Em có nên gọi cho Stan và Brian không?” Morgan hỏi, xem giờ trên bảng điều khiển. “Mới ba giờ thôi. Có thể họ đang trong giờ làm.”
“Không.” Lance lắc đầu. “Hãy làm họ ngạc nhiên đi. Nếu họ không có nhà, chúng ta sẽ quay lại. Có thể bắt đầu với Stan. Nhà ông ở gần nhất.”
Khi anh lái xe, Morgan đọc bản sao các ghi chép thẩm vấn ban đầu của Sharp và tóm tắt ý chính cho Lance. “Stanley Adams năm mươi tám tuổi. Ông là nhà sáng lập công ty kế toán Adams & Booker, sinh ra và lớn lên ở Scarlet Falls. Mười năm trước, ông kết hôn với Abigail Snyder. Bà năm nay ba mươi sáu tuổi. Họ không có con cái.”
Lance rẽ vào khu mới xây dựng, đỗ xe trước một ngôi nhà xây theo kiểu McMansion*. “Có vẻ như Stan tự lo cho bản thân rất tốt.”
Một chiếc Mercedes màu đen đời mới nhất đỗ trên lối đi dẫn vào nhà. Họ xuống xe và bước đến cửa trước. Các lan can bằng sắt đen nằm hai bên bậc thềm lát gạch đỏ. Những chậu cây cảnh và các bụi cây được cắt tỉa khéo léo chứng tỏ chủ nhân của chúng là dân làm vườn chuyên nghiệp.
Morgan đến gần chuông cửa, nhưng chưa kịp bấm chuông thì bầy chó con đã cất tiếng sủa ăng ẳng chói tai báo hiệu có khách tới.
Cửa trước bật mở. Một người đàn ông vóc người mảnh mai, khỏe khoắn, tuổi ngoài năm mươi cúi xuống bế lên con chó bé xíu trông như cái chổi lau nhà. “Im nào, Ginger.” Ông ngước mắt lên. “Tôi có thể giúp gì hai người?”
“Tôi là Lance Kruger.” Lance nói.
“À.” Đôi mắt Stan mở to. Ông khoát tay chỉ vào nhà. “Xin mời vào.”
Con chó thứ hai phóng ra từ đằng sau hai chân người đàn ông, táp vào một bên gấu quần Lance. Stan dùng hai chân cản nó lại, rồi bế lên luôn bằng tay kia. Ông bước lùi lại và nghiêng đầu mời họ vào. “Xin lỗi nhé. Cho phép tôi mang chúng sang phòng bên cạnh. Mời vào nhà, cứ ngồi tự nhiên nhé.” Ông vẫy tay gọi con chó bước qua một lối đi có kiến trúc mái vòm rồi biến mất ở sảnh. Họ nghe thấy tiếng cửa đóng lại.
Một loại kiến trúc nhà ở lớn, kết hợp giữa hiện đại và cổ xưa tại Mỹ.
Morgan đi qua cửa mái vòm, tiến vào một phòng khách sang trọng. Trên tấm thảm trắng dày, hai chiếc ghế dài màu trắng đặt đối diện nhau, ở giữa là chiếc bàn cà phê bằng kính. Các món đồ điêu khắc tinh tế bằng thủy tinh lấp kín các hốc tường. Tất cả mọi thứ trong căn phòng đều đáng yêu - và đắt tiền. Stan chắc chắn không có con cái.
Morgan ngồi xuống một trong hai chiếc ghế, lấy từ trong túi xách ra cây bút và một cuốn sổ tay. Lance đi vòng quanh căn phòng, vẻ sốt ruột.
Một phút sau, Stan quay lại. “Vợ tôi yêu lũ chó này lắm.” Vẻ mặt khó chịu của ông cho thấy mình thì không. Ông chìa tay ra với Lance. “Bây giờ cậu đã là thám tử tư rồi.”
“Vâng.” Lance bắt tay ông. “Đây là đồng nghiệp của tôi, Morgan Dane.”
“Hai người uống gì nhé? Cà phê hay nước?” Stan hỏi.
“Không, cảm ơn.” Lance đến ngồi cạnh Morgan trên xô pha. “Cảm ơn đã gặp chúng tôi. Chúng tôi còn không biết ông có nhà hay không.”
“Tôi cố gắng dành thời gian ở nhà nếu có thể.” Stan ngồi trên chiếc ghế dài đối diện họ. “Một khi mùa thuế má bắt đầu, tôi sẽ bận lắm.” Ông mỉm cười với Lance. “Tôi có thể giúp gì cho cậu?”
“Tôi muốn hỏi ông vài câu về cha tôi.” Lance đáp.
Stan ngả người về phía sau, mắt cá chân vắt tréo lên đầu gối bên kia. Tư thế của ông thoải mái và cởi mở. “Tôi ước gì mình có thể giúp được, nhưng như đã nói với thanh tra Sharp rất nhiều lần suốt mấy năm qua, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với Vic. Tôi ước gì mình biết.”
“Có thông tin mới mà hồi ấy chưa có.” Lance nói.
Stan căng thẳng. ‘Thật sao?”
“Hôm qua ông có xem bản tin không?” Morgan hỏi.
“Không.” Stan lắc đầu.
“Họ đã vớt được xe của cha tôi từ dưới hồ Grey.” Lance nói.
“Cái gì?” Stan ngồi thẳng người lại. Chân ông rớt xuống sàn đánh bịch, miệng há hốc trong vài giây, như thể ông chẳng biết phải nói gì.
Lance ngả người về phía trước, hai cánh tay chống lên đầu gối. “Rõ ràng chiếc xe đã nằm dưới đó suốt bao năm qua.”
“Lạy Chúa tôi.” Stan lùa bàn tay qua đường chân tóc hớt ra sau trán. Bàn tay ông bỗng đông cứng lại, đôi mắt ông nhìn xoáy vào mắt Lance, như thể vừa chợt nghĩ ra điều gì đó. “Vic có trong đó không?”
Trong sự nghiệp của mình, Morgan đã thẩm vấn hàng trăm nhân chứng. Ra đa phát hiện nói dối trong cô đã được mài giũa đến tinh nhạy, nhưng cô không đọc được Stan. Tuy không khẳng định được chính xác, nhưng điều gì đó ở ông cho cô cảm giác không thật thà.
“Không.” Lance lắc đầu. “Nhưng có một người. Ông có nhớ Mary Fox không?”
Stan nhíu mày. Ánh mắt ông cụp xuống nhìn mặt sàn gỗ trong vài giây. Ông đang suy nghĩ hay đang giấu đi ánh mắt mình? “Tôi không nghĩ vậy.”
“Cô ấy làm việc tại quán PJ.” Morgan gợi ý.
“Ồ.” Ánh mắt Stan gặp ánh mắt Lance. “Có một cô hầu bàn tại quán PJ tên là Mary. Phải cô ấy không?”
Hai bàn tay Lance đan vào nhau, hạ xuống giữa hai đầu gối. “Giờ thì ông nhớ ra rồi à?”
“Đúng vậy.” Stan đáp. ông nhìn chằm chằm như thế trong khoảng hai giây, rồi nhìn đi chỗ khác. “Tôi không biết họ cô ấy. Đúng là khó mà quên được Mary, đúng vậy. Vic, Brian và tôi từng gặp gỡ nhau tại quán PJ. Thi thoảng cô ấy phục vụ chúng tôi.”
“Tại sao lại khó quên vậy?” Morgan hỏi. Cho đến khi cái tên Mary xuất hiện trong cuộc đối thoại, có cảm giác các phản ứng của Stan phần lớn đều như diễn tập. Giờ thì có vẻ ông càng cảm thấy khó chịu hơn.
“Ừm.” Stan liếc nhìn từ Morgan sang Lance. Tay ông đưa về trước ngực, hai bàn tay khum lại. “Nói thẳng là cô ta có bộ ngực đồ sộ đấy, và cô ta chẳng hề ngại ngần vì điều đó.”
“Như thế nào?” Morgan dồn ép.
“Cô ta thường rướn người về phía trước khi đặt đồ uống xuống bàn. Không thể nào không nhận ra. Chúng lù lù ngay trước mắt.” Sắc ửng đỏ khiến mặt Stan rạng rỡ. “Cô ta vốn nổi tiếng thân thiện mà, nếu hai người hiểu ý tôi.”
Morgan vẫn cảm thấy mơ hồ. “Ông có thể nói chi tiết hơn được không?”
Hai má Stan càng đỏ hơn nữa. “Cô ta ngủ lang chạ khắp nơi. Có lần tôi thấy cô ta phục vụ tận tình cho một thằng cha tại bãi đỗ xe. Giang hồ đồn rằng nếu cô ta đang có tâm trạng vui vẻ và đang chậm đóng tiền điện, cô ta sẽ làm bất kỳ điều gì chỉ để lấy năm mươi đô la.”
Nỗi buồn dâng đầy trong lòng Morgan, khi nghĩ đến cô nàng hầu bàn hai mươi mốt tuổi chấp nhận bán rẻ thân mình để trả tiền điện.
“Cô ta là gái điếm à?” Lance hỏi.
“Tôi không biết.” Stan xua tay để phủ nhận câu hỏi này, nhưng bàn tay bỗng khựng lại giữa không trung. “Tôi cho rằng cô ta là một dạng như thế. Tôi không thực sự nghĩ theo cách đó. Khi nghĩ đến gái điếm, cậu sẽ hình dung trong đầu hình ảnh một phụ nữ bước đi trên phố mặc đồ bó chịt và đi giày cao gót.”
Lance đổi tư thế. “Ông đã từng...?”
“Không.” Stan lắc đầu. “Tôi không bao giờ cho phép mình buông thả thế.” Ông nhăn mặt, ném sang Morgan nụ cười hối lỗi. “Nhưng vài anh chàng chả buồn quan tâm.”
Morgan hỏi một câu khó. “Vic đã từng ngủ với Mary chưa?”
“Chưa.” Stan nói, lấy lại vẻ thoải mái. “Tôi không thể hình dung Vic từng làm bất kỳ chuyện gì như thế.”
“Ông có từng thấy ai quan tâm đặc biệt đến Mary vào thời gian trước khi Vic mất tích không?” Gương mặt Lance vẫn dửng dưng, Morgan tự hỏi anh đang kìm nén tất cả như thế nào. Cô sẽ không muốn trải qua một cuộc nói chuyện về người cha quá cố của mình theo kiểu thế này.
“Rất nhiều thằng cha chấp nhận đề nghị của cô ta.” Stan nhún vai. “Tôi chẳng nhớ được cái tên cụ thể nào.”
Không nhớ hay không muốn nói?
“Ông có biết gì về cuộc sống cá nhân của Mary không?” Morgan hỏi.
Stan lắc đầu. “Không. Thật xấu hổ khi nói rằng chúng tôi đã nghĩ về cô ta như một người phụ nữ phóng đãng. Nhưng bây giờ nghĩ lại, tôi cảm thấy cô ta giống với một trường hợp đáng buồn hơn. Cô ta không có lòng tự trọng.” Stan xem xét kĩ càng các móng tay của mình trong vài giây. “Tuổi tác và cuộc sống làm thay đổi quan niệm của bạn mới hay làm sao.”
“Đúng vậy.” Morgan đồng tình. “Thế còn Vic? Mấy tuần trước khi mất tích, có chuyện gì xảy ra với ông ấy không?”
Ánh mắt Stan liếc sang Lance. “Bố cậu rất lo lắng cho mẹ cậu. Hành vi của bà ấy đang ngày càng trở nên thất thường. Bà ấy nghỉ làm và chi tiêu điên rồ vô tội vạ. Vic mất rất nhiều thời gian kiểm soát bà ấy. Chúng tôi từng chơi cùng nhau trong giải bóng chày dành cho nam. Vài tuần trước đó, Vic rời khỏi đội tuyển. Ông ấy nói rằng mình không thể xa nhà được. Ông ấy bảo tôi rằng mình cảm thấy như thể đang phải bơ vơ giữa biển khơi. Nếu dừng lại, ông ấy sẽ chết đuối.”
“Theo ông, liệu có khả năng nào cha tôi bỏ đi không?” Miệng Lance vẫn mím chặt. “Có thể ông ấy chỉ là không thể chịu đựng được thêm bất kỳ sự căng thẳng nào nữa.”
Stan cân nhắc câu hỏi này. “Không. Tôi không nghĩ ông ấy sẽ bỏ rơi cậu.”
Lần đầu tiên, lời Stan nói có sự chân thành.
“Ông ấy có tự sát không?” Lance hạ giọng, như thể anh không muốn hỏi câu hỏi này.
“Tôi không nghi ngờ Vic bị trầm cảm, nhưng một lần nữa, cậu là sức mạnh khiến ông ấy tiếp tục. Ông ấy từng bảo tôi rằng nếu không phải vì cậu...” Stan gật đầu với Lance. “Thì ông ấy hẳn đã đi tìm cái chết rồi.”
Yết hầu của Lance di chuyển lên xuống khi anh nuốt khan, nỗi buồn dâng đầy trong đôi mắt, anh hắng giọng. “Ông còn nhớ mình đã ở đâu vào đêm cha tôi mất tích không?”
Stan gật đầu, nhìn đi chỗ khác. “Tôi không thể đếm được bao nhiêu lần thanh tra Sharp đã hỏi tôi đúng câu này suốt bao năm qua.” Giọng Stan chuyển từ đối thoại sang máy móc. “Brian và tôi đều ở sân bóng chày. Chúng tôi đã đánh trúng vài quả bóng, có tập luyện phòng thủ một chút nhưng phần lớn chúng tôi đên đó uống bia và xả hơi. Chúng tôi đã gọi cha cậu nhưng ông ấy nói mình không đến được.”
“Các ông rời sân vận động lúc mấy giờ?” Lance hỏi.
Stan giơ hai tay lên. “Khoảng mười một giờ. Mẹ cậu đã để lại một tin nhắn trong khi tôi đi ra ngoài. Bà ấy đang tìm kiếm Vic. Tôi đã gọi lại cho bà ấy, nhưng bà ấy không có nhà.”
Lúc ấy, Jenny đang chạy xe khắp nơi đi tìm chồng.
“Cảm ơn đã dành thời gian, ông Stan.” Lance đứng dậy. “Chúng tôi có thể gọi cho ông nếu có gì muốn hỏi thêm không?”
“Tất nhiên.” Stan bắt tay họ. “Tôi ước gì có thể nói cho cậu biết chuyện gì đã xảy ra với cha cậu.”
“Cảm ơn nhiều.” Lance nói trước khi ra khỏi nhà và quay ra xe Jeep.
“Chả biết em có tưởng tượng không nhưng điều Stan nói về việc ông ấy đã ở đâu nghe giống diễn tập quá?”
“Đúng vậy, nhưng hãy nhớ, ông ấy đã trả lời câu này quá nhiều lần rồi.”
“Anh nói đúng. Sharp không ngừng thúc đẩy vụ án này.”
“Anh không sao chứ?” Morgan hỏi sau khi họ vào xe, thắt dây an toàn.
“Ừ.” Lance nhìn chằm chằm qua kính chắn gió. “Anh sùng bái cha anh lắm. Anh luôn nghĩ rằng cuộc đời anh tựa như khoảng thời gian tách biệt: trước và sau. Trước thì hoàn hảo, và sự mất tích của cha anh là sự kiện độc lập biến tất cả thành địa ngục. Nhưng điều đó không đúng. Cha mẹ anh cũng có những vấn đề của riêng họ trước khi ông mất tích. Giờ anh phải quyết định xem những vấn đề này có liên quan đến sự mất tích của ông hay không.” Lance dừng lại. “Hoặc liên quan tới kẻ giết Mary. Chúng ta không được quên rằng đêm đó một phụ nữ trẻ đã chết, và cái chết của cô ấy có liên quan gì đó đến cha anh.”