Nỗi Niềm

Lượt đọc: 528 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Máy giặt sau khi đã hâm nóng lặng lẽ chuyển sang chu kỳ giặt. Từng tiếng ùng ục âm âm thu gom toàn bộ áo quần vào sâu phía bên trong của thùng giặt để rồi lại tung chúng ra thành hình những con số 8 khổng lồ, rồi rũ tơi, rồi vặn xoắn, đè bẹp làm ráo nước, rồi lại bắt đầu một chu kỳ mới. Babette Cohen nằm quay mặt vào bức tường hầm được gọi một cách hoa mỹ là tầng cơ sở để tiếp tục giấc ngủ chập chờn đã chẳng làm chị hết mệt mỏi mà ngược lại, nó kéo tịt hai mắt chị xuống, còn chân tay thì rã rời nặng chịch. Chị đưa tay kéo chiếc áo choàng lông thú được dùng làm tấm chăn đắp lên tận cằm. Trước sự động chạm nhẹ nhàng, nỗi buồn lại ào đến xâm chiếm tâm khảm chị, như tất cả các buổi sáng kể từ khi Chàng Phi Công của chị rũ áo ra đi.

Máy giặt ngừng nghỉ giữa hai chu kỳ, Babette lơ lửng trong một không gian tĩnh mịch gây cho chị cảm giác cô quạnh tuyệt vọng của kẻ sắp bị chôn sống. Chị quờ quạng tìm kiếm cặp kính mà chị đã có thói quen từ nhỏ luôn để dưới gầm giường trước khi đi ngủ để khỏi phải xéo lên. Chị đeo chúng lên mặt và phát hiện ra một ngày mới đang đến qua một vài tia sáng xanh xuyên qua vòm cửa. Chị nghĩ rằng thật GHÊ TỞM khi cho khách ngủ trong tầng hầm, ghê tởm và khinh người; ở giữa một đống tạp pí lù, ở giữa những cỗ máy cổ lỗ sĩ với những chiếc dây phơi được chăng ngang dọc khắp căn phòng chỉ chực khi bạn không để ý là ngáng ngay cổ bạn lại. Ðúng là Gloria không được cao lắm và luôn căng dây phơi đúng tầm với của chị! Máy giặt đã bắt đấu chuyển sang chu kỳ vắt khô, máy quay tám trăm vòng/phút, không có hệ cách âm, người ta nghe rõ tiếng quần áo bị vón cục va vào thành máy, những tiếng kêu lạch xạch của những chiếc cúc áo bằng gỗ hay bằng nhựa, sự va chạm của những chiếc khoá quần bằng kim loại, đấy là còn chưa tính đến một đống những đồng xu mà Gloria thường bỏ quên trong túi áo do bản tính cẩu thả cố hữu của mình.

Sau 25 năm chung sống trong tình cảm vợ chồng, sau hàng loạt những lần sinh nhật bị lãng quên, đúng vào lúc chị nghĩ rằng có thể bù đắp lại những thiếu hụt đó bằng một đám cưới bạc thật long trọng, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người về cuộc nhân duyên hạnh phúc bền chặt, không gì lay chuyển nổi của họ, thì sự ra đi nhẹ như lông hồng của Chàng Phi Công đã làm chị hết sức bối rối đến độ trong suốt tám ngày tiền định, chị chỉ làm được những việc khẩn cấp nhất. Hai giờ đã trôi qua mà anh ta vẫn chưa ra khỏi nhà, còn chị cũng buộc phải đi Middleway để dự hội thảo, chẳng còn biết làm gì hơn là cẩn thận gọi điện thông báo nỗi bất hạnh của mình cho Gloria để người bạn thân tín này khỏi phải đặt phòng cho chị ở khách sạn như thường lệ:

- Năm nay đừng đặt phòng ở Hilton cho mình. Mình không biết điều gì đang chờ đợi mình đây.

Là người chưa bao giờ có một chút thiện cảm với Chàng Phi Công, nhất là anh ta đã từng tham gia chiến tranh, Gloria biểu hiện sự thương cảm sâu sắc của mình đối với bạn:

- Lũ đàn ông ấy à, cũng một giuộc cả thôi.

Chị quyết định cho bạn ở nhờ tầng hầm.

- Rồi cậu sẽ thấy, nó không đến nỗi tồi đâu. Chrystal đang sửa sang chỗ đó để được tự do!

Babette quen biết Gloria từ khi cả hai còn học ở trường đại học Washington và đến nhận được học bổng dành cho sinh viên nước ngoài những năm cuối do một công ty có tầm cỡ chuyên sản xuất nước sốt cà chua tài trợ. Nhấm nháp niềm vui sướng được tiếp tục theo học khi các cô không có một đồng xu dính túi, song các cô cũng cảm thấy khó chịu khi thấy đâu đâu cũng bày bán thứ sốt cà chua, được đóng dấu bảo đảm một cách hào phóng trên cái nhãn hiệu màu đỏ có từng giọt nhỏ đang chảy ra từ một ống tuýp cô đặc, thậm chí vào cả những đồ vật nhỏ bé nhất của công ty. Thời kỳ đó ở châu Mỹ, sự nghèo đói không phải là một dấu hiệu có giá trị bổ trợ cho sự thông minh, các cô không dám hẹn lũ bạn trai ở trước khu biệt thự mang tên nhà tỷ phú tài trợ, ghi trên mặt tiền ngôi nhà xây bằng gạch đỏ, như thể khu nhà nhỏ bé đó là xưởng sản xuất nước sốt, còn công nhân là những nữ sinh viên. Nhưng vấn đề đặt ra là tiếp tục hay bỏ dở, Babette cũng như Gloria quyết định theo học đến cùng với một sự hăm hở của kẻ chết đói vớ được miếng ăn.

Đối với Babette thì Washington là một miền đất hứa. Hồi hương từ Algérie trong những năm 60, chị phiêu bạt đến Bordeaux cùng với một gia đình đang ở trong tình trạng hoảng loạn. Bà ngoại già lẫn cẫn không còn biết mình đang ở đâu, mẹ thì luôn cố kìm nén những dòng nước mắt bằng cách cắn chặt đến ứa máu vành môi dưới. Người khách duy nhất có thể ra vào trong căn hộ hai phòng của họ nằm trên đường phố Pessac hơi xa về hướng có thanh chắn đường là một ông bác sĩ. Ông thường đến kê đơn cho họ dùng thuốc an thần. Thuốc an thần cho cha, thuốc an thần cho mẹ, thuốc an thần cho bà và thuốc an thần cho hai người anh trai – hai anh này dùng hai loại thuốc khác nhau, thuốc an thần cho đứa em gái bị tắc kinh và thuốc an thần cho Babette, nhưng chị dùng valium.

Khi ấy Babette 16 tuổi, bị cận thị, có một thân hình tuyệt mỹ, một trí thông minh vượt bậc với một niềm thù hận chất chứa trong tim, như là một cỗ máy có động cơ gắn ngoài. Một tối sau khi đã dùng thuốc an thần, cả nhà cùng xem Trò chơi liên tỉnh trên truyền hình trong bầu không khí nồng nặc của khói thuốc gauloise xanh, hết điếu này đến điếu khác, Babette tự nhủ rằng mình phải chọn một trong hai giải pháp: hoặc uống ngay một lúc tất cả các loại thuốc của cả nhà, hoặc vứt hết phần valium của mình vào thùng rác. Và chị đã vứt đi phần thuốc của mình. Đứa em gái cũng theo cách lập luận như chị, và đã uống hết cả phần thuốc để kết liễu cuộc đời.

Với chiếc kính mua bằng tiền của Bảo hiểm xã hội, khi có dáng vẻ như một người mù, với chiếc áo măng-tô ka-ki cũ rích mà một người anh trai đã quên trả lại cho quân đội trước khi xuất ngũ, và với đôi giày của bà ngoại – Người lúc này luôn nằm phủ phục nên không dùng đến nữa, với tất cả món hành trang ấy chị làm quen với một trường đại học mà theo như sự nhận biết của chị nó cũng giống như một câu lạc bộ hạng sang, ở đó người ta giới thiệu cho những chàng trai đỏm dáng những thiếu nữ có đầu óc rỗng tuếch. Họ chơi bời la cà trong những quán cà phê ở quảng trường Chiến thắng và thường đi nghỉ cuối tuần trên những chiếc xe ô-tô 2 mã lực, hoặc mời nhau đi ăn trong những nhà hàng nổi tiếng ở những khu phố yên tĩnh. Bordeaux là thành phố dành cho những cô gái muốn theo ngành y, hay ngành tiếng Anh, nếu không thì vẫn là lấy chồng. Khi một cô nào đó sau ba bốn kì thi mà vẫn không nhận được tấm bằng “bác sĩ hải quân” thì nàng thay đổi hướng đi, tìm đến nước Anh, làm cho mọi người quên đi là nàng đã từng công khai thuộc về tầng lớp quý tộc CỦA BIẾN CẢ. Khi trở về, hoài bão đã có phần giảm sút. Nhưng dầu sao nàng cũng đã gặt hái được một cái bằng cử nhân tiếng Anh hay lấy được một tấm chồng trong ngành tư pháp..

Babette hăng hái học tiếng Anh, đơn giản vì căm ghét tiếng Pháp. Ngày chấm dứt tuổi vị thành niên cũng là ngày chị được nhận bằng cử nhân. Chị chẳng nhìn thấy gì, chẳng nghe thấy gì, chị chưa bao giờ tham gia một buổi học nào, chưa từng cho mượn một cuốn tài liệu hay trao đổi địa chỉ với bất kì một ai. Một vị giáo sư đã nói với chị rằng chỉ cần chị chịu khó thu xếp đôi chút thì chị sẽ không đến nỗi nào. Ông ta cũng cho chị thấy nếu làm được như vậy ông sẽ tuyển dụng chị làm trợ lý. Cái dạng tốt bụng kiểu ấy của lũ đàn ông làm chị ghê tởm, chúng có quyền lực và uy thế, nên không một thiếu nữ nào dám tố cáo khi bị chúng lạm dụng hay cưỡng ép tình dục. Chúng làm chuyện đó ngay trong khuôn viên của trường đại học một cách hấp tấp vội vã, ngay trong phòng làm việc, khi người thư ký của chúng đã ra về, bỏ mặc những cô sinh viên nằm ê chề nhục nhã trên nền gạch đá hoa rồi bố thí cho các nạn nhân một vài công việc vặt trong trường đại học. Còn chúng thì chẳng mất gì. Babette cũng chấp nhân sự giúp đỡ có điều kiện của một người đàn ông nhàm chán, thuộc kiểu người phổ biến kia, rất dễ nhận ra bản chất, với cái trán hói láng bóng và những tuyến vành tai luôn căng phồng đỏ rực. Chị xin một suất học bổng, được chấp thuận, thế là chị đến châu Mỹ mang theo hành trang là một niềm hy vọng nung nấu: trở thành một công dân Mỹ.

Nếu như có một điều gì đó chắc chắn luôn làm chị bực mình, thì đó là đôi khi bị người ta tưởng nhầm là người Pháp, điều đó đối với chị như là một sự sỉ nhục. Chị đã nói sai văn phạm hay mắc sai lầm trong cách cư xử chăng? Và khi người ta trấn an chị, giải thích rằng chẳng qua đó là một lời khen hợp với vẻ đẹp yêu kiều của chị, hợp với vẻ đẹp tươi mát sống động, hoặc chỉ đơn giản là hợp với thân hình hết sức cân đối của chị, điều này có lẽ đúng, thì chị lại bịa ra mình là người gốc Canada và khẳng định mình chưa hề biết đến nước Pháp. Ðiều duy nhất làm chị còn nhớ ở đất nước này là căn hộ hai phòng nằm trên đường phố Pessac mà giờ đây cả gia đình chỉ còn lại có bốn người đang sống dở chết dở ở đó, và khu nghĩa địa thánh Jean rộng lớn mà phần mộ của người em gái nằm trong một khu đất hình chữ nhật nơi giao nhau giữa hai lối đi.

Chị không hiểu tại sao giữa chị và Gloria luôn có mối bất hòa, dẫu rằng cũng giống như chị, Gloria luôn phủ nhận lai lịch của mình, không ngừng bịa ra đủ các loại nguồn gốc cho đến khi đạt yêu cầu. Đến tận lúc này cả hai người đã cùng chia ngọt sẻ bùi trong phần lớn cuộc đời, cùng nhau khuấy tung tất cả các tấm bản đồ thế giới để tìm cho mình một quê hương xứ sở! Gloria tự nhận mình là người Pháp, chị nói say sưa về dòng họ da den của mình, một người mẹ của châu lục Đen bị làm vào 'cảnh tồi tệ' bởi một viên Toàn quyền Pháp ở Congo hay ở Côte d'Ivoire, ông nội chị người Senegal có lẽ đã từng lê đôi chân giá buốt của mình trong cuộc đại chiến thứ nhất vào năm 1914. Ðôi bàn chân giá băng đối với chị có vẻ là một luận chứng có tính thuyết phục nhất về nguồn gốc Pháp của mình. Theo những người nói chuyện thì có lúc chị được sinh ra ở Strasbourg, lúc khác lại ở Cherbourg, thậm chí có lần Babette còn nghe thấy Gloria nói chuyện với một người thuộc xứ Béarne rằng quê chị ở thành phố Pal, nơi có vẻ như bà ngoại chị là vợ của viên lãnh sự người Anh đã từng bị chữa trị bệnh ho lao! Chị luôn là người đồng hương của người đối thoại với mình. Qua mỗi kỳ sát hạch về nguồn gốc chị bao giờ cũng đạt điểm tối đa. Chị biết rõ bản đồ của từng thành phố, tên của những nhà buôn lớn, những món đặc sản địa phương. Khi những mối quan hệ đã trở nên thân mật hơn, chị lấy cớ để xa lánh mọi người là phải đi chăm sóc các bậc phụ huynh mắc bệnh truyền nhiễm đang phải sống cách ly. Kể từ khi quen biết Aurore, Gloria chỉ còn nhận mình là cư dân của Cảng Chuối - tên một thành phố ảo chỉ tồn tại trong tưởng tượng mà chị còn biết rõ hơn bất kỳ một nhân vật nằm trong tiểu thuyết của Aurore.

- Ðó là quyền của chị ấy. - Babette tự nhủ, - quyền mà mỗi con người muốn ở nơi đâu mà họ muốn, muốn chọn cho họ một độ tuổi ưng ý, muốn chọn một cái tên, một cái họ theo ý muốn của mình. Ðể xâm nhập được vào hiệp hội Tomato cũng chẳng dễ dàng, mà phải thực sự là một kẻ tay trắng, và khi vào được hiệp hội đó, bạn phải chứng minh mình là một người có nghị lực và tài năng để họ chấp nhận, và họ sẽ nhào nặn một thực thể ngoại bang từ đầu đến chân như bạn thành một sản phẩm hoàn hảo của nước Mỹ. Babette nhớ lại ý chí mãnh liệt của Gloria trong việc học và đọc tiếng Pháp, xem phim Pháp. Hồi đó chị là sinh viên duy nhất của trường không đi lại bằng ô-tô, mà chỉ dùng xe gắn máy hiệu Solex. Do pha dầu không đúng tỷ lệ nên cứ mỗi lần nổ máy là chiếc xe lại phụt khói mù mịt phủ kín cả người chị và phát ra những tiếng nổ phành phạch. Chị chạy xe vào cả những đường cấm. Ngồi trên xe, khi không để chân lên bàn đạp mà vắt chéo chân lên khung giống như Lola Dhol đã từng làm khi đóng trong một bộ phim mà chị được xem ở viện tư liệu phim. Vả lại, chiếc xe Solex ấy là của người thợ trang trí phong cảnh trong viện phim - một anh chàng có tính cách hơi đặc biệt và là người gốc Kansas, râu ria rậm rạp, ít người biết đến việc anh ta phản đối cuộc chiến ở Việt Nam, anh luôn bỏ ra hằng giờ, để điều chỉnh hệ thống máy nổ của chiếc xe gắn máy mặc dù rất sơ sài này thay cho việc chắp nối các thước phim. Ðược sử dụng trong một bộ phim đen trắng, đối lập với những bộ phim màn ảnh rộng thời kỳ đó, solex, theo họ, là hình ảnh tượng trưng cho nền văn hoá bài Mỹ đang rất thịnh hành của các cặp vợ chồng trẻ. Nhưng Babette cũng không quá đỗi xúc động trước tất cả những chuyện đó. Chị nghi ngờ rằng Gloria tự nhận mình là người Pháp là để biện hộ cho trình độ tiếng Anh tồi tệ của mình, trong khi đó thì chị nhận thấy rằng Gloria cũng chỉ nói một thứ tiếng Pháp xoàng xĩnh thôi.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của paule constant