Mẹ thằng bé mất sớm, tôi vẫn luôn cho rằng nguyên nhân sâu xa chính là từ đó. Vợ chồng tôi đến thành phố này đã gần ba mươi năm, bắt đầu từ một cửa hiệu nhỏ bé, chắt chiu gây dựng đến cơ nghiệp lớn mạnh như bây giờ. Thuở nhỏ, thằng bé hiểu chuyện lắm, hai vợ chồng tôi bận rộn tối ngày, nó cứ thế ngồi ở quán cơm làm bài tập, giúp đỡ chúng tôi những chuyện lặt vặt. Vậy mà môn nào cũng xuất sắc, chẳng bao giờ khiến chúng tôi phải lo lắng điều gì. Khi nó lên sơ trung thì đổ bệnh nặng, lần đó suýt chút nữa thì gia đình tôi đã không thể vượt qua được. Tôi nợ vợ tôi nhiều lắm, cô ấy vất vả theo tôi mười mấy năm trời, còn chưa kịp hưởng thụ được mấy ngày sung sướng, vậy mà đã vội vã lìa đời. Bác sĩ Phùng, anh không biết đâu, lúc vợ tôi qua đời, cô ấy không nhắm được mắt, cứ trừng trừng nhìn con trai. Lúc đó cô ấy yếu lắm rồi, không nói được nữa, nhưng tôi biết lòng cô ấy. Cô ấy sợ tôi tái hôn, tìm mẹ kế cho thằng bé, sợ con trai cô ấy phải chịu khổ...
Càng nói, Lão Mộc càng chìm đắm vào ký ức, càng lúc càng xa đề, suýt chút nữa bật khóc nức nở. Bác sĩ Phùng vội vàng ngăn lại: "Khoan đã, khoan đã, ông chủ Mộc, xin anh dừng lại một chút, nói vắn tắt một chút thôi. Tức là, từ sau khi vợ anh qua đời, bao nhiêu lâu thì anh tái hôn?"
"Ba năm... Khi đó con trai tôi đã ra nước ngoài rồi." Mộc Khánh Thần cố gắng ổn định lại cảm xúc rồi đáp.
Ba năm ư? Khi đó ông ta chưa tới bốn mươi, là một ông chủ lớn, đang ở độ tuổi phong độ nhất. Việc giữ gìn vì người vợ cũ suốt ba năm trời khiến Phùng Trường Tường không khỏi bất ngờ, bởi hắn cứ ngỡ chưa đầy một năm thôi. Hắn hỏi tiếp: "Vậy khi con trai anh chưa ra nước ngoài, có từng xảy ra chuyện này không... Ừm, đó là khi anh đang thân mật với người phụ nữ khác thì bị cậu ấy bắt gặp? Chuyện này đối với một đứa trẻ đang tuổi lớn gây ảnh hưởng rất lớn, nhất là trong quãng thời gian mất đi người thân yêu nhất."
"Chuyện này..." Mộc Khánh Thần nghẹn lời, rút vội khăn giấy xì mũi, rồi lại cẩn thận gấp gọn cất vào túi, im lặng không nói một lời.
Khỏi cần phải trả lời nữa, vẻ lúng túng này của ông ta đã là đáp án tốt nhất rồi. Nếu không nhìn ra được điều đó thì còn làm bác sĩ tâm lý làm gì nữa, cái nghề này sống nhờ việc phơi bày những góc khuất tận sâu trong tâm hồn người khác mà.
Vậy là có rồi, Phùng Trường Tường thầm nghĩ. Đột ngột mất đi người thân yêu, dù là người trưởng thành cũng khó lòng chịu đựng được, huống chi lại là một đứa trẻ chưa thành niên. Chẳng ai có thể thay thế được vị trí người mẹ trong lòng một đứa bé.
Đây chính là nguyên nhân, giống như suy đoán của Phùng Trường Tường. Nhưng vì thế mà khiến hắn gặp phải vấn đề nan giải, bởi đó là loại khó nhằn nhất. Mộc Khánh Thần đã không đợi được nữa, nói thẳng: "Bác sĩ Phùng, tôi đến đây là để giải quyết vấn đề của con trai tôi. Tôi là người trưởng thành, không có vấn đề gì cả, đối với người vợ đầu ấp tay gối, tôi cũng đã tận tâm rồi. Mười mấy năm qua, lòng tôi đều dốc hết tâm sức cho thằng bé này. Nó tiêu bao nhiêu tiền, tôi thực sự không bận tâm, vấn đề là, tôi còn chưa giàu tới mức có thể để nó tiêu pha cả đời không hết."
"Vậy được rồi, nói về con trai anh đi." Phùng Trường Tường đổi chủ đề.
"Biết nói từ đâu bây giờ chứ... Cái thằng đó..." Thoáng chốc, Mộc Khánh Thần từ vẻ mặt bi thương chợt chuyển sang đầy uất ức, oán giận.
"Bắt đầu từ khi cậu ấy ra nước ngoài đi, anh có thể nói cho tôi biết, vì sao cậu ấy mấy lần chuyển trường như thế không? Lại còn nhất định phải đưa ra nước ngoài sớm như vậy?" Phùng Trường Tường hỏi. Thông thường, học sinh đều phải hết cao trung mới xuất ngoại du học, đi sớm như vậy hiển nhiên là phải có vấn đề.
"Tôi cũng có muốn đâu, nhưng chẳng có trường nào chịu nhận nó. Vốn nó học ở Cừu Trung, một ngôi trường danh tiếng bậc nhất, nhưng thành tích của nó càng ngày càng kém, đã thế còn bập vào thuốc lá, rượu chè. Kết quả trường học không thể nào dung thứ được nữa, buộc lòng khuyên thôi học. Sau đó chuyển đến Tứ Thập Trung, chẳng hiểu sao lại bắt đầu thói trộm vặt, đặc biệt chỉ nhắm vào đồ đạc của nữ sinh. Trời đất ơi, chẳng khác nào tát thẳng vào mặt già này của tôi! Nhà tôi đâu có thiếu thốn tiền bạc cơ chứ! Liên tiếp chuyển ba trường, ngôi trường nào trụ được lâu nhất cũng chỉ vỏn vẹn ba tháng. Hết cách, tôi đành bỏ tiền ra cho nó vào trường quý tộc, hi vọng người ta uốn nắn, rèn giũa được cho thằng bé. Kết quả... kết quả lần này còn thảm hại hơn gấp bội. Dù tốn bao nhiêu tiền cũng chẳng cứu vãn được, nó bị nhà trường đuổi thẳng cổ." Mộc Khánh Thần nghiến răng nghiến lợi nói.
"Nguyên nhân là gì? Lại trộm đồ à?" Phùng Trường Tường nhíu mày.
"Không phải, nó trêu ghẹo cô giáo, từ việc viết thư tình nhảm nhí cho đến... vén váy người ta!" Mộc Khánh Thần méo mặt, xấu hổ như thể chính mình vừa gây ra chuyện tày đình.
Lần này đến lượt Phùng Trường Tường mắc nghẹn. Hắn thầm nghĩ, dẫu biết thằng bé thay đổi tính cách ắt có nguyên do, nhưng sao có thể biến chất đến mức độ này? Trước đó uống rượu, hút thuốc, trộm đồ đều có thể lý giải, vẫn còn chút gì đó của sự bồng bột, giận dỗi, phá phách tuổi mới lớn. Nhưng tỏ tình với cô giáo, còn vén váy người ta à? Loại trẻ con gì mà lại hành xử quái đản đến thế?
Nhất thời, trong phòng im ắng đến lạ.
Để xua đi nỗi xấu hổ ngập tràn của Mộc Khánh Thần, Phùng Trường Tường nhanh chóng bỏ qua phần này, dồn dập hỏi tiếp: "Sau nữa thì thế nào? Xem lý lịch thì cậu ấy đã học xong ở Singapore, vì sao không tiếp tục học đại học ở đó mà lại tới Hà Lan?"
"Nó lái xe khi say rượu, bị phạt đánh roi... Ở nơi đó mà mang một vết nhơ khó gột rửa, không như ở trong nước, cứ vung tiền ra là có thể xóa sạch." Mộc Khánh Thần ngập ngừng, sắc mặt rất tệ, có thể thấy hành vi của con trai ông ta đã tồi tệ, đáng sợ đến nhường nào.
Bây giờ cả Phùng Trường Tường cũng cảm thông cho người cha khốn khổ này, an ủi ông ta: "Sau đó hẳn là cậu ấy tỉnh ngộ rồi phải không? Tôi thấy cậu ấy rất có năng khiếu nghệ thuật, những bức tranh trong ảnh trông cũng không tồi. Cậu ấy học ở Hà Lan phải không?"
"Anh không biết đâu, nguyên nhân nó đi Hà Lan học không phải vì nghệ thuật. Mãi về sau này tôi mới bàng hoàng phát hiện ra." Lão Mộc nói tới đó thì phẫn nộ tột cùng.
Phùng Trường Tường chợt có một linh tính chẳng lành: "Thế thì vì sao?"