Nỗi Niềm

Lượt đọc: 563 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

Babette bước vào, chị đã hóa trang và chải tóc gọn gàng, tay xách chiếc túi du lịch. Đó là một người đàn bà khác hẳn, dứt khoát, năng động, có một thời gian biểu lâu dài đến như vậy phía trước chị và quyết định làm cho người ta phải tôn trọng điều đó.

- Thế đấy các bạn trẻ! - Chị vừa nói vừa đưa mắt nhìn đồng hồ. - 11h15 rồi, Horatio sắp đến. Tôi phải có lời từ biệt các bạn. Tôi đã rất vui được làm việc với các bạn từ mấy ngày qua. - Chị đưa mắt nhìn lần lượt từng người, từ Aurore rồi quay sang Lola với một nụ cười mà chị cố làm ra vẻ vui nhộn. Giờ phút khởi hành làm chị phấn chấn hẳn lên. - Nếu có một ngày nào đó các bạn có dịp ghé qua Missing H.University thì nhớ đến thăm Babette Cohen này nhé. Có những lời chào tạm biệt mà tất cả mọi người đều hiểu rõ ràng đó là những lời chào vĩnh biệt!

Công việc chinh phục lại đã bắt đầu. Phấn ở hai bên mí mắt làm cho cặp mắt chị có màu bất định của vỏ trai ngọc, vài lọn tóc được kéo xuống trán để làm nó phồng to ra, trong khi đó thì phần tóc còn lại được buông xõa trên bờ vai. Chị lục tìm trong ví cầm tay hộp phấn, kiểm tra lại màu sắc và phủ thêm một lớp phấn nữa.

- Chị cao thật đấy! - Aurore nói và cố kìm nén nỗi hoảng sợ của cô bé trong Cô bé quàng khăn đỏ, khi cô bé phát hiện ra con sói đang nằm trên giường của bà ngoại.

- Quả vậy, - Babette vui vẻ chấp nhận lời tán dương, - đi giày cao gót vào là mình cao 1m82 đấy.

Chắc chẳng có gì thích thú khi được trở thành sinh viên của Babette. Nghe những tiếng giày lộp cộp vang vọng của chị trong hành lang, phải chịu những tiếng sập cửa tàn bạo làm bay cả mớ tóc đỏ của chính chị, và khi chị đã tĩnh tại trên chiếc ghế dành cho giáo sư thì lại phải đối diện với ánh mắt có màu tai tái bị mất hút sau cặp kính to xù màu vàng rực. Không bao giờ chị ngồi giảng bài nhất là lại chống hai tay xuống cả chiều rộng của bàn. Chị nói về nỗi bất hạnh vô bờ bến của những người đàn bà mà lịch sử đã do đàn ông tạo nên. Và sự thành công của hiệp hội Nghiên cứu về nữ quyền - một hiệp hội mà giới thanh niên Mỹ đổ xô vào tìm hiểu, không phải đến từ đâu xa. Trong lòng của sự tự do, của niềm hạnh phúc thì vẫn có nỗi buồn là người phụ nữ. Bọn họ đến để nhớ lại nỗi niềm, để tưởng nhớ lại thời nô lệ.

Babette nghĩ tới mẹ chị, đến người em gái - họ như là những nạn nhân cuối cùng làm vật hiến tế cho một thời đại đã qua. Chị muốn rằng những thiếu nữ trẻ thời nay, tất cả những thiếu nữ trẻ và thêm vào đó cả những chàng trai mới lớn của Missing H. University biết rằng chị đã phải trả một cái giá rất đắt để ngày hôm nay được ngồi trên chiếc ghế giáo sư này mà nói về quyền bình đẳng giữa giới nam và giới nữ trong một trường đại học nằm giữa lòng nước Mỹ.

Trước lúc khởi hành đi Mỹ, chị đến kiểm tra sức khỏe ở phòng kế hoạch kế hoạch hóa gia đình. Chị đã rơi vào tay một viên bác sĩ, người đã biên ngay cho chị một phiếu chỉ định dùng Diaphagme, và mặc dù chị vẫn chưa đến tuổi thành niên, ông ta không khó khăn gì mà đặt ngay cho chị một cái ở Thụy Sĩ. Ông ta cũng không rầy rà gì khi đồng ý ngay cho chị tham dự vào các buổi thảo luận mà ở đó các cặp vợ chồng trẻ đến để nói về sự thăng hoa của đời sống tình dục của họ, kể từ khi họ sử dụng biện pháp tránh thai. Từ ấy là một thứ cấm kỵ và chị chẳng hiểu mô tê gì về sex cả.

Đó là thời kỳ phản kháng tích cực, thời kỳ mà người ta thường bàn luận về những biện pháp phòng tránh thai sau mỗi bữa ăn. Để gây cho bạn thêm lòng tin, một người phụ nữ trẻ được chồng khuyến khích đã đi vào nhà tắm để tìm Diaphagme. Anh ta truyền từ tay này sang tay kia ngắm nghía, ngạc nhiên trước hình dáng của nó. Đôi vợ chồng trẻ vừa cười vừa chỉ ra cách làm thế nào để kẹp được nó đưa vào bên trong được an toàn. Trong trí nhớ của Babette, đó là một vật có khả năng bật nhảy tương đối, nhất là khi nó được bôi thứ thuốc diệt tinh trùng bởi vì vẫn còn phải bôi thêm một thứ kem vào nó, và sau khi rửa sạch thì đừng quên là phải rắc ngay vào nó một lượt phấn kem talc.

Khách tham dự còn dám đặt ra những câu hỏi có phần thầm kín hơn về những cảm giác của người đàn ông hay của người đàn bà. Những câu hỏi đó mở ra cả một thế giới lạc thú mà Babette đã không bao giờ nghi ngờ cái điều mà đối với chị lúc nào cũng chỉ là sự bảo vệ chống lại đàn ông. Chị tìm đến viên bác sĩ của mình, người này giới thiệu cho chị một đồ vật được đặt trong một chiếc hộp làm bằng nhung màu xanh bắt chước loại hộp thường được dùng để đựng vòng tay. Đồ vật này có vẻ không tương xứng với những thứ kem phấn bổ trợ mà sự hướng dẫn sử dụng của nó yêu cầu. Vị bác sĩ này còn cho chị thêm cả hai hộp kem to tướng để bôi TRƯỚC MỖI CUỘC LÀM TÌNH.

Ở nghiệp đoàn Tomato Fondation chị đã để chiếc hộp đó trên bàn cạnh bồn rửa và chờ đợi rất lâu trước khi làm tình. Chị lo sợ, dù sao thì chất cao su cũng là chất có thể tự gây những lỗ thủng và chất kem kia đã vượt quá hạn sử dụng từ lâu. Chị sợ hãi, giống như mẹ, như bà ngoại hay cũng giống như tất cả những người phụ nữ trước chị đã từng bị đe dọa sẽ bị giết chết nếu chẳng may họ bị mất trinh trước đêm tân hôn. Đó quả là nỗi lo sợ khủng khiếp mà các bà, các chị đã truyền cho nhau từ thế hệ này sang thế hệ khác, một nỗi sợ hãi mà chị đã được thừa hưởng và chị đã mang nó cùng với cái Diaphagme, hộp kem và cả hộp phấn rắc đến tận nước Mỹ. Nằm co quắp rúm ró trên giường chờ ngày kinh nguyệt, chị chỉ còn là một đứa con gái thất lạc mà lũ anh em trai trong gia đình luôn xỉ vả, hành hạ.

Được tôn kính về mặt tư cách là một nhu cầu bất tận của Babette. Những hình ảnh phản chiếu rực rỡ của chị, từ loại kim cương, áo choàng lông thú, giày cao gót, xe ôtô có thể tháo mui, các loại thẻ tín dụng và thậm chí cho đến cả khu vườn hai mươi tuổi đối với chị cũng là một thứ đồ vật bảo đảm cho một tư cách đáng tôn trọng. Tất cả những sự đóng góp danh dự của chị mà nhà trường đã rất hào phóng quên không trả thù lao, thì đối với chị cũng là những ngưỡng cửa mở lối cho một phẩm chất cao của tư cách. Mọi người biết chị là người có tham vọng, lại cho chị là đồ vô lương tâm, luôn vơ vào và rắn như thép, nhưng, chị chỉ làm cho đúng với tư cách của mình và luôn yêu sách điều đó vì sợ nếu không như thế mọi người sẽ quên mất mình. Sự bỏ rơi của Viên Phi Công đẩy chị vào tận cùng của sự nhục nhã, không phải vì tình yêu của một người đàn ông mà chị sẽ dành lại, và luôn tạo đủ mọi phương tiện phòng chống đến cùng, mà do tư cách của chị - một tư cách mà bên cạnh nó tình yêu của một người đàn ông chẳng có giá trị là bao.

- Mình cũng muốn có đôi lời xin lỗi, - chị nói - thực ra mình không thích thổ lộ kiểu này, nhưng ta có thể nói được cùng ai ngoài với một người đàn bà khác, với những người cùng giới, để nói với nhau, tâm sự, trao đổi nỗi niềm và kết cục thì cái gì quá nặng để mang vác một mình thì chúng ta cùng chia sẻ cho nhau. Chị đã thổ lộ hết cả gan ruột của mình trong một gian nhà bếp của xứ Kansas.

Quả là nặng nề trong hành trang của một người đàn bà đi theo năm tháng trước khi sự quên lãng làm cho gói hành trang đó nhẹ bớt đi. Gói hành trang đó được chất đầy sức nặng của một cuộc đời - mà ta có thể nói đó là một cuộc đời hạnh phúc nhất, đã trải qua hàng tá những thất vọng, số phận bị thổi phồng lên bởi sức nặng của những cuộc đời khác mà người đàn bà này mang trong mình: Cuộc đời của người mẹ, cuộc đời của một người em gái, và nhất là khi người em gái đó đã chết, và cuộc đời của một người bạn gái…

- Và cũng như cuộc đời của tất cả những người phụ nữ khác, - Aurore lên tiếng đồng tình. Chị đang nghĩ tới Ava Gardner ở xứ Caballo - Cocha của mình, người này mang dáng vẻ đôi chút của Leila, đôi chút của Lola, rất nhiều của Gloria, nhưng điều cơ bản vẫn là mang hơi hướng của chính chị.

Người ta cũng chỉ dạy tôi có điều này: Hãy cầm cứng dây cương nữ tính của chính mình, Babette nói - và chỉ thả lỏng ra khi chúng thực sự được thanh lọc và trở nên thật sạch sẽ, vui vẻ, không bẩn, không bốc mùi, nhưng chúng phải tỏa hương thơm, khử được mùi, thầm kín và trang nhã. Ngay cả trong những cuộc hội thảo cũng phải khỏa lấp đi cái giới tính nữ ấy, các bà, các cô không còn muốn bàn đến chúng nữa, cái thân thể phụ nữ hiện hình trong họ làm họ bực mình… Độ tuổi chín muồi, Ba-bét vẫn tiếp tục nói - đó là khi giới tính nữ được tháo băng thả dàn bay tỏa khắp nơi, chúng bắt đầu phồng to lên, bụng bự ra, rồi hai bên háng chất đầy mỡ, cặp vú trở nên nặng nề, đó là cả khi giới tính nữ bắt đầu nổi loạn, không còn gì kiểm soát nổi. Những người đàn bà ấy lại bắt đầu thấy xấu hổ về chính những điều mà họ mong muốn, giống như trong lứa tuổi dậy thì, khi họ cảm thấy da thịt mình nảy nở khắp mọi nơi trên cơ thể. Họ không lớn lên nữa mà chỉ béo phì ra. Họ phàn nàn rằng họ không còn có thể mặc được một thứ quần áo nào và lấy làm ngạc nhiên là đã từng có thể mặc được những bộ quần áo quá nhỏ bé như vậy, nhưng rồi cơ thể họ cũng được làm mảnh mai lại, do mẫu mốt quần áo họ tìm được kích cỡ thích hợp tự nhiên của mình.

Aurore lần tìm tất cả các nghĩa của từ chín: chín tới, chín nẫu, chín quá,… Chín muồi quả là một khái niệm tuyệt vời, sự hoàn hảo, thành quả. Mình không giống bọn họ, mình vẫn chưa thể đến được đoạn đường ấy, Aurore tự nói với chính mình, muốn là một thứ quả xanh, rắn chắc, chát chua, mình không muốn có sự trưởng thành kiểu ấy. Mình muốn là người trung thực, mình muốn là một đóa hoa khô, một mầm hoa bị thui chột. Đứa trẻ sống trong chị từ chối lớn lên và từ chối những câu chuyện kiểu này ở chốn khuê phòng.

Mặc thêm chiếc váy lót vào trong đi, cài cẩn thận cúc áo vét kia kìa! Vào ngày nóng nực nhất của mùa hè năm 1962, mẹ của Babette để mắt đến xem Babette để lộ cặp vú đang trồi lên, lẫn đôi bờ vai tròn mảnh dẻ. Không có váy hở vai gì hết, không có bất kỳ một cái gì gây sự chú ý trên cơ thể con gái bà, như một chiếc xu-chiêng đen mặc trong một chiếc sơ-mi trắng, hay phần eo quá mảnh mai đã chia cơ thể ra làm hai phần, không có cả chun trong chiếc quần xi líp chị mặc. Ăn mặc cho cẩn thận, con ạ! Cũng chính bà mẹ ấy, buổi sáng vào lúc 6h đã cho người em gái uống một viên thuốc an thần để làm thui chột đi ý muốn được ra ngoài, và buổi tối lại một viên thuốc ngủ để em không trốn đi.

Babette thích sống ở Mỹ, chị được bảo vệ hợp lý về mặt chính trị, điều mà những nhà tư tưởng lớn ở Châu Âu đã chối bỏ bằng cách ra mặt chế nhạo một cách lộ liễu. Mỗi lần có vấn đề về mặt giới tính mà giới nữ bị xem thường là ngay lập tức chị đệ đơn kiện. Chị không còn có thể đi tới những vùng đất mà ở đó sự lăng mạ tùy thuộc vào giới tính và người phụ nữ phải chịu đựng tất cả mọi thứ chửi rủa man rợ, bị coi như một thứ đồ mạt hạng, vùng đất mà để thoát khỏi sự lăng nhục người phụ nữ phải đeo khăn trùm đầu, bước nhanh không nhìn ngang nhìn dọc và thường cúi đầu ẩn mình trong sự già cỗi không còn có giới tính gì nữa, để rồi lại đến lượt họ bị kích động như những đàn nhặng xanh đánh hơi thấy máu tươi, họ dò xét những đứa con gái mình, tố cáo những đứa cháu gái, đánh đập những con hầu. Còn ở đây, dưới bóng râm của những cây cọ, trên những thảm cỏ xanh ngút ngàn được chăm sóc bằng máy móc hiện đại, những người đàn bà và những ông lão cùng nhau hoan hỷ. Và cũng chính vì điều đó, giữa muôn vàn thứ khác, mà chị cảm thấy mình có dòng máu Mỹ.

Với điều kiện là phải có nhiều đô la, Gloria ngắt lời.

Chị diện chiếc váy ngày chủ nhật, mà chị vẫn thường mặc để đi ăn trưa ở nhà bố mẹ tay Thợ Lắp Ghép Phòng Cảnh trong khu những người da trắng. Sẽ lại có giăm-bông tẩm dứa và Chrystal sẽ lại chỉ chờ đợi miếng tarte aux noix de pécan để rời khỏi bàn ăn và lại ngồi lỳ trước màn hình vô tuyến, mắt nhìn đăm đăm vô định trong khoảng trống, chân gập lại, bé sẽ ăn phần bánh ga tô quá ngọt của mình như thể cả gia đình hội tụ ở đây không phải vì bé, lại càng không phải để nghe bé thổ lộ tâm tư của mình. Thế là sẽ lại phải lấp khoảng trống, lại phải tạo ra những cuộc hội thoại. Mọi người sẽ quay về phía Gloria hỏi han về công việc của chị. Chắc chị sẽ lại trả lời là chị đã quá mệt mỏi và kiệt sức, và vấn đề duy trì trường đại học thì ngày càng trở nên khó khăn. Chị sẽ lại nói, như mọi năm, rằng chị sẽ không thể tổ chức thêm được bất kỳ một cuộc hội thảo nào nữa.

Đối với gia đình chồng, Gloria không phải là một người phụ nữ làm việc. Tùy theo mỗi ngày mà khi thì chị là một người phụ nữ mệt mỏi, một người đàn bà kiệt sức hay một người ốm yếu. Chị tuyên bố những cơn co giật hiếm hoi kỳ lạ khiến những người yếu bóng vía phải sợ hãi. Khi miêu tả chúng, chị thu người lại, rồi cả cơ thể chị bỗng ngã lăn, quay đơ. Tay Thợ Lắp Ghép Phông Cảnh đã không đợi đến ngồi bên con gái trên ghế đệm dài. Anh muốn nói chuyện với con gái, nhưng lại chỉ mâm mê cái điều khiển ti vi. Trên màn hình xuất hiện hàng loạt những hình ảnh ghê rợn hình như làm Chrystal rất say mê.Gloria đã làm cho bố mẹ chồng chị phải luôn căng thẳng chú ý trước tầm quan trọng và đặc tính khác nhau của những cơn co giật của cơ thể chị.

- Vào thời mãn kinh của tôi, - bà mẹ chồng thử góp chuyện, - tôi thường dùng các rễ cây gừng và tôi thấy chúng rất hiệu nghiệm…

- Nhưng con còn chưa tới thời kỳ mãn kinh. - Gloria gạt phắt trong một thái độ phản kháng mãnh liệt. Và chị lại mệt người kể cho họ nghe rằng thông qua nước Mỹ của toàn bộ người châu Mỹ chị đã làm những công việc của cả mười người đàn ông gộp lại, và do vậy mọi trách nhiệm lại càng nhân lên gấp bội, rằng người ta đến gặp chị từ tất cả các nước nói tiếng Pháp để giải quyết những vấn đề về văn học được viết bằng tiếng Pháp, rằng chị còn mở cả một kênh truyền hình văn học châu Phi, rằng chị còn là người đứng đầu trong hiệp hội Nghiên cứu về nữ quyền. Thế nhưng bà mẹ chồng vẫn cố gắng đưa câu chuyện trở về chủ đề mệt nhọc do những cơn co giật của thời kỳ mãn kinh.

- Sau đó thì mọi chuyện sẽ khá hơn, - bà lão vẫn tiếp tục nói - rồi chị sẽ thấy, chị sẽ tăng một vài cân nhưng chị sẽ không còn cảm thấy âm âm nhức nhối và nóng hầm hập nữa. Hồi đó, đêm nào tôi cũng gối ướt đẫm do mồi hôi…

Ông bố chồng gật đầu đồng tình. Làn da nhợt nhạt kia mà chị tưởng tượng là phủ đầy những giọt mồ hôi khiến chị buồn nôn. Và chị cũng không muốn tưởng tượng ra cảnh đồng lõa cô tính của ông chồng thay khăn đệm mà vợ ông ta làm ướt.

Thế là Gloria sẽ không còn cách nào khác là đẩy ghế đứng lên, bỏ lại phần bánh ngọt trên đĩa và lấy cớ là cuốn tiểu thuyết chị viết dở dang đang chờ chị ở nhà.

- Một cuốn tiểu thuyết, chị bận bù đầu đến thế kia mà! - Ông bố chồng thốt lên tỏ ý thán phục.

- Ô vâng, đúng thế bố ạ, một cuốn tiểu thuyết để con giải trí ấy mà!

- Một câu chuyện tình chứ? - Bà mẹ chồng hỏi.

- Đúng thế, con đố bà đoán được đấy!

- Và chị đã đặt cho nó một cái tên chứ?

- Nó sẽ có một cái tên là: Cái chết dành cho loài chuột cống. Bố biết đấy, - chị quay về phía bố chồng, - cái sản phẩm mà những người đàn bà thường sử dụng để tiễn đưa những ông chồng yêu dấu của họ về thiên đường!

Tại sao chị lại nó thế nhỉ? Chị biết rõ ràng rằng cuốn sách của chị có một cái tên kia mà, thậm chí đó còn là sự sáng tạo của riêng chị.

Giữa những khuôn mặt trắng mét tai tái kia, khuôn mặt của Chrystal sẽ nổi trội, sẫm hẳn lại: một mẩu gỗ quý. Câu trả lời cho Babette về màu da của Chrystal nằm ngay ở cửa miệng của Gloria như một sự ngẫu nhiên: Đúng thế Babette, tôi dám trả lời chắc chắn là Chrystal dân da đen.

Sắc đẹp của mẹ, viên ngọc trai đen của mẹ, một mẩu trời châu Phi của mẹ, con hươu gạc yêu dấu của mẹ, đừng bao giờ trở thành kẻ thù của mẹ nghe con. Con thân yêu, con là con gái của mẹ trong dòng máu và là em gái của mẹ trong màu da. Mẹ đã vạch đường cho con, mẹ đã tặng cho con cả một vương quốc, hãy chịu khó tý chút để trị vì nó - cô công chúa yêu kiều của mẹ. Cúi xuống phía con gái, hít thở cạnh tai con cái mùi vị thơm nồng nhẹ nhàng trẻ thơ của con. Đặt môi lên má con, áp thật chặt để cảm nhận độ cứng của phần xương hàm của nó, dính chặt đầu môi vào làn da tuyệt vời, giữ nó trong miệng ngậm chặt, mắt nhắm hờ để còn thưởng thức hương vị đó thật lâu… thật lâu… và mãi mãi.

Chắc chị sẽ lại quay về phía tay Thợ Lắp Ghép Phông Cảnh để gợi lại sự phiền muộn, rắc rối với Babilou - kẻ đã làm lọt ra ngoài những vụ ghê tởm có liên quan trực tiếp đến chị.

- Lẽ ra em nên sa thải nó từ lâu! - Tay Thợ Lắp Ghép Phông Cảnh trả lời, và như thường lệ vẫn luôn đứng về phía chị.

- Bố mẹ có vấn đề gì thế với Babilou, Babette chắc sẽ lại cau có gióng riết. Cô bé thấy hắn thật dễ thương và hiền lành! - Và đột nhiên chuyển giọng não nề, - đó là người bạn duy nhất của con!

Rồi có lẽ, chỉ khi ngồi trong ôtô, chị mới lại nhận ra rằng con gái chìa má cho chị hôn một cách hết sức lơ đãng. Tay Thợ Lắp Ghép Phông Cảnh thậm chí còn không thèm đưa tiễn chị. Họ cũng có thể hôn từ biệt nhau bên bậu cửa lắm chứ; trong nụ hôn ấy, chắc chị sẽ có thể kiểm tra xem anh ta còn yêu chị mãi mãi.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của paule constant