Tôi xin gửi lời chào đến các độc giả đang đọc trang sách này. Bây giờ khung cảnh xung quanh các bạn thế nào?
Chiến tranh, nạn đói, thế giới đã trở nên ra sao? Vẫn còn đó những cảnh giết chóc? Nơi nơi tràn ngập sự thù hận? Hay là đầy rẫy tiếng thở dài?
Bạn có tin vào hi vọng không? Tôi nghĩ mình vẫn tin vào hi vọng. Thế giới này vẫn có thể phục hồi, nhân loại nhất định sẽ từ bỏ vũ khí, vào một ngày nào đó.
Khi viết truyện dành cho lứa tuổi thanh thiếu niên, tôi đã muốn viết về niềm hi vọng. Vì không có gì được thai nghén từ sự tuyệt vọng cả.
Tôi luôn nghĩ như thế, và luôn đặt hi vọng vào những điều mình tin tưởng.
"Không biết thế nào là đói rét, thế nào là tái tê vì vết thương mưng mủ không ai cứu chữa, thế nào là đau đớn khi còn sống mà thịt da lên dòi thối rữa, thế nào là tuyệt vọng khi phải nhìn người khác chết đi mà mình lại chẳng làm được gì. Những cảnh ngộ đó, cậu đều chưa trải qua, lại liều lĩnh nói ra những lời hoa mĩ."
"Cậu chỉ biết tìm đường lui, nghĩ cách để bản thân không bị thương."
"Shion, ngôn từ không nên sử dụng tùy tiện như vậy. Dưới ách áp bức không nên thản nhiên như vậy. Ngay điều này mà cậu còn không hiểu, bảo tôi làm sao tin cậu đây."
Nezumi nói với Shion những lời cay độc, đồng thời chúng như mũi kim, như lưỡi dao đâm thẳng vào tim tôi.
Đúng vậy, tôi cảm giác bản thân mình sống đến tận bây giờ nhưng chẳng biết gì cả, cũng không muốn đi tìm hiểu. Tôi không ốm đau, không cần lo lắng thức ăn cho ngày mai, hoàn toàn không cảm nhận được nguy hiểm do tên lửa hoặc động đất gây ra, đây chính là cuộc sống của tôi. Tôi tha thiết yêu quý cuộc sống an ổn nhưng hơi đơn điệu này. Tuy chẳng phải điều gì sai trái, nhưng hễ vén bề mặt cuộc sống bình yên ấy lên, tôi lại thấy mối quan hệ nhân quả giữa chiến tranh và nạn đói trên thế giới.
Con người và đất nước của họ có liên quan đến nhau, các quốc gia thì liên kết với thế giới như một đường ray, chúng không thể tách rời. Cuối cùng tôi đã nhận ra quy luật đó. Nên tôi viết bộ truyện này, để cùng Shion thử tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Chúng tôi mở rộng lòng mình, kể lại bằng cả hân hoan và đau đớn những non nớt vụng dại trong quá trình tiếp xúc ấy.
Nhưng thật ra, trong quá trình sáng tác, có nhiều lúc tôi cảm thấy mình không thể hóa thân thành Shion. Tôi không thể giống như cậu ấy, toàn tâm toàn ý với thế giới, chân thành với người khác, thẳng thắn nói lên suy nghĩ của mình. Tôi sợ mình sẽ tổn thương, cũng sợ tự mình gạt mình, tôi không thể tha thiết được như cậu ấy.
Tuy hiện tại tôi đã viết nên câu chuyện này, nhưng chẳng hiểu sao việc hoàn thành tác phẩm lại khiến tôi có cảm giác thất bại hơn là thành tựu.
Thực xin lỗi, tôi đã nói lời không đâu rồi. Người tìm đường lui lúc nào cũng trở nên lắm lời và hay than phiền.
Tóm lại, câu chuyện này chỉ mới bắt đầu. Tôi chân thành mong các bạn độc giả có thể cảm nhận từng bước đi của Shion và Nezumi cùng câu chuyện mà họ mở ra.
Sau này họ sẽ gặp phải cảnh ngộ như thế nào, tôi cũng không biết. Không phải do tôi cố ý không nói, mà thật sự không thể đoán trước.
Duy có điều, tôi sẽ không để Shion trở thành người chỉ biết nói lý lẽ suông; đồng thời, sẽ không để Nezumi trở thành người theo chủ nghĩa cực đoan, hoàn toàn mất đi hi vọng. Cho nên tôi phải làm sao đây? Nếu họ tiếp tục sống, vậy họ phải làm gì để tránh được viễn cảnh "sẽ có một ngày trở thành kẻ thù" mà Nezumi đã nói? Không thể quá hư cấu, tôi muốn bản thân mình phải tỏ tường sự thật, tự mình suy xét. Tôi phải đặt trọng tâm ở bộ máy chính quyền xấu xí, con người yếu ớt, cùng với sự giả nhân giả nghĩa, nhất định không thể đi lệch được.
Kế tiếp, ở đoạn kết của truyện, tôi còn muốn tôn lên niềm hi vọng. Không chỉ là những lời sáo rỗng. Xem như tôi đang tự đánh một ván bài, tuy vẫn chưa quen tay lắm, nhưng tôi vẫn muốn mình trở thành một tác giả có thể vẽ nên niềm hi vọng.
Tôi không đủ tự tin, vì tôi biết rõ bản thân thiếu năng lực. Nhưng, tôi cho rằng mình chỉ có thể lựa chọn con đường đấu tranh cùng với các bạn trẻ.
Người luôn thách thức, lại luôn giúp đỡ để tôi tiến bộ từng ngày là anh Yamakage Yoshikatsu của ban biên tập, tôi muốn gửi đến anh lời cảm ơn với tấm lòng kính trọng, đồng thời, tôi cũng muốn khóc lóc kể lể với anh ấy rằng "Công việc này quả thật vất vả". Anh ấy nhất định sẽ trả lời tôi, "Ở đâu mà có công việc dễ dàng chứ! Cô là người chuyên nghiệp, đừng để cho Nezumi và Shion chê cười cô, được rồi, hãy phấn chấn lên."
Cuối cùng, từ đáy lòng tôi muốn gửi lời cảm ơn vô cùng đến anh Kageyama Toru, người đã vẽ ra một No.6 vừa chân thật, vừa hư ảo, vượt xa trí tưởng tượng của tôi.