Nội Tuyến

Lượt đọc: 76308 | 10 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 005
đứa con hư khó bảo. (1)

“Hà Lan, nơi khói cần sa lởn vởn trên phố đèn đỏ, mọi thứ đều hợp pháp... Nhưng cái thằng nhãi ranh đó, mỗi tháng chỉ chụp vài bức ảnh cho có lệ rồi vòi tiền tôi... Đến khi tôi mò mẫm tới nơi, mới ngỡ ngàng nhận ra, chỗ nó ở đến một cây bút vẽ cũng không có. Học hành nghệ thuật gì chứ, có mà học, học...” Mộc Khánh Thần đã kiệt sức, chẳng còn hơi đâu mà phán xét.

Phùng Trường Tường toát mồ hôi, khẽ khàng hỏi tiếp: “Sau đó nữa thì sao...?”

“Tôi bảo nó cút về, nhưng nó sống chết không chịu, cứ khăng khăng muốn sang Mỹ học. Tôi nghĩ bụng, nếu nó về thì cũng chỉ gây thêm chuyện mà thôi, nên đành tặc lưỡi, hay là đổi môi trường khác xem sao, biết đâu lại thay đổi được... Thế là lại tốn tiền cho đi du học. Học hành cái gì chứ, chỉ là đốt tiền trong nhà mà thôi.” Mộc Khánh Thần định vỗ bàn nhưng kịp thời thu tay lại. Tuy nhiên, cảm xúc dâng trào không thể kìm nén, ông đành chuyển sang vỗ đùi bôm bốp, vỗ đến nỗi chính ông cũng thấy rát buốt. Dù Phùng Trường Tường đã cố gắng hết sức, soi mói từng ngóc ngách hòng tìm ra một tia sáng le lói nơi Tiểu Mộc, nhưng thực sự, chẳng hề có. Gã dè dặt lật lại xấp tài liệu, tấm bằng tốt nghiệp mang tên trường Abraham Lincoln University. Nghe quen quen... Gã bất giác lẩm bẩm cái tên trường, như thể đang dò xét một manh mối mơ hồ: “Abraham Lincoln University à, ngôi trường này, hình như rất có tiếng thì phải...”

Lúc này, sắc mặt Mộc Khánh Thần còn khó coi hơn cả khi làm ăn thua lỗ sạch gia sản. Ông xua tay lia lịa: “Đừng nhắc tới nữa! Thời gian trước tôi đi hỏi người trong nghề mới biết, họ nói, cái bằng này chỉ cần trả tiền là họ cấp, bất kể là người hay là chó.”

Phùng Trường Tường cũng “à” một tiếng. Gã chợt nhớ ra, cái trường đó thậm chí cấp luôn cả bằng trực tuyến, là thứ trường chuyên lừa gạt mấy cha mẹ Châu Á ham hư vinh, lóa mắt vì nước Mỹ xa hoa.

Lão Mộc sa sút, cúi gằm mặt, từ hy vọng rồi trượt dài xuống vực thẳm tuyệt vọng. Đến đây thì mọi thứ đã đặt dấu chấm hết.

Phùng Trường Tường cũng chẳng nói thêm được lời nào. Ánh mắt nhìn Mộc Khánh Thần chứa đầy sự cảm thông và xót xa, thậm chí không nỡ hỏi tiếp, khiến người làm cha ấy thêm xấu hổ, đau khổ, và thương tâm tột cùng.

Mộc Lâm Thâm.

Ngòi bút lướt nhẹ trên giấy, viết ra ba chữ này. Phùng Trường Tường dùng những ngôn từ đơn giản nhất để phác họa đặc trưng tính cách của Mộc Lâm Thâm: Phô trương, nổi loạn, cố chấp, ngang ngạnh.

Toàn bộ đám phú nhị đại bề ngoài ngọc ngà nhưng bên trong cặn bã đều có tính cách chung như vậy, nhưng vấn đề nảy sinh từ loại tính cách này thì lại muôn hình muôn vẻ.

Suy nghĩ một lát, ánh mắt gã nhìn Mộc Khánh Thần rồi lại thêm vào hai đánh giá nữa: Lười nhác, ỷ lại.

Có một người cha tận tâm đến thế, muốn con cái cần cù chịu khó là điều vô cùng khó khăn, muốn không ỷ lại cũng chẳng thể được.

Tựa hồ chừng đó vẫn chưa đủ để miêu tả đứa con đặc biệt này của Mộc Khánh Thần, bác sĩ Phùng trầm ngâm rồi lại thêm vào: Tâm lý phát triển méo mó, thiếu trải nghiệm bản thân.

Gã lần ngược lại quá trình trưởng thành của Mộc Lâm Thâm: Mất đi người thân, gia đình đơn thân, người cha bận rộn làm ăn, lại có người mới... Đây hẳn là căn nguyên tạo thành sự nổi loạn, cố chấp, khác biệt. Nội tâm cô độc và ỷ lại, luôn khiến chàng trai đó làm ra những chuyện khác thường. Không phải là hư hỏng sa đọa, mà ngược lại, đó là lời kêu cứu thảm thiết từ một trái tim cô độc và tổn thương.

Đáng tiếc, không một ai hiểu được. Cho nên, những hành vi đó chẳng được ai quan tâm, chỉ khiến người ta ghét bỏ và xa lánh. Kết quả càng đẩy cậu ta đi xa hơn, tìm kiếm sự tồn tại của bản thân thông qua những hành vi vượt ngoài mọi khuôn khổ ước thúc. Thế nhưng, người cha vì quan tâm thái quá, còn cung cấp điều kiện để cậu ta thoải mái phóng thích sự ương ngạnh trong lòng.

Đây đâu chỉ là sai lầm của riêng Mộc Khánh Thần, mà là căn bệnh chung của biết bao bậc cha mẹ trong nước. Hễ thấy con cái có vấn đề, liền vội vã đẩy ra nước ngoài, ảo tưởng rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn. Một người đang chìm ngập trong vô vàn rắc rối, lại bị ném vào một môi trường xa lạ, để rồi phải đối mặt thêm với hàng tá vấn đề mới, liệu tình hình có thể khá hơn được chăng? Nhiều khi, Phùng Trường Tường chẳng thể nào lý giải nổi cái logic méo mó của những bậc làm cha làm mẹ ấy.

Phùng Trường Tường đặt bút xuống. Khi ngẩng đầu lên, Mộc Khánh Thần đang nhìn gã đầy kỳ vọng.

Lão Mộc nơm nớp nói: “Bác sĩ Phùng, Lão Ngô giới thiệu tôi tới đây. Anh nghĩ cách giúp tôi đi, nó sắp ép tôi phát điên rồi.” Phùng Trường Tường không vội đưa ra cách xử lý mà đặt thêm câu hỏi: “Con trai anh về nước cũng gần được nửa năm rồi nhỉ? Trong thời gian đó anh đã làm những gì? Ý tôi là anh đã làm gì cho con trai anh, không hỏi việc riêng của anh.”

“Tôi đến gặp mặt nó một lần còn khó chứ nói gì tới làm được gì. Bây giờ tôi hối hận vô cùng, nghĩ lại thực sự không nên đưa nó ra nước ngoài.” Lão Mộc buồn phiền nói. Ông giải thích, con trai ông ở mấy quốc gia liền trong nhiều năm, hai cha con trừ xưng hô ra thì đã như người dưng nước lã rồi. Sợi dây kết nối quan hệ duy nhất chỉ còn lại một chuyện mà thôi:

Chuyện này bác sĩ Phùng chẳng cần nghĩ cũng nói ra được: “Đòi tiền.” Chắc chắn là thế rồi.

Mộc Khánh Thần cũng gật đầu khẳng định: “Nó trừ tiêu tiền ra thì không biết làm cái gì hết. Quần áo ngày thay ba lần, đi mua sắm còn chăm chỉ hơn cả nữ nhân. Di động, đồng hồ, túi xách có thể chất đầy nửa cái xe. Không thì đi bar tán gái, thay bạn gái cũng nhanh như thay quần áo... Ôi, tôi thật là khổ! Con nhà người ta đi du học về mang theo học vấn, nó thì mang về một đống vấn đề.”

Không đi học thì lấy đâu ra học vấn mà mang về? Bác sĩ Phùng lại hỏi: “Ông chủ Mộc, anh đã từng nghĩ tới hạn chế cậu ấy một chút về mặt kinh tế chưa?” Mộc Khánh Thần khóc không ra nước mắt: “Khống chế rồi! Tôi khống chế một cái thì nó tự nghĩ cách. Không phải đem xe của tôi đi cầm thì cũng lấy danh nghĩa của tôi đi vay tiền, sau đó rồi lại tới tìm tôi đòi tiền. Tôi không thể mất mặt cùng với nó được.”

Theo như ông ta kể, thằng bại gia tử đó về chưa tới nửa năm, đám cho vay tín dụng với cho vay nặng lãi trong thành phố gần như đều quen biết con trai ông ta. Chuyện trên đời là thế, con vay tiền, cha trả nợ, không phải là thiên kinh địa nghĩa ư? Có người cha làm ăn lớn như thế, đám chủ nợ còn tranh nhau cho y vay tiền ấy chứ, căn bản không khống chế nổi.

« Lùi
Tiến »