No.6

Lượt đọc: 1087 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Tôi yêu người, rất yêu người... Tình yêu tôi dành cho người biến thành hòn đá đeo trên cổ, kéo tôi xuống đáy vực sâu. Nhưng tôi chẳng thể vứt bỏ, bởi thiếu đi hòn đá, tôi cũng khó lòng sống tiếp.

- Vườn Anh Đào, Anton Chekhov

Đúng lúc Karan sắp kéo cửa sắt xuống, cô bé kia lại đến.

"Dì ơi, dì còn bánh muffin không?"

Cô bé xem chừng chưa đầy mười tuổi, khuôn mặt tròn trịa trông rất đáng yêu.

"Muffin vị phô mai dì đã bán hết rồi, chỉ còn một cái vị nho khô."

"Cho con cái đó."

"Được, Lily chờ một lát nhé."

Karan lấy chiếc bánh muffin cuối cùng trên đĩa, thêm một chiếc donut, gói cả vào túi giấy.

"Dì tặng con chiếc bánh donut."

"Con cảm ơn dì."

Lily lấy một đồng tiền đưa cho Karan.

Chắc cô bé đã nắm đồng tiền rất chặt, nên đồng tiền đáng ra lạnh lẽo lại ấm nóng lạ thường, là hơi ấm của con người.

Thấy trong túi có hai chiếc bánh, Lily nở nụ cười vui sướng.

"Lily là khách quen của dì. Lần sau dì sẽ nướng thêm vài cái muffin vị phô mai."

"Dì ơi, dì sẽ không đóng cửa tiệm này chứ?"

Lily ngẩng đầu nhìn, thật thà hỏi.

"Không đâu, sao con lại hỏi như thế?"

"Mẹ con bảo, có thể dì sẽ đóng cửa tiệm, may mà dì nói không phải, vậy thì tốt quá."

Nụ cười yên tâm nở rộ trên khuôn mặt tròn trĩnh. Karan cúi xuống, ôm chầm lấy thân hình bé nhỏ.

"Cảm ơn con, Lily, cảm ơn con đã quan tâm đến dì."

Chính thân thể nhỏ bé mềm mại, mang đầy hơi ấm này đã an ủi Karan.

"Cha mẹ con cũng rất lo cho dì, họ nói, nếu không được ăn bánh mì và bánh ngọt do dì làm thì gay lắm. Tiệm bánh ở trước trạm xe vừa đắt lại không ngon, người ở đó còn rất hung dữ."

"Thật ư?"

"Dạ. Cách đây không lâu, bên trong cửa tiệm ấy có để một ổ bánh kem màu trắng, y như một lâu đài đồ chơi, con và Ei, dì biết Ei chứ?"

"Dì không biết."

"Cậu ấy là bạn con, cậu ấy thổi bong bóng giỏi lắm. Con và Ei lén lẻn vào chơi, vì trông cái bánh rất đẹp."

"Cả hai đứa lẻn vào ngắm ổ bánh kem à?"

"Dạ. Vậy mà có một chú rất hung dữ, mắng bọn con không được sờ tay bẩn vào kính. Bọn con chỉ nhìn thôi, chứ đâu có sờ vào kính."

"Họ thật quá đáng."

"Ei bèn hét lại, ông chú nhỏ mọn! Con cũng hét theo, ông chú keo kiệt! Sau đó hai đứa con bỏ chạy."

Karan không nhịn được cười, đã rất lâu bà không cười. Bà hôn vào hai má Lily.

"Dì không làm được to như ổ bánh hình lâu đài, nhưng đến sinh nhật Lily, dì sẽ nướng tặng con một ổ bánh màu trắng nhé."

"Thật hả dì?"

"Thật chứ, con hãy mời cả Ei đến."

"Con cảm ơn dì. Con rất thích bánh anh đào."

Bánh anh đào... Shion cũng thích ăn...

Lily vẫy tay chào tạm biệt rồi rời khỏi tiệm bánh. Karan dõi theo cho đến khi bóng dáng con bé khuất hẳn trong ánh hoàng hôn mới kéo cánh cửa sắt xuống, ngồi ngẩn ngơ trên ghế.

Từ khi Shion bỏ đi, đón chờ hoàng hôn buông xuống vào mỗi buổi chiều đã biến thành một việc đau khổ. Hôm nay, Shion cũng không về nhà. Nỗi tuyệt vọng hóa thành mỏi mệt, khiến Karan chẳng buồn động đậy ngón tay.

"Shion..."

Bà thì thầm, kêu gào không thành tiếng, lắm lúc chỉ muốn hét lên. Bà không biết một ngày đã gọi tên con bao nhiêu lần.

Khi nghe Cục Trị an bảo rằng con mình bị bắt do bị tình nghi gây bạo động và giết người, Karan dường như phát điên.

"Bà sẽ không được gặp lại nghi phạm nữa."

Vào cái đêm mà nhân viên Cục Trị an nói như vậy với bà, Karan đã biết con trai mình sẽ chết.

Bà hiểu hơn bất cứ ai, Shion không thể dính líu đến việc giết người. Nhưng, Cục Trị an sẽ không chấp nhận lời biện minh của một người mẹ, điểm này bà cũng hiểu rõ. Ở một thành phố có tỉ lệ phạm tội gần như bằng không như No.6, không có chế độ xét xử, một khi bị Cục Trị an bắt giữ, tạm giam, xem như tội danh đã thành lập, không cho phép phủ nhận tội trạng, cũng chẳng có cách kháng cáo.

Con trai đã bị bắt vào trại giam, tức là mang thân phận VC, bị phán quyết tù chung thân, hoặc sẽ bị tử hình theo quy định đặc biệt. Nhân viên Cục Trị an không hề nói quá, cũng chẳng bóp méo sự thật, chỉ đơn thuần thuật lại sự việc. Tác phong của họ trước sau như một. Khi tay nhân viên của Cục Trị an đến nơi này lần nữa, cũng chính là khi con trai đã bị hành hình. Karan lúc này mới thấm thía thế nào là tuyệt vọng. Bốn bề thinh lặng, mất hết sắc màu, bà không ngửi được bất cứ mùi gì, không cảm giác được gì, trước mắt chỉ có một khoảng tối đen chẳng thấy nổi ánh bình minh. Đau khổ vô cùng vô tận.

Mình đã mất tất cả.

Đột nhiên, bà nhớ đến người đàn ông nọ, nếu như đi cầu cứu người đó, nói không chừng sẽ có một cơ hội.

Nhưng, tia sáng yếu ớt vừa lóe lên, trong chốc lát lại tắt ngóm.

Không được, không còn kịp nữa.

Bà vốn không biết ông ta đang ở đâu, càng không đủ thời gian để tìm kiếm và khẩn cầu ông cứu giúp con trai của mình.

Đột nhiên bà cảm thấy buồn nôn, rồi nôn hết tất cả những thứ trong dạ dày ra.

Toàn thân uể oải, đẫm mồ hôi, Karan loạng choạng đi vào nhà kho, ngã xuống chiếc giường của Shion. Nhân viên Cục Trị an gần như đã tịch thu tất cả vật dụng của cậu để làm vật chứng.

Mình cứ chết trong cái nhà kho tăm tối này cũng được. Nhắm mắt lại rồi đi theo con. Nếu phải sống tiếp cuộc đời tàn khốc này, chẳng thà hưởng chút yên lành khi chết như thế. Mình không mạnh mẽ đến mức có thể tiếp tục sống cô độc trong bóng tối.

"Chít chít."

Hình như có tiếng gì kêu bên tai. Mình cả nghĩ rồi. Mà không phải cả nghĩ cũng chẳng sao. Mình đã...

Tai bị cắn, đau nhói.

Karan ngồi dậy, thấy một con chuột nhắt nhảy ra từ trong góc nhà kho.

Sao lại có chuột?

Bà nuốt nước bọt, sờ vào tai mình, thấy rơm rớm máu.

Tuy đây là Lost Town, nhưng vẫn còn ở trong thành phố, hiếm khi nhìn thấy động vật nào trừ thú cưng, nói gì đến chuột...

"Nezumi."

Tim Karan đập mạnh.

Nezumi. Shion không chỉ một lần lẩm bẩm cái tên này. Mỗi khi cầm tách ca cao, ngắm hàng cây lay động trong gió, ngẩng đầu nhìn trời chiều, con trai bà đều khẽ gọi. Bắt đầu từ cái ngày xảy ra việc khiến hai mẹ con bà bị đuổi khỏi Kronos, phải đến Lost Town. Ngày đó, Shion che giấu VC, phải tiếp nhận điều tra và chịu sự quản thúc của Cục Trị an. Che giấu VC, giúp đỡ VC bỏ trốn đều là trọng tội, nhưng chính quyền nói rằng Shion chỉ mới mười hai tuổi, nên đặc biệt cân nhắc giảm nhẹ hình phạt, chỉ tước hết mọi đặc quyền.

Không biết tại sao, Karan chẳng hề quyến luyến Kronos, cũng không cảm thấy cuộc sống ở Lost Town vất vả. Tuy mọi người bên ngoài cho rằng Shion quá thiếu suy nghĩ, chê trách hành động của con trai bà, nhưng bà vẫn tin tưởng Shion có cách nghĩ và niềm tin riêng của mình. Tuy Shion được nhận định là nhân tài ưu tú, được chính quyền hậu đãi, nhưng có lẽ bà đã sớm nhận ra con trai mình rồi sẽ có ngày đặt tình cảm trên cả lý trí, đặt tương lai bản thân mong muốn lên trước tương lai định sẵn được đảm bảo. Cho nên, về chuyện ấy, bà không gặng hỏi gì cả. Thế nhưng, có một lần duy nhất, bà đã hỏi về Nezumi.

"Nezumi là ai?"

"Gì hả mẹ?"

"Nezumi là tên của ai phải không?"

Sở dĩ nghĩ là tên của một người, vì con trai bà thốt lên từ đó thật dịu dàng, mang theo hoài niệm, và chút đau lòng, bi thương, thậm chí còn như đang khẩn cầu. Nếu chỉ gọi một con chuột bình thường, hẳn sẽ không dùng giọng điệu như vậy.

"Con thất tình à?"

"Làm gì có, mẹ đang nói gì vậy!"

"Mẹ cảm giác thế."

"Không có, hoàn toàn không như mẹ nghĩ đâu."

Hiếm khi thấy Shion bối rối, mặt đỏ ửng, ngay cả thìa canh cũng rơi xuống đất.

Đúng vậy, Karan vẫn còn nhớ. Nezumi...

Bà đứng dậy. Nhịp tim trở lại bình thường, toàn thân không còn nặng nề nữa. Hi vọng, không biết vì sao, đột nhiên bà cảm thấy vẫn còn chút hi vọng. Bà lấy lại bình tĩnh, rảo bước tiến về phía trước.

Con chuột nhắt đảo quanh thùng bột, thấy Karan tiến lại, lắc lắc đầu, nhả ra một viên con nhộng, rồi chạy biến vào góc nhà kho.

Trong viên con nhộng là một mảnh giấy.

Shion không sao, xin hãy yên tâm. Hiện đã trốn đến West Block, hãy chú ý mạng lưới giám sát của Cục, trả lời thư cho lũ chuột. Màu nâu là an toàn, màu đen là nguy hiểm. Nezumi.

Đốm lửa hi vọng mong manh đã được thắp lên. Karan cắn chặt môi dưới, nếu không bà sợ rằng mình sẽ hét lên vì quá vui sướng.

Shion còn sống, thằng bé vẫn còn sống. Mình có thể gặp lại con.

Karan hít thật sâu, bình tĩnh nhìn xung quanh.

Nếu đúng như trên tờ giấy đã viết, Shion còn sống và đã trốn đến West Block, ngôi nhà này nhất định đã bị Cục giám sát chặt chẽ bằng camera siêu nhỏ, thiết bị nghe lén, đầu thu phát sóng. Bà biết mình không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Bà đi sâu vào trong nhà kho, đến cạnh những thùng đựng mứt hoa quả, lấy một tờ giấy, vội vàng viết hồi âm.

Khi nhìn thấy hai chữ "West Block", trong đầu bà chợt thoáng hiện lên hình ảnh một người. Người đó tên là gì nhỉ? Hình như ở Latch Build... Karan vẫn còn nhớ, đó là một người tốt. Nếu tìm người đó thì... Nhưng...

Bà có quá nhiều điều muốn nói với Shion.

Shion, hãy tiếp tục sống, dù xảy ra chuyện gì cũng phải tiếp tục sống. Đừng lo lắng cho mẹ, chỉ cần con còn sống, mẹ sẽ không sao cả. Con không thể chết được.

Nhưng, bây giờ viết những lời này chỉ vô ích thôi.

"Chít chít."

Không biết từ lúc nào, con chuột nhắt lại xuất hiện dưới chân Karan, hàng râu đung đưa như thể đang thúc giục bà. Karan biết mình không thể cứ đứng lì một chỗ, vì bà không biết thiết bị theo dõi được đặt ở đâu.

Bà viết thật nhanh, cuộn giấy lại, ném xuống đất. Sau khi con chuột nhắt ngậm lấy, liền chạy biến đi.

Nếu đuổi theo con chuột đó, liệu có thể được gặp Shion không?

Karan nghĩ, nhưng ngay lập tức bà từ bỏ ý định này, rời khỏi nhà kho.

Cứ đợi ở đây, chờ thằng bé quay về.

Đợi ở đây là một việc thật dễ dàng. Thằng bé vẫn còn sống, hiện tại đang ở West Block. Chỉ cần còn sống, thì có thể tiếp tục chờ đợi, bởi vì còn một tia hi vọng, vẫn chưa thua hoàn toàn.

Vẫn chưa thua ư? Mình định đấu với ai?

Karan hơi mỉm cười, ngẩng đầu bước nhanh ra khỏi nhà kho.

Kể từ hôm đó, đã một tháng trôi qua. Trong thời gian này, con chuột nhắt chỉ xuất hiện một lần, là màu nâu. Nói cách khác, Shion vẫn bình an vô sự. Karan đã yên tâm, nhưng đồng thời bà cũng cảm thấy đau khổ, chỉ sợ rằng lần tiếp theo con chuột màu đen sẽ xuất hiện. Không gì có thể đảm bảo được sự an toàn của Shion.

Thật muốn gặp con một lần. Gần đây Karan thường hay mơ, trong mơ Shion vẫn còn nhỏ, nếu như không nắm chặt tay con, Karan sợ rằng sẽ lạc mất nó. Mẹ sẽ không buông tay đâu. Tuy Karan kiên quyết như vậy, nhưng đứa trẻ vẫn rút tay ra khỏi tay mẹ, chạy ra ngoài.

"Shion, chờ đã."

Không được đi về phía đó, nguy hiểm, rất nguy hiểm...

"Shion!"

Karan lại tỉnh giấc bởi tiếng hét của mình. Liên tục mấy ngày liền như vậy, có khi tim đập nhanh đến mức bà thấy khó thở, hay đầu đau như búa bổ, khiến bà không khỏi rên rỉ. Nhưng bà vẫn tiếp tục nướng bánh, mở tiệm, chỉ vì có những đứa trẻ như Lily sẽ đến tìm bà.

Dù tin tức Shion bị bắt, bị tạm giam ai ai cũng biết, nhưng thái độ của những người xung quanh dường như chẳng hề thay đổi.

Trước khi đến công trường làm việc, người công nhân trung niên nhất định sẽ tiện đường ghé ngang mua một ổ bánh mì nho cùng với sandwich làm bữa sáng, cậu sinh viên chỉ một tuần một lần ghé mua ổ bánh kem hồ đào, bà nội trợ mỗi sáng đều đến mua ổ bánh mì nướng vừa ra lò, mọi người đều rất vui vẻ khi Karan vẫn tiếp tục mở tiệm bán bánh.

"Ăn món bánh do dì nướng cảm thấy rất hạnh phúc. Không hiểu sao lại thế, chỉ cảm thấy rất hạnh phúc."

"Nếu không ăn được bánh mì nho, cuộc sống của tôi sẽ nhàm chán lắm. Đừng tước đoạt đi niềm vui lớn nhất của tôi nhé, cô Karan."

"Cô vẫn mở cửa tiệm chứ? Cho dù xảy ra chuyện gì đi nữa, cô cũng phải tiếp tục nướng bánh nhé, tôi sẽ chờ cô, mỗi ngày mọi người đều chờ những ổ bánh mới ra lò thơm ngào ngạt của cô đấy."

Những lời nói ấm áp ấy đã giúp bà đứng vững. Không biết con trai còn sống hay đã chết, trong lòng thấp thỏm chỉ chực gục ngã, nhờ lời động viên này mà bà có thế gắng gượng tiếp tục.

Vì thế, bà cố gắng tiếp tục nướng bánh mì, làm bánh ngọt.

Nhưng, mỗi khi đêm đến bà vô cùng đau khổ. Nếu vừa khéo có cậu thiếu niên nào đó đi ngang qua, bà sẽ càng buồn bã hơn, chỉ muốn bật khóc nức nở.

Karan ngồi trên ghế, hai tay ôm mặt.

"Chít chít."

Bà ngẩng đầu, phát hiện bên dưới tủ kính trưng bày, có một con chuột nhắt đang khịt khịt mũi, là một con chuột màu nâu.

"Mày đến rồi à?"

Con chuột nhắt nhìn xung quanh, sau đó mới nhả ra một viên con nhộng. Bên trong viên nhộng trong suốt có chứa vật gì đó, Karan vừa nhìn đã hiểu. Bà lao nhanh về phía tủ trưng bày. Con chuột nhắt giật mình, lập tức trốn vào góc phòng.

Karan tự trách mình, tay run run mở viên con nhộng, bên trong có một mẩu giấy được gấp nhỏ.

Mẹ, con xin lỗi. Con vẫn còn sống.

Nét chữ hơi nghiêng về bên phải, chính là chữ viết của Shion.

Mẹ. Chữ như biến thành lời nói, đi vào tai Karan. Lúc này đây, con bà vẫn còn sống. Chẳng những còn sống, mà còn viết thư cho mẹ. Trên mẩu giấy nhỏ chỉ ngắn gọn vài chữ, nhưng đủ khiến Karan vui mừng khôn xiết, bà Không ngăn nổi nước mắt, vội lấy tay lau.

Tình hình của Shion hiện nay nhất định rất khó khăn, có lẽ cũng rất hoang sợ, rất buồn bã, nhưng không hề bất hạnh, chữ viết ngắn gọn nhưng rõ ràng sắc nét cho bà biết điều đó.

Mẹ, đừng lo lắng, con không hề bất hạnh, tuyệt đối không.

Karan dùng tạp dề lau nước mắt, bà tự nhủ đây là lần cuối cùng mình khóc.

Lần khóc tiếp theo, là lúc dang hai tay ôm chặt Shion vào lòng. Từ đây đến lúc, đó, tuyệt đối không được khóc, cũng không được oán thán.

Hàng ngày nướng bánh mì, bán bánh mì, tiếp tục kinh doanh, dọn dẹp cửa tiệm, mua hoa về trang trí, bà muốn mình sống thật tốt, làm thật tốt công việc của mình.

"Ngày mai bắt đầu tăng thêm số lượng muffin, à đúng rồi, chọn một ngày khuyến mãi giảm giá cho trẻ em nữa."

Karan gật gù, sau đó lấy ra một ổ bánh mì tròn vị mặn từ trong tủ kính. Loại bánh này có phủ một ít phô mai bên trên, ăn nóng hay để lạnh cũng rất thơm ngon. Vì giá rẻ nên bán rất chạy. Đây là chiếc bánh còn sót lại của hôm nay.

"Cảm ơn mày rất nhiều, chuột nhắt."

Bà xé bánh thành từng mẩu nhỏ, ném về phía con chuột. Thoạt đầu nó nhìn mẩu bánh chăm chú, ngửi ngửi, cuối cùng mới chịu ăn.

"Nezumi là chủ của mày à? Có thể giúp tao nói với cậu ấy, tao rất cảm kích cậu ấy không? Có cơ hội thì mời cậu ấy đến tiệm ăn bánh mì, cậu ấy muốn ăn bao nhiêu cũng được, tất nhiên, mày cũng có phần."

Bỗng có người gõ cửa. Tiếng gõ cửa không hề vội vã, tiếng cộc cộc cộc nghe hơi băn khoăn. Nhưng, bấy nhiêu cũng đủ khiến tim Karan như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Gay rồi! Ngôi nhà bị Cục Trị an giám sát. Mải xúc động vì nhận được thư của Shion, Karan quên khuấy mất việc này.

Cục Trị an? Nói không chừng lá thư sẽ bị tịch thu... Nơi này không có hệ thống cảnh báo hoàn thiện như Kronos. Không thiết bị cảnh báo, không camera giám sát,cũng không trang bị bất cứ ổ khóa cảm ứng nào, chỉ có một cánh cửa lắp kính mỏng manh, cửa cuốn sắt cùng ổ khóa thủ công kiểu cũ, chỉ cần một người đàn ông to khỏe cũng dễ dàng phá cửa xông vào.

Karan giữ chặt lá thư trong tay, lỡ như bị phát hiện, bà định sẽ cho vào miệng nuốt. Tiếng gõ cửa vẫn vang lên. Bà chầm chậm đứng dậy, nắm chặt hai lòng bàn tay.

"Có ai ở nhà không?"

Giọng một người trẻ tuổi.

"Xin lỗi, có ai ở nhà không..."

Giọng điệu nghe như đang cầu khẩn.

Chợt trong đầu Karan hiện ra hình ảnh cậu sinh viên thích ăn bánh hồ đào, nhưng hình như không phải là cậu ta. Bà nhấn nút mở cửa sắt cuốn.

Bên kia lớp kính là một thiếu nữ xinh xắn, cô mặc một chiếc áo khoác ngắn màu xám giống hệt sắc trời khi tối. Karan nhớ rõ gương mặt này, mỗi lần nhìn thấy bà đều mỉm cười.

"Ái chà, Safu."

Karan vội vàng mở cửa. Cơn gió chiều lùa vào nhà, cô gái vừa vào bên trong cửa tiệm đã khen "Thơm quá!" rồi cúi đầu chào Karan.

"Chào cô, đã lâu không gặp."

"Ừ, mấy năm rồi nhỉ, cháu đẹp lên nhiều quá, suýt nữa cô nhận không ra."

"Trước đây cháu hay bị nhầm là con trai lắm."

Khi Safu mỉm cười có hai lúm đồng tiền. Vẫn là nụ cười như ngày trước.

Cô bé giống Shion, khi kiểm tra sức khỏe, được nhận định có chỉ số IQ ở mức cao nhất. Chúng được chọn vào cùng một lớp, học cùng một phòng học cho đến tận năm mười hai tuổi. Nghe nói cha mẹ Safu đã qua đời từ lâu, cô bé sống cùng bà. Kể từ khi hai mẹ con Karan bị đuổi khỏi Kronos, chỉ có Safu vẫn chơi với Shion như trước đây, cũng từng đến tiệm bánh một lần, khi đó khuôn mặt cô bé vẫn còn ngây thơ vô lo.

Hiện giờ, trên cổ Safu quấn một cái khăn màu hồng nhạt, làn da sáng bóng, nét mặt nhu mì, toát lên vẻ đẹp của cô gái đã trưởng thành.

"Chẳng phải cháu được chọn làm du học sinh giao lưu, đã đến thành phố khác rồi sao? Cô có nghe Shion nói..."

"Cháu về rồi ạ, vì bà cháu mới mất. Cháu vừa đến nơi không bao lâu thì nhận được tin, bèn vội vã quay về."

"Bà cháu..."

Vậy là, đứa trẻ này đã mất đi người thân cuối cùng.

"Safu à, cô không biết nên an ủi cháu thế nào, cháu đừng quá đau buồn."

Đứa trẻ này đã nếm trải mùi vị của tuyệt vọng. Một mình ở trong bóng tối vô tận, cô đơn đến nhường nào. Con bé vẫn còn nhỏ.

"Safu, cô giúp được gì cho cháu không?"

"Dạ có."

Safu đứng trước mặt Karan, nhìn thẳng vào mắt bà. Cô không tỏ ra bi thương hay ai oán, trong ánh mắt mạnh mẽ kiên định ẩn hiện sức sống riêng có của tuổi trẻ.

"Cháu có một việc muốn nhờ cô."

"Chuyện gì?"

"Xin cô hãy cho cháu biết, Shion đang ở đâu."

Karan hít một hơi, nhìn vào mắt Safu.

"Cô à, cháu xin cô, hãy nói cho cháu biết. Cậu ấy còn sống phải không? Cậu ấy không bị bắt vào Trại Cải tạo. Cậu ấy vẫn còn sống. Cậu ấy đang ở đâu?"

Những câu hỏi dồn dập. Karan nắm chặt hơn mẩu giấy trong lòng bàn tay.

"Safu, cháu đã biết chuyện của Shion à?"

"Cháu chỉ biết những chuyện mà Cục Trị an thông báo, cũng xem như là không biết gì. Những điều họ nói đều là giả dối."

"Safu..."

"Họ bảo Shion căm giận chính quyền nên nhân cách thay đổi, lên kế hoạch giết người, rõ ràng là lời nói dối hoang đường nhảm nhí. Nhân cách của cậu ấy không hề có vấn đề, cũng không hề oán giận bất cứ ai."

Karan nắm lấy tay cô bé, kéo vào nhà kho.

"Nơi này hình như không có máy giám sát, cũng không có thiết bị nghe lén, nhưng cô không biết là có an toàn hay không..."

Đôi mắt Safu bừng sáng.

"Bị giám sát, cũng có nghĩa là Shion chưa bị bắt, đúng không cô? Cậu ấy đã trốn đến nơi nào đó rồi, đúng không? Cậu ấy bình yên bỏ trốn, hiện tại vẫn còn sống. Cô ơi, cô biết chuyện này đúng không?"

"Tại sao cháu lại nghĩ như vậy?"

"Vì cô rất bình tĩnh. Khi vừa thấy cô cháu đã biết. Tuy cô hơi gầy, nhưng không tuyệt vọng, cũng không giống một người mẹ đã mất con."

"Cháu quan sát thật tỉ mỉ, cháu có thể đi làm thám tử được rồi."

"Cô ơi, Shion còn sống phải không? Cậu ấy bây giờ có ổn không?"

Cả Karan và cô gái trẻ nhìn nhau đăm đăm, không nói lời nào.

Liệu có phải Safu nhận lệnh của Cục Trị an, đến đây dò hỏi nơi lẩn trốn của Shion không? Karan nghĩ thầm. Câu là lời là không. Nếu chính quyền thành phố có ý định như vậy, căn bản không cần phải gọi Safu đến, chỉ cần dùng thuốc cưỡng chế nói sự thật, thì có thể dễ dàng moi được thông tin từ Karan.

Chính quyền thành phố thật sự muốn bắt Shion về ư?

Karan chợt nghĩ như vậy. Vì tinh thần mệt mỏi, trong đầu là một mớ hỗn độn, nên trước đây bà không hề nghĩ đến điểm này. Một thiếu niên thì có thể trốn đến đâu? Nếu Cục Trị an dùng mọi phương pháp để truy tìm, muốn bắt giữ Shion không phải việc quá khó khăn. Cứ cho là Shion vứt thẻ ID đi, vẫn có thể dùng hệ thống định vị vệ tinh dò ra vị trí của thằng bé, chỉ cần Shion không trốn dưới lòng đất vĩnh viễn thì chẳng thể nào qua mặt được hệ thống hiện đại này.

"Cô ơi."

Safu nắm chặt cổ tay của Karan.

"Shion ở bên ngoài No.6 phải không?"

"Ừ."

"Quả nhiên, cháu đoán không sai mà. Nếu ở trong thành phố, khắp nơi đều có camera giám sát, cậu ấy sẽ không thế trốn được."

"Safu, hiện tại độ phân giải hình ảnh của thiết bị định vị vệ tinh là bao nhiêu?"

"Mới nhất thì là dưới 50 centimet. Nghe nói có thể thao tác bên dưới lòng đất, còn có thể phóng to, nói cách khác, có thể nhìn thấy rất rõ hình ảnh người muốn bắt giữ."

Cô gái thông minh đã hiểu được ý Karan, dừng một chút, tiếp tục nói.

"Chỉ cần nhập số liệu của Shion là cố thể tự động dò tìm, cậu ấy ở trên mặt đất, thì nhất định có thể tìm được."

Hay là diện mạo không giống như trước? Có khả năng như vậy không?

"Cô à, cháu cảm thấy chỉ cần Shion ở bên ngoài thành phố, thì rất an toàn."

"An toàn?"

Karan lặp lại, vì bà không hiểu ý của Safu.

"Cháu cũng không biết nói thế nào, chỉ là giác quan thứ sáu mách bảo cháu như vậy. Trước đây chúng cháu chưa từng học cách dùng từ ngữ để biểu đạt cảm giác và cảm xúc, nhưng sau khi ra khỏi thành phố, cháu cảm thấy một số việc..."

Safu ngập ngừng, như muốn tìm một từ thích hợp để biểu đạt cảm xúc phi lý trí trong lòng mình.

"Cháu cảm thấy, thành phố dường như cố ý tách biệt, chỉ muốn tự giải quyết mọi chuyện, không hề có hứng thú cũng chẳng quan tâm những việc xảy ra bên ngoài."

"Thành phố này vốn là như vậy."

"Dạ đúng, cháu thấy như thế. Nên cháu cho rằng chỉ cần Shion ở bên ngoài thành phố, thì dù cậu ấy có bị tình nghi tội tày đình gì, chính quyền và Cục Trị an cũng sẽ không để ý đến nữa. Nhưng, nếu cậu ấy quay lại, nhất định bị bắt ngay lập tức."

"Có nghĩa là, Shion không thể quay về đây nữa?"

"Nếu thành phố này không thay đổi, thì không thể. Đây là những gì cháu cảm nhận được."

"Safu, những lời cháu nói thật tàn nhẫn."

Safu lắc đầu, lại nắm lấy tay Karan.

"Cô ơi, bây giờ Shion đang ở đâu?"

"West Block, cô chỉ biết vậy."

"West Block? Ra thế."

Safu ngẩng đầu hít một hơi, ánh mắt lơ đãng nhìn vào khoảng không. Tiếp đó, cô khom người thật thấp chào Karan.

"Cháu cảm ơn cô. Rất mừng khi được gặp lại cô."

Lần này, Karan nắm tay cô bé.

"Chờ một chút, cháu hỏi Shion ở đâu để làm gì?"

"Cháu muốn đi tìm cậu ấy."

Karan không nói nên lời, chỉ nắm tay Safu thật chặt. Thiếu nữ mười sáu tuổi dáng người mảnh khảnh lặng lẽ đứng đó.

"Safu, cháu nói gì vậy? Cháu có biết West Block là nơi thế nào không?"

"Cháu không biết, cháu nghe nói đó là một nơi rất kinh khủng. Dù như thế, cháu vẫn muốn đến."

"Nhưng, chẳng phải cháu vừa nói, ra khỏi thành phố thì được, còn muốn quay lại thì..."

"Cháu không quan tâm, cho dù không thể quay trở về, cháu cũng không hối hận. Nếu Shion đang ở West Block, cháu cũng đến West Block."

"Safu."

"Cháu muốn gặp cậu ấy, rất muốn gặp cậu ấy."

Mắt Safu rưng rưng, cô cắn chặt môi dưới.

Thật là một đứa trẻ kiên cường, vào độ tuổi này mà đã biết kìm nén nước mắt.

Karan vươn tay, ôm cô bé vào lòng.

"Cảm ơn cháu, Safu."

"Cô Karan."

"Cô luôn cho rằng chỉ có một mình mình chịu đựng, chờ đợi, thật may vẫn còn có cháu. Thì ra vẫn còn một người nhung nhớ Shion. Cảm ơn cháu."

"Cháu... yêu cậu ấy. Thật lòng, lúc nào cháu cũng yêu cậu ấy."

"Cô biết."

"Cháu không muốn mất cậu ấy, cháu muốn ở bên cạnh cậu ấy."

"Cô biết."

Karan vỗ nhẹ lưng Safu.

Rất lâu trước đây, bà cũng đã nói những lời tương tự.

Bà gặp một người đàn ông bà vô cùng yêu, bà không muốn đánh mất, chỉ khát khao luôn được ở cạnh người đó. Nhưng, hai người đã chia tay. Người ấy để lại cho bà một đứa trẻ vừa mới chào đời, bà đặt tên cho nó là Shion. Đó chính là món quà đầu tiên, và cũng là món quà cuối cùng mà người ấy tặng bà.

"Phụ nữ cho dù mất đi đàn ông, cũng vẫn có thể sống tiếp được."

Karan nhẹ nhàng nói.

Nghe không rõ, Safu ngẩng mặt lên, ngơ ngác nhìn Karan. Lúc này, giọt nước mắt đã lăn dài trên má cô.

"Safu, cháu có thể tin tưởng Shion không?"

"Cô nói vậy là sao?"

"Tin rằng tháng bé nhất định sẽ quay về, cô biết như vậy, nó không yếu ớt như vẻ bề ngoài đâu."

"Cháu biết."

"Cho nên, cháu hãy bình tĩnh lại, chờ thêm một thời gian nữa rồi quyết định, cô nghĩ chúng ta tốt nhất không nên tự tiện hành động."

Safu thở dài.

"Cô ơi, cháu có thể hỏi thêm một việc không?"

"Được chứ."

"Cậu ấy ở cùng ai?"

Một câu hỏi ngoài dự liệu. Người ở bên cạnh Shion ư? Người chưa từng xuất hiện đó rốt cuộc là ai?

"Chắc là Nezumi."

"Nezumi?"

"Ừ, Nezumi. Cô chỉ biết có vậy."

"Là một, người quan trọng đối với Shion, phải không?"

"Cô không rõ, có lẽ quan trọng như hai chúng ta vậy."

Safu mỉm cười, nói rằng đã đến lúc ra về.

"Chờ đã, Safu, cháu phải hứa với cô, đừng hành động nông nổi, đợi Shion quay về, được không?"

Cô gái trẻ vẫn mỉm cười, song ánh mắt lại ánh lên sự mạnh mẽ kiên cường.

"Cháu không giỏi chờ đợi đâu."

"Safu."

"Trước giờ cháu là vậy đấy, cháu không thể ngồi yên, ngốc nghếch chờ đợi. Sáng nay, cháu đã hủy bỏ việc du học, cháu đã là người tự do. Cho nên, cháu muốn đi, cháu muốn tìm Shion, mặc kệ là dùng cách nào, cháu cũng phải đi."

Karan lắc đầu. Bà biết rằng mình có nói gì cũng vô ích. Nhưng bà vẫn muốn ngăn cản, bà không thể để cô bé này như con thiêu thân lao vào lửa, tự mình rúc đầu vào rọ.

"Safu, tuy cô là mẹ Shion, nhưng cô cũng không hiểu rõ thằng bé ấy, có lẽ phần cô không hiểu được rất nhiều. Nhưng, cô tin nó nhất định không muốn cháu dấn thân vào nơi nguy hiểm để tìm nó. Nếu cháu gặp phải bất trắc gì, nó nhất định sẽ đau khổ cả đời. Điểm này cô hiểu rất rõ. Nên..."

Safu ngẩng cao đâu, nói một cách kiên quyết.

"Cảm nghĩ của Shion không liên quan gì đến cháu."

"Hả?"

"Cháu biết mình nói vậy là rất ngang ngược. Nhưng cháu không tài nào ngồi yên đợi Shion trong hoàn cảnh này. Cháu rất muốn gặp cậu ấy, nên cháu phải đi tìm cậu ấy. Chỉ đơn giản vậy thôi. Cháu chưa làm mẹ nên chẳng thể kiên cường như cô, chỉ dựa vào niềm tin mà đợi con trở về. Cháu không muốn mình phải hối hận. Nếu cậu ấy đi mãi không về, cháu cũng sẽ đau khổ cả đời. Cháu không muốn... mất đi cậu ấy."

"Nhưng, Safu..."

Karan lại tự nhủ.

Nhưng, Safu à, mất đi đàn ông, chúng ta vẫn có thể tiếp tục sống. Tuy một phần cơ thể đau khổ héo rũ nhưng người phụ nữ có thể ôm vết thương đau đớn ấy tồn tại. Cứ như thế rồi một ngày nào đó sẽ có thể mỉm cười. Cho nên cô xin cháu, đừng vì đàn ông mà cược cả tính mạng của mình, phải sống vì bản thân.

Karan không biết nên trả lời thế nào trước ánh mắt quyết tâm kiên định này. Nên thuyết phục cô bé ra sao? Karan đang cố gắng lựa lời để nói, Safu đã xoay người bước ra ngoài.

"Rất vui được gặp lại cô, tạm biệt."

Không được, Safu, đừng nói lời tạm biệt với cô.

"Lần sau cháu hãy đến vào buổi sáng nhé."

Karan vẫn cố níu kéo bóng áo xám ấy.

"Buổi sáng ấy ạ?"

"Ừ, cả buổi sáng cô nướng bánh. Sáng sớm chủ yếu nướng bánh vòng và bánh mì nướng, buổi trưa cô sẽ nướng một ít bánh ngọt và bánh kem, còn nướng ba loại khác nhau. Cháu hãy đến ăn nhé, cô có hồng trà ngon lắm."

Hai người chợt im lặng trong chốc lát.

"Đúng rồi, Safu, cháu có thể đến phụ giúp cô không? Cô có thể dạy cháu cách nướng bánh. Cô chỉ có một mình, nếu cháu đến giúp một tay thì tốt quá."

Karan biết những lời mình nói thật ngây ngô.

Nhưng, bà còn có thể nói gì? Phải nói thế nào thì cô bé này mới thôi không trao gửi trái tim mình cho Shion nữa? Phải làm sao mới bảo vệ được cô bé tránh xa hiểm nguy?

"Cháu cảm ơn cô. Cháu thích ăn bánh muffin lắm, mong một ngày nào đó sẽ được ăn muffin do cô nướng."

Cô gái trẻ vẫy tay, bước đi trong đêm tối. Karan lặng người nhìn theo bóng Safu. Bà thở dài, tay chân trở nên nặng trĩu.

Tình yêu của thiếu nữ tại sao lại mãnh liệt và vội vã như vậy? Ngay cả tin tưởng đối phương, ở yên một chỗ chờ đợi cũng làm không được. Cháy bỏng, khát khao, đồng thời cũng sẽ mang đến khổ đau.

Chính bản thân mình hình như đã sớm quên tâm trạng ấy.

Karan lại thở dài lần nữa.

Bà đứng dậy đóng cửa, chuẩn bị tắt đèn, thì phát hiện chiếc khăn choàng màu hồng nhạt Safu để quên. Chiếc khăn để quên, như đang nói lên sự bối rối của chủ nhân.

Phải rồi, con bé vẫn đang do dự. Chỉ cần chưa quá quyết tâm, chắc sẽ ngăn cản được. Có thể vẫn còn kịp...

Karan nắm chặt chiếc khăn choàng, mở toang cửa.

Còn chưa ra khỏi con hẻm nhỏ, Safu đã phát hiện mình để quên khăn choàng. Đó là khăn choàng bà đan tặng cô.

Hiện nay mọi người bắt đầu cảm thấy sợi len mang đến cảm giác thật êm ái, nên khăn choàng và áo len đan tay mới thịnh hành. Nhưng khi Safu còn nhỏ chẳng ai choàng khăn len cả. Chỉ cần mặc một bộ đồ lót được dệt bằng sợi đặc biệt thì cơ thể đã luôn được giữ ấm. Đừng nói là khăn choàng, đến cả áo khoác ngoài và găng tay cũng không cần đến.

Đan len là thú vui của bà Safu. Hai bà cháu đã cùng nhau đan rất nhiều khăn choàng và áo len. Cô hay bị các bạn học chê cười vì chuyện đó. Tuy mọi người đều học cùng một chương trình đào tạo cấp cao, nhưng chỉ cần tìm ra điểm khác biệt, họ sẽ khinh thường người khác.

Khăn choàng và áo len đan tay chính là đối tượng tuyệt vời để cười nhạo.

"Chà, đây có phải là di sản được để lại từ thế kỉ trước không?"

"Tôi chỉ thấy trong viện bảo tàng thôi."

Không ai hiểu được nên nghĩ cho người khác, không hiểu lòng người, cũng chẳng hiểu con người đều có lòng tự trọng. Trường học chưa từng dạy những điều như vậy. Mọi người đều cho rằng mình là người được chọn thì làm điều gì cũng đúng đắn. Xã hội có phân chia giai cấp, bao gồm người được chọn và không được chọn. Ngoài việc tiếp thu lượng kiến thức khổng lồ, hưởng thụ những thiết bị học tập tiên tiến hoàn thiện nhất, bọn họ chỉ học được như thế.

Nhưng, Shion lại rất đặc biệt. Cậu ấy biết tôn trọng người khác như tôn trọng chính mình, cậu ấy đặt bản thân ở vị trí ngang hàng với mọi người, là một sự tồn tại hiếm thấy, ít nhất là Safu nghĩ như vậy.

Người này không giống với mọi người.

Quên mất là khi nào, Shion đã từng khen chiếc áo len màu đen, trên ngực và cổ tay áo có đường viền màu hồng phấn mà Safu mặc.

"Rất hợp với cậu."

Khi đó, Safu đang nhìn vào màn hình hiến thị LED đặt trên bàn, xác nhận bài học trong ngày, bỗng có người nói với cô như vậy, khiến cô cảm thấy bối rối.

"Chiếc áo len này rất hợp với cậu, chỉ nhìn thôi mình cũng cảm thấy ấm áp."

"Cảm... cảm ơn."

"Không có chi, nhưng trước đây mình không biết đấy."

"Cái gì cơ?"

"Mình không biết thì ra màu đen và màu hồng phấn lại hợp đến vậy."

Cũng chẳng thể coi là trò chuyện thân thiết, cậu chỉ nói với cô mấy câu ngắn ngủi. Nhưng, từ lúc đó trở đi, trong lòng Safu đã tồn tại một thiếu niên với nét mặt hiền hòa.

Một người thật đặc biệt...

Một người thật đặc biệt, khác với những người khác. Cho nên một ngày nào đó, người này sẽ chọn một con đường hoàn toàn khác biệt. Cậu ấy sẽ không do dự vứt bỏ tất cả những thứ mà chính quyền đã dạy là quan trọng, cậu ấy nhất định sẽ bỏ lại tất cả những gì mình đang có và dứt áo ra đi.

Safu có linh cảm như vậy.

Sau khi Shion được chọn vào chương trình đào tạo chất lượng cao không bao lâu thì bị tước hết mọi đặc quyền đặc lợi, phải chuyển đến sống tại Lost Town. Lúc ấy, Safu chẳng hề kinh ngạc. Chỉ là linh cảm đã thành sự thật, nên cô không thấy ngạc nhiên. Nhưng, cô rất muốn biết tại sao thỉnh thoảng ánh mắt Shion lại khác lạ như vậy, và cả ý nghĩa của nó nữa.

Rốt cuộc cậu đang nhìn gì? Đang tìm kiếm ai?

Xin cậu đừng nhìn xa vời thế; hãy nhìn mình, người đang ở trước mặt cậu đây.

Chỉ là hai câu ngắn ngủi, nhưng cô nói không thành lời, không cách nào truyền đạt được tấm lòng mình. Những công cụ liên lạc càng lúc càng hiện đại, điện thoại dạng thẻ, máy tính siêu nhỏ đeo trên người, báo điện tử, nhưng đều vô dụng, chẳng thể thổ lộ nỗi lòng đến người mình thích thật khiến người ta khó chịu.

Không biết nên mở lời ra sao, trong khi Shion trước mặt thì không cảm nhận được gì, khiến cô rất sốt ruột. Cuối cùng, trước khi đi du học, Safu đã thổ lộ với Shion. Cô chọn một cách diễn đạt trắng trợn thẳng thừng đến nỗi tự mình cũng thấy xấu hổ.

Tớ muốn cậu, lúc nào cũng muốn cậu.

Diễn đạt một cách rõ ràng, trực tiếp, đó là nỗ lực lớn nhất của cô.

Nhưng, vừa thổ lộ liền bị từ chối.

Mình chỉ luôn xem cậu là bạn.

Câu trả lời thật nực cười. Safu thấy buồn cười đến muốn cười lớn, nhưng lòng lại đau nhói.

Chậm hiểu, ngốc nghếch, cậu bao nhiêu tuổi rồi hả, trưởng thành một chút đi.

Safu thầm mắng. Có điều, nói ra hết những lời từ đáy lòng, như vậy là đủ, cô đã có thể tạm thở phào nhẹ nhõm. Hai năm sau, khi du học quay về hẵng bắt đầu. Chờ Shion trưởng thành thêm hai tuổi, khi đó lại mặt đối mặt tỏ bày lần nữa. Tình cảm của bản thân không thay đổi, lúc nào cũng hướng về một người duy nhất. Nhưng, Shion gần như chẳng chú ý đến Safu. Có gì đó chiếm lĩnh trái tim cậu, khiến cậu quên hẳn cô. Lần đầu tiên cô nhìn thấy một Shion luôn bình tĩnh, trầm ổn trở nên hoảng loạn.

Trong lòng Shion đã gợn sóng, không còn tĩnh lặng nữa.

Ở trạm xe, giữa dòng người hỗn loạn, cô thử dõi theo ánh mắt của Shion, nhưng cũng không trông thấy gì. Lúc đó, người mà cô chẳng kịp trông thấy ấy, chính là người Shion tìm kiếm ư? Hẳn người này đang ở cạnh Shion. Tuy không có căn cứ, nhưng Safu tin chắc như vậy. Suy nghĩ người kia là ai cũng chẳng được gì, vì đó là một nhân vật cô chưa từng biết tới.

Chắc là Nezumi.

Cô Karan nói vậy.

Nezumi?

Đúng rồi, lúc đó có chuột. Khi bọn họ chia tay ở trạm xe, có một con chuột nhắt nhảy lên vai Shion.

"Nezumi."

Safu thử gọi, trong đầu xuất hiện hình ảnh con chuột bạch trong phòng thí nghiệm.

Một cơn gió thổi qua, cô thấy cổ lành lạnh. Quay lại lấy khăn choàng thôi.

Khi Safu vừa định quay lưng, một bóng đen chợt xuất hiện.

"Có phải là cô Safu không?"

Kẻ đó gọi tên cô.

Đột nhiên cô thấy ớn lạnh. Đồng phục này, là nhân viên an ninh của Cục Trị an.

Nhân viên Cục Trị an, tại sao...

"Có phải là cô Safu không?"

Một người đàn ông khác cũng hỏi cô điều vô cùng đơn giản ấy.

"Đúng vậy."

"Có thể xem thẻ ID của cô không?"

Sau khi xác nhận thẻ ID của Safu, hai nhân viên Cục Trị an nhìn nhau gật đầu.

Họ nói chuyện rất lịch sự nhưng vô cùng lạnh lùng, như robot trong hình dạng con người. Safu chợt thấy rét run.

"Cô Safu, phiền cô theo chúng tôi đến Cục Trị an."

"Sao?"

Safu vừa thốt ra âm thanh yếu ớt ấy, hai người đàn ông đã giữ chặt lấy tay cô.

"Mời cô lên xe."

"Không, buông tôi ra!"

Safu phản kháng, nhưng tay cô vẫn bị hai người đàn ông siết chặt.

"Buông tôi ra! Tại sao lại bắt tôi? Lý do là gì?"

"Đi rồi biết."

Lời lẽ của họ bắt đầu trở nên thô lỗ, như thể đã rắp tâm bắt Safu từ trước. Safu thả lỏng toàn thân.

"Tôi biết rồi, đừng thô bạo như vậy."

Cô tiến lên một bước.

"Ối!"

Cô giả vờ vấp, ngã nhào về phía trước. Hai người nọ liền lơi tay. Ngay lúc ấy, Safu xô người đàn ông bên phải.

Bởi bất ngờ nên hắn ta loạng choạng. Safu vung túi xách, ném về phía người còn lại, sau đó thừa cơ bỏ chạy.

Nhất định phải chạy, nếu như bị bắt, thì sẽ không được gặp lại Shion.

Safu rất rõ, bị Cục Trị an bắt đi đồng nghĩa với việc không được gặp lại cậu nữa.

Một bóng người đi ra từ con hẻm nhỏ, tuy còn rất xa, nhìn không rõ, nhưng cô vẫn thấy trong tay người đó cầm một chiếc khăn len.

Đó là chiếc khăn choàng màu hồng nhạt của Safu.

"Cô ơi."

Safu dừng lại.

Không được, cô ấy không thể qua đây được.

Ngay khi cô định xoay người, vai đã bị tóm, hai tay bị kéo ngoặt ra sau.

Đau quá. Đúng lúc cô sắp hét lên vì đau, thì bị bịt miệng.

Hai người đàn ông không nói thêm câu nào, im lặng bắt lấy Safu. Nỗi sợ lan ra toàn thân cô. Đáng sợ quá. Buông tôi ra! Cứu với! Cô giãy giụa muốn bỏ trốn, cô nghe thấy có tiếng xé áo khoác, cúc áo rơi xuống, lăn lông lốc trên mặt đất.

Cứu với, đừng bắt tôi, cứu với!

Đột nhiên, cổ bị đánh một cú, toàn thân Safu tê dại, lịm đi.

"Không... Cứu tôi với."

Ý thức Safu dần trở nên mơ hồ. Cảnh đêm cũng mông lung.

Shion.

Trước khi kịp thốt lên cái tên này, Safu chìm vào bóng tối.

Karan nhìn thấy bóng người đang giằng co, cũng nghe được tiếng kêu cứu yếu ớt. Bà lập tức nhận ra đó là tiếng của Safu. Thoạt tiên, Karan cảm thấy sợ hãi, rồi tức tốc lao ra, nhưng đôi chân bà lại không nghe lời, bà vấp ngã, đầu gối đập mạnh xuống mặt đường.

Khi bà đứng lên, hai người đàn ông đó đã đưa Safu không sức chống cự vào xe. Cảnh tượng như một vở kịch bóng trên con đường thưa thớt người qua lại. Nhưng, dưới ánh đèn đường, mọi chuyện đang diễn ra lại vô cùng chân thật. Hai người đàn ông cũng chẳng phải là diễn viên kịch, mà là những con rối theo mệnh lệnh, âm thầm chấp hành nhiệm vụ.

(Sân khấu chỉ có một tấm vải trắng căng ra như phông để chiếu phim, có đèn chiếu sáng để lấy bóng các nhân vật, các nghệ sĩ hai tay cầm que điều khiển con rối diễn tả nội dung câu chuyện)

Cục Trị an.

Karan thấy khó thở, cứ thế ngồi phệt xuống đường bất động. Bà cũng không bước đi nổi, không phải vì đau mà do sợ hãi

Một người đàn ông liếc mắt, chừng như nhìn thấy bà. Karan rụt người lại. Nơi bà ngồi không có đèn đường thắp sáng, trong đêm có lẽ rất khó nhìn thấy được, nhưng chỉ cần hắn ta đeo kính nhìn ban đêm, vậy thì trời sáng hay trời tối cũng như nhau, trong bóng tối có thể nhìn rõ như ban ngày, nhất định sẽ thấy bà rõ mồn một.

Thật đáng sợ.

Nhưng, người đàn ông nọ nhanh chóng lên xe bỏ đi. Chiếc xe du lịch màu đen sẫm âm thầm nổ máy, chỉ vài giây đã biến khỏi tầm mắt của Karan. Bà đứng dậy, ôm lấy chiếc khăn choàng.

"Safu."

Karan nhỏ giọng gọi, không khỏi hoảng sợ, tay run lẩy bẩy. Bà tập tễnh đi về nhà, đóng cửa sổ, hương bánh mì thoang thoảng, khiến bà bình tĩnh lại.

Safu bị Cục Trị an bắt rồi, như một vụ bắt cóc.

Tại sao? Tại sao lại bắt con bé? Vì Shion sao? Nếu như vậy, tại sao không bắt mình, mà lại bắt con bé? Tại sao chứ? Không hiểu, thật không thể hiểu nổi.

Chít chít.

Con chuột nhắt bò ra từ tủ kính trưng bày, dùng chân trước nhặt vụn bánh phô mai.

"Nezumi."

Nezumi sẽ giúp con bé? Cứu con bé? Sẽ nắm lấy cánh tay đang cầu cứu của con bé chứ?

Karan chìa tay ra trước mặt con vật nhỏ có đôi mắt màu nho.

« Lùi
Tiến »