Cha sẽ về chứ?
Đương nhiên rồi!
Đây sẽ là mảnh đất tôi yên nghỉ vĩnh viễn.
Tôi hi vọng cuộc đời đầy mệt mỏi này của mình
Có thể thoát khỏi gông cùm của số mệnh khổ cực từ đây.
A... a... đôi mắt tôi, hãy nhìn trọn cảnh này một lần cuối!
A... a... tay của tôi, hãy cảm nhận cái ôm cuối cùng này đi nào!
— Romeo và Juliet, William Shakespeare
Ánh sáng trắng chói lòa đến hoa cả mắt.
Thứ ánh sáng mạnh mẽ khôn cùng, rực rỡ khắp bốn phương.
Không nghi ngờ gì nữa, phía trước chính là thế giới của NO.6.
Phải. NO.6 là vậy, luôn ngập tràn ánh sáng, soi rọi khắp chốn.
Tôi đã về đây.
Shion siết chặt bàn tay.
Có ai đó vỗ vào lưng cậu.
“Hít thật sâu vào!”
Nezumi nói.
“Hãy để cảm xúc của cậu thoát ra cùng không khí, vì chỉ cần một giây do dự hay kích động, cả hai chúng ta đều sẽ mất mạng. Phải hành động thật tỉnh táo!”
“Tôi biết rồi. Cậu mới phải theo sát tôi ấy chứ!”
Shion chợt thấy buồn cười, liền bật cười thành tiếng.
“Sao thế?”
Nezumi nghiêm mặt hỏi.
“Cậu cười gì vậy?”
“Cảm giác có thể bảo cậu ‘Phải theo sát tôi’ thật là tuyệt, vì từ trước đến giờ đều là cậu nói với tôi câu này.”
“Shion, cậu...”
Định nói gì đó nhưng lại thôi, Nezumi chỉ khẽ lắc đầu.
Cửa đã mở toang.
Ánh sáng ùa vào.
“Đi thôi Nezumi!”
Buông lỏng nắm tay, Shion sải bước vào thế giới ngập tràn ánh sáng.
Cười rồi?
Nezumi lắc đầu, cắn chặt môi, thở không ra hơi.
Tại sao lúc này mà cậu còn cười được?
Hơn nữa còn là tiếng cười vui vẻ xuất phát từ tận đáy lòng.
Không phải gượng cười hay làm bộ làm tịch. Trước thời khắc đặt chân vào Trại Cải tạo, Shion đã cười. Cậu có thể cười nổi cơ đấy.
“Cảm giác có thể bảo cậu ‘Phải theo sát tôi’ thật là tuyệt...”
Gì đây? Chúng ta là những cậu học sinh đang tán dóc sao? Hay là đang đàm đạo nhân sinh? Tại sao cậu chẳng căng thẳng tí nào vậy? Cậu không biết mình đang ở trong hoàn cảnh nào ư?
Mắng cậu té tát cũng không quá đáng chút nào.
“Nhưng mà...”
Nezumi lẩm bẩm.
Nhưng mà, thật lợi hại!
Còn chưa kịp mắng, Nezumi đã thấy khâm phục rồi.
Tôi cười không nổi, chẳng thể nào mỉm cười thoải mái như thế được. Tại thời điểm này, khi đang đặt chân vào chốn hiểm nguy tựa như bước vào một bãi mìn, tôi không còn sức để cười nữa.
Không phải hoảng hốt hay sợ hãi, chỉ là căng thẳng mà thôi. Bởi cả thể xác lẫn tinh thần đều phải sẵn sàng nghênh chiến, để tránh né đòn công kích của kẻ địch, rồi trong khoảnh khắc giáp nhau sẽ tung đòn hạ gục kẻ thù. Vậy mà ở Shion không hề có sự sẵn sàng đó, thậm chí cậu còn chẳng có ý thức về việc chiến đấu.
Đã mấy lần nó muốn hỏi “Nanh vuốt của cậu đâu hết rồi?”.
Thậm chí nó đã từng thẳng tay tát cậu.
Nezumi vốn cho rằng Shion gầy gò, mong manh, yếu ớt, không có tí sức lực nào, như một chú chim non mới nở, hoàn toàn không biết cách sinh tồn trong hiện thực tàn khốc này. Dẫu thế, nó chưa từng coi thường cậu.
Trái lại, nó cảm thấy cần phải bảo vệ Shion. Nếu như nó không dốc toàn lực bảo vệ Shion, cậu sẽ không thể sống tiếp, sẽ bị hạ đo ván. Nó thực sự đã từng nghĩ như vậy.
Thật là một nhận định sai lầm hết sức ngu xuẩn.
Trước đó rất lâu, nó đã nhận ra điều này
Shion không hề yếu đuối. Thế nên cậu mới có thể đến đây. Shion chẳng những không gục ngã mà còn sống thật hiên ngang. Cậu tự leo lên bằng chính sức mình, vượt qua hiện thực tàn khốc bi thảm, đứng ở đây và mỉm cười.
Cười... ư? Phải! Cậu cứ theo cách của cậu, tôi làm theo cách của tôi, chúng ta cùng nhau đột phá vòng vây!
Điều chỉnh lại hơi thở nào!
Kịch hay chỉ vừa mở màn thôi, Shion.
Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây? Phía trước có gì đang đợi chờ? Chúng ta không thể dự đoán được.
Là địa ngục?
Hay phép màu?
Là sống sót? Hay sẽ một đi không trở lại?
Chẳng ai biết cả.
Rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì đây?
Khi đến đích liệu cậu còn cười được nữa không? Cậu vẫn sẽ là cậu, với nụ cười như trước kia chứ?
“Đi thôi, Nezumi.”
Shion bước vào ánh sáng.
Phải theo sát Shion, không được tụt lại phía sau.
Nezumi gật đầu, theo Shion đi vào vùng sáng đó. Điểm X.
Theo sơ đồ cấu trúc, đó chính là cánh cửa ở vị trí P01-Z22, điểm tiếp xúc duy nhất giữa khoảng trống dưới lòng đất và trên mặt đất.
Cánh cửa mở ra, khai thông con đường nối giữa thế giới dưới lòng đất và Trại. Có lẽ do chênh lệch áp suất khí nên mới có cảm giác như gió lùa vào.
Shion chạy về bên phải.
Trong đầu cậu hiện rõ mồn một sơ đồ mà Fura đã vẽ.
“Rẽ phải mười lăm bước, từ đây tới đó rất an toàn, không có thiết bị cảm ứng. Kế đó sẽ là cầu thang.”
“Trên cầu thang có thiết bị cảm ứng không?”
“Trên bậc thứ hai, ở góc 45 độ có một cái. Chỗ chiếu nghỉ cách mặt đất 15 centimet có một cái. Bậc thứ mười một, góc 60 độ cũng có một cái, tất cả đều có sóng điện từ, nhưng nếu không chạm đến chúng thì camera sẽ không khởi động.”
“Ồ, canh phòng tương đối lỏng lẻo nhỉ.”
“Đến chỗ này thì là vậy.”
Đây là tầng thấp nhất của Trại, chủ yếu là kho và phòng lưu trữ tài liệu, ngoài điểm X ra thì nó hoàn toàn biệt lập với bên ngoài. Tất nhiên ở đây cũng không có cửa sổ và cửa ra vào. Ngoài những cán bộ, nhân viên của Trại Cải tạo hoặc các vị khách mang theo thẻ được cài chip nhận diện có thể mở khóa thiết bị cảm ứng, cứ thế đường hoàng xuống đây bằng cầu thang hoặc thang máy ra, kẻ khác sẽ chẳng thể vào đây nếu không đi qua thế giới dưới lòng đất kia.
Xét về phương diện bảo mật, nếu không phải khu vực quan trọng, khả năng người ngoài xâm nhập gần như bằng không, thì canh phòng tất nhiên sẽ tương đối lỏng lẻo.
Không ai ngờ rằng điểm X, P01-Z22 sẽ mở...
“Nezumi.”
“Hử?”
“Theo cậu thì chúng ta còn bao nhiêu thời gian nữa?”
“Một phút, à không, hai phút nữa.”
Hai phút ư? Liệu có lâu được như thế không?
Hệ thống an ninh có lẽ đã phát hiện sự bất thường của điểm X rồi... Từ lúc người quản lý phát hiện cho đến lúc tiến hành giải quyết, có đến hai phút không?
Inukashi sẽ xử lý ổn thỏa. Bây giờ bên trên chắc đang loạn cào cào lên rồi.”
“Loạn cào cào?”
“Cậu sẽ biết nhanh thôi. Bên trên đang tổ chức lễ hội rất náo nhiệt đấy. Tóm lại, chúng ta chắc chắn có hai phút.”
“Hai phút...”
“Hai phút nhưng tưởng chừng như dài vô tận.”
“Cũng phải.”
Ở bậc thứ hai, chỗ chiếu nghỉ cách mặt đất 15 centimet, góc 60 độ ở bậc thứ mười một.
Sắp leo hết cầu thang rồi. Vì không thể một hơi leo lên trên nên đã tốn không ít thời gian. Chỉ còn một phút sáu giây nữa.
Bắt đầu từ đây là phần trên mặt đất của Trại Cải tạo.
Ở đây có đại sảnh, là nơi người ra vào tấp nập nhất. Tù nhân và nhân viên phải qua các cổng kiểm soát khác nhau, tập trung tại tầng này, sau đó mới đi tới nơi mình cần tới. Ở cổng lớn, người ra vào sẽ bị kiểm tra gắt gao, tuy nhiên một khi đã vào được bên trong, việc kiểm tra sẽ nới lỏng hơn. Tầng càng cao, mức độ kiểm soát càng nghiêm ngặt.
Mục tiêu là tầng cao nhất.
Đó là tận cùng của Trại Cải tạo, nơi được lắp đặt chằng chịt hệ thống an ninh, chứ không phải là khu nhà giam nhô ra từ tháp chính.
Safu đang ở đó, ở nơi tận cùng của Trại.
Shion tin chắc như vậy.
Safu là nhân tài được chọn lọc từ khi còn nhỏ, được đào tạo trong môi trường giáo dục tốt nhất. Một trong những chính sách quan trọng của NO.6 là đầu tư tiền của, thời gian, sức lực cho việc bồi dưỡng nhân tài.
Một nhân tài được bồi dưỡng như vậy không thể nào bị liệt vào hàng tội phạm bình thường. Nếu Safu vì dính líu đến cậu nên mới bị bắt thì mẹ Karan không thể nào bình an vô sự được.
Không phải Karan, mà là Safu.
Vậy thì không phải vì dính líu đến Shion, mà do chính bản thân Safu ư? Nhân tài ưu tú, không có người thân, thậm chí việc cô là nữ cũng có khả năng là một trong những yếu tố khiến cô bị bắt...
“Tình hình thu thập mẫu vật. Tôi nhớ trong dữ liệu của Cục Dịch tễ có một mục như vậy.”
Fura từng nói thế.
Mẫu vật, mẫu thử, tiêu bản.
NO.6 muốn chọn tiêu bản trong thành phố, trước hết là tiến hành thu thập mẫu, hơn nữa việc này cực kì bí mật. Đã có người bị bắt làm mẫu vật mà cư dân không hề hay biết. Việc này chắc chắn có liên quan đến những vụ việc kì quái xảy ra trong thành phố.
Shion tin là vậy.
Nếu Safu là mẫu vật phù hợp với mọi điều kiện, vậy cô là một mẫu vật quý giá. Để xử lý một mẫu vật quý giá cần phải có các thiết bị tương xứng.
Vì thế, dứt khoát là Safu đang ở tầng cao nhất, trong phòng ban đặc biệt nằm ở tận cùng Trại Cải tạo. Mặc dù Shion không dám quả quyết 100% nhưng tỉ lệ chính xác rất cao.
Shion chợt thấy ớn lạnh.
Không phải vì NO.6, mà vì chính bản thân mình.
Nếu là mình, mình sẽ xử lý mẫu vật quý giá như thế nào?
Shion run lên vì suy nghĩ máu lạnh của chính mình. Cái suy nghĩ coi Safu là mẫu quý, khiến cho cậu sởn hết da gà.
Cần phải bình tĩnh lại. Đang ở chốn nguy hiểm, điều quan trọng nhất là tâm thế. Không được hoảng loạn, không thể hoang mang, không được lạc mất phương hướng của mình!
Nezumi từng dạy cậu như thế.Bình tĩnh sẽ kiềm chế mạch cảm xúc cuồn cuộn trào dâng, đè chặt mọi kích động xuống tận đáy lòng. Bởi vậy, nếu không còn suy nghĩ và tình cảm thì sẽ biến thành một kẻ lạnh lùng.
Mình có phải là kẻ lạnh lùng không? Trong tim mình phải chăng đang tồn tại một góc khuất lạnh nhạt vô tình, mà mình luôn nhầm tưởng đó là bình tĩnh?
Nghiến chặt răng.
Không được hoảng loạn, không thể hoang mang, không được lạc mất phương hướng, càng không được bối rối!
Đây không phải là lúc bối rối.
Có tiếng bước chân dồn dập vọng lại. Là hai người. Một người bước bình bịch nặng nề. Người còn lại có vẻ nhẹ nhàng hơn.
“Tại sao lại thối thế nhỉ? Thật chịu không nổi!”
Hai người đàn ông mặc áo trắng từ trên lầu chạy xộc xuống, cả hai đều dùng khăn mùi xoa bịt kín mũi. Một người đàn ông hơi béo tầm bốn mươi tuổi và một cậu thanh niên rất gầy.
Shion và Nezumi nấp sau tay vịn cầu thang.
Hai người đàn ông dừng ngay trước Shion, thở hắt ra.”Váng hết cả đầu, cái mùi thối kia từ đâu ra vậy nhỉ?” Người đàn ông trung niên than vãn.
“Nghe nói bọn robot dọn dẹp bị trục trặc, đã không quét tước lại còn vứt rác khắp nơi.”
Cậu thanh niên trả lời, lấy tay lau mồ hôi trên trán. Gã trung niên xem ra rất khó chịu, mặt cắt không còn giọt máu.
“Thật là! Thế này thì làm việc làm sao được? Mũi cũng co giật luôn rồi.”
“Đúng vậy, thật là chịu không nổi. Cháu thấy chắc do chuyện kia.”
“Chuyện gì?”
“Hôm nay không phải là ngày lễ Thánh sao? Ngày này mà còn bắt chúng ta làm việc nên gặp quả báo đó. Nhất định là như vậy!”
“Đành chịu thôi, chúng ta làm nghiên cứu mà, làm gì có chuyện được nghỉ theo lịch. Mà cháu nói quả báo gì chứ, phản khoa học quá.”
“Chú nói phải... Nhưng gần đây, cháu thường có cảm giác này.”
“Cảm giác? Cảm giác gì cơ chú?”
“Nói không chừng... Thực sự sẽ có quả báo. Nếu chúng ta tiếp tục làm việc này, phải chăng quả báo sẽ tới thật?”
“Cái gì? Ai dám làm gì chúng ta chứ? Có phải mùi hôi thối làm cháu mụ đầu rồi không? Cháu nghe đây, mấy chuyện phản khoa học như thế, nếu có nghĩ đến cũng không được nói ra. Bằng không đừng nói là nghiên cứu, có khi cháu còn bị tước tư cách công dân đấy.”
Cậu thanh niên nhún vai, không nói thêm gì nữa.
Shion quay lại nháy mắt ra hiệu với Nezumi. Gần như cùng lúc, Nezumi cũng hành động. Nó quặt tay gã trung niên, kề dao vào sát cổ gã. Shion cũng xông ra, khống chế cậu thanh niên.
“Mấy người... làm gì vậy?”
“Đứng yên và im đi, mày chỉ cần ho một tiếng, tao sẽ giết mày ngay.”
Giọng Nezumi khàn khan, trầm và lạnh lùng. Đây là âm thanh của một sát thủ, khiến đối phương càng thêm sợ hãi, không dám chống cự.
Shion một lần nữa phải công nhận, Nezumi đúng là một thiên tài diễn xuất.
“Mày cũng vậy.”
Shion ghé sát tai cậu thanh niên và nói. Mặc dù không thể diễn đạt như Nezumi, nhưng chỉ cần giọng nói của Nezumi cùng lưỡi dao sáng choang là đủ rồi. Hai người họ chẳng mảy may chống cự, đứng trơ ra như hai con rối vô tri, chỉ có thân thể là khẽ run lên.
“Đi tới cửa bên phải, áp thẻ tên trước ngực vào máy cảm ứng.”
Nezumi hất hàm, đẩy gã trung niên đang bị vặn tay tới trước cửa.
Thiết bị cảm ứng lắp trên cửa khởi động, đèn sáng.
Cửa mở ra, không một tiếng động.
“Phòng để quần áo và đồ dùng hằng ngày?”
“Đúng vậy.”
“Ra vậy, một nơi thích hợp cho hai vị đây nghỉ ngơi.”
Chưa dứt lời, Nezumi đã nhẹ nhàng quay người, đấm vào bụng gã trung niên. Shion đẩy cậu thanh niên một cái, Nezumi vung tay đánh xuống cổ anh ta.
Hai người đàn ông ngã dúi dụi xuống đất.
Áo trắng trên người họ bị lột ra, sau đó cả hai bị nhét sâu vào trong phòng chứa đồ. Thật giống như bọn cướp, Shion đột nhiên nghĩ, vậy mà, Shion hoàn toàn không hề có cảm giác tội lỗi, hay cảm xúc tương tự. Để có thể tiến lên phía trước, họ buộc phải làm vậy. Shion khoác áo choàng trắng lên người.
“Thế nào?”
Nezumi khoác áo trắng, vừa hỏi vừa xoay một vòng.
“Rất đẹp.”
“Cảm ơn nhé, trang phục diễn chất lượng tốt nhất tôi từng mặc, dù số đo hơi to một chút. Vậy, cái thẻ tên này có con chip nhận diện ư?”
“Phải. Nếu đã mở được cửa thì chắc không thể sai được.”
Chính phủ NO.6 không thể cấy con chip nhận diện vào cơ thể mỗi nhân viên của Trại, bởi cấy vào cơ thể người khi cần thu hồi sẽ rất khó khăn, họ sẽ chỉ làm vậy đối với những đối tượng không cần thu hồi con chip, chẳng hạn như tù nhân, những nhân viên cần tiếp xúc với các dữ liệu tuyệt mật, hoặc những người có thể đi lên tầng cao nhất.
Các nhân viên khác có lẽ chỉ sử dụng những vật dễ mang theo và dễ dàng nhận dạng.
Shion đoán hoàn toàn chính xác. Với hai thẻ tên này, cậu và Nezumi có thể đến nơi cần đến.
Shion bất gặp ánh mắt Nezumi. Đôi mắt màu xám không chút cảm xúc và dao động, khiến Shion cảm thấy yên tâm. Bất kể trong hoàn cảnh nào, đôi mắt bình tĩnh đó luôn ở bên cậu, là chỗ dựa vững chắc giúp cậu vượt qua chặng đường dài.
Cánh cửa phòng chứa đồ được đóng lại.
Sai rồi, Shion, con đường tiếp theo, cậu phải tự mình khai phá. Cậu không còn là đuôi tàu nữa, cậu phải là đầu tàu.
Cả hai đi ra hành lang. Ngoài đó nồng nặc mùi hôi thối khác thường, giống như mùi đồ ăn thừa, thối rữa trong nhà bếp.
“Này này, có chuyện gì vậy nhỉ? Mùi gì vậy?
“Khắp nơi nồng nặc mùi này!”
“Tôi váng hết cả đầu, buồn nôn quá!”
Một đám người dùng khăn tay hoặc tay bịt chặt miệng, lao ra ngoài hành lang, có người chạy xuống từ cầu thang tầng trên, có người mặt xanh mét, có người trán đẫm mồ hôi, thậm chí có người còn chảy cả nước mắt.
Shion cau mày, không phải vì mùi thối, mà vì sự hoảng loạn của đám người kia.
Mùi này đúng là hôi thối thật, nhưng có cần kinh hãi đến mức đó không?
Mùi ở khu chợ West Block còn nồng nặc và tanh tưởi hơn mùi này nhiều. Thế nhưng, mọi người đều sống trong môi trường như thế. Ngày qua ngày, họ phẫn nộ, chửi bới, đánh chén cùng nhau, cười rồi lại khóc.
Mới chỉ thế này thôi mà...
“Vì họ không có sức miễn dịch.”
Có lẽ đoán được suy nghĩ của Shion, Nezumi lên tiếng.
Không có sức miễn dịch. Đúng vậy, đúng là như thế!
Sử dụng công nghệ tiên tiến để sát khuẩn, loại bỏ mùi thối, điều hòa nhiệt độ và độ ẩm, tạo môi trường sống dễ chịu cho con người, đồng nghĩa với việc loại bỏ tất cả những thứ gây khó chịu cho con người. Chính vì không còn rác rưởi, vi khuẩn, mầm bệnh, mùi hôi thối, tiếng ồn, nên NO.6 mới trở thành một thành phố Thánh tựa thiên đường.
NO.6 đặt ra một khung tiêu chuẩn, và sẵn sàng loại bỏ những thứ vượt ngoài tầm chuẩn mực của nó.
Không chỉ mùi thối, tiếng ồn, vi khuẩn, ngay cả con người cũng sẽ bị đào thải. Phần lớn tù nhân bị giam tại Trại Cải tạo này đều chưa từng gây ra tội ác nào, họ chỉ đi ngược lại tiêu chuẩn do thành phố Thánh đề ra mà thôi. Không tuyên thệ trung thành với chính quyền thành phố, đưa ra ý kiến khác biệt, nảy sinh nghi ngờ, thế nên họ bị kết tội, bị giam giữ. Số ít còn lại đều là những người vì quá nghèo đói mới phạm tội, và dưới lòng đất kia còn có vô số cư dân West Block đang than khóc.
Không có ngoại lệ, mọi thứ “khác biệt” đều sẽ bị đào thải.
Đây chính là thế giới của NO.6.
Và một trong những hậu quả, chính là cảnh tượng ngay lúc này đây.
Chỉ một chút mùi hôi đã khiến những người ở đây dị ứng, loạn cào cào hết cả lên. Điều này chứng tỏ sức chịu đựng của họ cũng thấp như NO.6.
Thật yếu đuối làm sao!
Nezumi liệu có nhận ra sự yếu đuối này không? Sự yếu đuối này tựa như một vết nứt nhỏ xíu, rất dễ bị bỏ qua. Nhưng chính vết nứt nhỏ xíu ấy cũng có thể trở thành nguyên nhân dẫn tới sự sụp đổ.
Sự yếu đuối và sức chịu đựng kém cỏi này, sẽ trở thành vết thương chí mạng của NO.6.
Nezumi liệu có thể nhìn xa vậy không?
Không biết nữa.
Cậu hoàn toàn không hiểu Nezumi, dù đã bắt đầu tìm hiểu về quá khứ và quá trình trưởng thành của nó nhưng vẫn không sao nắm bắt được. Vẫn giống như lần đầu gặp nhau, cậu chẳng hiểu gì hết.
Nezumi giống như một khu rừng rậm rạp.
Cho dù có vào sâu đến đâu cũng không thể nhìn được toàn cảnh.
Chỗ này có hoa nở, chỗ kia có quả sai trĩu trịt, bên kia có suối chảy róc rách. Suốt một chặng đường, cậu được chiêm ngưỡng những cảnh vật ấy, nhưng tất cả chỉ là một phần của cánh rừng sâu thăm thẳm. Xuyên qua rừng cây rậm rạp, có lẽ là vách núi dựng đứng, có thể là mãnh thú đang lẩn khuất đâu đây, hoặc cũng có thể là một phong cảnh chưa từng được khám phá.
Không thể đoán trước được.
Cho dù cậu có vào sâu đến đâu, nó cũng không phơi bày toàn bộ bản thân.
Cậu đã lạc đường trong khu rừng sâu thăm thẳm.
Mang theo cảm giác đau đớn đan xen với ngọt ngào, cậu ngơ ngẩn trong khu rừng đó.
Trong túi áo khoác trắng có chiếc khăn mùi xoa vải bông, Shion rút ra che kín nửa mặt. Không phải để tránh mùi thối mà là để che mặt, làm như vậy sẽ tránh được khả năng bị kiểm tra. Nezumi cũng dùng khăn mùi xoa trắng che miệng.
Leo lên cầu thang phía trên, mùi thối kia càng nồng nặc, vậy mà thiết bị báo động lại không hoạt động.
Tiếng chuông vang lên, Shion bất giác dừng chân lại, mồ hôi rịn ra hai bên thái dương.
“Bắt đầu khử trùng! Bắt đầu làm sạch không khí! Chỉ số làm sạch là 8,5, khoảng hai phút mười sáu giây sau, không khí trong toàn tòa nhà sẽ bình thường trở lại. Xin nhắc lại. Chỉ số làm sạch là 8,5, khoảng hai phút mười sáu giây sau, không khí trong toàn tòa nhà sẽ bình thường trở lại.”
Loa phát ra một giọng nữ trầm. Người đàn ông hơi béo đi bên cạnh Shion thở phào nhẹ nhõm, Shion cũng thở phào qua khăn mùi xoa.
“Ôi, tốt quá rồi. Thật tình, cứ như cực hình ấy, thối thế.”
“Còn phải chịu đựng hơn hai phút nữa. Làm sao mà chịu nổi đây!”
Người phụ nữ đẫy đà đi đằng sau người đàn ông nhăn mặt nói. Ả có làn da mịn màng, đôi môi mọng đỏ hồng, trông rất xinh đẹp. Shion và Nezumi định bụng sẽ lặng lẽ đi qua.
“À, này, hai cậu.”
Bị gọi lại, trống ngực hai người đập dồn.
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Sợ thót tim, mồ hôi nhễ nhại.
Nezumi vẫn dùng khăn mùi xoa che mặt, quay đau lại hỏi.
“Chuyện gì vậy?”
“Các cậu đi đâu?”
“Ở tầng ba à?”
“Đúng vậy... tầng ba.”
Nezumi ho nhẹ và đáp.
“Trên kia thối lắm, dưới này đỡ hơn một chút. Tôi khuyên hai cậu tạm thời nên lánh đi, thối như thế cũng không làm việc được, đúng không nào?”
“Không được, chúng tôi có việc gấp...”
“Việc gấp ư? Ở tầng ba?”
“Đúng...”
“Nhưng tầng ba là nơi sắp xếp dữ liệu và quản lý hệ thống liên quan mà? Hai cậu làm việc ở phòng ban nào trên tầng ba?”
“Phòng quản lý vệ sinh”.
Shion đáp. Cậu nhớ lại sơ đồ của Trại.
Theo sơ đồ bố trí mạch điện, tầng ba vẫn là một tầng bình thường, từ tầng bốn trở lên mới là những tầng đặc biệt với các mạch điện phức tạp khủng khiếp. Các phòng giam tù nhân nối liền với tầng bốn, trên hành lang có tường ngăn cách, số lượng thiết bị cảm ứng cũng nhiều gấp ba lần nơi khác.
Hơn phân nửa số nhân viên của Trại đều làm việc tại tầng ba chứ không phân bố ở các tầng trên. Trên tầng ba có những phòng ban nào nhỉ? Shion nhớ lại sơ đồ cấu trúc, phòng quản lý vệ sinh nằm tại góc trong cùng của tầng ba.
“Nguyên nhân của mùi thối này vẫn chưa được làm rõ. Hiện tại phòng quản lý vệ sinh hơi hỗn loạn. Không có thông tin nào về việc có vật thể lạ từ bên ngoài lọt vào đây, vì vậy, rất có khả năng là bên trong đã xảy ra sự cố gì đó.”
“Á? Thật không? Nghe phòng quản lý hệ thống nói là do việc bảo trì có vấn đề, khiến bọn robot dọn dẹp trục trặc nên chúng mới vứt rác bừa bãi, không phải vậy sao?”
“À, ừ, cái đó...”
Shion nhất thời ngắc ngứ, lúc này Nezumi ở bên cạnh mới cất giọng khàn khàn trả lời.
“Nếu chỉ như vậy thì không thể bốc mùi kinh thế này được. Chúng tôi hiện đang gấp rút điều tra xem liệu trong rác có lẫn thứ gì không, vì từ trước đến nay chưa hề xảy ra việc này, do đó tiến độ điều tra có phần chậm chạp.”
“Vậy à, ra là vậy. Mà phòng đó có nhân viên trẻ như hai cậu à?”
“Cũng chẳng trẻ lắm đâu...”
Người đàn ông thò cổ ra đánh giá Shion.
“Tóc của cậu làm sao vậy? Cả đầu bạc trắng.”
Shion lại nghẹn họng. Cậu quên mất mái tóc bạc gần như trong suốt của mình rất nổi bật. Nếu nói là bẩm sinh thì chắc chắn sẽ bị nghi ngờ, vì trước giờ chưa từng thấy ai có màu tóc như thế trong Trại.
Làm thế nào bây giờ?
“Cái này... tôi nhuộm đấy...”
“Ái chà, chất thế!”
Ả nọ cười.
“Trông ngầu thật đó, sáng lấp la lấp lánh. Cậu em dùng thuốc nhuộm hiệu nào mà được màu này thế? Mách cho chị với.”
“Sarah, đừng có đứng đó liếc mắt đưa tình.”
“Cái gì, sao lại nói tôi liếc mắt đưa tình! Thật bất lịch sự! Anh chỉ được thế là giỏi thôi chứ gì? Hừ! Thối chết đi được! Tôi chán cái mùi này lắm rồi, cả anh nữa!”
Ả bước vội xuống tầng dưới.
“Á? Này, Sarah, em có ý gì vậy? Này, đợi anh một chút! Sarah! Đợi anh đã!”
Người đàn ông lau mồ hôi trên trán, vội đuổi theo ả nọ.
“Nguy cơ đổ vỡ tình yêu rồi đây. Không ngờ gã đó lại dám buông lời đường mật với ả kia giữa thanh thiên bạch nhật, lại còn ngay tại nơi làm việc nữa chứ.”
Nezumi nhún vai.
“Nhưng nhờ vậy mà chúng ta thoát được.”
Nếu họ tiếp tục truy hỏi, có lẽ chúng ta sẽ bị lộ.
Cả người Shion đâm đìa mồ hôi, dưới nách cũng cảm thấy lạnh.
“Cậu càng ngày càng biết nói dối, mặc dù còn kém lắm.”
“So với cậu vẫn thua xa, tôi sẽ cố gắng nhiều hơn nữa. “
“Đáng khen!”
Tường và sàn nhà tầng ba đều là màu trắng, mặc dù nhìn rất sạch sẽ, nhưng lại có cảm giác trống trải lạ lùng.
“Phòng quản lý hệ thống ở đâu nhỉ?”
“Bên trái, căn phòng có kính. Nezumi, ngay phía trên chỗ cậu đứng có camera, cậu đừng nhìn về phía đó, cẩn thận đấy. Góc phải trần nhà bên trong cũng có một cái camera nữa, là loại có thể quay 360 độ.”
“Hiểu rồi.”
Việc xử lý mùi thối và làm sạch không khí xem ra rất có hiệu quả, mùi thối mỗi lúc một giảm, gần như không còn rõ rệt nữa, tình hình cũng bớt hỗn loạn hơn.
Cửa kính tự động mở sang hai bên, một người đàn ông gầy gò mặt lưỡi cày xách máy hút bụi đi ra. Dường như gã không được khỏe, hai mắt đờ đẫn, sắc mặt rất kém.
“Mình làm rồi... Cuối cùng mình cũng làm.”
Khi đi ngang qua, họ nghe thấy gã lẩm bẩm như thế.
“Mình làm rồi... Nhưng mà... đáng đời... cho đáng đời...”
“Chạy ngay đi!”
Nezumi nói khẽ với bóng lưng của gã.
Người đàn ông dừng bước, nhìn Nezumi rồi hỏi.
“Cậu vừa nói gì à?”
“Tôi nói anh chạy ngay đi, đừng chần chừ nữa.”
“Cậu...”
“Anh làm rất tốt, vất vả cho anh rồi.”
Giọng điệu hệt như một vị vua đang khen thưởng bậc công thần. Người đàn ông chớp mắt, nuốt nước bọt.
“Cậu... là ai?”
“Tôi rất biết ơn anh. Cho nên, anh phải chạy thoát nhé.”
Sau khi cười rất tươi với người đàn ông đó, Nezumi chậm rãi bước vào phòng quản lý hệ thống, không chút vội vã, hệt như một nhân viên chăm chỉ trở lại phòng làm việc.
Hệ thống cảnh báo vẫn chưa khởi động.
Vẫn còn thời gian.
Shion nắm chặt tay, lòng bàn tay vã mồ hôi.
Mọi việc diễn ra thuận lợi hơn dự tính, nếu cứ tiếp tục thế này, có lẽ sẽ thành công.
Không, không được đắc ý, chỉ cần hơi lơ là thôi là mất mạng như chơi.
Shion bắt chước Nezumi, thong thả bước vào phòng.
Trong phòng rất rộng, được ngăn bởi các bức vách nhựa trong suốt. Nơi Shion và Nezumi bước vào, gian gần với cửa nhất, không một bóng người. Gian phía sau cũng chẳng có ai, có lẽ tất cả mọi người đều không thể chịu được mùi thối nên đã chạy hết ra ngoài.
Tuy nhiên, mùi thối gần như đã được xử lý, mọi người chắc sẽ nhanh chóng quay lại.
“Đây là bộ phận quản lý thiết bị điều hòa không khí, hơn nữa...”
“Công tắc đóng mở điểm X cũng ở đây, phải không?”
Nezumi nhìn về phía đầu bên phải của bảng điều khiển.
Ở đó có một nút nhấn hình tròn được sơn màu xanh lá lòe loẹt, có lẽ là dùng sơn rẻ tiền. Trông nó khác biệt hoàn toàn với các công tắc và màn hình cảm ứng xung quanh.
Shion đứng trước bàn điều khiển.
“Không sai. Cũng có nghĩa là, việc giám sát và quản lý cửa ra vào ở đại sảnh đều ở phía sau bức tường này, chỉ có cánh cửa điểm X không bị giám sát.”
“Thật khó tin, đúng không?”
“Không. Nếu đúng như những gì cậu nói, đó là cánh cửa không bao giờ mở, vậy thì NO.6 sẽ không lường đến tình huống có người mở cánh cửa đó để đột nhập vào, tất nhiên ở phía này cũng chẳng ai buồn mở nó. Như vậy, sự tồn tại của cái nút này chẳng có ý nghĩa gì cả, cho nên đặt nó ở đâu cũng thế cả thôi, vì không cần phải giám sát.”Shion vừa nói vừa chạm vào màn hình lớn ở trung tâm bàn điều khiển. Dù có thể bị phát hiện dấu vân tay, nhưng vì hệ thống an ninh đã khóa bàn điều khiển, nên bàn điều khiển chỉ phản ứng với da thịt thôi.
“Đúng vậy, một suy nghĩ rất ngây thơ nảy sinh từ lòng ngạo mạn. NO.6 cho rằng trên thế giới này không có thứ gì uy hiếp được nó, thật nực cười.”
Cánh cửa điểm X được tạo ra khi Lão bị giam cầm dưới lòng đất.
Bấy giờ nơi ấy chỉ là một cái hang rất lớn. Cái hang dưới lòng đất chính là một nhà ngục.
Sau này, Trại Cải tạo được xây lên như hiện nay, mới hơn, kiên cố hơn. Cái hang dưới lòng đất cùng những người bị giam cầm bên dưới đều đã bị lãng quên từ lâu. Hoặc giả, họ bị vứt đi như những thứ chưa từng tồn tại.
Chỉ còn cánh cửa vẫn được giữ lại.
Màn hình thay đổi, hiện ra sơ đồ lắp đặt hệ thống điều hòa của Trại.
“Nezumi, ở đây.”
Từ tầng bốn đến tầng năm, và một cầu thang dẫn lên tầng cao nhất.
Bậc thang rộng 120 milimet, độ cao một bậc là 240 milimet. Tương đối dốc, chiều rộng chỉ đủ cho một người lớn đi lại. Nói là cầu thang nhưng kì thực, trông nó giống một cái thang đứng hơn.
Nezumi quay sang hỏi, “Đây là?”
“Cầu thang chuyên dụng để thi công, sửa chữa, ở đây hầu hết đều do máy tính điều khiển, tuy nhiên đôi khi vẫn phát sinh những tình huống cần đến nhân công. Có thể vì tính đến khả năng này nên họ mới xây cầu thang, nhưng xem chừng nó chưa từng được sử dụng.”
Nezumi than khẽ.
“Nơi này còn có thứ như thế cơ đấy, cậu vốn đã biết chỗ này có cầu thang ư?”
“Không biết, tôi chỉ suy đoán thôi. Lúc đầu nhìn sơ đồ, tôi còn thấy hơi lạ với phần để trống nho nhỏ này cơ.”
“Tôi chả nhận ra tí nào cả.”
“Trong bức tường này có một kẽ hở rất nhỏ giữa bên ngoài và bên trong, chỉ có phần này rộng hơn so với các chỗ khác.”
“Cũng có nghĩa là cậu nắm được thông tin mà tôi không biết?”
“Đúng vậy!”
Chậc! Nezumi tặc lưỡi.
“Đó là công viên đang chào đón chúng ta phải không? Không lắp đặt thiết bị chống xâm nhập đấy chứ?”
“Không biết nữa, màn hình này chỉ có thể nhìn thấy thiết bị liên quan đến điều hòa, những thứ khác không thấy được.”
“Cậu nói phần để trống... nghĩa là không có thứ gì hiển thị trên màn hình ư?”
“Đúng thế!”
“Còn cửa thì sao? Đã có cầu thang thì phải có cửa thông với nó chứ.”
“Cũng không thấy nốt, trên này không thể hiện thứ gì giống như cái cửa cả.”
“Vậy thì, về cơ bản, chúng ta hết cách rồi.”
Hết cách rồi, nên chỉ có thể đi bước nào tính bước đó. Nếu như không thể đi bằng cầu thang chính và thang máy, vậy thì đây là con đường duy nhất để lên tầng cao nhất.
Shion đã dốc sức phân tích sơ đồ và ghi nhớ nó. Đây là kết luận mà cậu có được.
Thẻ tên không còn tác dụng khi lên tầng trên nữa, vì vậy bằng mọi giá phải leo lên cầu thang này. Giá mà có thể lao một lèo lên tầng trên cùng... tầng cao nhất có máy chủ, mình cần đến đó, bất kể thế nào cũng phải đến đó.
Chỉ có cách này thôi.
Trại Cải tạo giống như nền móng của NO.6. Mọi thông tin, hoạt động, chức năng, quản lý của NO.6 đều được tập trung tại hệ thống máy chủ. Nói cách khác, Trại giống như một kẻ thống trị, có thể thao túng máy chủ, nắm trong tay tất cả quyền lực.
Trại Cải tạo chính là một kim tự tháp hoàn hảo, giúp đế chế cai trị của NO.6 vững vàng hơn bao giờ hết.
NO.6 ôm tham vọng xây dựng một xã hội như vậy, một tham vọng lớn lao và ngu xuẩn.
Con người có thể thao tác, điều khiển máy móc, có thể phát minh, sửa chữa và sử dụng thiết bị, nhưng con người không thể thống trị con người.
Cho dù là đế quốc nghìn năm lịch sử, trải qua nghìn năm, chẳng phải vẫn bị diệt vong sao? Con người không thể thống trị con người. Kẻ ôm tham vọng đó sẽ chỉ hứng chịu thất bại ê chề thôi.
Shion đã học được đạo lý này ở bên ngoài NO.6. Nhưng những người ở trong NO.6, những người đứng đầu NO.6 lại không học được điều này, vì vậy mới giữ rịt ảo tưởng đó.
Ảo tưởng có thể thống trị tất cả.
Ngu xuẩn!
Thế nhưng cũng chính vì sự ngu xuẩn của bọn họ, cậu mới có cơ hội hành động. Chỉ cần tiếp cận được máy chủ, chí ít cậu sẽ biết được Safu đang ở đâu. Hơn nữa, dù chỉ là nhất thời, nhưng ở đó sẽ có thể dừng mọi chức năng của Trại. Với một hệ thống theo lối tập quyền trung ương, chỉ cần công phá đấy là đủ.
Đây cũng chính là đỉểm yếu mà NO.6 đã lộ ra.
Shion không ngừng di ngón tay trên bàn điều khiển, liên tục chuyển màn hình.
Nhất định phải vượt qua tường ngăn cách trên tầng bốn.
Trước khi mấy bức tường này chắn hết lối đi, nhất định phải nghĩ cách thoát khỏi nơi đó.
Bởi vậy...
Đầu óc mỗi lúc một tỉnh táo hơn, ngón tay không ngừng thao tác, xử lý từng thứ một.
“Này, lạ quá.”
Ngay sát vách, có giọng một người đàn ông vang lên. Đã có vài nhân viên quay lại rồi.
“Đèn khởi động của điểm X đang sáng.”
“Điểm X ư?”
“Tại vị trí P01-Z22 có ghi nhận việc đóng mở.”
Cậu thanh niên cao cao gầy gầy kêu rối rít
“P01... chẳng phải là tầng hầm sao? Làm gì có cửa? Liệu có phải máy tính ghi nhận nhầm không? Hay là thối quá đến máy tính cũng chập mạch rồi? He he...”
“Đừng có đùa nhạt nhẽo kiểu đó.”
Bị quát, cậu thanh niên ngậm miệng lại.
“Vào hai phút bốn mươi giây trước, chỉ mới đây thôi, ngay lúc hỗn loạn, cửa ở điểm X đã mở.”
“Cánh cửa đó không được mở à? Có cửa phải mở là điều dĩ nhiên mà?”
“Nhưng đó không phải là cánh cửa bình thường. Không phải cửa thoát hiểm, cũng không phải cửa ra vào cho nhân viên.”
“Thế ư? Vậy nó là cửa ra vào nơi nào?”
“Không biết, tôi chưa hề nghe nói. Tóm lại, cái cửa không thể mở lại mở...”
Thiết bị cách âm dường như đã tắt, cuộc đối thoại của hai người nọ loáng thoáng vọng sang chỗ Shion và Nezumi.
“Mất bao lâu vậy?”
Nezumi mở cúc áo trắng, Shion cũng đứng dậy.
Hai phút bốn mươi giây. Lâu hơn so với dự kiến. Xem ra may mắn vẫn mỉm cười với chúng ta.
“Ủa? Các cậu là ai?”
Một tên to béo đứng chắn trước mặt họ.
“Các cậu đang làm cái gì vậy? Các cậu là ai?”
Nezumi cởi phăng áo, ném lên đầu hắn. Hắn vung vẩy hai tay, hai chân loạng choạng liền bị Nezumi gạt chân. Hắn ngã oạch xuống sàn, miệng rên khe khẽ.
“Xin lỗi nhé.”
Nezumi bước qua tên đó, ra ngoài hành lang. Shion cũng nhảy qua người hắn.
“Chuyện gì vậy?”
“Mau đuổi theo! Có kẻ khả nghi, mau đuổi theo!”
“Ông nói gì? Chuông cảnh báo có reo đâu?”
Đằng sau bắt đầu hỗn loạn.
“Nezumi, hãy đi lên từ cầu thang.”
“Hiểu rồi.”
Nếu máy cảm ứng phát hiện có kẻ đột nhập, cửa bảo vệ bằng sắt sẽ tự động cuộn xuống. Không biết có thể xông lên tầng bốn trước khi cửa đóng hoàn toàn không? Ánh sáng trên cầu thang biến thành màu đỏ, cửa cuốn hợp kim đặc biệt lặng lẽ hạ xuống.
Nhanh quá.
“Shion, mau cúi xuống rồi xông qua.”
Khi chỉ còn lại chút khe hở, cả Nezumi và shion đã trườn được vào trong.