Nỗi sợ hãi tột cùng

Lượt đọc: 3761 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
quá trình mở hộp pandora

Chiếc máy bay Boeing 747 được hoán cải bay vòng khỏi đường băng tại sân bay Andrews ngay trước khi mặt trời lặn. Tổng Thống Fowler đã trải qua một ngày rưỡi khốn khổ, bận rộn với những cuộc họp giao ban và những cuộc họp không thể hủy bỏ. Hai ngày tiếp theo sẽ còn mệt mỏi hơn nữa, dù là tổng thống thì ông ta cũng không tránh khỏi những vất vả của người bình thường, và trong trường hợp này là 8 giờ bay đến Rome, thêm 6 tiếng lêch múi giờ không thoải mái. Jetlag đúng là kẻ giết người. Fowler đi du lịch rất nhiều nơi nên biết điều này từ rất lâu. Để giảm bớt sự khó chịu của tình trạng này, ông ta đã xáo trộn thói quen ngủ của mình hôm qua và hôm nay đủ để ngủ gần hết quãng đường. Chiếc VC-25A được bố trí xa hoa, Boeing và Không quân Hoa Kỳ đã nỗ lực hết mình để làm cho chuyến bay thoải mái nhất có thể. Chiếc VC-25A Phòng Tổng Thống ở ngay đầu máy bay. Chiếc giường – thực sự là một chiếc ghế sofa kéo – có kích thước vừa phải và nệm được chọn theo sở thích cá nhân của Tổng thống. Ngoài ra, không gian bên trong máy bay đủ rộng để tạo ra sự ngăn cách phù hợp giữa báo chí và các nhà điều hành chính phủ – trên thực tế, hai nhóm cách nhau 200 feet; Trong cabin – trong khi thư ký báo chí của tổng thống đang đàm đạo với các phóng viên. từ phía sau máy bay, Fowler đang cẩn thận tìm cách chim chuột với vị cố vấn an ninh quốc gia. Pete Connor và Helen D’Agustino chia sẻ cái nhìn có vẻ với người ngoài chỉ là cái nhìn thờ ơ, nhưng giữa những người anh em thân thiết trong Cơ quan Mật vụ, cái nhìn đó nói lên rất nhiều điều. Nhân viên Cảnh sát An ninh Phòng không được giao nhiệm vụ canh cửa nhìn thẳng vào vách ngăn phía sau máy bay, cố gắng không cười.

“Vậy, Ibrahim, vị khách của chúng ta thế nào?” Qati hỏi

“Anh ta mạnh mẽ, không sợ hãi và tinh ranh, nhưng tôi không hiểu chúng ta nên sử dụng anh ta thế nào” Ibrahim Ghosn trả lời. Hắn cũng kể về câu chuyện của viên cảnh sát Hy Lạp

“Vặn cổ?” Người đàn ông đó ít nhất cũng không phải là thực vật… nghĩa là, nếu tay cảnh sát đã chết, thì hiện trường không phải là người Mỹ, người Hy Lạp, người Israel, hay chỉ Chúa mới biết

“Giống như bẻ một cành”

“Có mối quen nào ở Mỹ không?”

“Có vài người. Anh ta đang bị cảnh sát Mỹ truy đuổi. Anh ta nói, nhóm của anh ta đã giết 3 người trong số họ và anh ta bị phục kích và bị họ giết”

“Anh ta quá tham vọng trong việc lựa chọn đối thủ đấy. Có học hành gì không?”

“Học thức ít, nhưng thông minh”

“Kỹ năng thì sao?”

“Có rất ít thứ phù hợp với chúng ta”

“Anh ta là người Mỹ” Qati chỉ ra “Chúng ta có bao nhiêu người quốc tịch Mỹ chứ?”

Ghosn gật đầu “Đúng là thế, thưa chỉ huy”

“Khả năng anh ta có thể là kẻ xâm nhập tổ chức của chúng ta không?”

“Tôi có thể nó là rất ít, nhưng chúng ta vẫn phải cẩn thận”

“Dù sao thì tôi có việc cần cậu làm” Qati giải thích về quả bom

“Một quả bom khác?” Ghosn là một chuyên gia về nhiệm vụ này nhưng hắn không thực sự hào hứng khi cứ phải đi làm việc đó “Tôi biết cái trang trại đó – lão già ngu ngốc. Tôi biết, tôi biết, con trai ông ta đã chiến đấu chống lại bọn Israel và anh thích gã tàn tật đó”

“Gã tàn tật  đó đã từng cứ mạng một đồng chí Fazi sẽ chảy máu đến chết nếu anh ta không giấu cậu ta trong cái cửa hàng nhỏ đó. Anh ta không phải làm điều đó, trong khi người Syria tức giận với chúng ta”

“Được rồi, hôm nay tôi cũng không có gì để làm. Tôi cần một cái xe tải với vài người”

“Cậu nói người bạn mới này rất khỏe. Hãy đưa anh ta đi cùng”

“Tuân lệnh, thưa chỉ huy”

“Và cẩn thận đấy!”

“Thánh Allah phù hộ” Ghosn gần như tốt nghiệp Đại Học American University of Beirut – Gần như tốt nghiệp bởi vì một trong những giáo viên của hắn bị bắt cóc và hai người kia đã rời bỏ đất nước vì lý do này. Do vậy Ghosn đã không hoàn thành 9 tín chỉ cuối cùng cần thiết để lấy bằng kỹ sư. Không phải hắn thực sự cần tấm bằng đó, hắn lúc nào cũng đứng top trong lớp và chỉ cần đọc sách giáo khoa là có thể học tốt mà không cần phải nghe giảng. Hắn dành thời gian khá nhiều ở phòng thí nghiệm để làm những thí nghiệm của riêng mình. Ghosn chưa bao giờ hoạt động như một người lính tiền tuyến, dù hắn biết sử dụng các loại vũ khí nhỏ, mà vì các kỹ năng và chất nổ vầ thiết bị điện tử quá quý giá nên không ai cho hắn mạo hiểm. Hắn có vẻ ngoài trẻ trung, đẹp trai, nước da khá trắng nên thường được phái đi ra ngoài “công tác”. Hắn thường giả danh các nhân viên cao cấp, chịu trách nhiệm khảo sát vị trí các hành động, đường đi nước bước, xác định nhu cầu cần thiết bị gì và hỗ trợ kỹ thuật cho những kẻ hoạt động hiện trường thực thụ vốn đối xử cực kỳ tôn trọng hắn. Tất nhiên, chẳng ai nghi ngờ gì lòng dũng cảm cảm cua hắn cả. Hơn một lần, hắn đã chứng tỏ điều đó bằng cách cho nổ những quả bom và đạn pháo chưa nổ do người Israel để lại trên đất Lebanon, sau đó sử dụng chúng để tái tạo những quả bom để sử dụng. Trong số hàng chục nhóm khủng bố chuyên nghiệp rải rác trên khắp thế giới, Ibrahim Ghosn luôn được chào mừng. Một tài năng, một kỹ sư tự học thành tài, hắn cũng là người Palestine mà gia đình đã di tản khỏi Israel ngay từ ngày Israel lập nước, chăm chăm chỉ mong chờ ngay trở lại của quân đội Ả Rập quay lại, quét sạch sẽ những kẻ thù để chở về nhà. Nhưng niềm vui đó vẫn chưa đến và cả ký ức thời thơ ấu của hắn là ở trong những trại chật chội, không hợp vệ sinh với lòng căm thù Israel cũng sâu sắc như những lời dạy của Đạo Hồi. Đời hắn không thể nào đi theo một hướng khác được. Những người bị Israel coi thường đã rời bỏ đất nước, rồi cũng bị phần lớn các quốc gia Ả Rập vốn có thể khiến vận mệnh của họ bớt khó khăn hơn nhưng không làm, chỉ là những con tốt trong trò chơi lớn mà người chơi chưa bao giò đồng ý chơi theo luật. Lòng hận thù với người Israel và cac đồng minh cũng tự nhiên như hơi thở và tìm cách giết những người này là sứ mệnh của đời hắn. Hắn chưa bao giờ hỏi tại sao

Ghosn lấy chìa khóa chiếc xe tải GAZ-66 cho Czech sản xuất. Nó không đang tin bằng chiếc Mercedes nhưng dễ lấy hơn nhiều – chiếc xe này đã được những Syria đưa đến tổ chức của hắn nhiều năm về trước. Phía sau là khung chữ A để xây nhà. Ghosn đón người Mỹ lên xe cùng với mình và viên tài xế. Hai người khác lên thùng xe khi xe tải ra khỏi trại.

Marvin Russell xem xét địa hình với sự quan tâm của một thợ săn trong một lãnh thổ mới. Cái nóng ngột ngạt nhưng thực sự cũng không tệ hơn Badlands với những cơn gió mùa hè tệ hại và thảm thực vật – hoặc không cây – cũng chẳng khác gì so với nơi ở thời trẻ của hắn cả. Những thứ khác chỉ là một nơi cằn cỗi, bụi bặm dành cho một người Mỹ không lớn lên ở đây mà thôi. Có khác chăng chỉ là nơi đây không có những cơn giông bão ầm ầm – và những cơn lốc xoáy – như trên vùng Đông Bằng Lớn của Hoa Kỳ. Những ngọn núi ở nơi đây cũng cao hơn ở Badlands. Russell chưa bao giờ nhìn thấy những dãy núi nào như ở đây, hùng vĩ, khô ráo và nóng nực đủ để khiến người leo phải thở hổn hển. Marvin Russell nghĩ, hầu hết người leo núi sẽ thế. Hắn thì không. Hắn có thể hình và thể trạng tốt hơn hầu hết người Ả Rập

Mặt khác, người Ả Raapj dường như chỉ tin vào súng. Rất nhiều súng, hầu hết là khẩu AK-47 của Nga, nhưng không lâu sau hắn cũng nhìn thấy mấy khẩu súng phòng không hạng nặng, và tên lửa đất đối không, xe tăng và súng trường di động vốn thuộc về quân đội Syria. Ghosn để ý thấy mối quan tâm của vị khách và bắt đầu giải thích

“Những vũ khí ở đây để đánh đuổi bọn Israel” hắn giải thích theo niềm tin của mình “Quốc gia anh trang bị vũ khí cho người Israel và người Nga trang bị vũ khí cho chúng tôi” Nhưng hắn không thêm vào rằng nguồn cung cấp đang ngày càng khan hiếm

“Ibraham, cậu đã bao giờ bị tấn công chưa?”

“Nhiều lần rồi, Marvin. Chúng cử máy bay, biệt kích. Chúng đã giết hàng ngàn người dân chúng tôi. Chúng đuổi chúng tôi ra khỏi quê hương, anh thấy đấy. Chúng tôi buộc phải sống trong cũng khu trại đó….”

“Phải, người anh em. Ở quên tôi chúng gọi là vùng đất dành riêng” Ghosn không biết cụm từ ngày nghĩa là gì “Chúng đến đất của chúng tôi, đất của tổ tiên chúng tôi, giết trân, cử quân đội tới tàn sát. Phần lớn chúng tấn công vào các khu trại có phụ nữ và trẻ em. Chúng tôi đã cố gắng chống lại, chúng tôi giết cả một trung đoàn dưới quyền tướng Custer tại moojtj nơi gọi là Little Big Horn – đó là tên một con song – dưới sự lãnh đạo của một người tên là Crazy Horse. Nhưng chúng không ngừng đến. Chỉ là quá nhiều, quá nhiều lính, quá nhiều súng và chúng lấy đi vùng đất toosts nhất và để lại vùng chó ăn đá gà ăn sỏi. Chúng khiến chúng tôi sống như những kẻ ăn xin. Không, không đúng. Giống như những con thú, cứ như thể chúng tôi không phải là con người, bời vì chúng tôi ở nơi mà chúng muốn có, và chungs chi việc đuổi chúng tôi ra, giống như quét rác ấy”

“Tôi không biết chuyện đó” Ghosn nói, ngạc nhiên thấy bọn hắn không phải là những người duy nhất bị Mỹ và đám chư hầu Israel đàn áp “Chuyện xảy ra khi nào?”

“Hàng trăm năm trước. Thực tế là bắt đầu khoảng 1865. Chúng tôi đã chiến đấu, người an hem, chúng tôi đã làm tất cả những có thể, nhưng chúng tôi không có nhiều cơ hội. Chúng tôi không có bạn bè, hiểu không? Không có những người bạn như các cậu. Không ai giúp chúng tôi súng và xe tăng. Vì vậy bọn chúng giết đi những người dũng cảm nhất. Chủ yếu là đặt bẫy các tù trưởng và giết họ – Crazy Horse và Sitting Bull đã chết như thế. Rồi chúng giết chết và bỏ đói chúng tôi cho đến khi chúng tôi phải đầu hàng. Chúng chỉ để lại cho chúng tôi mảnh đất cằn cỗi và bẩn thỉu, mang đủ thức ăn đến để chúng tôi tồn tại, nhưng không đủ để khiến chúng tôi mạnh mẽ. Khi có vài người trong chúng tôi cố gắng chống lại và trở thành một người…chà, tôi đã kể chuyện chúng làm với em trai mình. Bắn nó trong một cuộc phục kích giống như nó là một con thú. Thậm chí còn chiếu nó trên TV để mọi người biết chuyện gì sẽ xảy ra khi một người da đỏ trở nên quá cứng đầu”

Ghosn nhận ra, người đàn ông này là một đồng chí. Đây không phải là một kẻ xâm nhập và câu chuyện của hắn ta không khác gì với câu chuyện của người Palestine. Thật ngạc nhiên

“Vậy, tại sao anh lại đến đây, Marvin?”

“Tôi phải rời đi trước khi chúng bắt được tôi, người an hem. Tôi không tự hào về điều đó nhưng tôi còn có thể làm gì – cậu muốn tôi đợi cho đến khi chúng có thể phục kích tôi sao?” Russell nhún vai “Tôi nghĩ mình cần đến nơi nào đó, tìm những người giống tôi, có lẽ học được vài điều, học cách chống lại, có lẽ thế, để quay lại dậy người của tôi cách chiến đấu chống lại bọn chúng” Russell lắc đầu “Chết tiệt, có lẽ tất cả đều vô vọng, nhưng tôi không muốn từ bỏ- cậu hiểu điều đó không?”

“Phải, bạn của tôi, tôi hiểu. Chuyện đó cũng xảy ra với người dân của tôi ngay cả trước khi tôi sinh ra. Nhưng anh cũng phải hiểu: Nó không vô vọng. Cho đến khi nào anh vẫn đứng lên và chống lại, tức là vẫn còn hy vọng. Đó là lý do vì sao bọn chúng săn tìm anh – vì chúng sợ anh!”

“Hy vọng cậu đúng, anh bạn” Russell nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ, bụi đang khiến hắn cảm thấy cay mắt, cách nhà 7000 dặm “Vậy chúng ta đang làm gì?”

“Khi nào anh chiến đấu chống lại người Mỹ, làm cách nào các chiến binh của anh kiếm được vũ khí?”

“Phần lớn chúng tôi lấy những gì họ bỏ lại”

“Chúng tôi cũng vậy, Marvin”

Fowler thức dậy khi đã đi được quá nửa Đại Tây Dương. Chà, ông ta tự nhủ, đây là lần đầu tiên. Trước đây ông ta chưa bao giờ làm tìm trên máy bay, tự hỏi có bất kỳ Tổng Thống Mỹ nào đã từng làm điều đó trên đường đến gặp Giáo Hoàng chưa, hoặc làm với Cố vấn an ninh chưa. Ông ta nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời hừng sáng ở phía bắc xa – máy bay đang tiến đến Greenland – và ông ta tự hỏi trong giây lát không biết trời sáng hay tối. Tất nhiên, trong một chiếc máy bay, câu hỏi gần như trở thành một câu hỏi triết học trừu tượng, thời gian thực thay đổi nhanh hơn đồng hồ.

Nhiệm vụ của ông ta cũng mang tính triết học trừu tượng, nó sẽ được nhớ tới. Fowler biết lịch sử của mình, đây sẽ là cái gì đó vô tiền khoáng hậu, chưa từng xảy ra trước đó. Có lẽ đây là khởi đầu của quá trình, có lẽ là kết thúc, nhưng những gì ông ta đang làm đơn giản là rất ấn tượng. Ông ta sẽ kết thúc chiến tranh và cái tên J. Robert Fowler sẽ gắn liền với hiệp ước này.  Rốt cuộc, đây là một ý tưởng được đưa ra trong nhiệm kỳ tổng thống của ông ta. Bài phát biểu tại Liên Hợp Quốc đã thu hút các chức sắc từ khắp nơi trên thế giới tập trung tại Vatican. Cấp dưới của ông ta đã chủ trì các cuộc đàm phán. Tên của ông ta được đặt đầu tiên trong bản thỏa thuận. Lực lượng quân đội của ông ta sẽ đảm bảo hòa bình. Ông ta đã thực sự giành được vị trí của mình trong lịch sử. Đó là sự bất tử, kiểu mà mọi người đàn ông đều muốn nhưng rất ít người đạt được. Vậy thì có gì lạ khi ông ta đang cảm thấy phấn khởi? Ông ta suy tư tụ hỏi

Giờ thì nỗi sợ hãi nhất của một tổng thống đã qua. Ông ta đã tự hỏi mình câu hỏi đó ngay từ giây phút đầu tiên, ý nghĩ đầu tiên thoáng qua về bản thân, khi vẫn còn là một công tố viên đang truy đuổi gia đình Mafia La Cosa Nostra ở Cleveland – liệu khi là tổng thống, chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh bấm nút đó? Anh có thể làm được không? Anh có thể quyết định anh ninh của nước mình bằng cách giết chết hàng nghìn- thậm chí hàng triệu- người dân nước khác không? Ông ta nghĩ có lẽ là không. Ông ta là người quá tốt để làm điều đó. Công việc của ông ta là bảo vệ người dân, chỉ cho họ thấy con đường, dẫn dắt họ theo đường có lợi. Khoonng phải lúc nào họ cũng hiểu ra rằng ông ta đúng và họ sai, rằng tầm nhìn của ông ta đúng, logic. Fowler biết mình quá lạnh lùng và xa cách với những vẫn đề như vậy nhưng ông ta luôn đúng. Hoặc đó là điều ông ta chắc chắn thế. Ông ta phải chắc chắn, về cả bản thân mình và động cơ. Ông ta biết, nếu ông ta sai thì chỉ là do kiêu ngạo và ông ta đã đối mặt với mấy lời buộc tội như thế suốt.  Điều duy nhất ông ta không chắc chắn là khả năng đối mặt với một cuộc chiến tranh hạt nhân

Nhưng đó không phải là vấn đề nữa, phải không? Dù ông ta chưa bao giờ công nhận rộng rãi, nhưng Reagan và Bush đã chấm dứt khả năng đó rồi, buộc Liên Xô đối mặt với những mâu thuẫn nội tại của chính họ, thay dổi cách làm của họ. Và tất cả điều này diễn ra trong thời bình, vì con gười thực sự logic hơn thú vật. Vẫn tiếp tục sẽ có những điểm nóng xung đột nhưng miễn là ông ta làm đúng cách thì chúng vẫn nằm trong tầm kiểm soát – và chuyến đi này chính để chấm dứt vấn đề nguy hiểm nhất còn tồn tại trên thế giới, điều mà nhiều nhiệm kỳ tổng thống gần đây không giải quyết được. Những gì Nixon và Kissinger đã thất bại, những nỗ lực của Carter đều vô ích, Reagan chỉ chú ý nửa vời và những trò chơi có ý tốt của Bush và người tiền nhiệm của ông ta, tất cả đều thất bại, thì Bob Fowler sẽ hoàn thành. Đó là một ý tưởng thú vị. Với hiệp ước này, tên tuổi của ông ta không chỉ sẽ được ghi vào lịch sử  mà còn khiến nhiệm kỳ trải qua suôn sẻ hơn. Nó cũng có thể bảo đảm cho ông ta tái đắc cử ở nhiệm kỳ hai, mang lại cho ông ta đa số phiếu bầu trong bốn mươi lăm tiểu bang, giữ vững Quốc hội trong tay và giữ cho chương trình cải cách xã hội đi đúng hướng. Với thành tích lịch sử và vĩ đại này, ông ta không chỉ giành được sự tôn trọng của cộng đồng quốc tế mà còn giành được sự yêu mến của người dân trong nước. Đó là sức mạnh tốt nhất, sức mạnh có được bằng những phương tiện tốt nhất, và sức mạnh có thể được sử dụng tối đa. Chỉ với một nét bút — thực tế là vài cây bút, theo truyền thống — Tổng thống Fowler đã trở thành một vĩ nhân, một vĩ nhân trong số những người đàn ông tốt, và một người đàn ông tốt trong số những người đàn ông quyền lực. Trên thực tế, không một người nào trong một thế hệ có thể tận hưởng khoảnh khắc tuyệt vời như vậy. Khoảnh khắc như vậy có thể không xảy ra một lần trong cả trăm năm. Và không ai có thể lấy đi giây phút này.

Máy bay đang bay với vận tốc 633 hải lý / giờ trên độ cao 43.000 feet. Buồng lái của tổng thống ở phía trước máy bay, vì vậy Fowler có thể nhìn về phía trước, như một tổng thống nên nhìn xuống thế giới nơi mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp dưới sự theo dõi của ông ta. Chuyến đi thật suông sẻ và Bob Fowler đang làm nên lịch sử. Ông ta nhìn qua Elizabeth đang nằm thẳng, tay dơ lên đầu, , tấm vải chỉ che ngang eo, để lộ bộ ngực xinh xắn. Hầu hết hành khách khác trên máy bay bị nhồi nhét trong những chiếc ghế chật chội, cố gắng ngủ một giấc trong khi ông ta nhìn chằm chằm vào người phụ nữ xinh đẹp. Fowler không muốn ngủ lúc này. Tổng thống chưa bao giờ cảm thấy mình đàn ông như lúc này, chắc chắn ông ta vĩ đại, nhưng lúc này chỉ là một người đàn ông. Tay ông ta lướt qua ngực Elizabeth, cô ta mở mắt và mỉm cười đáp lại, như thể cô đang ở trong một giấc mơ và đọc được suy nghĩ của ông ta

Russell tự nhủ, giống như ỏ nhà vậy. Ngôi nhà được xây bằng đá chứ không phải bằng gỗ, mái bằng phẳng không có chóp nhọn, nhưng bụi mù mịt, và vườn rau nhỏ tội nghiệp cũng vậy. Và ông lão già kia có thể dễ dàng là một Sioux, với đôi mắt mệt mỏi, lưng cong và đôi tay thô ráp của một người bị người khác đánh bại

“Chắc là nơi này” hắn nói khi chiếc xe tải đi chậm lại

“Con trai ông già đã chiến đấu với người Israel và bị thương nặng. Cả hai đều là bạn của chúng ta”

“Cậu phải chăm sóc tốt bạn mịnh” Marvin đồng ý. Chiếc xe tải dừng lại và Russell phải nhảy ra khỏi xe để Ghosn xuống xe

“Đi theo tôi, tôi sẽ giới thiệu anh”

Lời giới thiệu trang trọng đến mức khiến người Mỹ phải ngạc nhiên. Tất nhiên, hắn chẳng hiểu một tự nào nhưng cũng không cần phải thế. Sự tôn trọng của anh bạn Ghosn dành cho ông lão là điều hiển nhiên. Sau vài câu nói, lão nông dân nhìn Russell và gật đầu chào khiến người Mỹ rất xấu hổ. Marvin lịch sự nắm tay ông và lắc nó theo cách mọi người làm, lầm bẩm vài câu được Ghosn phiên dịch. Rồi lão nông dẫn họ ra vườn

“Khốn khiếp” Russell nhận xét ngay khi thấy nó

“Có vẻ như một quả bom Mark 84 của Mỹ nặng 2.000 pound…” Ghosn chợt dừng lại khi nhận ra mình đã sai….hình dangj mũi bom không đúng…tất nhiên, mũi vị biến gạng…nhưng lạ quá…hắn cảm ơn người nông dân và vẫy Russell quay lại xe tải “Đầu tiên chúng ta phải đào ra nó ra. Cận thận, rất cẩn thận”

“tôi có thể xử lý” Russell nói, quay lại xe tải và chọn một chiếc xẻng gấp quân sự.

“Chúng ta có người…”

Người Mỹ ngắt lời Ghosn “Để tôi làm cho. Tôi sẽ cẩn thận

“Đừng chạm vào nó. Hãy dùng xẻng để đào xung quanh quả bom, và chỉ dùng tay để phủi đất trên bom. Marvin, tôi cảnh báo anh, công việc này rất nguy hiểm”

“Vậy thì tốt hơn nên lùi lại” Russell quay lại và cười toe. Hắn phải cho người này thấy hắn dũng cảm thế nào. Giết tên cảnh sát đó quá dễ dàng, không đủ thách thức. Lần này thì khác

“Để để lại đồng đội mình trong nguy hiểm sao?” Ghosn hùng hồn hỏi. Hắn biết làm công việc này cần có trí tuệ, những gì hắn từng làm để để lính dưới quyền đào bới vì kỹ năng của hắn quá quý giá không thể ngu ngốc mạo hiểm, nhưng hắn cũng không thể thể hiện sự yếu đuối trước tên người Mỹ này, phải không? Bên cạnh đó, hắn có thể xem tên này có dũng cảm thật như hắn đang thể hiện ra hay không

Ghosn không thất vọng. Russell cởi trần, quỳ trên mặt đất và bắt đầu đào quanh quả bom. Hắn thậm chí còn để ý vườn rau tỉ mẩn hơn nhiều so với người của Ghosn. Mất hơn 1 giờ để đào một cái hố nông xung quanh. Ghosn giơ đã biết có điều gì đó kỳ lạ về quả bom này. Nó không phải là Mark 84. Kích thước tương đương, nhưng hình dáng không đúng và vỏ bom…không đúng. Mark 84 được làm bằng thép đúc chắc, khi nổ, vỏ sẽ biến thành hàng triệu tấm thép sắc nhọn, thậm chí có thể cắt cơ thể người thành nhiều mảnh. Nhưng không phải quả bom này. Có hai điểm hư hại rõ ràng trên vỏ, và nó không đủ dày để trở thành bom Mark-84. Vậy đây là thứ quái quỷ gì?

Russel tiến lại gần hơn và sử dụng tay để đẩy đất ra khỏi bề mặt quả bom. Hắn làm rất cẩn thận và tỉ mỉ. Người Mỹ làm việc mồ hôi nhễ nhại nhưng không hề giảm tốc độ dù chỉ một chút. Cơ bắp trên cánh tay của hắn lên xuống và Ghosn rất ghen tị với điều này. Hắn chưa từng thấy ai có sức mạnh cơ bắp như thế, ngay cả lính quân đội Israel. Hắn đào được hai ba tấn đất nhưng không hề tỏ ra nỗ lực, động tác vẫn đều đặn và mạnh mẽ như một cái máy.

“Dừng lại một phút” Ghosn nói “Tôi phải lấy dụng cụ của mình”

“Được rồi” Russell trả lời, ngồi lại và nhìn chăm chăm vào quả bom

Ghosn trở lại với chiếc bao lô và một chai nước quân đội, đưa cho người Mỹ

“Cảm ơn người anh em. Nơi đây nóng quá” Russell huống hết nửa lít nước “Giờ thì sao?”

Ghosn lấy một cái cọ vẽ ra khỏi ba lô và bắt đầu quét phủi đất ra khỏi quả bom “Anh nên rời đây đi” hắn cảnh báo

“Không sao, Ibrahim. Nếu cậu không ngại thì tôi sẽ ở lại”

“Phần này rất nguy hiểm”

“Cậu đã ở bên cạnh tôi, người an hem” Russell trả lời

“Tùy anh. Tôi giờ đang tìm kíp nổ”

“Không phải ở phía trước à?” Russell chỉ vào đầu đạn quả bom

“Không phải ở đó. Thường sẽ có một cái ở phía đầu đạn – nó có vẻ bị thất lạc, chỉ là đóng/ vặn – 1 cái ở giữa và 1 cái ở cuối”

“Sao lại không có đuôi?” Russell hỏi “Không phải quả bom nào cũng có đuôi sao, cậu biết đấy, giống như mũi tên ấy”

“Cái đuôi có thể rơi ra khi chúng chạm đất. Chúng tôi thường tìm mấy quả bom này bằng cách tìm đuôi, vì nó rơi ra và nằm trên mặt đất”

“Vậy cậu có muốn tôi đào phía sau thứ này không?”

“rất, rất cẩn thận đấy, Marvin”

“Được rồi, người anh em” Russell vòng quanh bạn và bắt đầu dọn phía sau của vỏ bom. Hắn để ý thấy Ghosn là một thằng bạn tốt. Marvin sợ như chưa bao giờ sợ khi gần cái cái quả bom khốn khiếp này nhưng hắn không thể cho gã này thấy nỗi sợ đó được. Ibrahim có thể chỉ là tên mọt sách nhưng gã lại có đủ can đảm để chọc phá quả bom thế này. Hắn đê ý thấy Ghosn đang phủi bụi bẩn từ quả bom như thể đang dùng bàn chải để trêu chọc bộ ngực của một cô gái, rất cẩn thận. 10 phút sau, hắn dọn sạch bụi đất phía sau quả bom

“Ibrahim?”

“Sao, Marvin?” Ghosn nói mà không nhìn lên

“Không có gì ở đây cả. Chỉ có một cái hố ở phía sau thôi, anh bạn” Ghosn nhấc bàn chải khỏi quả bom và quay lại nhìn. Thật kỳ lạ. Nhưng hắn có việc khác cần làm

“Cảm ơn. Anh có có thể dừng lại, tôi vẫn chưa tìm thấy kíp nổ”

Russell lùi lại và ngồi trên đống đất, sau đó uống cạn nước trong chai. Hắn suy nghĩ một lúc rồi quay trở lại xe tải. Ba người đàn ông và người nông dân già đứng đó – lão nông đứng quan sát trên cánh đồng trống, những người khác cẩn thận hơn quan sát sau những bức tường đá của ngôi nhà. Russell ném chiếc bình rỗng cho một trong những người đàn ông, người này đã ném lại một cái bình đầy như cũ. Hắn giơ ngón tay cái lên cho mọi người và quay trở lại quả bom.

“Nghỉ ngơi 1 phút và uống nước đi” Marvin nói khi quay trở lại

“Ý kiến hay đấy” Ghosn đồng ý, đặt cây cọ cạnh quả bom “Tìm thấy gì không?”

“Một đầu nối phích cắm, không gì khác”  Ghosn nghĩ khi mở nắp chai nước, điều đó cũng thật lạ

Không có dấu bằng giấy nến, chỉ là một logo màu bạc và màu đỏ ở gần mũi. Mã màu rất phổ biến trên bom, nhưng hắn chưa bao giờ thấy mã màu đó trước đây. Vậy cái thứ chết tiệt này là gì? Có lẽ là một FAE (gom gas) hay một vài mảnh đạn thứ cấp? Có lẽ là một loại bom cổ lỗ sỹ mà hắn chưa từng thấy. Dù sao thì nó cũng rơi xuống đây vào năm 1973. Có thể là một thứu vũ khí đã lỗi thời từ lâu. Đây đúng là một tin rất xấu. Nếu đó là thứ gì đó hắn chưa từng thấy thì tức là môt hệ thống kíp nổ mà hắn không biết. Sổ tay hướng dẫn của hắn về mấy thứ này, mặc dù được in tại Ả Rập, nhưng lại bằng tiếng Nga nguyên bản. Ghosn đã nhớ rất rõ các cách thức trong đó nhưng ở đó không có miêu tả cái gì giống thứ này. Và điều đó khiến hắn ớn lạnh. Ghosn uống một ngùm lớn và hắt nước vào mặt

“Bình tĩnh đi, anh bạn” Russell nói, để ý đến vẻ lo lắng của người đàn ông        

“Công việc này chưa bao giờ dễ dàng, bạn của tôi, và nó lúc nào cũng đáng sợ”

“Ibrahim, cậu đang làm rất tuyệt” đây hoàn toàn không phải lời nói dối. Khi dùng cọ phủi bụi trên quả bom, hắn trông giống như một bác sĩ đang thực hiện một ca phẫu thuật rất khó khăn. Russell nghĩ, khó nhưng vẫn làm. Hắn lại tự nhủ, gã nhỏ bé này can đảm đấy.

Ghosn quay lại và cười toe toét “Tất cả là lừa đảo đấy Tôi đang sợ chết khiếp. Tôi thực sự ghét làm mấy việc này”

“Chúng ta là một cặp, nhóc. Đéo ai chẳng sợ”

“Cảm ơn. Giờ tôi phải quay lại khi có thể. Anh biết đấy, anh thật sự nên rời khỏi đây”

“Russell nhổ bãi nước bọt “Kệ mẹ nó”

“Đó sẽ là một công việc rất khó đấy” Ghosn cười toe toét “Và anh sẽ không thích nếu ‘cô nàng’ phản ứng đâu”

 “Tôi đoán khi chuyện đó xảy ra thì kinh thiên động địa lắm đây” Ghosn biết nhiều về thành ngũ Mỹ nên cười ngã ngửa người “Làm ơn, Marvin, đừng nói kiểu vậy khi tôi đang làm việc đấy!” Ghosn tự nhủ, mình thích gã này. Chúng ta không có mấy gã hài hước. Mình thích gã người Mỹ này.  Phải đợi thêm vài phút nữa hắn mới bình tĩnh lại để làm tiếp công việc

Việc phủi đất tiếp tục trong một giờ nữa và vẫn không tìm thấy gì. Có một số vết nứt trên vỏ, và thậm chí có thứ gì đó giống như cửa sập … hắn chưa bao giờ thấy bất cứ thứ gì giống như vậy. Nhưng không có điểm kích nổ. Nếu có, nó phải được chôn dưới đất. Russell đàm thêm đất ra để Ghosn tiếp tục tìm kiếm, nhưng lần nữa, vẫn không có gì. Hắn quyết định kiểm tra dằng sau..

“tôi có  một chiếc đèn pin trong ba lô…”

“Đây” Russell đưa cho hắn chiếc đèn pin

Ghosn đang nằm trên đất, xoay người để xem xét cái lỗ. Tất nhiên là trời tối, hắn bật đèn pin … nhìn thấy dây điện và hệ thống dây điện, và những thứ khác, giống như một số loại hỗ trợ bằng kim loại – một giàn hỗ trợ thì chính xác hơn. Hắn tính mình có thể nhìn được xa 80cm…nhưng nếu đây là một quả bom thật thì không nên có nhiều không gian trống bên trong như thế. Vậy thì…vậy thì…Ghosn ném đèn pin về phía người Mỹ.

“Chúng ta đã lãng phí 5 giờ” hắn thôn báo

“Hả?”

“Tôi không biết cái này là cái gì, nhưng không phải là một quả bom” hắn ngồi dậy và cảm thấy hơi rung chuyển, nhưng không kéo dài lâu

“Vậy nó là cái gì?”

“Một loại thiết bị cảm biến điện tử, có thể là một hệ thống báo động. Có một máy quay camera – ống kính có lẽ nằm dưới mặt đất. Chuyện đó không quan trọng. Điều quan trọng là nó không phải là một quả bom”

“Vậy giờ sao?”

“Chúng ta sẽ chuyển nó đi, mang về. Nó có thể có giá trị. Có lẽ là thứ gì đó chúng ta có thể bán cho người Nga hoặc Syria”

“Vậy thì ông lão kia không phải lo gì cả?”

“Chính xác”

Ghosn đứng dậy và hai người quay trở lại xe tải “Giờ thì an toàn rồi” hắn nói với lão nông dân. Lẽ ra hắn có thể nói điều hắn biết với lão nông nhưng sao phải nói với người chẳng hiểu gì? Lão nông hôn vào tay Ghosn và cả tay người Mỹ, điều khiến hắn cảm thấy bối rối và lúng túng

Viên tài xế quay đầu xe và lái xe lùi lại càng cẩn thận càng tốt vào vườn rau, cố gắng tránh làm hỏng luống rau. Russell quan sát khi hai người đàn ông chất đầy sáu hoặc bảy bao cát và chất lên xe tải. Tiếp đó, họ gắn dây treo bom, rồi dùng tời để quăng bom lên xe tải. Quả bom — hay bất cứ thứ gì — to và nặng hơn dự kiến. Russell cầm tời thủ công, và một người lắc tay cầm để nâng nó lên, Người Ả Rập đã quay tháp chữ A ra phía trước, sau đó anh ta hạ quả bom xuống và đặt nó trong một cái tổ nhỏ được bao quanh bởi túi cát. Một vài sợi dây đã giữ nó cố định ở vị trí, và công việc được hoàn thành.

Lão nông không để họ đi như thế. Ông ta mang trà và bánh mỳ ra, khăng khăng mời họ ắn trước khi rời đi và Ghosn chấp nhận lòng hiếu khách của lão nông với sự khiêm tốn đúng mực. 4 chú cừu được chất lên xe tải trước khi rời đi

“Cậu đã làm được việc tốt, người anh em” Russell nhận xét khi họ rời đi

“Có lẽ thế” Ghosn mệt mỏi nói. Căng thẳng tinh thần mệt mỏi hơn nhiều so với lao động thể chất, nhưng người Mỹ này dường như có thể xử lý được cả hai. 2 giờ sau, họ quay về Thung lũng Bekaa. Quả bom – Ghosn không biết gọi nó là gì khác – được thả ở cửa xưởng của hắn và 5 người đi ăn thịt cừu tươi. rước sự ngạc nhiên của Ghosn, người Mỹ chưa bao giờ ăn thịt cừu trước đây và đươc giới thiệu kỹ lưỡng về các món ăn truyền thống Ả Rập.

“Tôi tìm thấy điều thú vị, Bill” Murray thông báo khi bước vào phòng giám đốc FBI

“Thì thế Danny?” Shaw đang xem xét lịch hẹn của mình, nhìn lên

“Một cảnh sát bị giết ở Athens và họ nghĩ đó là người Mỹ” Murray cung cấp vài chi tiết kỹ thuật cho Shaw

“Bẻ cổ bằng tay không?” Bill hỏi

“Đúng thế. Cảnh sát là một người nhỏ gầy” Murray nói “nhưng…”

“Chúa ơi, được rồi, để xem nào” Murray đưa cho ông bức anh

“Chúng ta biết gã này không Dan? Nó không phải bức ảnh đẹp nhất thế giới”

“Al Denton nghĩ có thể là Marvin Russell. Cậu ta đang phân tích âm bản gốc trên máy tính. Không có dấu văn tay hay bằng chức pháp y khác. Chiếc ô tô được đăng ký tới một bên thứ 3 đã mất tích, có lẽ sẽ không bao giờ xuất hiện lại ở nơi trước nữa. Viên tài xế của chiếc xe thì chưa nhận dạng được Dù sao thì nó hợp với miêu tả về Russell, lùn và khỏe, xương gò má và màu da giống như một người da đỏ. Cách ăn mặc chắc chắn là người Mỹ.Chiếc vali cũng vậy”

“Vậy cậu nghĩ hắn rời nước sau khi chúng ta diệt được thằng em…bước đi thông minh đấy” Shaw nhận xét “hắn là kẻ thông minh hơn trong hai anh em, phải không?”

“Đủ thông minh để kết đội với một tên Ả Rập”

“Cậu nghĩ vậy sao?” Shaw kiểm tra khuôn mặt kia “có thể là Hy Lạp hoặc nước nào đó thuộc địa trung hải. Màu da hơi nhạt so với người Ả Rập nhưng khuôn mặt khá đặc trưng, và cậu nói chưa nhận dạng được hắn. Có lý do gì không Dan?”

“Có” Murray gật đầu “Tôi đã kiểm tra hồ sơ. Một nguồn tin bí mật cho chúng ta biết rằng vài năm trước Marvin đã đến trung đông và có vài liên lạc với PFLP (Mặt trận Giải phóng Quốc gia Palestine). Athens là nơi thuận tiện để khôi phục các kết nối này. Nó là vùng trung chuyển”

“Và là nơi tốt để kết nối việc kinh doanh ma túy” Shaw đưa ra giả thiết “Thông tin mới nhất chúng ta có về Marvin Anh là gì?”

“Không nhiều. CI (confidential informant – người cung cấp tin bí mật) tốt tất của chúng  ta ở đó đã vào tù do đánh nhau với cảnh sát, chỉ còn nguồn tin thứ hai thôi”

Shaw khịt mũi. Tất nhiên, vấn đề với CI là hầu hết bọn họ là tội phạm làm những thứ phi pháp và thường xuyên ngồi tù. Điều đó vừa khiến bọn họ chân thành nhưng lại hiệu quả nhất thời. Đây là quy luật của trò chơi. “Được ồi” giám đốc FBI nói “Cậu muốn làm điều gì đó. Nó là gì?”

“Chúng ta có thể thả CI với danh nghĩa cải tạo tốt với một chút gợi ý là hắn sẽ quay trở lại Warrior Society. NếNeeunhoms này có mối quan hệ với một tên khủng bố, tốt nhất chúng ta phải bắt đầu thả câu. Nếu nó là một vụ buôn bán ma túy thì tốt. Interpol đã tung đã điều tra bức ảnh. Không có ảnh của hắn trên cả hồ sơ khủng bố hay ma túy. Bên Hy Lạp đang đi vào ngõ cụt. thông tin về chiếc ô tô không dẫn đến đâu cả. Họ có một trung sỹ bị cheests và tất cả những gì họ có là 2 khuôn mặt không nhận diện được. Gửi bức ảnh cho chúng ta là nước cờ cuối. Họ nghĩ rằng hắn là một người Mỹ….”

“Khách sạn thì sao?” giám đốc FBI hỏi, chuyên tư cách sang điều tra viên

“Có, họ xác nhận được điều đó – họ biết nó là một trong hai khách sạn. Hôm đó có 10 hộ chiếu Mỹ check out hôm đó, nhưng đây đều là hai nơi có nhiều người ra vào, nên cũng không giúp ích được gì trong việc định danh. Nhân viên khách sạn hay quên. Một nơi kiểu thế. Ai nói rằng bạn của chúng ta từng sống ở nơi đó chứ? Bên Hy Lạp muốn chúng ta theo cái tên theo sổ đăng ký khách sạn” Murray kết luận. Bill Shaw đưa lại cho ông bức ảnh

“Đơn giản thôi, Đăng bức ảnh này lên”

“Đã làm rồi”

“Giả sử rằng chúng ta biết hai tên này có liên quan đến vị giết người. Chà, cậu hãy tiến hành với giả thiết tốt nhất của cậu đi. Được rôi: Hãy cho bên công tố biết rằng CI của chúng ta đã trả xong món nợ với xã hội. Đã đến lúc ta phải xâm nhập vào “các chiến binh” lần nữa, 1 lần cho tất cả, quét sạch cho xong” Shaw nổi tiếng về nỗ lực chống khủng bố, và đây là loại tội phạm mà ông căm ghét nhất

“Được rồi. Tôi sẽ bắt đầu với đầu mối ma túy. Chúng ta có thể cho anh ta tại ngoại trong khoảng 2 tuần”

“Đồng ý Dan”

“Khi nào thì tổng thống đi Rome?” Murray hỏi

“Sớm thôi.Tin tuyệt vời, phải không?”

“Chắc chắn rồi, người an hem. Kenny tốt hơn nên tự tìm công việc khác đi. Hòa bình sẽ đến sớm”

Shaw cười toe toét “Ai nghĩ thế chứ? Chúng ta luôn có thể trao cho cậu ta một huy hiệu và một khẩu súng để kiếm sống trung thực”

4 chiếc máy bay Tomcat của hải quân bay theo sau 5 dặm chiếc VC-25A hộ tống đảm bảo không có ai dang tiếp cận chiếc Air Force One nhằm đảm bảo an toàn. Giao thông hàng không bình thường được dẹp sang 1 bên và sân bay quân sự nơi máy bay hạ cánh được lục soát rất kỹ. Chiếc xe limousine tổng thống bọc thép đã được lực lượng C-141B của Lực lượng không quân đưa tới vài giờ trước đó đã nằm chờ sẵn trên đường băng, cùng với một số lượng lớn binh lính và cảnh sát Ý, đủ sức làm khiếp sợ một trung đoàn khủng bố. Khi Tổng thống Fowler bước ra từ phòng tắm riêng, bộ râu được cạo sạch, làn da được tẩy rửa sạch sẽ, thắt cà vạt gọn gàng và ông ta nở một nụ cười rạng rỡ mà Petevà Daga chưa bao giờ nhìn thấy. Connor nghĩ ông ta có lý do để vậy.  Viên đặc vụ không có đạo đức nghề nghiệp tốt như D’Agustino. Tổng thống là một người đàn ông, và giống như hầu hết các tổng thống, một người đàn ông cô đơn – nỗi cô đơn gấp đôi khi mất vợ. Elliot có lẽ là một con khốn kiêu ngạo nhưng không thể phủ nhận là hấp dẫn và nếu đó là cách duy nhất để giảm bớt căng thẳng và áp lực trong công việc của tổng thống, thì hãy cứ như vậy. Tống Thống phải thư giãn, nếu không công việc sẽ khiến ông ta suy sụp – và thế là không tốt cho quốc gia.  Vì vậy miễn là HAWK không vi phạm nghiêm trọng luật nào, Connor và D’Agustino sẽ bảo vệ bí mật riêng tư của cả hai và đảm bảo ông ta vui vẻ. Pete hiểu điều đó. Daga hy vọng ông ta có khẩu vị tốt hơn. E.E rời buồng lái sớm hơn một chút và ăn mặc cực kỳ quyến rũ. Cô ta tháp tùng Tổng thống tới khu vực ăn uống để uống cà phê và ăn bánh donut. Không thể phủ nhận rằng cô ta là một người phụ nữ hoàn toàn hấp dẫn, đặc biệt là vào buổi sáng hôm nay. Đặc vụ Helen D’Agustino nghĩ, có lẽ cô ta có một ngày đẹp trời. Chắc chắn cô ta và tổng thống là những người nghỉ ngơi tốt nhất trên máy bay. Những kẻ vô lại truyền thông kinh tởm đó – đám mật vụ có truyền thống không thích cánh báo chí – chỉ cúi mình trên ghế và vặn vẹo một chút trong suốt chuyến bay, bồn chồn và trông có vẻ cáu kỉnh, mặc dù họ đã có những hành động tích cực. Người dằn vặt nhất là người viết bài phát biểu của tổng thống vốn đã thức cả đêm, ngoài việc uống một tách cà phê hoặc nhận cuộc gọi từ lãnh đạo, chỉ tiếp tục viết và viết, và cuối cùng trình bày bài phát biểu với Arnie van Damme chỉ hai mươi phút trước khi hạ cánh. Fowler đọc lướt qua bữa sáng và thích bài phát biểu

“Callie, thật xuất sắc!” Tổng thống mỉm cười với cô nhân viên đang kiệt sức, đã viết một bài phát biểu tao nhã như thơ. Fowler gây ngạc nhiên bằng cách ôm cô gái trẻ – cô vẫn đang ở tuổi 30 xinh đẹp – khiến Callie Weston mừng phát khóc “hãy nghỉ ngơi đi và tận hưởng Rome nhé”

“Rất hân hạnh, thưa tổng thống”

Máy bay dừng chậm tại điểm đã định, và thang cuốn di động ngay lập tức được đưa vào. Một tấm thảm màu đỏ được đẩy và lăn qua đây, và nó kết hợp với một tấm thảm dài hơn đi đến tận đài quan sát. Tổng thống cùng với thủ tướng Ý đi bộ đến địa điểm được chỉ định, đi cùng với đại sứ Hoa Kỳ tại Ý và một số đoàn tùy tùng thường xuyên, bao gồm một số quan chức nghi thức vốn mệt mỏi vì vội vàng chuẩn bị lễ đón. Một trung sĩ Không quân mở cửa máy bay. Các nhân viên của Sở Mật vụ đầu tiên nghi ngờ nhìn ra thế giới bên ngoài để xem có dấu hiệu nhầm lẫn nào không, và trao đổi ánh mắt với các thành viên trong đội đã đến trước đó. Khi tổng thống xuất hiện, ban nhạc của Lực lượng Không quân Ý bắt đầu thổi kèn chào mừng, một sự khác biệt với giai điệu truyền thống của Mỹ “Ruffles and Flourishes”

Tổng thống bước xuống thang cuốn một mình, từ đời thực trở thành trường sinh bất tử, ông ta nghĩ. Các phóng viên nhận thấy rằng ông ta đang sải bước, hoạt bát và thoải mái, và ghen tị rằng ông ta có thể tận hưởng một phòng đơn thoải mái trên máy bay và có thể ngủ một mình như một vị vua. Ngủ là phương pháp duy nhất chữa jetlag và rõ ràng Tổng Thống đã được nghỉ ngơi rất tốt trong chuyến bay. Bộ đồ của Brooks Brothers vừa mới được ủi – Air Force One được trang bị đủ loại thiết bị – giày được đánh bóng, và sự chải chuốt thật hoàn mỹ. Fowler đến thẳng đại sứ Mỹ và phu nhân, người sau đó dẫn ông đến gặp tổng thống Ý. Ban nhạc đã chơi “The Star-Spangled Banner”. Tiếp theo là một cuộc duyệt binh theo thông lệ của đội danh dự, sau đó là một bài phát biểu hạ cánh ngắn gọn, trong đó tài hùng biện mà tổng thống sắp thể hiện lại hùng hồn hơn một chút. Phải mất hai mươi phút sau, Fowler mới có thể lên xe, đi cùng với đại sứ, Tiến sĩ Elliott, và vệ sĩ riêng

“Đây là buổi lễ số một mà tôi đã thấy trong đời” Fowler đánh giá về buổi lễ. Hai bên đã đạt được thỏa thuận rằng Ý phải sắp xếp buổi lễ một cách tự nhiên và trang nhã.

“Elizabeth, tôi muốn cô ở bên cạnh. Chúng ta có một số câu hỏi về thỏa thuận phải xem xét. Tôi cũng phải gặp Brent. Anh ta thế nào rồi?”

“Mệt mỏi nhưng hài lòng với bản thân” Đại sứ Coates trả lời “buổi đàm phán cuối kéo dài hơn 20 giờ”

“Báo địa phương nói gì?” E.E hỏi

“Hưng phấn. Tất cả đều thế. Đây là một ngày tuyệt vời của toàn thế giới” Và nó xảy ra tại địa bàn của tôi, và tôi ở đó để chứng kiến tận mắt! Jed Coates thầm nhủ. Đâu phải ngày nào bạn cũng được chứng kiến cột mốc lịch sử

“Thật tuyệt” Trung tâm Chỉ huy Quân sự Quốc gia – National Military Command Center (NMCC)- tọa lạc ở khu D của Lầu Năm Góc gần đường dẫn vào sông.  Đó là một trong số ít các cơ quan chính phủ thực sự trông giống như một bộ phim bom tấn của Hollywood, với diện tích và cách bài trí gần bằng kích thước của một sân bóng rổ và một tòa nhà hai tầng cao. NMCC thực sự là trung tâm chuyển mạch điện thoại cho Lực lượng Vũ trang Hoa Kỳ. Nó không phải là trung tâm chuyển tiếp cuộc gọi duy nhất — trung tâm dự phòng gần nhất là ở Fort Ritchie, trên đồi Maryland – ì nó quá dễ bị phá hủy, nhưng đây là vị trí thuận tiện nhất cho công tác này. Những khách VIP, những người háo hức muốn nhìn thấy vẻ hào nhoáng của Lầu Năm Góc thường ghé thăm nơi đây, khiến các nhân viên phải đau đầu vì đây chỉ là nơi làm việc

Liền kề với NMCC là một căn phòng nhỏ, trong đó có thể thấy một bộ máy tính cá nhân IBM PC / AT hoàn chỉnh – chiếc máy tính này rất cũ, ổ đĩa mềm vẫn là đĩa mềm 5,25 inch – nó tương đương với một đường dây nóng, nơi chịu trách nhiệm đối thoại trực tiếp giữa các tổng thống Hoa Kỳ và Liên Xô “Nút” NMCC không phải là cách duy nhất để liên lạc giữa hai bên, mà nó là đường truyền tín hiệu được lựa chọn. Không có nhiều người ở Hoa Kỳ biết về tình hình này, nhưng Hoa Kỳ cố tình để Liên Xô biết. Ngay cả khi đang xảy ra chiến tranh hạt nhân, việc liên lạc trực tiếp giữa hai nước là rất cần thiết, phía Mỹ cũng cố tình để phía Liên Xô biết rằng đây là đường truyền tín hiệu duy nhất có thể sử dụng được, theo nhận định của một số “chuyên gia” ba mươi năm trước đây là một biện pháp để bảo vệ sự an toàn cho khu vực

Đại tá James Rosselli, USN (Hải quân Hoa Kỳ) nghĩ rằng đây là chỉ lý thuyết vớ vẩn. Điều mà chưa ai từng đặt câu hỏi nghiêm túc về nó là một ví dụ khác về tất cả những thứ vớ vẩn đang nằm và bốc mùi trong nội bộ Washington nói chung và Lầu Năm Góc nói riêng. Trong giới hạn của Xa lộ Liên tiểu bang 495 và Vành đai Thủ đô, có rất nhiều điều vô nghĩa, và những điều này chỉ niềm tin được chấp nhận chứ không thật sự có nhiều ý nghĩa. Đối với “Rosey” Rosselli, Washington , D.C chỉ là bán kính 300 dặm trong đời thực. Ông thậm chí còn tự hỏi liệu các định luật vật lý có áp dụng cho đất nằm trong đường vành đai hay không. Trong một thời gian dài, ông đã từ bỏ hy vọng vào các quy luật logic.

Nhiệm vụ chung, Rosey nhếch mép. Gần đây Quốc Hội đưa ra vấn đề cải cách quân đội – ông phàn nàn, điều rất khó thực thực hiện – quy định rằng bất kỳ sỹ quan nào muốn thăng cấp tướng – ai trong hàng ngũ quân đội ại không muốn? – phải có kinh nghiệm thời gian làm việc chặt chẽ với các đồng đội ở đơn vị khác. Không ai nói với Rosselli rằng việc một lính pháo binh dã chiến có thể giúp ông lái tàu ngầm giỏi hơn thế nào, nhưng rồi cũng chẳng ai đặt câu hỏi về điều đó. Nó chỉ đơn giản được chấp nhận như niềm tin rằng thụ phấn chéo có lợi cho thực vật, và vì vậy những sỹ quan giỏi và sáng giá nhất bị loại bỏ khỏi những vị trí họ chuyên ngành nhất và bị vứt vào những nơi mà họ không biết cả những điều sơ đẳng nhất. Tất nhiên, không phải họ chưa học được cách đối phó với công việc mới mà chỉ là có thể họ chưa học đủ nên thường xảy ra những tình huống nguy hiểm mà họ không biết phải xử lý ra sao, không còn hiểu nữa. Đó chính là ý tưởng của Quốc hội gọi là cải tổ

“Cà phê không đại tá?”  một hạ sỹ hỏi

“Tốt hơn là cà phê đã khử caffein” Rosey trả lời. Nếu tâm trạng của mình tồi tệ hơn thì mình có thể làm tổn thương người khác

Làm việc ở đây tốt cho thăng tiến sự nghiệp, Rosselli biết điều đó, và cũng biết rằng đây cũng có một phần lỗi của ông. Ông tốt nghiệp chuyên nhành về tàu ngầm nhưng cũng có tham gia chuyên ngành phụ về tình báo trong sự nghiệp. Ông từng có thời gian ngắn làm việc tại trụ sở tình báo của Hải quân tại Suitland, Maryland, gần Căn cứ Không quân Andrews. Ít nhất chỗ này đi làm rất thuận – ông có một căn nhà ở Căn cứ hải quân Boiling, và từ nhà đến Lầu Năm Góc rất dễ, chỉ cần băng qua cao tốc liên bang I-295/395 là đến bãi đậu xe chuyên dành cho ông, một đặc quyền khác đi kèm với nhiệm vụ ở NMCC, và một thứ đáng đổ máu có được

Làm việc ở đây đã từng rất thú vị. Ông nhớ lại những chuyện như Liên Xô bắn rơi một chiếc Boeing 747 của Hàn Quốc, và những tai nạn khác. Rồi Chiến tranh Iraq thật hỗn loạn nhưng thú vị- sĩ quan cấp cao vào thời điểm đó đã ngừng trả lời điện thoại những câu hỏi vô tận như “chuyện gì đang xảy ra thế?”. Nhưng giờ thì sao?

Giờ, ông vừa bật TV trên bàn, và tổng thống sắp dỡ bỏ quả bom ngoại giao lớn nhất còn sót lại trên thế giới, và nhiệm vụ của Rosselli sắp tới sẽ chủ yếu là trả lời các câu hỏi về va chạm tàu ​​trên biển, tai nạn máy bay, hoặc đại loại về một vụ tai nạn như tài tên lính ngu ngốc bị xe tăng cán qua. Những sự cố tương tự quả thực rất nghiêm trọng nhưng giới chuyên môn không mấy mặn mà. Mà ông ở đây cũng thế. Công việc bàn giấy của ông đã kết thúc. Đây là công việc mầ Jim Rosselli rất giỏi  – ông đã học cách trốn việc giấy tờ trong Hải quân, và ở đây ông có một trợ lý tốt nhất để giúp mình việc này – phần còn lại tỏng ngày chủ yếu là ngồi chờ đợi có chuyện gì lớn xảy ra. Vấn đề là Rosselli là tuýp người hành động, chứ không phải kiểu chờ đợi và trông chờ xảy ra thảm họa

“Sẽ là một ngày bình yên” Đây là vi XO của Rosselli, phi công F-15 của lực lượng không quân, trung tá Richard Barnes

“Tôi nghĩ cậu đúng, Rocky” Chính xác là những gì tôi muốn nghe! Rosselli kiểm tra đồng hồ. Ông đang làm ca 12 giờ và còn 5 giờ nữa là kết thúc “Trời ạ, thế giới dần trở nên quá bình yên”

“Không phải thực tế là thế sao” Barnes quay lại nhìn vào màn hình TV. Chà, mình đã bắn rơi hai chiếc MIG trên Vịnh Ba Tư. Ít nhất mình cũng không hoàn toàn lãng phí thời gian

Rosselli đứng dậy và quyết định đi xung quanh. Đám sỹ quan đang làm nhiệm vụ cho rằng Rosselli đang cố gắng kiểm tra xem họ đang làm gì để đảm bảo rằng họ đang làm việc nghiêm túc. Một nhân viên cấp cao đang tiếp tục giải ô chữ trên tờ Post, đã đến giờ “ăn tưa” và anh ta thích ăn ở đây hơn là căng tin hầu như vắng người. Ở đây anh ta có thể xem TV. Rosselli lững thững đi đến phòng đường dây nóng, và may mắn gặp thấy sự thay đổi. Chuông nhỏ trong nháy mắt vang lên, báo hiệu sắp có tin tức. Tin nhắn nhận được trông giống như vô nghĩa ngẫu nhiên, nhưng máy mật mã đã chuyển đổi tin nhắn thành một bản nháp sạch bằng tiếng Nga và một lính thủy đánh bộ Hoa Kỳ đã dịch tin nhắn như sau:

Vậy anh nghĩ rằng anh biết ý nghĩa thực sự của sợ hãi không? Phải, anh nghĩ rằng anh biết, nhưng tôi nghi ngờ nó. Khi anh ở trong hầm trú bom bị bao vây bởi những quả bom từ trên trời rơi xuống, những ngôi nhà xung quanh bốc cháy, Tôi đồng ý rằng anh đang thực sự trải qua nỗi kinh hoàng và sợ hãi, những khoảng thời gian như vậy thật đáng sợ, bởi vì những khoảng thời gian như vậy như kéo dài mãi. Nhưng những âm thanh rõ ràng – vậy thì không sao- anh hít một hơi thật sâu, căng thẳng sẽ qua. Nhưng nỗi sợ hãi thực sự là một tảng đá chôn sau trong ngực. Anh nghe thấy tôi nói không? Một tảng đá. Đúng là như vậy đó, không hơn

“Ilya Selvinskiy” viên trung úy thủy quân lục chiến nói

“Hả?”

“Ilya Selvinskiy, nhà thơ Nga, đã viết vài bài thơ nổi tiếng trong Thế Chiến 2. Tôi biết bài này, tựa đề của nói là ‘Nỗi sợ hãi’. Nó rất hay” viên sỹ quan trẻ cưởi toe toét “Anh chàng bên người Nga và đối tác công việc của tôi có tố chất văn chương tốt. Vì vậy…” viên trung sỹ gõ từ: THÔNG TIN ĐÃ NHẬN ĐƯỢC. PHẦN CÒN LẠI CỦA BÀI THƠ THẬM CHÍ CÒN HAY HƠN. ALEKSEY. CHỜ TRẢ LỜI

“Cậu định trả lời gì?” Rosselli hỏi

“Hôm nay…có lẽ là vài dòng từ Emily Dickinson. Bà ấy hơi ốm yếu, luôn viết về cái chết và những thứ khác. Không. Chưa được – Edgar Allan Poe. Họ thực sự thích ông ấy. Chà, cái này…?” viên trung úy mở ngăn kéo bàn và        lấy ra một tập thơ

“Cậu không chon trước sao?” Rosselli hỏi. Viên lính thủy đánh bộ mỉm cười toe với Sếp

“Không, sir, đó là gian lận. Trước đây chúng tôi thường làm thế, nhưng sau hai năm quan hệ giữa hai nước dễ dàng, chúng tôi đã thay đổi cách tiếp cận của mình. Giờ nó là một kiểu trò chơi. Anh ấy lấy một bài thơ và tôi phải trả lời nó bằng một đoạn tương tự bằng một nhà thơ Mỹ. Thuyền trưởng, nó giúp giết thơi gian. Cũng tốt để luyện kỹ năng ngôn ngữ của cả hai bên. Chuyển sang thơ thật sự là cách luyện tập cmn..tốt”

Phía Liên Xô chuyển sang tiếng Nga, và phía Mỹ chuyển sang tiếng Anh, buộc cả hai bên phải thành thạo kỹ năng dịch thuật điêu luyện

“Công việc thực sự có ý nghĩa trên đường dây hả?”

“Thuyền trưởng, tôi chưa bao giờ thấy gì khác ngoài mấy dòng thử nghiệm này. Ồ, khi ngoại trưởng bay qua đó, thỉnh thoảng chúng tôi chũng kiểm tra dữ liệu thời tiết. Chúng tôi thậm chí còn nói chuyện 1 chút về hockey khi đội tuyển quốc gia của họ đến đây để thi đấu với các cầu thủ của NHL (liên đoàn khúc côn cầu trên băng quốc gia) của chúng ta vào tháng 8 năm ngoái, nhưng hầu hết thời gian đó là một công việc nhàm chán, đó là lý do tại sao chúng tôi đã trao đổi thơ. Nếu không có trò chơi này, tất cả chúng ta sẽ phát điên mất. Rất tiếc, chúng tôi không thể trò chuyện trên băng tần dân sự (CB) hay bất cứ điều gì, nhưng các quy tắc là quy tắc”.

“tôi hiểu. Họ có nói điều gì về cái hiệp ước ở Rome không?”

“Không một lời, chúng ta cũng không, sir”

“Tôi hiểu” Rosselli xem viên trung úy chọn thơi từ bài “Annabel Lee”. Ông rất ngạc nhiên. Rosey vốn nghĩ cậu ta nên chọn từ bài “The Raven.” Không bao giờ lặp lại…

Vào ngày Tổng thống Mỹ đến, không có nhiều hoạt động ngoài các nghi lễ cần thiết –  không khí rất bí ẩn. Các điều khoản của thỏa thuận vẫn chưa bị rò rỉ, và các hãng thông tấn lớn biết rằng một sự kiện “lịch sử” sắp diễn ra, và điên đầu tìm hiểu xem đó là gì, nhưng vô ích. Các nguyên thủ quốc gia của Israel, Ả Rập Saudi, Thụy Sĩ, Liên Xô, Mỹ và nước chủ nhà, Ý, đều ngồi xung quanh chiếc bàn khổng lồ làm từ thế kỷ 15, xunh quanh là các quan chức ngoại giao và các đại diện Vatican cùng đại diện của Nhà Thờ Chính Thống giáo Hy lạp. Để tôn trọng phong tục của Ả Rập Xê-út, các món chúc rượu đều được đổi thành nước hoặc nước cam, một lưu ý phi lý duy nhất trong đêm nay. Cảm xúc của Tổng thống Liên Xô Andrei Ilyich Namonov không thể nói thành lời. Sự tham gia của đất nước ông vào hội nghị hòa bình này có ý nghĩa to lớn, và việc Nhà thờ Chính thống Nga có thể đóng vai trò vào Ủy ban các đền thờ Thiên chúa giáo (Christian Shrines) sẽ có tác động chính trị lớn ở Moscow. Bữa tiệc kéo dài trong ba giờ, sau đó các vị khách rời khỏi địa điểm dưới sự theo dõi của các máy quay bên kia đường, và tình bạn thân thiết mà họ thể hiện một lần nữa khiến báo giới phải sửng sốt. Một Fowler vui tính và Narmonov cùng nhau đến khách sạn của Fowler, cho phép hai bên thảo luận lại các vấn đề cùng quan tâm

“Việc tháo dỡ tên lửa của đất nước ông hơi chậm” Fowlwr nhận xét, sau khi mọi phép lịch sự bị bỏ qua một bên. Ông đưa cho đồng nghiệp 1 ly rượu để làm dịu tình hình

“Cảm ơn, ngài tổng thống. Như chúng tôi đã nói với người dân của ngài vào tuần trước, các thiết bị tháo dỡ của chúng tôi đã được chứng minh là không đủ. Chúng tôi không thể sớm tháo dỡ những thứ đẫm máu đó bất cứ lúc nào và những người yêu thiên nhiên của chúng tôi trong quốc hội đang phản đối phương pháp vô hiệu hóa các nguồn dự trữ chất đẩy của chúng tôi”

Fowler mỉm cười thông cảm “Tôi hiểu vấn đề đó, thưa ngài tổng thống” Kể từ mùa xuân năm ngoái, một phong trào bảo vệ môi trường đã nổi lên ở Liên Xô và Quốc hội Nga đã thông qua một loạt dự luật mới bắt chước các quy định liên quan của Hoa Kỳ, nhưng nghiêm ngặt hơn luật pháp Hoa Kỳ. Không thể tưởng tượng được rằng chính phủ trung ương của Liên Xô đã phải tuân theo những sắc lệnh này, nhưng Fowler không thể nói những lời này “Điều này sẽ ảnh hưởng đến yêu cầu đáp ứng các thời hạn đặt ra trong thỏa thuận?”

“Ngài có lời hứa của tôi, Robert” Narmonov nghiêm nghị nói. “Nếu tôi tự thân phải nổ những quả tên lửa đó thì chúng sẽ bị phá hủy trước ngày 1 tháng 3”

“Đối với tôi như vậy là được, Andrey”

Hiệp ước cắt giảm vũ khí mà họ đã đàm phán, kế thừa từ tổng thống tiền nhiệm, kêu gọi cắt giảm 50% các bệ phóng ICBM hiện có vào mùa xuân năm sau. Tất cả các tên lửa Minuteman-II của Hoa Kỳ đã được xếp hàng để tiêu hủy và tất cả các nghĩa vụ của Hoa Kỳ theo thỏa thuận đã được thực hiện. Như trước đây với việc tiêu hủy vũ khí theo Hiệp định Vũ khí Hạt nhân Tầm trung, các tên lửa dư thừa đầu tiên được tháo rời thành các bộ phận và sau đó được nghiền nát hoặc phá hủy dưới sự giám sát của các thanh tra. Báo chí đưa tin về vụ hủy diệt tên lửa trong vài lần đầu tiên, sau đó trở nên mệt mỏi với tin tức này. Các hầm chứa tên lửa cũng phải được tháo dỡ bằng điện tử dưới sự giám sát, và sau đó về phía Mỹ, các hầm chứa này trở nên trống rỗng và bán. 15 cái đã được bán ở Hoa Kỳ — 4 cái trong số đó được mua bởi những người nông dân và biến thành những silo thực sự. Một tập đoàn Nhật Bản với lượng lớn cổ phần nắm giữ ở Dakota đã tiến một bước xa hơn khi mua một hầm chỉ huy và biến nó thành hầm chứa rượu để làm biệt thự săn bắn cho thành viên ban giám đốc công ty đến săn bắn ở đây vào mỗi mùa thu.

Các giám sát viên của Mỹ hoạt động ở Liên Xô báo cáo rằng người Nga đã làm việc chăm chỉ, nhưng các nhà máy được sử dụng để tiêu diệt tên lửa của Nga được thiết kế kém đến mức Liên Xô đã chậm tiến độ 30% so với kế hoạch. Cả trăm quả tên lửa nằm trên một chiếc xe kéo bên ngoài cổng nhà máy, và hầm chứa còn lại đã bị phá hủy bằng thuốc nổ. Mặc dù Liên Xô lần nào cũng tháo dỡ và đốt cháy các thành phần thiết bị dẫn đường trước mặt các thanh sát viên Mỹ, nhưng có những đánh giá tình báo cho rằng đây đều là giả – một số người cho rằng xe kéo được trang bị khung nâng có thể nâng tên lửa và phóng nó. Một số người trong cộng đồng tình báo Hoa Kỳ đã quen với việc có những nghi ngờ về Liên Xô, và quá khó để xua tan mối nghi ngờ đó, và chắc chắn không dễ dàng gì để giải giáp những người Mỹ ở Liên Xô, Fowler nghĩ.

“Robert, hiệp ước này là một bước tiến lớn” Narmonov nói, nhập một ngụm rượu vang – giờ họ đang ở một mình và có thể thưởng thức như những quý ông, vị tổng thống người Nga ranh mãnh nghĩ “chúc mừng ông và người của mình”

“Sự giúp đỡ của các ngài rất cần thiết cho thành công này, Andrey” Fowler ân cần trả lời. Đây là lời nói dối, nhưng là lời nói dối chính trị mà cả hai đều hiểu. Thực tế, nó không phải là lời nói dối, nhưng cả hai đều không biết điều đó

“Thế giới có thêm một nơi khiến chúng ta bớt lo lắng. Chúng ta đã mù quáng biết bao!”

“Đúng là thế, bạn của tôi, nhưng chuyện đã qua rồi. Mối quan hệ của người bên ngài với nước Đức thế nào?”

“Quân đội không quá vui như ngài có thể nghĩ…”

“Bên tôi cũng thế” Fowler nhẹ nhàng ngắt lời đồng nghiệp “lính cũng như những con chó, tất nhiên hữu dụng nhưng phải biết ai là chủ. Giống như chó, thỉnh thoảng cũng quên vài điều và cần được nhắc nhở”

Narmonoc trầm ngâm gật đầu khi nghe Fowler nói. Thật ngạc nhiên khi gã này kiêu ngạo đến thế. Giống như những gì bên tình báo đã nói với ông. Và kể cả, bề trên nữa. Chà, Hoa Kỳ có hệ thống chính trị vững chắc khống thể phá hủy, Andrey Il’ych tự nhủ. Chính vì vậy Fowler có thể tự tin, trong khi bản thân Namonov ngày nào cũng phải chiến đấu với một hệ thống không có gì chắc chắn. Vị tổng thống người Nga nghĩ, thậm chí còn không đóng đinh được vào tấm ván. Thật là kiêu ngạo khi có thể coi những người lính như những con chó phải được dạy bài học. Ông ta không biết rằng cho cũng có răng sao? Mấy người Mỹ thật lạ. Khi Liên Xô còn nằm trong tay những người Cộng sản, họ luôn phải lo lắng về quyền lực chính trị Hồng Quân – trên thực tế, quyền lực chính trị của Hồng Quân chẳng còn gì sau khi Stalin loại bỏ Tukhachevskiy. Nhưng giờ mọi người đều không để ý đến những chuyện như vậy sau khi giải thể bàn tay sắt của chủ nghĩa Mác-Lênin đang cho phép những người lính suy nghĩ theo những cách mà lẽ ra chỉ vài năm trước đó, nếu có suy nghĩ như vậy sẽ bị hành quyết. Chà, bây giờ không phải là lúc để sửa chữa sự si mê của người Mỹ này, phải không?

“Robert nói tôi nghe, ý tưởng về hiệp ước này – chính xác lấy từ đâu?” Narmonov hỏi. Ông biết chính xác sự thật nhưng chỉ muốn xem khả năng nói dối của Fowler

“Nhiều cấp độ, như với những ý tưởng tương tự” Tổng Thống Mỹ phù phiếm trả lời “Đề xuất ban đầu được thực hiện bởi Charles Alden – gã khốn tội nghiệp. Ông ta đệ trình kế hoạch ngay sau khi người Israel có vụ tai nạn khủng khiếp đó và – chà, nó hiệu quả, phải không?”

Vị tổng thống Nga lại gật đầu, ghi chắc điều đó trong tâm trí. Fowler nói dối rất tốt,  tránh bản chất của câu hỏi, câu trả lời là sự thật nhưng cũng mơ hồ. Khrushchev đã đúng. Các chính trị gia trên khắp thế giới hầu như không khác nhau gì. Có vài điều cần nhớ về Fowler. Ông ta không thích chia sẻ công lao với người khác và không ngần ngại nói dối trước những người có địa vị ngang hàng ngay cả về những vấn đề nhỏ nhặt như thế này. Narmonov có chút thất vọng. Không phải ông mong Fowler sẽ khác so với mấy chính trị gia nói chung, nhưng ít nhất ông ta nên thể hiện một chút rộng lượng và tốt bụng. Sau cùng thì ông ta cũng có mất gì đâu. Nhưng thay vào đó ông ta cũng hẹp hỏi như bất kỳ viên viên trong đảng. Nói tôi nghe, Robert, Narmonov như thể đang dánh bài poker ở Las Vegas, ông là loại người nào?

“Đã muộn rồi, bạn của tôi” Narmonov nhận xét “vậy hẹn gặp lại vào chiều mai nhé?”

Fowler đứng dậy “Hẹn vào chiều mai, Andrey” Bob Fowler tiễn đồng nghiệp người Nga ra cửa và nhìn ông ta đi khuất, rồi quay lại phòng. Ngay khi trở lại phòng, ông ta lấy checklist viết tay ra khỏi túi để đảm bảo đã hỏi tất cả các câu hỏi

“Thế nào?”

“Chà, vấn đề tên lửa, ông ta nói chính xác như những gì thanh tra của chúng ta báo cáo. Điều đó sẽ làm hài lòng mấy gã bên DIA” Ông ta không đồng ý, nhăn mặt “tôi nghĩ ông ta đang lo lắng về quân đội”

Tiến sỹ Elliot ngồi xuống “Còn gì nữa?”

Tổng thống rót cho cô  ta một ly rượu và ngồi xuống bên cạnh vị cố vấn an ninh quốc gia của mình

“Những câu chào mừng thông thường. Ông ta rất bận rộn và lo lắng. Chà, chúng ta đã biết điều đó, phải không?”

Liz xoáy rượu trong ly, sau đó ngửi mùi thơm. Cô ta không thích rượu Ý, nhưng ly này cũng không tệ

“Em đang nghĩ, Robert…”

“Ừ, Elizabeth?”

“Chuyện xảy ra với Charlie…chúng ta cần làm gì đó. Thật không công bằng cho ông ấy khi ẩn danh khỏi chuyện này. Dù sao thì chính ông ấy mới là người kéo hiệp ước này vào quỹ đạo, phải không?”

“Chà, phải” Fowler đồng ý, nhấp một ngụm từ chiếc ly mới được rót thêm rượu “Em nói đúng, Elizabeth. Đây đúng là nỗ lực của ông ta”

“Em nghĩ chúng ta có thể thả dần tin tức…tất nhiên là lặng lẽ, theo cách kín đáo nhất…”

“Phải, Ông ta nên được nhớ tới vì thành tựu gì đó hơn là khiến cho một sinh viên mang thai. Elizabeth, em rất cao quý” Fowler cụng ly với cô ta “Em sẽ xử lý với người bên truyền thông. Em định công bố nội dung thỏa thuận trước bữa trưa ngày mai à?”

“Phải, em nghĩ tầm 9 giờ”

“Vậy sau khi kết thúc, hãy đưa vài nhà báo sang bên và nói về chuyện đó sau hậu trường. Có lẽ Charlie  sẽ yên nghỉ dễ dàng hơn một chút”

“Không vấn đề gì, thưa Tổng Thống” Liz đồng ý. Thật dễ dàng để xua đuổi ma quỷ phải không? Làm gì có chuyện cô không thuyết phục được ông ta?

“Mai là ngày trọng đại”

“Trọng đại nhất, Bob, là ngày trọng đại nhất” Elliot ngả người ra sau, nới lỏng cái khăn quàng cổ “Em không bao giờ nghĩ sẽ có khoảnh khắc này trong đời”

“anh cũng thế” ông ta nói với đôi mắt lấp lánh. Lương tâm ông ta chợt hơi day dứt. Ông ta muốn được chia sẻ khoảnh khắc tuyệt vời này với một người khác, nhưng định mệnh không cho phép, phải không? Định mệnh. Thế giới thật kỳ lạ. Nhưng ông ta không thể kiểm soát được tất cả, phải không? Ông ta đã được định sẵn để có một cuộc thảo luận với Elizabeth vào đúng thời điểm này, đây hoàn toàn không phải lỗi của ông ta, đúng không? Vì vậy, ông ta quyết định, mình không có lỗi, đúng vậy nhỉ? Sao có thể có lỗi được chứ? Ông ta đã khiến thế giới tốt hơn, an toàn toàn hơn, binh yên hơn. Sao ông ta lại có lỗi với việc đó được chứ?

 Elliot nhắm mắt lại khi bàn tay tổng thống vuốt ve chiếc cổ trần của cô ta. Ngay cả trong những giấc mơ nồng cháy nhất, cô ta cũng chưa bao giờ tưởng tượng được rằng mình có thể tận hưởng khoảnh khắc như vậy.

Toàn bộ tầng của khách sạn và hai tầng bên dưới đã được Tổng thống và đoàn đặt trước. Vệ sĩ Ý và vệ sĩ Mỹ canh gác tất cả các lối ra, và mọi ngóc ngách của tất cả các tòa nhà trên con phố này. Nhưng các hành lang bên ngoài dinh tổng thống hoàn toàn do Lực lượng Đặc nhiệm An ninh Phủ tổng thống kiểm soát. Connor và D’Agustino kiểm tra lại lần cuối trước khi đi ngủ tối nay. Cả một lớp gồm mười đặc vụ xuất hiện, và mười người khác đang nấp sau vài cánh cửa đóng kín. Ba trong số các đặc vụ đeo túi FAG trên ngực, đó là những chiếc ba lô nhỏ màu đen. Chính thức được gọi là Túi đựng súng hành động nhanh (fast-action-gun), mỗi chiếc ba lô nhỏ này đều chứa một khẩu súng tiểu liên Uzi có thể rút ra khỏi túi để bắn chỉ trong một giây rưỡi. Ai vượt qua rào cản để đến được đây sẽ được ‘tiếp đãi nồng hậu’

 “tôi thấy HAWK và HARPY đang thảo luận các vấn đề của chính phủ” Daga lặng lẽ nhận xét

“Helen, tôi không nghĩ cô là người nghiêm túc thế” Pete Connor ranh mãnh trả lời

“Đó không phải việc của tôi, nhưng vào thời cổ đại, những người đứng ngoài cửa là thái giám hoặc đại loại thế”

“Cứ nói kiểu thế này thì ông già Noel sẽ bỏ than vào tất cô đấy”

“Tôi hài lòng khi nhận được một khẩu súng lục tự động mới của FBI vào dịp Giáng sinh” Daga khúc khích cười “Hai người bọn họ như thanh niên mới lớn, có chút không hợp”

“Daga….”

“tôi biết, ông ta là Boss và big boy và chúng ta phải nhìn theo cách khác. Bình tĩnh đi, Pete, anh nghĩ tôi đi lảm nhảm với đám phóng viên à?” cô mở cửa xuống cầu thang và thấy 3 đặc vụ, 2 trong số đó đã đeo túi FAG

“Và tôi cũng sẽ đãi cô 1 ly…” Connor bình tĩnh nói. Đây là một trò đùa. Anh và Daga không uống khi đang làm nhiệm vụ, và họ hầu như lúc nào chả làm nhiệm vụ. Không phải anh chưa từng nghĩ sẽ chạm vào giường của cô. Anh đã ly dị và cô cũng thế, nhưng chuyện chưa bao giờ thành và cứ như thế. Cô cũng biết điều đó mà cười toe toét với anh

“Tôi có thể có một chai – thứ họ từng cho tôi uống ở đây khi còn nhỏ. Đây đúng là một công việc khó chịu!” Cô nhìn lần cuối hành lang “Mọi người đã vào vị trí, Pete. Tôi nghĩ chúng ta có thể gọi nó là một buổi tối yên lành”

“Cô thực sự thích khẩu 10mm đó à?”

“Tôi đã có một buổi bắn thử nghiệm tuần trước tại Greenbelt. Đạt điểm cao nhất. Không có khẩu nào phù hợp hơn đâu, anh yêu” Connor đứng khựng lại và cười lớn

“chúa ơi, Daga”

“Có ai để ý không?” D’Agustino nháy mắt với anh “Hiểu ý tôi chưa, Pete?”

“Chúa ơi, ai đã từng nghe về  một người theo Thanh Giáo ở Guinea chưa?”

Helen D’Agustino dùng cùi trỏ chọc vào xương sườn của viên đặc vụ cao cấp và đi thẳng vào thang máy. Pete đã đúng. Cô đang trở nên cmn nghiêm túc và chưa bao giờ như thế này trước đây. Cuộc hôn nhân duy nhất mà người phụ nữ si tình dày công vun đắp cũng bị phá sản vì một ngôi nhà không đủ lớn cho hai người quá tự tin – ít nhất là hai người Ý – và cô biết mình đã cho phép những định kiến ​​bóp méo sự phán xét. Đây không phải là một hiện tượng lành mạnh, ngay cả khi nó nhỏ nhặt hoặc không liên quan đến việc ly hôn. Những gì HAWK làm tỏng thời gian riêng là việc của ông ta, nhưng cái nhìn trong mắt ông ta…dính vào con chó cái đó. Daga tự hỏi liệu có bất kỳ tổng thống nào để chuyện đó xảy ra hay không. Cô công nhận, có lẽ có. Dù sao họ cũng chỉ là đàn ông, và tỉnh thoảng bọn đàn ông bị tinh trùng thượng não. Rằng Tổng thống đã rất cố gắng để làm hài lòng một người phụ nữ nông nổi như cô ta – điều đó khiến cô khó chịu. Nhưng cô cũng phải tự công nhận rằng tâm trạng này rất kỳ quặc và phi logic. Dù sao thì không có mấy phụ nữ buông thả như cô ta. Vậy, cô tự hỏi, sao mình lại phải quan tâm chứ? Cô đã bận cả một ngày dài, cô cần ngủ và biets rằng chỉ còn được nghỉ 5 hoặc 6 giờ trước khi quay lại nhiệm vụ. Mấy chuyến công du nước ngoài cmn khốn khiếp….

“Vậy đây là cái gì?” Qati hỏi, ngay trước khi bình minh. Hắn đi vắng cả ngày hôm qua, gặp vài thủ lĩnh du kích khác và nhân tiện đi khám bệnh, Ghosn biết, dù không hỏi về chuyện đó

“Không chắc nữa” viên kỹ sư trả lời “Tôi đoán đó là vỏ của thiết bị gây nhiễu hoặc đại loại thế”

“Hữu dụng đấy” vị chỉ huy nói ngay lập tức. Dù quan hệ Đông-Tây hiện nay là thân thiện và hữu nghị — hay muốn sử dụng từ ngữ nào cũng được — thi chà, kinh doanh vẫn là kinh doanh. Người Nga vẫn có quân đội và quân đội đó vẫn có vũ khí. Liên Xô vẫn luôncó sự quan tâm đến các phương tiện đối phó với vũ khí của đối thủ. Thiết bị của Israel được đánh giá cao nhất, vì ngay cả người Mỹ cũng sẽ bắt chước. Ngay cả những thiết bị lỗi thời cũng có thể tiết lộ ý tưởng ban đầu của các kỹ sư Israel để giải quyết vấn đề, có thể cung cấp cho mọi người những manh mối có giá trị để có thể áp dụng vào việc phát triển các hệ thống mới.

“Phải, chúng ta có thể bán đó cho các người bạn Nga”

“người Mỹ làm việc thế nào?” Qati hỏi tiếp

“Khá tốt. Tôi thực sự thích anh ta, Ismael. Giờ tôi có thể hiểu rõ hơn anh ta” viên kỹ sư giải thích tại sao. Qati gật đầu

“Vậy chúng ta sắp xếp thế nào cho hắn?”

Ghosn nhún vai “Huấn luyện vũ khí, có thể thế? Hãy xem liệu anh ta có phù hợp với người của chúng ta hay không”

“Rất tốt. Tôi sẽ cử anh ta ra ngoài sáng nay để xem anh ta biết bao nhiêu về việc đánh nhau. Còn cậu, mất bao lâu để giải quyết chuyện này?”

“Tôi định hoàn thành trong hôm nay”

“Tuyệt. Đừng để tôi cản đường cậu”

“Chỉ huy, anh cảm thấy thế nào rồi?” Qati cau mày, hắn cảm thấy mệt khủng khiếp, nhưng đang thuyết phục bản thân rằng một phần khó chịu là do thỏa thuận với bọn Israel. Nó có thể trở thành sự thật sao? Nó có khả năng không? Lịch sử nói không, nhưng đã có nhiều thay đổi….bọn Zionist có thể có vài thỏa thuận với Ả Rập Saudi…chà, sau cuộc chiến Iraq, hắn còn có thể trông mong gì chứ? Người Mỹ đã đóng xong vai trò và giờ đang chìa hóa đơn. Đáng thất vọng, nhưng không nằm ngoài dự đoán, bất cứ điều gì người Mỹ làm đều có khả năng thu hút sự chú ý khỏi những hành động tàn bạo gần đây ở Israel. Những kẻ tự xưng là người Ả Rập thật là ngớ ngẩn khi hiền lành chấp nhận lửa và tử thần…Qati lắc đầu. Mày không thể chiến đấu theo cách đó. Đó là lý do tại sao người Mỹ ra mặt và muốn làm điều gì đó để giảm thiểu tác động chính trị của vụ thảm sát Israel, trong khi Ả Rập Xê Út đi theo người Mỹ như một con chó con được cưng chiều. Dù kết quả trong tương lai gần như thế nào cũng sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến cuộc đấu tranh của người Palestine. Qati tự nhủ, hắn sẽ nhanh chóng cảm thấy tốt hơn

“Cũng không có gì nặng. Hãy cho tôi biết khi cậu xác định được chính xác nó là gì”

Ghosn nhận lệnh và rời đi. Hắn rất lo lắng cho chỉ huy. Người đàn ông ấy đang ốm – hắn biết rõ từ trường hợp của anh rể, nhưng chính xác đến mức nào thì hắn không biết. Dù sao thì hắn cũng có việc phải làm.

Diện mạo của khu xưởng thực sự tồi tàn, với những bức tường gỗ thông thường và mái nhà lợp tôn. Nếu kiên cố hơn nữa, nó đã bị một phi công lái F-16 của Israel san bằng cách đây vài năm

Quả bom – hắn vẫn nghĩ với cái tên đó – nằm trên sàn bẩn thỉu- Có một khung chữ A dành cho ô tô hoặc xe tải trên quả bom, và có một dây xích trên khung, có thể dùng để di chuyển quả bom nếu cần thiết, nhưng hai người đàn ông hôm qua đã thiết lập nó theo hướng dẫn của hắn. Ghosn bật các đèn – hắn thích làm việc trong khu vực nhiều ánh sáng – và nhìn chằm chằm vào…quả bom

Hắn tự hỏi, sao mình cứ nhất định gọi nó là bom. Ghosn lắc đầu. Điểm đầu tiên bắt đầu là cửa truy cập. Nó không dễ. Quả bom đã đập vỡ vỏ hộp khi nó rơi xuống đất, và chắc chắn đã làm hỏng khớp bên trong … nhưng hắn có mọi thời gian mình cần. Ghosn chọn một chiếc tuốc nơ vít từ hộp dụng cụ của mình và bắt đầu làm việc.

Tổng thống Fowler ngủ muộn. Ông ta vẫn còn di chứng từ chuyến bay và…ông ta hầu như bật cười trong gương. Chúa ơi, 3 lần trong chưa đây 24 giờ…phải không nhỉ?  Trong đầu ông ta cố gắng làm một phép toán, nhưng thất bại vì không có được ly cà phê sáng. Dù sao thì 3 lần đều diễn ra trong thời gian tương đối ngắn. Lâu lắm rồi ông ta mới làm chuyện thế này. Nhưng ông ta cũng được nghỉ ngơi nhiều. Sau khi tắm buổi sáng, cơ thể trở lại trạng thái bình tĩnh và dễ chịu, sau khi dùng dao cạo sạch bọt trên mặt, trước mặt hiện ra một khuôn mặt trẻ hơn, gầy hơn, ánh mắt sáng ngời. tỏa sáng. Ba phút sau, ông ta chọn một chiếc cà vạt sọc để đi cùng áo sơ mi trắng và bộ vest xám. Đồ đặc biệt cho hôm nay không được quá sặc sỡ, tối nhưng nghiêm túc. Hãy để đám ảnh bị chói vì áo choàng lụa đỏ của nhà thờ. Nếu bài phát biểu của ông ta được đọc bởi một doanh nhân và chính trị gia đúng chỗ, thì bài phát biểu này sẽ để lại ấn tượng sâu sắc cho mọi người hơn là tâm phục khẩu phục, dù ông ta chưa bao giờ điều hành một doanh nghiệp tư nhân dưới bất kỳ hình thức nào. Một người đàn ông nghiêm túc, Bob Fowler – có tính cách bình thường, nhưng là người bạn có thể tin tưởng, người có thể thực thi công lý và người làm Điều Đúng

Chà, mình sẽ chứng minh điều đó hôm nay, tổng thống Hoa Kỳ tự nhủ trong một tấm gương khác khi kiểm tra cà vạt. Ông ta quay đầu khi nghe tiếng gõ cửa “Vào đi”

“Chào buổi sáng, thưa Tổng thống” Đặc vụ Connoer nói

“Hôm nay cậu thế nào, Pete?” Fowler hỏi, quay lại nhìn vào gương… Nút thắt cà vạt không đẹp, và ông ta bắt đầu thắt lại

“tốt, cảm ơn, sir. Bên ngoài trời rất đẹp”

“Người của cậu chưa bao giờ được nghỉ ngơi đầy đủ. Cũng không có cơ hội để tận hưởng cảnh sắc. Đó là lỗi của tôi, phải không?” Nhân tiên, Fowler nghĩ, cà vạt hoàn hảo rồi

“Chuyện bình thường, thưa tổng thống. Tất cả chúng tôi đều sẵn lòng, ngài ăn sáng gì, sir?”

“Chào buổi sáng, tổng thống” tiến sỹ Elliot bước vào sau Connor “Cuối cùng ngày đó đã đến!”

Bob Fowler quay lại mỉm cười “Đúng vậy, ăn sáng cùng tôi nhé, Elizabeth?”

“Rất vui lòng, tôi có báo cáo buổi sáng…một thay đổi ngắn”

“Pete, bữa sáng cho hai…một bữa lớn đi. Tôi rất đói”

“Tôi chỉ uống cà phê” Liz nói với người phục vụ. Connor nghe thấy giọng của cô ta nhưng không phản ứng gì ngoài cái gật đầu trước khi rời đi

“Bob, anh trông thật tuyệt!”

“Em cũng vậy, Elizabeth” Và đúng là thế. Cô ta  nghiêm nghị nhưng đầy nữ tính trong bộ đồ đắt tiền nhất của mình, và thực sự rất rạng rỡ. Cô ta ngồi xuống và báo cáo ngắn gọn.

“CIA nói rằng người Nhật đang định làm gì đó” cô ta kết luận

“Cái gì?”

“Ryan nói rằng họ đang mơ hồ muốn chơi trò gì đó trong vòng đàm phán thương mại tiếp theo. Trích lời thủ tướng Nhật, và ông ta rất không thân thiện”

“Chính xác là cái gì?”

“Đây là lần cuối cùng Nhật Bản mất cơ hội đóng một vai trò thích hợp trên sân khấu thế giới. Và tôi sẽ khiến họ phải trả giá về điều đó” Tiến sỹ Elliot dẫn lời “Ryan nhgix rằng câu đó rất quan trọng”

“Em nghĩ sao?”

“Em nghĩ Ryan lại đang mắc chứng hoang tưởng. Anh ta phải ngồi ngoài khi làm việc với hiệp ước này và đang cố nhắc chúng ta là anh ta quan trọng đến mức nào. Marcus đồng ý với nhận định của tôi nhưng với tinh thần khách quan, vẫn chuyển báo cáo này lên” Liz kết luận với giọng điệu hết sức mỉa mai

“Cabot hơi thất vọng, phải không?” Fowler nhận xét khi lướt qua báo cáo

“Ông ta nên tỏ rõ với mọi người rằng ai mới là Sếp, nhưng ông ta làm điều đó không tốt lắm, đặc biệt với Ryan”

“Em thực sự không thích anh ta, phải không?” Tổng Thống để ý

“Hắn ta thật kiêu ngạo, hắn…”

“Elizabeth, anh ta có hồ sơ rất ấn tượng, tôi không quan tâm chuyện anh ta là người thế nào, nhưng là một sỹ quan tình báo thì anh ta làm được rất nhiều điều rất, rất tốt”

“Anh ta chỉ là kẻ lỗi thời, là James Bond – hay anh ta tự coi mình là thế. Được thôi” Elliot công nhận “Anh ta đã làm vài thứ quan trọng, nhưng đó đã là chuyện quá khứ. Giờ chúng ta cần người có tầm nhìn rộng lớn hơn”

“Quốc hội sẽ không đồng ý điều đó” Tổng thống nói khi thấy xe đẩy đồ ăn vào. Đồ ăn đã được quét chất phóng xạ, giấu thiết bị điện tử và chó cảnh sát đánh hơi tìm chất nổ- chà, Tổng thống nghĩ, một trong những con chó đánh hơi hẳn phải thích mấy cái xúc xích này lắm “chúng tôi sẽ tự phục vụ, cảm ơn” Tổng thống ngay khi viên phục vụ hải quân định thực hiện động tác phục vụ. “Quốc hội thích anh ta ở đó. Quốc hội thích gã này” Ông ta không cần phải nói thêm sự thật rằng Ryan, vai trò là giám đốc CIA, không phải do tổng thống chỉ định. Anh cũng đã vượt qua bài kiểm tra điều trần bổ nhiệm tại Thượng viện Hoa Kỳ. Những người như vậy không dễ dàng bị sa thải, phải có lý do chính đáng.

“Em chưa bao giờ hiểu vì sao lại có chuyện đó, đặc biệt là Trent. Trong số những người đồng ý với Ryan, tại sao lại là ông ta?”

“Hãy hỏi ông ta” Fowler đề nghị, tự mình cho bơ vào bánh kếp

 “Em đã hỏi, nhưng ông ta chỉ vòng vo tam quốc như nữ chính nhảy bale trên sàn bale New York”  Tổng thống phá lên cười

“Chúa ơi, đàn bà, đừng bao giờ để bất kỳ ai nghe thấy em nói câu đó lần nữa!”

“Robert, cả hai chúng ta đều chấp nhận sự lựa chọn tính dục của Mr. Trent, nhưng ông ta là một tên khốn và cả hai chúng ta đều biết điều đó”

“Đúng vậy” Fowler phải đồng ý “vậy em định nói gì với anh, Elizabeth?’

“Đã đến lúc Cabot nên đặt Ryan vào đúng vị trí của anh ta”

“Sự ghen tị đối với việc Ryan tham gia hiệp ước này là bao nhiêu, Elizabeth?”

Đôi mắt của Elliott bùng lên giận dữ, nhưng tổng thống đang nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa của mình. Cô ta hít thở sâu trước khi nói ,cố gắng nhớ lại xem lời nói của mình có kích động hay không. Có lẽ không, nhưng Tổng Thống không phải là người dễ bị xúc động khi thảo luận về những vấn đề tương tự “Bob, chúng ta từng thảo luận về vấn đề đó. Ryan chỉ chắp nối vài ý tưởng mà người khác đã nghĩ ra. Anh ta là một sỹ quan tình báo. Vì chúa! Tất cả những gì họ làm là báo cáo chuyện người khác làm”

“Anh ta đã làm nhiều hơn thế” Fowler đã biết câu chuyện đi đến đâu nhưng cũng vui khi chơi trò này với cô ta

“Phải, anh ta đã giết người! Đó có phải là đống góp đặc biệt của anh ta không? James cmn Bond! Anh thậm chí còn cho phép họ hành quyết người….”

“Elizabeth! Những kẻ khủng bố đó đã giết 7 nhân viên mật vụ. Tính mạng và sự an toàn của tôi nằm trong tay những người này, và nếu tôi đi thực hiện bản án của những kẻ đã giết đồng nghiệp của họ, tôi là một kẻ vô ơn ngu xuẩn” Tổng thống gần như cau mày – ông có cần phải mạnh mẽ như vậy về nguyên tắc không, ah, Bob? Một giọng nói vang lên trong ông ta – nhưng cố gắng kiềm chế bản thân

“Và giờ anh không thể làm gì về điều đó, nếu không mọi người sẽ nói rằng anh đã từng từ chối làm điều đó vì lợi ích cá nhân. Anh đã cho phép bản thân bị mắc kẹt và mất khả năng điều khiển” cô ta nói thẳng. Rốt cuộc Liz đã bị ông ta chọc tức và quyết định trả lời phòng thủ, nhưng Fowler không chấp nhận

“Elizabeth, tôi e rằng mình là người duy nhất trong số các cựu công tố viên nghĩ rằng không tin vào hình phạt tử hình nhưng…chúng ta đang sống ở một đất nước dân chủ và mọi người ủng hộ ý tưởng đó” ông ta nhìn lên “Những người đó là khủng bố. Tôi không thể nói mình vui khi cho phép họ xử tử, nhưng nếu có ai xứng đáng với những hình phạt đó thì chính là bọn họ. Giờ không phải là lúc đưa ra tuyên bố về vấn đề này. Có lẽ là trong nhiệm kỳ hai của tôi. Chúng ta phải đợi cho đến đúng thời thời điểm. Chính trị là nghệ thuật chơi với các khả năng. Điều đó có nghĩa là chỉ có một điều tại một thời điểm, Elizabeth, em cũng biết điều này rõ như tôi”

“Nếu anh không làm gì, anh sẽ thức dậy vào một buổi sáng và thấy rằng Ryan đang điều hành CIA cho mình. Anh ta có thể, em công nhận, nhưng anh ta là quá khứ rồi. Anh ta là người lạc long với thời đại chúng ta đang sống”

Chúa ơi, em đúng là người phụ nữ thích cạnh tranh, Fowler nghĩ. Nhưng ai cũng có điểm yếu. Đừng trêu cô nàng nữa. Làm phiền cô ấy quá nhiều là không thể thay đổi được.

“Em đang nghĩ gì?”

“chúng ta có thể loại bỏ anh ta một cách đàng hoàng”

“Tôi sẽ nghĩ về chuyện đó – Elizabeth, đừng để cuộc nói chuyện này làm hỏng ngày hôm nay, được không? Em định tiết lộ các điều khoản của thỏa thuận với báo chí thế nào?”

Elliott ngả người ra ghế và nhấp một ngụm cà phê. Cô ta tự trách bản thân không đưa ra chuyện sớm quá, hơi quá khích. Bản thân cô ta rất ghét Ryan, nhưng Bob nói đúng, thời gian không ở đây, thừa dịp không sai. Cô ta có thời gian để lập kế hoạch, và biết mình phải có chiến lược.

“Em nghĩ bản sao của hiệp ước”

“Em nghĩ họ đọc nhanh vậy sao?” Fowler cười to. Đám truyền thông toàn mấy thằng mù chữ

“Anh thực sự nên đọc những suy đoán trên báo chí. Các tiêu đề của tờ Times đã được fax sáng nay. Họ đang điên cuồng. Họ sẽ ăn sạch cái bản sao đó. Ngoài ra, em sẽ đưa cho họ vài ghi chú”

 “Dù sao thì cứ làm những gì em muốn” Tổng thống nói, ăn sạch xúc xích. Ông ta nhìn đồng hồ . Làm chủ thời gian có nghĩa là mọi thứ. Có một chênh lệch múi giờ sáu giờ giữa Rome và Washington. Điều đó có nghĩa là thỏa thuận sẽ không được ký kết sớm nhất cho đến hai giờ chiều, cho kịp thời gian được phát trên bản tin buổi sáng. Nhưng người dân Mỹ phải chuẩn bị cho tin tức này, có nghĩa là các đoàn truyền hình phải hiểu chi tiết của thỏa thuận trước 3:00 ET để có thể hiểu đầy đủ nội dung của thỏa thuận. Liz được cho là đã tiết lộ tin tức lúc chín giờ, ông ta nhận thấy rằng chỉ còn hai mươi phút nữa. “Và sẽ sẽ thúc đẩy vai trò của Charlie trong đó?”

“Phải, cho ông ta phần lớn công lao cũng công bằng thôi”

VÀ cả phần của Ryan trong quá trình này cũng mất đi tương ứng, Bob Fowler để ý nhưng không bình luận gì thêm. Chà, Charlie chính là gã đưa đề nghị này vào thực tế, phải không? Fowler cảm thấy cảm giác tội lỗi mơ hồ với Ryan. Dù ông ta cũng nghĩ vị DDCI là người của quá khứ nhưng  ông ta vẫn rất ấn tượng với tất cả những gì mà người đó đã làm. Arnie van Damm cũng rất coi trọng Ryan và Arnie là người đánh giá nhân cách tốt nhất trong ban hành pháp. Nhưng Elizabeth lại là Cố vấn an ninh của ông ta, và ông ta không thể để cô ta và vị DDCI bóp cổ lẫn nhau, phải không? Không, ông ta không thể để việc đó xảy ra. Nó thật đơn giản là không thể để thế được

“Làm họ choáng váng đi, Elizabeth”

“Có gì khó đâu” cô ta mỉm cười và rời đi

Nhiệm vụ hóa ra khó hơn nhiều so với hắn nghĩ. Ghosn đã nghĩ đến chuyện nhờ giúp đỡ, nhưng rồi quyết định thôi.Một phần uy tín của hắn trong tổ chức là việc hắn tự làm việc một mình với những thứ này, ngoại trừ vài việc khỉ ho mà hắn thỉnh thoảng có yêu cầu hỗ trợ. Quả bom hóa ra cứng đầu hơn hắn nghĩ. Dưới ánh sáng mạnh, hắn dành rất nhiều thời gian để làm sạch nó bằng nước, và tìm thấy một số lượng lớn các bộ phận nhỏ không thể đặt tên. Các vị trí bắt vít hữu ích được đóng chặt bằng bu lông đã chèn. Sau khi tháo một trong số chúng ra, hắn phát hiện bên trong có một dây dẫn khác. Đáng ngạc nhiên hơn nữa, lớp vỏ của quả bom cũng dày hơn dự kiến. Hắn từng tháo dỡ một quả cầu gây nhiễu do Israel sản xuất. Mặc dù quả này chủ yếu là nhôm, nhưng có một vài chỗ nó được làm bằng sợi thủy tinh hoặc nhựa cho phép bức xạ điện từ xuyên qua.

Hắn bắt đầu với nắp vào, nhưng nhận thấy rằng nắp này khó có thể cạy được, vì vậy cố gắng tìm một nơi dễ dàng hơn. Nhưng chẳng có chỗ nào dễ dàng hơn cả. Giờ hắn quay lại với nắp vào và thực sự bực bội khi mất hàng giờ đồng hồ mà không có tiến bộ gì

Ghosn ngồi lại ghế và châm thuốc. Mày là gì vậy? hắn hỏi cái vật thể trước mặt

Hắn nhận ra nó rất giống một qua bom. Loại nặng – sao hắn lại không nhận ra nó cmn rất nặng, nặng đến mức không thể là quả bom gây nhiễu…nhưng nó không thể là một quả bom, phải không? Không cầu chì, không dây nguồn, chỉ có dây và đầu nối. Phải là một số loại thiết bị điện tử. Hắn dập tắt điếu thuốc trên bụi bẩn và quay lại làm việc.

Ghosn có nhiều loại công cụ, bao gồm cả một chiếc cưa quay chạy bằng xăng có hiệu quả trong việc cắt thép. Lẽ ra dụng cụ do hai người điều hành, nhưng hắn quyết định tự làm nên đã đưa phần cưa vào nắp vỏ hầm, chắc chắn phần vỏ không được chắc chắn bằng. Hắn đặt độ sâu của vết cắt ở mức 9 mm, sau đó khởi động máy cưa quay và di chuyển nó đến cửa sập. Tiếng cưa rất chói tai, nhất là khi lưỡi kim cương cắt vào thép, nhưng cưa nặng đến nỗi nó sẽ không dội ra khỏi bom. Hắn từ từ cắt xuống mép cửa sập, mất hai mươi phút để tạo ra khoảng cách đầu tiên. Hắn đóng chiếc cưa lại, đặt nó sang một bên và mò mẫm tìm một sợi dây mảnh xuyên qua khe hở.

Cuối cùng đã thấy! hắn tự nhủ. Hắn đã đoán đúng, hắn đã mở được cửa. Phần còn lại của quả bom có vẻ như…4cm hoặc hơn, nhưng cửa chỉ khoảng 1cm. Ghosn vui mừng vì đã giải đươc câu đó đến mức quên mất việc tự hỏi mình tại sao một quả cầu gây nhiễu lại có vỏ thép cứng dày đến cả cm. Anh nhét nút bảo vệ tai để tiếp tục làm việc. Hắn đã không tử tế với đôi tai khi cắt lỗ hổng đầu tiên, tai hắn giờ đã ù đi, công việc đã đủ khó khăn và hắn không muốn làm cho nó tồi tệ hơn với cơn đau đầu.

Trong vài giây, dòng chữ “Báo cáo đặc biệt” đã xuất hiện trên khắp các mạng TV. Mạng tin tức dẫn chương trình những người dậy sớm để nhận thông tin tóm tắt từ Tiến sĩ Elliott – sơm theo tiêu chuẩn giờ làm việc của họ ở Rome – và chuyển các ghi chú của mình cho các nhà sản xuất và các nhà nghiên cứu tham gia dẫn chương trình của mình

“Tôi biết mà” Angela Miriles nói “Rick, tôi đã nói với anh rồi!”

“Angie, tôi nợ cô một bữa ăn trưa, tối và có lẽ cả bữa ăn sáng tại bất cứ nhà hàng nào cô nêu tên”

“Tôi sẽ nói với anh tên của nó” trưởng nhóm nghiên cứu khúc khích  cười. Thằng khốn đó đáng phải chi trả như thế

“Chúng ta sẽ làm gì với cái này?” Nhà sản xuất hỏi

“tôi sẽ chuẩn bị. Cho tôi hai phút và chúng ta sẽ bay”

“Cứt thật” Angie khẽ nói với chính mình. Thực tế Rick không thích mấy chương trình phát sóng nhanh, nhưng anh ta thực sự muốn đi trước các phóng viên báo in và sự kiện này chính là một dịp như thế. Hãy nhận lấy đây này, New York Times! Anh ta ngồi đủ chỉ đủ lâu để trang điểm, rồi đối mặt với máy quay trong khi chuyên gia của mạng tin tức -vài chuyên gia, Miriles tự sửa – giam gia dẫn chương trình cùng Rick

“5!” vị trợ lý giám đốc nói “4,3,2,1!” Tay anh ta ra hiệu cho người dẫn chương trình

“Nó đã thành sự thật” Rick thông báo “Trong vòng 4 giờ nữa, Tổng thống Hoa Kỳ, cùng với Tổng thống Liên Xô, nhà vua Ả Rập Saudi và thủ tướng Israel cùng Thụy Sỹ, cùng lãnh đạo hai tổ chức tông giáo lớn sẽ ký một thỏa thuận mang lại hy vọng giải quyết toàn diện các tranh chấp ở Trung Đông. Các chi tiết của thỏa thuận thực sự tuyệt vời” anh ta liên tục nói trong 3 phút, nói nhanh như thể chạy đua với các mạng truyền hình khác

“Không có điều gì như thế này từng xảy ra trong ký ức sống. Nó vẫn là một phép màu khác – không, một cột mốc quan trọng trong hành trình đến hòa bình thế giới. ông nghĩ sao, Dick?” người dẫn chương trình quay sang nhà bình luận chuyên nghiệp, cựu đại sứ tại Israel

“Rick, tôi đã đọc thỏa thuận này nửa giờ và tôi vẫn không thể tin được. Có lẽ nó thực sự là một phép màu. Chúng ta đang ở đúng nơi cho phép màu này. An ninh được đảm bảo cho Israel bởi hòa bình ở khu vực cũng đáng kinh ngạc không kém. Bí mật của cuộc họp tham vấn được bảo vệ chặt chẽ đến mức gây ấn tượng. vậy mà, vào lúc này, Rick, tại thời điểm này, tôi tin điều đó, đó là sự thật. Anh nói đúng. Đó là sự thật. Sự kiện này đã thực sự xảy ra, trong vài giờ nữa, chúng ta sẽ thấy thế giới thay đổi một lần nữa”

“Nếu không nhờ sự hợp tác chưa từng có của Liên Xô, e rằng sự kiện này đã không thể xảy ra và rõ ràng chúng ta nợ tổng thống Liên Xô, Audrey Narmonov, một lời cảm ơn”

“Tất cả các nhóm tôn giáo lớn đều đã nhượng bộ. Ông iải thích thế nào về hiện tượng này?”

“Thật không thể tin được. Rick, trong lịch sử đã ghi lại, khu vực này xảy ra các cuộc chiến tranh tôn giáo hầu như không bao giờ ngừng lại. Tuy nhiên, chúng ta phải chèn một câu ở đây rằng kiến trúc sư cho hiệp ước này là tiến sỹ Charles Alden quá cố. Một quan chức cao cấp rất được đánh giá cao mới vừa chết tuần trước trong sự tủi hổ. Thật trớ trêu làm sao khi những người thực sự đánh giá rằng mâu thuẫn cơ bản trong khu vực nằm trong tai họa do con người tạo ra từ cuộc xung đột không thể hàn gắn giữa hai tôn giáo, lại không thể thấy ước mơ của họ thành hiện thực. Rõ ràng Alden là động lực đằng sau thỏa thuận này, và chúng ta chỉ có thể hy vọng rằng lịch sử sẽ ghi nhớ chiến công của ông, bất chấp thời điểm và bối cảnh cái chết của ông ấy, chính Tiến sĩ Charles Alden ở Yale đã giúp làm nên điều kỳ diệu này” cựu đại sứ cũng đến từ Yale và là bạn học của Charlie Alden

“Còn những người khác thì sao?” người dẫn chương trình hỏi.

“Rick, bất cứ khi nào một sự kiện có ý nghĩa như vậy xảy ra – khả năng nó xảy ra rất hiếm – phải có một nhóm lớn người có vai trò, và tất cả những vai trò đó đều rất quan trọng. Hiệp ước Vatican cũng là công việc của Ngoại trưởng Brent Talbot, được hỗ trợ đắc lực bởi thứ trưởng Scott Adler, người mà nhân tiện là một nhà ngoại giao tài giỏi và là cánh tay phải của Talbot. Đồng thời, chính Tổng thống Fowler là người đã chấp thuận đề xuất này, sẵn sàng sử dụng cơ bắp khi cần và hiện thực hóa tầm nhìn của Charlie sau cái chết của ông ấy. Chưa từng có tổng thống nào có đủ can đảm chính trị và tầm nhìn chói sáng để đánh cược danh tiếng chính trị của mình vào một trò cờ bạc ngông cuồng như vậy. Nếu thất bại trong việc này, người ta khó có thể hình dung ra sự sụp đổ về mặt chính trị, nhưng Fowler đã giải quyết được vấn đề đó. Đây là một ngày tuyệt vời cho nền ngoại giao Hoa Kỳ, một ngày tuyệt vời cho sự hiểu biết lẫn nhau giữa Đông và Tây, và có lẽ là thời điểm vĩ đại nhất đối với hòa bình thế giới trong toàn bộ lịch sử của loài người. ”

“Dick, tôi không có thể nói gì hơn được thế. Còn thượng viện thì sao? Họ phải phê chuẩn Hiệp ước Vatican, và cũng cần phê chuẩn cả Hiệp ước quốc phòng song phương Mỹ-Israel chứ?”

Bình luận viên cười toe tét và lắc đầu thú vị “Thượng viện Hoa Kỳ sẽ thông qua thỏa thuân này nhanh đến mức Tổng Thống chưa kịp ký ráo mực đã xong rồi. Điều duy nhất khiến thỏa thuận này thông qua chậm chỉ là những lời khen vang lên thôi”

“Nhưng cái giá của việc đóng quân đội Mỹ….”

“Rick, chúng ta có quân đội với mục đích duy trì hòa bình. Đó là công việc của họ và Hoa Kỳ sẵn sàng chi trả cho công việc duy trì hòa bình ở nơi này. Đây không phải là tổn thất với những người đóng thuế Mỹ. Đó là một đặc ân, vinh dự lịch sử đã trao cho chúng ta để đóng dấu sức mạnh Mỹ trong nền hòa bình thế giới. Rick, đây là những gì nước Mỹ có thể làm. Tất nhiên là chúng ta sẽ làm việc đó”

“Và việc đó giờ đã đến” Rick nói, quay lại Camera số 1 “Chúng tôi sẽ quay lại trong 2.5 giờ nữa bừng buổi tường thuật trực tiếp ký kết Hiệp ước Vatican. Giờ chúng ta hãy quay lại với New York, Đây là Rick Cousins đang truyền hình từ Vatican”

“Khốn khiếp!” Ryan thở ra. Lần này, thật không may, TV đã đánh thức vợ anh vốn cũng đang rất quan tâm đến sự kiện lần này

“Jack, anh đã tham gia ở mức…” Cathy đứng dậy và đi pha cà phê buổi sáng  “Ý em là anh đã đi công tác đến đó và anh…”

“Em yêu, anh có liên quan đến chuyện này nhưng không thể nói tham gia ở sâu mức nào” Jack biết anh đang nhẽ phải nên tức giận vì đã bị cướp công để cho Alden đề xuất đầu tiên, nhưng Charlie là một người tốt, ngay cả khi bộ lộ điểm yếu chết người, và Alden đã giúp đỡ thúc đẩy đề nghị này khi cần. Bên cạnh đó, anh tự nhủ, như thường lệ, lịch sử rồi cũng sẽ tìm ra chút sự thật. Anh cũng biết, những người liên quan đều biết về sự liên quan của anh. Dựa trên lý lịch thì anh thường được cho là làm những điều người khác không biết hoặc không thể biết. Anh quay đầu mỉm cười với vợ.

Và Cathy hiểu. Vài tháng trước cô đã nghe anh lẩm bẩm về mấy cái này. Jack không biết anh thường tự thì thầm khi cạo râu và nghĩ rằng anh không đánh thức vợ nhưng thực sự thì cô dậy rất sớm, dù không thích mở mắt. Cathy thích cách anh hôn lén vợ, nghĩ rằng cô đang ngủ và không muốn làm hỏng sự dịu dàng của anh. Anh đã có đủ vấn đề cần giải quyết rồi. Jack là của cô, và vợ anh biết chính xác điều gì tốt cho anh

Bà tiến sỹ Ryan tự nhủ, thật không công bằng. Đó là ý tưởng của Jack – ít nhất phần lớn. Còn bao nhiêu điều nữa cô không biết? Caroline Muller Ryan, M.D, Thành viên của F.A.C.S (American College of Surgeons) hiếm khi tự hỏi mình câu này. Nhưng cô không thể lừa dối mình rằng các cơn ác mộng của Jack là không thực. Anh đang ngủ không yên và uống rất nhiều và cô không thể hỏi về chuyện gì đã khiến anh khó ngủ như thế. Một phần cô cảm thấy sợ nếu hỏi. Chồng cô đã làm gì? Anh có làm gì tội lỗi không? Cathy tự hỏi, tội lỗi ư? Tại sao cô lại nghĩ thế nhỉ?

Ghosn cuối cùng cũng nạy được nắp cửa sau 3 giờ. Hắn đáng nhẽ phải thay lưỡi cưa trên máy cắt từ lâu nhưng vẫn hoãn vì như vậy là phải nhờ giúp đỡ, mà hắn lại có lòng tự hào quá lớn nên khó mở miệng. Dù sao thì cũng cắt xong và để một thanh prybar làm phần còn lại. Viên kỹ sư cầm đèn công việc nhìn vào trong. Hắn lại khám phá ra một bí ẩn khác

Bên trong của thiết bị này có một giá đỡ kim loại – có lẽ là titanium? Hắn tự hỏi – có chức năng giữ một vật hình trụ tại chỗ … và được gắn chặt vào đó bằng các bu lông nặng. Ghosn dùng đèn xoay vòng quanh cái hình trụ và thấy nhiều dây hơn, tất cả đều kết nối với hình trụ này. Suy đoán của hắn quay trở lại, nghĩ rằn với ý nghĩ đó là một phần lớn của thiết bị điện tử … có thể là một loại máy thu phát radar nào đó. Aha! Vậy thì nó phải là một loại…nhưng vậy thì tại sao….? Đột nhiên hắn nhận ra mình đang bỏ lỡ thứ gì đó…manh mối rất lớn. Nhưng là gì? Các dấu hiệu trên hình trụ này được viết bằng tiếng Hebrew và hắn không quen thuộc với ngôn ngữ Semitic khác. Và hắn không hiểu ý nghĩ của các dấu hiệu đó. Hắn thấy rằng một phần kết cấu của giá đỡ giữ xi lanh phù hợp với thiết kế của bộ giảm xóc … và hiệu quả của nó thực sự rất đáng khâm phục. Giá đỡ bên ngoài bị biến dạng nặng, nhưng hình trụ được giữ bởi giá đỡ dường như còn nguyên vẹn. Phải có một số hư hỏng, nhưng nó không bị nứt … Bất cứ thứ gì trong hình trụ cũng cần được bảo vệ khỏi rung động. Điều đó có nghĩa là nó cần ổn định, có nghĩa là nó là một loại thiết bị điện tử tinh vi. Vì vậy, hắn quay trở lại ý tưởng ban đầu rằng thứ này thực sự có thể gây nhiễu cho vỏ. Ghosn tập trung đến mức không nhận ra rằng tâm trí của mình đã bỏ qua những khả năng khác, bộ não kỹ sư của hắn quá bận tâm với công việc trước mắt đến nỗi bỏ qua khả năng và tín hiệu đang ở ngay trước mắt. Dù đó là gì, hắn phải lấy nó ra trước. Tiếp theo, hắn chọn một cờ lê và vặn tất cả các bu lông giữ hình trụ ở đúng vị trí.

Fowler ngồi trên chiếc ghế có từ thế kỷ 16, quan tát các viên chức tiến hành nghi thức ngoại giao giống như những chú gà lôi không thể quyết định nên đi bộ hay bay. Nhiều người thường tin rằng một sự kiện lớn như thế này phải có một người quản lý sân khấu chuyên nghiệp, người đã lên kế hoạch trước mọi thứ để mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Fowler biết sự thật hơn. Có đủ thời gian để hoàn thành tất cả các chi tiết – một vài tháng – thì tất nhiên mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ. Nhưng những thứ này được chuẩn bị chỉ trong vài ngày chứ không phải vài tháng, và hàng chục quan chức giao thức khó có thể nhận ra ai là sếp của họ. Thật kỳ lạ, những người bình tĩnh nhất lại là các quan chức Nga và Thụy Sĩ, và trước sự chứng kiến ​​của Tổng thống Mỹ, họ là những người duy nhất tập hợp lại với nhau và nhanh chóng thành lập đồng minh để truyền bá kế hoạch của họ – bất kể là gì – cho người khác, sau đó áp dụng nó vào thực tế. Tổng thống tự mỉm cười, giống y như một tổ bóng đá giỏi. Đại diện Vatican quá già cho mấy việc thế này. Fowler nghĩ, người này – có thể là một giám mục hoặc tổng giám mục – đã hơn 60 tuổi và chịu đựng mấy thứ đau não này có thể giết chết ông ta mất thôi. Cuối cùng, vị quan chức Nga kéo ông ta sang một bên và trò chuyện nhanh trong hai phút, cả hai gật đầu và bắt tay, và sau đó hai người bắt đầu hành động như thể họ có một mục tiêu chung. Fowler quyết định ông phải tìm ra tên của người Nga này. Ông ta có vẻ rất chuyên nghiệp. Quan trọng hơn, quan sát mấy cái này mang lại thú vui lớn và khiến tổng thống cảm thấy thư giãn trong lúc ông ta cảm thấy thực sự cần thư giãn

Cuối cùng – chỉ trong 5 phút cuối đã xuất hiện một phép màu, Fowler cố nén một nụ cười – Các nhà lãnh đạo quốc gia đứng lên như thể họ là khách dự đám cưới được mời bởi bà mẹ chồng, và cho biết vị trí đứng trong hàng. Mọi người thường bắt tay nhau và kể một vài câu chuyện cười trên đường đi, vì không có người phiên dịch xung quanh. Vua Ả Rập Saudi tỏ ra khó chịu vì sự chậm trễ này. Fowler nghĩ, cũng như ông ta vậy thôi. Vị vua có lẽ còn có những bận tâm khác trong đầu. Đã có những lời đe dọa giết ông ta được gửi đến trực tiếp. Nhưng Bob Fowler không nhìn thấy sự sợ hãi nào xuất hiện trên mặt của người đàn ông này cả. Có lẽ ông vua là người không có khiếu hài hước nhưng chắc chắn có sự đĩnh đạc và dũng cảm – vị tổng thống phải thừa nhận thế – và cư xử chuẩn mực phù hợp với danh hiệu của mình. Ông chính là người đầu tiên hứa sẽ tham gia hội nghị này sau hai giờ nói chuyện với Ryan. Thật không tồi, phải không? Ryan đã điền rất tốt vào chỗ trống của Charlie Alden, dù tiếp nhận công việc một cách vội vàng nhưng đã làm rất tốt cứ như thể cậu ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho nó vậy. Tổng thống cau mày khi nghĩ đến đây. Ông ta đã quên mất anh chàng này đã điên rồ như thế nào trong cuộc họp nghiên cứu chiến lược ban đầu. Scott Adler ở Moscow , Rome , và Jerusalem; Jack Ryan ở Rome và Riyadh. Họ đã làm rất tốt và không ai trong cả hai được ghi công. Tổng thống Fowler kết luận, đấy chính là quy luật của lịch sử. Nếu họ muốn được ghi công, họ nên tranh chức tổng thống trước

Hai lính canh Thụy Sĩ mặc đồng phục mở cánh cửa lớn bằng đồng, để lộ dáng cao lớn cua Hồng Y Giovanni D’Antonio. Ánh sáng của máy quay TV chiếu vào như  mặt trời bao quanh ông, tạo ra một vầng hào quang nhân tạo khiến Tổng thống Mỹ gần như bật cười. Quá trình đón tiếp vào phòng bắt đầu

Ghosn nghĩ rằng bất cứ ai làm ra thứ này phải biết một chút về cách thiết kế nó để làm cho nó trở nên mạnh mẽ thô thiển đến vậy. Hắn thấy làm lạ khi trang bị của Israel luôn rất tinh vi – không, dùng từ sai rồi. Kỹ sư Israel luôn thông minh, tinh tế và hiệu quả. Họ tạo ra những thứ mạnh vừa phải, không quá cao cũng không quá thấp. Ngay cả những chiếc bánh răng được thiết kế đặc biệt cũng cho thấy sự khéo léo và tỉ mỉ. Nhưng thứ này…thứ này theo đuổi thiết kế không theo đuổi độ hoàn hảo, nó đã được thiết kế và lắp ráp một cách vội vàng. Thực tế, gần như thô thiển. Hắn rất vui mừng vì điều đó, vì nó khiến việc tháo dỡ nhẹ nhàng hơn. Không ai có thể nghĩ đến việc đặt một thiết bị tự hủy vào đó, và hắn phải tìm ra bộ phận nào là thiết bị tự hủy trước Bọn Zionist đã trở nên thông minh một cách quỷ quái ở điều đó! Có một lần, một hệ thống phụ kiểu này đã gần như giết chết Ghosn chỉ 5 tháng trước, nhưng ở đây lại không có. Chốt giữ hình trụ đã bị kẹt, nhưng hình dạng vẫn thẳng, có nghĩa là chỉ cần một chìa vặn đủ lớn để mở nó. Hắn bôi một chút dầu thấm vào mỗi bu lông, sau đó hút hai điếu thuốc, đợi mười lăm phút, và đeo cờ lê vào bu lông đầu tiên. Ban đầu rất khó để quay nó, nhưng câu đố đã được giải ngay sau đó. Còn lại năm bu lông phải tháo.

Hôm nay là một buổi chiều dài.Đầu tiên là các bài phát biểu. Đức Giáo Hoàng mở đầu, vì ông là chủ nhà, nhưng bài phát biểu của ông bình tĩnh một cách đáng ngạc nhiên, rút ra những bài học từ Scripture, một lần nữa tập trung vào điểm chung giữa 3 tôn giáo. Tất cả các nguyên thủ quốc gia và các nhà lãnh đạo tôn giáo đều đeo tai nghe để có thể nghe đồng thời nội dung phiên dịch, thực tế là không cần đeo tai nghe gì cả vì mỗi người họ đều có bản copy của các bài phát biểu khác nhau và những người xung quanh bàn đều cố gắng không ngáp, bởi vì xét cho cùng thì một bài phát biểu cũng là một bài phát biểu, và việc các chính trị gia phải thật lòng nghe người khác nói, dù nó chẳng tạo ra khác biệt gì. Fowler là người chịu đựng nhiều nhất, vì ông ta sẽ là người phát biểu cuối cùng. Ông ta lặng lẽ liếc nhìn đồng hồ, giữ khuôn mặt thờ ơ, dù trong đầu nghĩ rằng chín mươi phút nữa sẽ kết thúc.

Sau 40 phút, tất cả các bu lông cuối cùng cũng được tháo ra, các bu lông này đều to và nặng, không bị rỉ sét. Ghosn nghĩ rằng, ý định ban đầu khi chế tạo ra thứ này là nó sẽ tồn tại vĩnh viễn, nhưng ưu điểm này chỉ có hắn biết được. Bây giờ, đã đến lúc lấy khối trụ đó ra. Hắn cẩn thận kiểm tra lại xem có thiết bị chống phá hoại nào không – thận trọng là cách tự vệ duy nhất hắn có thể làm trong công việc này – và dùng tay mò mẫm bên trong lớp vỏ. Trên bức tường bên trong có một thứ được kết nối là bộ thu phát sóng vô tuyến radar, ở đây có ba vị trí kết nối plug-in, ngoài ra không có thứ gì khác. Ghosn vô cùng mệt mỏi, nhìn thấy ba vị trí kết nối đối diện với mình, cảm thấy kỳ quái. Hình trụ ban đầu được gắn vào một khung ống lồng, và bây giờ các bu lông đã được tháo ra, chỉ cần kéo nó ra với một lực vừa đủ.

Andrey Il’ych Narmonov phát biểu ngắn gọn. Fowler nghĩ, bài phát biểu của ông ta thật đơn giản nhưng uy nghiêm với giọng điệu khiêm tốn phi thường chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của các nhà bình luận

Ghosn đã thêm một bộ ròng rọc khác và cuộn vào giá đỡ hình chữa A.  Cái hình trụ đủ thuận tiện, có một lỗ vận thăng được tích hợp bên trong nó. Rất may người Israel không thích lãng phí sức lực của họ nhiều như hắn. Phần còn lại của cái vỏ nhẹ hơn nhiều so với dự đoán, hắn nâng khối trụ lên đến điểm mà tại đó ma sát giữa các giá đỡ bên ngoài khối trụ và khối trụ vừa đủ. Khó mà giữ nguyên thế này lâu được. Ghosn phun thêm một ít dầu bôi trơn lên giá đỡ hình chữa A, đợi một lúc để trọng lực của trái đất tác dụng lực hút hình trụ tự rơi ra ngoài … Nhưng chỉ sau một phút, sự kiên nhẫn của hắn cạn kiệt. và hắn tìm thấy một khoảng trống đủ lớn cho một thanh nạy và bắt đầu tận dụng giá đỡ để cạy nó ra khỏi hình trụ, mỗi lần một milimet. Trong vòng bốn phút, kim loại cuối cùng phát ra một tiếng thét ngắn đầy bất mãn, và cái vỏ cuối cùng cũng rơi ra.

Hình trụ có màu xanh lá cây và có cửa sập riêng, điều này không hoàn toàn bất ngờ. Ghosn xác định loại cờ lê mình cần và bắt đầu làm việc với bốn bu lông giữ cố định nó. Các chốt rất chặt, nhưng với một chút nỗ lực của Ghosn, các chốt nhanh chóng chịu thua. Động tác của Ghosn giờ nhanh hơn, mặc dù lý trí nói với hắn rằng nên thư giãn một chút, nhưng sự phấn khích khi sắp hoàn thành công việc vẫn còn đọng lại khiến hắn cố hơn

Cuối cùng cũng đến lượt Fowler phát biểu. Tổng thống của Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ bước lên bục, với một tập tài liệu bằng da màu nâu trên tay. Áo sơ mi của của ông ta, cứng như ván ép khiến cổ bị đau, nhưng ông ta không bận tâm. Đó là khoảnh khắc ông ta đã dùng cả cuộc đời mình để chuẩn bị. Ông ta nhìn thẳng vào camera, định vị biểu cảm của mình là trang trọng nhưng không nặng nề, tinh thần cao nhưng không bao giờ phấn khích, tự hào nhưng không tự phụ. Ông ta gật đầu với những người đồng cấp

“Đức Giáo hoàng, Đức vua, ngài Tổng thống” Fowler bắt đầu “Thưa ngài Thủ tướng, và tất cả người dân trên thế giới đầy khó khăn nhưng đầy hy vọng của chúng ta:

“Chúng ta đến với nhau tại thành phố cổ kính này, một thành phố đã phải hứng chịu chiến tranh hơn 3.000 năm, một thành phố đã truyền cảm hứng cho nhiều nền văn minh vĩ đại nhất trên thế giới, và ngày nay là quê hương của một đức tin tôn giáo vẫn còn lớn hơn. Tất cả chúng ta đến từ khắp nơi trên thế giới, băng qua sa mạc, leo núi, từ đồng bằng rộng lớn của Châu Âu, từ một thành phố khác bên sông, và không giống như nhiều người đã đến thăm thành phố cổ kính này, chúng ta đến đây vì hòa bình. Chúng ta có một điểm chung mục tiêu – chấm dứt chiến tranh và đau khổ, đồng thời mang lại những ước nguyện hòa bình cho phía bên kia của mảnh đất đang trỗi dậy từ lịch sử đẫm máu và nay được thắp sáng bởi những lý tưởng khiến chúng ta khác biệt với động vật như một sự sáng tạo theo hình ảnh của Đức Chúa Trời” Ông ta quay đầu xuống trang tiếp theo, Fowler biết rõ cần diễn thuyết thế nào. Ông ta đã phát biểu rất nhiều trong suốt 30 năm qua và nay nói một cách tự tin như thể đang nói trước một trăm bồi thẩm đoàn. Các câu và nhịp điệu phức tạp tạo thêm nét gợi cảm cho hình ảnh ngôn từ của ông ta, giong nói êm dịu như chơi nhạc cụ, một giọng nói hoàn toàn tuân theo ý chí đam mê và một phần ý chí cá nhân của ông ta

“Thành phố này, Nhà nước Vatican, phục vụ Thiên Chúa và con người, và hôm nay nó đã hoàn thành nhiệm vụ đó tốt hơn hơn bất kỳ thời điểm nào trong lịch sử. Bởi vì hôm nay, thưa các công dân của tôi trên thế giới, hôm nay chúng ta đã đạt được một phần ước mơ được chia sẻ bởi những người đàn ông và phụ nữ ở mọi nơi trên thế giới. Với sự giúp đỡ bằng những lời cầu nguyện của các bạn và qua một tầm nhìn được ban cho chúng ta cách đây rất nhiều thế kỷ, cuối cùng chúng ta cũng thấy rằng hòa bình còn tốt hơn chiến tranh. Cần rất nhiều dũng khí đổ máu và hy sinh, nhưng để đạt được mục tiêu lớn là hòa bình xứng đáng với lòng dũng cảm mạnh mẽ hơn. Tạm biệt chiến tranh và hướng tới hòa bình là một thử thách sức mạnh của con người

“Hôm nay, tôi rất vinh dự được thông báo với mọi người trên thế giới về một thỏa thuận sẽ chấm dứt một cuộc xung đột đáng buồn tại một vùng đất thiêng liêng và bất khả xâm phạm đối với tất cả mọi người. Dựa trên hiệp ước này, Tranh chấp cuối cùng của chúng ta sẽ được giải quyết trên cơ sở công lý và thành tín, và ý muốn của Đức Chúa Trời, Đấng trong chúng ta có tên khác, nhưng là Đấng biết tất cả chúng ta.

“Hiệp ước này mang lại cho tất cả người dân địa phương quyền được an toàn tính mạng, tự do tôn giáo, tự do ngôn luận và nhân phẩm cơ bản, bởi vì chúng tôi biết rằng mọi người đều là sáng tạo của Chúa, mọi người là duy nhất, nhưng tất cả đều bình đẳng trong mắt Chúa……”

Cánh cửa cuối cùng cuối cùng đã được mở. Ghosn nhắm mắt thì và mệt mỏi cầu nguyện thầm cảm ơn thánh Allah. Hắn đã làm việc hàng giờ liền và bỏ cả ăn trưa. Hắn đặt nắp hầm xuống và đặt các chốt vào các rãnh để chúng không bị lạc. Kể từ khi Ghosn trở thành kỹ sư, hắn luôn làm mọi thứ gọn gàng. Bên trong nắp hầm là một con dấu bằng nhựa mà hắn phải ghi nhận với sự ngưỡng mộ là nó vẫn còn rất khít, Thiết bị này chống ẩm và mưa, điều này khiến cho nó trở thành một thiết bị điện tử hiện đại. Ghosn khẽ chạm tay vào nó. Hắn dùng một con dao nhỏ cắt qua lớp nhựa, sau đó cẩn thận bóc niêm phong và đặt nó sang một bên. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn vào hình trụ, như thể một lòng bàn tay khắc băng đột ngột nắm lấy trái tim. Hắn nhìn thấy một quả cầu màu nâu biến dạng … giống như một cục mì thô bẩn thỉu. Đó là quả bom. Ít nhất thì nó cũng là một thiết bị tự hủy, và là một thiết bị có khả năng nổ cao, nặng khoảng 50 kg chất nổ cao …

Ghosn lùi lại vài bước và đột nhiên muốn đi tiểu. Viên kỹ sư lần mò châm điếu thuốc đến lần thứ ba mới xong. Làm thế nào hắn đã bỏ lỡ… điều gì? Hắn đã bỏ lỡ điều gì? Không gì cả. Hắn đã cẩn thận như mọi khi. Người Israel vẫn chưa giết được hắn. Các kỹ sư thiết kế của bọn họ rất thông minh, nhưng hắn cũng không kém cạnh gì

Phải kiên nhẫn, hắn tự nhủ. Hắn lại tiếp tục công việc của mình trên lớp vỏ bên ngoài của hình trụ. Trên đó có một sợi dây vẫn còn được gắn vào bộ phận radar, và có ba điểm chèn khác, nhưng chúng đều trống rỗng.

Mình đã biết gì về thứ này rồi! Radar thu phát sóng, vỏ nặng, cửa sập ra vào…dây dẫn thuốc nổ hình cầu với…

Ghosn lại nghiêng người để nghiên cứu. Một kíp nổ được đưa vào với khoảng cách đều và đều trên quả cầu … Các dây dẫn đến từ kíp nổ là …

Không thể nào. Không, làm sao nó có thể là thứ đó được!

Ghosn rút từng chiếc kíp nổ ra, tháo dây từng chiếc rồi đặt tất cả vào một tấm thảm, kíp nổ là thứ khó sử dụng nhất do con người tạo ra nên hắn làm việc rất chậm rãi và cẩn thận. Mặt khác, những chất nổ cao này không nguy hiểm, thậm chí có thể kẹp chúng lại và châm lửa để đun nước nóng. Hắn dùng dao để cạy những khối cứng đáng kinh ngạc.

“Có một truyền thuyết cổ về Pandora kể về người phụ nữ được đưa cho một chiếc hộp. Cô ấy đã dại dột mở chiếc hộp ra mặc dù đã được dặn là không được mở, và xung đột, chiến tranh và chết chóc đã ập đến thế giới của chúng ta. Pandora tuyệt vọng khi biết rằng mình đã làm một điều gì đó ngu ngốc, và chỉ khi trong đáy của chiếc hộp gần như trống rỗng, cô mới tìm thấy tinh thần của hy vọng. Chúng ta đã chứng kiến ​​quá nhiều xung đột và chiến tranh, và bây giờ cuối cùng chúng ta cũng sử dụng hy vọng. Nhưng hy vọng là một con đường dài, một con đường đẫm máu, một con đường đánh dấu sự tuyệt vọng, nhưng nó luôn là một con đường đi lên, bởi vì hy vọng là tầm nhìn chung của nhân loại về những gì có thể, nên và phải có, và hy vọng đã dẫn chúng ta đi được xa đến vậy

“Truyền thuyết cổ xưa này có thể xuất phát từ một tín ngưỡng khác với Cơ đốc giáo, nhưng sự thật của nó ngày nay đã rõ ràng. Hôm nay, chúng ta sẽ đưa chiến tranh, xung đột và cái chết thừa vào chiếc hộp đó. Chúng ta sẽ đóng nó lại hộp xung đột, Để lại món quà quan trọng và cuối cùng của Pandora cho tất cả nhân loại – kho báu – niềm hy vọng của chúng ta. Hôm nay là ngày mà tất cả nhân loại hiện thực hóa ước mơ của mình.

“Hôm nay, chúng ta đã nhận được một món quà từ Chúa – sự bình an

“Xin cảm ơn”

Tổng thống mỉm cười ấm áp trước ống kính, và tiến tới ghế của mình trong tiếng vỗ tay không thể lịch sự hơn của những người đồng cấp. Đã đến lúc ký Hiệp ước. Thời điểm này cuối cùng đã đến và sau khi là người cuối cùng phát biểu, Fowler lại là người đầu tiên ký vào bản hiệp ước. Khoảnh khắc đến quá nhanh và J. Robert Fowler đã trở thành người đi vào lịch sử

Các động tác của Ghosn không chậm chút nào. Hắn lấy một số mẩu thuốc nổ nhỏ ra, và khi làm điều đó, hắn biết nó là điên rồ và lãng phí tiền bạc, nhưng bây giờ hắn cuối cùng cũng biết biết – hắn nghĩ là hắn biết – mình đang có gì trong tay

Nó ở đó, một khối kim loại hình cầu, một quả cầu lấp lánh được mạ niken, được bảo vệ bởi một con dấu nhựa do các kỹ sư Israel đặt, được chôn trong vườn rau của Druse trong nhiều năm mà không bị ăn mòn hay hư hại. Nó không lớn lắm, không lớn hơn những quả bóng mà bọn trẻ chơi với nhau. Ghosn biết mình phải làm gì tiếp theo. Hắn đưa tay vào trong đống thuốc nổ tách rời, và duỗi ngón tay ra để chạm vào quả cầu mạ niken sáng lấp lánh.

Ghosn chạm nhẹ vào quả bóng kim loại bằng đầu ngón tay, và cảm giác ấm khi chạm vào.

“Allahu akhbar/ Lạy thánh Allah!”

« Lùi
Tiến »