Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3627 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

Lance ngồi bên bàn bếp đôi diện mẹ anh, thấy nhẹ nhõm khi anh và Morgan đến đây sớm hơn cảnh sát trưởng. Những quầng thâm hiện lên dưới mắt mẹ anh, làn da bà mỏng như tờ giấy, cứ như thể bà bị mất nước.

Anh liếc nhìn Morgan. “Em đi lấy cho bà cốc nước được không?”

“Được ạ.” Morgan đổ đầy cốc nước từ vòi nước rồi mang đến bàn. Cô ngồi kế bên mẹ anh. “Hôm nay bác đã ăn trưa chưa, bác Jenny?”

Mẹ anh gật đầu. “Rồi. Bác ăn trưa rồi. Hôm nay là thứ Ba. Bác ăn sandwich salad cá ngừ.”

“Cảnh sát trưởng King sắp đến đây hỏi mẹ vài câu về cha. Trước khi ông ta đến, con có vài tin tức cho mẹ đây.” Lance vươn tay qua bàn nắm lấy tay mẹ. “Bộ xương trong cốp xe của cha không phải là ông ấy. Đó là xương của một người phụ nữ trẻ.”

Cơn sốc thoáng qua trên khuôn mặt mẹ anh vài giây. “Tại sao một phụ nữ trẻ lại ở trong cốp xe của cha con? Thế còn ông ấy đâu?”

“Đó là những gì tất cả chúng con đang cố gắng tìm hiểu.” Lance đáp. “Mẹ có nhớ người phụ nữ nào có tên là...”

Chuông cửa reo vang.

Để lại Morgan ngồi với mẹ anh, Lance bước ra mở cửa. Cảnh sát trưởng King đứng ở trước hiên nhà. Lance bước xuống bậc thềm, đóng cửa lại sau lưng.

“Mẹ tôi đang bị lo âu cấp tính và chứng sợ chốn đông người.” Lance nói toạc móng heo. “Lâu lắm rồi bà ấy không tiếp người lạ vào nhà.”

King gật đầu. “Ghi nhận.”

Lance dẫn ông ta vào nhà rồi quay vào bếp.

“Mẹ, đây là cảnh sát trưởng King.” Anh nói.

Bằng một cử chỉ ga lăng của miền viễn tây xa xưa, Cảnh sát trưởng bỏ mũ xuống, áp vào trước ngực. “Xin cảm ơn bà đã đồng ý gặp tôi.”

Cảnh sát trưởng ngồi xuống ghế đối diện bà.

Bà ngả người về phía sau, đôi vai so lại. Bà liếc nhìn Cảnh sát trưởng qua làn tóc bạc trắng đang rủ xuống. “Trông ông quen lắm. Có phải tôi thấy ông trên ti vi không nhỉ?”

Cảnh sát trưởng gật đầu. “Thi thoảng tôi có tổ chức họp báo.”

“Ông đến đây là vì Vic.” Hai bàn tay mẹ anh đan vào nhau đặt trong lòng, cánh tay bà nép vào bên cạnh sườn, như thể tư thế ấy sẽ giúp bà kiềm chế được cảm xúc của mình.

‘Vâng, thưa bà.” Giọng cảnh sát trưởng mềm mại. Có thể ông ta không hoàn toàn là một kẻ cục súc. “Lần cuối cùng bà nhìn thấy chồng, Victor Kruger, là lúc nào?”

“Ngày mùng Mười tháng Tám năm 1994.” Bà đáp.

“Và kể từ đó bà không còn liên hệ được với ông nhà? Không điện thoại, không email, không thư từ gì hết?”

Mẹ anh lắc đầu. “Không gì cả.”

“Cái tên Mary Fox có gợi cho bà điều gì không?” Cảnh sát trưởng hỏi.

Mẹ anh cau mày. “Tôi không nghĩ vậy.”

“Chắc cũng phải hai mươi ba năm trước rồi.” Cảnh sát trưởng giải thích rõ hơn.

“Tôi không thể nói chắc được.” Mẹ anh nói. “Tôi xin lỗi.”

Thân trên của cảnh sát trưởng xích gần vào bàn thêm một phân. “Mary đã làm hầu bàn tại quán PJ.”

Lance cứng người lại. Anh đã đúng. Hài cốt đó là của Mary Fox.

Lông mày mẹ anh hạ xuống. “Chúng tôi thường đến quán PJ ăn hamburger. Vic đến đó thường xuyên hơn tôi. Ông ấy thường ghé qua đó uống bia cùng Stan và Brian vài lần trong tuần.”

Đầu óc Lance quay cuồng.

Cha anh có quen biết cô gái đã chết. Cho dù vậy, thực tế việc cô ấy làm việc tại nhà hàng ưa thích của ông cho thấy mối liên hệ của họ có thể là hoàn toàn trong sáng.

Cảnh sát trưởng lấy ra một bức ảnh từ trong túi áo, ông đẩy nó qua bàn.

Mẹ anh vươn tay về phía trước, các ngón tay của bà chỉ chạm vào mép tấm ảnh khi kéo nó về phía trước mặt mình. “Trông cô gái quen lắm. Có phải Mary đây không?”

“Đúng.” Cảnh sát trưởng đáp. “Hôm qua chúng tôi đã vớt được xe của chồng bà lên từ dưới hồ Grey. Tôi rất tiếc đã không đến thăm bà ngay lúc đó. Lance bảo tôi rằng sẽ tốt hơn nếu để cậu ấy thông báo cho bà. Tôi cũng muốn xác minh thật kĩ xem hài cốt bên trong có phải của ông ấy không.”

“Lance kể tôi nghe rồi.” Những ngón tay của bà co lại trên bàn.

Morgan nắm chặt một bàn tay bà.

“Nhưng bộ xương được tìm thấy trong cốp xe của chồng bà là Mary.” Bất chấp việc vẫn giữ được giọng lịch sự, Cảnh sát trưởng bắt đầu dò xét gương mặt bà, đợi chờ phản ứng.

Nhưng mẹ Lance chỉ chớp mắt. “Tôi không hiểu. Làm sao cô ấy vào trong đó được? Thế còn Vic đâu?” Bà cao giọng khi sự bối rối biến thành lo lắng.

“Đó là điều chúng tôi muốn tìm ra, thưa bà.” Cảnh sát trưởng gõ tay vào bức ảnh. “Vào cái đêm chồng bà mất tích, ông ấy có nói gì đến chuyện đi tới quán PJ không?”

Mẹ anh lắc đầu. “Không, ông ấy đến cửa hàng bách hóa.”

“Ông ấy có điện thoại di động không?” cảnh sát trưởng hỏi.

“Không.” Những ngón tay của mẹ anh siết chặt các ngón tay Morgan, các khớp ngón tay trắng bệch. “Hồi ấy chúng được bán đắt lắm. Mức độ phủ sóng ở đây quá kém, không xứng với cái giá đó. Nhưng Vic hẳn sẽ gọi cho tôi từ quán PJ nếu ông ấy ghé lại đó. Ông ấy không bao giờ muốn tôi phải lo lắng.” Bà nhìn xuống và nới lỏng nắm tay, buông tay Morgan ra. “Tôi là người luôn luôn lo lắng.”

“Ông ấy thật có tâm.” Cảnh sát trưởng nói.

“Vic là một người tốt.” Một giọt nước mắt rơi xuống trên má Jenny.

“Vào đêm Vic mất tích, bà đã làm gì?” Cảnh sát trưởng hỏi.

“Khi Vic không về nhà, tôi lái xe khắp xung quanh tìm kiếm ông ấy. Tôi gọi đến tất cả những người mình có thể nghĩ đến, nhưng không ai gặp ông ấy.” Bà lau nước mắt. “Ông ấy đã ở đâu?”

“Tôi vẫn chưa biết, nhưng sẽ tìm ra được thôi.” Cảnh sát trưởng trấn an. “Bà có thể trợ giúp tôi bằng cách cho tôi biết càng nhiều thông tin càng tốt. Vic có hay đến chỗ nào khác ngoài quán PJ không?”

“Tôi không biết.” Hai bàn tay mẹ anh run càng mạnh hơn. Bà bắt đầu cậy làn da quanh các móng tay.

“Đây sẽ là một câu hỏi khó, và tôi rất tiếc vì phải hỏi câu này.” Cảnh sát trưởng nói, giọng ông ta dịu dàng, thậm chí còn mang vẻ hối lỗi. “Theo bà biết, chồng bà có bao giờ ngoại tình không?”

Cơn giận bùng lên trong lòng Lance. Cùng lúc đó, anh hiểu được sự cần thiết khi hỏi câu hỏi này. Thế nên thay vì giáng quả đấm vào mặt cảnh sát trưởng, anh bấu chặt lấy mép bàn.

Đầu mẹ anh lắc mạnh. “Không. Ông ấy sẽ không bao giờ...”

Hai cánh tay của cảnh sát trưởng tì vào mép bàn. “Bà có nhận được bất kỳ cuộc gọi hoặc những lần cúp máy nào lạ không?”

“Không.” Jenny thì thầm.

“Ông ấy đến quán PJ bao nhiêu lần rồi?” Cảnh sát trưởng hỏi.

Jenny cậy một mảnh da từ ngón tay. Máu chảy ra. “Tôi không biết. Tôi không biết. Tôi không biết.” Bà lặp đi lặp lại câu nói này bằng giọng đều đều, gần như lẫn vào với hơi thở.

Cảnh sát trưởng ngả người về phía sau. Đôi mắt ông ta liếc sang Lance dò hỏi.

“Đủ rồi, Cảnh sát trưởng. Mẹ tôi đang bị sốc nặng.” Lance bước lên phía trước, nhưng Morgan đã vòng tay ôm lấy đôi vai mẹ anh, bà ngả người vào cô.

Cảnh sát trưởng đứng dậy, Lance tiễn ông ta ra cửa. Họ bước tới hiên nhà.

“Cảm ơn vì đã nhã nhặn với bà ấy.” Lance đóng cửa lại sau lưng.

King gật đầu. “Tôi không hề muốn làm việc này chút nào cả.”

“Vì ông đã cho chúng tôi biết tên Mary, tôi cho rằng ông đã thông báo cho gia đình cô ấy rồi?”

“Sáng hôm nay.” cảnh sát trưởng gật đầu và chớp mắt tránh né. Chỉ trong vòng một giây - không lâu hơn - vẻ tiếc thương thoáng qua mặt King. Trong suốt bao năm tháng làm cảnh sát, Lance đã từng nhiều lần phải đi thông báo tin tức cho người nhà nạn nhân, phần lớn là sau những tai nạn xe cộ. Nói với ai đó rằng người họ yêu thương đã chết là một trong những bổn phận tồi tệ nhất mà người sĩ quan cảnh sát phải thực hiện.

Nhưng sự yếu lòng này chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc. Quai hàm cảnh sát trưởng nghiến chặt, tất cả những dấu vết tổn thương đã biến mất. “Tôi sẽ phải nói chuyện với mẹ cậu lần nữa.”

“Nếu bà ấy chịu đựng được.” Sức khỏe của mẹ anh là ưu tiên hàng đầu, cuộc điều tra chỉ xếp thứ hai. “Chừng nào tôi còn muốn tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với cha mình, tôi sẽ không hy sinh mẹ tôi để tìm kiếm những câu trả lời cho câu hỏi đã tồn tại hơn hai mươi năm trước.”

Mỗi bí mật bị bóc trần đều đòi hỏi sự hy sinh. Câu hỏi duy nhất đó là người phải hy sinh là ai. Trừ phi mẹ anh bị bắt giữ, nếu không, bà không có nghĩa vụ phải nói bất kỳ lời nào với King, cho dù bà có sẵn sàng hợp tác đi chăng nữa. Bà muốn nghe những câu trả lời. Nhưng cái giá của nó liệu bà có đủ sức trả?

“Tôi hiểu mối lo lắng của cậu.” Cảnh sát trưởng chụp mạnh cái mũ lên đầu. “Nhưng đây là điều tra án mạng. Mary Fox và gia đình cô ấy xứng đáng được tôn trọng hệt như gia đình cậu.”

Lance không biết phải nói gì. Ông ta nói đúng.

Cảnh sát trưởng King vào xe, lùi ra khỏi lối đi dẫn vào nhà.

Lance đóng cửa rồi quay vào bếp. Mẹ anh vẫn đang dựa trong vòng tay của Morgan. Anh cúi xuống trước mặt họ. “Mẹ không sao chứ?”

Hơi thở bà run rẩy, rồi bà ngồi thẳng dậy. “Đừng trách Cảnh sát trưởng. Ông ta chỉ đang làm việc của mình thôi, hỏi những câu cần phải hỏi.” Mẹ anh đưa tay lên mắt ngăn dòng lệ. “Mẹ không thể tin nổi Vic lại lừa dối mẹ.” Ánh mắt mẹ anh chuyển hướng đến cửa sổ nhà bếp, nhưng sự chú ý của bà lại tập trung vào những bộn bề trong lòng, “ông ấy yêu mẹ.”

Nhưng Lance đã phát hiện ra những hồi ức của anh không chuẩn xác. Phải chăng mẹ anh cũng đang mắc phải sai lầm tương tự?

Nếu sức khỏe tâm thần của mẹ anh bắt đầu suy giảm từ năm 1994, vậy thì kể cả khi cha anh lạc lối, có lẽ bà cũng không hề biết. Bệnh tật đã nuốt chửng bà. Nó gặm mòn những mối quan tâm của bà với thế giới bên ngoài, ngoạm từng miếng lớn rồi nhai ngấu nghiến. Có thể cha anh đã phải sống cuộc sống cô độc một mình.

“Mẹ sẽ gọi cho Kevin.” Mẹ anh đứng dậy. Ánh mắt của bà dừng lại ở Morgan, rồi Lance. “Làm ơn hãy tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra. Đừng cố gắng che đậy nữa. Mẹ cần phải đối diện với sự thật, không cần biết nó có thể khó khăn đến mức độ nào.”

Bà bước ra khỏi nhà bếp, dáng đi chậm chạp, gần như đau đớn, như thể bà đã già đi hẳn hai mươi tuổi kể từ lúc Cảnh sát trưởng tới đây. Cánh cửa phòng làm việc của bà đóng lại với tiếng cạch nhẹ nhàng.

“Đến tận bây giờ, anh vẫn ấn tượng với cách bà đương đầu với tất cả chuyện này.” Lance nhìn chằm chằm ngưỡng cửa không người.

“Bà có vẻ thực sự quyết tâm.” Morgan nói. “Giờ mình làm gì đây?”

“Bây giờ, chúng ta sẽ tìm hiểu mọi thứ có thể về Mary Fox.”

“Em sẽ gọi cho Sharp.” Morgan rút di động ra khi họ bước ra khỏi nhà. Cô gọi điện thoại trong khi Lance khóa cửa. Họ trèo lên xe Jeep, Lance khởi động động cơ.

Morgan kết thúc cuộc gọi. “Sharp muốn chúng ta nói chuyện với Stanley Adams và Brian Leed, nhưng ông ấy muốn chúng ta tham gia thẩm vấn mẹ của Mary, ông ấy nói sẽ gặp chúng ta tại đó sau.”

“Được rồi.” Lance lái xe rời khỏi nhà mẹ, nhưng anh không thể thoát khỏi cảm giác khó chịu dâng trong lồng ngực khi bỏ lại mẹ một mình.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh