Những Cô Gái Mất Tích Ở Willowbrook

Những Cô Gái Mất Tích Ở Willowbrook

Lượt đọc: 1420 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lời cảm ơn

Một lần nữa, tôi rất vui khi được vinh danh những con người tuyệt vời đã giúp tôi thực hiện sự nghiệp viết lách của mình. Không có gì để nghi ngờ, thành công của tôi có được là nhờ vào tình yêu kiên định, sự động viên vô tận và sự hỗ trợ vững vàng của họ.

Trước hết, tôi muốn cảm ơn con gái tôi, Jessica Thompson, vì đã cho tôi ý tưởng về cuốn sách này. Bằng cách nào đó, con đã biết Trường Công lập Willowbrook trên đảo Staten sẽ là bối cảnh hoàn hảo cho câu chuyện và điều đã xảy ra ở đó sẽ là một bất công xã hội khác mà mẹ muốn khám phá. Mẹ hy vọng cuốn sách này khiến con tự hào và thích thú. Cảm ơn Kayleigh Wilkes và Maria Hopkins đã chia sẻ những kỷ niệm của các bạn về những tin đồn xung quanh Willowbrook trong những năm 1970. Những hiểu biết của các bạn đã mang đến sự đa tầng thú vị cho câu chuyện. Tôi cũng biết ơn Elayne Morgan vì đã giúp tôi làm cho cuốn sách này trở nên nổi bật. Xin cảm ơn Lorna Dollinger, Sue Stearns và Susan Butler đã chia sẻ kiến thức và chuyên môn của các bạn về “Tầng lớp Willowbrook”.

Xin gửi lời cảm ơn sâu sắc tới các blogger, những người dẫn chương trình các kênh podcast, những nhà phê bình, các đại lý bán sách và câu lạc bộ sách, những người đã tán dương và vui vẻ truyền bá thông tin về tôi và các cuốn sách của tôi, cùng rất nhiều lời cảm ơn tới tất cả mọi người đã mời tôi tham gia những sự kiện trên Zoom trong năm qua, đó đều là những sự kiện tôi rất lấy làm vinh dự khi nhận được lời mời. Hy vọng mọi thứ sẽ sớm trở lại bình thường để tôi có thể gặp trực tiếp tất cả các bạn vào một ngày nào đó. Một nghìn lời cảm ơn nữa xin gửi đến những đại lý bán sách và những người thủ thư đã dành thời gian để đọc bản sao đầu tiên của cuốn tiểu thuyết này và đưa ra những lời chứng thực tuyệt vời như vậy. Sự hào phóng của các bạn có ý nghĩa nhiều hơn những gì các bạn tưởng đấy.

Xin gửi lời cảm ơn và những cái ôm thật chặt tới Bill và Mindy Reilly, chủ hiệu sách River’s End, vì tất cả những điều các bạn đã làm cho tôi và những cuốn sách của tôi. Hiệu sách của các bạn thật “đỉnh” và các bạn cũng vậy! Tôi cũng biết ơn những người bạn và những độc giả online đã nói về công việc của tôi và biến Internet thành một nơi thú vị - Susan Peterson, Nita Joy Haddad, Sharlene Martin Moore, Jenny Collins Belk, Kayleigh Wilkes, Barbara Khan, Andrea Peskind Katz, Jill Drew, Lauren Blank Margolin, Melissa Amster, Linda Levack Zagon, Tonni Callan, Denise Birt, Annie McDonnell, Jackie Shepard, Renee Weiss Weingarten, Vivian Payton và Suzanne Leopold. Nếu tôi quên bất cứ ai, xin hãy tha thứ cho tôi và biết rằng tôi thực sự trân trọng từng người trong số các bạn! Với tất cả những độc giả trung thành của tôi, tôi không biết phải cảm ơn các bạn sao cho đủ khi các bạn luôn ủng hộ và gắn bó với tôi. Viết lách là một cuộc đấu tranh đơn độc, nhưng các bạn nhắc nhở tôi mỗi ngày về sức mạnh tiềm tàng và khả năng của ngôn từ. Cảm ơn các bạn đã truyền cảm hứng và động lực cho tôi. Với những người sống trong và xung quanh cộng đồng của tôi, những người tiếp tục hỗ trợ tôi bằng nhiều cách không đếm xuể, các bạn không biết sự nhiệt tình và động viên của các bạn có ý nghĩa như thế nào đối với tôi đâu. Hy vọng chúng ta có thể gặp lại nhau trong buổi ra mắt cuốn tiểu thuyết này, bởi vì được ở bên các bạn, tất cả cùng chen chúc trong thư viện nhỏ của mình, khiến cho công việc khó khăn trở nên xứng đáng. Nói rằng tôi đã nhớ khuôn mặt tươi cười của các bạn khi cuốn sách mới nhất của tôi ra mắt thật không đủ để diễn tả cảm xúc tôi có. Và xin cảm ơn Patti Hughes vì đã luôn sẵn lòng và sẵn sàng chào mừng buổi ra mắt sách của tôi! Cảm ơn bạn bè và gia đình đã hiểu cho lịch trình dày đặc của tôi, đã cùng chia sẻ những thách thức và chiến thắng bằng tâm hồn và trái tim rộng mở, và đã luôn ở bên khi tôi bất ngờ chui ra khỏi cái ổ viết lách của mình, mệt mỏi và hoang mang. Thật khó để nói cho mọi người biết việc mọi người luôn tin tưởng tôi, ngay cả khi tôi không tin vào chính mình, đã giúp ích tôi nhiều thế nào.

Như mọi khi, tôi rất biết ơn Kowalski, người bạn và cũng là cố vấn, người đã đặt niềm tin vào tôi suốt những năm trước đây và đảm bảo rằng tôi có đủ yếu tố để thành công. Gửi tới người đại diện xuất sắc của tôi là Michael Carr, cảm ơn vì tình bạn và những lời khuyên vô giá về những cuốn sách và sự nghiệp của tôi. Gửi tới biên tập viên tuyệt vời của tôi, John Scognamiglio, cảm ơn vì đã luôn là một người thú vị khi làm việc cùng và cho tôi thêm thời gian cần thiết để hoàn thành cuốn tiểu thuyết này. Tôi vô cùng trân trọng sự kiên nhẫn của anh. Gửi tới tất cả mọi người ở Kensington, tôi hy vọng các bạn biết tôi đánh giá cao mọi việc các bạn làm để đưa tác phẩm của tôi đến với thế giới - Steven Zacharius, Adam Zacharius, Lynn Cully, Alex Nicolajsen, Jackie Dinas, Lauren Jernigan, Carly Sommerstein và những người khác đã làm việc rất chăm chỉ ở hậu trường, cùng một cái gật đầu đặc biệt dành cho Kristine Mills và Vida Engstrand vì luôn ở bên cạnh tôi nơi “chiến hào”. Nhận được cuộc gọi thông báo The Orphan Collector lọt vào danh sách bán chạy nhất của New York Times là một trong những dấu mốc nổi bật trong cuộc đời tôi. Và nó sẽ không bao giờ xảy ra nếu không có tất cả các bạn! Gửi đến gia đình tôi, mọi người là nền tảng giúp tôi đứng vững và là lý do để tôi tồn tại. Tôi sẽ không có đủ can đảm hay sức mạnh để viết tiểu thuyết nếu không có tình yêu và sự ủng hộ của mọi người. Gửi tới mẹ của con, Sigrid, mẹ là người hùng và là nguồn cảm hứng của con. Gửi tới Bill, người chồng và cũng là người bạn thân nhất của em, cảm ơn anh đã luôn giúp em vững vàng khi em nghĩ rằng mọi thứ đang sụp đổ. Gửi tới những đứa con thông minh, tuyệt vời, của mẹ, Ben, Shanae, Jessica và Andrew, cảm ơn các con đã yêu thương mẹ, khiến mẹ tự hào mỗi ngày và đã tặng cho mẹ những món quà quý giá nhất trên thế giới, những đứa cháu yêu quý của bà, Rylee, Harper, Lincoln và Liam. Tôi có thể viết hàng triệu cuốn sách để cố gắng truyền tải tình yêu sâu đậm của tôi dành cho tất cả mọi người, nhưng sẽ không bao giờ có đủ từ ngữ để diễn tả rằng mọi người có ý nghĩa to lớn như thế nào đối với tôi. Mọi người đang và sẽ luôn là phước lành tuyệt vời và vô giá nhất trong cuộc đời tôi.

(Thật khó) để có được kết cấu cuộc sống ở một “thành phố như Willowbrook. Thành phố sâu thẳm và dưới lòng đất, môi trường địa ngục đen tối này với tám nghìn linh hồn, cư dân và nhân viên ở cùng nhau... đó là một thị trấn “ngầm”, hoàn toàn khuất khỏi tầm nhìn của công chúng, hoàn toàn đóng cửa, thiếu nhân lực, thiếu vốn. Về cơ bản, điều đó đã tạo ra một nơi để lạm dụng con người một cách tối đa...

Ý tôi là, nơi đó là một trại tập trung, đó là tội ác chống lại loài người ở mọi góc, mọi ngóc ngách, mọi xó xỉnh.

- Tiến sĩ William Bronston, A History and Sociology of the Willowbrook State School (Lịch sử và xã hội học của Trường Công lập Willowbrook).

Chỉ khi đưa họ vào phòng bệnh để chứng kiến sự ồn ào, mùi hôi thối, sự khốn khổ, những cơn co quắp, vặn vẹo và tiếng than khóc thì họ mới đột nhiên hiểu và không thể quên được rằng không phải căn bệnh tàn tật đã gây ra đau khổ cho họ, mà là Willowbrook. Willowbrook chính là thủ phạm.

- Tiến sĩ William Bronston, lời khai trước Ủy ban Lập pháp hỗn hợp của tiểu bang New York về người khuyết tật tâm thần và thể chất, ngày 17 tháng 02 năm 1972

« Lùi
Tiến »