No.6

Lượt đọc: 1126 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
hãy rũ bỏ mọi niềm hi vọng

Qua khỏi đây là xứ thảm sầu, qua khỏi đây là khổ đau vô tận, qua khỏi đây sẽ gặp lũ người sa đọa.

Công lý nằm ở chốn tối cao, thánh thần sở hữu trí tuệ siêu việt.

Cùng tình yêu nguyên thủy, đã tạo ra ta.

Trước ta chưa có gì được tạo lập, chỉ có sự vĩnh hằng, và ta là kẻ nối tiếp vĩnh hằng.

Hỡi những kẻ đặt chân đến chốn này, hãy vứt bỏ mọi niềm hi vọng.

- Thần khúc, Dante Alighieri

Sự việc đột ngột xảy ra.

Không ai lường trước được.

Sự việc đột ngột xảy ra rồi lan rộng ở quảng trường đông nghịt người, hệt như khí gas tích tụ lâu năm dưới tầng hầm bất ngờ bùng nổ.

Ngày lễ Thánh 2017. 12 giờ 15 phút chiều.

Tại quảng trường trước Tòa thị chính (Giọt Trăng).

Gió lạnh cắt da cắt thịt, thế nhưng nắng vẫn rực rỡ, bầu trời trong vắt, xanh ngắt, vô cùng thích hợp với một ngày lễ.

Người người háo hức, tay vẫy cờ, miệng không ngừng ngợi ca thành phố Thánh.

Họ luôn miệng nói câu “NO.6 vĩ đại của chúng tôi”.

Quảng trường phía trước Tòa thị chính, nơi sẽ diễn ra buổi lễ, đã chật ních người.

B*. “Nóng quá.”

Giữa đám đông, một cô gái trẻ thân hình mảnh khảnh than thở.

“Chắc tôi ngộp chết mất thôi, đông người quá.”

“Phải đấy.”

Người bạn bên cạnh cô, một cô gái nhỏ người với mái tóc đen, cũng tán đồng. Cô gái tóc đen quệt mồ hôi trên mũi, thở dài.

“Đông đến mức sắp nhích không nổi rồi. Đang mùa đông mà mồ hôi mồ kê nhễ nhại, cả người dính nhớp, kinh chết đi được.”

“Mất công diện đồ đẹp chẳng được tích sự gì cả” “Hiểu mà.”

Cả hai đều rất hiếm khi đổ mồ hôi. Họ chỉ thường sinh hoạt ở nơi mà nhiệt độ và độ ẩm luôn được điều chỉnh ở mức thoải mái nhất. Họ không chịu nổi cảm giác mồ hôi chảy dưới nách và trên lưng, càng ghét hơi nóng lan tỏa giữa dòng người chen chúc.

Cô gái tóc đen bĩu đôi môi được tô son đậm.

“Cấp trên yêu cầu tớ tham dự buổi lễ, nếu không làm theo sẽ bị trừ lương.”

“Tớ cũng vậy thôi. Nếu không phải cấp trên ra lệnh thì còn lâu tớ mới tới cái chốn này.”

“Hình như thông qua thẻ ID sẽ biết được công dân có tham dự hay không, vì khi đi qua trạm kiểm soát phải quẹt thẻ mà, mã số ID bị ghi lại hết. Nghe nói buổi lễ kết thúc thì các công ty sẽ nhận được báo cáo đó.”

Cô gái mảnh khảnh nghiêm túc gật đầu, nhíu mày. Hai bên má cô bắt đầu rịn mồ hôi.

Ôi, khó chịu quá. Muốn tắm táp cho mát quá đimất.

Cô gái tóc đen vẫn tiếp tục tuôn ra những lời than phiền.

“Đứa em gái còn đi học của tớ ấy, nó bảo các bạn trong lớp phải tập trung ở trường, sau đó đi xe buýt tới đây tham dự buổi lễ.”

“Thật? Thời bọn mình làm gì có chuyện đấy, nhỉ?” “ừ. Nghe nói chuyện này mới được ban hành trong năm nay, mục đích là để xác định mức độ trung thành của công dân đối với thành phố. Em gái tớ phàn nàn là nếu không tham gia sẽ bị đánh điểm D khoản sinh hoạt cộng đồng. Rủi mà ăn điểm D rồi thì mai này muốn học lên cao hay đi làm đều khó khăn cả. Tớ thấy như thế thật quá quắt...”

“Đúng đấy, như thế là cưỡng chế rồi còn gì. Nói mới nhớ, gần đây đi đâu làm gì cũng bắt xác định mức độ trung thành, lòng trung thành thế này thế nọ, đúng là cưỡng chế trắng trợn. Thật kì cục...”

I Ai đó bất chợt tóm lấy vai cô gái mảnh khảnh. Cô giật mình, không thốt nên lời.

Một người đàn ông trung niên cao lớn, mặc sơ mi trắng, quần xám đứng lù lù sau lưng cô gái mảnh khảnh.

“ơ, gì thế?”

“Cô vừa nói gì?”

“Hả?”

“Hai cô vừa nói gì?”

Hai cô gái nhìn nhau. Tim họ đập thình thịch.

“À, chúng... chúng tôi chỉ nói về... khí trời oi bức thôi mà... đại loại vậy...”

“Vậy à? Còn tôi lại nghe thấy hai cô đang bất mãn, uất ức với thành phố đấy. Tôi nói có sai không?”

Đôi mắt nhỏ của gã lóe lên. Lời nói thì nhã nhặn nhưng ánh mắt gã lại sắc bén và hung tợn, khiến hai cô ị gái co rúm lại.

Họ thấy sợ hãi tột độ.

Cục Trị an.

“Không... Bất mãn... Không... Không bao giờ... Chúng tôi chưa từng nói thế bao giờ... Cũng chưa từng nghĩ vậy... Không phải đâu...”

Cô gái tóc đen ôm ghì lấy ngực mình, tay run lẩy bẩy, nước mắt trào ra.

Cứu con với. Cha ơi. Mẹ ơi. Cứu con với. “Mời hai cô theo tôi. Sau đó chúng ta sẽ có khối thời gian để hai cô giải thích.”

“Sao lại... Không... Không...”

Cô gái tóc đen òa khóc. Cô gái mảnh khảnh thì run cầm cập.

“Mời hai cô theo tôi.”

Một tên khác ăn mặc giống hệt gã tới trước bất chợt xuất hiện, nắm lấy tay cô gái mảnh khảnh. Các ngón tay của gã lạnh vô cùng.

Sao lại thế này... Chúng tôi chỉ trò chuyện bình thường thôi mà... Chúng tôi chỉ nói ra suy nghĩ thực sự của mình thôi mà...

Quá sửng sốt trước tình hình, cô gái mảnh khảnh chẳng thể bật khóc như người bạn của mình, mà chỉ đứng đó run lẩy bẩy.

“Đi thôi.”

Ánh mắt của tên nọ lóe lên.

Đáng sợ quá. Kinh khủng quá. Cứu con với, cha ơi, mẹ ơi.

Ư!

Gã đàn ông tới trước khẽ rên lên một tiếng. Mắt gã trừng lớn, miệng mấp ma mấp máy nhưng không thành tiếng. Gã dùng tay siết mạnh cổ mình. Cổ gã đen sạm đi.

“Có... Có chuyện gì thế?”

Tên có bàn tay lạnh như băng hoảng hốt vươn tay ra, định dò hỏi.

Aaaaa!

Cô gái mảnh khảnh hét lên, cứ như muốn gào rách cuống họng. Cùng lúc đó, cô gái tóc đen cũng gào lên.

"Á e e “

Gã đàn ông ngây như phỗng, chỉ có mắt và miệng mở to, đến mức thấy được cả cuống họng.

Cạch.

Có gì đó rơi xuống thềm đá, nhỏ, màu trắng...

Là răng.

Toàn bộ răng trong miệng gã lần lượt rơi ra. Tóc cũng có thay đổi. Tóc gã bạc đi rồi rụng lả tả. Mắt gã trợn ngược, ngã nhào xuống đất, toàn thân co giật. Đốm đen trên cổ lan rộng ra rồi bắt đầu u lên...

Một nỗi sợ kinh khủng ập tới, còn kinh khủng hơn bị mời về Cục trị an gấp vạn lần. Sợ đến phát điên lên mất! Điên thật rồi! chính vì điên nên mới trông thấy cảnh tượng chẳng thể tồn tại trên đời này. Cô gái tóc đen chẳng thể làm gì hơn ngoài việc la hét thất thanh. Phải hét lên để giải tỏa phần nào nỗi sợ. Nếu không cô sẽ nổ tung mất.

Cô hít thở sâu.

Á!

Ááá!

Cô chưa kịp mở miệng, đám đông xung quanh đã đua nhau la thất thanh. Đây gào, kia thét. Giọng đàn ông,

tiếng đàn bà, tiếng thanh niên kêu la, tiếng người già rú rít, tất cả hòa quyện vào nhau rồi bùng nổ...

“Á!”

Cô gái tóc đen hoa chân múa tay, như đang biểu diễn một điệu nhảy kì cục.

“Có người... Có ai đó ở trong tôi. Cứu... Cứu tôivới...!”

Khi cô há miệng hét, những cái răng cũng rơi ra theo.

Cạch, cạch, cạch.

Trên cổ cô gái tóc đen, một đốm đen đang lan rộng.

“Có độc.”

Ai đó lên tiếng.

“Chạy mau! Ở đây có chất độc đang phát tán.”

Người khác nói.

“Chúng ta sẽ chết mất!”

Lại có ai đó lên tiếngCó độc. Chạy mau. Chúng ta sẽ chết mất. Có độc. Chạy mau. Chúng ta sẽ chết mất.

Cô gái mảnh khảnh đạp lên thân thể gã đàn ông đang nằm dưới đất, chuẩn bị bỏ chạy. Đúng lúc này, cô chợt thấy có gì đó lóa lên.

Côn trùng?

Ai đó va phải cô. Một người đàn bà mập mạp ngã sõng soài ngay bên cạnh cô. Vô số người khác cứ thế giẵm lên thân thể bà ta để chạy trốn.

Đây là địa ngục.

Phải nhanh lên, mình phải thoát khỏi nơi này.

Cô sờ cổ, bước qua mấy người ngã rạp dưới đất, hối hả chạy đi.

Ngày lễ Thánh 2017.

7 giờ 20 phút sáng, Lost Town.

Karan đang làm bánh ngọt. Là bánh cravate. Bà nặn khối bột đã thêm bột hạnh nhân thành hình chiếc cà vạt rồi đem nướng, sau đó cho thêm hương cam, cuối cùng rắc thêm đường.

“Trông ngon quá!”

Lily nuốt nước bọt

“Tất nhiên là ngon rồi. Dì có làm riêng một phần, lát nữa chúng ta sẽ dùng bánh với hồng trà. Lily uống sữa nóng nhé?”

“Con uống sữa lạnh cơ. Con thích sữa lạnh hơn.”

“Được rồi, sẽ cho con uống sữa lạnh, nhưng chỉ một ít thôi kẻo con lại đau bụng. Nhưng Lily này, nhớ nhé, trước lúc đó...”

“Giúp dì một tay phải không ạ? Con sẽ làm thật tốt. Được đến tiệm giúp dì, thích ơi là thích.”

“Hôm nay là ngày lễ Thánh nên sẽ bận rộn lắm đấy.”

“Vâng. Con nhớ bài rồi. Đầu tiên phải nói ‘Kính chào quý khách’, sau đó giúp khách bỏ bánh mì và muffin đã mua vào túi.”

“Đúng rồi, đúng rồi. Còn phải nói ‘Xin quý khách sử dụng khay trên giá nơi cửa ra vào để lấy bánh.’ Nếu thấy trẻ em hoặc vị khách nào cử động bất tiện, con phải đến hỏi ‘Tôi có thể giúp gì cho quý khách không?’ nhé.” “Kính chào quý khách! Xin quý khách sử dụng khay trên... trên...”

“Trên giá nơi cửa ra vào.”

“Sử dụng khay trên giá nơi cửa ra vào để lấy bánh. Tôi có thế giúp gì cho quý khách không.”

“Giỏi lắm, Lily! Và đừng quên phải cười nữa nhé.”

Lily khịt mũi.

“Ngửi mùi bánh thơm thế này con dễ cười lắm ạ.

Con còn muốn chảy cả nước dãi đây dì ơi.”

lily hai tay chống cằm, như chợt nhớ ra điều gì,

giọng trầm hẳn.

"Dì ơi?”

"Sao thế?”

"Con có thể mang vài miếng bánh về cho cha không?”

"Được chứ. Dì dành phần cho cả cha và mẹ con mà... Sao thế, Lily? Có chuyện gì xảy ra với Renka à?”

Karan biết Renka, mẹ Lily đang mang thai đứa con thứ hai, có lẽ cô ấy gặp chuyện gì đó.

Ở khu dân cư cao cấp Kronos, thai phụ từ khi thụ thai, sinh sản cho đến lúc ở cữ đều có chuyên viên y tế tận tính chăm sóc và giúp đỡ. Thế nhưng đối với cư dân Lost Town, ngay cả trong mơ cũng chẳng được chăm sóc như thế, dù tỉ lệ người già, trẻ con bệnh tật và tử vong ở Lost Town cao gấp mấy lần Kronos.

Karan chẳng bất mãn gì với cuộc sống ở Lost Town, nhưng đã không ít lần bà phải ca thán, mình đang sống tại tầng thấp nhất của cái kim tự tháp giai cấp kiên cố vững chãi mà thành phố này tạo dựng nên.

Karan chợt thấy lạnh sống lưng.

Không phải vì nhận ra mình thuộc giai cấp thấp kém nhất, mà vì nhận ra sự thật rằng chính con người đang đứng trên cao thống trị con người.

Trước đây, bà không hề nhận ra sự thật này. Điều đó càng khiến tóc gáy bà dựng hết cả lên.

Ôi, thật ngu muội làm sao.

Lily lắc đầu. Mái tóc tơ màu nâu nhạt cũng đung đưa.

“Không phải mẹ, là cha ạ.”

“Anh Getsuyaku? Có chuyện gì xảy ra với cha con sao?”

“Hôm nay là ngày lễ Thánh nhưng cha vẫn phải đi làm ạ.”

Ngày lễ Thánh là một trong những ngày lễ long trọng nhất của NO.6. Không chỉ các cơ quan hành chính và giáo dục, mà hầu hết các cửa hàng, công ty trong thành phố đều đóng cửa nghỉ lễ.

Phần lớn cư dân đều đổ về quảng trường trước Tòa thị chính để nghe thị trưởng diễn thuyết, tôn vinh sự ra đời và sự phồn hoa của NO.6.

Công dân thành phố bắt đầu bị ép buộc phải tham dự buổi lễ này từ năm ngoái. Thông qua trạm kiểm soát dẫn tới quảng trường, các nhà cầm quyền có thể biết ngay ai vắng mặt. Những cư dân tự ý không tham dự buổi lễ mà không có lý do chính đáng được chính phủ chấp nhận sẽ bị gặng hỏi nguyên nhân, không khác gì thẩm vấn tội phạm cả.

Karan thấy thành phố này ngày càng ngột ngạt. Dù vậy, vẫn có vô số cư dân nô nức tham dự buổi lễ kỉ niệm ấy mà chẳng bị ai ép buộc cả. Họ tự nguyện tới dự lễ, đứng trên quảng trường lát đá trắng, hồ hởi vẫy những lá cờ màu hoàng kim.

Tự nguyện ư... Có thật vậy không?

“Dì ơi, cái bánh.”

Lily chớp chớp mắt, nhìn miếng bánh cravate bị siết chặt trong tay Karan.

“Ôi chà, phí mất một cái rồi. Vậy ra anh Getsuyaku hôm nay không được nghỉ à?”

“Vâng ạ”

Tuy ngày lễ Thánh là một sự kiện trọng đại nhưng có rất nhiều người vẫn phải làm việc như thường lệ. Karan là một trong số đó, vì không làm việc thì sẽ không kiếm được tiền. Trong các dịp lễ như thế này, các loại bánh mì, bánh ngọt, bánh bông lan sẽ bán chạy hơn thường ngày. Nói một cách thô thiển thì đây là một dịp làm ăn “bội thu”.

Năm nay, Karan dùng lý do kinh doanh để xin phép vắng mặt tại buổi lễ. Nếu muốn vắng mặt hợp pháp thì phải gửi đơn thỉnh nguyện trước ngày lẽ, trong đó miêu tả chi tiết công việc của mình, thu nhập hằng tháng, lợi

nhuận dự kiến nếu làm việc trong ngày lễ, sau đó đích thân người làm đơn phải mang tới nộp cho phòng ban phụ trách ở Tòa thị chính. Tuy thủ tục rườm rà rắc rối, nhưng Karan cảm thấy như vậy nhẹ nhàng hơn đi dự lễ nhiều. Cho nên, Karan quyết định sẽ không dự lễ.

Không thể tiếp tục dễ dãi nữa.

Khi xưa, bà toàn chọn con đường dễ dãi, nhẹ nhàng, quên hẳn việc lội ngược dòng mà chỉ biết thả mình theo chiều nước, khiến tâm hồn trở nên trì độn.

Hậu quả của lựa chọn đó cay đắng vô cùng.

Con trai bà đã bị bắt.

Bạn thân của con trai bà cũng bị bắt.

Những người thân quan trọng đã bị cướp khỏi tay bà, một cách đột ngột và vô cùng phi lý.

Không thế thuận theo dòng nước nữa. Nếu không đứng vững trước sóng gió, bà sẽ chẳng còn mặt mũi nào gặp Shion và Safu, sẽ không thể vô tư ôm chúng vào lòng khi cả hai trở về. Bà tuyệt đối không để viễn cảnh ấy thành hiện thực.

“Lily, con thấy buồn vì cha vắng nhà à? Nhưng đó là công việc mà, đành chịu thôi.”

“Không phải ạ.”

Lily lại lắc đầu.

“Mẹ cũng bảo con là đành chịu thôi. Nhưng con buồn không phải vì cha vắng nhà đâu. Đến tiệm phụ giúp dì thế này con vui lắm. Bạn con ai cũng ghen tị khi biết con đến tiệm bánh phụ giúp... Cho nên con chẳng buồn tí nào hết, chỉ lo lắng thôi.”

“Lo cho cha con à?”

Lily gật đầu.

Sao thế Chuyện gì khiến con Lo lắng vậy, Lily “Cũng chẳng phải chuyện to tát gì. Cha luôn hôn môi con trước khi đi làm. Cha nói làm vậy cha thấy rất hạnh phúc, giống như có bùa hộ mệnh vậy.”

“Chà, cha thương Lily quá.”

“Vầng ạ. Cha là nhất. Nhưng hôm nay cha không hôn má con khi đi làm. Cha chẳng nói chẳng rằng, lầm lặng ra khỏi nhà khi con với mẹ đang trò chuyện trong bếp.”

“Có lẽ do cha con bận quá đấy thôi”

“Con cũng không biết nữa. Nhưng sáng nay cha ăn ít lắm, có mỗi nửa lát bánh mì với một tách cà phê, lại còn vừa ăn vừa thở dài nữa, như thế này này.”

Liiy thõng vai xuống, thở dài thườn thượt.

Thật đáng yêu!

Lily quan tâm đến cha theo cách riêng. Cô bé nhạy cảm phát hiện những thay đổi nhỏ nhặt ở người cha dượng của mình, lo cha gặp chuyện phiền não hoặc quá mệt mỏi. Khi còn nhỏ, Lily từng tận mắt chứng kiến cha một đột tử. Có lẽ đây chính là nguyên nhân khiến cô bé trở nên già dặn như hiện giờ.

“Iily à...”

Karan yêu quý sinh linh bé bỏng này biết bao.

Bà ngồi xổm xuống, vuốt mái tóc màu nâu sáng của Lily.

“Cười lên nào, Lily. Nụ cười của con là bùa hộ mệnh của dì đấy. Thấy con buồn như vậy, dì cũng sẽ buồn theo.”

“Dì ơi, tuy hôm nay cha không hôn con nhưng mọi việc sẽ ổn thôi, phải không ạ? Thần linh sẽ phù hộ cho cha chứ ạ?”

“Tất nhiên rồi. Hôm nay khi cha Lily đi làm về, con hãy hôn cha nhé.”

“Vâng, con sẽ làm thế ạ.”

“Được rồi, giờ thì dì cháu mình mở tiệm đón khách nhé? Con giúp dì xếp bánh cravate lên khay mang ra quầy bên ngoài được không?”

Chít chít.

Có tiếng kêu khe khẽ.

“A, bạn chuột vẫn còn ở đây à?”

Lily vui vẻ ríu rít cả lên. Một con chuột nhắt màu nâu đang đứng dưới gầm bàn, khịt khịt mũi, hai chân trước chắp lại, đầu lắc lư lên xuống. Karan biết nó đang chào tạm biệt.

“Mày phải quay về với chủ rồi à?”

Và về với con trai mình nữa.

Karan đặt một ít vụn bánh ban nãy bị bà bóp nát trong tay xuống trước mặt con chuột. Nó dùng hai chân trước giữ vụn bánh rồi ăn ngấu nghiến.

“Dì ơi, nhìn kìa, màu của chiếc bánh và màu lông của bạn chuột giống nhau quá.”

“Ồ con nói dì mới để ý, màu lông của chú chuột này giống màu bánh cravate thật.”

Chít chít chít.

Con chuột nhắt ngẩng đầu lên, giương đôi mắt màu nho nhìn Karan.

“Cravate... Lẽ nào mày tên là Cravate à?”

Chít chít. Con chuột kêu lên như thể đang đáp “Đúng vậy”.

“Cravate. Quả là một cái tên đẹp. Tạm biệt nhé, Cravate. Hãy gửi lời cảm ơn của tao tới chủ mày nhé. Thư cậu ấy đã tiếp sức mạnh cho tao, cho nên tao rất biết ơn cậu ấy. Nhớ chuyển lời đấy nhé.”

Nếu được hãy gửi lời đến Shion nữa, rằng mẹ sẽ chờ con trở về. Mẹ luôn chờ con, mẹ tuyệt đối không bỏ cuộc. Vì vậy, xin con hãy sống sót trở về.

Nhất định sẽ tái ngộ.

Dòng chữ ngắn ngủi trong thư Nezumi gửi tới đã tiếp thêm cho bà biết bao dũng khí.

Nhất định sẽ tái ngộ.

Lời hứa chắc nịch kiên định ấy đã trở thành điểm tựa cho trái tim suýt sụp đổ của Karan.

Nezumi, cô có thể ôm cháu không? Mai này cô sẽ ôm cả cháu và Shion vào lòng nhé? Cô tin sẽ có một ngày mong ước đó thành hiện thực, thế nên cô sẽ kiên nhẫn chờ đợi.

Cravate ăn xong bánh, chắp hai chân trước, gục gặc đâu rồi chạy vụt vào góc phòng, thoáng cái đã mất dạng. “Đi mất rồi.”

Lily trề môi.

“Sau này cô còn gặp lại bạn chuột nữa không?”

“Có chứ. Một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại bạn

chuột thôi. Nào, chúng ta phải mở cửa rồi. Sẽ bận rộn lắm đây, nhờ cả vào con nhé, Lily.”

“Vâng ạ, thưa bà chủ! Cứ tin tưởng ở con.”

Lily cười lém lỉnh. Karan mỉm cười, mở cửa tiệm.

Karan ngẩng đầu ngắm bầu trời xanh ngăn ngắt.

Tuy thời tiết còn se lạnh, nhưng hôm nay trời sẽ nắng ráo.

Có vẻ là một ngày đẹp trời đây...

Bà bỗng thấy ớn lạnh, sởn cả gai ốc.

Gì vậy? Chuyện gì thế này?

Karan bất giác vòng tay tự ôm lấy mình. Lạnh quá. Lạnh từ trong ra ngoài. Dù chỉ trong một thoáng nhưng cơn ớn lạnh đó cũng khiến cơ mặt bà căng cứng, tay chân tê dại, lông tóc dựng hết cả lên.

Lạnh. Lạnh. Ớn lạnh quá.

Có thứ gì đó mà mắt thường không thấy được đang ập tới.

Một nhóm người vừa đi vừa trò chuyện, tay cầm cờ, lướt qua Karan. Họ là những người tham gia hoạt động đi bộ từ trạm kiểm soát của Lost Town đến Tòa thị chính. Bà nhận ra vài người quen trong số họ, có người gật đầu chào bà, có người nhìn bà với vẻ ái ngại, cũng có người dừng chân để hít hà mùi bánh thơm lừng tỏa ra từ cửatiệm. Người cha dắt tay con, những cặp đôi trẻ trung, cụ bà tóc bạc phơ đội mũ...

Họ sẽ đi bộ tới quảng trường trước Tòa thị chính và tham dự lễ kỉ niệm. Cục Trị an sẽ phát cho mỗi người tham gia hoạt động đi bộ này một phần cơm hộp trên dường đi, vì vậy ai nấy đều rạng rỡ, thoải mái, cứ như đi cắm trại vào ngày nghỉ vậy.

Karan chỉ đứng ngây ra.

Lạnh. Lạnh quá.

Da gà da vịt nổi hết cả lên. Toàn thân run rẩy. Bà ngước nhìn bầu trời mùa đông, trong xanh như một tấm kính trải rộng tới vô tận. Bà cảm nhận được, bên trên bầu trời ấy có thứ gì khác thường.

Không thấy được, không nghe được, chỉ có thể cảm nhận.

Có thứ gì đó đang rình rập.

Có thứ gì đó đang đến.

Ngày lễ Thánh 2017.

Thời gian: Không xác định.

Trong một căn phòng tại khu đổ nát ở West Block.

Inukashi tỉnh giấc.

Nó chẳng biết mình thiếp đi lúc nào. Thật hiếm thấy! Nó chưa ngủ say đến thế bao giờ, kể từ thuở còn là đứa bé sơ sinh bú sữa của chó mẹ.

Ở West Block, cái chết luôn sẵn sàng ập tới. Bạo lực và cướp bóc xảy ra như cơm bữa. Chưa biết chừng một ngày kia, bọn trộm cướp sẽ lăm lăm vũ khí xông vào khu đổ nát này. Dù có bầy chó trông chừng nhưng Inukashi vẫn không thể lơi là. Nó hiểu rõ nơi mình đang sống khắc nghiệt và đáng sợ đến mức nào. Vì vậy, nó chưa bao giờ ngủ say. Dù sáng tinh mơ hay đêm tối muộn, nó luôn tập trung cao độ để có thể phát giác nguy hiểm nhanh nhất, hệt như loài thú hoang.

Nhưng ban nãy nó đã ngủ rất say. Có lẽ chỉ trong thời gian ngắn thôi, nhưng đích thực nó đã ngủ say như chết. Chính nó còn thấy khó tin.

Do mình mệt quá chăng?

Inukashi vén tóc mái khỏi trán.

Nhất định là do những chuyện sắp xảy ra cùng những chuyện mình thu xếp để xảy ra nên thể xác và tinh thần mình mới rệu rã như vậy. Nhất định là thế. Vì mình đã căng thẳng tới mức đau dạ dày luôn rồi.

Tại hai người hết đó! Tại hai người nên tôi mới

mệt mỏi thế này đấy, có biết không hả? Đúng là thứ ôn dịch mà.

Inukashi rủa xả tới tấp trước ảo ảnh của Shion và Nezumi. Nezumi mặt mày vô cảm, còn Shion thì khúm núm ra chiều biết lỗi.

lnukashi lại vén tóc mái, ngáp một cái, xoay xoayủa?

Cơ thể nhẹ nhõm hẳn. Tuy bụng đói meo nhưng không thấy đau. Sau khi ngủ đẫy giấc, toàn thân đều tràn trề sức lực.

Ngủ say không phải do quá mệt mỏi, mà là để nạp lại năng lượng.

Chậc, mình đang nghiêm túc đấy à?

Inukashi tặc lưỡi. Càng tiếp xúc với Nezumi và Shion, nó càng thấy mông lung, không biết đâu mới là

* suy nghĩ thật của mình. Những ý nghĩ chôn sâu tận đáy lòng bất chợt hiển hiện, cảm giác đó vô cùng khó chịu,

|X nhưng cũng thật sảng khoái. Mình cũng nghiêm túc ra trò đấy chứ. Inukashi huýt sáo. Con chó mực nằm cạnh chân nó động đậy một bên tai.

Đã hoàn toàn tin tưởng Nezumi và Shion.

Mình tin hai đứa nó, tin vào tương lai. Trên hết là tin vào chính mình. Đúng. Chính là như thế.

Bỗng, một thứ tiếng Ồm Ồm cắt ngang dòng suy nghĩ của Inukashi. Rikiga đang cuộn mình trong chăn, ngáy long trời lở đất, xung quanh la liệt mấy chai rượu rỗng. Mùi rượu nồng nặc tỏa ra sau mỗi tiếng ngáy của ! Rikiga, khiến Inukashi buồn nôn chết đi được.

“Ông chú à, người lớn như ông đúng là tấm gương xấu cho trẻ nhỏ.”

Inukashi khinh khỉnh nhìn về góc phòng. Một góc ri chăn màu tím lộ ra giữa bầy chó. Chiếc chăn là do Rikiga tặng cho đứa bé. Ông ba hoa rằng màu chăn này rất hợp với màu mắt của bé Shion, nhưng Inukashi lại thấy màu tím của cái chăn vừa lòe loẹt vừa thiếu thẩm mỹ, chẳng giống màu mắt của bé Shion chút nào. Dù vậy, Inukashi ' vẫn nhận cái chăn, bởi vì chăn dành cho trẻ nhỏ là thứ của hiếm xa xỉ không dễ gì có được ở West Block.

“Shion ơi?”

Thẳng bé im thin thít, ngay cả tiếng thở cũng không nghe thấy. Inukashi giật thót.

Chẳng lẽ...

ở môi trường khắc nghiệt như West Block, không phải đứa trẻ nào cũng sống sót được. Chúng có thể chết đói, chết cóng, chết vì bệnh, vì tai nạn hoặc thậm chí là bị giết. Cũng có những đứa đột tử. Cái chết có muôn hình vạn trạng, vẫn luôn lẩn khuất đâu đây, chực chờ nuốt chửng con mồi. Những đứa trẻ sơ sinh yếu ớt chính là con mồi ngon lành nhất.

“Đừng nói chết rồi nha? Giỡn mặt hả!?”

Inukashi bế cả thằng bé lẫn cái chăn lên.

Đôi mắt màu tím nhang nhác mắt Shion sáng ngời, nhìn vào đôi mắt đó cứ như nhìn vào màn đêm sâu thẳm. Màu của đôi mắt ấy là sắc màu xuất hiện sau khi vượt qua tầng tầng đêm đen.

Bé Shion chớp chớp mắt, môi chu ra, mấp máy như đang vòi uống sữa. Inukashi thở phào nhẹ nhõm.

“Còn sống nhăn răng mà làm người ta hết hồn.”

Đôi mắt tím nhìn sang hướng khác. Trong vòng tay Inukashi, bé Shion cựa quậy, suýt nữa thì ngã. Inukashi vội xốc lại thằng bé rồi ôm chặt vào lòng.

Bé Shion không cười cũng không khóc, chỉ nhìn chằm chằm vào một cái gì đó. Inukashi chợt thấy mình đang bế một sinh linh phi thường.

“Sao thế? Nhóc đang nhìn gì vậy?”

Bé Shion không nhìn nơi này, mà đang đưa mắt nhìn về một nơi xa xăm. Inukashi không thể hiểu nối thằng bé đang nhìn đi đâu.

“Shion...”

Nhóc bị làm sao thế? Ánh mắt này là sao? Nhóc nhìn thấy gì ngoài kia à, Shion?

Một cảm giác, bất an chợt ập tới, Inukashi vội ghi chặt lấy thằng bé.

Gió hú gào dữ dội, quệt qua khu đổ nát.

« Lùi
Tiến »