Những Vụ Án Trên Thế Giới

Lượt đọc: 6730 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298
Tiến »
Chương 194
vụ án oan kinh điển lịch sử trung quốc: €�người chết’ sống lại giải oan cho tử tù.

❊ ❊ ❊

Tháng 4/1987, người dân Ma Dương, huyện tự trị dân tộc thuộc Hoài Hóa, tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc xôn xao vì một sự kiện gây chấn động. Teng Xingshan (Đằng Hưng Thiện), gã trai bán thịt lợn hiền lành có tiếng trong vùng bị cảnh sát bắt vì tội giết người.

Hưng Thiện khi đó bị tình nghi là sát nhân đã giết hại một cô gái có tên Shi Xiaorong (Thi Tiêu Vinh). Tiêu Vinh là nhân viên phục vụ tại một khách sạn ở Ma Dương, một trong những mối quen mà Hưng Thiện thường cung cấp thịt lợn trong suốt 1 năm qua.

Một tháng trước ngày Hưng Thiện bị bắt, người nhà Tiêu Vinh có đơn trình báo về sự mất tích của cô lên chính quyền địa phương. Đầu tháng 4/1987, một thi thể phụ nữ bị chặt chân tay được tìm thấy ở sông Ma Dương.

Cảnh sát Ma Dương đã liên kết sự kiện Tiêu Vinh mất tích với xác chết trôi sông nêu trên và mời người nhà của Tiêu Vinh tới nhận dạng. Chị của Tiêu Vinh khẳng định đấy chính là thi thể của Tiêu Vinh. Ba ngày sau, Hưng Thiện bị bắt vì theo nhận định ban đầu của cảnh sát, anh là nghi can số 1.

Tại sao Hưng Thiện lại bị coi là kẻ tình nghi đầu tiên trong cái chết của Tiêu Vinh. Có hai lý do quan trọng, tất nhiên là dưới góc nhìn của cảnh sát. Thứ nhất, Thiện và Vinh có mối liên hệ nhất định, không chỉ xoay quanh công việc giữa một người cung cấp thịt lợn cho khách sạn lớn nhất trong vùng và một nhân viên tại khách sạn đó.

Thứ hai, Cơ quan điều tra sau khi khám nghiệm tử thi nhận định rằng, những vết cắt xẻ chân tay nạn nhân cho thấy kĩ thuật điêu luyện của một “tay dao” chuyên nghiệp. Hưng Thiện, trong khi đó, lại là một người bán thịt lợn, trong một gia đình có truyền thống nghề này từ đời ông cố nội, thậm chí còn nổi tiếng trong vùng nhờ kĩ năng xẻ thịt nhanh và đẹp.

Bằng một cách nào đó, không loại trừ khả năng dùng nhục hình, cảnh sát Ma Dương đã có được lời thú tội giết Tiêu Vinh của Hưng Thiện. Bản cáo trạng đọc trước toà nêu rõ Hưng Thiện sau khi quan hệ tình dục với Tiêu Vinh, giữa hai người đã xảy ra cãi vã vì Thiện nghi Vinh trộm tiền của anh. Trong lúc nóng giận, Thiện đã dùng dao đâm chết Vinh và cắt rời chân tay cô, rồi đem thi thể ném xuống dòng Ma Dương.

Hưng Thiện sau đó bị Tòa án nhân dân Hồ Nam kết án tử hình bất chấp đơn kháng cáo của anh cùng chiến dịch kêu oan có chữ kí của hơn 300 dân làng – những người không bao giờ tin chàng thanh niên dễ mến Hưng Thiện lại là kẻ sát nhân máu lạnh. Hưng Thiện chính thức bị xử tử hình tại trường bắn Hồ Nam vào năm 1989.

Vụ án khép lại. “Kẻ thủ ác” phải đền tội. Đa số các thành viên trong đội điều tra đã phá án thành công cái chết của Tiêu Vinh sau đó đều thăng quan tiến chức. Những người tin rằng Hưng Thiện bị oan, từ những người thân trong gia đình đến dân làng ở Ma Dương, dù không phục dù đau lòng nhưng thì khi thời gian qua đi, bi kịch năm nào cũng không còn được họ nhắc lại nữa.

Nhưng quả thực Hưng Thiện đã chết oan, đã bị xử tử hình vì một tội ác khủng khiếp mà anh ta không hề có một chút liên quan nào. Nếu như Số phận của Hưng Thiện khiến anh rơi vào vòng oan trái, khiến anh phải chết trong nỗi uất hận thì Ông Trời cũng đã mở ra một con đường để anh được giải oan.

Bởi thực tế, Tiêu Vinh không hề… chết. Thi thể bị cắt rời chân tay trôi trên dòng Ma Dương cuối Xuân năm 1987 hoàn toàn không phải là Tiêu Vinh. Cô gái có tên Tiêu Vinh – mà tất cả đều nghĩ là đã chết và không ít người tin rằng bị giết bởi Hưng Thiện – đúng là đã mất tích nhưng rốt cuộc vẫn sống sờ sờ.

Năm 1993, tức 4 năm sau khi Hưng Thiện bị tử hình, Tiêu Vinh bất ngờ xuất hiện, không phải ở Ma Dương – Hồ Nam, mà là quê gốc của cô Quý Châu. Tiêu Vinh, trong lời khai của mình với cơ quan điều tra sau này, kể rằng cô bị bắt cóc vào tháng 3/1987 và bị lừa bán làm vợ cho một người đàn ông ở Sơn Đông. Vinh cũng thừa nhận cô chẳng hề biết ai có tên là Hưng Thiện cả.

Tiêu Vinh và chồng sau đó có liên quan tới một đường dây buôn bán ma túy ở Sơn Đông. Cô bị bắt cùng chồng, chịu án tù giam 3 năm. Sau khi mãn hạn tù, Tiêu Vinh trở về quê nhà ở Quý Châu. Đấy chính là lý do Tiêu Vinh bặt vô âm tín từng ấy năm.

Điều đáng ngạc nhiên nhất là ở chỗ, một Tiêu Vinh bị bắt giam vì liên quan tới đường dân buôn ma túy và một Tiêu Vinh bị giết hại xác thả trôi sông, vẫn cùng tồn tại trong hồ sơ lưu của công an hai tỉnh Sơn Đông và Hồ Nam, mà không nhân viên hữu trách nào phát hiện ra sự phi lý đó.

Phải tới năm 2004, những người thân của Hưng Thiện mới nghe phong thanh rằng Tiêu Vinh vẫn còn sống và đang ở Quý Châu. Vợ và con gái của Hưng Thiện – tên Đằng Yên sau đó đã đến nhà của Tiêu Vinh để về kể bi kịch mà gia đình họ phải gánh chịu bởi bản án tử hình oan nghiệt năm 1989.

Sau câu chuyện đẫm nước mắt giữa 3 người phụ nữ, cùng với lời hứa sẽ đứng ra làm chứng của Tiêu Vinh, cuối tháng 12/2004, Đằng Yên chính thức nộp đơn đề nghị Trung tâm hỗ trợ pháp lý thành phố Hoài Hóa, Hồ Nam nhờ giúp đỡ trong việc lật lại vụ án oan của Hưng Thiện.

Đúng nửa năm năm sau, tháng 7/2005, Toàn án Hồ Nam chính thức tuyên bố Hưng Thiện vô tội. Gia đình của tử tù chết oan này được bồi thường 666 nghìn Nhân dận tệ. Đội điều tra vụ án và Hội đồng xét xử vụ “Đằng Hưng Thiện giết Thi Tiêu Vinh” năm nào, toàn bộ đều bị kỉ luật, cách chức vụ đang đảm nhiệm vào thời điểm đó.

16 năm sau khi bị tử hình bởi một tội ác mình không hề liên quan, Hưng Thiện được giải oan. Nhưng phía sau vụ án oan của Hưng Thiện vẫn còn đó những câu hỏi lớn: Tử thi bị cắt lìa tay chân năm ấy không phải là Thi Tiêu Vinh, vậy nhân thân thực sự của cô gái xấu số này? Tại sao cô lại chết theo cách đau lòng đến vậy? Và kẻ thủ ác thực sự là ai?

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298
Tiến »