Điều bất tiện khi làm việc ở nhất là hàng loạt những bận rộn vật chất đời thưòng, nhất là những công việc nội trợ mà mà chị đã không phải làm khi mà chị làm việc ở văn phòng nhà trường đến phải nghĩ đến trước cả toàn bộ các quy trình có liên quan đến khái niệm, tâm sự và từ thiện. Ngồi trước màn hình của máy vi tính, Gloria nghĩ rằng chị còn có đủ thời gian để viết tiếp cuốn tiếu thuyết của mình trước khi mọi người thức giấc, nhưng chị lại nghe thấy tiếng rú của máy giặt báo hiệu máy vắt nước. Chú tâm vào công việc, có lẽ chị đã quên, mà điều này thì xảy ra thường xuyên, để đống quần áo trong máy giặt nhiều khi khô cứng lại, vón thành từng cục. Lúc này trước mặt chị là một bài viết rời rạc thành nhiều đoạn dài, ngắn không đồng đều, chị đang cố gắng liên kết, sắp xếp theo chủ đề bằng một loạt những thao tác cắt, dán. Trang viết loáng thoáng những dấu chấm hỏi, dấu chấm than và cả những dấu chấm lửng - ký hiệu dịch của người thơ ký riêng của chị dùng để đánh dấu những đoạn văn rối rắm, những từ cần tìm kiếm và cả những câu nhảy cóc. Tất cả những điều đó gây cho chị cảm giác chị làm kẹt một phím chữ. Chị đứng dậy đi tắt công tắc máy giặt.
Nhăn nhó nằm trên giường, cuộn tròn trong chiếc áo choàng lông thú, cùng với chiếc kính kếch xù mác Dior gọng kim loại vàng, hai mắt kính rơi trễ xuống mũi, Babette chăm chăm nhìn chị với cái nhìn của một con cú mèo.
- Mình có thể bật đèn được chứ? - Gloria cất tiếng hỏi
- Chị thích làm gì thì làm. - Babette trả lời với một giọng nghèn nghẹn đến nỗi mà Gloria phải hỏi có phải chị đang khóc không. Hình như chỉ đợi có thể, Babette bật khóc nức nở. Cần phải làm gì trong những lúc như thế này nếu không phải là chạy vội lại ôm bạn trong vòng tay mình, mặc dù cái nhìn rờn rợn của bạn hồi nãy khiến Gloria cảm thấy ghê ghê trong lần đụng chạm này, phải chịu đựng trực diện với cặp kính quái dị, phải ấp ủ bàn tay có những chiếc móng dài như bộ móng vuốt của những con chim mồi, lại sơn đỏ lòe loẹt, đeo nhẫn bạch kim có mặt nạm kim cương. Thực ra, Gloria tự nhủ trong khi ôm bạn trong tay, chị ta là hiện thân của tất cả những thứ mà ta không thích, và lại vẫn tiếp tục ôm hôn bạn, điều ấy càng làm cho người bạn xúc động thêm – chị ta là tất cả những gì mà ta thù ghét!
Chị bắt đầu nói với bạn đủ các điều xấu xa về Chàng Phi Công. Kể từ khi quen biết anh ta, chưa một lần chị đánh giá cao anh ta cả. Anh ta luôn là một kẻ thối tha, luôn bốc mùi quý tộc miền Đông. Nhún vai, nhìn mọi người dưới vẻ cao ngạo của kẻ cao tới lm90, anh ta chối bỏ tất cả những gì không thuộc về nước Mỹ bằng một vẻ thờ ơ lãnh đạm, có vẻ như đã ăn sâu vào máu anh ta ngay từ khi còn trong bụng mẹ mà anh ta vẫn thường quen gọi đó là sự hài hước, để che dấu một sự coi thường khinh bỉ mà có lẽ chị sẽ cảm thấy dễ chịu hơn cả ngàn lần, nếu như anh ta tống cho chị vài quả vào mặt và cư xử với chị như với một con mọi đen bẩn thỉu. Đó là một loại đàn ông luôn tự cho mình là đúng bằng cách gán cho bạn đủ các thứ lỗi lầm. Ðiều duy nhất anh ta chờ đợi nơi bạn là sự sai lầm của bạn. Và điều đó đã từng xảy ra bao nhiêu lần rồi?
- Các người cứ như chó với mèo, - Babette ngắt lời và gỡ vòng tay xiết chặt của bạn ra.
- Không, phải nói như là bọn đen và bọn trắng mới đúng. Dẫu sao thì hắn cũng là kẻ duy nhất dám nói chuyện với mình về màu da. Hắn ta nói với mình một cách rất chính xác, ung dung tự tại, với một thái độ hợm hĩnh mà mình còn nhớ rõ mãi mãi: “Vấn đề là ở nơi chị chứ không phải nơi tôi cũng như không phải ở nơi bất kỳ một người nào, chị không thể “tiêu hóa” được cái màu da của mình. Đúng là một kẻ phân biệt chủng tộc khốn nạn, một kẻ giết người, giết đàn bà, ám hại trẻ con...”
Gloria gào lên:
- Hắn ta thì biết gì về màu da đen, cái tên Nazi ấy? Hắn biết gì về sự ô nhục diễn ra hàng ngày, hắn biết gì về cuộc chiến tranh giải phóng những dân tộc bị áp bức?
Babette đã chán ngấy cảnh mỗi lần nói là Gloria lại quay về với cuộc chiến tranh ở Việt Nam!
- Thế có bao giờ tôi nói cho chị nghe về Algérie chưa? - Chị cũng lớn giọng không kém gì Gloria, - thế có bao giờ tôi kể cho chị nghe về những điều mà người dân ở những đất nước bị áp bức vẫn thường làm mỗi khi họ có một chiếc kéo và một chiếc dao cạo không? Chị có muốn biết thật chi tiết về những cuộc chiến tranh giải phóng không? Chị có muốn biết tường tận về cái chết của đứa em gái tôi không?
- Nhưng đứa em gái cậu chết là do nó tự sát chứ, - Gloria nói và đột nhiên dịu hẳn lại.
- À, - Babette trả lời - BỌN CHÚNG ĐÃ ÁM SÁT NÓ.
Và một lần nữa chị lại khóc nấc lên khiến cho Gloria hết sức bối rối không hiểu đó là do sự gợi lại một kỷ niệm buồn về người em gái, cái kỷ niệm mà Babette mang trong mình như một bà mẹ mang bầu một đứa trẻ và đã biết rõ ràng rằng đứa trẻ ấy sẽ không bao giờ được sinh ra, hay chỉ đơn giản là chị đang nhớ tới mối tình của mình, tới tình yêu của chị dành cho Chàng Phi Công, hoặc nữa là liệu có phải chị đang phản kháng lại điều bất công mà Gloria đã tỏ ra với chị. Bởi vì, dù là một kẻ phân biệt chủng tộc từ chân lên tới đầu thì anh ta cũng đã cưới Babette Cohen làm vợ - một người Pháp chẳng có danh phận gì và lại là người do thái gốc Algérie. Anh ta cũng đã mời Gloria làm nhân chứng cho đám cưới của họ. – Một Gloria đen tuyền ở khu biệt thự Belmont House.
Một đám cưới kỳ dị mà mọi người đến dồn hết vào đủ tất cả những điều mong muốn tốt đẹp nhất tà miễn sao cho NÓ được diễn ra một cách suôn sẻ nhất. Một bà mẹ chồng hết sức tử tế mà mọi người quen gọi là Sweetie thì luôn miệng giới thiệu Babette, với tên khác là Elisabeth, Elisabeth là tên gọi của chị ngày hôm đó, có con dâu người Pháp mà bà vô cùng yêu quý cùng cô bạn thân THẬT ‘NỔI TRỘI' - Gloria nhỏ bé này tháp tùng chị bởi bố mẹ chị không thể tới được vì ở quá xa. Những lời chúc tụng của những người xung quanh dành cho chị, cũng bị giảm đi là bởi ý nguyện muốn đơn giản hoá mọi thứ - đúng mực và đơn giản - như thường lệ chẳng có nhạc sống gì hết. Một ngôi nhà duyên dáng thuộc quyền sở hữu của họ với khu vườn trên bờ biển, được trang trí những cây cam vừa đưa về từ California để chúng có thể nở hoa cũng một lúc làm hương thơm tươi mát dễ chịu tỏa khắp khu nhà. Bà Sweetie xiết chặt tay Babette và bằng một sự thoả hiệp diu dàng nhắc cho chị đừng quên gia đình của chính mình: mẹ con hẳn sẽ thích, đúng không hả Babette, mẹ con chắc sẽ RẤT HÀI LÒNG!!! Một sự sắp xếp thú vị và hơi có phần cẩu thả một cách cố ý khiến họ tận hưởng được bờ biển. Họ vui vẻ tận hưởng ngày cuối cùng của mùa hè ở châu Mỹ như thể ngày hôm đó là cuộc vui hội ngộ của những người bạn cũ. Mặt trời chói chang trong ba tiếng đồng hồ nên lễ cưới theo nghi lễ tôn giáo diễn ra ngay trên bãi cỏ. Ô mà này, CÔ ẤY là người theo đạo Tin Lành ư! Gloria đã kinh ngạc thốt lên khi nghe thấy Babette thề nguyện chung thủy với Chàng Phi Công dưới danh nghĩa Thượng đế của người thiên chúa giáo.
Theo như Sweetie thì mọi việc diễn ra hết sức hoàn hảo và êm đẹp, còn nói theo kiểu châu Mỹ trong những năm tháng đó thì là peace and love, đến nỗi mà Gloria hứng chí muốn làm cho ngày hôm đó thêm phần ý nghĩa bằng cách ký vào phía dưới cuốn sổ đăng ký kết hôn tên của một nhà văn yêu thích nhất của Babette là Stevenson. Không một ai để ý tới điều đó, và đó là bằng chứng hiển nhiên về sự thờ ơ lãnh đạm của mọi người đối với chị, dẫu chị có thực sự tên là Stevenson, Jefferson hay bất kỳ một cái tên của một tên nô lệ nào thì cũng thế cả thôi. Nhưng Babette đã nhận ra điều dó và đi về phía người bạn gái để cám ơn - đây có lẽ là những giây phút duy nhất mà họ thật sự là những người bạn của nhau, Chị nói với người bạn thân rằng có lẽ chị sẽ cám thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết nếu như Stevenson bỏ dở chuyến đi du lịch để tới chúc mừng chị, theo đà chị nói thêm lẽ ra chị còn muốn mời cả Faulkner.
- Thì cậu đã có bác sĩ Jekyl và quý ông Hyde. - Gloria trả lời rồi bỗng dưng trở giọng giận dỗi. - Mình không sao chịu đựng nổi tên phân biệt chủng tộc miền nam ấy.
Buổi tối trời bỗng nổi giông, Babette nhớ lại trái hẳn với thông tin dự báo thời tiết, rằng trời đẹp còn kéo dài trong nhiều ngày. Đám cưới gặp mưa là đám cưới hạnh phúc, người Pháp vẫn thường nói thế, vừa nói bà Sweetie vừa đi qua đi lại với một sự cố gắng tuyệt vời cuối cùng để làm mọi người vào phòng khách của ngôi biệt thự Belmont House. Là mẹ của một người con trai duy nhất, nên bà lại càng yêu thương và đùm bọc con hơn, hơn thế nữa vì anh còn là nguồn hy vọng duy nhất của cả một dòng dõi trâm anh thế phiệt, nhưng lúc này thái độ hăm hở của bà ngày càng giảm đi, bà lảo đảo rồi ngã gục xuống do một sự xúc động thái quá, sự xúc động bùng phát không phải chỉ duy nhất từ niềm hạnh phúc. Ly sâm banh cuối cũng đã thúc đẩy sự thất vọng đến nhanh, điều này chẳng thích hợp với tình huống chút nào, và nó còn dẫn bà tới chỗ phạm sai lầm - điều mà người đàn bà khốn khổ này sợ hãi hơn cả, nó giống như một cánh cửa mở toang cho tất cả mọi sự ngu độn của thời kì mông muội này. Lúc đầu là một Elisabeth lộng lẫy có dáng vẻ của một nữ hầu tước trong bộ váy công chúa thì sau lại trở về là một Babetle với hai mắt kính dày cộp - đó là cặp kính lễ hội nhưng lúc này nó làm cho cô hầu như già hẳn đi dưới cái nhìn ngơ ngơ mà chị đã bộc lộ suốt ngày. Trong lúc nghỉ ngơi sau đó bà Sweetie tự đặt cho mình câu hỏi không biết cái bệnh cận thị ấy của cô con dâu có di truyền cho đời sau hay không, hoặc đôi mắt hết sức tinh tường của con trai bà có ngăn trở được cái tật này? Tóm lại, nói một cách trừu tượng là liệu cái tốt có chiến thắng nổi cái xấu hay không?
Bị chờ đợi lâu trước phòng trang điểm, Babette đành châm một điếu thuốc hút, dáng vẻ, và cách thức châm thuốc chứng tỏ chị rất sành điệu. Chị nuốt từng đợt khói, giữ thật lâu trong người sau đó mới từ từ nhả ra đằng mũi, vị thuốc làm cơ thể chị thư giăn một cách thích thú. Ðúng vào lúc bà Sweetie vừa sửa sang lại chiếc vòng bằng ngọc trai quấn đến bốn vòng quanh cổ mà bà có ý tặng lại cho ELlSABETH khi chị sinh cho bà đứa cháu nội đầu tiên, vừa tự hỏi liệu bà có nên nhắc nhở cô con dâu về tính chất độc hại của thuốc lá đối với người phụ nữ mang thai muốn có những đứa con xinh đẹp khoẻ mạnh không, thì bà nghe thấy tiếng người con trai duy nhất của bà tuyên bố với lũ bạn trai phù rể rằng nó đã tặng cho vợ nó một món quà cưới đẹp và có giá trị thiết thực nhất trên trần gian. Ðiều đó có nghĩa là nó đã CHO CẮT TIẾT hết chúng rồi ư! Trong khi mọi người hối hả, lay gọi cho bà Sweetie tỉnh lại và cẩn thận giải thích cho bà hay rằng thắt ống dẫn tinh là một công việc phẫu thuật, và điều đáng buồn là không khôi phục lại được chức năng ban đầu, thì buổi lễ vẫn cứ tiếp tục và chú rể do được làm nhẹ bớt đi nghĩa vụ của việc truyền giống liền ứng tác ngay một điệu nhảy sioux với các thành viên trong phi đội của mình dưới cái nhìn chăm chú của người vợ yêu mà lúc này có vẻ như dịu đi do chứng cận thị và lòng biết ơn.
- Dẫu sao thì bọn mình cũng được vui đùa thoải mái, - Gloria vừa nói, vừa cười với những gì vừa diễn ra.
- Thật là một gã trai phong tình! - Babette nói trong khi lại nghĩ về Chàng Phi Công và đến tất cả mọi lý do khiến chị yêu hắn. Anh ta quả đã hiểu được ý muốn tột cùng này của chị - đó là chị không hề muốn có con, đến nỗi mà chỉ bằng một hành động, anh ta đã giải phóng cho chị khỏi nỗi lo lắng về việc sử dụng đồ tránh thai mà chị đã áp dụng chúng một cách gần như ám ảnh cho tới tận lúc đó. Anh ta không phải là chồng chị, dù anh ta có là người hiện đại, có ủng hộ phụ nữ thế nào chàng nữa, ai lại làm thế!
- Không, nhưng tôi có Chrystal, - Gloria phản đối, - tôi sẽ mãi mãi cám ơn anh ta về điều đó.
- Chị có Chrystal, đúng thế. - Babette trả lời. - Và khi lại oán ghét châu Mỹ, chị đã bị bó chân bó tay trong toàn bộ một hệ thống rồi.
- Chị hãy giải thích thêm một chút đi nào, tôi chẳng hiểu gì cả.
- Tôi muốn nói rằng Chrystal đó là châu Mỹ, hoặc nói cách khác cho chị dễ hiểu hơn: chị là ma-ma trước cô tiểu thư bé nhỏ Scarlett: Tiểu thư Scarlett, tiểu thư Scarlett, trong con người chị tồn tại một bà nô lệ già da đen luôn cúi rạp mình xuống trước cô chủ nhỏ da trắng.
- Nhưng chị cũng biết rõ rằng Chrystal không phải là người da trắng.
- Nhưng ai dám nói nó là da den!
Gloria không trả lời, lẳng lặng đi tới tắt công tắc máy giặt.