Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3629 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

Đó là Brian Leed. Ông ấy là đại diện bán hàng cho nhà sản xuất thiết bị nha khoa.” Lance nhận ra người đàn ông đang cào cỏ phía trước căn nhà mang phong cách Cape Cod, ở một vùng ngoại ô trung lưu.

Morgan kiểm tra tấm ảnh trong hồ sơ. “Ông ấy bao nhiêu tuổi rồi?”

“Quá già để mặc cái quần jeans bó sát thế kia.” Lance nói. Brian mặc chiếc quần bó sát dưới cái bụng hơi phệ.

“Có thể con cái mua cho ông ấy.”

Lance đỗ xe bên rìa đường, cả hai xuống xe.

Người đàn ông ngừng tay cào cỏ, tiến đến gần họ.

“Tôi giúp được gì cho hai người?”

“Brian Leed phải không?” Lance hỏi.

“Là tôi đây.” Brian tựa người vào cái bồ cào, mắt nheo lại. “Tôi có quen cậu không?”

“Tôi là Lance Kruger.”

Brian đứng thẳng người lại. “Trời ạ. Cậu lớn quá rồi.”

Lance bắt tay người đàn ông. “Đây là đồng nghiệp của tôi, Morgan Dane. Chúng tôi muốn hỏi ông vài câu về cha tôi.”

“Tất nhiên rồi.” Brian quay lại, ra hiệu cho họ đi theo. “Mời vào trong.”

Cửa gara đang mở. Ông treo cây bồ cào lên khi đi ngang qua, bên trong có một chiếc xe gầm thấp đang nằm phủ bạt. Một góc tấm bạt vén lên để lộ ra cái chắn bùn màu đen bóng loáng của loại xe thể thao. Bên trong căn nhà, một hành lang ngắn dẫn vào nhà bếp.

Không giống ông chồng, Natalie Leed không hề chống lại tuổi già. Bà còn tăng cân. Mái tóc vàng của bà cắt ngắn và có lẫn những sợi bạc. Chiếc tạp dề xanh cho thấy bà mang hình ảnh của một “Người Bà Tốt Nhất Thế Giới.”

Brian giới thiệu Morgan với vợ mình rồi nói: “Nat, em còn nhớ Lance Kruger không?”

Natalie mắt chữ O mồm chữ A khi bắt tay Lance. “Ôi trời ơi, lớn lên đẹp trai thế này. Có phải cháu không đấy?”

“Cậu ấy muốn nói chuyện về Vic.” Brian nói.

“Tất nhiên rồi.” Bà ra hiệu cho tất cả ngồi vào bàn.

“Mời ngồi. Tôi vừa mới pha cà phê xong.”

Họ ngồi xung quanh một cái bàn bằng gỗ sồi, Natalie rót cà phê vào mấy cái cốc nhỏ viền vàng xinh xắn, thanh nhã. Morgan nhấp ngụm cà phê, nhắm mắt lại một chút để thưởng thức.

Natalie Leed đặt cái bình cà phê nóng xuống bàn, rồi bước đến tủ bếp mở một bình đựng bánh quy có hình con gà trống. Bà mang ra một đĩa đầy bánh quy.

“Tôi cố giữ dáng lắm rồi đấy, cơ mà Natalie đúng là thợ làm bánh quá cừ.” Hai cánh tay Brian cơ bắp cuồn cuộn cho thấy ông rất chăm tập thể hình.

Trái ngược với căn nhà thiết kế theo lối McMansion phô trương và xa cách của Stanley Adams, căn nhà của gia đình Leed cho cảm giác thân thuộc và đầm ấm. Mấy món đồ trang trí lặt vặt - một số trông như những món đồ chơi đất sét vụng về của trẻ con - và các bức ảnh trẻ con xếp chật kín các mặt bàn và trên giá sách. Tất cả đều sạch sẽ không có lấy một hạt bụi.

Lance từng đến căn nhà này, đã từ rất lâu rồi. Trong tâm trí, anh hình dung ra một ngày hè, những chiếc bàn kê trên sân, những quả bóng bay buộc vào sau lưng ghế, lũ trẻ chạy nhảy và cười đùa. Một bữa tiệc sinh nhật chăng?

Nhưng càng thấy thoải mái trong căn nhà này, thi thoảng, cái liếc mắt của Brian khiến Lance phải nghi ngờ.

“Kia là ảnh các cháu của ông bà đúng không?” Morgan chỉ tay vào hai bức ảnh chụp ở trường học treo trên tường.

“Đúng rồi.” Vết chân chim hằn quanh đôi mắt Natalie. Nụ cười của bà rạng rỡ niềm tự hào. “Joshua sáu tuổi, còn Kala năm tuổi.”

“Và Natalie toàn làm hư chúng thôi.” Brian nói với ý chê trách.

“Việc của tôi mà.” Natalie ném sang ông cái nhìn cho thấy cuộc hôn nhân của họ không hoàn hảo như Lance đã hình dung. “Tôi là bà của chúng mà.”

Brian đáp trả bằng cái nhíu mày tức giận rất nhanh, rồi gương mặt ông trở lại nghiêm túc. “Chúng tôi đã thấy cảnh sát vớt được xe của cha cậu trên bản tin. Tôi cho rằng đó là lý do cậu đến đây.”

“Vâng.” Lance nói.

“Chúng tôi vẫn chưa nghe được thêm thông tin gì.” Brian hạ giọng. “Họ nói rằng họ đã tìm thấy một xác chết trong xe. Phải Vic không?”

“Không.” Lance đáp. “Ông hay bà có biết một người phụ nữ tên Mary Fox không?”

Brian nhìn chằm chằm vào đĩa của mình, hai lông mày hạ xuống, miệng mím chặt. “Tôi không nghĩ vậy.”

Natalie lắc đầu. “Cái tên ấy nghe lạ lắm.”

“Cô ấy là hầu bàn tại quán PJ.” Lance gợi ý.

Brian nghịch nghịch cái dĩa. “Ở quán PJ có đến mấy cô hầu bàn. Cậu có thể miêu tả cô ta được không?”

“Tôi có thể làm tốt hơn thế?’ Morgan vươn tay lấy chiếc túi xách cạnh ghế mình ngồi. Đặt túi lên lòng, cô lấy ra một bức ảnh từ ngăn bên cạnh. “Đây là Mary.”

Natalie nhận lấy bức ảnh. “Tôi nhớ ra cô ấy rồi.” Bà nhíu mày khi đưa nó cho Brian.

Quai hàm Brian cử động khi nhận lấy bức ảnh. “Ồ, ra là Mary này. Họ của cô ấy là Fox đúng không? Phải, tôi nhớ rồi. Mà tại sao thế?” Ông trả bức ảnh lại cho Morgan, dường như không thể cầm nổi bức ảnh lâu hơn nữa.

Lance tung ra quả bom. “Bộ xương của cô ấy được phát hiện trong cốp xe cha tôi.”

Brian há hốc mồm. ‘Vô lý.”

“Cô ấy hình như có quan hệ đặc biệt với Vic?” Morgan đặt cuốn sổ tay lên đùi và ghi chép điều gì đó.

Brian nhìn đi chỗ khác.

“Tôi không nghĩ thế.” Natalie đáp. “Nhưng tôi chỉ đến quán PJ có vài lần. Brian, Stan và Vic mới là khách quen.” Natalie hắng giọng, đôi môi của bà mím lại. “Tôi không thích nói xấu người đã khuất, nhưng cô ta chả tốt đẹp gì đâu. Dường như cô ta thích tán tỉnh bọn đàn ông có vợ, khi mấy bà vợ đang ngồi ngay đó.”

Brian nhìn chằm chằm đĩa của mình. “Cô ta tán tỉnh tất cả mọi người. Con người của cô ta là thế.”

“Ông có nghe nói gì về việc cô ấy mồi chài khách từ quán bar không?” Lance hỏi

Natalie khịt mũi. “Tôi sẽ không ngạc nhiên đâu.”

Brian nhăn nhó. “Cũng có những lời đồn.”

“Ông hay bà có để ý Mary bất ngờ nghỉ làm tại quán PJ vào lúc nào không?” Morgan hỏi.

“Không.” Natalie cắn một chiếc bánh quy. “Còn những cô hầu bàn khác mà. Mà những lần tôi đến thì chả thấy cô ta đâu.”

“Không. Có thể.” Brian vẫn không nhìn vào mắt Lance. Phải chăng ông đang che giấu điều gì, hay Lance đang nghi ngờ thái quá? “Như Natalie đã nói, chúng tôi sẽ không suy nghĩ nhiều về sự thay đổi trong đội ngũ hầu bàn.”

Lance đổi chủ đề. “Ông bà có nhận thấy điều gì bất thường ở cha tôi nhiều tuần trước khi mất tích không?”

Brian nghịch cái bánh quy. “Ông ấy rất lo lắng cho mẹ cậu. Dường như lúc nào bà ấy cũng bị quá tải.”

Morgan quay sang Natalie. “Bà có quen biết Jenny Kruger nhiều không?”

“Không nhiều lắm. Tôi đã mời bà ấy tham gia các bữa tiệc Tupperware*, câu lạc bộ sách, mấy nơi như vậy. Có vẻ bà ấy không có hứng thú muốn kết bạn lắm.” Natalie nhìn sang Lance vẻ thương hại. “Tôi có liên hệ với mẹ cậu vài lần sau khi Vic mất tích. Bà không bao giờ trả lời, và tôi rất xấu hổ khi phải nói rằng tôi đã không giúp đỡ hết sức mình. Như lẽ ra tôi nên làm. Đáng ra tôi nên để mắt đến cậu. Tôi xin lỗi. Tôi tưởng rằng bà ấy có gia đình hoặc vẫn còn những người bạn thân thiết khác.”

Bà ấy làm gì có.

Một buổi họp mặt cộng đồng mà tại đó, người chủ trì sẽ thực hiện các hoạt động giải trí và cung cấp cho những vị khách cơ hội để mua các sản phẩm đồ nhựa. Đây là một chiến lược bán hàng hiệu quả của nhà sản xuất và chủ nhà sẽ nhận được thu nhập từ hoa hồng bán hàng.

Nỗi buồn lan khắp người Lance khi anh nghĩ đến tất cả những cột mốc cha anh đã bỏ lỡ. Anh không thể nghĩ ra bất kỳ câu hỏi nào khác. Những cảm xúc, những hồi ức đang khiến não anh bị mắc kẹt.

“Cảm ơn ông bà đã dành thời gian.”

Anh cùng Morgan rời ngôi nhà trong vội vã. Sự tức giận, bực bội đang dâng lên trong sâu thẳm lồng ngực Lance.

Morgan nắm lấy cánh tay anh khi họ bước ra chỗ xe Jeep. Nắm tay của cô vững vàng và chắc chắn. “Chắc phải khó khăn với anh lắm.”

Anh không trả lời. Anh không biết phải nói gì hết.

Cô buông tay anh khi họ đến nơi. Nhưng cô vẫn không buông tha. “Hãy nói với em. Cho em biết anh đang cảm thấy gì đi.”

“Anh không biết.”

“Theo quan điểm người mẹ hoàn hảo của Natalie mà xét, bà ấy đã cực kỳ thất bại khi không để mắt đến đứa trẻ đang cần giúp đỡ.” Morgan đóng cửa xe rất mạnh. “Bà ấy giữ căn nhà đẹp đến hoàn mỹ. Bà ấy có thể nấu được từng món ngon tuyệt vời. Nhưng bà ấy lại không làm nổi một việc lẽ ra bà ấy phải làm.”

“Anh chắc chắn bà ấy không tệ đến thế.” Lance như chợt tỉnh. “Theo anh nhớ, mẹ anh không có bất kỳ người bạn thân thiết nào. Có khả năng bà đã xua đuổi Natalie - và cả những người khác nữa - tránh xa bà ra.”

“Chẳng nhẽ mẹ anh không có họ hàng sao?”

“Theo anh biết thì không.” Lance đáp.

Morgan gõ gõ lên chỗ để tay.

“Gì thế?” Anh hỏi.

“Là người yêu mến món bánh nướng vợ làm, nhưng Brian không hề cắn một miếng bánh nào cả.” Những ngón tay cô chợt dừng lại. “Việc phải nói dối đã ngăn cản ông ấy làm thế.”

“Em cũng nhận ra sao?”

Các đầu ngón tay Morgan chạm vào nhau. “Chắc chắn ông ấy đang nói dối.”

“Về cái gì?”

“Em cho rằng chúng ta sẽ phải tìm ra.”

Điện thoại anh đổ chuông, báo hiệu có tin nhắn của Sharp. Lance đọc to tin nhắn. “Tên mẹ của Mary là Crystal Fox. Sharp muốn gặp chúng ta tại nhà người phụ nữ này trong vòng một tiếng nữa.”

“Chúng ta nên rẽ vào đâu đó ăn tối.” Morgan nói. “Cửa hàng trên phố Oak thế nào?”

Lance không còn tâm trí đâu để nghĩ đến đồ ăn, nhưng anh không muốn Morgan phải bỏ bữa. Chiếc Jeep rẽ ngoặt, thẳng tiến theo đúng hưởng.

Có thể Crystal Fox sẽ cho anh biết những câu trả lời anh đang cần.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh