Nội Tuyến

Lượt đọc: 77821 | 10 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 023
tỉnh mộng thì đã khác. (1)

Từ thành phố Giang Nam mưa buồn đến nát lòng, chớp mắt đã đặt chân lên đất Bắc, nơi trời xanh ngắt, núi non sừng sững, một cảnh tượng hùng vĩ đến choáng ngợp. Bệnh viện chuyên khoa tâm thần Vị Nam, ẩn mình giữa lòng núi xanh, vẫn tấp nập như thường lệ. Diệp Thiên Thư, sau mười mấy ngày xa cách, giờ quay trở lại chốn này, lòng không khỏi dấy lên bao cảm xúc ngổn ngang.

Cái cảm giác ấy càng trở nên rõ ràng hơn vào ban ngày. Từ khu phòng bệnh bước ra, khắp nơi là những bệnh nhân tâm thần trong bộ đồng phục kẻ sọc. Họ đông nghịt khắp sân, trên khuôn mặt chẳng hề có chút biểu cảm hỉ nộ ái ố, kẻ đứng người ngồi, có cả những thân thể vặn vẹo bò lổm ngổm; già trẻ, nam nữ đều không thiếu. Tất cả đều là những con người đã đánh mất phần người, chỉ còn lại bản năng hoang dại trong lớp vỏ hình hài.

Đây là chốn mà chẳng ai muốn đặt chân đến.

“Từ trước đến nay không hề có người nhà hay bất cứ ai đến thăm Lư Hồng Bác.”

“Chúng tôi đã tổ chức hội chẩn cho ông ta ba lần, cơ bản khẳng định ông ta mắc chứng tâm thần phân liệt, rối loạn nhân cách hoang tưởng và suy giảm nhận thức giai đoạn đầu. Những triệu chứng này hẳn có liên quan đến việc ông ta quanh năm sống trong môi trường đa cấp khép kín. Về phương án chữa trị, chúng tôi vẫn đang thảo luận... Có điều hy vọng không nhiều lắm đâu. Ông ta làm cái nghề này đã gần hai mươi năm, nhân cách đã bị phân liệt, ăn sâu bén rễ. Việc tìm lại con người ban đầu là điều bất khả thi.” Bác sĩ chủ trị Bạch Song Hỉ của bệnh viện báo cáo với lãnh đạo công an.

Diệp Thiên Thư không nói gì, ánh mắt dường như chỉ dõi theo phong cảnh. Bỗng hắn dừng bước, vẻ mặt đầy nghi hoặc cất lời hỏi: “Bác sĩ Bạch, anh nói những vấn đề chuyên môn đó tôi không hiểu, thế nhưng anh nói xem liệu có khả năng này không, người đó...”

“Ý cậu nói là giả bệnh, để tránh sự trừng phạt của pháp luật chứ gì?” Bác sĩ Bạch chưa cần hắn nói hết đã hiểu ý. Họ đương nhiên đã cân nhắc đến khả năng này.

“Đúng, trong quá trình điều tra vụ án của chúng tôi, gặp trường hợp như thế không ít.” Diệp Thiên Thư gật đầu.

“Vậy cậu cứ đi theo tôi là hiểu thôi.” Bác sĩ Bạch không trực tiếp trả lời, ra hiệu cho Diệp Thiên Thư đi theo mình. “Đặc thù của truyền tiêu đa cấp nằm ở chỗ, nó tác động sâu sắc đến ý chí con người, thông qua chiêu trò tẩy não để đạt mục đích. Chuyện tẩy não này không chỉ áp dụng với thành viên, mà chính kẻ tổ chức cũng tự tẩy não mình. Lư Hồng Bác đã tự tẩy não bản thân gần hai mươi năm, ngay cả khi hắn muốn trở lại bình thường cũng vô cùng khó khăn.”

Diệp Thiên Thư được dẫn ra phía sau tòa nhà. Mắt hắn chợt mở to: vị chuyên gia đa cấp đang bị giám sát đặc biệt ở nơi đây đang hết sức hùng hồn giảng giải, chỉ cần nộp 3800 đồng, làm cách nào để thông qua nguyên lý bội tăng của thị trường mà kiếm được mười vạn mỗi tháng. Vẻ mặt ông ta kích động, tinh thần phấn chấn, động tác dứt khoát, giọng nói lưu loát, lôi cuốn. Ông ta đi qua đi lại, phối hợp cả lời nói với ngôn ngữ cơ thể, khiến bài giảng vô cùng thuyết phục. Nếu như nơi này không phải là bệnh viện tâm thần, nhìn thế nào cũng giống một giáo sư đại học đang đứng trên bục giảng.

Ông ta đến đâu cũng có tín đồ, và ở nơi này cũng không thiếu. Trước mặt ông ta có bảy tám người mặc đồng phục bệnh nhân đang chăm chú lắng nghe lời răn dạy. Nếu muốn giả điên, ắt phải hành động như kẻ điên. Chẳng ai giả điên lại cố gắng hành xử như người bình thường; vậy thì chỉ còn một khả năng: hắn ta điên thật, điên đến mức tin mình hoàn toàn tỉnh táo.

“Lại có bệnh nhân như vậy sao?” Đầu óc Diệp Thiên Thư chợt trở nên mơ hồ. Khi bắt ông ta, ông ta cũng đang ở trong ổ đa cấp, hùng hồn giảng giải như thế này. Bây giờ nghĩ lại, hắn không khỏi cảm thấy quái lạ, rờn rợn. Chẳng lẽ là một kẻ tâm thần đi tẩy não người bình thường, rồi biến tất cả thành những kẻ điên rồ giống hệt mình?

Vẻ mặt Bác sĩ Bạch không chút vui buồn, giọng đều đều, mang đậm phong thái nghề nghiệp: “Đó là biểu hiện bình thường của ông ta. Ông ta đã là nhân vật cấp bậc giáo sư rồi, việc xúi giục, lôi kéo người khác đã trở thành một phần máu thịt trong cuộc sống của ông ta. Hoàn cảnh không ảnh hưởng tới ông ta, bất kể cậu giam ông ta ở đâu thì ông ta cũng vẫn như thế thôi.”

Ví dụ này không phải là duy nhất. Trong số những người không thể trở về nhà, phần lớn đều như vậy. Cho dù đã được đưa tới bệnh viện tâm thần, bọn họ vẫn không ngừng lải nhải về chuyện kiếm tiền, làm giàu, nỗ lực đổi đời, dường như đã hoàn toàn mất đi nhận thức về thế giới bên ngoài. Diệp Thiên Thư mang theo tâm trạng nặng trĩu, lặng lẽ quay người rời đi. Bác sĩ Bạch tiễn hắn ra đến tận cổng an ninh. Khi hai bên đang tạm biệt nhau, Diệp Thiên Thư nhìn thấy một chiếc xe cấp cứu bám đầy bụi bặm, rõ ràng đã vượt qua một chặng đường dài đằng đẵng để đến đây. Sự nhạy bén nghề nghiệp khiến hắn lập tức cảnh giác. Hắn chỉ vào chiếc xe đó, hỏi: “Biển ngoại tỉnh, từ Thượng Hải đến. Sao tôi không thấy trong sổ ghi chép thường nhật của bệnh viện?”

“À, chỗ chúng tôi thường tiếp nhận bệnh nhân tâm thần từ các tỉnh khác chuyển đến. Sáng nay vừa mới đến, còn chưa kịp ghi lại.” Bác sĩ Bạch đáp.

“Tuyệt đối đừng để xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.” Diệp Thiên Thư cảnh báo. Nơi này không chỉ đơn thuần là một bệnh viện.

“Ha ha, chuyện này cậu cứ yên tâm. Cho dù có mở toang cổng, bọn họ cũng chẳng thể tìm thấy lối thoát đâu.” Bác sĩ Bạch khẳng định.

Diệp Thiên Thư hiểu rất rõ các biện pháp an ninh phòng ngừa ở nơi này, cho nên hắn không nói thêm lời nào, ngồi lên xe cảnh sát vội vã rời đi. Chủ nhiệm Phạm đã căn dặn, khởi nguồn vụ án đa cấp đang bế tắc của hắn nằm ở nơi này. Cho tới tận bây giờ, hắn vẫn cứ loanh quanh tại chỗ, chưa thể tiến thêm dù chỉ nửa bước.

Khi vị khách đã khuất dạng, bác sĩ Bạch quay trở lại văn phòng. Ông ta mở máy vi tính, kết nối với căn phòng của bệnh nhân vừa được đưa tới sáng nay. Trên màn hình, một chàng trai đang say ngủ.

Người này họ Mộc, tên là Mộc Lâm Thâm. Bây giờ y được gán cho một thân phận mới: họ Lâm, tên Lâm Mộc Sinh. Thông qua thôi miên để tác động vào tiềm thức của cậu ta, để cậu ta tin vào thân phận mới, biến cậu ta thành một con người hoàn toàn khác. Trong tay bác sĩ Bạch có tài liệu được người nhà ký, ông ta rất rõ ngọn nguồn câu chuyện. Hiện giờ, ông ta đang nóng lòng chờ đợi kết quả...

« Lùi
Tiến »