Nỗi Niềm

Lượt đọc: 526 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

Thoạt đầu thì nàng chẳng sao cả. Nhưng sau đó thì những cơn đau bỗng trỗi dậy trong toàn bộ cơ thể. Đau ở cổ, rồi dần dần như có kiến bò từ chân lên tới bắp vế, bụng trương trướng lên. Tiếp đến là cơn quặn thắt từ dạ đày đưa lên làm nàng muốn ói mửa. Cứ mỗi lần nàng cố gắng hé mắt nhìn thì hình như vạn vật lại quay cuồng cho tới tận chân tóc, cơn chóng mặt vật vã, rung chuyển nàng dữ dội đến mức nàng phải hét lên. Nàng cảm thấy hai cánh tay chắc khỏe của người hộ lý nặng trịch. kéo ghì cơ thể nàng xuống tấm nệm giường, nàng loáng thoáng nghe thấy mọi người nói về mình gọi mình là cô ấy, bà ấy. Tuỳ theo nơi chốn mà khi nàng là một mệnh phụ. Chỗ khác lại là một kẻ nát rượu, kẻ cuồng nhiệt hoặc lại như một con số nào đó trong nhà xác. Chẳng bao giờ nàng còn được nghe lại cái tên của chính mình nữa. Và Chúa ạ! Sao mà họ - những vị thầy thuốc đáng kính ở đó, - lại thích tuyên bố cái điều mà họ cho rằng nàng là một thành viên của hội nghệ sĩ điện ảnh “Người Pháp với Tiểu thư Dhol” đến thế. Những bác sĩ mà tên gọi khẩn cấp trong đêm ấy thì lại như bị nhồi nhét bởi ý nghĩ rằng nghề nghiệp của họ đã đạt tới đỉnh cao của truyền thuyết ngành y, không một chút lưỡng lự, họ phẩy tay ghi nhanh ở phần phía trên của tờ đơn thuốc: Lola Dhol. - Xin mời quý bà Dhol, người nữ y tá vừa nói vừa mở cửa căn phòng nơi mà hàng sẽ phải ở lại trong suốt thời kỳ chữa bệnh. Lola, Lola… cô bé phục vụ phòng không ngừng nhắc đi nhắc lại, có bé không còn biết phải làm gì, bởi vì nó quá mệt mỏi và Lola đã quá sức chịu đựng, vuốt tóc nó để làm nó bình tĩnh lại.

Người bác sĩ tháp tùng nàng trong những lần đi quay những bộ phim gần đây đã dạy cho nàng cách tự giải độc bằng tiếng kêu. Ðầu tiên, nàng phải kêu ầm ĩ để đi tìm kiếm giữa các thớ thịt trong cơ thể những cơn đau đã bị vôi hoá để tạo ra bệnh ung thư nếu như vô tình ta quên mất chúng. Sau đó gom chúng lại trong trung tâm thần kinh thực vật bụng, khi tất cả đã xong xuôi, nàng buộc phải cất lên một tiếng kêu kinh hoàng để cùng một lúc tống khứ ra khỏi cơ thể toàn bộ khối tạp pí lù đó. Thế là cơ thể nàng đã được thanh lọc, trống trơn, rã rời không còn sức lực, và lại sẵn sàng chuẩn bị ra trường quay.

Lúc ấy nàng vẫn còn đang ngủ, và khi tỉnh lại chợt thấy bên cạnh mình là một người tình giàu có, sau một loạt những tiếng thở phì phò, nàng bật lên một tiếng kêu khủng khiếp làm cho người tình của nàng hoàng sợ, anh ta tưởng rằng nàng đang hấp hối. “Em thật là XẤU HỔ”, nàng giải thích cho người tình hiểu cách trị bệnh đặc hiệu của mình sau khi đã lấy lại hơi “xấu hố vì đó lại là anh”. Ngay lập tức, khi chưa nghe hết câu, anh ta đứng phắt dậy và đi ra ngoài. Trong lúc chờ đợi thang máy, anh ta luôn tay ấn tới tấp vào nút điều khiển, loạng choạng như một thằng điên, còn nàng thì vẫn cứ há hốc miệng gào thét. Mặc dù có các loại cửa và các bức tường ngăn, tiếng kêu chói tai vẫn vẳng tới, khiến cho anh ta muốn chạy bổ xuống bằng cầu thang bộ hơn là chờ thang máy. Trên đường phố, giữa xe cộ nườm nượp và những cỗ xe ba gác chở đồ kếch xù của đường phố New York, tiếng rú liên hồi của xe cảnh sát và của xe cứu thương, đối với anh ta cũng chỉ là sự âm vang của tiếng kêu mà anh ta vừa trốn chạy.

Nàng bắt đầu gào thét về mọi chuyện, về cả những việc nhỏ nhặt nhất, vì một chai rượu mạnh không được đóng nút cẩn thận đã tuột khỏi tay nàng, trước tấm lưới sắt của cửa hàng bán rượu vang đã đóng cửa, nàng cũng gầm tướng lên trước mặt cô bán hàng đang lúng túng chưa tìm được chiếc xu-chiêng nào vừa khổ người và đúng theo màu mà nàng muốn, rồi lại gào tướng lên với người thợ làm đầu bởi anh ta kéo tóc nàng hơi mạnh. Nhiều khi nàng hét toáng lên chẳng vì một lẽ gì cả mà chỉ hét lên để nghe thấy tiếng của chính mình, nàng có nhu cầu ấy cũng như người ta có nhu cầu thắp sáng khi tối đến vậy.

Ở đây, nàng sẽ còn kêu, kêu nhiều nữa. Nàng căm ghét Middleway, ngôi làng nhỏ bé hẻo lánh nằm giữa vựa lúa mì này, quang cảnh xa lắc, nhạt nhẽo đến độ hoang vắng mà lần đầu tiên đặt chân tới đây, nàng đã nhầm tưởng khán đài sân vận động là một quá đồi, một sân vận động kiểu GOLGOTHA! Nằm giữa LOS Angeles và New York, Middleway được coi như một vùng đất hoang hóa, và vùng đất hoang hoá này đã gây ra phản ứng chống văn hoá cổ truyền của người thiểu số và của dân quê. Một đạo diễn có tiếng đã cho quay tại đây một trong những cuốn phim của ông chỉ bởi vì “đó là vùng đất kém lãng mạn nhất trên thế giới”. Kể từ đó trong những bộ phim nhiều tập, luôn có một nhân vật ngu đần xuất thân từ Middleway để gây tiếng cười khoái trá cho khán giả truyền hình. Trong những vùng đất hoang vắng nhất của tiểu bang Ohio hay Wisconsin, chỉ cần nghe thấy cái tên Middleway hay Kansas là họ đã cười đến vỡ cả bụng. Khi tinh thần đã sảng khoái, Lola muốn mọi người tin rằng nàng thường xuyên đến Middleway là bởi vì “đó là nơi kém phần lãng mạn nhất trên hành tinh”. Nàng cảm nhận chắc chắn rằng một số khán giả nghi ngờ nàng đến đó để đóng một vài vai phụ cho bộ phim dài nhiều tập B.

- Xin đừng để mình ở khách sạn, - nàng đã khẩn cầu qua điện thoại, - đừng để mình ở khách sạn Hilton, để lại từ đó nhìn thấy hết tầm mắt sự trống rỗng của vùng bình nguyên rộng lớn. Gloria đã làm nàng an tâm khi khẳng định rằng nàng sẽ không phải đi đâu cả mà sẽ nghỉ tại nhà chị, trong phòng ngủ của chị. Trong lúc mở vali, Lola đã bắt đầu hét toáng lên, bởi nàng chỉ có một mình, và để tự chứng minh cho mình thấy là nàng hoàn toàn chỉ có một mình và mọi người thì chẳng ai quan tâm tới điều đó cả. Chỉ duy nhất những con chiên ngoan đạo thường đi lễ ở nhà thờ xứ nằm đối diện là tỏ ý lo lắng. Họ muốn biết có phải người ta đang tra khảo một người đàn bà nằm đó trong ngôi nhà nổi danh là theo chủ nghĩa nữ quyền!

Gloria khẩn cầu nàng đừng có gào thét như thế nữa, bởi điều đó làm hoảng loạn Chrystal. Phải mất một thời gian. Lola mới chọn được cái tên đặt cho khuôn mặt như búp bê của cô bé lai 13 tuổi ấy. Chrystal viện cớ những tiếng gào trong đêm của Lola làm bé hoảng loạn tâm trí để đi khỏi nhà của mẹ trong thời gian diễn ra hội thảo và không quên thông báo cho hội bạn của mẹ bé rằng bé sẽ tự tử ở tuổi 36 như Marilyn, và bé cũng cố tình làm cho họ hiểu rằng tất cả bọn họ đã vượt qua độ tuổi ấy, như thể bé cần phải nói rằng bọn họ quả là đáng thương hại khi cố tình bám níu kiểu ấy!

- Bám níu, bám níu là nghĩa làm sao, cháu thử giải thích rõ hơn xem nào? - Babette Cohen bực mình yêu cầu.

Là người thân tín của Gloria ở trường đại học Missing H. University, 20 năm trong hội “Nghiên cứu về nữ quyền”, Babette có một mối quan hệ đặc biệt với lớp trẻ và niềm tin tự trong lòng buộc chị yêu cầu nói ra cho tất cả nghe những gì chưa nói.

- Tất cả các người vừa già vừa xấu như bọn nhà thổ ấy, - Chrystal trả lời và mắt đã bắt đầu đẫm nước.

Thế là những người đàn bà kia, có lúc đã từng nghĩ thu nhận cô bé này vào trong hệ thống của họ, nói với cô như nói với một người đã trưởng thành thì giờ đây lại thở phào nhẹ nhõm như cất được một gánh nặng khi thấy cô thu mình lại, trú ngụ trong ngôi nhà của cha cô nằm ở phía nam thành phố. Họ hỏi thăm việc học hành của có bé chằng qua cũng chỉ vì lịch sự.

- Thế bây giờ mình có thể gào thét được rồi chứ? - Lola cất giọng hỏi.

- Chưa đâu, - Gloria trả lời.

- Sao vậy?

- Vì Aurore.

Cái từ “ô-ro” đào sâu trong tâm trí của Lola [1] .

- Cậu biết không, đó là một nữ văn sĩ, và cậu sẽ phải thể hiện tài năng của mình để đọc tác phẩm của cô ấy trong cuộc hội thảo đấy. - Gloria nhấn mạnh thêm.

- Cô ấy là người Canada à? - Lola rụt rè hỏi nhưng tâm trí vẫn để vào từ “ô-ro”.

- Không, cô ấy là người Pháp.

- A, - Lola cất giọng - con bé ở đằng kia, trong phòng đối diện ấy à, mình kêu thì có ảnh hưởng gì đến nó, thế nó không gào lên với những gì nó viết ra à?

- Không, cô ấy không gào giống cậu.

“Thật là quá lắm,” Lola tự nhủ.

- Có một “ô-ro” đáng sợ nấp sau cánh cửa mà mình lại không được phép kêu gào, vậy thì mình sẽ nôn ra cho mà xem, nàng dọa dẫm.

- Thì cậu cứ nôn ra, mình sẽ dọn. - Gloria trả lời.

Buổi sáng hôm đó, Lola gọi từng cơn đau, bắt chúng chạy dài từ dưới chân lên, dọc theo cánh tay và khi những cơn quặn thắt đến dạ dày thì một cơn lợm giọng khủng khiếp khiến nàng nôn hết ra. Sau đó là tiếng kêu kinh hoàng phát ra từ cái miệng há hốc. Tiếng kêu đánh thức viên cha xứ lúc đó đang nghĩ đến ngày lễ Phục Sinh, đến tiếng kêu khóc xua đuổi quỷ xa-tăng ra khỏi nơi ở của Chúa của những đứa trẻ trong ngày lễ rửa nước thánh, đến những buổi lễ và những bài giảng đạo của ông A-lê-lui-a.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của paule constant