Gloria cúi thấp xuống chiếc hộp để kiểm tra xem con chuột có còn sống không. Khi chị để tay lên mình nó, nó chỉ có một phản ứng nhỏ nhưng rất chậm, thoáng qua. Chị lấy cả phần móng tay cấu vào mình nó mà nó cũng chẳng động đậy gì. Thế là chị tháo hết cả cuộn giấy ra. Không hề chú ý đến ánh mắt của ba người đàn bà đang đứng bên cạnh, tập trung đăm đăm nhìn mình, với tờ giấy lót tay chị nắm cả con chuột. Khi chị đã cầm gọn nó trong tay, chị xiết chặt nó. Aurore nhìn rõ những khớp ngón tay Gloria do bóp quá chặt nên trắng bợt ra. Chị lại thả lỏng, lại bóp chặt lần nữa, và Aurore còn nghe thấy rõ cả tiếng xương gãy vụn. Một chút nước màu nâu rịn ra chọc thủng độ dày của lớp giấy. Splatch.
- Một sự thể hiện đầy hình ảnh sống động! - Babette nói với Gloria, - tôi phục chị sát đất. Từ viễn tưởng đến thực tế, - và quay sang nói với Aurore. - Viễn tưởng thể hiện thực tế và thực tế thể hiện viễn tưởng. - Sau đó lại quay qua Lola lúc này đang dồn hết sức để mở cửa sổ. - Còn gây ấn tượng hơn cả điện ảnh nữa ấy chứ, đúng thế không?
- Các người làm tôi bực mình, - Gloria cáu gắt, - thì cũng phải có ai làm điều ấy chứ! Lẽ nào tôi lại để cho Chrystal nhìn thấy con chuột của nó nằm chết đấy à, lẽ nào tôi lại đến bắt nó phải giết đi con vật mà nó yêu dấu. Con chuột đang ngắc ngoải trong chiếc hộp này từ sáng sớm nay. Mỗi người trong số các người lẽ ra đã có thể làm một việc gì đó như gọi điện cho bác sĩ thú y, quẳng nó ra vườn, hay vứt nó vào nhà xí. Ai trong số các người có lẽ cũng phải làm cái mà tôi đang làm đây, chị vẫn nói xa xả - nhưng không một ai đụng chân đụng tay gì cả, các người tiếp tục uống cà phê, nói chuyện phiếm trong khi con vật đang chết dần chết mòn đi bên cạnh các người. Cần phải có một ai đó làm cái công việc tồi tệ này thay cho những kẻ khác. Có lẽ các người cần phải có những bọn tiện dân: Các người đã có bọn hàng thịt, đã có người giúp việc, đã có kẻ chuyên pha chế thịt súc vật, có bác sĩ thú y và nay lại có cả kẻ giết chuột nữa đây!
- Lẽ ra chị nên tẩm cho nó một chút thuốc gây mê làm cho nó ngủ say đi đã! - Babette ngắt lời.
- Hẳn chị có thuốc gây mê đó hả? Nếu có thì tại sao chị lại không sử dụng nó? - Gloria vẫn giữ lăm lăm con chuột được bọc kín trong tờ giấy trong tay, và vết loang lo nước rỉ ra từ con chuột cứ mỗi lúc một lớn dần. Tay kia chị đang lục tìm trong ngăn kéo, rồi lôi ra một đầu dây màu vàng, một dải ru-băng bằng lụa, một mẩu giấy cứng.
- Đây này, - chị nói và quay sang Lola, - tôi tìm thấy cái ảnh của chị đây này!
Một tay cầm con chuột, tay kia chị khua khua chìa ra bức ảnh của Lola. Chị đặt nó lên bàn, sau đó lật ngược một chiếc hộp đựng giày.
Tôi không muốn, Lola lẩm bẩm với chính mình - chị ta lại đặt bức ảnh của tôi vào chiếc hộp đựng giày cùng với con chuột. Tôi không muốn chị ta chôn vùi tôi!
Gloria ngồi ngay ngắn trước bàn, để con chuột chết vào trong hộp, đóng nắp rồi gói gọn chiếc hộp bằng một thứ giấy bóng lấp lánh, buộc chặt nó bằng một loại dây vàng, thắt ru-băng lộn ngược và cố gắng làm cho chiếc nơ thật to hết cỡ.
- Đó là một gói quà tặng à? - Babette hỏi.
- Một cỗ quan tài, - Gloria nhún vai trả lời, - lát nữa mình sẽ đem nó cho Chrystal và bọn mình sẽ tiến hành một buổi lễ mai táng thật sự.
- Hãy đặt lên lên mộ nó những đóa hoa mà người ta tặng tụi mình để cài áo ngày hôm qua ấy, - Babette nói - Aurore sẽ viết thay cho tất cả tụi mình một bài diễn văn: aurora, Or aux rats, Horrorat.
- Cái đó là Leiris, - Gloria thốt lên.
- Trúng phóc, - Babette trả lời. Chị nhìn đồng hồ: Đã 11h30 rồi mà Horatio vẫn còn chưa tới.
- Phải mở cửa ra thôi, - Aurore kêu lên. - Lola sắp trợn ngược mắt lên rồi kia kìa.
Gloria cầm máy điều khiển bấm nút. Cả ngôi nhà như rùng rùng chuyển động, trút ra một hơi thở kìm nén. Các cánh cửa sổ nửa đóng nửa mở. Cửa chính xoay quanh trục và hệ thống lưới chắn muỗi được cuốn dần phát ra những tiếng kêu rin rít. Hệ thống điều hòa nhiệt độ dừng lại. Trong yên lặng các cô nghe thấy tiếng cha xứ đang giảng kinh, ông đọc đến đoạn: sự xuất hiện của thiên thần ánh sáng "… Người có một dáng vẻ đàng hoàng và luôn mang một chiếc áo choàng trắng như tuyết…"
Nhoài người ra hẳn ngoài cửa sổ, Lola ngắm nhìn những con chiên ngoan đạo đang đứng đầy cả đường phố. Cũng giống như mọi người đứng để đóng làm phông, họ đang trải dài ra, tản mạn sau mỗi cảnh quay: Chúa đã phục sinh, cả đám đông nói vang và mọi người bắt tay, ôm hôn nhau.
Babette bỗng trở nên sợ hãi luống cuống. Horatio sẽ không tới. Ngay cả hắn cũng quyết định rời chị. Ăn mặc chỉnh tề, trang điểm cẩn thận từ đầu tới chân, chiếc túi du lịch to tướng xách trên tay, chị cũng hết sức bối rối trước ngưỡng cửa giống như ba mươi năm về trước trên bến cảng Marseille với chiếc nồi nấu couscous trong tay, khi chị phát hiện ra một nước Pháp ma quái. Lẽ ra hồi nãy chị nên trả lời hắn qua điện thoại, không để cho hắn phải chịu đựng những lời mỉa mai cay độc của Gloria. Hắn vốn rất nhạy cảm, thanh tao, có lẽ hắn đã phải cảm thấy vô cùng nhục nhã. Nếu hắn không trở lại, chị sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho chính mình. Chị bỗng hiểu rằng kể từ đây, hắn sẽ là người đàn ông duy nhất có ảnh hưởng tới cuộc đời chị.
Aurore mở toang cửa. Không khí nồng ấm bao phủ toàn bộ cơ thể làm chị nhận ra là mình đã bị lạnh đến mức độ như thế nào khi ở trong phòng. Chị dừng lại bên ngưỡng cửa để ngắm nhìn đám người náo loạn đang tỏa ra các ngả và để cảm nhận niềm vui đang đến tràn ngập trong lòng. Một bé gái trong chiếc váy dài màu vàng rực điểm hoa đang nhẩy lò cò bên thềm thảm cỏ. Bé đang lẩm nhẩm hát: Chúa hồi sinh, Chúa phục sinh. Aurore ngắm nhìn em bé tựa như chị đang ngắm nhìn một vật kỷ niệm mà vật kỷ niệm này lại chưa bao giờ tồn tại, mà đúng ra nó chỉ là một cảm giác đã từng trải qua. Càng muốn nắm giữ, chị lại càng bị mất nó. Chị chỉ có thể tới được đó bằng cách đào ngạch lắt léo: Cô bé trong bộ váy vàng, trí nhớ của chị lại vang lên - vàng như ánh nắng mặt trời, vàng như chiếc bình đựng bánh thánh. Vàng - vàng, một màu vàng tuyệt đối.
Có tiếng còi xe ôtô vang lên đánh thức chị, chị nhìn thấy chiếc xe Rangerove đang đậu dọc theo hành lang đường phố. Ở buồng lái, Viên Quản Đốc đội chiếc mũ đuôi báo. Tay ông ta đang áp chặt vào ngực một con tinh tinh nhỏ.
- Mabel, - ông ta kêu tướng lên với chị và chỉ tay vào con vật - tôi mang Mabel đến cho chị đây.
Aurore chạy vội về phía anh nhưng chị lại cảm thấy như mình đang chạy trong một giấc mơ, một cuốn phim quay chậm, đàng hoàng, đầy đủ và chầm chậm, giống như một chuyến bay lên, bay mãi,.. Ngày còn thơ trẻ, chị chạy mãi, chạy mãi, trong một buổi sáng trên nền trời Phi châu về phía Delice. Bất chợt nền trời bị xé toang, chị bỗng nhìn thấy khuôn mặt của mẹ mình thấp thoáng đâu đó.
[1] Horror: Lối chơi chữ của tác giả, trong tiếng Anh từ này có nghĩa là “kinh hoàng”.
[2] Con lợn.