Những Cô Gái Mất Tích Ở Willowbrook

Lượt đọc: 1439 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

Sage đã chờ đợi trong ba ngày - chờ Eddie lẻn vào phòng bệnh, một lần nữa mang theo tin tức mới, chờ bác sĩ Baldwin nói với cô rằng cảnh sát đã tìm thấy thi thể của Rosemary, chờ Alan xuất hiện và đưa cô ra khỏi đây.

Cố gắng bám trụ và hầu như không ăn uống, cố lê lết qua những đêm đen khốn khổ và những ngày dài nguy hiểm trong sự im lặng; mỗi giờ vô tận trôi qua làm bào mòn hy vọng của cô. Rất may, Wayne không làm gì ngoài việc quan sát, như thể đang đợi cô chạy trốn lần nữa. Và cô cố gắng cảm thấy biết ơn khi ít nhất cô cũng đã được tắm thêm một lần, có quần dài và áo khoác để giữ ấm, có đôi ủng để bảo vệ đôi chân khỏi chất thải của con người và Pine-Sol trên sàn nhà. Nhưng cô sẽ tồn tại được bao lâu nữa đây? Vào ngày thứ tư, Marla bước vào phòng sinh hoạt chung lúc sáng muộn, nói chuyện ngắn gọn với Wayne, rồi đi về phía Sage.

“Cô cần phải đi với tôi.”

“Để làm gì?” Sage hỏi.

“Bác sĩ Baldwin muốn gặp cô. Làm thế quái nào tôi biết được có chuyện gì. Tôi chỉ đang làm những gì được yêu cầu.”

Trong một giây, Sage không thể di chuyển. Chính là lúc này. Cô sắp biết mình sẽ được tự do hay bị nhốt mãi mãi. Tim thắt lại, cô đi theo Marla ra khỏi phòng và đi xuống đường hầm, rồi đi lên mê cung của các hành lang và thang máy trong tòa nhà chính. Như thường lệ, Marla sải những bước nhanh, vững vàng mặc dù cô ta đi khập khiễng, nhưng vẫn có cảm giác như tốc độ của ốc sên. Sage muốn chạy. Cô muốn đến văn phòng của bác sĩ Baldwin càng nhanh càng tốt.

Cuối cùng khi họ đến khu vực chờ bên ngoài văn phòng của bác sĩ Baldwin, bàn làm việc của Evie không có người trông coi. Marla gõ cửa thay vì bắt Sage đợi đến khi được gọi vào. Khi giọng nói nhỏ của bác sĩ Baldwin vang lên ra lệnh cho họ vào, Sage nín thở. Chắc chắn ông ta sẽ xin lỗi và nói với cô rằng họ đã tìm thấy thi thể của Rosemary. Chắc chắn Alan đã ở đây để đưa cô về nhà. Nhưng khi Marla mở cửa để cô vào trong, Sage không biết phải nghĩ gì nữa.

Thám tử Nolan ngồi đối diện bàn làm việc của bác sĩ Baldwin, và hạ sĩ Clark đứng trước cửa sổ, che khuất ánh sáng. Ngồi sau bàn làm việc của mình, bác sĩ Baldwin đang viết gì đó. Ông ta viết xong thì ngước lên, mặt tái nhợt, trán ông ta hằn lên thứ gì trông như nỗi sợ hãi.

“Tôi sẽ nhờ Leonard đưa cô ta quay trở lại Khu D sau khi xong việc ở đây” Ông ta nói với Marla.

“Vâng, thưa bác sĩ. Marla nói rồi rời đi, đóng cửa lại sau lưng.”

Sage đứng giữa phòng, gần như thở gấp. Nếu ông ta định đưa cô quay trở lại phòng bệnh sau khi xong việc, vậy là cô sẽ không được thả. “Ông đã tìm thấy em gái của tôi chưa?” Cô cố gắng xoay xở.

Thám tử Nolan đứng dậy và nhường ghế cho cô.

Cô lắc đầu. “Tôi ổn. Làm ơn, hãy nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra”

“Ngồi đi, cô Winters.” Bác sĩ Baldwin nói, giọng chắc nịch. Rồi ông ta ngồi thẳng dậy, hớp một ngụm từ cốc cà phê trên bàn, như thể chuẩn bị phát biểu hay thông báo gì đó.

Điều cuối cùng cô muốn làm là ngồi xuống, nhưng tranh cãi cũng chẳng ích gì. Càng sớm làm theo những gì được bảo, họ càng sớm nói cho cô biết lý do tại sao cô ở đây. Cô ngồi mấp mé trên mép ghế. Nolan dựa vào tường và châm một điếu thuốc. Anh ta rít một hơi dài, rồi nhả khói và nhìn cô với đôi mắt đầy thương hại, ngón cái lướt dọc môi dưới.

“Tôi gọi cô đến đây theo yêu cầu của thám tử Nolan,” bác sĩ Baldwin nói. “Tôi không chắc tại sao anh ta lại muốn nói chuyện với cô, nhưng tôi sẽ không bị buộc tội cản trở cuộc điều tra của cảnh sát.” Ông ta cầm chiếc bút và nắm chặt trong tay, ngón tay cái liên tục ấn đầu bút lên xuống. Tách. Tách. Tách.

“Một cuộc điều tra ư?” Cô nói.

“Đúng vậy” viên thám tử nói, đứng thẳng dậy. “Hai ngày trước, Evie Carter, thư ký của bác sĩ Baldwin, được chồng báo mất tích. Anh ta tìm thấy xe của cô ấy đậu phía sau tòa nhà chính, cửa xe mở và chìa khóa cắm trong ổ. Túi của cô ấy nằm trên mặt đất và có dấu hiệu của một cuộc vật lộn”

Sage gật đầu để cho họ thấy cô đang lắng nghe, nhưng một cơn bão nổi lên trong lòng cô. Còn em gái cô thì sao? Tại sao họ không tìm kiếm con bé? Thám tử đã gọi cho Alan chưa, hay anh ta đã tin tất cả những gì bác sĩ Baldwin nói? Đồng thời, cô cũng tò mò: Người khiến Evie bị thương là ai, và tại sao? Có thể nào đó cũng là người đã giết Rosemary không? Nolan tiếp tục. “Sau khi không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của cô Carter trong các tòa nhà hay bãi cỏ xung quanh, một nhóm tìm kiếm đã được cử đi tìm cô ấy”

Sage hít một hơi thật sâu và nín thở, cố gắng kiềm chế việc chỉ ra rằng không có nhóm tìm kiếm nào được cử đi tìm Rosemary.

“Nói gắn gọn, chúng tôi đã tìm thấy thi thể cô ấy trong rừng, gần một khoảng rừng thưa ở cuối khuôn viên Willowbrook”

Sage thở ra một hơi dài và khó nhọc, sau đó nhìn bác sĩ Baldwin và cố gắng chọn từ ngữ tiếp theo một cách cẩn thận. “Thật kinh khủng” Cô nói. “Và tôi thực sự rất lấy làm tiếc. Tôi chắc rằng ông sẽ nhớ cô ấy” Cô quay lại phía Nolan. “Cô ấy bị giết như thế nào? Có thể đó chính là người đã giết Rosemary”

“Sao cô biết cô ấy bị giết?” Bác sĩ Baldwin nói, ngón tay cái vẫn bấm bút. “Có lẽ cô ấy bị ốm và đi lang thang” Tạch. Tạch. Tạch.

Sage cau mày và liếc nhìn Nolan. “Ồ. Tôi chỉ giả định.”

“Cô đã đúng,” anh ta nói. “Đó là lý do tại sao tôi muốn nói chuyện với cô. Vết thương của Evie Carter và một vài phát hiện khác giống hệt như những gì cô đã mô tả khi tôi ở đây lần trước”

Baldwin ném cây bút xuống và đứng dậy. “Điều này thật lố bịch!” Ông ta nói. “Anh định nói với tôi là anh đang nhờ một người rối loạn tâm thần giúp điều tra à? Bất cứ điều gì cô ta nghĩ mình nhìn thấy đều là do trí tưởng tượng quá độ của cô ta, không hơn không kém”

“Tôi hiểu mối bận tâm của ông,” Nolan nói. “Nhưng chính xác thì tôi không nhờ cô ấy giúp. Tôi chỉ cần hiểu làm thế nào cô ấy biết về những vết thương tương tự như vậy. Anh ta nhìn Sage một lần nữa. “Tôi muốn cô mô tả chúng cho tôi một lần nữa nếu có thể. Trước đây viên thám tử nhìn cô với vẻ thương hại thì bây giờ, có gì đó trong mắt anh ta đã thay đổi. Da cô trở nên lạnh toát. Anh ta không muốn cô giúp - anh ta nghĩ cô đã giết Evie.”

“Tôi... tôi sẽ giúp nếu có thể.” Cô cố gắng xoay xở.

“Hãy kể cho tôi nghe về cái xác cô nhìn thấy trong đường hầm. Bao gồm mọi thứ cô có thể nhớ”

Bác sĩ Baldwin ngồi phịch xuống ghế, lắc đầu ngán ngẩm.

Cô nuốt nước bọt. “Đó là Rosemary, em gái tôi. Tóc của con bé đã bị cắt đứt, giống như nó được thực hiện bằng một con dao hay một chiếc kéo cùn. Và đôi môi của con bé được tô son đỏ. Không phải kiểu bình thường, mà giống khuôn mặt một chú hề, với lớp son kéo dài lên gò má, như thế này. Cô chạm vào khóe miệng và vẽ những đường kéo dài về phía tai.”

“Và vết thương của cô ấy thì sao?”

“Cổ tay và cổ họng con bé bị rạch, máu chảy xuống ngực và chân.”

Nolan cố ý liếc nhìn hạ sĩ Clark, rồi nhìn lại Sage. “Cô có biết ai có thể đã giết em gái mình không?” Anh ta nói.

Baldwin đập tay lên bàn. “Đủ rồi, thám tử,” ông ta nói. “Tôi không thể cho phép anh hỏi loại câu hỏi này. Nó chỉ giúp nuôi dưỡng ảo tưởng của cô ta thôi”

Nolan phớt lờ ông ta. “Cô Winters? Cô nghĩ ai đã giết Rosemary?”

Cô lo lắng liếc nhìn bác sĩ Baldwin. Nếu Eddie đúng và bằng cách nào đó mà bác sĩ Baldwin đã che đậy vụ sát hại Rosemary bằng cách phi tang thi thể con bé, vậy thì ông ta sẽ khiến cô phải trả giá. Và nếu Nolan nghĩ rằng Sage đã giết Evie, có thể cô phải vào tù. “Tôi... tôi không biết chắc chắn. Tôi ước là tôi biết để có thể nói với anh. Nhưng như tôi đã nói trước đây, nếu phải đoán, tôi sẽ nói đó là người phụ tá tên Wayne. Tôi không biết họ của anh ta”

Nolan quay sang Baldwin. “Họ của Wayne là gì?”

Bác sĩ Baldwin càu nhàu trong sự phẫn nộ. “Điều này thật lố bịch.”

“Có thể. Nhưng tôi cần họ của anh ta.”

“Tôi không rõ lắm,” Baldwin nói. “Tôi phải xem lại đã.”

Lông mày của Nolan nhếch lên. “Ông không biết ai chăm sóc bệnh nhân của ông ư?”

“Chúng tôi có hơn hai nghìn nhân viên làm việc trong khuôn viên trường, anh thám tử ạ. Tôi không thể nhớ tên của tất cả mọi người. Và chúng tôi thích cụm từ cư dân hơn là bệnh nhân.”

Nolan ném cho ông ta một cái nhìn bực tức. “Tôi sẽ cần ông xem lại thông tin,” anh ta nói. “Và tôi cũng muốn biết ban đầu cô Winters tìm được đường vào đường hầm như thế nào. Một bệnh nhân... xin thứ lỗi, ý tôi là một cư dân, có thể tìm đường xuống đó mà không bị phát hiện hay không?”

“Tất nhiên là không” Baldwin đỏ mặt. “Chúng tôi khóa tất cả các cửa. Chỉ nhân viên mới có quyền đi vào tầng hầm và đường hầm.” Ông ta nhấp thêm một ngụm cà phê. Khi đặt cốc xuống, tay ông ta run lên.

“Tôi được giúp đỡ.” Sage nói.

“Từ người nào?” Alan hỏi.

Cô liếc nhìn Baldwin. “Tôi không nên nói thì hơn. Dù sao thì chưa nên nói”

“Ông có biết cô ấy đang ai về ai không?” Nolan hỏi Baldwin.

Bác sĩ Baldwin bóp trán bằng các ngón tay, nhắm mắt lại như thế đang bị đau đầu, sau đó lấy lại bình tĩnh và nhìn Nolan lần nữa. “Nghe này, anh phải hiểu một điều. Một nhóm tin tức đã đột nhập vào tòa nhà của cô Winters vào ngày hôm đó và mọi thứ đều trở nên lỏng lẻo. Cô ta đã cố gắng bỏ trốn nhưng bị bắt lại, và bây giờ cô ta tuyên bố đã tìm thấy một thi thể. Một thi thể mà chúng tôi không tìm thấy ở bất cứ đâu. Đối với việc cô ta đi vào đường hầm, khi mọi thứ hỗn loạn như vậy thì rất có thể ai đó đã quên không khóa cửa. Và với tư cách là bác sĩ của cô ta, tôi đang nói với anh rằng bất cứ điều gì cô ta nói với tôi và bất cứ điều gì cô ta đang nói với anh lúc này, chúng đều là một phần ảo tưởng của cô ta. Là câu chuyện mà cô ta bịa ra.”

“Tôi hiểu chức vụ của ông” Nolan nói. “Nhưng cho dù thế nào, tình trạng thi thể mà cô ấy mô tả là của em gái mình và thi thể của Evie Carter có quá nhiều sự trùng hợp ngẫu nhiên, khó mà có thể bỏ qua. Và do thi thể cô Carter được tìm thấy tại khu đất ở Willowbrook, ông cũng sẽ phải quen dần với ý nghĩ rằng sẽ có một cuộc điều tra toàn diện. Vì vậy, từ giờ trở đi, tôi sẽ nói chuyện với nhân viên và cư dân của ông nếu cần. Tôi cũng có vài câu hỏi dành cho ông, bác sĩ Baldwin, vậy nên hãy chuẩn bị sẵn sàng. Và tôi sẽ cử người đi kiểm tra các đường hầm. Trong lúc đó, tôi hy vọng cô Winters sẽ đồng ý nhìn thi thể cô Carter.” Anh ta quay sang cô. “Cô nghĩ mình có thể làm chuyện đó không? Tất nhiên là chỉ để chỉ ra bất kỳ điểm tương đồng nào thôi.”

“Lạy Chúa,” bác sĩ Baldwin nói. “Anh đang vô lý đấy, thám tử. Cô Winters không khỏe. Và tôi sẽ không bao giờ cho phép anh đưa cô ta ra khỏi cơ sở. Đó là một rủi ro quá lớn và cô ta không ổn định. Chưa kể chúng tôi đã bắt gặp cô ta cố gắng trốn thoát nhiều lần. Anh có thể mang thi thể vào nhà xác của chúng tôi để cô ta xem xét nếu anh muốn, nhưng chỉ vậy thôi”

“Tôi e rằng tôi không thể đồng ý với điều đó,” Nolan nói. “Evie Carter sẽ không được chuyển đến nhà xác của Willowbrook. Nhân viên điều tra sẽ đưa thi thể cô ấy đến nhà xác thành phố. Nhưng điều đó không thích hợp vào lúc này, bởi vì chúng tôi vẫn đang điều tra và chụp ảnh hiện trường vụ án, bao gồm cả thi thể. Và điều đó có nghĩa là tôi sẽ không cần phải đưa cô Winters ra khỏi cơ sở”

Baldwin do dự. “Ý anh là anh muốn cho cô ta xem hiện trường vụ án?”

“Vâng, đó chính xác là những gì tôi đang nói,” thám tử Nolan nói. “Tất nhiên là nếu cô ấy sẵn lòng. Tôi không muốn ép buộc cô ấy làm bất cứ điều gì mà cô ấy không thoải mái”

“Là bác sĩ của cô ta, tôi không thể cho phép điều đó,” bác sĩ Baldwin nói. “Nó có thể đưa cô ta vào một giai đoạn rối loạn thần kinh khác.”

Nolan thở dài bực bội. “Tôi đã đề cập đến việc tôi đã gọi cho trạm xe buýt và họ thực sự có tên của cô Winters và số điện thoại của Alan Tern trong hồ sơ chưa? Tôi tin rằng nó liên quan đến một chiếc túi bị đánh cắp”

Sage há hốc miệng. Lần trước khi tới đây, anh ta đã thực sự nghe cô nói.

Bác sĩ Baldwin đảo mắt. “Điều đó không có nghĩa gì cả. Cô ta có thể dễ dàng nhảy lên xe buýt khi nó đang ở trong khuôn viên trường và tận hưởng chuyến đi.”

“Cư dân được đi xe buýt miễn phí ư?”

“Thật ra, có một số cư dân thỉnh thoảng được về nhà thăm người thân và chúng tôi luôn trả tiền xe buýt cho họ. Có thể người tài xế đã vô tình cho cô ta lên xe và cô ta đã kể cho ông ta nghe một trong những câu chuyện tưởng tượng của mình”

Sage rên rỉ trong lòng. Như thường lệ, ông ta có câu trả lời cho mọi thứ. Cô nhìn thám tử Nolan. “Anh có gọi vào số điện thoại họ đưa cho anh không?”

“Tôi có gọi,” thám tử Nolan nói. “Vài lần, nhưng không có bất kỳ ai nghe máy”

Sage gật đầu, không thấy ngạc nhiên. Lúc này cô đã nhận ra rằng Alan sẽ không phải là người cứu cô. Cô phải tự cứu mình. Và cô có thể chịu đựng được nếu việc nhìn vào một xác chết khác có thể giúp tìm ra kẻ giết Rosemary. Cô ấy có thể chịu đựng bất cứ điều gì. “Tôi sẽ đi,” cô nói. “Tôi muốn giúp bằng mọi cách có thể”

“Một lần nữa, với tư cách là bác sĩ của cô ta, tôi không nghĩ đây là một ý tưởng hay đâu.” Bác sĩ Baldwin nói.

“Có phải ông đang khuyên cô Winters cản trở cuộc điều tra của chúng tôi không, thưa bác sĩ?” Nolan nói. “Tôi phải cảnh báo ông rằng làm vậy sẽ không tốt chút nào, đặc biệt là sau những tuyên bố của chồng Evie Carter.”

“Tuyên bố gì cơ?” Bác sĩ Baldwin nói, mặt tối sầm lại.

“Tôi không muốn đi chi tiết vào điều đó ngay bây giờ,” thám tử Nolan nói. “Chỉ cần lưu ý rằng anh ta cho là vợ mình có quan hệ tình cảm với ai đó ở Willowbrook.”

“Ai?” Tiến sĩ Baldwin nói. “Tôi sẽ đuổi việc người đó ngay lập tức.”

“Và đó chính xác là lý do tại sao tôi sẽ không nói với ông. Tôi không muốn người trong diện nghi vấn biết rằng chúng tôi đang theo dõi họ.”

Nỗi thất vọng khiến nét mặt của bác sĩ Baldwin cứng lại. “Được rồi, tôi cho phép anh đưa cô Winters đến hiện trường vụ án, nhưng chỉ khi cô ta được giám sát nghiêm ngặt. Cô ta đã cố gắng chạy trốn quá nhiều lần và tôi sẽ không mạo hiểm để điều đó xảy ra lần nữa.”

“Tất nhiên rồi,” Nolan nói. “Đó không phải là vấn đề”

“Còn Eddie thì sao?” Sage nói. “Không phải anh ta cũng nên đến sao? Anh ta đã ở cạnh tôi khi chúng tôi...”

“Không” Baldwin ngắt lời. “Tình huống này chẳng cần cậu ta tham gia vào cũng đã đủ lố bịch rồi. Tôi sẽ không nghe chuyện này”

“Eddie là ai?” Thám tử Nolan nói. “Và anh ta liên quan gì đến chuyện này?”

“Eddie King” bác sĩ Baldwin nói. “Cậu ta kể là đã bắt gặp cô Winters đang cố bỏ trốn, nhưng đó không phải toàn bộ sự thật. Cậu ta đã bị xử lý thích đáng, tôi có thể đảm bảo với anh.”

“Như thế nào?”

“Hiện giờ cậu ta lau sàn và đổ rác ở một tòa nhà khác. Và hành động của cậu ta đã bị ghi lại trong hồ sơ.”

“Anh ta có phải là người đã giúp cô?” Thám tử Nolan hỏi Sage.

Cô gật đầu. “Phải, tôi không nói cho đến thời điểm này là vì tôi không muốn khiến anh ta gặp thêm rắc rối”

Thám tử Nolan lấy ra một cuốn sổ tay và viết tên của Eddie. “Eddie King có nói rằng có một thi thể trong đường hầm không?”

“Có” cô nói. “Anh ta cũng nói với bác sĩ Baldwin điều đó.”

“Eddie cứ dính líu tới cô Winters bất chấp nhiều lời cảnh báo phải tránh xa cô ta, bác sĩ Baldwin nói, giọng đầy khinh miệt. “Có thể thấy rõ ràng là cậu ta đang cổ bảo vệ cô ta”

“Tại sao trước đây ông không đề cập đến anh ta?”

Baldwin nhún vai. “Tôi thấy điều đó không cần thiết. Cậu ta đã bị khiển trách vì tham gia vào chuyện này. Và thực tế không có thi thể nào hết.

“Ông có nhận ra là tôi có thể phạt ông vì tội không tiết lộ thông tin quan trọng trong quá trình điều tra không?” Thám tử Nolan cáu kỉnh nói.

“Tôi có thể đảm bảo với anh, Eddie không có bất kỳ liên quan gì đến những chuyện này”

“Tôi sẽ là người đánh giá điều đó. Tôi cần nói chuyện với anh King càng sớm càng tốt. Và người tên Wayne này, khi ông tìm ra anh ta là ai”

“Tôi sẽ sắp xếp chuyện này”

“Không, tôi không muốn báo trước cho họ. Ông có thể đưa tôi đến gặp họ sau khi chúng ta xong việc ở hiện trường vụ án”

“Được rồi, bác sĩ Baldwin nói. “Nhưng chúng ta phải làm rõ với nhau là anh đang theo đuổi một vụ viển vông đấy, anh thám tử ạ. Những thứ mà cô ta, hoặc họ, nói rằng đã nhìn thấy trong đường hầm đều là ảo giác hoặc hoàn toàn dối trá”

“Tôi hy vọng ông nói đúng, thưa bác sĩ. Vì nếu không, có thể ông đang gặp phải một kẻ sát nhân hàng loạt đấy”

« Lùi
Tiến »