Những Điều Nhỏ Bé Vĩ Đại

Lượt đọc: 2580 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Kennedy

Đúng là một buổi sáng hết ý.

Đầu tiên, cả bọn chúng tôi ngủ quên vì tôi tưởng Micah đã đặt báo thức còn anh cứ nghĩ tôi đã làm việc đó. Thế rồi con gái bốn tuổi của chúng tôi, Violet, không chịu ăn tô ngũ cốc Cheerios và khóc nhè cho đến lúc Micah đồng ý chiên trứng cho nó, tới lúc đó thì lõi lò hạt nhân đã chảy tan, không giữ được năng lượng bên trong nữa nên cô nhóc lại òa ra khóc khi đĩa trứng được đặt xuống. “Con muốn một con dao khốn kiếp!” con bé gào lên, và đó có lẽ là thứ duy nhất có thể khiến cả Micah và tôi ngừng lại trong cái vòng lăng xăng cuống cuồng của mình.

“Con bé vừa nói cái mà anh nghĩ nó mới nói phải không?” Micah hỏi.

Violet lại rống lên - lẫn này rõ ràng hơn. “Con muốn dao với nĩa[17]!”

Tôi phá ra cười, khiến Micah ném cho tôi một cái nhìn chê trách. “Đã bao nhiêu lần anh bảo em thôi chửi thề rồi?” anh nói. “Em thấy chuyện con gái bốn tuổi của mình nói chuyện như một thằng thủy thủ buồn cười lắm hả?”

“Chính xác thì con bé đâu có nói bậy. Chính xác thì, anh đã nghe lầm.”

“Đừng có ra bộ thầy cãi với anh,” Micah lầm bầm.

“Đừng có ra bộ thầy giáo với em,” tôi đốp lại.

Vậy là đến lúc chúng tôi rời nhà - Micah đưa Violet đến trường mẫu giáo rồi đi thực hiện liên tục sáu ca mổ, còn tôi lái xe về hướng ngược lại tới văn phòng mình - thành viên duy nhất có tâm trạng vui vẻ trong gia đình tôi là Violet, người đã ăn sáng với đầy đủ dao nĩa và được mang đôi giày búp bê đính kim sa màu mè bởi vì bố mẹ của con bé không còn hơi sức đâu tranh cãi với nó về chuyện đó nữa.

Một giờ sau, ngày của tôi đã đi từ tệ tới tệ hơn nữa. Bởi vì dẫu tôi đã học trường luật ở Columbia, tốt nghiệp trong tốp 5% đầu lớp, trải ba năm làm thư ký cho một thẩm phán liên bang, hôm nay sếp tôi - người đứng đầu Đơn vị Dịch vụ Luật sư Công của Tòa án Quận West Haven ở bang Connecticut - đã cử tôi đi đàm phán về áo ngực.

Al Wojecwicz, giám đốc trại cải huấn ở cơ sở New Haven, đang ngồi trong một phòng hội nghị ngột ngạt với tôi, phó giám đốc của ông ta, và một luật sư khác bên phía tư nhân, Arthur Wang. Xin được lưu ý với bạn, tôi là người phụ nữ duy nhất trong phòng. Cuộc họp mặt của cái mà tôi gọi là ủy ban Tí Tị Tì Ti đã được tiến hành đột ngột vì hai tháng trước, luật sư nữ chúng tôi bị cấm vào nhà tù nếu mặc áo ngực có gọng. Chúng tôi cứ làm cho máy dò kim loại réo ầm.

Nhà tù không bằng lòng với việc dùng tay dò tìm ngoài lớp quần áo, nhất quyết bắt lột đồ ra, một việc vừa bất hợp pháp vừa tốn thời gian. Vốn khéo xoay xở, chúng tôi bắt đầu vào nhà vệ sinh và để lại đồ lót ở đó, để có thể vào tù thăm khách hàng của mình. Thế rồi nhà tù bảo chúng tôi không thể đi vào mà không mặc áo ngực.

Al xoa xoa hai bên thái dương. “Cô McQuarrie, cô phải hiểu, việc này chỉ để giảm thiểu nguy cơ thôi.”

“Giám đốc à,” tôi đáp lại, “họ cho phép ông vào trong với chìa khóa bên mình kia mà. Ông nghĩ tôi sẽ làm gì chứ? Phá ngục giải thoát cho ai đó bằng đồ lót tạo dáng hả?”

Phó giám đốc không dám nhìn vào mắt tôi. Ông húng hắng giọng. “Tôi đã đến tiệm Target và xem các loại áo ngực họ bán ở đó...”

Lông mày của tôi nhướng lên đến tận chân tóc, và tôi quay sang Al. “Ông cử phó giám đốc đi nghiên cứu thị trường à?”

Trước khi ông kịp trả lời, Arthur ngả người ra trên ghế. “Mọi người biết đấy, việc này đặt ra vấn đề là phải chăng ta cần xem lại toàn bộ chính sách về phục trang,” anh này trầm ngâm. “Năm ngoái vào phút chót tôi phải tới thăm một khách hàng, trước khi đi nghỉ lễ. Tôi đang mang xăng-đan, và được bảo rằng mình không thể vào trong tù với chúng. Thế nhưng ngoài đôi đó ra lúc đó tôi chỉ có mỗi giày chơi golf, mà chúng lại được chấp nhận mới ghê chứ.”

“Giày chơi golf,” tôi lặp lại. “Cái loại giày thực sự có đinh dưới đế ấy hả? Sao ông lại cho người vào trong với giày chơi golf mà không phải dép tông?”

Giám đốc và cấp dưới của ông ta nhìn nhau, “Ừm, bởi vì mấy kẻ liếm ngón chân,” phó giám đốc trả lời.

“Các ông sợ có kẻ sẽ mút ngón chân của chúng tôi á?”

“Phải,” ông này đáp, lạnh tanh. “Tin tôi đi, cũng là để bảo vệ quý vị thôi. Việc đó cũng giống như chuyến thăm tù cho vợ chồng yêu nhau vậy, có điều là bằng chân quý vị.”

Trong một nhịp tim đập ngắn ngủi, tôi hình dung cuộc đời mình có thể sống nếu gia nhập một công ty luật tập đoàn sạch sẽ, trên con đường thăng tiến thành luật sư cộng tác của hãng. Tôi tưởng tượng mình được gặp khách hàng trong phòng hội nghị lắp ván gỗ, thay vì trong kho chứa đồ cũ sửa lại có mùi như thuốc tẩy và nước tiểu. Tôi hình dung việc được bắt tay những khách hàng mà bàn tay không run rẩy - vì lên cơn thèm ma túy hay trong nỗi khiếp sợ đớn hèn trước một hệ thống thực thi công lý mà hắn ta không tin tưởng.

Thế nhưng bao giờ mất cái này thì cũng được cái kia. Khi tôi gặp Micah, anh là sinh viên khoa mắt ở Yale-New Haven. Anh kiểm tra cho tôi và nói rằng tôi có kiểu tật khuyết mắt đẹp nhất mà anh từng thấy. Trong buổi hẹn đầu tiên, tôi bảo anh tôi thật sự tin rằng công lý mù lòa, và anh nói đó là vì anh chưa có cơ hội hành nghề thôi. Nếu không kết hôn với Micah, có lẽ tôi đã theo phần còn lại trong nhóm nhân viên của Law Review tới những văn phòng toàn chrome sáng bóng ở các thành phố lớn. Thay vào đó, anh bắt đầu hành nghề, và tôi ngừng công việc thư ký để sinh Violet. Khi tôi đã sẵn sàng trở lại làm việc, Micah là người nhắc tôi nhớ mình từng muốn đấu tranh cho loại luật pháp nào. Nhờ vào đồng lương của anh, tôi có thể thực hành nó. Anh sẽ kiếm tiền, Micah từng nhủ với tôi. Em hãy tạo ra khác biệt. Là một luật sư công, tôi sẽ không bao giờ giàu sụ, nhưng tôi có thể nhìn vào mình trong những tấm gương.

Và vì chúng tôi sống ở một đất nước nơi người ta tin là công lý được ban phát một cách công bằng, bất kể bạn có bao nhiêu tiền, bạn bao nhiêu tuổi, bạn thuộc giới tính, chủng tộc hay sắc tộc nào, chẳng phải luật sư công cũng nên thông minh, quyết liệt và sáng tạo không kém luật sư tư nhân sao?

Vậy nên tôi áp tay lên bàn. “Ông biết không, giám đốc, tôi không chơi golf. Nhưng tôi có mặc áo ngực. ông biết còn ai nữa như vậy không? Bạn tôi Harriet Strong, một luật sư của Liên đoàn Tự do Dân sự. Chúng tôi từng học chung trường luật, và chúng tôi cố gắng hẹn nhau ăn trưa mỗi tháng một lần. Tôi nghĩ cô ấy sẽ lấy làm thích thú khi được nghe về cuộc họp này, nhất là khi Connecticut cấm phân biệt đối xử dựa trên khuynh hướng tình dục và bản dạng giới, và xét cho cùng thì chỉ có nữ luật sư hoặc những luật sư coi mình là nữ giới mới mặc áo ngực khi thăm khách hàng trong cơ sở này. Điều đó có nghĩa là chính sách của các ông vi phạm quyền luật sư cản trở chúng tôi cung cấp sự tư vấn pháp luật. Tôi cũng khá chắc rằng Harriet sẽ muốn nói chuyện với Hội Phụ nữ Connecticut để xem bao nhiêu nữ luật sư khác đã có phàn nàn tương tự. Nói cách khác, chuyện này rơi đúng vào loại Nếu Báo Giới Được Tin Các Ông Sẽ Biết Thân. Vậy nên lần tới khi đến gặp khách hàng, tôi sẽ mang theo chiếc áo cúp nửa ngực 34C Le Mystere của mình, và - xin thứ lỗi cho ẩn dụ này - tôi tin rằng sẽ không có hậu quả tai hại nào đâu. Có đúng không?”

Miệng viên giám đốc mím chặt. “Tôi chắc chắn chúng ta có thể xem lại lệnh cấm áo có gọng.”

“Tốt,” tôi nói, thu dọn đồ cho vào cặp hồ sơ. “Cảm ơn vì mọi người đã dành thời gian, nhưng tôi phải ra tòa rồi.

Tôi lướt ra khỏi căn phòng nhỏ, Arthur theo gót. Ngay khi chúng tôi ra tới ngoài nhà ngục, dưới ánh nắng chói chang, anh ta toét miệng cười. “Nhắc tôi chớ có mà đối đầu cô trước tòa nhé.”

Tôi lắc đầu. “Anh có chơi golf thật không?”

“Có, khi tôi phải nịnh đầm một tay thẩm phán,” anh ta đáp. “Cô mặc cỡ 34C thật à?”

“Anh chẳng bao giờ biết được đâu, Arthur,” tôi cười, và chúng tôi tiến lại chỗ xe riêng của mỗi người trong bãi đậu, rời đi phục vụ cho hai thế giới rất khác nhau.

Chồng tôi và tôi không nhắn cho nhau mấy cái tin khêu gợi. Thay vào đó, các cuộc trò chuyện qua tin nhắn điện thoại của chúng tôi bao gồm một danh sách các quốc tịch: Việt Nam. Ethiopia. Mexico. Hy Lạp. Ấy là để đáp lại câu hỏi, “Tối nay chúng ta mua đồ ăn ở đâu bây giờ?” Thế nhưng khi tôi rời cuộc họp tại nhà tù, có một tin nhắn đang chờ tôi từ Micah: Xin lỗi sáng nay anh là một tên khốn.

Tôi tủm tỉm cười và nhắn lại cho anh. Hèn gì mà con của mình chửi bậy.

Tối nay hẹn hò nhé? Micah viết.

Ngón cái của tôi lướt trên điện thoại. Nói tới chỗ tên khốn là anh đã dụ được em rồi, tôi gõ. Ấn Độ?

Anh không chờ nổi tôi vindaloo[18] tối nay nữa, Micah trả lời.

Thấy không, đây là lý do tôi không thể nào giận chồng mình lâu được.

Mẹ tôi, trưởng thành ở North Carolina từ những dịp hội hè cho các thiếu nữ thượng lưu, tin rằng chẳng có gì mà một chút chất làm mềm móng và kem mắt không sửa được. Vì thế, bà luôn cố gắng bắt tôi chăm sóc bản thân, tức là cố gắng làm cho mình coi được, một điều hết sức phi lý, nhất là khi tôi có một đứa con nhỏ và lúc nào cũng có khoảng một trăm khách hàng cần chăm sóc, tất cả đều xứng đáng với thời gian của tôi hơn là người thợ làm đầu có thể nhuộm vài lọn sáng cho tóc tôi.

Năm ngoái, nhân dịp sinh nhật tôi, mẹ tặng tôi một món quà mà tôi đã cố tình né tránh cho đến ngày nay: phiếu quà tặng massage chín mươi phút ở một spa. Tôi có thể làm rất nhiều thứ trong chín mươi phút. Lập một hoặc hai bản tóm tắt, cãi một kiến nghị, nấu cho Violet ăn bữa sáng, thậm chí là (nếu tôi thành thật) tranh thủ có một cuộc lăn lộn vui thú với Micah trong chăn. Nếu tôi có chín mươi phút, điều cuối cùng tôi muốn là dùng nó để nằm trần truồng trên một cái bàn để một người lạ xoa dầu lên khắp người.

Thế nhưng, như mẹ tôi chỉ ra, cái phiếu sẽ hết hạn trong một tuần, và tôi vẫn chưa dùng tới nó. Vì vậy - bởi bà biết tôi quá bận để lo mấy thứ nhỏ nhặt như này, mẹ tôi đã tự ý đặt chỗ cho tôi ở spa-ht On, một spa chuyên phục vụ những phụ nữ đi làm bận bịu, theo như logo của họ thì thế. Tôi ngồi trong phòng chờ đến khi được gọi, tự hỏi liệu họ có suy nghĩ kỹ trước khi chọn cái tên đó. Spa-ht on ư? Hay Spat on (phun lên)?

Với tôi cả hai đều nghe chẳng hay ho gì cả.

Tôi lo lắng không biết có được mặc quần lót bên dưới áo choàng hay không, và rồi loay hoay đã đời mới tìm được cách mở tủ khóa và đóng lại. Có khi đây là kế hoạch lớn của họ - đến lúc được massage thì khách hàng đã quá bực bội nên họ không thể nào không ra về với trạng thái khỏe khoắn hơn lúc bước vào. “Tôi là Clarice,” người trị liệu giới thiệu với tôi, bằng giọng nói dịu dàng như chiêng Tây Tạng. “Tôi sẽ ra ngoài để cô chuẩn bị cho thoải mái.”

Căn phòng tối, được thắp sáng bằng ánh nến. Có một bản nhạc tẻ ngắt đang được chơi đều đều. Tôi tụt áo xống với dép ra và chui vào dưới tấm chăn, ướm mặt mình vào cái lỗ nhỏ trên bàn massage. Một lúc sau, có tiếng gõ nhè nhẹ. “Chúng ta sẵn sàng chưa?”

Tôi không biết. Chúng tôi sẵn sàng chưa nhỉ?

“Nào, chị cứ thư giãn,” Clarice nói.

Tôi cố. Ý tôi là, tôi thật sự cố rồi. Tôi nhắm mắt trong khoảng ba mươi giây. Rồi tôi mở mắt ra trở lại và nhìn chăm chăm vào đôi chân của người trị liệu trong kiểu giày thể thao thiết thực qua cái lỗ trên mặt bàn massage. Bàn tay chắc chắn của cô gái bắt đầu chạy dọc xương sống tôi. “Cô làm việc ở đây lâu chưa?” tôi hỏi.

“Ba năm rồi.”

“Tôi cá là có một vài khách hàng mà cô vừa thấy là sẽ ước gì mình không phải đụng vô nhỉ,” tôi lảm nhảm. “Ý tôi là, như lông lưng ấy? Eo.”

Cô gái không trả lời. Chân cô dịch chuyển trên sàn.

Tôi tự hỏi có phải cô đang nghĩ tôi cũng là một trong số những khách hàng như thế.

Cô có thật sự nhìn cơ thể tôi như cách một bác sĩ nhìn - coi là một phiến gỗ đá để thao tác làm việc lên đó? Hay cô nhìn vào lớp da sần vỏ cam ở mông tôi và đống mỡ tôi thường giấu dưới dây áo ngực và nghĩ rằng bà mẹ yoga mà cô vừa xoa nắn một tiếng trước còn có hình thể đẹp hơn?

Clarice, chẳng phải đó là tên nữ nhân vật trong Sự im lặng của bầy cừu sao?

“Đậu tằm và một chai vang Chianti hảo hạng[19],” tôi thì thầm.

“Chị vừa nói gì đấy?”

“Xin lỗi,” tôi nói khe khẽ, cằm ép vào bàn massage. “Thật khó để nói chuyện trong cái máy kỳ khôi này.” Tôi cảm giác mũi mình nghèn nghẹt. Khi nằm úp thế này quá lâu, tôi thường bị thế. Rồi tôi sẽ phải thở bằng miệng và tôi nghĩ rằng người trị liệu nghe được và thỉnh thoảng tôi còn chảy nước dãi qua cái lỗ trên mặt bàn. Thêm lý do để tôi không thích massage.

“Thỉnh thoảng tôi nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi bị đâm xe và mình bị kẹt nằm úp như thế,” tôi nói. “Không phải trong xe, cô biết chứ, mà ở bệnh viện trong một cái nẹp cổ chốt vào sọ mình để xương sống không dịch chuyển? Lỡ như bác sĩ lật tôi úp lại, và tôi bị nghẹt như lúc này mà không thể nói cho họ biết thì sao? Hay rủi như tôi bị kiểu hôn mê mà thần trí vẫn tỉnh nhưng bị kẹt cứng trong cơ thể chính mình, không thể nói và tuyệt vọng cần được hỉ mũi.” Đầu tôi đang nện thình thình, vì ở trong tư thế này. “Mà cũng chẳng cần phải phức tạp như thế. Lỡ như tôi 105 tuổi, đang ở nhà dưỡng lão và bị cảm mà không ai nghĩ tới việc nhỏ cho tôi vài giọt thông mũi Afrin?”

Chân Clarice di chuyển khỏi tầm nhìn của tôi và rồi tôi nghe một làn hơi lạnh trên chân mình khi cô bắt đầu massage bắp chân trái. “Mẹ tôi tặng tôi buổi trị liệu này nhân dịp sinh nhật,” tôi kể.

“Thật tốt...”

“Bà là fan cứng của việc dưỡng ẩm. Bà thật sự đã nói rằng không có làn da khủng long thì tôi cũng không chết đâu, nếu tôi muốn giữ chồng. Tôi chỉ ra rằng nếu mỹ phẩm là cái giữ cho cuộc hôn nhân của tôi không sứt mẻ thì tôi có một vấn đề lớn hơn việc có hay không thời gian để lên lịch massage nhiều...”

“Cô McQuarrie?” người trị liệu lên tiếng. “Tôi nghĩ mình chưa bao giờ gặp một khách hàng nào cần được massage nhiều như cô.”

Vì lý do nào đó, điều này làm tôi hãnh diện.

“Và chấp nhận nguy cơ mất tiền boa, tôi cũng nghĩ mình chưa bao giờ gặp khách hàng nào dở việc để người khác massage như cô.”

Điều này còn làm tôi hãnh diện hơn. “Cảm ơn,” tôi nói.

“Có lẽ cô nên thử... thả lỏng. Ngừng nói. Để tâm trí trống rỗng.”

Tôi nhắm mắt lại lần nữa. Và bắt đầu điểm qua danh sách những việc phải làm trong đầu mình.

“Nhân tiện cho cô biết,” tôi thì thầm, “tôi cũng dở yoga lắm.”

Vào những ngày tôi làm việc muộn và Micah vẫn còn ở bệnh viện, mẹ tôi nhận đón Violet đi học về. Đó là cách sắp xếp đôi bên cùng có lợi - tôi không phải trả tiền cho người trông trẻ, mẹ tôi có dịp ở bên đứa cháu duy nhất, và Violet yêu bà. Không ai có tài tổ chức tiệc trà như mẹ tôi, bà vẫn khăng khăng dùng bộ tách bằng sứ Trung Hoa từ hồi đám cưới với khăn lanh và rót trà ngọt ra từ ấm. Tôi biết, khi tôi về nhà, Violet đã được tắm rửa sạch sẽ, được đọc truyện cho nghe, và đưa vào giường. Sẽ có vài viên kẹo chanh hoặc bánh quy yến mạch nho khô còn sót lại từ bữa trà chiều, vẫn còn ấm trong hộp Tupperware. Nhà bếp của tôi sẽ còn sạch hơn khi tôi rời đi ban sáng.

Mẹ tôi cũng làm cho Micah phát điên. “Mẹ Ava có ý tốt,” anh thích nói vậy. “Nhưng Joseph McCarthy[20] cũng thế.” Anh bảo rằng mẹ tôi là một cái xe ủi ăn mặc giả trang một phu nhân miền Nam. Xét ở mặt nào đó, anh nói đúng. Mẹ tôi có cách đạt được những gì bà muốn trước khi bạn kịp nhận thức rằng mình đã bị lừa một vố đau.

“Chào con,” tôi nói, buông chiếc cặp hồ sơ xuống ghế bành khi Violet lao vào vòng tay tôi.

“Con vẽ tranh bằng tay này,” Violet thông báo, xòe lòng bàn tay giơ lên khoe với tôi. Chúng vẫn còn chút màu lam. “Con chưa được mang tranh về nhà vì nó vẫn còn ướt.”

“Chào, con yêu,” mẹ tôi lên tiếng, bước ra từ nhà bếp. “Ngày hôm nay của con thế nào?” Giọng bà luôn làm tôi nghĩ tới hoa vòi voi, xe mui trần và mặt trời nóng gắt trên đầu bạn.

“Ồ, cũng thường thôi ạ,” tôi trả lời bà. “Hôm nay không có khách hàng nào muốn giết con, nên đó cũng là một điểm cộng.” Tuần trước, một người đàn ông được tôi bào chữa trong một vụ cáo buộc tấn công nghiêm trọng đã cố bóp cổ tôi tại bàn luật sư biện hộ khi thẩm phán đưa ra mức tiền bảo lãnh cao bất thường. Tôi vẫn chưa rõ vị khách hàng chỉ nổi cáu hay muốn tạo cơ sở cho bên biện hộ lấy cớ anh ta bị tâm thần. Nếu là cái sau, tôi phải có lời khen anh ta biết lo xa.

“Kennedy, không được nói thế trước mặt C-O-N N-H-Ỏ. Vi, bé yêu, cháu có thể đi lấy giùm bà cái ví không?” Tôi đặt Violet đứng xuống và con bé chạy vào sảnh. “Con biết nói mấy thứ như vậy là làm mẹ muốn được kê Xanax không hả,” mẹ tôi thở dài. “Mẹ tưởng con sẽ bắt đầu tìm một công việc thực thụ, khi Violet đến trường.”

“A, con có một công việc thực thụ, và B, mẹ đã và đang uống Xanax rồi nên mẹ có dọa thế cũng như không.”

“Cái gì con cũng phải cãi lại hả?”

“Vâng. Con là luật sư mà.” Tôi nhận ra, lúc đó, rằng mẹ đang mặc áo choàng. “Mẹ bị lạnh à?”

“Mẹ đã bảo con tối nay mẹ không nán lại muộn được. Darla và mẹ sẽ tới chỗ khiêu vũ đồng quê cắp cặp đó để gặp mấy ông già đẹp lão.”

“Khiêu vũ đồng quê bắt cặp,” tôi sửa lại. “Thứ nhất là, eo ôi. Thứ hai là, mẹ chưa nói con biết vụ đó bao giờ.”

“Mẹ nói rồi. Tuần trước. Chỉ là con chọn không nghe thôi, con yêu.” Violet trở vào phòng và đưa bà cái ví. “Cháu gái ngoan,” mẹ tôi khen. “Cho bà một cái hôn nào.”

Violet choàng tay quanh người bà. “Nhưng mẹ không thể đi được,” tôi kêu lên. “Con có một cuộc hẹn.”

“Kennedy, con có chồng rồi. Nếu ai đó cần một cuộc hẹn thì phải là mẹ mới đúng. Với lại Darla và mẹ có kế hoạch trước rồi.”

Bà lướt ra cửa và tôi ngồi thụp xuống ghế bành. “Mẹ ơi,” Violet nói. “Chúng ta ăn pizza có được không?”

Tôi nhìn đôi giày kim sa nơi chân con bé. “Mẹ có ý này hay hơn,” tôi bảo con.

“Hừm!” Micah thốt lên, khi anh thấy tôi ngồi tại bàn trong nhà hàng Ấn Độ với Violet, vốn chưa từng tới chỗ nào hoành tráng hơn Chili’s. “Quả là một bất ngờ.”

“Người trông trẻ của chúng ta chuồn rồi,” tôi bảo anh và đưa mắt nhìn qua Violet. “Và vì chúng ta đang có một quả bom nổ chậm ở đây nên em đã gọi món trước.”

Violet đang tô màu lên khăn trải bàn. “Bố,” con bé gọi, “con muốn ăn pizza.”

“Nhưng con thích món Ấn mà, Vi,” Micah dỗ.

“Không. Con muốn pizza,” con bé khăng khăng.

Vừa khi đó, người phục vụ mang đến món ăn của chúng tôi. “Đúng lúc lắm,” tôi thì thầm. “Thấy không, con yêu?”

Violet ngước mặt lên nhìn người phục vụ, cặp mắt xanh mở to khi con bé nhìn chằm chằm vào cái khăn xếp Sikh của anh ta. “Sao chú đó lại đội khăn tắm?”

“Không được bất lịch sự, bé cưng,” tôi trả lời. “Cái đó gọi là khăn xếp, người Ấn thường đội nó.”

Con bé cau mày. “Nhưng chú đó đâu có giống Pocahontas.”

Tôi muốn sàn nhà mở ra và nuốt chửng mình luôn, nhưng thay vào đó, tôi dán một nụ cười lên mặt. “Tôi rất xin lỗi,” tôi nói với người phục vụ, anh này đang cố bày bàn ăn cho chúng tôi nhanh hết mức có thể. “Violet... nhìn kìa, món ưa thích của con đó. Gà tikka masala.” Tôi múc một ít vào dĩa con gái, cố gắng làm nó quên đi.

“Ôi Chúa ơi,” tôi nhỏ tiếng thì thầm với Micah. “Lỡ như anh ta nghĩ mình là những ông bố bà mẹ tồi? Hoặc là những con người tồi tệ?”

“Hãy trách tội Disney ấy.”

“Có lẽ khi đó em nên nói một điều gì khác?”

Micah múc một muỗng vindaloo vào dĩa của anh. “Ừ,” anh đáp. “Em có thể chọn món Ý.”

Chú thích:

[17] Lần đầu bé nói: “I want a fuckin knife!” và lần sau nói: “I want a fork and knife!” Sự gần nhau về cách phát âm giũa “fuckin” và “fork and” khiến mẹ bé tưởng hai vợ chồng chị nghe nhầm.

[18] Tác giả chơi chữ. Nguyên văn Micah nhắn là: I vindalook forward to it, nối chữ vindaloo (một món ăn cà ri đặc biệt cay của Ấn) với chữ look trong look forward (nóng lòng chờ đợi).

[19] Một cảnh tượng đáng nhớ trong The Silence of the Lambs là khi Hannibal cành cáo nữ chính Clarice Starling đừng nên ép hắn với những câu hỏi của cô. Hán kể khi một người điều tra “làm hắn phát chán”, hắn đã “ăn gan của anh ta với ít đậu tằm và một chai vang Chianti hảo hạng.”

[20] Joseph McCarthy là chính trị gia người Mỹ, gương mặt tiêu biểu trong thời kỳ căng thẳng của Chiến tranh Lạnh, ông đã có nhiều tuyên bố gây hoang mang, lo sợ, bị thượng viện chỉ trích. Thuật ngữ “chủ nghĩa McCarthy” sau này được dùng để chỉ những lời buộc tội mị dân, thiếu suy nghĩ và vô căn cứ.

« Lùi
Tiến »