No.6

Lượt đọc: 1088 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Ngày thứ nhất và thứ hai, mỗi người chúng ta đều hướng về tổ quốc. Sang ngày thứ ba, thứ tư, chúng ta chỉ nhớ châu lục. Đến ngày thứ năm, còn mỗi địa cầu trong kí ức.

- Sultan bin Salman Al Saud

Sau khi Shion đọc xong quyển truyện cổ tích, Karan thỏa mãn thở một hơi dài.

"Thú vị thật."

Rico hừ mũi một cái, sờ vào dải băng quấn quanh cổ, phàn nàn.

"Câu chuyện về con thỏ không hay gì hết."

"Vậy Rico muốn nghe chuyện như thế nào?"

"Để em nghĩ đã. Em muốn nghe một câu chuyện về bánh mì, về bát canh nóng và cả khoai lang chiên."

Karan gật đầu nhìn Shion.

"Lúc nào em ấy cũng đói bụng, Rico nhanh đói lắm."

"Chờ một lát, anh đi xem có canh không."

Hình như còn canh thì phải? Có đủ cho Rico đang đói bụng một bát không nhỉ?

Karan vội đứng dậy.

"Không cần đâu anh, bọn em về nhà đây."

Cô bé đứng dậy kéo tay cậu em trai đi về phía cửa. Đột nhiên, cô bé quay đầu lại, nhỏ giọng nói.

"Cảm ơn anh đã đọc sách cho chúng em nghe."

"Không có chi."

"Ngày mai chúng em lại đến được không?"

"Được chứ."

"Thật tốt quá."

Karan nhoẻn miệng cười, kéo Rico ra ngoài. Bên chồng sách, Nezumi đang vươn vai.

"Cậu vẫn ngốc như cũ."

"Ngốc? Tôi ư?"

"Ngốc đến mức ngay cả bản thân mình cũng không nhận ra, không biết là có từ nào chỉ những người như cậu không?"

Nezumi đứng dậy, lấy tấm vải choàng siêu sợi quấn quanh cổ.

"Cậu định giúp lũ trẻ bằng cách lấy canh thừa cho chúng ăn à?"

"Vậy là ngốc sao?"

"Chúng nó đến đây là để nghe cậu đọc sách, chứ không phải xin bố thí thức ăn. Nếu cậu tự tin từ nay về sau dứt khoát không để Rico phải đói nữa thì đi một nhẽ, nhưng nếu cậu chỉ có thể cho nó ăn khi còn canh thừa, thì cậu định làm sao khi nó đói mà cậu hết canh? Đã không đủ khả năng, chỉ đắp điếm được chăng hay chớ thì tốt nhất dừng ngay từ đầu. Đến Karan còn hiểu điều đó. Con bé vừa thông minh vừa tự trọng. Cậu xem, không phải nó đã từ chối đấy ư?"

Shion ngồi bần thần trên ghế. Lời Nezumi luôn khiến cậu đau đớn như lột da. Từng lớp, từng lớp, lột bỏ sự ngu xuẩn, ngạo mạn và vô tâm của cậu. Sau khi lớp vỏ giả tạo bị bóc đi, phơi ra bên dưới chính là cái tôi phù phiếm và kiêu ngạo. Nezumi đến trước mặt Shion, vừa đeo bao tay, vừa nói.

"Điều ngu ngốc thứ hai, cậu có muốn nghe không?"

"Ừ, cậu nói đi."

"Cậu đồng ý cho chúng ngày mai lại đến."

"Chuyện này cũng là sai sao?"

"Việc ngày mai, không ai có thể đảm bảo được."

Shion hít thật sâu.

"Ý cậu là chưa chắc ngày mai tôi còn có thể đọc sách cho chúng nghe, phải không?"

"Đúng vậy. Cậu hiểu vấn đề nhanh hơn rồi đấy. Cậu là tội phạm bị truy nã, ngày hôm qua còn la cà ở bên ngoài, bị hệ thống định vị vệ tinh tóm được cũng chẳng có gì lạ. Có khi Cục Trị an đã chuẩn bị lực lượng, bây giờ đang đến đây rồi cũng nên. Nếu vậy, đừng nói mai cậu muốn đọc sách cho chúng nghe, nếu may thì chỉ bị nhốt vào phòng biệt giam, nếu xui xẻo thì chẳng kịp mở miệng đã chết rồi."

Shion nhìn Nezumi đã đeo xong bao tay. Dù miệng đang nói những lời cay nghiệt, động tác của Nezumi vẫn rất tao nhã. Nếu có thể bắt chước, cậu cũng muốn làm thử.

"Cậu lại ngơ ngẩn tới tận đâu vậy hả?"

"A... Xin lỗi."

"Con người cậu chẳng có chút xíu cảnh giác nào cả, đến con hươu mới sinh còn mạnh mẽ hơn cậu."

"Nezumi."

"Được rồi, tôi phải đi làm đây."

"Cục Trị an quả thật muốn bắt tôi sao?"

Nezumi khựng lại.

"Nơi này rất gần với No.6, nếu muốn thì có thể bắt tôi dễ dàng. Không chỉ tôi, cậu chẳng phải cũng là VC đang lẩn trốn sao? Cậu còn ra ngoài suốt ngày nữa. Hệ thống định vị vệ tinh của No.6 lẽ ra có thể giám sát địa điểm trên quỹ đạo tĩnh rất rõ ràng."

"Ra thế. Rồi sao?"

"Nên tôi đang nghĩ, vì sao Cục Trị an lại không thật sự muốn bắt chúng ta? Chí ít là bọn họ chưa ra sức lùng sục bao giờ."

Nezumi nhún vai.

"Shion, theo cả hai nghĩa tốt và xấu thì thành phố nơi cậu sống không hứng thú với thế giới bên ngoài, chỉ quan tâm phần được lớp tường hợp kim đặc biệt bảo vệ mà thôi. West Block là một bãi rác, là nơi vứt những thứ dơ bẩn và ung nhọt. Nếu cậu là ung nhọt, có lẽ bọn họ cho rằng West Block là nơi thích hợp với cậu. Một cái nhọt loại bỏ từ cơ thể mình, đã vứt vào thùng rác rồi thì sẽ chẳng cất công chạy tới tìm lại làm gì."

"Ý của cậu là, chỉ cần tôi ở lại đây thì sẽ an toàn?*

"Tôi không biết. Có lẽ sự việc không đơn giản như vậy, nhưng ở lại đây thì tính mạng cậu được đảm bảo hơn. Cậu chẳng nói muốn sống ở đây sao? Nếu vậy, có lẽ ước mơ của cậu đã thành hiện thực."

"Chỉ đến mùa xuân thôi."

Từ đây đến mùa xuân vẫn còn thời gian. Một khi mùa xuân đến, loài ong bắt đầu hoạt động, không rõ bên trong thành phố Thánh sẽ xảy ra chuyện gì? Phải chăng sẽ ngập tràn nỗi sợ hãi do loài ong kí sinh mang lại? Trước khi mùa xuân ấm áp, trăm hoa đua nở tới, nhất định phải nghĩ cách gì đó. Trước khi mùa đông kết thúc, cậu phải tìm ra cách.

"Hiếm lắm mới xuất hiện ong ăn thịt người, cậu cứ ngồi yên thưởng thức cũng được, nhìn xem rốt cuộc No.6 sẽ biến thành thế nào, nhất định sẽ là một vở kịch hấp dẫn. Vai chính nào sẽ xuất sắc nhất? Đó là một vở bi kịch đẫm nước mắt hay một vở hài kịch cười sái quai hàm đây?"

"Mẹ tôi vẫn còn sống ở thành phố đó, tôi không thể khoanh tay bàng quan được."

"Cậu định quay về à?"

"Khi sắp sang xuân, tôi sẽ quay về một lần. Trước lúc đó, tôi muốn thử xem có cách nào làm ra huyết thanh không."

"Dùng máu của cậu hả?"

"Ừ. Đương nhiên, muốn lấy huyết thanh một trăm phần trăm thì sẽ khó khăn, nhưng, ít nhất cũng đáng để thử."

"Dù cậu là thiên tài thì ở cái nơi không có nổi một ống nghiệm hay ống tiêm này cũng làm được gì?"

"Tôi đến tìm Rikiga xin giúp đỡ, biết đâu ông ấy lấy được một ít dụng cụ cơ bản."

"Loại người đó không có tiền thì không giúp cậu đâu! Cho dù cậu là con trai của cô gái mà ông ta đã từng yêu, nếu cậu muốn ông ta giúp không công, ông ta còn lâu mới ngó ngàng đến cậu!"

"Thật sao? Nhưng mà huyết thanh nhất định phải có. Ừm, tôi sẽ nghĩ cách thuyết phục ông ấy rằng nếu thành công, có thể kiếm được một món tiền lớn..."

Nezumi vung chân. Shion và cả cái ghế cậu đang ngồi đều ngã nhào xuống đất, chồng sách cũng đổ ập, lũ chuột nhắt hoảng hốt bỏ chạy.

"Cậu làm gì vậy?"

Shion vừa định đứng dậy thì Nezumi đã dùng đầu gối chặn lên ngực cậu, tay đè nghiến vai cậu.

"Shion."

Nezumi cúi đầu nhìn Shion, ngón tay di chuyển từ vai đến yết hầu. Qua lớp găng da, Shion cảm nhận được năm đầu ngón tay đang di chuyển trên người mình. Nezumi từ từ siết tay lại.

"Cậu không phản kháng sao?"

"Ừm, phản kháng cũng vô ích."

"Bỏ cuộc nhanh như vậy, cậu không quý trọng tính mạng mình chút nào sao?"

"Làm gì có chuyện đó?"

"Cậu cho rằng tôi không thể giết cậu đúng không?"

"Ừ."

Nezumi bật cười. Gương mặt với đôi mắt màu xám sẫm, đôi môi mỏng, sống mũi cao ấy nở một nụ cười thật đẹp nhưng cũng thật lạnh lùng.

"Đừng tự đề cao mình như thế."

Trên tay Nezumi xuất hiện một con dao, cứ như làm ảo thuật.

"Bốn năm trước đã từng xảy ra việc này. Tôi đè cậu trên giường."

"Tôi vẫn còn nhớ. Khi đó tôi xông về phía cậu, nhưng cậu không những tránh được dễ dàng mà còn đè nghiến tôi xuống giường chỉ trong nháy mắt."

Đó là một đêm mưa bão. Shion còn nhớ tiếng gió thét gào cùng thân hình gầy gò nhỏ bé phát sốt trong đêm. Đã bốn năm trôi qua kể từ ngày hôm ấy.

Dù bốn năm đã trôi qua, tôi vẫn không thể và cũng không muốn đẩy cậu ra.

"Khi đó, tôi dùng thìa ăn canh, tôi từng nói nếu trong tay tôi là một con dao, chác chắn cậu sẽ chết."

"Ừ."

"Bây giờ có muốn thử không?"

Nezumi buông tay, lưỡi dao ấn vào cằm Shion.

Lạnh quá, hơi đau nữa.

"Tôi sẽ không để cậu chế tạo huyết thanh đâu."

Nezumi nói.

"Tôi không cứu cậu để cậu chế tạo huyết thanh, đừng có lo chuyện bao đồng, cậu ngoan ngoãn trốn ở đây cho tôi, chờ khi thời cơ đến."

"Thời cơ? Là lúc nào?"

"Lúc tôi hủy diệt No.6."

"Hủy diệt No.6..."

"Không sai, tôi sẽ bứng cả gốc lẫn rễ của nó lên."

Đột nhiên, áp lực đè lên lồng ngực biến mất. Nezumi rút dao lại, nụ cười lạnh lùng cũng không còn, tháo găng tay sờ lên cảm Shion. Đầu ngón tay dính chút máu đỏ.

"Đây là máu của cậu. Đừng nghĩ đến chuyện dùng máu mình chế tạo huyết thanh, hãy nghĩ cách sử dụng nào đó hiệu quả hơn đi."

"Nezumi..."

Shion nắm lấy tay Nezumi.

"Tại sao cậu lại căm hận như vậy?"

Nezumi cũng không trả lời.

"Giữa cậu và No.6 rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao cậu lại căm hận nó đến vậy?"

Nezumi bỗng nhiên hít sâu, cánh tay cũng thả lỏng hơn.

"Shion, cậu vẫn không hiểu à? Vẫn không biết No.6 là một thành phố như thế nào sao? Nó hút hết chất dinh dưỡng của những vùng xung quanh, chỉ muốn bản thân lớn mạnh, là một..."

"Thành phố kí sinh khiến người ta căm ghét."

"Chính xác. Cậu biết đấy, loài người luôn tích cực loại bỏ các sinh vật kí sinh. Tương tự, tôi muốn thanh tẩy và hủy diệt nơi đó. Nó phải biến mất, những người ở đây mới thoát khỏi cuộc sống trong bãi rác."

"Tôi muốn biết lý do cá nhân của cậu."

"Không có."

"Nói dối! Chính cậu đã nói phải chiến đấu vì bản thân."

Nezumi im lặng nhún vai.

"Cậu... muốn báo thù ư?"

Im lặng. Nezumi không rút cánh tay đang bị Shion níu lấy, mà nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Cậu muốn báo thù No.6 sao? Nếu như vậy... đã xảy ra chuyện gì?"

"Tôi không cần thiết phải cho cậu biết."

"Tôi muốn biết."

Shion nắm chặt tay Nezumi.

"Tôi muốn biết, Nezumi."

Nezumi đột nhiên bật cười, giọng cười vô cùng sảng khoái.

"Thật là, cứ như một đứa trẻ đang nhõng nhẽo ấy. Vậy thì, Shion à..."

"Ừm."

"Nếu tôi cho cậu biết, cậu có giúp tôi không?"

"Hả?"

"Cậu sẽ giúp tôi đâm thẳng vào tim của thành phố nơi cậu đã lớn lên sao? Cậu sẽ thôi không cứu rỗi thành phố đó mà giúp tôi phá hủy nó ư? Tôi không cần huyết thanh gì hết. Nếu thật sự có ong kí sinh, vừa hay có thể khiến No.6 hỗn loạn từ bên trong. Tôi muốn nhìn xem đám người luôn ung dung tự tại trong vùng đất được đảm bảo an toàn tuyệt đối ấy sẽ hoảng loạn, cuống cuồng chạy trốn như thế nào. Đây chính là lý do của tôi. Cậu có thể giúp tôi không, Shion?"

Shion lắc đầu, né tránh đôi mắt màu xám.

"Tôi không làm được."

Nezumi hất tay Shion ra.

"Cậu lúc nào cũng vậy! Giãy nảy lên đòi biết mọi chuyện nhưng lại không chịu hiểu và chấp nhận. Biết rồi thì phải hiểu và đón nhận! Nếu đã biết sự thật, thì không thể quay đầu, không thể trở lại lúc chưa biết gì, vô ưu vô lo hạnh phúc an nhàn được nữa. Tại sao ngay cả chuyện này mà cậu cũng không hiểu? Shion, tôi hỏi cậu một câu nữa."

Nezumi ngồi xổm xuống, chỉ vào cằm Shion.

"Tôi và No.6, cậu chọn bên nào?"

Shion nín thở. Từ lâu, cậu đã linh cảm được rằng một ngày kia mình bắt buộc phải lựa chọn.

Phải chọn bên nào? Hễ chọn một bên, là mất ngay bên còn lại. Cậu không hề muốn quay về No.6. Nếu chỉ lựa chọn đi hay ở, thì cậu chẳng lưu luyến nơi đó chút nào cả. Nhưng liên quan đến con người thì không thể nói đơn giản như vậy. Mẹ cậu, rồi Safu (hiện đã đi học xa), và những cư dân Lost Town, tất cả đều ở bên trong bức tường đó. Nơi có những cảnh vật và kỉ niệm mà cậu lưu luyến.

Nếu Nezumi căm hận cả con người, cảnh vật và kỉ niệm thuộc về No.6, thì Shion không thể đứng cùng chiến tuyến với nó.

Ngón tay Nezumi rời khỏi cằm Shion.

"Cậu yêu No.6, còn tôi lại căm hận, cho nên, sẽ có một ngày hai chúng ta biến thành kẻ thù."

Lời thì thầm như đâm xuyên qua lồng ngực Shion.

"Tôi cũng nghĩ như vậy."

Trước đây, Nezumi đã từng nói thế. Bấy giờ Shion cũng muốn biết vài sự việc, muốn tìm hiểu quá khứ của Nezumi. Khi cậu nói với Nezumi rằng "Tôi muốn biết mọi chuyện về cậu", Nezumi cũng đáp lại cậu như vậy.

Chúng ta sẽ trở thành kẻ thù. Nhưng Nezumi khi ấy, ánh mát vẫn đượm ý cười, lời lẽ nói ra nhẹ nhàng như đùa giỡn. Nhưng bây giờ câu tương tự lại vô cùng nặng nề. Lời thì thầm mang theo bóng đen u tối đâm thẳng vào tim Shion. Đó là tiếng lòng của Nezumi.

Đến một ngày, hai chúng ta sẽ biến thành kẻ thù.

Nezumi đứng dậy, nhìn đồng hồ treo tường.

"Chết thật, tôi muộn giờ rồi, quản lý sẽ nổi trận lôi đình cho mà xem."

Nezumi quay lưng về phía Shion. Sát khí u ám nặng nề trong giọng nói và ánh mắt đều tan biến. Đôi mắt màu xám sẫm sáng lên, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn.

"Nezumi..."

"Được rồi được rồi, mẹ phải đi làm đây, dê con trông nhà cẩn thận nhé, nếu sói dữ đến, nhất định không được mở cửa đâu đấy."

"Đừng có xem thường tôi như thế."

Nezumi khựng lại, không cười nữa, nhíu mày.

"Cậu nói gì?"

"Tôi nói, đừng có xem thường tôi như thế."

"Cậu không vui vì bị gọi là dê con? Vậy lần sau cho cậu làm cô bé quàng khăn đỏ vừa dễ thương vừa ngây thơ, không biết nghi ngờ cũng như cảnh giác, kết quả bị sói ăn thịt, rất phù hợp với cậu đấy."

Tôi sẽ không bị cậu chọc giận đâu. Cậu muốn chế nhạo tôi thế nào thì tùy. Tôi chỉ muốn nói cho cậu biết vài điều thôi.

"Có những việc cậu không nhìn thấy, nhưng tôi thì có."

"Tôi chẳng hiểu cậu nói gì cả. Ây dà, đây chẳng phải là lời thoại ruột của cậu đó sao?"

"Cậu cho rằng không phải một thì là hai, không phải yêu thì là hận, không phải kẻ thù thì là bạn, không phải bên trong bức tường thì là bên ngoài, và cậu kiên quyết cho rằng, nhất định phải chọn một trong hai."

"Dĩ nhiên rồi, đâu như cậu cứ lưỡng lự ở ngã ba đường, sớm muộn gì cũng chết mất xác. Đó là hành động của kẻ nhát gan. Không thể cứ trốn chạy mãi được. Phải chọn cho mình một con đường để đi."

"Cậu chưa hề nghĩ đến sẽ có con đường thứ ba sao?"

"Con đường thứ ba?"

"Phải."

"Shion, tôi quả thật không thể hiểu nổi cậu muốn nói gì, con đường thứ ba nào chứ?"

"Không cần phải phá hủy No.6, chỉ cần khiến nó biến mất là được, cậu chưa từng nghĩ đến điều này sao?"

Nezumi gãi mặt, hít thở thật sâu. Tuy cố không thể hiện ra nhưng Shion biết nó đang dao động. Shion tiến lên một bước.

"Chỉ cần phá hủy bức tường bao quanh bên ngoài là được, như vậy nó sẽ biến mất."

"Bức tường phòng ngự của No.6?"

"Phải. Chỉ cần bức tường đó không còn, bản thân No.6 sẽ tự biến mất. Ai cũng có thể tự do ra vào. Một khi bức tường ngăn cách và các trạm gác bị loại bỏ thì sẽ không thể phân định rạch ròi No.6 với nơi khác nữa."

Nezumi ôm bụng cười rũ rượi. Tiếng cười chói tai vang vọng trong căn phòng dưới tầng hầm. Lũ chuột nhắt giật mình, co rúm lại với nhau, trông chúng đã bé nay càng bé hơn.

"Buồn cười lắm à?"

"Chứ sao nữa, buồn cười đến mức tôi chảy cả nước mắt đây này. Cậu không chỉ ngây thơ bẩm sinh mà còn mắc chứng hoang tưởng nữa. Cái gì mà con đường thứ ba? Chẳng qua chỉ là ước mơ hão huyền mà thôi!"

"Nezumi, tôi nói thật lòng đấy."

"Cho tôi xin đi."

Khi nói câu này, Nezumi không cười nữa.

"Biến mất dễ dàng như vậy chẳng thú vị gì hết. Thành phố đó nhất định phải duy trì bộ dạng như hiện nay, cứ tiếp tục chưng diện hào nhoáng, ăn uống thỏa thuê cho béo trục béo tròn đi. Đến khi tôi rạch cái bụng căng tròn của nó ra sẽ tuyệt biết bao. Tôi muốn lôi đống nội tạng đầy những mỡ ra ngoài, phơi khô dưới nắng. Thật mong chờ quá."

"Cậu muốn cười thế nào cũng được, nhưng tôi cho rằng có thể làm được, tôi muốn tin rằng mình có thể làm được."

"Cậu chỉ đang tìm đường lui, nghĩ cách khiến bản thân mình không bị thương thôi. Lỡ như bức tường biến mất thật, thì thứ xuất hiện chẳng phải thiên đường mà là địa ngục với hỗn loạn, mất mát, đấu tranh và cướp đoạt. Cậu không hề biết những cư dân bên ngoài đã chịu đựng bao lâu, thành phố đó được xây dựng trên bao nhiêu thi thể. Vì cậu không biết, nên mới nói mấy lời hào nhoáng ấy. Shion, điều cậu nói là không tưởng. Đây không phải bảng màu vẽ, cậu không thể đem tất cả màu sắc trộn lẫn với nhau. Rồi sẽ đến lúc một bên tiêu diệt bên còn lại. Chỉ có một con đường, đây chính là định mệnh. Yêu và hận, bạn và thù, bên trong và bên ngoài bức tường, còn cà cậu và tôi, tuyệt đối không thể hòa hợp."

"Không thử làm sao biết? Ít nhất..."

"Ít nhất?"

"Tôi sẽ không trở thành kẻ thù của cậu, tuyệt đối không. Mặc kệ xảy ra chuyện gì, cho dù tôi bị giết, tôi vẫn sẽ đứng về phía cậu."

"Cậu nói thật dê nghe."

"Đó là quyết tâm."

Đó là ý nguyện của tôi, là quyết tâm không thay đổi. Hơn nữa, không thử làm sao biết chứ? Tôi tin rằng vào phút cuối cùng buộc phải chọn lựa, loài người sẽ chọn yên bình, từ chối tranh đấu; chọn khúc hát và sách vở mà vứt bỏ vũ khí; chọn lấy tình yêu, quên đi thù hận. Tôi tin đó không phải mơ ước hão huyền. Đó là hi vọng. Tôi vẫn chưa từ bỏ hi vọng. Tôi sẽ tìm thấy con đường mà cậu không thấy, và dẫn đường cho cậu.

Nezumi không nhìn Shion nữa, đá mũi giày vào ghế.

"Ở cùng với cậu lắm lúc khiến tôi thấy cáu gắt chết đi được, cậu lúc nào cũng nói toàn lý thuyết suông và mơ mộng hão huyền, thế mà lại nói rất nghiêm túc."

"Nếu tôi không nghiêm túc thì cậu sẽ không nghe tôi nói."

"Đủ rồi, cậu đừng nói nữa."

Nezumi dựng lại chiếc ghế bị mình đạp đổ, phủi phủi đệm ghế đã phai màu.

"Loại người theo chủ nghĩa lý tưởng chỉ biết nói suông như cậu cứ ngồi đây cả ngày là được rồi. Đừng lo nghĩ về thế giới bên ngoài nữa, ngồi mơ mộng hoang tưởng tiếp đi. Đừng nói thêm bất cứ điều gì làm phiền tôi nữa."

"Nezumi..."

"Tôi không muốn nghe. Mỗi khi nghe cậu nói tôi lại thấy buồn nôn. Đủ rồi, tôi nói thật đấy, sớm biết cậu lắm lời thế này, tôi đã không đưa cậu về đây."

"Tôi không lắm lời, thực chất tôi không thạo giao tiếp với người khác."

"Vậy thì cậu càng nên ngậm miệng lại."

Tôi không thể im lặng, không thể ngồi ở đây, trú trong thế giới của mình, đoạn tuyệt với thế giới bên ngoài. Tôi muốn trò chuyện với cậu, nghe cậu nói, tôi nhất định phải cùng cậu lần mò tìm thấy con đường để tiếp tục sinh tồn.

Bịt tai, ngậm miệng, nhắm mắt. Tôi không muốn tiếp tục cuộc sống ấy nữa. Người khiến tôi nảy sinh suy nghĩ như thế chính là cậu, Nezumi. Cậu muốn tôi không bịt tai nữa, mở miệng ra, chú ý nhìn rõ mọi thứ. Chính cậu đã nói với tôi những điều này. Thế mà bây giờ cậu lại muốn tôi im miệng sao? Cậu nói cậu không muốn nghe nữa?

"Ai mới là kẻ nhát gan chứ!"

Shion buột miệng nói. Vẻ mặt Nezumi lập tức trở nên đáng sợ.

"Cậu vừa nói gì?"

Muốn cãi nhau à? Shion chợt có ý nghĩ đó. Nhưng, cậu cho rằng như vậy cũng không sao. Nezumi rất dễ kiểm soát bản thân. Dù là bốn năm trước hay là hiện tại, kết quả đều như nhau. Cậu hoàn toàn không phải là đối thủ của Nezumi, nhưng cậu không quan tâm đến thắng thua.

Cậu chỉ muốn đánh với Nezumi một trận. Cho dù bị đè xuống sàn, bị đánh đau, bị siết cổ không thở nổi cũng chẳng sao cả. Chỉ một giây thôi cũng được, cậu muốn đứng ở vị thế bình đẳng, đọ sức với Nezumi.

Thế nhưng, Nezumi lại lảng đi, không nhìn Shion mà đi thẳng ra cửa.

Khi Nezumi sắp chạm vào tay nắm cửa, bên ngoài vọng vào tiếng sột soạt. Có thứ gi đó đang cào cửa. Một lát sau, lại nghe thấy tiếng sủa oang oang. Nezumi và Shion nhìn nhau.

"Là chó."

Nezumi mở cửa. Một con chó lớn với bộ lông màu nâu đang ngồi bên ngoài, ngoác ngoắc đuôi, miệng đang ngậm một túi màu trắng.

"Là chó của Inukashi. Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi?"

Nezumi lấy chiếc túi từ miệng con chó.

Là một lá thư. Nó xem qua, miệng nở nụ cười.

"Shion, cái này gửi cho cậu, muốn nhờ cậu làm việc."

Shion nhận thư, mở ra xem. Lá thư rất khó đọc. Bản thân tờ giấy viết thư đã quá cũ đến ố vàng, bên trên còn có nước dãi chó, cộng thêm chữ xấu như gà bới. Dù vậy, lá thư vẫn khiến cậu vui mừng hơn bao giờ hết.

Shion, cậu có muốn đến chỗ tôi làm việc không? Là công việc tắm chó. Tôi bận quá lo không xuể, nếu cậu đồng ý thì đi theo chú nhóc này về nhé, chỉ cần đi theo nó, "kẻ thu dọn" sẽ không dám làm gì cậu đâu. Cứ thế nhé.

P/S. Chú nhóc này nói cậu rất thích hợp với công việc tắm chó đấy.

"Tắm chó là như thế nào?"

"Thì nghĩa đúng như cậu ta viết, là tắm cho chó đó. Tắm cho lũ chó mà Inukashi cho thuê. Con chó lớn với bộ lông dài, chẳc có khoảng hai mươi con. Có một số người khách sẽ tức giận khi gặp phải bọ chó hoặc chê bọn chúng hôi, không muốn trả tiền, cho nên mỗi tuần hắn ta đều chọn một ngày đẹp trời, tắm cho lũ chó. Cậu sẽ đến đó chứ?"

"Đương nhiên là đi rồi. Trên thư còn viết có muốn đến làm việc không này! Đây là công việc đầu tiên của tôi, có người tuyển tôi làm việc."

"Có gì vui đâu chứ? Sao cậu dễ vui quá vậy?"

"Nezumi, tôi nên mang gì theo? Có cần phải mang theo xà phòng không?"

"Chắc không. Cậu nên cẩn thận đừng lạc vào hẻm nhỏ, gặp nam hay nữ đều phải chú ý. Nhưng có chú nhóc này đi theo, chắc sẽ không vấn đề gì, tôi sẽ đưa cậu một đoạn."

"Nói đến đây, tôi cũng muốn xem nơi làm việc của cậu, muốn nhìn thấy sân khấu biểu diễn quá."

"Đừng có được voi đòi tiên."

Con chó sủa một tiếng.

"Cảm ơn, nhờ mày mà tao đã tìm được việc làm đầu tiên. Được rồi, đưa tao đi nào."

Con chó vẫy vẫy đuôi, liếm vào má Shion khi cậu đang cúi xuống.

"Mày giúp tao liếm vết thương, thật chu đáo."

"Cậu không có não à? Đó là vì có máu, cho nên mới liếm cậu thôi."

"Không có chuyện đó đâu. Nó liếm tôi rất cẩn thận. Xem ra còn dịu dàng gấp mấy lần cậu."

"Đừng có mà so sánh tôi với chó."

Hình như tâm trạng của Nezumi thực sự rất tệ. Nhìn Nezumi bĩu môi, Shion đột nhiên nhớ đến bộ dạng bốn năm trước của nó. Shion cảm thấy hơi buồn cười, cũng cảm thấy hoài niệm.

"Gì thế, cậu cười cái gì?"

"Không, thì ra cậu vẫn còn giữ được một chút ngây thơ, tôi khá vui."

"Cái gì?"

"Không có gì. Được rồi, phiền mày dẫn đường."

Shion nhẹ nhàng vuốt lưng con chó. Động tác này cứ như ám hiệu, con chó lập tức phóng lên câu thang. Shion đuổi theo nó, rời khỏi tầng hầm.

Bên ngoài ánh nắng chói chang. Thời tiết thế này đúng là rất thích hợp để tắm cho lũ chó. Shion ngước nhìn bầu trời, hít thật sâu.

Nezumi thấy Shion như bị hút vào ánh mặt trời. Ra khỏi hang động tối tăm, ánh sáng bên ngoài luôn chói mắt. Nezumi không thích những nơi có ánh sáng. Nơi tràn đầy ánh sáng rất dễ gặp nguy hiểm. Nó hiểu rõ điều này. Nó không giống Shion, có thể ôm lấy ánh sáng không hề do dự.

Là bạn hay thù, bên trong hay bên ngoài bức tường, yêu hay hận, ánh sáng hay bóng tối.

Cho nên, tôi đã nói rồi, chúng ta không thế hòa hợp với nhau. Tôi đã nói bao nhiêu lần, cậu vẫn cứ không hiểu.

Nezumi thở dài, cứ thế giấu đi sự phiền muộn và bất lực xuống đáy lòng.

"Mày về rồi à?"

Nezumi nâng con chuột trên lòng bàn tay. Nó hình như rất mệt mỏi, đôi mắt màu nho có vẻ mơ màng.

"Mày vất vả rồi, nghỉ ngơi đi."

Con chuột nhắt lắc đầu, nhả một viên con nhộng vào lòng bàn tay Nezumi, bên trong có một mẩu giấy.

"Thư hồi âm à?"

Nếu là vậy, Shion sẽ rất vui. Hôm nay thật có duyên với thư từ.

Đột nhiên, trong đầu nó xẹt qua một màu đen. Một vật không xác định, không hình dáng. Chỉ là một màu đen. Bất an. Cảm giác không may. Một bên đầu đau nhói lên.

Bẩm sinh nó đã có thể đánh hơi được nguy hiểm và tai họa. Nhờ năng lực này mà Nezumi đã nhiều lần thoát khỏi cõi chết. Nó cảm thấy vật bên trong viên con nhộng có mùi rất đáng ghét, tựa như sẽ đẩy nó đến gần hơn với sự hủy diệt...

Nó mở viên con nhộng. Bên trong là mẩu giấy do Karan viết tháu.

Safu bị Cục Trị an bắt đi rồi. Hãy cứu con bé. K

Cơn đau dữ dội hơn. Nezumi nhắm mắt lại, dựa vào thành cửa.

Safu, là cô gái đó ư? Sao cô ta lại bị bắt? Cô ta chẳng phải là nhân tài ưu tú sao? Giống Shion vậy... Nói cách khác, cô ta là vật thay thế cho Shion? Là kẻ thế tội thứ hai ư? Tại sao? Tại sao lại cần vật tế? Vì muốn che giấu việc ong kí sinh giết người, nên mới ngụy tạo tội danh cho Shion, nhưng một hung thủ là đủ rồi, tại sao Cục Trị an lại cần một vật tế sống khác? Tại sao...

Không cần biết lý do tại sao, nếu cô gái đó là vật tế sống thứ hai, vậy thì sẽ không bị giải đến Cục Trị an, nhất định đã bị đưa đến Trại Cải tạo. Con chuột nhắt mang thư từ No.6 quay trở về mất nửa ngày. Không kịp rồi, cô ta nhất định đã bị đưa vào Trại Cải tạo.

Những học sinh ưu tú được kiểm tra năng lực, lựa chọn kĩ càng, từ nhỏ đã bỏ nhiều tiền của và thời gian để đào tạo, sao lại đang tâm hủy hoại được?

Tại sao? Tại sao lại như vậy... Nhất định có vấn đề. Nhất định chúng đang che giấu điều gì đó, có việc lớn sắp xảy ra. Nezumi đứng vững trở lại.

Nó không hiểu. Một câu đố thật rối rắm. Nhưng, trước khi tìm được đáp án, có một việc cần quyết định trước.

Xử lý thư thế nào?

Nếu đưa mẩu thư viết vội này cho Shion, cậu công tử bột ngu ngơ sẽ đến thẳng trại giam để cứu Safu, bất chấp nơi đó ra sao. Với quyết tâm "không để bạn mình bị làm hại", dù trại giam có là hang rắn độc, cậu ta cũng sẵn sàng lao vào nộp mạng.

Chẳng may Shion chết, Nezumi sẽ chấn động lắm. Nó không muốn thấy Shion chết, vì nó biết mình sẽ rất đau đớn. Shion xấu số bất hạnh đã đành, Nezumi ở lại phải nhìn thi thể lạnh băng, cũng không khác nào bị lửa địa ngục giày vò lần nữa.

Nói đùa gì vậy. Tôi đã chịu đựng đủ lắm rồi!

Tôi không muốn mất mát nữa, không muốn nếm trải nỗi thống khổ khi bị bỏ lại trơ trọi bơ vơ trên thế giới này.

Không muốn mất mát? Thống khổ...

Vậy thì, phải xé bỏ sao?

Với mình, Safu chỉ là một người xa lạ. Cô ta có ra sao cũng không liên quan đến mình. Cứ mặc kệ cô ta là xong...

Nezumi bỗng tặc lưỡi.

Sao lại thế này? Nó suýt ngã.

Cứu Shion thoát khỏi tay Cục Trị an chỉ là muốn trả món nợ năm nào. Không hơn không kém. Bản thân Nezumi chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ dây dưa gì với cậu ta. Không chỉ Shion, từ trước đến nay nó không hề muốn dây dưa hay có tình cảm với bất cứ ai. Có tình cảm với người khác còn nguy hiểm hơn cả ánh sáng. Tuyệt đối không thể có mối liên hệ với bất cứ ai. Dù là nam hay nữ, cũng phải sẵn sàng đoạn tuyệt mọi quan hệ bất cứ lúc nào.

Tuyệt đối không trải lòng! Tuyệt đối không tin tưởng ai.

Nó suýt nữa đã làm trái lời dặn dò trước khi mất của bà.

Không muốn mất mát. Đau khổ.

Nezumi cẩn thận gấp mẩu giấy của Karan lại, đặt vào viên con nhộng.

Chẳng phải nó đã quen với mất mát và đau khổ rồi sao?

Cứ cho là Shion sẽ chết, chưa chắc nó đã thấy mất mát hay đau khổ. Cứ cho là có, thì cũng chỉ một thời gian ngắn mà thôi.

Đến lúc đó, nó có thể thoải mái dùng giường và phòng tắm, không còn đắn đo lượng xúp phải nấu. Sẽ chẳng có ai hỏi này hỏi nọ, không ai nói chuyện với nó nữa. Nó không cần phải đóng lại quyển sách đang xem dở để chuyên tâm lắng nghe đối phương, càng không cần nén cơn cáu giận để trả lời ai hết.

Chẳng qua chỉ là quay lại cuộc sống trước kia thôi mà.

Chỉ cần đưa mẩu giấy này cho cậu ta rồi quay người đi là xong, không cần vướng bận gì hết.

Nezumi bỗng giật mạnh cửa ra. Căn phòng chỉ có sách và một ít đồ nội thất bằng gỗ, một tầng hầm dưới lòng đất với bốn bề tường dày, rất thích hợp với Nezumi.

Nhưng hôm nay, cảm giác tối tăm trống trải bỗng nhiên ập vào nó.

Dây dưa với người khác rồi tai hại như vậy đấy, còn lại một mình là không sống nổi nữa. Đời người đầy rẫy cạm bẫy tinh vi, bản thân nó đã sa chân vào một trong số đó.

Có còn kịp thoát thân không?

"Nezumi, làm sao thế?"

Shion đứng trên cầu thang thông lên mặt đất, gọi với xuống.

"Con chó cứ lôi tôi suốt, cậu lên nhanh lên."

Shion đứng ngược sáng dưới ánh nâng chói chang, đường nét gương mặt đều trở nên mờ ảo.

Còn kịp không?

Tôi có sống tiếp được khi thiếu vắng cậu không?

Tôi có thoát khỏi cái bẫy của cậu không?

Tôi có cắt đứt được mối quan hệ này không?

"Nezumi?"

Tiếng gọi từ mặt đất vọng xuống.

"Không có gì, tôi lên ngay đây."

Nezumi đóng cửa lại.

Chó sủa, nắng trời, gió thổi.

Nezumi choàng tấm vải dệt siêu sợi.

Tiến từng bước lên cầu thang.

Tiến từng bước về phía trước.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang