Nỗi Niềm

Lượt đọc: 525 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

Đứa con gái nhỏ trong tôi nhất quyết chối từ tiếng gọi của Chúa về với vĩnh hằng.

Tove Ditlevden

☆ ☆ ☆

Mùa xuân ở Xứ Kansas thật là lộng lẫy, từ sớm tinh mơ mọi vật đã lóe sáng, nhấp nhoáng và giá buốt. Nền trời tím bủa ra nhữmg đám máy trắng dày đặc phớt hồng, gió thổi nhè nhẹ làm những đám mây đó chuyển dần sang màu vàng rực rỡ, gió cũng thổi tung từng đám bụi xanh, biến chúng thành màu nhạt dần trước khi đưa chúng trở lại với mặt đất, phấn hoa bay tỏa khắp nơi lấp lánh dưới ánh nắng, tất cả những thứ đó tạo thành một thứ hạnh phúc làm ta thấy lại thời thơ ấu, làm tâm hồn ta nhẹ nhõm lâng lâng. Ðó là một thứ hoang sơ trong lúc giao thời của buổi bình minh, đứng đằng sau cửa số đóng kín của phòng mình, Aurore lẩm nhẩm nói - giống như một trảng cỏ tỏa hơi sau cơn mưa: tất cả đều lấp lánh và loé sáng, mọi thứ đang tự đốt cháy âm ỉ. Cảnh thì đúng là châu Phi rồi - Aurore lại thốt lên - còn ta lại đang ở châu Mỹ! Sự vui sướng hoan hỷ đó làm chị rùng mình.

Trái tim của cả châu Mỹ đang hối hả đập rộn ràng đằng sau ngôi nhà gỗ, giữa một đám cỏ vuông, trên một cây cao mà chị chưa tài nào nhớ lại được tên, thân cây như bị uốn cong xuống bởi muôn ngàn những đoá hoa màu hồng đang rùng rùng chuyển động do một con sóc kếch sù đang chạy nhảy chuyền từ cành này sang cành khác. Bầu trời dữ dội bị xẻ ngang dọc bởi một đôi cánh dang rộng màu tía, một con chim có bộ lông màu đỏ rực vừa bay đến đậu trên ngọn cây. Niềm vui tràn trề trong tâm hồn Aurore với một vẻ minh bạch, một sự chính xác và trọn vẹn mà chị đã cảm nhận thấy từ lâu, từ khi chị còn là một cô gái bé xíu. Châu Mỹ, ôi châu Mỹ, xứ sở lạ kì - chị lẩm nhẩm nhắc đi nhắc lại như một kẻ đang niệm thần chú nói lên niềm hy vọng của mình về một cuộc đời mới, chị lại ngắm nhìn cây hoa mà vẫn chưa tài nào nhớ ra nổi tên, nhìn con sóc vẫn nhảy chuyền cành và con chim to lớn vẫn đang đung đưa dải đuôi dài đỏ ối trong gió.

Chị không sao mở nổi cánh cửa sổ. Chị đang đứng trước một lớp kính đúp được chốt chặt bằng một hệ thống điện tử, hệ thống này cũng đồng thời điều khiển luôn cả máy điều hòa nhiệt độ, máy pha cà phê, máy giặt quần áo và giàn máy tính của Gloria, chủ nhân ngôi nhà. Aurore chợt nghĩ chị có thể đi ra ngoài theo đường tầng trệt, qua cửa nhà bếp chỉ được đóng hờ bằng một cánh cửa gỗ dưới một lớp lưới sắt chống muỗi. Nhưng con chíp điện tử cũng chốt luôn cả cánh cửa này. Từ cửa số nhà bếp ta có thể nhìn thấy một phần khác của khu vườn - khu mặt tiền của ngôi nhà. Phía bên kia đường là một ngôi nhà giống y chang được sử dụng làm nhà thờ xứ, cũng có một cây... Lúc này tên của cây đã hiện lại trong trí nhớ của chị - Ðó là cây Judée, tán cây xòe rộng có hàng ngàn những bông hoa nở hết cỡ phủ kín cả ngôi nhà. Một con sóc chạy dích dắc trên thảm cỏ. Con chim lông đỏ đến đậu chấp chới trên ngọn cây làm những đám hoa rung chuyển, rập rờn như những con sóng lả lướt. Mỗi nhà có một cây Judée và một con chim lông đỏ đang say sưa vì nước trái cây, vì mùi hương, vì hương vị mật ong nó không còn biết gì nữa, không còn phân biệt nổi đó là trời hay đất nó chọc thủng và dấn thân vào giữa những vầng mây hồng cũng đang phình to ra như những cây Judée trong vườn nhà. Aurore quay trở lại phòng mình. Dù đến bất cứ nơi nào, chị cũng chỉ được ở phòng trẻ, chứ chưa bao giờ được ở phòng dành cho khách hay ở ghế đệm dài trong phòng khách, không: phòng trẻ! Ngay từ hồi còn bé, mỗi lần được đến một nơi nào đó chị cũng bị đưa vào những chiếc giường chật hẹp kiểu này, đến những mùi vị sống động xa xưa thường được đọng lại trên chăn đệm đến nỗi chúng trở thành một sự ám ảnh. Chiếc giường của Chrystal, con gái của Gloria có mùi khó chịu. Còn căn phòng thì vừa xấu xí lại vừa mang dáng vẻ lộn xộn và cẩu thả như thể nó đã từng chứa chấp một loạt những kẻ thù mà kẻ nào cũng muốn tranh chấp vị trí của kẻ đến trước. Trên giấy dán tường có trang trí những bông hoa nhỏ li ti, lúc đầu chủ nhân của căn phòng gài lên đó hình những nhân vật nổi tiếng của Walt Disney, giai đoạn tiếp theo là hình những con ngựa: hai trang tạp chí đặc kín được dán xung quanh giường; sau cùng, gần đây nhất là những bức ảnh đen trắng được phóng to như người thật của James Dean và của Marilyn.

Bức ảnh James Dean đang hờn dỗi ngự phía trên chiếc bàn bằng gỗ trăng dán hình sao. SO CUTE! Thành ngữ này chỉ tất cả những gì êm dịu hay bình thường do thoạt đầu chưa cảm nhận hết, dùng để chỉ trẻ em và các con vật hay cũng thường được dùng để làm đồ trang trí bằng ni-lông treo ở cửa số và để chỉ James Dean, người đã sử dụng ma tuý cho đến tận lúc chết. Ðặt trên đôi môi hờn dỗi của James Dean trong bức ảnh, dòng chữ SO CUTE chỉ ra rằng Chrystal đã bắt đầu để ý đến đàn ông, một dấu hiệu tình cảm của tuổi dậy thì. Còn Marilyn thì đứng lênh khênh. Chiếc váy của cô bay phấp phới phía trên ống thông gió như muốn chứng minh cho mọi người hay rằng cô là hình mẫu phụ nữ lý tưởng của họ.

Trong suốt thời thơ ấu của mình, Aurore cũng quan tâm tới một nữ nghệ sĩ được thời đại tôn thờ. Nhũng người bạn cũng lớp đã mang đến nhà trọ cho chị một cuốn tạp chí "Paris Match". Trên trang bìa có đăng bức ảnh của Lola Dhol. Ảnh cậu đấy à? Cả bọn xúm vào hỏi chị - Thôi nào, thú nhận đi đó chính là đằng ấy rồi. Và thế là chẳng cần một dấu hiệu báo trước, cũng chẳng cần đợi cho chị có thời gian tỏ ý nghi ngờ, dù chỉ trong nụ cười hay trong ánh mắt cả bọn đồng thanh nói rằng chị rất đẹp. Hãy nói đi, nói rằng đó chính là cậu... chỉ cần sửa sang tý chút, một chút thôi, đây rồi, kiểu trang phục “Tiểu thư de Lempereur” của nhà may chuyên dành cho giới nữ sinh này với chiếc áo váy hở toàn bộ phần vai, bằng vải xa tanh trắng, nụ cười sáng lấp loá!

Trong môi trường này, đóng phim quả là không được thích hợp cho lắm. Mọi người có thể bao dung cho những diễn viên múa bởi họ phải khổ luyện rất nhiều, và phải tuân theo một chế độ KỈ LUẬT SẮT; tiếp đến là những diễn viên kịch cổ điển, khi họ phải diễn những cảnh độc thoại với những bài nói rất dài và rất khó; còn các diễn viên điện ảnh hay những cô người mẫu thì chỉ có mỗi việc dưỡn dẹo, đi qua đi lại như những con ngốc thì lại thường rất bị khinh rẻ, đến nỗi họ phải thay đối tên họ và chỉ toàn dùng bí danh mà thôi.

Thì cũng giống như các nhà văn cũng giống như ta - Aurore tự nhủ. Khi chị cho xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tiên, dì Mimi không muốn chị ký họ tên thật của mình. Aurore đã phải đôn đáo hỏi hết người này đến người khác để tìm cho mình một bút danh, thế nhưng họ lại chỉ là những người hoàn toàn xa lạ. Một nhà văn có tên tuổi đã tặng cho chị tên ngôi nhà nơi thôn dã của ông, nhưng chị đã từ chối vì cái tên đó có vẻ như bao hàm một sự bảo trợ quá lộ liễu.

Thế là đương nhiên, chị thay đổi tất cả tên, họ và nguồn cội. Chị đã chọn tìm trong danh sách những người quá cố được tiễn đưa trong ngày trên những chuyến xe tang cái tên của một Aurore Amer năm đó tạ thế ở tuổi 88 – một con người khốn khổ được đưa đến hố chôn tập thể. Phải khó khăn lắm chị mới làm quen được với cái tên này và nhất là cái tên Aurore. Chị lưỡng lự trước khi quyết định trả lời một ai đó khi nghe họ gọi tên Aurore Amer và lại càng thờ ơ hơn khi nhìn chúng được viết ra trên mặt giấy, chị thấy nó thật giả dối, cũng giả dối như những cái tên họ mà các nhà văn gán cho những nhân vật của mình mà chẳng có một suy xét gì. Còn chị tự nhận cho mình một cái tên theo cách tồi tệ nhất, tự đẩy mình xuống tận cùng của hư vô do một cái tên, một cái họ không phải của chính mình.

Các bạn học cứ khăng khăng tin rằng chị là Lola Dhol - nữ minh tinh màn bạc này là một trong những nữ nghệ sĩ điện ảnh đầu tiên chưng nguyên cả tên họ của mình trong phim. Còn cái tên họ thật của Lola chỉ là một biệt danh che chở cho cuộc đời ẩn dật của Aurore, thậm chí lúc đó vẫn chưa phải là Aurore mà chỉ là Juju như các bạn vẫn thường âu yếm gọi đùa. Nền giáo dục trong trường lúc đó thật khô khan vì thiếu hẳn vẻ lãng mạn, đến nỗi mà câu chuyện này là chủ đề số một được bàn tán say sưa ở khắp nơi trong kí túc xá. Những bạn ở ngoại trú thì liên tiếp mang thêm những tạp chí điện ảnh vào ký túc xá. Ðiều chắc chắn là, giờ đây cùng với tuổi tác, những người bạn học cùng ngày ấy hẳn vẫn thích hơn khi nói với con cháu của họ rằng, đã có một thời họ học cùng lớp với Lola Dhol - nữ nghệ sĩ tuyệt diệu nhưng cũng đầy tai tiếng hơn là với Aurore Amer, nữ văn sĩ mà họ chỉ đọc những tác phẩm văn học của cô với một thái độ ngờ vực.

Aurore nhập cuộc chơi với lòng chân thành và nó đã mang tới cho chị sự kích động thật sự. Chị cũng chẳng buồn để ý đến nguy cơ bị phát hiện. chị còn dám xuất hiện trong trang phục như đi trình diễn trong buổi thi vấn đáp tại kì thì tốt nghiệp trung học phổ thông, lại bị kích động bởi những học sinh nội trú, những người này lẽ ra phải đứng ra làm chứng. Khi vị giám khảo, một thanh niên còn rất trẻ, mái tóc cắt ngắn và là bạn đọc trung thành của Tạp chí Điện ảnh hói chị: - Xin lỗi cô nhưng... Nếu như trên thực tế chị không phải là Lola Dhol thì.... song chị nhìn thẳng vào mắt anh ta và nở một nụ cười mà giờ đây tất cả mọi người đều bắt chước và cho rằng nó giống như bông hồng có ánh xà cừ. Phản ứng đầu tiên, anh ta cho rằng chị trẻ hơn rất nhiều so với trong ảnh, nhưng chị cũng biết rằng trang điểm đôi khi làm cho người ta già đi, và một điều nữa, tuy là người Na Uy, chị phát âm hầu như rất chuẩn giọng. Anh ta thích mái tóc của chị vàng thêm chút nữa, nhưng là một thứ trang điểm, tóc có thể dễ dàng thay đổi độ gam màu tối sáng. Anh ta ra về lâng lâng hạnh phúc và sung sướng, kích động đến cực điểm: Bởi vì Lola Dhol... các bạn biết rồi đấy, khi nàng xuất hiện trước mặt các bạn với một chiếc váy ngắn nhiều nếp gấp, nàng có một vẻ tươi mát của một nữ sinh nội trú.

Khi dì Mimi hỏi chị muốn làm gì sau này, Aurore đã không dám trả lời dì rằng chị muốn trở thành nữ diễn viên điện ảnh. Ra đời trước Aurore khoảng 5, 6 tuổi, Lola Dhol đã ít nhiều vạch ra cho chị con đường để đi tới. Và luôn là một hình mẫu của chị. Danh tiếng của chị ngày một tăng nhanh, đâu đâu người ta cũng bàn tán về chuyện này, thậm chí cả dì Mimi cũng rất hài lòng – thế đấy, đến dì mà cũng phải thú nhận điều ấy! Dì Mimi hài lòng bởi sự giống nhau ấy chỉ liên quan tới hình dáng bên ngoài chứ cô cháu gái yêu không bắt bà phải xấu hố trước một nhân vật nổi danh là xì-căng-đan. Lola đã từng chung sống với một nam danh ca tạp kỹ và đã rất nổi danh trên màn hình ti vi đen trắng. Với một chiếc kèn trên môi và chiếc áo vét của người bồi bàn, anh ta say sưa, đung đưa theo điệu nhạc mambos, trong khi đó thì cô nàng điên khùng kia đang rệu rạo lái xe, tự đâm vào sườn núi Esterel gây ra tại nạn. Cô nàng lái xe với một chai rượu uýt-ky trong tay!

Aurore vẫn thận trọng ẩn mình trong chiếc bóng của Lola, không thực sự chủ ý tăng thêm sự giống nhau về hình thức, tự hài lòng về việc giữ gìn nó hơn là phô trương nó. Chị biết rất rõ mình không phải là Lola, nhưng Lola lại là một cái biệt danh quá đỗi thân thương đối với chị, đến nỗi mà chị dám chắc không khi nào chị còn có cùng một cảm giác khi dùng lại cái tên Aurore Amer. Nếu không vì sự nổi danh của nghệ sĩ ở khắp nơi, thì có lẽ chị đã kí tên dưới những bài viết đầu tiên của mình: Lola Dhol. Lola Dhol đã sống trong chị nhiều hơn là chị sống trong chính bản thân mình, sống với chị nhiều hơn là chị sống với chính mình. Như thể là chính chị đã tạo ra nàng và Lola Dhol là một trong những nhân vật đâu tiên của toàn bộ những nhân vật mà chị đã xây dựng trong những cuốn tiểu thuyết của mình.

Chiếc váy ngắn trắng tinh của Marilyn chùm kín tất cả chiều rộng của cánh cửa phòng. Aurore chưa một lần cảm thấy nữ nghệ sĩ này có vẻ quyến rũ, thậm chí ngay cả thời kỳ hưng thịnh nhất của ả, chị nhớ lại rằng đã có thời chị coi ả ta giống như một người đàn bà hơi quá lứa và lỗi thời. Về vẻ đẹp, ả ta kém xa Jean Seberg. Anna Karimi và tất cả những nữ nghệ sĩ trẻ khác cùng thời. Với một cơ thể không đồng đều, chỗ thắt vào quá mức, chỗ phồng ra quá mức, bụng tròn phúng phính, hai đầu gối phì ra và bộ ngực quá cỡ nặng nề, ả ta thua xa cả nghìn lần so với Lola Dhol với cặp vú trần dưới làn áo pull lính thuỷ mong manh - loại áo mà nàng đã làm cả nước Pháp phải mặc theo.

Thế nhưng cô bé Chrystal lại thích Marilyn, người có lẽ tuổi tác phải tương đương với bà ngoại nó hơn là một Lola Dhol mà phong cách và kiểu tóc lại một lần nữa được các thiếu nữ ưa chuộng. Chrystal có biết Lola Dhol. Hàng năm CON SÂU RƯỢU già này vẫn thường biểu diễn ở cuộc hội thảo về nữ quyền ở Middleway và cái chết bất ngờ đã làm cho Marilyn dừng lại mãi trong sự mong manh của tuổi trẻ vĩnh hằng.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của paule constant