Khu Ginza, Tokyo.
Trên khu vực đắt đỏ có tiếng “một dấu chân tương đương một tháng tiền lương của quan chức chính phủ cấp cao” này, Ito-ya, một trong các thành viên của câu lạc bộ các cửa hiệu trăm năm tuổi, trông hết sức nghiêm trang. Logo hình chiếc ghim kẹp tài liệu đỏ rực bắt mắt trông rất nổi bật trên con phố rực rỡ ánh đèn, tăng thêm vài phần yên tĩnh cho khu phố ăn chơi đốt tiền này.
Cửa hiệu cao chín tầng, có hơn trăm ngàn chủng loại văn phòng phẩm, không thiếu thứ gì. Quy mô đồ sộ khiến cho Ito-ya được mệnh danh là “viện bảo tàng giấy” , thậm chí các fan truyện tranh Nhật Bản cũng phải công nhận, “không có dụng cụ vẽ của Ito-ya thì không có Manga”.
Ogawa Seiko hài lòng xách túi dụng cụ vẽ mới mua đi vào thang máy, bấm nút xuống bãi đỗ xe. Là tác giả truyện tranh mới vào nghề, vừa giành được giải thưởng tác giả mới xuất sắc nhất trong giải thưởng văn hoá Osamu Tezuka, nên cô cũng đủ tư cách và vốn liếng để tới đây mua những dụng cụ vẽ cao cấp giá đắt khủng khiếp.
Sự thành công khiến cô hân hoan, nên cô không để ý rằng cửa hàng tuy tấp nập người mua nhưng lại chỉ có một mình cô đi thang máy.
Cho tới khi thang máy bắt đầu chạy, phát ra tiếng ken két do dây cáp cọ vào trục, Seiko vốn mắc hội chứng sợ hãi không gian hẹp mức độ nhẹ mới phát hiện ra sự việc bất thường.
Rõ ràng vừa nãy có rất nhiều người đi về phía thang máy, sao lại chẳng có ai? Seiko băn khoăn ngẩng đầu nhìn cánh của kim loại sáng bóng như gương, phản chiếu hình bóng gầy gầy của cô, mớ dụng cụ vẽ ôm khư khư trước ngực như đang thủ thế trước cú tấn công của thứ gì đó.
Bảng hiệu hiển thị tầng tám, cánh của âm thầm trượt về hai phía, bên ngoài trống trơn không một bóng người. Càng lạ hơn nữa là rõ ràng chưa tới giờ đóng cửa, nhưng tầng tám đã tắt điện tối om. Hơi lạnh ập thẳng vào khiến Seiko rùng mình ớn lạnh, cảm giác từng sợi chân lông đều dựng đứng lên. Ánh sáng yếu ớt trong thang máy chiếu ra chênh chếch, khiến cho bên ngoài trông càng đen ngòm đáng sợ.
“Chẳng lẽ gặp ma?” Là tác giả truyện tranh, Seiko đã từng dùng trí tưởng tượng phong phú để khắc hoạ ra rất nhiều tình tiết ma mãnh. Giờ cả tầng nhà rộng lớn tĩnh mịch chỉ có một mình cô, trong đầu cô lập tức tưởng tượng ra đủ thứ đáng sợ. Cô vội vàng ấn nút đóng cửa, nhưng thang máy cứ như đã hỏng hóc ở đâu, nhất quyết không chịu khép vào.
Đúng lúc cô đang định bấm nút sự cố, thì toàn bộ đèn tầng 8 đồng loạt bật sáng. Ánh sáng mạnh khiến cô chói mắt, nước mắt ứa ra. Cô loáng thoáng nhìn thấy mọi người vẫn đang nhộn nhịp chọn mua văn phòng phẩm, còn nghe cả tiếng người ta bàn bạc sôi nổi với nhau...
“Chẳng lẽ vừa rồi là ảo giác? Chắc tại gần đây mệt mỏi quá! Giao xong bản thảo lần này, sẽ phải dành ra vài ngày để nghỉ ngơi cho tử tế mới được!” Seiko vuốt ngực, vẫn còn chưa hết sợ.
Cửa thang máy cũng đã đóng lại bình thường, Seiko lùi lại mấy bước, dựa sát vào vách trong thang máy. Qua khe cửa hẹp dần, cô bỗng cảm thấy những người đang mua sắm trông hơi bất thường, nhưng bất thường ở chỗ nào, cô lại không nói ra được. Đến khi chỉ còn sót lại một khe hở bé xíu, một bàn tay gầy đét và trắng bệch bỗng thọc vào.
Cửa thang máy lại mở ra.
Sự thể đột ngột khiến cho thần kinh căng thẳng của Seiko không chịu đựng thêm được nữa, cô buột miệng hét toáng lên.
Một phụ nữ bế con đúng ngày ra trước của thang máy, đứa bé khóc ầm lên vì sợ. Seiko trấn tĩnh lại, xấu hổ cúi rạp người xin lỗi: “Xin lỗi chị!
Bởi vì tôi mắc hội chứng sợ thang máy.”
Người mẹ mỉm cười gật đầu tỏ ý thông cảm. Chị ta khẽ hát một khúc dân ca, đứa trẻ nhanh chóng nín khóc. Hình ảnh này khiến Seiko cảm thấy ấm lòng, nghĩ lại phản ứng của mình hồi nãy, thật là thất thố.
Người mẹ khẽ hỏi: “Trông cô quen lắm, hình như tôi đã gặp cô ở đâu rồi thì phải. Cô là hoạ sĩ truyện tranh phải không?”
Seiko nghe vậy thì có chút tự hào, bèn kể ra những tác phẩm của mình. Người mẹ mắt vụt sáng: “Con trai tôi thích truyện của cô lắm, cô có thể ký tặng tôi một chữ được không?” Nói rồi đặt ngay đứa bé xuống đất, lấy từ trong túi ra một cuốn sổ tay.
Hành động này khiến Seiko hơi khó chịu, cô miễn cưỡng ký tên lên cuốn sổ người mẹ chìa ra.
“Cuốn sổ tay cũ rích thế này, cứ như từ thế kỷ trước ấy, chắc gia cảnh cũng chẳng ra sao”. Seiko thầm nghĩ, trên mặt mỉm một nụ cười xã giao.
Người mẹ cẩn thận cất cuốn sổ đi rồi lại bế đứa bé lên. Mắt đứa bé mở to, đôi mắt đen như than nhìn Seiko không chớp.
Seiko thấy nó đáng yêu liền đưa tay vuốt khẽ lên khuôn mặt nhỏ, trắng trẻo của đứa bé.
Cảm giác ở đầu ngón tay lạnh ngắt, cứng đờ, hoàn toàn không thấy hơi ấm, cứ như cô vừa sờ vào một miếng nhựa. Seiko ngạc nhiên nhìn kỹ lại, phát hiện thứ chị kia đang bế trong tay là một con búp bê hình người.
Nước da bằng silicon giống y như thật, nhưng con người bằng nhựa cứng thì hoàn toàn không có sức sống, hai bên khoé miệng có hai rãnh thẳng rất nhỏ, có thể khiến cái miệng há ra ngậm vào.
Con búp bê lại khóc lên oe oe. Người mẹ vội dỗ dành: “Taro ngoan, về nhà mẹ làm bánh nếp ngon cho con ăn.” Seiko kinh hãi. Chẳng lẽ chị ta bị tâm thần, hay con trai chết rồi nên tưởng lầm con búp bê là con mình?
Những búp bê thì làm sao biết khóc?
Nỗi sợ hãi khiến máu cô như đông cứng, dạ dày có thắt lại đau quặn.
Rất nhanh, thang máy đã xuống tới tầng một, cánh của trượt mở, người mẹ đi ra khỏi thang máy, đột nhiên lại quay người lại, cúi rạp người cảm ơn Seiko, lúc này đang mặt mũi tái nhợt tựa sát vào vách trong thang máy: “Cảm ơn, làm phiền mọi người quá!”
Một khúc cánh tay đen gầy như than củi thò ra khỏi tã, vẫy tay tạm biệt cô.
Tình cảnh này khiến cô suýt chút nữa chết ngất vì khiếp sợ.
Người mẹ bế con búp bê đã biến mất trong tầm mắt của Seiko. Cô lúc này hai chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống sàn thang máy. Cô không còn dám đi tiếp xuống tầng hầm lấy xe nữa. Khoảng không gian nhỏ hẹp vẫn khiến cô sợ hãi, giờ đây lại là nơi khiến cô cảm thấy an toàn nhất.
Lúc này cô đã hiểu ra, những người trên tầng tám vừa nãy bất thường ở chỗ nào.
Khi bọn họ đi lại, hai chân không hề bước, mà giống như trôi bồng bềnh trên mặt đất...
Bài dân ca người mẹ vừa hát, giờ cô cũng đã nhớ ra, đây là khúc hát đưa tang mà người nhà quê thường hát trong đám ma. Và nhớ đến câu cuối cùng của người mẹ, cô lại càng mất hồn mất vía:
“Cảm ơn, làm phiền mọi người quá.”
Trong thang máy rõ ràng chỉ có một mình cô, tại sao chị ta lại nói là “mọi người” ?
Lẽ nào, còn có ai khác mà cô không nhìn thấy?
Đèn thang máy bỗng tắt phụt, hai cánh cửa sập lại, từ bên trong vọng ra một tiếng thét yếu ớt.
❀ 2 ❀
“Nakamata, muộn thế này còn tới đây, không sợ gặp ma à?”
Morikawa làu bàu hỏi, nhưng vẫn hăng hái đi vào cửa hàng Ito-ya.
“Morikawa, nghe nói là tới đêm khuya, các tác giá truyện tranh nổi tiếng sẽ đeo khẩu trang tới cửa hàng Ito-ya mua dụng cụ vẽ tranh. Khéo lại gặp được Aoyama Gosho ở đây đấy! Tớ rất muốn biết kết cục của truyện Conan thế nào. Với lại ở nông thôn mới có ma, chỗ này thì ma ở đâu ra?”
“Tớ thì chỉ mong gặp được Miyazaki Hayao, ước gì ông ấy tặng cho tớ một cô bạn xinh đẹp như Chihiro thì tốt biết mấy.
“Đợi chúng ta lớn hơn chút nữa, chúng ta sẽ có thể thu thập ngọc rồng, gọi rồng thần ban điều ước cho chúng ta!”
Hai đứa trẻ vừa trò chuyện vừa bấm nút thang máy.
Cửa thang máy mở ra. Một cô gái xinh đẹp nhỏ nhắn ôm khư khư mớ dụng cụ vẽ đắt tiền trong lòng, tựa vào tận góc thang máy, mái tóc xõa dài che khuất mặt, lờ mờ nhìn thấy cô ta đeo khẩu trang hình thuỷ thủ mặt trăng.
Nakamata và Morikawa nhìn nhau, thầm nghĩ khéo đây lại là một tác giả truyện tranh nổi tiếng nào đó cũng nên, bởi vậy đều mở to mắt nhìn kỹ.
Đột nhiên, cô gái ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp nheo tít lại trong một nụ cười, cất giọng dịu dàng hỏi: “Cô có đẹp không?”
“Đẹp...” Nakamata cảm giác đôi mắt cô ta giống như hai cơn lốc xoáy, hút linh hồn cậu vào trong.
“Cô có đẹp không?” Cô gái thấy Morikawa không trả lời, thì lại hỏi.
Morikawa bất giác run rẩy, cảm thấy cô ta có gì đó rất quái dị, nên miệng lưỡi cứng lại không thốt lên nổi một lời.
“Cô có đẹp không?” Cô ta giận dữ gầm lên, ánh mắt lóe lên những tia hung hãn.
“Đẹp... đẹp...” Morikawa lắp bắp, tay níu chặt lấy áo Nakamata.
Nhưng Nakamata cứ đứng đờ ra như mất hồn.
“Các cháu ngoan lắm.” Cô gái phá lên cười khanh khách, tiếng cười từ sau lớp khẩu trang nghe thật ma mị.
Morikawa thở phào, thầm nghĩ cô kia chắc chẳng phải tác giả truyện tranh, khéo là người thần kinh cũng nên.
Cô gái đưa bàn tay lên tai, chầm chậm tháo quai đeo khẩu trang xuống: “Vậy thế này có đẹp không?”
❀ 3 ❀
Dòng người mua sắm, dạo phố, chụp ảnh trên con phố trung tâm khu Ginza ngạc nhiên phát hiện ra, Ginza vốn được mệnh danh là thành phố không bao giờ ngủ, lại có một toà nhà đột nhiên mất điện.
Và cái logo hình ghim kẹp tài liệu khổng lồ màu đỏ trở nên bắt mắt đến lạ lùng trong bóng tối, tấm biển “Ito-ya” giống như ngọn lửa ma trơi mỗi lúc một tối dần, cuối cùng mất đi khí thế, chớp nháy hấp hối thêm vài cái nữa rồi tắt phụt.
Còi xe cảnh sát rú lên chói tai trong khu phố, xé toạc ra một con đường từ trong đám đông, tiếp đó tiếng lốp xe ma sát với mặt đường ken két nghe mà rợn tóc gáy. Bốn chiếc xe cảnh sát bít bùng đỗ xịch trước cửa Ito-ya. Cảnh sát rào rào nhảy xuống, chăng dây cảnh giới, chia ra xung quanh bảo vệ hiện trường nghiêm ngặt.
Mất điện mà cũng kinh động đến cảnh sát sao?
Phóng viên săn ảnh trên phố lập tức đánh hơi được nơi này đã xảy ra chuyện lớn, đua nhau xách máy ảnh chạy lại, đèn flash chớp loé không ngừng. Chiếc xe cảnh sát cuối cùng mở cửa, từ bên trong bước ra một ông già tuổi chừng năm mươi, vóc dáng thấp lùn quắc thước, sắc mặt giận dữ. Nhưng lạ là ở chỗ ông ta không mặc đồng phục cảnh sát mà mặc tấm áo kimono kiểu cũ, vạt trước dính một mảng màu đỏ loà trong vô cùng rùng rợn.
Bước xuống sau ông là một nam một nữ, lại càng khiến người ta kinh ngạc hơn nữa.
Người thanh niên cao khoảng mét tám, thân hình gầy gò bọc kín trong bộ quần áo đen. Nếu không phải là cái mũi hơi khoằm thì trông chẳng khác nào diễn viên nổi tiếng Takuya Kimura thời trẻ, tóc mái để dài hớt chéo che khuất hẳn mắt trái, sắc mặt trắng bệch lạnh lẽo như bằng, khiến người ta nhìn vào cảm thấy rất khó chịu. Cô gái đeo kính không gọng, mái tóc gợn sóng màu nâu nhạt hờ hững rủ xuống trước ngực, khuôn mặt đẹp đến hoàn hảo, cặp chân thon dài thẳng tắp.
Ba con người lạ lùng này đúng cùng một chỗ càng khiến cho đám đông thêm tò mò. Ông già khinh khỉnh liếc nhìn những ánh mắt hiếu kỳ, “hùm” một tiếng rồi nói: “Anh Kuroba, xử lý việc này đi.” Nói xong, quay đầu đi thẳng vào Ito-ya.
Người thanh niên áo đen dừng lại, nghiêm trang đưa mắt nhìn những người đứng ở bên ngoài vòng dây cảnh giới một lượt, rồi mới cùng cô gái chân dài đi vào trong.
❀ 4 ❀
“Khốn kiếp!” Okawa Yuji giận dữ đập bàn. “Hôm nay ai trực ban?
Tại sao lại để xảy ra chuyện thế này? Thật là nhục nhã!”
Hai nhân viên bán hàng của Ito-ya đúng cúi gằm mặt trước cửa, liên tục khom lưng nói: “Xảy ra chuyện này là lỗi của chúng tôi. Xin ngài cứ trách phạt chúng tôi!”
Okawa Yuji lau vết bẩn trên ngực: “Đây là rượu Lafite từ năm 1974
đấy, ta thèm lâu lắm rồi! Thế mà đổ tung toé thế này đây!”
Cô gái được phì cười thành tiếng, thấy Okawa Yuji giận dữ trừng mắt nhìn, cô liền le lưỡi nói: “Thưa sếp, cháu đi khám nghiệm tử thi ngay đây.”
“Ừm!” Okawa Yuji có vẻ cũng bó tay trước cô gái chân dài. “Anh Kuroba đi cùng với Tsukino. Đảm bảo an toàn đấy.”
Tsukino Kiyoe bĩu môi: “Cháu không thích làm việc cùng một kẻ vô cảm đâu!”
Kuroba mặt lạnh bằng đi trước, Tsukino đành phải miễn cưỡng xách túi khám nghiệm tử thi lên, huỳnh huỵch đi ra khỏi phòng.
“Báo cáo đi!” Okawa Yuji thở hắt ra, chán nản ngồi phịch xuống ghế.
“Tại sao hôm nay nơi này lại trở thành chỗ trú ngụ của ác quỷ thế: Chiếc ghim màu đỏ đã mất hiệu lực rồi sao? Đó chính là tác phẩm kiệt xuất nhất từ hậu duệ của đại sư phong thuỷ Abe Seimei đấy!”
“Chiếc ghim màu đỏ đã mất hiệu lực rồi.” Người vệ sĩ cải trang làm nhân viên bán hàng cầm điều khiển lên, bật chiếc ti vi cỡ lớn treo trên tường. “Đây là dữ liệu trích xuất từ camera giám sát. Phát hiện ra chiếc ghim mất hiệu lực, chúng tôi lập tức thông báo ngừng kinh doanh để sửa chữa, nhưng do sơ tán người mua hàng quá vội vàng, vẫn để cho hai cậu bé lọt vào, gây ra hậu quả nghiêm trọng.”
Okawa Yuji không quan tâm tới lời giải thích của vệ sĩ, chăm chú nhìn vào dữ liệu camera giám sát.
Trên màn hình, trong đám đông ồn ào huyên náo, lờ mờ thấy mấy bóng người nước da trắng bệch, môi đỏ chót, mắt vàng ệch lắc lư đi xuyên qua cơ thể khách hàng tiến ra phía cửa. Những khách hàng bị chúng xuyên qua đều rùng mình ớn lạnh, dừng lại ngơ ngác.
Đương nhiên, để thấy được những hình ảnh này, camera của họ không phải là loại bình thường. Nhật Bản sở hữu những công nghệ vượt bậc, chế tạo được loại máy quay phát hiện linh hồn cũng chẳng phải chuyện quá ngạc nhiên. Mười tấm ảnh linh hồn nổi tiếng thế giới đều được chụp bởi những thiết bị quay phim chụp ảnh sản xuất từ Nhật Bản.
Số lượng các bóng trắng trong khung hình mỗi lúc một nhiều, có người mẹ ôm đứa con búp bê, có bạch cốt tinh trơ khung xương trắng, tất cả đều đổ dồn về phía cửa. Okawa Yuji đột nhiên nhảy dựng dậy, giằng lấy điều khiển, bấm nút tạm dừng.
Ở sát khung hình, một người đàn ông ngoại quốc với mái tóc vàng kim, vóc dáng cao lớn ngửa đầu nhìn về phía camera giấu kín, mim một nụ cười ma quái, đưa tay làm từ thế bắn súng, miệng “pằng” một tiếng, làm bộ bắn vào camera, rồi lại đặt ngón trỏ lên môi thổi khẽ...
Hình ảnh lập tức trở nên nhiễu loạn.
“Chính vào thời điểm này, vật trấn đã bị vô hiệu.” Vệ sĩ khẽ nói.
Okawa Yuji tua lại đoạn video, xem đi xem lại mấy lần, sắc mặt càng lúc càng tái xanh tái mét.
Rắc! Chiếc điều khiển đã bị bóp nát trong tay Okawa Yuji. “Jack, nghi phạm của vụ án hút xác ở trung tâm thẩm mỹ Kami tại Kanagawa!” Okawa Yuji gầm lên. “Ta nhất định phải bắt được hắn!”
Hai vệ sĩ đưa mắt nhìn nhau. Đúng lúc đó, trong phòng chúa xác ngay bên cạnh vọng lại tiếng kêu rú kinh hoàng của Tsukino Kiyoe.
❀ 5 ❀
Okawa Yuji xông vào phòng chứa xác tạm thời. Nằm trên bàn giải phẫu tử thi là một thi thể phụ nữ đã đượC giải phẫu, vết mổ chạy thẳng tắp từ cổ xuống bụng, hai mép thịt banh sang hai bên, phơi ra hai mảng xương sườn máu me. Hai khoé miệng của nạn nhân bị rạch tới tận mang tai, vết rách máu thịt bầy nhầy, gân cơ lẫn lộn.
Tsukino Kiyoe tay cầm dao mổ, ngồi thu lu trong góc tường run rẩy, còn Kuroba đứng đấy, mặt mũi tỉnh queo.
Okawa Yuji tiến lại gần thi thể, mùi hôi thối bốc lên khủng khiếp khiến ông phải bịt mũi lại. Ông cúi xuống sát vết mổ, quan sát nội tạng.
Vệ sĩ cũng theo ông vào, vừa nhìn thấy cảnh này đã hồn vía lên mây, cắm đầu chạy vội ra ngoài nôn oẹ.
Nội tạng của người phụ nữ rất hoàn chỉnh, không bị tổn thương, nhưng Okawa Yuji phát hiện ra bề mặt tim và phối xuất hiện hai khuôn mặt kinh hãi của trẻ con. Ông thận trọng đưa tay vạch miệng thi thể, kéo lưỡi ra, trên mặt lưỡi quả nhiên cũng có một bộ mặt, trông thanh tú như của một cô gái.
“Đâu có gì đáng kinh hãi, chỉ là dấu hiệu cho thấy người đàn bà bị rạch miệng vừa nuốt chửng người ta thôi mà!” Okawa Yuji nói. “Tsukino, sao cô phải hoảng hốt đến thế?”
Tsukino Kiyoe chỉ vào cái xác, lắp bắp không nên lời. “Đây không phải là khuôn mặt của thi thể, mà là sau gáy.” Kuroba bình thản đáp.
Okawa Yuji ngây ra một thoáng, rồi nhanh chóng lật ngược cái xác lại. Bên dưới mái tóc dài rối bù, lờ mờ nhìn thấy còn một khuôn mặt nữa.
Bàn tay Okawa Yuji khựng lại một thoáng, rồi mới do dự vạch tóc ra.
Khuôn mặt này méo xệch vì kinh hãi cực độ, hai con mắt trợn trừng như muốn bật khỏi hốc mắt, miệng há hốc như vẫn đang gào rú tuyệt vọng.
“Ogawa Seiko, tác giả truyện tranh mới nổi.” Kuroba giải thích.
“Khốn nạn!” Okawa Yuji giận dữ kêu lên. “Ta còn đang đợi tác phẩm tiếp theo của cô ấy!”
Kuroba rút từ trong túi ra chiếc máy tính bảng, trượt vuốt nhoay nhoáy: “Nhưng tôi cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy. Theo thông tin mới nhận được, chiều hôm qua, Ogawa Seiko đã cùng một người đàn ông ngoại quốc có ngoại hình rất giống Jack cùng thuê phòng ba tiếng đồng hồ ở một khách sạn trong khu Ginza.”
“Nói tiếp đi!” Okawa Yuji chắp tay sau lưng giục.
Tsukino Kiyoe chợt nói chen vào: “Theo như nguồn tin đã biết, trước đây Jack từng làm chuyên viên tư vấn tâm lý cho đại học Chiang Mai, Thái Lan, hắn có khả năng thôi miên cực mạnh. Cho nên... cho nên...”
“Đừng có lãng phí thời gian vào việc lắp bắp nữa!”
Tsukino Kiyoe đằng hắng: “Cháu suy đoán rằng, Jack đã lợi dụng thuật thôi miên để tác động lên Ogawa Seiko, khiến cô ấy ngộ nhận về bản ngã, lầm tưởng rằng mình chính là người đàn bà bị rạch miệng, trong nỗi sợ hãi cực độ, tinh thần mất kiểm soát, đã hành xử giống như người đàn bà bị rạch miệng trong truyền thuyết!”
“Khi Ogawa Seiko đi vào Ito-ya, những hồn ma chưa hề xuất hiện.
Qua quan sát dữ liệu camera trong thang máy, có vẻ như cô ấy đã lạc vào một thế giới khác. Nhìn vào một chuỗi những cử chỉ và phản ứng kỳ quặc của cô, và cả hành động lảm nhảm một mình như đang trò chuyện với ai, chứng tỏ cô ấy đã ở trong trạng thái bị thôi miên hoàn toàn. Chỉ có một điểm cháu chưa hiểu lắm...”
“Điểm gì?” Okawa Yuji dường như đã sực nhớ ra, vội nhìn ngày tháng trên đồng hồ đeo tay.
“Jack làm như vậy có mục đích gì?”
“Có lẽ...” Kuroba thọc hai tay vào túi áo, “hắn chỉ chơi cho vui thôi.”
“Giống như anh hồi tôi mới quen sao? Kuroba Desu.” Okawa Yuji khẽ cười.
“Tôi là vì tìm anh trai,” trong mắt Kuroba Desu loé lên một tia đau khổ, “nên mới phải làm vậy để thu hút sự chú ý của các ông.”
Đoạn đối thoại lạ lùng của hai người khiến Tsukino Kiyoe ngơ ngác, mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn họ.
Okawa Yuji lại hỏi: “Jack đã làm gì ở Thái Lan? Có điều tra ra được không? Có tư liệu gì không?”
“Việc này thì cháu không rõ lắm, nhưng cháu có quen một người bạn trên facebook, hình như đang ở Thái Lan thì phải.” Mặt Tsukino Kiyoe đỏ bừng.
“Ồ?” Okawa Yuji không chú ý tới thái độ của Tsukino. “Thầy âm dương giờ cũng chơi facebook cơ à?”
Tsukino nghiêm túc cúi rạp người: “Xin lỗi, lúc rảnh rỗi cháu hay lên facebook, thấy anh ta post một tấm ảnh khá là ma quái, cháu thấy hứng thú nên vào kết bạn. Anh ấy tên là Nguyệt Bính, am hiểu cổ thuật, rất rành phong thuỷ, ngũ hành, bát quái, cũng biết đôi chút về nhân tướng học...”
Okawa Yuji nhìn sang Kuroba, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Liên hệ với người này, gửi tư liệu cho anh ta.” Okawa Yuji lắc đầu rầu rĩ, chỉ vào thi thể của Ogawa Seiko. “Đêm nay là đêm linh hồn trở về. Tuy ta không biết gã ngoại quốc kia định làm gì, nhưng dám hành động phô trương như thế, tuyệt đối không thể xem thường.”
“Nguyệt Bính còn có một người bạn thân,” Tsukino lại chen ngang, “có nên mời luôn tới không? Nhưng anh ta chẳng biết gì cả, sợ sẽ hơi phiền.”
“Ồ! Kuroba, anh ra ngoài trước, tôi có chuyện muốn nói riêng với Kiyoe.” Okawa Yuji vội xua xua tay. Kuroba mặt lạnh như tiền đi ra khỏi phòng, Okawa Yuji nhìn theo, mắt bỗng đỏ sọng...