Hệ thống điện tử tự động hoạt động vào lúc 7giờ 30. Màn hình máy vi tính của Gloria sáng lên và phát ra một bản nhạc khản đặc, ngân nga vài nhịp đầu của bản “Thư gửi Elise” với một âm điệu cũ rích nhàu nát giống như bản nhạc cắn cảu thường có trong máy nhắn điện thoại. Một hàng chữ to tướng chúc Gloria một ngày mới tốt lành, còn tên riêng của chị thì bị lộn tùng phèo hết cả lên như ý đồ chị muốn Pháp hoá nó, và thậm chí trong thời kì hưng thịnh của mốt nữ hoá tên riêng chị còn thay chữ i bằng chữ y, tóm lại là làm mọi cách để cho cái tên riêng ấy có tính độc đáo. Thế là chỉ còn lại chữ “Gloria” với một nhúm hình trái tim lớn dần trên màn hình và bùng nố tung ra rồi lại sắp xếp lại, viết lại thành hàng chữ SPLATCH trong muôn vàn những bọt nhỏ li ti.
Cùng lúc ấy máy giặt dưới tầng hầm đã được tiếp đầy nước. Nhìn nó ta chẳng nghi ngờ gì là Gloria đã mua phải loại xà phòng tạo hình trái tim thay bằng việc phải tạo ra bọ, máy giặt tuôn ra những trái tim hồng nhẹ nhõm như những hình ảnh mà các cô gái vẫn thường tạo ra trong những năm đầu tiên ở giảng đường đại học, các cô thường trang trí những trang vở viết của mình bằng những hình ảnh trẻ thơ, thường quây quanh những chữ i nhỏ nhất rồi xây đắp chúng thành một bông hoa hay một trái tim màu hồng, có khi các cô lại làm cho nó to tròn ra như một chiếc bánh phồng tôm mà các cô vẫn thường nhúng chúng vào cà phê trước khi ăn. Cửa gara được mở ra, những tấm lưới sắt chống muỗi được kéo lên, máy pha cà phê bắt đầu hoạt động và hệ thống điều hòa nhiệt độ át tất cả những hoạt động khác bằng tiếng động xình xịch, chính nó là mạch đập của cả ngôi nhà. Đó là kết cấu của khu nhà, Gloria nói, nhưng cái máy sấy tóc có ố cắm điện ngay bên bồn rửa, đã có lần phóng lửa đốt nhà thì lại do lỗi lắp ráp.
Sáng hôm đó, Gloria tỉnh dậy có vẻ mệt mỏi nhưng lại vui và hạnh phúc sau giấc ngủ qua đêm trên chiếc vừa là trường kỷ vừa là giường nằm mà chị cũng chẳng thèm mở nó ra hết cỡ trong phòng làm việc của mình. Cũng như sau mỗi cuộc hội thảo chị thường ngẫm nghĩ, suy xét lại từng bước và những tình tiết phụ của từng phần và thấy tất cả mọi việc đều diễn ra tốt đẹp. Một tổ chức mạnh, một nguồn ngân sách chặt chẽ, lòng trung thực của những người tham gia và số lượng thanh niên tăng nhanh. Chị có trong tay một con bài chủ: Lola Dhol sẽ đọc tất cả những bài viết của các tác giả nằm trong chương trình dự kiến.
Không ai có thể cưỡng lại được giọng đọc của Lola. Gloria nhớ lại ấn tượng mà nàng đã để lại nơi chị trong lần gặp gỡ đầu tiên cách đây vài năm ở trường đại học New York. trong một bữa tiệc cốc tai ở khoa tiếng Pháp. Lúc đó chị đang đi về phía bàn món ăn, thì cái giọng nói thanh tao, cái giọng nói tuyệt vời ấy cất lên đã làm chị đứng sững lại, giống như ngày xưa mỗi lần chị đến rạp chiếu bóng vào lúc buổi chiều đã bắt đầu, khi chị còn đang loay hoay đứng đợi người sắp chỗ ở hành lang hay trong cầu thang thì đã nghe thấy giọng nói thân thương của người nữ nghệ sĩ mà chị yêu thích nhất. Giọng nói thanh tao ấy nói với chị rằng phải ăn giăm-bông với quả vả chứ không phải với dưa hấu và đừng có ăn với thứ dưa hấu xanh mọng nước và quá ngọt thế kia. Khi ấy Gloria tin rằng, cũng một lúc chị như đang nghe máy cả dòng văn học đương đại và cả nền điện ảnh châu Âu. Thật là QUÁ SỨC TƯỞNG TƯỢNG! Nếu như có một cái gì đó ngoài nền văn học Pháp ra hay còn có thể nói nó vượt quá cả nền văn học, làm cho chị cảm nhận được dòng máu Pháp trong chị, ý chị muốn nói là DÒNG MÁU PHÁP thì đó là nền điện ảnh Pháp trong những năm 60. Nếu như có một người có thể làm đại diện cho nên điện ảnh này, thì người đó hẳn phải là Lola người Na Uy. Nàng đã mê hoặc chị. Ngay khi nàng bắt đầu cất tiếng, âm sắc không thể xóa nhòa của nàng đã làm nối bật những cuộc hội thoại như thể chính nàng là tác giả của chúng. Lola quay hẳn người lại và nếu như Gloria không tự mắt mình nhận thấy tiếng nói kia vẫn còn đang phát ra từ miệng nàng thì Gloria không thể tin vào mắt mình.
Nàng có khuôn mặt mang đậm dấu ấn của rượu cồn, lúc tím bầm. khi lại tái mét giống như những vết bóng làm cho làn da sùi hẳn lên thành những vết nhăn nheo màu xám. Nàng trở nên nông nỗi này là do ăn uống vô điều độ, nàng trở nên béo phì, khuôn mặt phị ra, rồi đột nhiên bỗng gầy đét lại nhợt nhạt, dấu hiệu của sự suy kiệt. Tất cả các bác sĩ, từ bác sĩ chỉnh hình đến bác sĩ trị liệu đều bỏ rơi nàng. Một sức mạnh vô song đã thức tỉnh nàng, nàng như kẻ hồi sinh, tuy đã mất đi một quả thận, một túi mật và một phần dạ dày nhưng vẫn còn đầy vẻ rung cảm và sáng suốt khiến những người vẫn còn dám lui tới gặp gỡ nàng càng tôn thờ nàng hơn, bất chấp những câu chuyện nhớp nhúa nghiện ngập về nàng được xì xào bàn tán khắp nơi.
Còn Lola Dhol, điều đầu tiên mà nàng ghi nhận ở Gloria là cái nhìn rất khác thường. Nàng nhận ra ở đó nét dịu dàng say đắm, sự xúc động thấm đẫm nước mắt, nụ cười rạng rỡ và hàm ơn mà chị đã gợi ra nơi các bà các cô - những người luôn sẵn lòng đứng chờ để được gặp chị với đầy vẻ thành kính. Còn chị thì chẳng bao giờ phải lưỡng lự khi đi về phía họ, đẩy cả những người bảo vệ ra để nói với họ rằng chị cũng yêu họ vô cùng. Tiếp đến nàng thấy người phụ nữ này thật khó đoán tuổi, chị ăn mặc cẩu thả như một con sen lạc lõng trong khung cảnh ấy. Mãi sau cùng nàng mới ghi nhận Gloria là người da đen. Đã có thời Lola ủng hộ sức mạnh của người da đen, bảo vệ thiểu số những người bị chèn ép, áp bức. Nàng nhận thấy trong Gloria có tồn tại một nạn nhân của lũ đàn ông và của châu Mỹ. Nàng tiến về phía chị và làm như thể họ đã quen nhau từ lâu, nàng ôm hôn chị.
Ngược hẳn với về bề ngoài. trong bữa tiệc cốc-tai ở New York hôm ấy không phải Lola đã cứu Gloria, mà chính Gloria đã đem lại cho Lola cơ hội cuối cùng để thoát ra khỏi bữa tiệc. Bởi vì người đàn bà mà hôm đó có vẻ như lạc lõng trong số những nhà trí thức đang nói chuyện dông dài với nhau chẳng có chủ đề gì, người đàn bà nhỏ thó mà tuổi 40 đang làm cho vóc dáng trở nên đẫy đã nổi bật hẳn giữa đám khách mời gầy đét, ép chặt trong những bộ váy đen ấy lại là một người đầy sức mạnh. Gloria Patter thuộc trường đại học Middleway Kansas University, phụ trách khoa tiếng nước ngoài, chủ tịch nhiều hiệp hội nói tiếng Pháp, là nhà tài trợ chính cho cuộc biểu tình ủng hộ nền điện ảnh Pháp trong những năm 60. Từ Los Angeles cho tới New York mọi người ai nấy đều hồ hởi vây quanh Gloria Patter. Chỉ có điều về trang phục: chiếc áo vét ngắn đỏ màu hoa thuốc phiện làm cơ thể chị như bị biến dạng đi, chiếc nơ bằng vải tuyn buộc chặt mái tóc đã bắt đầu điểm bạc kèm với đôi hoa tai rủng rẻng rẻ tiền, tất cả những thứ đó đều được người nữ thư ký phụ trách đối ngọai của chị gợi ý sử dụng.
Kể từ đó Lola tham gia vào tất cả các cuộc mít tinh biểu tình mà Gloria tổ chức, nhất là vào các cuộc hội thảo ở Middleway thường là những đợt quan trọng nhất. Ít nhiều nàng cũng đã định cư ở Mỹ, đã đến nhiều trường đại học để đọc giảng bài về phụ nữ và thỉnh thoảng cũng có nói đôi chút về Grand Oracle, nhà văn duy nhất thuộc giới mày râu, mà khán thính giả đồng ý lắng nghe bởi ông luôn bênh vực phong trào của họ. Nàng đọc đều đều cùng một giọng, cùng một âm điệu. Nàng đọc mà chẳng hiểu gì cả giống như ngày xưa khi nàng tung ra một mẫu mốt mới. Ðọc mà chẳng cần tìm hiểu xem mình đọc cái gì, đọc như một thứ công việc mà thực hành không cần phải suy nghĩ gì về bài viết cả.
Mọi việc diễn ra hết sức tuyệt vời cho tới khi Gloria làm quen với Aurore mà hồi đầu chị chỉ đọc những tác phẩm, bởi chị biết Aurore là một nữ văn sĩ Pháp, sau đó lại càng yêu thích hơn bởi Aurore nói về châu lục Đen. Gloria người đã chinh phục được châu Mỹ giờ lại mơ tới một châu Phi nguyên sơ mà chị chưa hề có chút hiểu biết gì và cũng là nơi mà chị không dám đến. Chất Mỹ trong con người chị còn lớn hơn tất cả. Chị thấy mình như bị tước sạch mọi thứ và trở nên bất lực trước sự rộng lớn bao la của chất lục Ðen, nó hiện thành nỗi ám ảnh trong trí tưởng tượng của chị. Còn đối với Aurore, châu Phi là quê hương xứ sở, là nơi định hình dứt khoát tất cả những hương vị, gam màu trong con người chị.
Trong một chuyến đi du lịch dài ngày và sau hàng loạt những tò mò không cần dấu giếm, Gloria đã tìm đến nơi ở của Aurore, đến căn hộ độc thân ở Paris, miệng há hốc trong sự ngạc nhiên đến cực điểm khiến chị không sao bước qua khỏi ngưỡng cửa vào căn phòng mà nãy giờ chị ra sức gõ. Chưa một giây phút nào chị lại hình dung ra Aurore không phải là người da đen. Aurore là người da trắng. Ðó là một trong những người phụ nữ tóc vàng mà tuổi tác đã làm cho da dẻ nhợt nhạt đi đến mức gần như trong suốt. Gloria đã thành lập ngay trong hiệp hội “Nghiên cứu về nữ quyền” một nhóm chuyên nghiên cứu và tìm hiểu nền văn học châu Phi. Chị mời Aurore tham gia dưới danh nghĩa là nhà văn của châu lục Đen, còn về phía Aurore thì chị cứ đinh ninh chắc chắn rằng châu Mỹ có lẽ cũng có một vẻ nào đó giống như châu Phi, giấc mơ của hai người trùng nhau, những người sinh viên thì thấy họ chẳng có gì để nói thêm cả.
Ở Middleway, Gloria lại mang đến cho Aurore một niềm vui bất tận, tim đập rộn ràng như thời thiếu nữ. Một Lola Dhol đáng kính tới thăm chị - còn đáng giá hơn cả những cuốn sách mà rốt cuộc chị đã đặt chúng lên vị trí cao hơn cả nền điện ảnh, còn rộng lớn hơn cả châu Phi nơi mà Aurore đã từng sống! Nữ văn sĩ bỗng như trở nên khác thường, có một cái gì đó như thoát xác, nhẹ nhõm và bối rối, chị là một trong số những quả bóng bay cứ hướng mãi lên không trung. bay mãi, bay mãi; chúng sẽ bay thoát khỏi tầm kiểm soát nếu ta thả chúng ra. Do vậy mà người ta buộc phải nắm chặt một đầu dây: - Quả bóng đó hả, tôi phải cột chặt nó lại mới được! – Một cách nói chính xác về mối liên hệ mà Gloria vừa mới đơn phương nghĩ ra.
Người ta đã đặt một phòng cho nữ văn sĩ ở khách sạn Hilton, nhưng trong lúc hứng khởi vui vẻ, Gloria đã nói với chị:
- CẬU sẽ đến ở nhà mình, mình đã dành cho CẬU căn phòng của con gái mình.
Nhưng nhận thấy điều đó chẳng làm Aurore vồ vập hay vui vẻ gì. Con người này vừa trải qua một chuyến bay đến từ Paris đến Chicago, sau đó lại tiếp tục bay ngay từ Chicago đến Middleway. Gloria liền thông báo cho nữ văn sĩ rằng có rất nhiều báo cáo, tham luận, kể cả những báo cáo hay nhất, bàn đến những tác phẩm của chị. Chính bản thân Babette Cohen phân tích mối liên quan văn bản học nội tại trong sự nghiệp sáng tạo văn chương của tác giá. Thấy Aurore có vẻ như vẫn còn rất thí dụ, Gloria thông báo thêm rằng chính Lola sẽ đọc cuốn tiểu thuyết mới xuất bản của chị ở hội thảo. Gloria còn thông báo cho nhà văn một tin tuyệt vời:
- Tôi cũng đã bắt đầu dịch nó sang tiếng Anh! Cái nhìn của nhà văn như sáng hẳn lên… Gloria nói tiếp, công việc dịch không hề đơn giản như vậy đâu, đúng hơn là một sự cải biên. Chúng ta sẽ còn phải bàn lại vấn đề đó sau.
Aurore tỏ ra lúng túng. Ðể tạo lại niềm vui cho bạn, Gloria nói rằng do biết Aurore rất thích động vật nên chị đã hẹn gặp ông giám đốc sở thú, và ngay cả đối với chị đó cũng là một điều thú vị bất ngờ. Đó là nhà văn đầu tiên mà Gloria quen biết đã nhân đôi sự tham gia của mình trong hiệp hội “Nghiên cứu về nữ quyền” bằng một chuyến viếng thăm vườn thú.
Đúng là đặc tính của máy vi tính, vừa mới kết thúc những câu pha trò đã lại hỏi: Bạn muốn một hạnh phúc lớn lao hay một niềm vui nho nhỏ? Gloria chọn phần “hạnh phúc lớn lao”. Bằng một loạt những thao tác phức tạp được sử dụng dưới tên của các mã số, ngày tháng năm sinh của chị, ba chữ cái đầu của tên con gái và hai chữ cái cuối cùng của tên chồng, chị đã gọi ra được trang bí mật. Chị tự giới thiệu giống như người ta thường làm trên trang đầu của một cuốn tiểu thuyết bắt chước cách trình bày của một nhà xuất bản nổi tiếng ở New York. Gloria nín thở và cất giọng đọc:
Gloria Patter
Người phụ nữ da đen