc bổng anh lên cứ như nhấc cành cây khô, rồi lắc như lắc xúc xắc và gào tướng:
- Mày là đồ con hến, mày là cục cứt chó, cái đồ đần này!
Cho đến khi cạn vốn từ thì nó thụi liên tục vào giữa bụng Hillel khiến anh không thở nổi. Hillel gầy đến đáng thương và Lợn ném anh như ném tàu bay giấy, lấy cặp sách đánh anh, cốc đầu và vặn tay anh theo mọi hướng rồi rốt cuộc tuyên bố:
- Nếu mày liếm giày cho tao thì tao sẽ thôi.
Để nó dừng lại thì Hillel đành vâng lời. Trước mặt tất cả lũ bạn, Hillel lồm cồm bò liếm đế giày của Lợn, trong khi đó Lợn vẫn tranh thủ đá mấy cái vào mặt Hillel. Một nửa đám học sinh ở đấy đứng cười, nửa còn lại thì như kiểu lên cơn tập thể, nhảy bổ vào đánh lấy đánh để. Chúng nhảy chồm lên người, đạp lên tay và giật tóc Hillel. Tất cả đều vì một mục đích: cứu lấy thân mình. Hễ Lợn còn bận bịu với Hillel thì nó còn để lũ trẻ này yên thân.
Màn trình diễn kết thúc, lũ học trò tản đi. Lợn nhổ nước bọt vào mặt Hillel, nói:
- Mày mà dám mách lẻo là nhừ đòn với tao, rõ chưa? - Rồi nó tiếp tục nhổ bãi nước bọt cuối cùng thẳng vào mắt Hillel. - Nhớ đấy, bọn tao sẽ tẩn cho mày nhừ đòn!
Cả lũ học sinh đánh hội đồng thanh hùa theo. Hillel vẫn nằm dưới đất như một con bọ hung bị lật ngược. Rồi đám đông cũng tản đi hết. Hillel đứng dậy, vơ lấy quả bóng, rốt cuộc cũng đến sân bóng rổ bấy giờ đã vắng tanh. Hillel ném bóng vào rổ, tưởng tượng đang chơi những trận oanh liệt nhất rồi trở về nhà đúng giờ ăn tối. Khi bác Anita thấy người ngợm Hillel thâm tím bầm dập còn quần áo thì tả tơi, bác thất thanh:
- Hillel, trời đất ơi, có chuyện gì xảy ra vậy?
Hillel cười thật tươi, che giấu đau đớn của mình để mẹ khỏi phiền lòng, trả lời:
- Không có gì đâu, tụi con chỉ chơi đánh trận giả hơi nhiệt tình quá thôi ạ.
Cách đấy hai mươi dặm, ở Đông Baltimore, Woody là học sinh nội trú trong một trung tâm dành cho trẻ cơ nhỡ. Giám đốc trung tâm là bà Artie Crawford, một người bạn lâu năm của bác Saul và bác Anita. Cả hai bác làm tình nguyện rất tích cực cho trung tâm này: bác Anita thì khám bệnh miễn phí, còn bác Saul thiết lập dịch vụ tư vấn pháp lí để giúp đỡ học sinh nội trú và gia đình về đủ các loại thủ tục hành chính.
Woody cùng tuổi với chúng tôi, nhưng là phiên bản đối lập hoàn toàn với Hillel: về mặt thể chất, anh đã dậy thì và phát triển hơn rất nhiều, về hình thức cũng chững chạc hơn nhiều. Khác xa vẻ xa hoa thanh bình của Oak Park, Đông Baltimore là một khu tệ nạn, tội phạm thì đầy rẫy, còn việc buôn bán ma túy và bạo lực thì lúc nào cũng có. Trung tâm gặp khó khăn trong việc bắt lũ trẻ đi học: Chúng dễ dàng bị kẻ xấu lôi kéo, và chúng bị mê hoặc bởi viễn cảnh tìm được một dạng mái ấm tình thân trong các băng đảng. Woody thuộc loại này: Anh thích đánh nhau nhưng không hư hỏng, anh dễ bị tác động và bị Devon lôi kéo. Devon lớn tuổi hơn, xăm trổ đầy mình, thỉnh thoảng có bán ma túy kiếm chác chút đỉnh và lúc nào cũng kè kè khẩu súng lục giắt ở cạp quần. Cứ mỗi khi đi vào con phố nhỏ nào đó vắng vẻ và khuất nẻo là hắn lại lôi súng ra khoe.
Bác Saul biết Woody vì đã phải bảo lãnh cho anh nhiều lần. Woody là đứa trẻ đáng yêu và lịch sự nhưng suốt ngày chỉ có mỗi việc đánh nhau nên cảnh sát hễ bắt được anh là gọi cho bác. Bác Saul yêu quý anh bởi anh thường xuyên ẩu đả vì một lí do cao thượng, chẳng hạn vì một cụ già bị bọn trẻ đối xử vô lễ, một người bạn gặp nguy khốn, một cậu bạn gần nhà nhỏ tuổi hơn bị bắt nạt và cướp tiền. Trong những trường hợp như thế thì anh lại dùng nắm đấm của mình để lập lại công lí. Mỗi lần bác Saul phải can thiệp thì bác đều thuyết phục cảnh sát thả Woody mà không phải nộp tiền phạt. Cho đến một buổi tối tương đối muộn, khi bà Artie Crawford, giám đốc trung tâm, gọi điện cho bác thông báo rằng Woody lại gây chuyện, và lần này khá nghiêm trọng: Anh dám đánh cảnh sát.
Vừa nhận cuộc gọi xong, bác Saul đã đến đồn cảnh sát tại Đại lộ Eastern, nơi Woody bị tạm giam. Trên đường đi, bác đã phải phiền cả đến ông phó đội trưởng đội cảnh sát mà bác chơi khá thân để nhờ bảo vệ thêm cho Woody: Có sự hỗ trợ từ một người có chức quyền sẽ có ích nếu phải ngăn cản một luật sư quá sốt sắng muốn bắt tay ngay vào xử lí hồ sơ này. Khi đến đồn cảnh sát, bác thấy Woody không phải ở trong xà lim cũng không bị còng tay trên ghế dài, mà đang ngồi rất thoải mái trong phòng thẩm vấn đọc một cuốn truyện tranh bên cốc ca cao nóng.
- Woody, mọi chuyện ổn chứ? - Bác Saul vừa hỏi vừa bước vào phòng.
- Cháu chào bác, bác Goldman. - Anh trả lời. - Cháu rất xin lỗi vì đã phải làm phiền đến bác. Mọi chuyện đều tốt cả. Các chú cảnh sát rất tốt bụng.
Woody chưa đầy mười tuổi, thế mà trông anh chẳng khác gì thiếu niên mười ba hay mười bốn. Cơ bắp Woody đã nổi lên rất rõ và có những vết bầm tím đúng kiểu trai hư trên mặt. Và giờ anh đã khiến trái tim của những người cảnh sát khu vực phải tan chảy: Họ đã mời anh một cốc ca cao nóng rất ngon.
- Vậy mà cháu cảm ơn họ như thế à? - Bác Saul đáp lại với vẻ bực bội. - Bằng cách thụi vào mặt cảnh sát hả? Woody, rốt cuộc cháu bị làm sao thế? Sao lại đánh cảnh sát? Cháu có biết sẽ phải trả giá thế nào không?
- Cháu không biết chú ấy là cảnh sát, bác Goldman ạ. Cháu thề. Lúc đó chú ấy mặc đồ dân sự.
Woody kể lại việc bị lôi vào cuộc như thế nào: Khi Woody đang đánh một chọi ba với ba thằng con trai gấp đôi tuổi mình thì viên cảnh sát mặc đồ dân sự đến can thiệp để tách chúng ra. Chính lúc đó, chú bị lĩnh ngay cú đấm trời giáng và ngã sõng soài xuống đất.
Woody kể đến đây thì một viên thanh tra bước vào phòng: Một bên mắt anh ta bầm tím.
Woody đứng dậy, thân mật vỗ vai anh ta.
- Cháu thật sự rất lấy làm tiếc, thưa thanh tra Johns, cháu cứ nghĩ chú là một trong những gã đó.
- À, ừ, chuyện như thế xảy ra suốt. Thôi, đừng nói đến chuyện đó nữa. Nếu có lúc nào cháu cần giúp đỡ thì cứ gọi cho chú.
Viên thanh tra đưa danh thiếp cho Woody.
- Như vậy là cháu có thể ra khỏi đây ạ?
- Đúng. Nhưng lần tới cháu trông thấy một vụ ẩu đả thì nhớ phải gọi cảnh sát, chứ không được tự xử nhé.
- Vâng, cháu hứa.
- Cháu có muốn một cốc ca cao nóng nữa không? - Viên thanh tra còn hỏi thêm.
- Không, nó không được uống thêm bất kì cốc ca cao nóng nào nữa. - Bác Saul gay gắt. - Thật lòng nhé, thanh tra, anh phải tỏ ra chút phẩm giá chứ: Nó đã đấm anh cơ mà!
Bác dẫn Woody ra khỏi phòng và bắt đầu giảng đạo đức:
- Woody, cháu phải hiểu rằng nếu cứ tiếp tục thế này thì một ngày nào đó cháu sẽ phải gánh chịu những hậu quả nghiêm trọng. Không phải lúc nào cũng có chú cảnh sát tốt bụng, rồi luật sư tốt tính kéo cháu ra khỏi vũng cứt đái này đâu. Nếu cứ như vậy chắc chắn cháu sẽ có ngày ngồi tù, cháu hiểu chứ?
- Vâng, thưa bác Goldman. Cháu biết.
- Vậy tại sao cháu cứ tiếp tục như thế?
- Cháu nghĩ đó như một năng khiếu vậy. Hình như cháu được trời ban cho cái tính hay đánh nhau.
- Vậy thì cháu phải tìm ra một năng khiếu khác, có được không hả? Một cậu bé ở tuổi cháu không có việc gì mà lại ra ngoài đường buổi tối. Tối đến cháu phải lên giường đi ngủ.
- Cháu không ngủ được. Cháu không thích ở trong trung tâm đó. Cháu thấy cần phải ra ngoài đi dạo.
Họ đến bàn lễ tân, bà Artie Crawford đang đợi sẵn.
Woody còn cảm ơn bác Saul:
- Bác là cứu tinh của cháu, bác Goldman ạ.
- Lần này có vẻ bác không có ích cho lắm.
- Nhưng vì cháu, lần nào bác cũng có mặt.
Woody rút trong túi ra bảy đô la và chia ra cho bác Saul.
- Cái gì thế? - Bác Saul hỏi.
- Đây là toàn bộ số tiền cháu có. Cháu muốn trả cho bác. Để cảm ơn bác đã cứu cháu ra khỏi vũng cứt đái này.
- Không được nói cứt đái. Mà cháu không phải trả tiền cho bác.
- Chính bác vừa nói xong.
- Lẽ ra bác không nên nói như thế. Bác xin lỗi.
- Bác Crawford nói rằng, phải luôn trả ơn bằng cách này hay cách khác vì tất cả những sự giúp đỡ mà người khác làm cho mình.
- Woody, cháu muốn trả công bác à?
- Vâng, bác Goldman, cháu rất muốn.
- Thế thì từ bây giờ cháu phải làm thế nào để không bị bắt nữa. Đó sẽ là cách cháu trả công hậu hĩnh nhất cho bác, là món tiền lương đẹp nhất của bác. Mười năm nữa, cháu sẽ học ở một trường đại học tốt. Cháu sẽ là chàng thanh niên tuyệt vời chứ không phải là một kẻ tội phạm mà hầu hết thời gian trôi qua trong trại cải tạo.
- Cháu sẽ làm thế, bác Goldman à. Bác sẽ tự hào vì cháu.
- Được, thôi về đi, và hãy trở thành người tốt.
Woody là một đứa trẻ có ý thức về danh dự. Anh nhất quyết muốn cảm ơn sự giúp đỡ của bác tôi. Ngày hôm sau, anh đến văn phòng luật sư của bác Saul.
- Tại sao cháu không đi học? - Bác Saul cáu kỉnh khi thấy anh xuất hiện.
- Cháu muốn gặp bác. Chắc chắn là có cái gì đó cháu có thể làm giúp bác, bác Goldman. Bác quá tốt với cháu.
- Cứ coi đấy là những hỗ trợ để cháu đạt được thành công trong cuộc đời của mình đi.
- Cháu có thể cắt cỏ cho bác nếu bác muốn. - Woody nài nỉ. Anh rất háo hức với ý tưởng cắt cỏ. - Thật đấy, chắc chắn cháu là người làm việc này hoàn hảo nhất, rồi bác sẽ thấy. Bác có cái sân cỏ quá tuyệt.
- Sân cỏ của bác thế là quá ổn rồi. Tại sao cháu không đến trường?
- Tại vì sân cỏ của bác, bác Goldman. Cháu sẽ cảm thấy cực kì hài lòng nếu được cắt cỏ để cảm ơn bác đã đối xử rất tốt với cháu.
- Không cần phải làm thế.
- Nhưng cháu rất thích thế, bác Goldnam.
- Woodrow, hãy giơ tay phải lên và nhắc lại theo bác.
- Vâng, bác Goldman.
Anh giơ tay phải lên và bác Saul trịnh trọng tuyên bố:
- Tôi, Woodrow Marshall Finn, thề từ nay sẽ không dính líu vào bất cứ vụ việc cứt đái nào nữa.
- Tôi, Woodrow Marshall Finn, thề từ nay sẽ không dính vào bất cứ… Bác đã dặn cháu là không bao giờ được nói cứt đái cơ mà bác Goldman.
- Tốt. Thế thì: tôi thề sẽ không bao giờ gây ra bất kì phiền toái nào nữa.
- Tôi thề sẽ không bao giờ gây ra bất kì phiền toái nào nữa.
- Đấy, thế là cháu đã trả xong nợ cho bác rồi. Bây giờ không ai còn nợ ai cái gì nữa. Cháu có thể trở lại trường học rồi đấy, đi nhanh lên.
Woody ủ rũ, không chịu đi. Anh không muốn quay trở lại trường học mà muốn cắt cỏ cho bác Saul. Anh miễn cưỡng lê bước đi ra cửa và đến lúc đó mới chú ý đến những tấm ảnh ghim trên tủ.
- Gia đình bác đây ạ? - Anh hỏi.
- Ừ, đây là vợ bác, Anita, còn đây là con trai bác, Hillel.
Woody cầm tấm ảnh lên ngắm nghía rất kĩ.
- Mọi người trông rất tuyệt bác ạ. Bác thật may mắn.
Đúng lúc đó, cửa văn phòng mở ra, bác Anita vội vã bước vào. Bác quá bối rối nên không để ý đến sự có mặt của Woody.
- Anh à! - Bác gái kêu lên, mắt đỏ ngầu vì khóc. - Nó lại bị đánh ở trường rồi! Nó bảo nó không muốn quay lại trường nữa. Em không còn biết phải làm gì.
- Có chuyện gì thế?
- Nó bảo rằng, tất cả bọn trẻ đều chế nhạo nó. Nó bảo nó không muốn đi bất kì đâu nữa.
- Tháng Năm rồi chúng ta mới chuyển trường cho nó. - bác Saul thở dài. - Rồi mùa hè này mới chuyển nó đến trường này. Chúng ta không thể lại chuyển trường tiếp được. Điều đó là không thể.
- Em biết… Ôi Saul, em bất lực rồi…