No.6

Lượt đọc: 1128 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
giữa muôn vàn ham muốn

Ta là ai? Một kẻ đang kiếm tìm hạnh phúc..

Đuổi theo hạnh phúc giữa muôn vàn ham muốn nhưng vẫn hoàn trắng tay.

Những ai sống cuộc đời như ta, củng chẳng thể tìm thấy hạnh phúc.

- Bước đi giữa muôn vàn ánh sáng, Lev Nikolayevich Tolstoy

Vào mùa hè năm hai mươi tuổi, ta được chọn làm thành viên chủ chốt của Dự án Tái sinh.

Khi ta ra đời, hành tinh này đã cận kề diệt vong. Vô số các cuộc chiến tranh, ô nhiễm, tàn phá môi trường đã biến phân nửa lãnh thổ sinh sống trên trái đất thành vùng đất chết.

Hiện tượng trái đất nóng lên đã kéo theo sự bùng

nổ của các bệnh truyền nhiễm mới nổi, khí hậu biến đổi thất thường, những cuộc chiến tranh giữa các nước, các chủng tộc, sử dụng vũ khí hạt nhân...

Đến khi sực tỉnh, con người đã ở bên bờ vực diệt vong. Lâm vào tình cảnh đó, những người còn sống sót buộc phải thẳng thắn đối mặt với hành vi ngu muội của nhân loại.

Ranh giới giữa các quốc gia đã biến mất, những người còn sót lại phải cùng nhau tái sinh. Lần này, con người không được đi vào vết xe đổ của chính mình nữa.

Những người sót lại trên hành tinh đã xóa bỏ ranh giới chủng tộc, quốc tịch và dân tộc, cùng thề nguyền sẽ giữ vững nền hòa bình và sự cân bằng, chung tay góp sức để tiếp tục sinh tồn.

Và rồi, sáu thành phố ra đời.

Một nửa nhân loại đã bị xóa sổ, nửa còn lại tụ tập tại những vùng đất ít ỏi phù hợp cho con người sinh sống. Ngày qua ngày, họ xây dựng nên thành phố cho riêng mình.

Nơi này cũng từng có một thành phố.

Đó là một thành phố tuyệt đẹp. Thiên nhiên trù phú được lưu giữ, hệt như ảo mộng. Dù không có biển, bù lại có rừng xanh ngút ngàn, sông hồ, thảo nguyên.

Đích thực là một mảnh đất ngập tràn kì tích, tựa như hoa hồng đâm chồi giữa đống gạch đá đổ nát.

Trên mảnh đất đó, người ta xây dựng thành phố, sống gần gũi, thân thiết với nhau, theo đúng lời thề.

Ta ra đời tại thành phố, sinh sống, lớn lên, rồi trở thành một nhà khoa học.

“Cả mẹ cậu cũng vậy, Shion.”

Lão mỉm cười, nói.

“Mẹ tôi ư?”

“Đúng vậy. Karan cũng sinh ra và lớn lên tại thànhphố.”

“Ông với mẹ tôi quen biết thế nào vậy?”

Nụ cười của Lão càng tươi tắn hơn, tinh nghịch như một cậu thiếu niên.

“Là bạn từ thuở nhỏ.”

“Hả?”

“Ta và Karan là bạn từ thuở nhỏ. Tuy ta hơn cô ấy khá nhiều tuổi, nhưng cả hai thường chơi đùa cùng nhau. Karan rất giỏi trèo cây, cây cao to cỡ nào cũng không làm khó được cô ấy. Ta đã từng nhiều lần vừa nhìn Karan trèo cây vừa lo sốt vó. Những ngày tháng xưa thật đáng nhớ.

Karan là một cô gái phóng khoáng và xinh đẹp. Không ngờ cô ấy đã có đứa con lớn ngần này...”

“Tôi không quan tâm đến mẹ Shion.”

Nezumi nói xen vào.

“Trừ phi ông và bà ấy yêu nhau, rồi sinh ra Shion. Như thế nghe còn có tí thú vị.”

“Nezumi!”

Nezumi nhún vai, liếc nhìn Shion.

“Thì kịch bản của mấy bộ phim sướt mướt rẻ tiền toàn như thế mà. Lão, ông hãy tăng tốc đi. Chính ông cũng nói không còn nhiều thời gian nữa. Có một thành phố, nơi ông sinh ra và lớn lên, rồi trở thành nhà khoa học và được chọn làm thành viên chủ chốt của Dự án Tái sinh. Phải chăng từ thời khắc này, mọi thứ đã bắt đầu hỗn loạn?”

Lão hít một hơi thật sâu.

“Con nghĩ vậy à?”

“Phải. Dự án Tái sinh gì kia nghe thật đáng ngờ. Các người muốn tái sinh cái gì? Định khôi phục cái gì? Hừ, đáp án quá rõ ràng. Thành phố mới ngày càng hoàn thiện, cuộc sống của con người dần ổn định, không phải thấp thỏm lo âu chuyện chết chóc, diệt vong từng ngày nữa. Năm tháng trôi qua, các người dần lãng quên sai

Kín trong quá khứ, vứt bỏ lời thề, bắt đầu ôm mộng trở thành kẻ thống trị của hành tinh này. Đây cũng chính là mục tiêu của Dự án Tái sinh. Các thành viên được chọn tham gia vào dự án chắc toàn hạng anh tài kiệt xuất? Các người đã khởi động một kế hoạch thúc đẩy thành phố phát triển mạnh mẽ hơn, thịnh vượng và giàu có hơn. Tôi nói không sai chứ?”

Nezumi cau mày, mặt mày u ám đầy vẻ chán ghét, căm phẫn. Nó nghiến răng kèn kẹt.

“Thật ngu xuẩn.”

Câu nói hệt như ngọn roi quật mạnh vào Lão, khiến ông sững người rồi bắt đầu run rẩy.

“Giẫm vào vết xe đổ trong quá khứ là một hành vi ngu xuẩn nhất trần đời. Các người ham muốn thống trị, sẵn sàng đạp lên mọi sự vật, thậm chí đồng bào xung quanh mình để giàu mạnh hơn. Và rồi trên mảnh đất được ví như hoa hồng nở rộ từ đống đố nát ấy, con quái vật gớm ghiếc mang tên NO.6 đã xuất hiện.”

Đích đến của hành trình tạo dựng một thành phố phát triển hơn, hùng mạnh hơn, thịnh vượng hơn chính làNO.6 sao?

Shion cũng run lên.

“Mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp mắt.”

Lão thở dài.

“Thành phố ấy phát triển với một tốc độ chóng mặt. Cho đến tận bây giờ, ta vẫn hay tự hỏi phải chăng mình đang chìm trong một cơn ác mộng?”

“Đây là hiện thực không thể chối cãi do chính các người tạo ra. Lão, trong bọn cầm quyền hiện nay của NO.6 có những thành viên chủ chốt thuộc Dự án Tái sinh đó, đúng không?”

“Tất cả. Hồi ấy mọi người trẻ trung và tài hoa, ai nấy đều ấp ủ lý tưởng cho riêng mình.”

“Là những người có mặt trong bức ảnh này sao?” “Đúng vậy, nhưng trong ảnh không đủ mặt toàn bộ thành viên. Bức ảnh được chụp khi Karan đến thăm phòng nghiên cứu của bọn ta. Người chụp ảnh là một tay phóng viên trẻ, tới để phỏng vấn. Ta nhớ anh phóng viên này rất có trách nhiệm và đầy hoài bão.”

"Vâng, và anh phóng viên này giờ chỉ là một tên bợm nhậu không hơn không kém, ghét bẩn trong móng tay ông ta có khi còn nhiều hơn tinh thần trách nhiệm. Dù vậy, ông chú đó vẫn tốt hơn các người nhiều, ông ta chỉ đắm chìm trong men rượu chứ không đùa cựt với lý tưởng của mình. Ai nấy đều ấp ủ lý tưởng? Vậy mà cơ sự lại thành ra thế này à?”

“Nezumi... Xin con hãy tin một điều. Quả thật ta và mọi người muốn gây dựng một thành phố lý tưởng, một vườn địa đàng không có chiến tranh và nghèo đói... Nhưng chẳng biết đã sai ở đâu nữa.”

Nezumi cười khinh bỉ.

“Con người không thể hóa thánh thần, cũng chẳng thể tạo ra vườn địa đàng. Ngay từ khoảnh khắc các người cho rằng mình đủ sức trở thành thần linh, thành đấng sáng thế toàn năng, các người đã bắt đầu sa chân vào lầm lạc. Mọi sự bắt đầu đi ngược với ý định ban đầu. Các người bỏ ngoài tai suy nghĩ và lời oán thán của người khác, làm ngơ trước đau khổ và bi thảm, trong mắt các người chỉ có lý tưởng của bản thân. Không, là lòng tham thỏa mãn mọi ham muốn của bản thân. Vì lẽ đó, các người muốn làm gì cũng được, thậm chí chẳng cần ai cho phép. Vườn địa đàng ư? Đến cuối cùng, các người chỉ tạo ra một con quái vật gớm ghiếc, ngạo mạn và tàn nhẫn, sống trong lớp tường hợp kim đặc biệt, rồi biến thế giới bên ngoài bức tường thành địa ngục.”

Giọng nói của Nezumi đều đều, lạnh nhạt. Thế mà Shion lại cảm nhận được nỗi kích động như lửa địa ngục đang cháy ngùn ngụt trong trái tim nó.

“Đến khi ta phát giác thì NO.6 đã bắt đầu biến chất.

Nó tự giam mình trong lớp tường phòng vệ, cách biệt với bên ngoài, hút cạn tinh hoa của các vùng đất xung quanh bức tường, chỉ hòng thỏa mãn những kẻ sống bên trong bức tường. Nó sản sinh ra quyền lực tuyệt đối, và bộ máy chi phối quyền lực đó ngày một lớn mạnh.”

“Ông vì mải vùi đầu nghiên cứu nên đã không phát hiện sớm hơn? Như thế cũng không thể giảm nhẹ tội nghiệp của ông đâu.”

“Phải lắm, tội nghiệp của ta vô cùng nặng nề, bởi vì ta đứng trong hàng ngũ những kẻ đã giết hại người thân và bạn bè con.”

“Cái gì?”

Shion bật dậy, hết nhìn Lão lại nhìn Nezumi.

“Hóa ra tôi đã đoán đúng.”

Nezumi lầm bầm, giọng điệu băn khoăn, khác hẳn với ban nãy.

“Tôi đoán không sai, mọi chuyện quả là như vậy. Tôi biết ông bị trục xuất khỏi NO.6, nên mới biến thành cư dân dưới lòng đất này, cũng lờ mờ đoán được ông có liên quan mật thiết đến sự ra đời của NO.6, nhưng... tôi không dám nghĩ đến chuyện ông có dính líu tới cuộc thảm sát đó.”

“Thảm sát? Nezumi, chuyện gì thế?”

“Là cuộc thảm sát Mao trong lịch sử N0.6. Hàng trăm người đã thiệt mạng.”

“Cuộc thảm sát Mao...”

“Tôi cá là cậu không biết cụm từ này.”

“Không, chưa từng... Đây là lần đầu tiên tôi nghe nhắc tới luôn...”

“Chẳng có gì đáng xấu hổ cả, vì không một ai biết về nó, trừ kẻ thủ ác và nạn nhân. Có lẽ đó là lần đầu tiên NO.6 phô bày sự xấu xí của mình, thế nên cuộc thảm sát bị giấu nhẹm, không lưu trữ trong bất cứ ghi chép nào. Nhưng kí ức vẫn luôn tồn tại, không bị xóa nhòa, cũng chẳng thể đốt trụi hay tẩy rửa.”

“Sự việc xảy ra lúc nào?”

“Mười hai năm trước.”

“Mười hai năm trước! Lúc đó tôi đã ra đời rồi.”

“Cậu ra đời từ lâu rồi là đằng khác, hơn nữa bấy giờ cậu đã được nhận định là một công dân ưu tú, được sống trong căn hộ tiện nghi tại Kronos. Hừm, cậu hẳn là một cậu bé ngoan ngoãn, thông minh và đáng yêu.” shion nắm lấy tay Nezumi.

“Nói mau. Chuyện gì đã xảy ra? Ai đã bị giết? Có phải là cuộc săn người không? Thảm sát xảy ra ở West Block ư?”

“Không.”

“Vậy thì ở đâu?”

“Trong rừng.”

“Rừng? Ý cậu là khu rừng rậm ở phía Bắc?” Nezumi gạt tay Shion ra, rồi bấu vào tay cậu. “Nghe đây.”

Hơi thở lạnh buốt của Nezumi phả sát tai Shion. “Để tôi nói cho mà biết.”

Rời khỏi tay Shion, những ngón tay của Nezumi chạm vào cổ Shion, khẽ khàng lần theo vết sẹo đỏ.

“Vết sẹo màu đỏ là món quà lũ ong kí sinh tặng cho cậu, đúng không?”

“Thích thú gì thứ quà cáp này.”

“Tôi cũng có đấy. Một món quà do NO.6 ban tặng.” “Hả?”

Nezumi cởi áo, xoay lưng về phía Shion. Tức thì, cậu thấy hơi thở mình nghẽn lại.

“Nezumi, đây là...”

Có một vết sẹo kéo dài từ phần vai xuống đến eo, nổi hẳn trên làn da mịn màng của Nezumi. vết sẹo to bằng bàn tay người lớn, có màu hồng tái, lồi lên hung tợn như một con nhện khổng lồ đang giương nanh múa vuốt trên lưng Nezumi.

“Một vết sẹo lồi...”

“Phải. Món quà tôi được tặng cách đây mười hai năm đấy.”

Shion vươn tay, chạm vào phần trông giống đầu và ngực của con nhện. Ngón tay cậu lần theo vết sẹo. Nezumi không kháng cự, nó đứng im như tượng, mặc cho Shion lần mò vết sẹo của mình.

“Tôi chưa từng phát hiện trên người cậu có vết sẹo này.”

Shion bất giác thở dài.

Dù là bốn năm trước, lúc băng bó vết thương trên vai cho Nezumi hay là những ngày cả hai sống bên nhau, cậu đều không phát hiện ra. Phải chăng vì Nezumi giấu quá kĩ?

“Đương nhiên.”

Nezumi khom lưng, mặc áo vào.

“Sao tôi phải cho cậu thấy vết sẹo này? Phải cởi trần đó, chính cậu cũng chẳng muốn cởi áo trước mặt tôi còn gì? Dù trước đây tôi từng thấy cậu cởi trần một lần

“ừ... Nhưng..

Shion ước sao Nezumi cho cậu xem vết sẹo sớm hơn, muốn nó kể cho cậu nghe câu chuyện về vết sẹo. Shion không có quyền chất vấn tại sao Nezumi lại che giấu, lại im lặng về thương tích của mình đến tận bây giờ. Chính vì không có quyền chất vấn, nên cậu chỉ ước giá như Nezumi mở lòng sớm hơn...

Cậu đã mở lòng với nó. Cậu đã phô bày thể xác, tinh thần, những vết sẹo và cả trái tim cậu cho nó.

Nezumi vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng mình. Nezumi vẫn chưa cho rằng, mình là một người xứng đáng để cậu ấy giãi bày mọi thứ.

Mình phải làm gì mới phá vỡ được rào cản, lấp đầy khoảng trống giữa mình và Nezumi?

Shion nghiến chặt hàm răng.

Đủ rồi. Giờ không phải lúc lo cho cảm xúc cá nhân. Phải hiểu là thời gian gấp rút lắm rồi.

Những vết sẹo lồi dị thường. Là sẹo bỏng ư?

“Do bị thiêu đấy.”

Nezumi cất lời như thể nhìn thấu suy nghĩ của Shion. Giọng nói khàn khàn của nó giáng một đòn đau điếng vào tim cậu.

“Bị thiêu... nghĩa là sao?”

“Như nghĩa đen. Một ngày nọ, một đám lính lác vắc theo đạn dược mồi lửa, phóng hỏa thiêu cháy tất cảchúng tôi.”

Trước mắt Shion như hiện lên một biển lửa đỏ rực. PHÓNG HỎA THIÊU CHÁY TẤT CẢ CHÚNG TÔI. Nezumi đứng trước mặt Shion, bắt đầu kể chuyện. Giọng nó đều đều, không chút cảm xúc.

“Shion này, chúng tôi... tộc chúng tôi từng được gọi là tộc Người Rừng. Trước khi NO.6... không, là trước khi tiền thân của N0.6, thành phố kì tích tựa vườn hồng giữa đống hoang tàn xuất hiện, chúng tôi đã lấy rừng xanh làm nhà. Từ xa xưa, chúng tôi đã sống hòa hợp với gió, mặt đất, nước hồ, bầu trời, các loài động thực vật.”

Lão run rẩy đưa tay lên.

“Đúng thế đấy, Shion. Người Rừng vốn sinh sống trên mảnh đất này. Nơi họ sinh sống vẫn tồn tại một hệ sinh thái thiên nhiên trù phú không thể tin nổi.”

“Người Rừng là tộc người như thế nào?”

Tim Shion đập nhanh hơn. Cậu sắp được biết nhiều hơn về Nezumi.

“Họ sinh ra và lớn lên giữa rừng xanh. Họ nuôi

dưỡng, tôn kính và bảo vệ rừng xanh. Họ tâm linh tương thông với gió, nước, cây cối và hoa cỏ. Cách sống của Người Rừng trái ngược hoàn toàn với chúng ta. Họ không khao khát phát triển lớn mạnh hay phồn vinh thịnh vượng, chỉ mong mỏi thuận theo quy luật tự nhiên, êm đềm sống qua ngày. Chính họ đã bảo vệ vùng đất này.” Lão thở dài thườn thượt, gục đầu xuống. Dường như sau mỗi hơi thở, cơ thế Lão lại thêm héo mòn.

“Đó là một khu rừng trù phú... Có vô vàn các loài động thực vật lớn nhỏ sinh trưởng ở đó. Xuân hạ thu đông, muôn hoa nở rộ, kết quả chi chít, cành lá xum xuê. Sinh mệnh được nuôi dưỡng tại đó, liên miên bất tận.” “Và NO.6 đã tàn phá tất cả.”

Nezumi cất giọng, tựa như tiếng thì thầm nỉ non, nhưng lại khiến cả màng nhĩ và linh hồn người nghe phải run lên.

“Shion, chắc chắn cậu không biết chuyện này. Khi cậu ra đời, NO.6 vẫn đang bành trướng. Nó muốn nuốt chửng, chiếm đoạt mọi vùng đất phù hợp với mình. Vì vậy, tộc người của tôi trở thành cái gai trong mắt chúng. Chúng tôi là con dân của rừng xanh, chỉ tuân theo quy luật tự nhiên, không màng bất cứ thứ gì khác. Cho nên, chúng tôi từ chối thuần phục NO.6. Bấy giờ bức tường bao quanh N0.6 đang dần thành hình. Chỉ những ai sống bên ! trong tường mới được đối xử như con người, còn những kè bên ngoài bức tường dù có bị giày xéo, cướp đoạt cũng chẳng hề chi. Đấy chính là nguyên tắc của NO.6. Theo đúng nguyên tắc đó, N0.6 tấn công khu rừng của chúng tôi, cướp đoạt mọi thứ. Cậu hiểu tôi đang nói gì không?” “Hiểu.”

“Cậu đoán được tôi sắp nói gì không?”

Shion gật đầu. Hình như cậu nghe thấy cả tiếng xương cổ kêu ráng rắc.

“Quân đội của NO.6... đã xâm chiếm bộ lạc của

cậu. Nếu mọi người không đầu hàng.... thì giết sạch...”

“Đúng vậy. Hay lắm, cậu nhìn nhận sự việc giỏi

hơn rồi đấy.”

1

Shion áp tay lên ngực. Không phải hưng phấn, mà là kích động, đến mức không thở nổi.

“Vậy, lúc đó... cậu đang làm gì?”

“Tôi đang ngủ. Chuyện xảy ra vào ban đêm. Tôi vẫn còn nhỏ, rất nhỏ... Tôi đã quên mất nhiều chuyện. Tôi không nhớ được gương mặt của mẹ, giọng nói của cha.

* Nhưng tôi nhớ là nóng khủng khiếp, bốn bề rực lửa. Tôi vẫn nhớ. Tôi nhớ như in, Shion à.”

“Cả bộ lạc của cậu... đều bị thiêu trụi ư?”

“Bọn chúng đốt và giết sạch, bất kể gái trai già trẻ. Ê bọn chúng đốt cả nhà lẫn người và bắn chết tất thảy những ai chạy thoát khỏi đám cháy. Cậu tưởng tượng ra quang cảnh chứ? Cậu từng trải qua cảm giác của cuộc săn người rồi còn gì. NO.6 đã và đang không ngừng tái hiện cái địa ngục đó.”

Trước mắt Shion hiện lên hình ảnh của cuộc thảm sát. Dù cậu từng mắc kẹt trong cuộc săn người, bị ném vào bóng tối, dù cậu đã luôn ở bên Nezumi và đi tới tận đây, rõ ràng cậu là một trong số các nạn nhân, vậy mà không hiểu sao, trong ảo cảnh hiện ra trước mắt cậu bây giờ, cậu lại đứng cùng hàng ngũ với bọn tàn sát, đang cầm ống phun lửa, phun tới tấp vào vô số nam nữ, già trẻ lớn bé.

Mồ hôi túa ra.

Cậu thấy buồn nôn.

“Nhưng cậu đã được cứu. Tuy bị bỏng... nhưng cậu

vẫn còn sống.”

“Một bà cụ đã cứu tôi. Thật ra tôi cũng chẳng biết bà ấy có phải là bà ruột của mình hay không. Bà bế tôi chạy trốn thoát chết. Nhờ ơn bà, tôi mới giữ được tính mạng.” “Gia đình cậu...”

“Không một ai sống sót.”

I Shion nuốt nước bọt. Cậu thấy miệng đắng ngắt. Đắng quá.

“Vậy là NO.6 đã xâm chiếm khu rừng để mở rộng lãnh thổ?”

“Đúng vậy. Khu vực quanh sân bay hiện tại chính là khu rừng của chúng tôi khi xưa. Những khóm cây thưa thớt là tàn tích của rừng già rộng lớn năm ấy. Chúng chiếm rừng để có đất xây đường băng. Vài năm sau cuộc thảm sát, những bức tường của NO.6 đã hoàn thiện và tồn tại đến tận bây giờ.”

Mồ hôi chảy xuống má. Miệng vẫn đắng ngắt.

“Còn nữa...”

Nezumi tiếp tục.

“Về nguyên nhân tôi vào sống ở đây, tầng hầm ngay bên dưới Trại cải tạo.”

“Được rồi... Cậu kể đi.”

Hì.

Nezumi chợt bật cười. Nụ cười thật lòng pha chút mỉa mai thường thấy ở Nezumi.

“Mặt mày cậu đang tái mét này, trông chẳng giống người muốn nghe chút nào.”

“Tôi sẽ nghe... Tôi muốn nghe. Nezumi, tôi muốnnghe hết câu chuyện của cậu. Tôi cảm thấy... nhất định* phải nghe cho bằng hết.”

Nezumi tóm lấy cằm Shion.

"Thật chứ?”

"Thật. Tôi đã hứa sẽ không bao giờ nói dối cậu nữa. Tôi sẽ giữ lời. Và... nếu có thể...”

"Nếu có thể cái gì?”

"Tôi cũng không muốn lừa dối bản thân mình.”

"Có chí khí đấy.”

Nezumi buông cằm Shion ra. Nó lại cười. Không phải nụ cười mỉa mai và lạnh lùng, mà là một nụ cười dịu dàng ấm áp. Nhìn thấy nụ cười đó, Shion chợt thấy người nhẹ bẫng. Cậu choáng váng, mặt đất dưới chân như biến mất, cả người cứ lâng lâng, toàn thân lạnh toát.

Là triệu chứng thiếu máu.

"Shion?”

"Tôi không sao.”

Shion giang chân, cố trụ vững cho cơ thể đang chực ngã nhào.

Làm sao cậu gục ngã vào lúc này được!

Chuyện tiếp theo... chuyện tiếp theo đây mới là

phần quan trọng. Mình phải lắng nghe... Phải chăm chú lắng nghe sự thật.

Shion nhắm mắt lại.

Hiện lên trong tâm trí cậu vẫn là cảnh tượng lửa đỏ ngợp trời, người người gục ngã trong biển lửa. Cậu thậm chí nghe rõ mồn một tiếng thét xé lòng của những người sắp lìa đời, thậm chí ngửi thấy mùi máu thịt cháy sém khét lẹt.

Mình đã đứng cùng hàng ngũ với những kẻ thủ ác?

Mười hai năm trước, mình sống ở Kronos, trong căn hộ khang trang tiện nghi, thưởng thức những bữa ăn ngon lành, ngủ trên một chiếc giường sạch sẽ. Giữa lúc Nezumi phải quẵn quại trong biển lửa, suýt nữa đã mất mạng thì mình lại đang sống thảnh thơi và sung túc.

Ai dám nói đó không phải là tội ác? Cho dù mình mới chỉ là một đứa trẻ, nhưng việc mình sống cùng một thế giới với những kẻ ra tay tàn sát là một sự thật bất di bất dịch. Ở thời điểm ấy mình thuộc về NO.6, chứ không hề sát cánh cùng Nezumi. Ai dám nói rằng đó không phải là tội ác? Mình có dám phủ nhận là không phải tội ác không?

Trời đất đảo lộn.

Hình bóng Nezumi nhòe đi, tiếng nói như xa dần.

Ai đó luồn tay qua nách cậu.

“Tới đây là đủ rồi, Shion.”

Nezumi ghì chặt hơn, khiến Shion dần tỉnh táo trở lại.

“Cậu... và cả tôi nữa... hai chúng ta đều đã kiệt sức. Căng thẳng suốt chặng đường, trải qua bao gian truân mới tới được đây, kiệt quệ cũng không có gì là lạ. Thôi! Cứ nghỉ ngơi đi. Nghỉ ngơi cho thật tốt, nếu không tim cậu sẽ ngừng đập mất.”

“Tôi không... nghe thấy tiếng hát...”

“Hả?”

“Dù đang dần mất đi ý thức, tôi cũng không thể nghe thấy tiếng hát... giống như cậu... Tôi không nghe thấy...”

“Shion.”

“Tôi không... nghe thấy...”

“Shion, nhìn tôi này.”

Shion nhìn vào đôi mắt xám bình lặng.

“Trước đây tôi đã nói rồi, tôi là tôi, cậu là cậu, chúng ta khác nhau, cũng không thể trở nên giống nhau được. Nhưng chúng ta vẫn có thể giúp đỡ lẫn nhau. Là giúp đỡ lẫn nhau đấy. Ban nãy, cậu đã cho tôi uống nước. Dù bản

thân cậu đang khát khô cả cổ, nhưng cậu đã cho tôi toàn bộ chỗ nước, không chừa lại cho mình một giọt nào.

“Shion, cậu sinh ra bên trong bức tường, tôi sống bên ngoài bức tường, đó là hiện thực không ai lay chuyển được. Nhưng khi một người sắp gục ngã, người kia liền dang tay cứu giúp, dùng những hành động thiết thực nhất như cho uống nước để giúp đỡ và bảo vệ người gục ngã. Đây cũng là hiện thực của chúng ta mà.”

“Nezumi...”

“Tôi không hề có ý trách móc hay buộc tội cậu. Tôi... thật lòng không muốn cậu chịu tổn thương. Tôi xin lỗi. Lẽ ra tôi nên suy nghĩ thấu đáo hơn về hoàn cảnh của cậu mới phải.”

Có thứ gì đó nóng hổi dâng lên trong mắt Shion. Lời chưa thốt, nước mắt đã chứa chan.

Khóc lóc như thế này... thật chẳng ra thể thống gì cả.

Shion cắn chặt môi, muốn nén dòng nước mắt. Nhưng tiếng nấc nghẹn ngào vẫn tuôn ra qua kẽ răng.

Đừng dịu dàng với tôi như vậy. Cũng đừng xin lỗi tôi. Cậu cứ việc trách móc, gây tổn thương và buộc tội tôi đi. Nếu không, tôi sẽ tiếp tục dựa dẫm vào cậu, dựa dẫm vào hiện thực mà cậu nói, rồi tôi sẽ không ngừng bào chữa và xá tội cho bản thân. Bởi vì tôi vô cùng yếu đuối.

Shion không kiềm chế được cảm xúc của mình. Các dây thần kinh căng như dây đàn một khi đã buông lỏng thì rất khó hồi phục nhanh chóng. Nước mắt cứ tuôn lã chã mặc cho Shion muốn ngăn lại.

“Đừng có khóc chứ.”

Nezumi khẽ vỗ lưng Shion.

“Đừng khóc. Ngày ấy cậu chỉ là một đứa con nít thôi. Cậu không có tội gì cả. Kẻ phải chuộc tội là lũ người lớn đã sản sinh ra con quái vật NO.6 và vỗ béo nó tới chừng này. Đúng không, Lão?”

“Đúng vậy. Mọi tội lỗi đều do bọn ta gây nên.” “Vậy tội lỗi của ông là gì?”

“Chính ta đã tạo nên nguyên nhân của cuộc thảmsát.”

Không khí như đóng băng. Bàn tay đang dìu Shion của Nezumi run lên.

“Mục đích của cuộc thảm sát không phải để chiếm đất xây đường băng, mà là để chiếm đoạt Elyurias.” Elyurias. Vị vua vĩ đại.

“Bộ tộc chúng tôi không có vua, chí ít theo tôi nhớ thì không có. Tôi cũng chưa từng nghe cái tên này.”

“Đương nhiên. Vì cái tên là do ta đặt. Bộ tộc con không đặt tên cho nàng, nhưng lại tôn sùng nàng giống như tôn kính cây cối, mặt trăng, mặt trời. Và các người sợ nàng. Phải, là sợ hãi. Bởi nàng sở hữu một sức mạnh mà cả bọn ta và bộ tộc con đều không có. Ta nghĩ, không người thường nào có được sức mạnh đó. Cho nên NO.6 muốn chiếm đoạt nàng, chiếm đoạt sức mạnh của nàng.

“Nezumi, bộ tộc con hiểu tường tận về sức mạnh đó và tôn kính nó. Họ chưa từng nghĩ đến chuyện lợi dụng sức mạnh của nàng để phục vụ cho lợi ích riêng. Đấy chính là khác biệt giữa bộ tộc con và bọn ta. Tuy ta không liên quan trực tiếp đến cuộc thảm sát, nhưng điều đó cũng không thế gột rửa tội lội của ta.”

“Tôi chỉ muốn nghe sự thật thôi. Rốt cuộc ông đóng vai gì trong vở kịch này?”

“Ta... ta gặp Elyurias trong rừng, phát hiện sức mạnh của nàng rồi trình báo lên trên. Cũng có thế nói, ta hoàn toàn bị nàng mê hoặc. Ta miệt mài viết vô số báo cáo nghiên cứu về nàng. Lãnh đạo cấp cao của NO.6 cũng rất có hứng thú. Họ cấp cho ta khoản kinh phí nghiên cứu khổng lồ. Họ xưng tụng ta là nhà khoa học nghìn năm có một. Trong phút chốc, ta đã đứng trên đỉnh cao tiền tài và danh vọng. Ôi...”

Lão ngừng lại, mắt nhìn vào khoảng không vô định. “Sao thế?”

“Không... Ta chợt nhớ có lần Karan nói với ta rằng, ‘Mặt anh giờ trông đáng sợ và nguy hiểm quá. Em không biết vì sao, nhưng em thấy sợ anh lắm...’ Phải rất lâu về sau ta mới hiểu được lời cô ấy. Còn khi đó, ta không hề nhận ra sự thay đổi của chính mình và NO. 6, chỉ cười qua quýt cho xong chuyện, nào hay mình đã vứt bỏ lý tưởng, đi chệch khỏi quỹ đạo ban đầu.

“Trong thời gian này, bộ máy cầm quyền của NO.6 đã hình thành và ngày một lớn mạnh vững chắc. Lực lượng vũ trang ngầm đã hoàn thiện, hệ thống cai trị cũng trở nên tinh vi. Vậy mà ta chẳng hề hay biết, vẫn ôm ấp niềm tin, rằng...”

“NO.6 là một thành phố lý tưởng?”

“Đúng vậy. Một thành phố với tôn chỉ không chiến tranh, giữ vững nền hòa bình, không sở hữu vũ khí, liên kết chặt chẽ với thế giới, đảm bảo cuộc sống cho toàn nhân loại, tôn trọng mọi người. NO.6 và thế giới, khoa học và tự nhiên, lý tưởng và hiện thực hòa hợp cùng tồn tại. Ta tin như thế.

“Ôm ấp niềm tin đó, ta đắm chìm vào nghiên cứu, kết quả lại mang đến bi kịch. Ta chưa từng nghĩ NO.6 có quân đội vũ trang, càng không dám tin họ sẽ huy động lực lượng quân sự và xâm chiếm lãnh thổ lân cận. Rất lâu sau cuộc thảm sát, ta mới biết tin. Ta hoảng hốt, tahoang mang đến tột độ. Sự thật đáng sợ này khiến ta chết điếng. Bấy giờ ta mới hiểu những lời Karan nói. Ta thỏa mãn với thành tựu vẻ vang trong công việc nên đã tự bưng bít các giác quan, biến thành một kẻ ngơ ngác với các sự kiện xung quanh, đồng thời cũng trở thành một kẻ ngu muội và nguy hiểm. Sau khi biết về cuộc thảm sát, ta đã công khai đứng ra kháng nghị. Đó là việc duy nhất ta có thể làm.”

Nezumi lắc đầu, cảm thấy thật nực cười.

“Ông cho rằng bọn chúng sẽ lắng nghe ư?”

“Đúng vậy.”

“Thật ngây thơ.”

“Ta luôn nghĩ họ là bạn bè của mình. Ta cứ ngỡ mối quan hệ giữa bọn ta không phải là mối quan hệ giữa nhà cầm quyền và nhà khoa học, mà là giữa những người bạn cùng chung hi vọng và mơ ước tạo dựng một thành phố lý tưởng.”

“Vậy là ông đã chống đối chúng, rồi bị bát giam như một kẻ nổi loạn?”

“Phải, có điều họ không giết ta.”

“Hóa ra lũ người đó còn có lương tâm cơ đấy.” “Không... Không phải vậy.”

Lão dùng một tay xoa lên đầu gối mình.

“Có lẽ do ta đã thành ra thế này, nên họ cho rằng chẳng cần giết ta nữa. Shion này.”

“Vâng.”

“Cậu nhìn đi.”

Lão giơ tay ra, vén tay áo lên.

Nezumi loạng choạng. Shion hít một hơi sâu, nhoài người tới trước.

Có một vết sẹo màu đỏ kéo dài từ khuỷu tay đến tận vai của Lão. Vết sẹo đó cũng ngoằn ngoèo như rắn, nhưng sạm màu hơn của Shion.

“Đây là... do lũ ong kí sinh...”

“Giờ đây ta có thể khẳng định rồi. Đâu đó trong cơ thế ta vẫn còn sót lại xác của một con ong phá kén thất bại. Hồi ấy ta đang bị giam lỏng. Bỗng một hôm, ta ngất xỉu ngay trong phòng mình. Đến khi tỉnh lại, trên da đã xuất hiện vết này, còn hai chân thì hoại tử.”

“Chân ông...”

“Cậu mất đi mái tóc đen, còn ta mất hai chân. Ta nghĩ đây chính là cái giá phải trả để được sống. Hồi đó không ai xác định được nguyên nhân, kể cả ta... Nếu đổi lại là bây giờ, ta sẽ là một mẫu vật nghiên cứu quý giá. Thế nhưng thời ấy chẳng ai đủ bình tĩnh để suy xét cả. Bọn họ đang mải miết xây dựng bộ máy cai trị, cả TrạiCải tạo nữa. Ta mất hai chân nhưng giữ lại được mạng sống. Họ vứt ta xuống hang động dưới tầng hầm. Shion, ta là vật chủ đầu tiên của lũ ong kí sinh, cũng là một kẻ may mắn thoát chết.”

“Vậy thì, Lão...”

Nezumi hếch cằm, nhìn thẳng vào Lão. Ánh mắt nó sẳc như dao.

Thật tuyệt!

Nezumi vẫn kiểm soát được bản thân, vẫn khống chế được cảm xúc và lý trí của mình. Shion quệt nước mắt rồi siết chặt tay. Nezumi nói cậu và nó không thể giống nhau. Có lẽ là vậy. Nhưng cậu và nó vẫn gần gũi hơn bao giờ hết.

Cậu muốn kiên cường như nó. Muốn tự bảo vệ bản thân. Cậu muốn luôn là chính mình.

Đây không phải hi vọng hay lời cầu nguyện, mà là một lời thề với chính mình.

Một ngày nào đó, mình sẽ mạnh mẽ hơn, sẽ sở hữu sức mạnh để không phải tự bào chữa cho tội lỗi của mình nữa.

Nezumi chỉ tay lên trần đá.

“Vậy thì, lũ người trên kia chắc sẽ tìm ông chứ? Có lẽ bọn chúng đã phát hiện những sự việc bất thường diễnra trong thành phố và đang loạn lên như ong vỡ tổ

ngạo mạn đến đâu chàng nữa thì cũng đã đến lúc chúng phải đối diện với hiện thực rồi. Ông "không nghĩ chúng sẽ tìm ông giúp đỡ ư?”

“Không có đâu. Tất cả các nghiên cứu của ta đều bị tịch thu. Họ đã phân tích tất tần tật mọi thừ có thể rồi. Ta không còn giá trị gì với họ nữa. Ta đã già, ta sẽ sống hết quãng đời còn lại ở đây... Ước nguyện duy nhất của ta đấy. Ta không có sức mạnh để thay đổi hiện thực, cũng chẳng vọng tưởng gì chuyện dó. Nhưng ta hiểu rất rõ một điều, tương lai của NO.6 còn khủng khiếp hơn tưởng tượng của tất thảy mọi người. Vô số mạng sống sẽ bị tước đoạt. Cả ta lẫn NO.6 đều không đủ sữc ngăn chặn thảm kịch. Nhưng con và Shion thì có thể.”

"Ngăn chặn? Ngăn chặn cái chết và sự hủy diệt à? Sao lại phải ngăn chặn kia chữ? Tôi muốn còn chẳng được kia mà.”

“Nezumi, người thiệt mạng là cư dân thành phố, cả người già và trẻ nhỏ. Con định nhắm mắt làm ngơ thì sao?”

“Chính con đã nói Shion không có tình gì, nói rất đúng. Vậy những đứa trẻ đang sống trong tường kia có tội gì? Biết rõ bọn trẻ sẽ thiệt mạng vẫn nhắm mắt làm ngơ... Tất cả những kẻ như thế

Lão ngồi thẳng lưng, nhìn thằng vào mắt Nezumi.

“Đều là kẻ sát nhân.”

Nezumi rên lên.

“Ta không nên nói thế, nhưng ta vẫn phải nói. Nezumi, con là người sống sót sau cuộc thảm sát, cho nên con không thể trở thành kẻ thủ ác, thành kẻ sát nhân như những người mà con căm hận.”

Nezumi im lặng. Shion tiến tới.

“Chúng tôi nên làm gì? Chúng tôi có thể làm gì?”

Mẹ cậu, gia đình cô bé hàng xóm Lily đang sống trong thành phố, cả những cô cậu học sinh thường đến cửa tiệm nhà cậu mua bánh mỗi buổi sáng cùng những công nhân hay chào nhau trên đường đi làm.

Chẳng biết vì sao, gương mặt của Lily bỗng hòa làm một với gương mặt của cô bé tên Karan cậu gặp ở West Block.

Không thể để họ chết được.

“Ta không biết phải làm gì để ngăn chặn bi kịch này. Hai đứa chỉ có thể nghe theo trái tim mình mà thôi. Nếu là hai đứa... Nếu là trái tim của hai đứa, nhất định sẽ có cách dẫn dắt con người thoát khỏi diệt vong, tìm đường cứu rỗi. Ta tin như vậy đấy. Shion này.”

“Hãy cầm lấy.”

Lão lần mò trên tay vịn của chiếc kiệu, mở ra một ngăn kéo nhỏ xíu. Lão đưa vật trong ngăn kéo cho Shion, rồi lại thở dài. Dường như Lão đang già đi rất nhanh. Đôi mắt sáng ngời cũng tối hẳn lại.

“Đây là... một con chip.”

“Đúng vậy. Bên trong là toàn bộ nghiên cứu của ta về ong kí sinh, Elyurias, Người Rừng... tất cả. Sau khi cứu được bạn, hãy mở nó ra xem nhé.”

“Tôi ư?”

“Trông cậy vào cậu đấy. Ta mệt rồi... Đã lâu không nói chuyện nhiều như vậy, ta phải nghỉ ngơi thôi.”

Trông cậy vào cậu đấy. Hãy tìm ra câu trả lời. Tìm ra đáp án chính xác.

Shion như nghe được những lời mà Lão không nói ra.

Vẫn còn rất nhiều bí ẩn.

Thế giới dưới lòng đất này do đâu mà có, sao Nezumi lại tới đây, nguyên do nó rời khỏi nơi này, chuyện gì đã xảy ra trước khi cậu và nó gặp nhau... Cậu vô cùng muốn biết, nhưng buộc phải nuốt ngược các nghi vấn vào lòng.

Giờ là lúc hành động chứ không phải lúc tò mò. Chít chít chít! Chít chít chít! Lũ chuột bỗng loạn lên. Con chuột cống đứng gần chân Shion thì gầm gừ thị ủy mỉ Chít chít chít, chít chít chít!

Shion từng nghe thấy âm thanh này. Chính là...

“Là Tsukiyo. Neautni, Tsukiyo tới rồi.*

*Biết rồi. Chậc, cậu phân biệt tiếng kêu của lũ chuột bằng cách nào vậy?*

Nezumi đặt ngón tay lên rồi, huýt sáo cao vút.

Chít chít!

Con chuột nhắt lông đen xông tới cứ như vừa nhảy khỏi vách đá .

chut chít.

Con chuột cống liền nhảy bổ vào Tsulđyo.

“Dừng lại!”

Nghe mệnh lệnh của Shion, con chuột cống dừnglại,

“Nó không phải con mồi mà là đồng đội của chúng ta. Thả nó ra đi.*

Con chuột cống buông Tsukiyo ra. Tsukiyo nhảy vọt lên người Nezumi.

“Mày vất vả quá. Mày mang tin của Inukashi tới, đúng không?”

Tsukiyo gật đầu. Cơ thể nhỏ bé của nó đầy những vết thương còn rướm máu.

Nezumi kề tai lắng nghe tiếng kêu của Tsukiyo. Nghe xong, nó hít một hơi sâu.

“Xem chừng trên mặt đất đã chuẩn bị đâu vào đấy rồi. Chúng ta phải nhanh chóng hành động thôi. Lão, tôi muốn nghe nhiều hơn về quá khứ của ông nhưng không còn thời gian nữa. Chúng tôi phải lên đường đây.”

“Đi đi. Con có cần gì không?”

“Cho chúng tôi nước uống và thức ăn. Chúng tôi đói đến hoa cả mắt ấy.”

“Được. Sasori, đưa cho chúng những gì chúng cần.”

“Trước đó...”

Sasori đến bên cạnh Nezumi.

“Nezumi, tao muốn hỏi mày một việc.”

“Gì?”

“Mày không định thổi tung cửa Trại bằng bom cỡ nhỏ đấy chứ? Nếu mày làm vậy, nơi này cũng sụp đổ theo.”

Nezumi cau mày, ra chiều ngạc nhiên quá đỗi.

“Sasori, chúng tôi đến được đây thông qua cửa saucủa Trại cải tạo. Cánh cửa đó cũng có cài đặt hệ thống rà soát, dù đã cũ kĩ nhưng vẫn được việc lắm, dao hay mồi lửa nhỏ xíu hú họa qua mặt được chứ bom thì miễn đi. Nếu có thể mang bom vào thì bọn này đã vác cả trăm quả theo rồi.”

“Tốt thôi. Chỉ cần mày không khiến mọi người liên lụy thì muốn sao cũng được.”

“Nghi ngờ tôi à?”

“Ai biết được mày sẽ làm trò gì. Mày quá nguy hiểm.”

“Này, tôi tưởng Shion mới là quỷ dữ chứ?”

“Quỷ dữ sẽ không khóc.”

Sasori liếc nhìn Shion.

“Quỷ dữ sẽ không khóc... giống như thế.”

Nghe Sasori nói, mặt Shion nóng bừng. Xấu hổ chết đi được.

“Khóc bù lu bù loa lên... thật kì lạ.”

“À, không... tại tôi mệt quá, căng thẳng quá nên mới... không phải lúc nào tôi cũng khóc đâu...”

Bầu không khí chợt thay đổi.

Sasori bật cười. Lần đầu tiên Shion thấy hắn cười. “Nhóc thú vị ra phết đấy. Không chừng nhóc đáng tin cậy hơn tên Nezumi này nhiều.”

Con chuột cống ngồi trên vai Shion cọ mũi vào người cậu.

“Nó cũng nghĩ nhóc đáng tin cậy hơn nhiều.” “Này này, mấy người...”

Nezumi tặc lưỡi rồi hếch cằm ra hiệu.

“Đi thôi, Shion.”

“ừ.”

“Lão, đây có lẽ là lần từ biệt cuối cùng. Tôi sẽ không quay về đây nữa.”

“Tốt thôi, bởi con là người sống trên mặt đất, là người nên sống giữa gió và nắng. Ta sẽ cầu nguyện để con không phải gặp lại ta nữa. ừm, dù con không có niềm tin vào việc nguyện cầu...”

“Phải, tôi không tin.”

Shion lên tiếng, “ừm, Lão, dù còn nhiều chuyện muốn hỏi ông, nhưng tôi phải đi đây.”

“Cậu hãy tự tìm đáp án cho những chuyện muốn hỏi. Nhờ cậu mà ta nhớ lại rất nhiều kỉ niệm về Karan, nhưng cậu không cần kể cho cô ấy nghe tình hình của ta đâu. Hãy quên ta đi. Tạm biệt, Shion.”

“Tạm biệt. Cảm ơn ông vì tất cả.”

Cả hai bắt đầu lên đường.

Khi Shion ngoảnh lại, ánh nến đã tất ngấm. Sau lưng cậu chỉ còn bóng đêm dày đặc.

Đèn báo động khẩn cấp sáng lên.

Cánh cửa dẫn vào bên trong Trại Cải tạo mở ra trước mặt Getsuyakù gã bước vào. Các bức tường vi hành lang trắng toát, sạch bóng trải dài trước mặt.

“Chuyện quái quỷ gì đangxảy ra thế hả?”

Vừa bựớc vào phòng điều khiển, Getsuyaku đã ăn mắng té tát.

“Con robot dọn dẹp này mắc chứng gì vậy hả? Nó đang xả rác và tỏa mùi hôi thối khắp nơi thay vì dọn dẹp như thường lệ kia kìa. Mày có bảo trì bọn robot đàng hoàng không đấy?”

Một tên đàn ông gân cổ rống, hẳn phải to cao gấp rưỡi Getsuyaku.

“Tôi xin lỗi. Con này từ trước đến nay rất hay trục trặc, nhưng tôi không ngờ bữa nay lại nghiêm trọng đến thế.

“Khỏi cần lải nhải nữa. Lo mà dọn cho sạch sẽ đi, nhanh lên!”

“Vâng ạ.”

“Ôi trời ơi, hôi chết mất thôi.”

Một ả đàn bà tóc dài mặt mày cau có, vừa bịt mũi vừa cằm rằm.

“Hôi hám quá thể, làm việc thế nào được!”

Ả nghẹn ngào chạy khỏi phòng. Lúc bước ra, chẳng biết vô tình hay cố ý, ả giẫm vào chân phải của Getsuyaku Ả chẳng buồn xin lỗi hay liếc gã lấy một cái.

Phòng điều khiển được phân chia bàng những bức tường trong suốt. Càng vào sâu, hệ thống điều khiển càng quan trọng.

Nơi Getsuyaku đang đứng sát gần cửa, thường được gọi là Mannequin, chủ yếu trông coi hệ thống điều hòa và thông gió. Vì là khu vực ít quan trọng nhất nên người ta mới dễ dàng gọi Getsuyaku vào.

“Tôi thực sự rất xin lỗi.”

Gã cầm máy hút bụi thu dọn rác thải nằm la liệt trên sàn.

“Đúng là đồ vô dụng! Loại lao công tạp vụ như mày vơ đại cũng được cả tá, lần sau còn phạm lỗi nữa thì tao lập tức đuổi cổ mày, biết chưa? Trời ạ, hôi quá đi mất... Hử? Mày nhìn cái gì đấy?”

“Không có gì ạ.”

Getsuyaku cúi gằm mặt xuống.

"Đồ Lost Town mạt hạng như mày mà muốn phàn nàn cái gì hả? Không biết điều!”

Tên to con đạp mạnh vào cẳng chân Getsuyaku, khiến gã loạng choạng, va luôn vào cạnh bàn.

“Còn đứng ngây ra làm gì? Dọn nhanh lên!”

Gió nổi lên trong đầu Getsuyaku. Không, là cuồng phong đang thét gào.

Khốn kiếp!

Getsuyaku lầm bầm.

Khốn kiếp. Khốn kiếp. Khốn kiếp. Khốn kiếp.

Thái độ coi khinh người khác như này là sao? Sao mày lại mắng chửi tao? Tao đang làm việc. Tao đã luôn cần cù chăm chỉ hoàn thành bổn phận, dù có lén bán vài thứ nhưng chẳng ảnh hưởng đến ai. Nếu không có tao, bọn mày đã chìm trong rác rởi từ lâu rồi. Hôi hám? Dơ bẩn? Toàn là thứ bọn mày thải ra đấy chứ. Bọn mày coi tao như con chó... Đừng có đùa với tao! Sống ở đâu thì có gì khác biệt chứ? Tao là người, không phải chó của bọn mày!

Lòng tự trọng bị chà đạp biến thành cơn phẫn nộ quét sạch mọi e ngại do dự trong lòng Getsuyaku.

Gương mặt màu bánh mật của Inukashi hiện lên trong đầu Getsuyaku.

Bọn chúng đâu có biết anh đã làm việc vất vả đến mức nào, càng chẳng biết giá trị của anh. Chúng toàn dọanạt và coi thường anh thôi. Thế nào, dạy cho chúng một bài học không phải ý tưởng tồi, đúng chứ?

Cậu nói đúng, Inukashi. Không tồi chút nào.

Getsuyaku liếc nhìn đồng hồ điện tử trên tường. Thời gian trong N0.6, bao gồm trong căn phòng này đang trôi qua, chính xác tới từng 0.1 giây.

Viên con nhộng nằm cạnh chân gã vẫn chưa tan ra. IKhốn kiếp!

Gã dùng chân phải giẫm nhẹ lên viên con nhộng. Còn một viên khác. Gã lại giẫm lên nó...

“Cái quái gì...”

Tên to con đứng bật dậy, mặt mày nhăn nhó.

“Mùi gì mà khiếp thế?”

“Tôi cũng không biết ạ... Giống mùi thịt ôi thiu... Chắc là có thịt ôi lẫn trong rác...”

Đúng là hôi thật. Tuy không nồng nặc, nhưng lại tác động mạnh đến thần kinh, Getsuyaku vốn đã quen với mùi hôi mà còn phải buồn nôn.

“Chịu không nổi nữa! Hừ... Tránh đường!”

Tên to con bịt mũi, vội vã ra khỏi phòng. Hắn cũng giẫm vào chân Getsuyaku y như ả đàn bà ban nãy.

“Đau quá, gì vậy chứ?”

“Câm mồm. Tránh ra!”

Tên to con xô mạnh vào ngực Getsuyaku, làm gã loạng choạng, ngã nhào vào bảng điều khiển.

May mắn thật, vừa đúng giờ hẹn.

Getsuyaku xoa hông, vờ rên vài tiếng, thừa cơ nhấn cái nút màu xanh lá nằm bên phải bảng điều khiển, nhân tiện nhấn luôn nút trao đổi không khí. Như vậy, mùi hôi sẽ theo hệ thống điều hòa lan vào trong Trại cải tạo. Getsuyaku không biết nút màu xanh lá có công dụng gì. Gã chỉ làm theo chỉ dẫn của Inukashi mà thôi.

Getsuyaku loạng choạng đứng dậy, nhặt máy hút bụi lên và bắt đầu quét dọn.

Toàn thân gã toát mồ hôi lạnh.

Máy quay giám sát trên trần nhà quay được hình ảnh như thế nào nhỉ? Hành động của mình trông có khả nghi không?

Mình đã làm được rồi.

Dưới gầm bàn có một viên con nhộng đang tan, bắt đầu bốc mùi hôi.

Getsuyaku siết chặt tay cầm của máy hút bụi bằng những ngón tay run lẩy bẩy.

Shion. Mình cảm nhận được... cậu đang ở rất gần. ; Shion. Mình có thể cảm nhận được.

Đừng đến đây. Xin cậu. Đừng đến đây. Mình không muốn cậu nhìn thấy bộ dạng này của mình đâu.

Đừng đến đây, Shion.

Mình thực sự...

Thực sự...

Muốn gặp cậu.

Lại thêm một người tử vong. Số nạn nhân đến giờ là hơn ba mươi rồi. Chẳng có bất cứ điểm chung nào giữa họ, dù là địa vị xã hội, tài sản, tiền sử bệnh tật, nơi ở, giới tính, tuổi tác hay tầm vóc.

Ai sẽ là kẻ tiếp theo?

Bên trong NO.6, nỗi sợ hãi, bất an, hoang mang cứ thế leo thang.

“Mấy người bên chính quyền đang làm trò gì vậychứ?”

“Điều tra và tìm hiểu nguyên nhân đi.”

“Sao chẳng có biện pháp hiệu quả nào cả?”

“Mau cử nhân viên y tế đến đi.”

“Thị trưởng, ngài có cuộc họp khẩn cấp.”

Điều gì đã xảy đến với N0.6 của chúng ta? Trong N0.6 của chúng ta, điều gì...

Nezumi dùng ngón tay gõ vào cánh cửa thông đến Trại cải tạo. Safu đang ở bên kia cánh cửa.

“Đã đến lúc chúng ta bắn pháo hoa rồi đấy, Shion.”

“ừ.”

“Cậu hồi hộp à?”

“Không. Đang suy nghĩ thôi.”

“Trong tình huống như thế này mà cậu còn suy nghĩ chuyện gì nữa?”

“Tôi nghĩ về Safu. Tôi muốn gặp cô ấy càng sớm càng tốt.”

“Đừng hấp tấp như thế.”

“Còn nữa, mới tức thì thôi, tôi đang nghĩ...”

“Nghĩ?”

“Liệu tôi đã có thể biết tất cả về cậu chưa?”

“Cậu lại suy nghĩ vớ vẩn rồi.”

“Cậu nghĩ vậy sao?”

Nezumi tóm lấy vành tai Shion. Cơn đau ập tới.

“Shion, nghe đây. Từ đây trở đi là đất diễn của cậu. Một khi cánh cửa này mở ra, chúng ta sẽ tiến vào

bên trong Trại cải tạo. Khởi động bộ não của cậu hộ tôi đi. Tôi sẽ tiến hành theo chỉ dẫn của cậu. Cậu là dây cứu sinh của tôi, nên đừng có đứt giữa chừng đấy.”

“Tôi biết rồi. Cậu không cần hét vào tai tôi thế đâu.” Nezumi mỉm cười, đưa tay ra. Shion đặt tay mình lên tay nó.

Cạch.

Một âm thanh vang lên Cạch cạch cạch.

Hệ thống khóa tự động đang được mở.

“Tuyệt. Phải thưởng cho Inukashi mới được.”

Cạch cạch cạch. Két.

“Đi thôi, Shion.”

“ừ.”

Cánh cửa đã mở ra.

Ánh sáng trắng rọi thẳng vào mắt.

Chói lòa.

Thứ ánh sáng như muốn nuốt chửng mọi thứ.

Ánh sáng tràn ra, rực rỡ khôn cùng.

Trước mắt hai người chính là thế giới của NO.6.

TO BE CONTINUED

« Lùi
Tiến »