Những bí mật.
Rất nhiều bí mật.
Thì thầm trong những cánh rừng. Nằm yên dưới đáy hồ. Đe dọa trỗi dậy từ quá khứ và nắm chặt lấy mắt cá chân hắn.
Hắn sẽ không gục ngã. Hắn đã làm việc cật lực nhằm che đậy những hành vi xấu xa của mình. Nhưng nói thẳng, chúng quá nhiều, đến nỗi không chôn cùng một chỗ được.
Hắn tưởng mình đã cắt đứt hết tất cả các đầu dây sơ hở. Nhưng vài sợi đã bung ra. Hắn phải cắt đứt chúng ngay lập tức nếu không muốn ai đó phát hiện.
Nhưng phải cắt những đầu dây nào đây?
Ai nhớ được cái gì?
Hắn không thể mạo hiểm. Tất cả bọn chúng phải chết hết.
Bắt đầu từ...
Hắn lái xe qua nhà bà ta một lần nữa. Không quá chậm. Hắn không thể thu hút sự chú ý, không phải vì hắn đã thấy một chiếc xe khác cách ít nhất một dặm. Hắn hạ cửa kính xe xuống. Tiếng con chó đang sủa vang vọng trong cơn gió nhẹ ban mai.
Hắn căm ghét chó.
Một phần tư dặm cuối đường, hắn giảm tốc xe rồi vòng lại lần nữa. Hắn cần một kế hoạch. Không quyết định hấp tấp. Không hành động mà thiếu cân nhắc các hậu quả của nó.
Hắn sẽ không cho phép một sai lầm hủy hoại đời hắn. Không ai được biết đến nó. Mãi mãi.
Hắn vẫn nhìn thấy hòm thư của bà ta, cho dù cây cối đã che khuất ngôi nhà khỏi con phố. Hắn có thể đỗ xe ngay trên lối đi dẫn vào nhà mà không ai biết. Thậm chí bà ta ở cách xa người hàng xóm gần nhất đến nỗi không nghe được tiếng chó sủa. Rẽ ngoặt ở chỗ hộp thư, hắn dừng lại quá hàng cây thông dày một chút. Một chiếc van Aerostat cũ đỗ gần ngôi nhà.
Hắn xuống xe và đi bộ đến cửa trước. Một con chó con sủa phía bên kia cửa. Có lẽ hắn có thể thuyết phục bà ta cho vào nhà, rồi làm bà ta ngạc nhiên. Nhưng bà ta không trả lời tiếng gõ cửa của hắn. Xem cái cách con chó sủa ăng ẳng, nếu bà ta có nhà, thì hoặc là bà ta không thèm ra mở cửa hoặc là đang tắm.
Ý tưởng sau kích thích hắn.
Hắn rón rén đi sang bên sườn ngôi nhà. Bên trong, con chó nhỏ theo dõi nhất cử nhất động của hắn, cất tiếng sủa khi nó chạy từ phòng này sang phòng khác. Một hàng rào lưới thép bao quanh phía sau căn nhà.
Cánh cổng kêu ken két khi hắn mở ra, khiến hắn cũng chẳng buồn đóng lại. Hắn len qua đám cỏ dại cao đến cửa sau. Đeo vào đôi găng tay, hắn cố gắng đẩy cánh cửa kính. Khóa mất rồi. Giơ một bàn tay lên che nắng, hắn nhòm vào qua lớp kính, nhưng bên trong căn nhà tối om. Hắn bước vòng quanh căn nhà, xem xét các cửa sổ, cho đến khi tìm thấy một ổ khóa bị hỏng.
Ai đó cần phải học lại bài học bảo trì nhà cửa cho đúng đắn.
Hắn đẩy nhẹ cửa sổ lên và lắng nghe. Âm thanh duy nhất hắn nghe được là ai đó đang ngáy và tiếng leng keng của miếng thẻ kim loại gắn trên cổ chó. Hắn đu người lên trên bậu cửa, rồi nhảy vào một phòng ngủ sơ sài toàn hộp với mấy thứ đồ tạp nham bỏ đi. Hắn đứng yên tại chỗ mấy giây, nhưng tiếng ngáy vẫn vang lên đều đều và liên tục.
Gừ nhẹ một tiếng, con chó lao vào chân hắn, ngoạm lấy và bám chặt một ống quần hắn. Hắn đá nó ra bằng chân kia. Con vật sủa ăng ẳng rồi lại ngoạm miếng nữa. Cú đá thứ hai khiến nó bắn vào góc nhà. Khi con chó cố gắng lẻn ra ngoài, hắn túm chặt lấy cổ nó và quẳng ra ngoài cửa sổ.
Tống nó ra ngoài cho yên tâm.
Mạch hắn đập nhanh hơn khi lẻn ra khỏi phòng. Adrenaline chạy rần rật trong mạch máu, khiến hắn cương cứng ngay lập tức. Đã rất lâu rồi kể từ khi hắn giết một người. Làm sao hắn quên được cảm giác phấn khích ấy?
Một miếng ván sàn kêu cót két dưới trọng lượng của hắn, khi hắn rón rén đến phòng ngủ chính. Tiếng ngáy đã ngưng, hắn cứng người lại ngay bên ngoài cánh cửa mở.
Thế quái nào tiếng bước chân của hắn lại khiến bà ta thức giấc thay vì tiếng chó sủa?
Phía giường ngủ vang lên tiếng sột soạt, hắn nín thở. Khi tiếng ngáy tiếp tục bằng tiếng khịt mũi, các cơ bắp của hắn mới dãn ra.
Hắn có thể cảm thấy từng tiếng tim đập trong ngực mình, máu đang bơm khí ô xy qua khắp người hắn. Tứ chi của hắn trở nên phấn khích, từng tấc cơ thể hắn như được hồi sinh mạnh mẽ hơn hẳn mấy năm qua.
Chính xác là hai mươi ba năm.
Hắn dòm qua khung cửa vào phòng ngủ. Khoảnh khắc của sự thật.
Bà ta nằm ngửa, một cánh tay vung sang bên, miệng hé mở. Bà ta đã từng rất quyến rũ, nhưng cuộc sống khắc nghiệt đã xuống tay không chút xót thương. Làn da vàng bủng, hàm răng bám bẩn cho thấy bà ta không chịu chăm sóc bản thân, minh chứng chính là chai rượu gin và một cái ly trên tủ cạnh giường ngủ.
Có thể hắn đang ban ân huệ cho bà ta. Bà ta sống ở nơi rác rưởi bừa bãi. Bà ta không biết tự chăm sóc lấy mình. Bà ta đang lãng phí cuộc đời. Nhưng hắn dám cá rằng khi đối mặt với cái chết, bà ta sẽ chiến đấu để níu giữ chính cuộc sống mình đang phí phạm.
Chỉ có một cách để tìm ra mà thôi.
Đi ngang qua phòng, hắn lấy ra sợi dây thừng từ trong túi quần. Một đầu là nút thòng lọng đơn giản. Hắn giũ giũ cái nút thắt, vắt dây qua quạt trần, sợi thừng sẽ đủ sức nâng bà ta lên. Hậu quả bao năm tháng nghiện rượu không ăn gì khiến bà ta gầy rộc đi.
Một chiếc ghế đặt trước mặt bàn trang điểm. Hắn chụp lấy nó, mang ra đặt dưới cái quạt.
Đứng thoải mái một bên giường, hắn rướn người lại thật gần.
“Crystal.” Hắn nói.
Bà ta cựa quậy trên giường. Miệng bà ta khép lại, và nuốt khan.
“Crystal.” Hắn lay vai bà ta.
Đôi mắt bà ta bật mở. Sự bối rối nhanh chóng chuyển sang hoảng sợ. Bà ta ngồi bật dậy. Miệng bà ta há hốc như thể muốn thét lên, mà cũng chẳng quan trọng gì. Chẳng có ai đủ gần để nghe được. Nhưng hắn vẫn đưa bàn tay đeo găng lên mặt bà ta, lôi bà ta xuống đất. Hắn kéo bà ta vào ngực mình, vòng tay quanh người bà ta. Bà ta vùng vẫy chống cự, so với một người đàn bà có vóc dáng mảnh mai ở tuổi này, những cú đá và cú nảy lên của bà ta vẫn khỏe đến ngạc nhiên. Nhưng bà ta không phải là đối thủ của hắn.
Hắn quàng nút thòng lọng vào cổ bà ta. Giờ thì không cần phải lo tiếng la hét nữa. Bà ta đã ngừng cử động, tê liệt vì sợ hãi. Hắn thắt chặt nút thòng lọng.
“Làm ơn, đừng.” Bà ta phát ra tiếng ọc ọc, những lời bà ta nói ra bị sợi thừng siết nghẹn, bà ta đang mất dần dưỡng khí.
Nhờ vào sợi thừng buộc quanh cổ và vòng tay ôm quanh người bà ta, hắn nâng bổng bà ta lên cao hơn. Hai chân bà ta điên loạn tìm kiếm cái ghế để giảm bớt sức ép cho cổ họng.
Đầu bà ta ở dưới quạt trần. Hắn ước tính khoảng cách cần thiết giữa chân bà ta với sàn rồi buộc sợi thừng vòng quanh bầu quạt. Trước khi thắt nút đầu kia, hắn để dây chùng xuống mấy phân.
Bà ta thở khò khè khi chiều dài nối thêm cho phép bà ta trút hơi thở cuối cùng.
Hắn mỉm cười.
Rồi hắn đá đổ cái ghế dưới chân bà ta.
Đôi mắt bà ta trợn tròn, bàng quang bà ta thải nước, ướt đẫm chiếc quần thun xám. Mùi nước tiểu xộc vào mũi hắn. Hắn lùi lại khi cơ thể bà ta đung đưa ở đầu dây. Những ngón chân của bà ta vươn dài xuống dưới sàn, nhưng không thể với tới. Hai cánh tay và hai chân vung tán loạn, bà ta điên cuồng giãy giụa.
Hoảng hốt.
Tuyệt vọng.
Hai tay bà ta đưa lên cổ. Những ngón tay cào cấu sợi dây thừng. Các móng tay cào rách da của chính mình, để lại những vệt máu trên cổ. Nhưng bà ta không thể tự giải thoát.
Cái chết đến trong vài phút khi sợi thừng cắt đứt khả năng hô hấp và mạch máu của bà ta. Hắn đứng nhìn gương mặt bà ta tối sầm lại. Tứ chi của bà ta ngừng chuyển động. Sức sống phai nhạt dần khỏi đôi mắt cho đến khi bà ta không còn nhìn thấy hắn nữa. Cơ thể bà ta lay động trong vài phút, rồi bất động.
Thế là xong.
Đây chắc chắn là trải nghiệm gây nghiện khi cuối cùng hắn cũng đầu hàng những thôi thúc. Cơn phê ma túy có giống thế này không nhỉ?
Lẽ ra hắn nên cảm thấy xấu hổ. Lẽ ra hắn nên cảm thấy tội lỗi, nhưng tất cả những gì quét qua cơ thể hắn chỉ là sự thỏa mãn.
Hắn làm bà ta câm lặng để bà ta không thể tiết lộ bất kỳ điều gì được nữa. Nhưng hắn đã say sưa hưởng thụ từng tích tắc của hành động đó. Không cần biết hắn đã duy trì được sự tự chủ trong bao lâu. Tận thẳm sâu thâm tâm, hắn là một kẻ giết người.
Crystal chính là sợi chỉ đầu tiên bung ra. Nhưng còn nhiều sợi chỉ khác cần phải cắt đứt.
Hắn lùi xa khỏi cơ thể đang lay động, ngấu nghiến cảnh tượng đó. Điện thoại di động trong túi quần hắn gào thét được chụp ảnh để hắn có thể sống cùng khoảnh khắc này mãi mãi. Nhưng hắn cưỡng lại ham muốn ấy. Những sai lầm ngớ ngẩn có thể khiến hắn bị tóm. Thay vào đó, hắn chỉ đơn giản nhìn trừng trừng, ghi vào đầu cảnh tượng này. Hắn chỉ cần ghi nhớ là đủ.
Vài giây sau, hắn lùi ra khỏi phòng ngủ. Hắn bò trở lại ô cửa sổ đang mở. Sân sau cỏ mọc um tùm, không một bóng người. Hắn trèo xuống khỏi cửa sổ, men theo con đường toàn cỏ dại, ra đến lối đi dẫn vào nhà rồi trở vào trong xe.
Hắn không thể giả vờ rằng mình không thích thú giết người, cũng như không thể giả vờ rằng mình không hề mong chờ cái chết tiếp theo được.