Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1359 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 3 -
coconut grove, florida tháng sáu năm 2010. sáu năm sau thảm kịch

Bình minh đang ló rạng. Tôi ngồi trên hiên ngôi nhà hiện tại của bác tôi ở Coconut Grove. Bác đã sống ở đây được bốn năm.

Bác bước đến mà không hề gây tiếng động. Tôi giật mình khi bác nói:

- Đã dậy rồi cơ à?

- Cháu chào bác.

Bác cầm hai cốc cà phê, đặt trước tôi một cốc. Bác nhìn mấy tờ giấy ghi chép kín chữ của tôi.

- Chủ đề cuốn tiểu thuyết tiếp theo của cháu là gì thế, Markie?

- Cháu không thể nói với bác được, bác Saul. Bác đã hỏi cháu câu này hôm qua rồi mà.

Bác mỉm cười, đứng nhìn tôi viết một lúc lâu. Sau đó, trước khi bỏ đi, bác giắt áo sơ mi vào trong quần âu và thắt chặt thắt lưng, đoạn trịnh trọng hỏi:

- Một ngày nào đó, bác sẽ xuất hiện trong sách của cháu chứ hả?

- Chắc chắn rồi. - Tôi trả lời.

Năm 2006, tức là hai năm sau Thảm kịch, bác tôi bỏ Baltimore đến sống trong ngôi nhà nhỏ nhắn trang nhã này ở Coconut Grove, miền nam Miami. Có một khoảng sân nhỏ ở phía trước, bao quanh là những cây xoài, cây bơ. Cứ mỗi năm qua đi thì hàng cây lại đơm quả thêm trĩu trịt. Vào những ngày nắng nóng, màu sắc mát mắt của chúng thật dễ chịu.

Những cuốn tiểu thuyết thành công mang thêm cho tôi sự tự do để có thể đến thăm bác bất kì lúc nào tôi muốn. Đa phần tôi đến bằng ô tô riêng. Không cần chuẩn bị nhiều, tôi quyết định rất chóng vánh việc rời khỏi New York, đôi khi ngay buổi sáng ngủ dậy, thích là đi luôn. Tôi nhét một số thứ vào túi, ném vào ghế sau rồi đi. Theo đường cao tốc I-95, tôi chạy đến tận Baltimore, sau đó xuôi theo hướng nam đến Florida. Chặng đường kéo dài trọn hai ngày, với một lần dừng nghỉ giữa đường gần Beaufort, Nam Caroline, tại một khách sạn mà từ bấy giờ tôi quen ghé vào. Nếu vào mùa đông, tôi bỏ lại New York với những cơn gió bấc cuồng nộ, tuyết đập dữ dội vào xe ô tô, tôi phải mặc áo khoác dày nhất, một tay cầm một cốc cà phê nóng còn tay kia giữ vô lăng. Đến lúc tôi tới được Miami thì ngoài trời gần ba mươi độ, người ta mặc áo phông đi lại, hưởng thụ ánh mặt trời chói lóa của mùa đông nhiệt đới.

Đôi khi tôi đi máy bay và thuê ô tô tự lái tại sân bay Miami. Thời gian di chuyển rút ngắn chỉ còn một phần mười, nhưng cái cảm giác mãnh liệt như khi tôi đến nhà bác Saul bằng ô tô cũng giảm hẳn. Máy bay khiến tôi thấy gò bó vì nó có giờ cất cánh rõ ràng, phải chấp hành những quy định của hãng hàng không, rồi thì những đoàn người xếp hàng dài dằng dặc và những thủ tục kiểm tra an ninh nhiêu khê vô tích sự mà các sân bay buộc phải tuân thủ kể từ sau vụ khủng bố 11 tháng Chín. Trái lại, tôi cảm nhận được cảm giác tự do tuyệt đối khi thức dậy vào buổi sáng, bất chợt nảy ra ý định thế là ra xe ô tô chạy liên tục không dừng về hướng nam. Tôi đi khi nào muốn, dừng lúc nào thích. Tôi chính là người làm chủ tốc độ và thời gian. Trong suốt cả nghìn dặm đường tôi đã thuộc lòng, tôi không bao giờ thấy chán khung cảnh tươi đẹp ngoài xe, luôn kinh ngạc bởi đất Mỹ thật mênh mông rộng lớn. Cuối cùng tôi cũng tới Florida, rồi Miami, rồi Coconut Grove, rồi đến con phố nhỏ của nhà bác Saul. Khi đỗ xe trước nhà bác, tôi đã thấy bác đang ngồi trên hiên. Bác luôn đợi tôi. Tôi không hề thông báo mình sẽ tới nhưng bác luôn ở đó, đợi tôi. Luôn luôn là vậy.

Lần này, tôi ở Coconut Grove hai ngày. Cũng như mọi khi, tôi đến rất ngẫu hứng chứ không hề có kế hoạch trước. Thấy tôi xồng xộc vào, bác Saul mừng quýnh vì tôi phá vỡ sự cô đơn của bác, bác dang cả hai tay ôm tôi. Tôi ôm chặt lấy người đàn ông đã bị cuộc đời đánh gục. Những ngón tay tôi xoa vạt áo sơ mi được may bằng thứ vải rẻ tiền. Mắt tôi nhắm lại, tôi hít thật sâu mùi hương dễ chịu của bác - đó là thứ duy nhất không hề thay đổi. Ngửi thấy mùi hương ấy, tôi lại hình dung như mình được trở về khoảng sân trước ngôi nhà xa hoa ở Baltimore, trở về một thời huy hoàng. Tôi tưởng tượng ra bác Anita đẹp lộng lẫy của tôi đứng cạnh bác trai, cùng Woody và Hillel, hai người anh họ tuyệt vời của tôi. Chỉ cần mùi hương của bác mà tôi lại tìm thấy những kỉ niệm sâu thẳm trong miền kí ức, trong khu nhà cao cấp Oak Park, và tôi sống lại trong giây lát niềm hạnh phúc đã từng được nếm trải.

Ở Coconut Grove, cả ngày tôi chỉ ngồi viết. Ở đây tôi tìm được sự yên tĩnh mình cần để làm việc. Tôi nhận ra mình chưa bao giờ thực sự viết gì trong thời gian ở New York. Tôi luôn muốn đến một nơi cách li với thế giới xung quanh. Nếu trời đẹp, tôi sẽ ngồi viết ngoài hiên, nếu nóng quá, tôi sẽ vào thư phòng có điều hòa mà bác đặc biệt dành riêng cho tôi.

Thường thì vào cuối giờ sáng, tôi sẽ nghỉ giải lao để ra siêu thị trò chuyện với bác Saul. Bác rất thích tôi đến siêu thị gặp mình. Mới đầu, với tôi làm điều đó rất khó: tôi thấy lúng túng. Nhưng tôi biết khi mình ghé qua siêu thị gặp bác thì bác hài lòng lắm. Mỗi một lần ra đó, tim tôi lại nhói lên. Một buổi sáng nọ, cửa trượt mở ra trước mặt tôi, và tôi thấy bác Saul ở quầy thu ngân, đang bận rộn xếp từng món hàng của khách vào túi, tùy theo trọng lượng và độ dễ hỏng, dễ bẹp thế nào. Bác đeo tạp dề màu xanh lá cây dành cho nhân viên, trên ngực đeo bảng tên Saul. Tôi nghe thấy có khách hàng nói: “Cảm ơn nhiều, Saul. Chúc một ngày tốt lành.” Bác lúc nào cũng vui vẻ. Tôi đợi đến khi bác không còn bận bịu gì mới cho bác biết tôi đã đến. Tôi thấy gương mặt bác bừng sáng.

- Markie! - Ngày nào bác cũng vui vẻ gọi như tôi mới đến lần đầu.

Bác nói với cô thu ngân bên cạnh:

- Lindsay ơi, đây là cháu tôi, Marcus.

Cô thu ngân nhìn tôi như nhìn một động vật lạ trong sở thú và nói:

- Anh là nhà văn nổi tiếng đó à?

- Chính cậu ấy đấy! - Bác Saul trả lời thay tôi như thể tôi là tổng thống Mỹ không bằng.

Cô tỏ thái độ rất trịnh trọng và hứa sẽ đọc truyện của tôi.

Các nhân viên siêu thị đều quý mến bác Saul. Mỗi lần tôi đến, bác đều dễ dàng tìm được người làm giúp. Sau đó, bác dẫn tôi đi một vòng quanh các gian hàng để giới thiệu tôi với đồng nghiệp.

- Mọi người đều muốn làm quen với cháu đấy, Markie. Một số còn mang cả sách đến để xin chữ kí. Cháu không phiền chứ?

Lúc nào tôi cũng vui vẻ làm theo, sau đó chúng tôi kết thúc vòng tham quan ở quầy bán cà phê và nước quả do một cậu thanh niên da đen mà bác tôi rất quý mến phục vụ, anh chàng cao lớn như một trái núi và hiền lành như cừu, tên là Sycomorus.

Sycomorus xấp xỉ tuổi tôi. Cậu mơ ước trở thành ca sĩ và chờ đợi vinh quang trong lúc ép nước rau quả giúp phục hồi sức khỏe theo yêu cầu. Ngay khi có cơ hội, cậu sẽ vào phòng nghỉ dành cho nhân viên, đóng kín cửa và vừa tự quay vừa hát những bài đang thịnh hành và búng ngón tay làm nhịp, sau đấy thì chia sẻ lên các trang mạng xã hội cho thiên hạ thấy mình cũng có tài. Cậu mơ ước được tham gia một chương trình truyền hình tên là Sing! được phát sóng toàn quốc, trong đó các ca sĩ thi đấu với nhau, hi vọng sẽ đột phá và trở nên nổi tiếng.

Đầu tháng Sáu năm 2010 ấy, bác Saul giúp cậu điền đơn xin tham gia thử giọng cho chương trình này bằng cách gửi một đoạn video. Trong đơn có một số câu hỏi về cam kết trách nhiệm và quyền sử dụng hình ảnh, nhưng Sycomorus chẳng hiểu gì. Bố mẹ cậu muốn cậu nổi tiếng. Chẳng biết phải làm gì nên vì lo lắng cho tương lai của Sycomorus, họ thường xuyên đến thăm cậu tại siêu thị. Họ dính như keo vào bục quầy, và nhân lúc không có khách, ông bố mắng con trai còn bà mẹ thì đóng vai trò trung gian hòa giải.

Ông bố là một tay vợt thất bại. Bà mẹ từng nuôi mộng trở thành diễn viên. Ông bố muốn Sycomorus trở thành nhà vô địch tennis. Bà mẹ lại mong con thành diễn viên hạng A. Năm lên sáu, cậu sà sã ở sân quần vợt và xuất hiện ở một quảng cáo sữa chua. Đến năm tám tuổi, cậu chán ngấy tennis và thề không bao giờ chạm vào cây vợt tennis thêm một lần nào nữa. Sycomorus cùng với mẹ lao vào hàng loạt những buổi thử vai, cố tìm cho ra một vai diễn giúp cậu phất lên thành một sao nhí. Nhưng vai diễn đó chẳng bao giờ đến và ngày hôm nay, không bằng cấp cũng chẳng được đào tạo, Sycomorus đành đứng ép nước quả.

- Càng nghĩ đến chuyện tham gia chương trình truyền hình của mày, bố càng thấy chẳng được tích sự gì. - Ông bố đay đi đay lại.

- Bố chẳng hiểu gì cả. Chương trình này sẽ giúp sự nghiệp của con cất cánh.

- Xời! Nó chỉ biến mày thành trò cười cho thiên hạ thôi! Mày lên truyền hình thì được lợi lộc gì nào? Mày chưa bao giờ thích hát. Nhẽ ra mày phải trở thành tay vợt chuyên nghiệp. Mày có năng khiếu. Đáng tiếc là mẹ mày đã khiến mày lười chảy thây ra.

- Bố, - Sycomorus vô vọng tìm cách thuyết phục ông, - tất cả mọi người đều nói về chương trình này mà.

- Để cho con yên, George, vì đấy là giấc mơ của thằng bé mà. - Bà mẹ nhẹ nhàng xen vào.

- Đúng đấy, bố! Ca hát là cả cuộc đời của con!

- Cả cuộc đời của mày là bỏ rau quả vào cái máy ép này thì có. Nhẽ ra mày có thể trở thành một ngôi sao tennis. Mày làm lãng phí cả đời rồi.

Lần nào Sycomorus cũng khóc. Để bình tĩnh lại, Sycomorus đưa tay xuống dưới quầy, rút ra tập album mà ngày nào cậu cũng mang từ nhà đến, trong đó chứa tất cả những bài báo về Alexandra Neville được cậu tỉ mẩn sắp xếp theo những chủ đề mà mình quan tâm. Alexandra là thần tượng, là tấm gương của Sycomorus. Về phương diện âm nhạc, Sycomorus coi Alexandra là đích hướng đến. Trong con mắt của cậu, sự nghiệp, các bài hát, cách biểu diễn của Alexandra là biểu tượng của sự hoàn hảo. Cậu theo chân Alexandra đến từng địa điểm trong tour lưu diễn, rồi lần nào về cũng đem theo những chiếc áo phông kỉ niệm vốn dành cho các cô thiếu nữ và mặc thường xuyên. “Nếu như tôi biết hết về cô ấy, có thể tôi sẽ xây dựng được sự nghiệp như cô ấy”, cậu bảo vậy. Hầu hết những điều cậu biết về Alexandra đến từ những bài báo lá cải mà cậu đọc ngấu nghiến, để rồi cắt ra vào những lúc rảnh.

Sycomorus tự trấn an bằng cách lật xem bộ sưu tập và tưởng tượng một ngày nào đó sẽ trở thành siêu sao. Bà mẹ rất rầu lòng, nhưng vẫn cố an ủi con trai:

- Con cứ xem đi, con yêu, nó sẽ giúp con.

Sycomorus vuốt ve một cách sùng bái các bài viết và ảnh kẹp trong những trang plastic.

- Mẹ à, một ngày nào đó, con sẽ như cô ấy…

- Cô ấy da trắng, tóc vàng con ạ. - Ông bố bực bội nói. - Mày muốn trở thành con gái da trắng tóc vàng hả?

- Không, bố, cái con muốn là được nổi tiếng như cô ấy.

- Vấn đề chính là ở chỗ đó, mày không muốn làm ca sĩ, mà muốn nổi tiếng.

Về điểm này, bố Sycomorus không sai. Từng có thời người Mỹ tôn sùng các du hành gia và nhà khoa học. Còn ngày nay, các ngôi sao của chúng ta lại là những người chẳng làm gì, cả ngày chỉ chụp ảnh selfie hoặc các món ăn của mình. Trong khi ông bố lí luận với con trai thì khách xếp hàng mua đồ uống bắt đầu sốt ruột. Rốt cuộc, bà mẹ kéo tay áo ông chồng:

- Thôi ông im đi, George. Nó sẽ bị đuổi việc vì trò hề của ông đấy. Ông có muốn con trai bị đuổi việc vì ông không?

Ông bố có vẻ rất vô vọng, tay bám vào quầy và thầm thì với con trai một yêu cầu cuối cùng, như thể ông không thấy một điều quá đỗi hiển nhiên:

- Con chỉ cần hứa với bố đúng một điều thôi. Dù thế nào đi chăng nữa, bố xin con, đừng bao giờ là người đồng tính.

- Vâng, con hứa.

Sau đó bố mẹ Sycomorus đi lại giữa các gian hàng trong siêu thị.

Cũng trong thời gian đó, Alexandra Neville đang có chuyến lưu diễn. Đặc biệt, nàng sẽ biểu diễn tại American Airlines Arena ở Miami, và mọi người trong siêu thị đều biết tin do Sycomorus đã xoay xở mua được một tấm vé, và trong phòng nghỉ của nhân viên, Sycomorus dán một tờ lịch đếm ngược đến Ngày Alexandra, là hôm có nhạc hội của nàng.

Một vài hôm trước buổi biểu diễn, khi chúng tôi đang tận hưởng vẻ đẹp dịu dàng của buổi hoàng hôn trước sân nhà ở Coconut Grove, bác Saul hỏi tôi:

- Marcus, hay cháu sắp xếp cho Sycomorus gặp Alexandra?

- Không được.

- Hai đứa vẫn giận nhau à?

- Đã mấy năm rồi chúng cháu không nói chuyện với nhau. Thậm chí ngay cả khi muốn lắm thì cháu cũng không biết cách liên lạc với cô ấy.

- Thế thì bác phải cho cháu xem bác đã tìm thấy cái gì lúc dọn dẹp. - Bác Saul vừa nói vừa đứng lên khỏi ghế.

Bác vào nhà một lúc rồi trở ra, tay cầm một bức ảnh.

- Nó được kẹp trong một cuốn sách của Hillel. - Bác nói.

Đó chính là bức ảnh tuyệt đẹp có cả Woody, Hillel, Alexandra và tôi thuở thiếu thời ở Oak Park.

- Alexandra và cháu có chuyện gì vậy? - Bác Saul hỏi.

- Chẳng có gì quan trọng đâu ạ. - Tôi trả lời.

- Markie, cháu biết là bác rất thích cháu ở đây. Nhưng đôi khi bác thấy lo lắng. Cháu phải ra ngoài nhiều hơn, vui chơi hưởng thụ hơn. Cháu phải kiếm bạn gái đi…

- Bác đừng lo cho cháu, bác Saul.

Tôi trả lại cho bác tấm ảnh.

- Không, cháu cứ giữ lấy. - Bác bảo tôi. - Có gì đó ghi đằng sau bức ảnh đấy.

Tôi lật tấm ảnh lại và nhận ra nét chữ của Alexandra. Nàng viết:

MÌNH YÊU CÁC BẠN,

NHỮNG CHÀNG TRAI GOLDMAN.

« Lùi
Tiến »