Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3626 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

Đệ trình xong kiến nghị bắt buộc, Morgan đi thang máy xuống tầng một, vòng qua mê cung các hành lang dẫn đến văn phòng thư ký tòa, nằm bên cạnh tòa án.

Với bước chân mạnh mẽ, cô rẽ vào một hành lang. Một người đàn ông bước đến ngay trước mặt cô, Morgan đâm sầm vào anh ta.

Cô loạng choạng và đánh rơi túi xách, ơn trời cô đã kéo khóa túi, nên các thứ bên trong không bị rơi ra ngoài.

“Tôi xin lỗi!” Cô lùi lại.

Esposito.

Người cô không muốn gặp nhất.

Cô cúi xuống nhặt túi xách lên. Đứng thẳng người dậy, cô nói: “Xin lỗi.”

Anh ta chắn đường cô, chiếm dụng một bên hành lang. “Tập trung ghê quá nhỉ. Cô làm gì ở đây thế, cô Dane?”

Định thốt ra lời đốp chát thông minh nhưng cô kịp kiềm lại. Chọc giận Esposito sẽ chẳng giải quyết được gì. Nhưng thái độ kiêu ngạo của anh ta tựa như mảnh gỗ vụn thô nhám lướt qua làn da cô.

Morgan miễn cưỡng: “Tôi đang vội. Có chuyện gì anh cần thảo luận không?”

“Cô nên xem lại cái thái độ đó đi.”

“Tôi nên xem lại thái độ của mình á?”

Đôi mắt đen của Esposito như sáng lên. Anh ta cẩn thận nhìn trước ngó sau khắp hành lang rồi hạ giọng. “Cô cần phải hợp tác với tôi.”

Morgan cảm thấy lông mày cô nhướng lên tận trán. Thằng cha này bị làm sao thế nhỉ?

“Tôi có thể khiến cô rất khó sống đấy.” Anh ta rướn người sang gần hơn nữa, quá gần. Kẹo cao su là thứ anh ta cần để hơi thở trong lành hơn. “Chúng tôi có thể chơi khó cô hết sức từng vụ một.”

Thế là quá đủ.

Bàn tay Morgan giơ lên cách cô sáu phân, ngăn anh ta không thể tiến tới gần hơn. Cô căm ghét những trò mánh khóe. Cô chỉ muốn làm tốt việc của mình. “Trước hết, tránh xa tôi ra.”

Nhưng anh ta không tránh. Thay vào đó, đôi mắt anh ta rực sáng một cách khoái trá khi ngày càng ép trọng lượng cơ thể xuống sát hơn nữa, cho đến khi ngực anh ta ấn mạnh vào bàn tay cô. “Bây giờ cô không phải là công tố viên. Mà chỉ là một luật sư bào chữa thấp kém, một kẻ hạ đẳng. Các thân chủ của cô chẳng khác gì lũ cặn bã.”

“Giống đứa trẻ vô tội anh đã cố tình dụ nhận tội chứ gì?”

Mặt anh ta đỏ lựng.

“Anh muốn gì?” Cô hỏi, sự kiềm chế của cô đang đến giới hạn.

“Đừng bao giờ cố đi sai đường và làm bẽ mặt tôi lần nữa.”

Morgan gồng cánh tay lên chống lại sức nặng cơ thể anh ta. “Tôi chẳng cần phải làm bất kỳ điều gì hết. Anh đang tự làm bẽ mặt mình đấy. Lần sau mà anh còn đâm đầu vào một vụ thế này, nhớ trình bằng chứng ra trước nhé. Dối trá là một canh bạc đấy. Lần này anh không gặp may rồi.”

“Tôi cảnh cáo cô đấy, luật sư.”

“Cảnh cáo tôi cái gì?” Morgan hỏi. Cô không thể làm bất kỳ điều gì với anh ta. Nếu thế sự nghiệp của cô cũng tiêu luôn. “Tôi tuân thủ luật rất nghiêm túc. Các thân chủ của tôi là những người xứng đáng với sự bào chữa tốt nhất tôi có thể trao cho họ. Tôi sẽ ép anh phải chứng minh quan điểm của mình trong từng vụ một.”

Môi anh ta nhếch lên, phô ra hàm răng. “Cô đang phạm sai lầm đấy.”

Anh ta cố gắng dấn thêm một bước, hòng chiếm dụng vài phân cuối cùng không gian giữa hai cơ thể, nhưng bàn tay Morgan di chuyển theo phương nằm ngang, cho đến khi các đầu ngón tay cô thẳng hàng với chỗ lõm ở cuống họng anh ta. Đà lao tới trước của anh ta khiến các ngón tay cô ép mạnh vào rãnh vùng tĩnh mạch cảnh. Các đầu ngón tay cô chìm sâu xuống lớp thịt mềm.

Bị nghẹn, anh ta bỗng giật mạnh về phía sau. “Con khốn.”

Một ánh đèn flash lóe lên, theo sau đó là giọng của Lance. “Này, Esposito, tại sao anh lại gần như đang đứng trên người một quý cô thế kia? Tôi cực kỳ hy vọng rằng anh đang không cố gắng hăm dọa luật sư bào chữa, bởi vì hoàn cảnh này trông giống lắm đấy.”

Lance giơ chiếc điện thoại di động trước mặt anh ta. Giọng nói nhẹ nhàng của anh không ăn khớp với cái quắc mắt giận dữ, hoặc với những ngón tay đã nắm lại thành nắm đấm ở một bên sườn.

Vẫn còn đang ho, Esposito nhanh nhẹn lùi lại một bước. “Cô Dane và tôi chỉ đơn giản là trao đổi về vụ án thôi.”

Morgan không phản ứng gì. Thông thường, cô sẽ nhã nhặn kiềm chế cơn tức giận của mình, tuy nhiên, những kẻ như Esposito làm cô thấy bực. Những nỗ lực hăm dọa thô lỗ, vụng về của anh ta khiến cô choáng váng. Tại sao anh ta nghĩ mình có thể tránh khỏi rắc rối với kiểu hành vi như thế? Những người khác có cho phép anh ta chà đạp mình như thế không?

“Anh có thể thảo luận vụ án mà không cần phải thở hổn hển vào cổ cô ấy như thế.” Lance bước đến bên cô, dùng tầm vóc cơ thể mình làm lợi thế.

Esposito đã cố gắng bắt nạt cô, nhưng không bao giờ anh ta dám dùng kiểu chiến thuật này với những ai có bắp tay to hơn đầu mình. Và Lance, trong bộ đồ quần kaki leo núi và áo thun đen bó sát, trông không giống như kẻ thích hợp để gây lộn.

“Chúng ta sẽ nói chuyện sau.” Esposito gật đầu và bỏ đi. Khi anh ta rẽ ở góc hành lang, Morgan thấy anh ta xoa xoa cổ họng.

“Cảm ơn anh.” Cô nói, quay sang Lance.

Bên dưới vẻ giận dữ bừng bừng, nét khôi hài ẩn hiện trong đôi mắt xanh của anh. “Có gì đâu em, mặc dù có vẻ như em đã kiểm soát được hắn.”

“Hắn đúng là một...”

“Thằng chó?” Lance kết thúc.

“Đúng vậy.” Cuộc chạm trán với Esposito để lại vị ghê tởm trong miệng cô.

Lance liếc nhìn hành lang nơi Esposito biến mất. “Chúng ta cần biết thêm nhiều hơn về tên trợ lý mới này.”

“Em chắc chắn hắn đang tức điên lên đấy. Bryce đúng là đặc biệt.”

“Vẫn còn...” Lance nhăn nhó. “Anh không ưa lão ta.”

“Bryce là một chính trị gia. Lão ta hầu như không bao giờ trúng cử. Lão ta không thể có khả năng thuê được bất kỳ ai với tiền sử đáng ngờ như thế đâu.”

Lance tỏ vẻ không tin.

Morgan dẫn anh đến lối ra. “Anh tìm được Phil Dryer chưa?”

“Tìm được rồi.” Lance mở cửa cho cô. “Ông ấy chết rồi. Có một lỗi trên giấy chứng tử. Họ đã dùng tên đệm viết tắt của ông ấy thay vì ghi họ tên đầy đủ.”

“Điều này giải thích tại sao ông ấy không có tên trong Danh sách Master Death*. Vậy thì chúng ta có thể gạch tên Phil khỏi danh sách nhân chứng tiềm năng. Giờ chỉ còn thẩm vấn được Stan, Brian và vợ của Brian, Natalie.” Nếu có thể khẳng định được danh tính bộ xương, không nghi ngờ gì nữa, danh sách này sẽ còn dài thêm.

“Đúng.” Lance đáp.

Anh dẫn cô băng qua bãi đỗ xe, vào trong chiếc xe Jeep của mình.

Sau khi đóng cửa xe, Lance nhoài người sang bên và hôn cô. “Em có chắc là mình ổn không đấy? Anh chỉ muốn đấm một cú vào gương mặt bảnh chọe của Esposito.”

“Em ổn mà. Em đã từng ghé thăm các tội phạm trong tù. Một tên trợ lý công tố quen cái thói bắt nạt của học sinh lớp bảy chưa đủ trình hăm dọa em đâu.”

“Em đệ trình kiến nghị chưa?”

“Em làm rồi.” Morgan thắt dây an toàn. “Nhưng sự thật bực mình là hắn có thể khiến mọi việc trở nên khó khăn hơn. Như là hắn sẽ kéo dài quá trình hơn mức cần thiết, hay trì hoãn bàn giao những tài liệu quan trọng khiến luật sư bào chữa không đủ thời gian để xem xét những bằng chứng đã được tìm thấy. Em sẽ phản ứng lại, tuy nhiên, nếu muốn xin thêm thời gian thì thân chủ của em phải chịu chi phí. Các luật sư do tòa chỉ định thậm chí còn tệ hơn. Họ dùng mánh khóe lừa gạt trong một số lượng khổng lồ các vụ án. Họ chẳng còn thời gian cho mấy cái kiến nghị không cần thiết lẫn mấy trò từ chối hợp tác vớ vẩn.”

Danh sách những người đã qua đời được báo cáo về Cơ quan An sinh Xã hội kể từ năm 1962 tại Mỹ.

“Như thế thì chiến thuật của hắn sẽ hiệu quả.” Lance mở khóa ngăn đựng găng tay và lấy vũ khí của hai người ra. Súng đạn không được phép mang vào tòa án.

Cô nhận lấy khẩu súng của mình, giắt vào bao súng trên thắt lưng. “Vâng. Hắn sẽ thắng các vụ kiện đơn giản vì các luật sư do tòa chỉ định đều đã quá tải. Toàn bộ hệ thống pháp lý đều bị quá tải. Công việc giấy tờ có tăng lên cũng chẳng giải quyết được gì. Hoặc bản ngã của hắn bị thổi phồng hoặc hắn đang cố chứng tỏ bản thân bằng lý lịch tư pháp mạnh mẽ.” Morgan hít một hơi sâu. “Em chẳng làm được gì với tên trợ lý khó nhằn này. Giờ đi đâu đây?”

“Chúng ta cần đi gặp cảnh sát trưởng. Bác sĩ pháp y vẫn chưa trả lời điện thoại, và chúng ta cần biết danh tính người phụ nữ trong cốp xe của cha anh.”

“Ôi trời. Thêm một người cũng bất hạnh như em rồi.” “Em có muốn anh thả em xuống văn phòng không?” Lance cho xe rời khỏi bãi đỗ.

“Không. Em muốn đi cùng anh.” Morgan ngồi thẳng lưng trên ghế. “Cảnh sát trưởng không đến nỗi tệ như Esposito.”

“Ông ta thì lại là một kẻ hoàn toàn trái ngược. Esposito chỉ muốn tạo ra càng nhiều thủ tục pháp lý càng tốt. Cảnh sát trưởng King thì chỉ muốn thủ tục càng ít càng tốt, để có thể bỏ tù người ta ngay lập tức mà không gặp phải bất kỳ trở ngại nào.”

Chuông điện thoại của Lance vang lên. Anh nhìn vào màn hình. “Vừa nhắc đến Tào Tháo xong. King gọi đấy.” Anh trả lời cuộc gọi. “Kruger đây.”

Morgan không nghe được cảnh sát trưởng nói gì, nhưng dù có là gì đi nữa thì vẻ hài hước trên mặt Lance cũng đang dần biến mất.

“Không. Mẹ tôi không bao giờ rời khỏi nhà đâu. Ông sẽ phải đến gặp bà ấy.” Vài giây sau, anh kết thúc cuộc gọi. Những ngón tay anh siết chặt điện thoại, như thể muốn vò nát nó.

“Có chuyện gì thế?” Morgan hỏi.

Anh nhét điện thoại vào ngăn đựng cốc trên xe hơi.

“Cảnh sát trưởng King đang trên đường đến thẩm vấn mẹ anh. Anh muốn tới đó trước ông ta.” Lance nhấn mạnh bàn đạp, chiếc xe Jeep chồm lên phía trước. “Anh đang tự hỏi phải chăng điều này nghĩa là họ đã nhận diện được cái xác rồi.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh