Phùng Trường Tường nghe Lão Mộc than vãn, chỉ biết cười xòa cho qua, đoạn thăm hỏi: “Tôi nghe Lão Ngô nói, anh đã tìm một bác sĩ tâm lý khác rồi, hiệu quả thế nào?”
“Đúng là có, không giấu gì anh, trước sau tôi đã tìm tới ba người. Người đầu tiên thuộc Đại học Y khoa Hoa Đông, chỉ mới gặp đúng một lần, nhưng con trai tôi đã khiến vị bác sĩ ấy gặp vấn đề tâm lý, đến nỗi sống chết cũng không chịu tiếp tục. Hình như vị bác sĩ đó là người đồng tính luyến ái, đã che giấu bấy lâu, vậy mà chỉ qua một lần tiếp xúc, đứa con trời đánh của tôi đã nhìn thấu. Chắc chắn nó đã buông ra những lời lẽ cay nghiệt, đả kích nặng nề khiến người ta không chịu nổi... Người thứ hai còn thê thảm hơn, tiếp xúc vài ngày đã bị con trai tôi dụ dỗ đến hộp đêm. Giờ đây, chính anh ta đang quay cuồng giải quyết mâu thuẫn gia đình còn chưa xong, nói gì đến chuyện giúp đỡ ai... Còn, còn người thứ ba... Ôi trời ơi...” Lão Mộc như chìm trong nỗi niềm khó giãi bày, ông thở dài thườn thượt, vỗ đùi đánh đét rồi lắc đầu nguầy nguậy.
“Ồ, thế này thì hơi thú vị rồi đấy, rốt cuộc là làm sao?” Bác sĩ Phùng tò mò đến mức rợn người. Bác sĩ mà không trị nổi bệnh cho người ta, lại còn tự mình gặp vấn đề thì quả thật là chuyện khó tin đến dị thường.
Lão Mộc phải hạ thấp giọng xuống nói: “Bác sĩ thứ ba là nữ, tôi cũng chẳng biết là ai tán tỉnh ai, tóm lại là tư vấn từ phòng bệnh tới phòng ngủ luôn rồi... Thằng nhãi ranh đó chứ, người ta là một thiếu phụ đã ly dị, hơn nó cả chục tuổi chứ ít ỏi gì, vậy mà nó đúng là cái gì cũng không bỏ qua...” Nhìn cái vị làm cha này đi, nói cứ như thể chính ông ta mới là kẻ làm chuyện xấu. Nói đến đây, mặt ông đỏ bừng, ánh mắt tràn ngập vẻ xấu hổ tột cùng.
Bác sĩ Phùng rốt cuộc cũng không nhịn nổi mà phì cười. Trời đất ơi, ngủ luôn với bác sĩ ư? Có cho hắn thêm cái đầu nữa cũng chẳng thể nào đoán ra được cái kết quả quái đản này. Vừa bật cười, hắn liền nhận ra làm thế thật không ổn, vội vàng đưa tay che miệng. Bất kể là đứa con bất trị, hay người cha bất lực, lúc này đều hiện ra một vẻ buồn cười đến nao lòng. Hắn gạch chân dưới tất cả những đặc trưng được liệt kê ra, không có cái nào nặng hay nhẹ, mà tất cả đều giống nhau một cách đáng sợ. Người cha này đã vất vả khó nhọc, thành công đến mức đáng sợ khi bồi dưỡng một thiếu niên bất lương thành một kẻ bất lương toàn tài.
Không nói ai sai ai đúng nữa, giờ con đường giải quyết là thế nào? Mộc Khánh Thần nhìn bác sĩ Phùng, với con mắt tinh tường của một thương nhân, ông luôn cảm thấy vị bác sĩ tâm lý này khác hẳn với tất cả những người tự xưng là chuyên gia khác. Hắn không thao thao bất tuyệt tuôn ra toàn những thuật ngữ chuyên môn xa lạ, sau đó lại giống hệt cái thằng con trời đánh của mình, chỉ còn lại đúng một chuyện duy nhất: Đòi tiền!
Ông ta thầm cho rằng, đây hẳn là người có tài năng thực sự, ít nhất thì hắn có thể đưa ra những kiến nghị chính xác cho mình. Nghĩ tới đó, ông ta lặng lẽ móc túi, rút ra một tấm chi phiếu đã được viết sẵn từ chiếc ví dài, rồi đứng dậy đặt thẳng trước mặt bác sĩ.
Động tác này làm bác sĩ Phùng đang trầm tư phải giật mình, sau đó nhìn tờ chi phiếu lại bật cười. Đây cũng là một hành vi rất đặc trưng. Hắn cầm tờ chi phiếu lên xem: “Nếu như chút tiền này có thể giải quyết được vấn đề, thì vấn đề của con trai anh đã không nghiêm trọng đến thế rồi.” “Vậy... cần bao nhiêu tiền?” Lão Mộc lòng nguội lạnh. Không phải vì tiếc tiền, mà vì vừa rồi ông vừa nhen nhóm chút hy vọng, không ngờ cuối cùng mọi chuyện vẫn quy về tiền bạc. E rằng kết quả cũng chẳng có gì khác biệt.
“Tiền chính là căn nguyên vấn đề, nhưng không phải con đường để giải quyết vấn đề. Hoặc có thể nói thế này, căn nguyên vấn đề không nằm ở con trai anh.” Phùng Trường Tường có vẻ như đã suy nghĩ kỹ lưỡng, rồi thốt ra một câu nói đầy bất ngờ.
“Không phải nó thế chẳng lẽ vấn đề nằm trên người tôi sao?” Mộc Khánh Thần cảm thấy hoang đường tột độ, đứng bật dậy phắt một cái. Bao năm qua, ông ta vừa vất vả kiếm tiền, vừa vất vả chùi đít cho cái thằng con trời đánh đó, bẽ mặt không biết bao nhiêu lần, cắn răng nuốt hận vào lòng. Giờ đây, tất cả lại thành lỗi của mình ư?
“Anh nói đúng rồi đấy, chính là ở trên người anh... Anh đừng kích động, cứ bình tĩnh nghe tôi nói đã.” Bác sĩ Phùng vội vàng xua tay. Mộc Khánh Thần chẳng phải định làm gì hắn, chỉ là phản ứng kích động nhất thời mà thôi.
Bác sĩ Phùng an ủi ông ta ngồi xuống rồi mới cân nhắc nói: “Tính cách của một người được hình thành do nhiều yếu tố, nhưng quan trọng nhất luôn chỉ gói gọn trong mấy điều này: ảnh hưởng của cha mẹ, ảnh hưởng của hoàn cảnh và ảnh hưởng của giáo dục... Nếu như mười năm trước anh tới tìm tôi, thì chuyện này chẳng phải là vấn đề gì to tát. Một đứa bé mất đi tình thương của người mẹ chính là lúc cần được quan tâm và dẫn dắt nhất. Nếu anh quan tâm, chỉ bảo đúng đắn cho cậu ấy vào lúc đó, nhìn biểu hiện từ nhỏ của cậu ấy, tôi có thể khẳng định, cậu ấy sẽ trưởng thành chỉ sau một đêm, càng thêm hiểu chuyện, càng thêm trân trọng cuộc sống này.”
“Nhưng anh lại khiến cậu ấy bị kích thích một lần nữa, cho nên gây ra ảnh hưởng xấu, khiến cậu ta trở nên cố chấp, quá khích, bất chấp mọi thứ. Trong tiềm thức, nỗi đau khổ của cậu ấy đã tự động khuếch đại tới vô hạn. Trong bao năm qua, cậu ta luôn sống trong khổ sở, và đó không phải thứ có thể dùng tiền bạc để bù đắp được.”
Mộc Khánh Thần nghĩ lại chuyện cũ mà xấu hổ: “Tôi biết điều ấy, cho nên tôi luôn đền bù cho nó mà, còn đền bù gấp bội.”
“Nhưng mà anh dùng phương thức không đúng đắn. Cậu ta không ngừng học thói hư, không ngừng gây chuyện, không ngừng phá vỡ mọi giới hạn... Ở một mức độ nào đó mà nói, hẳn là cậu ta mong đợi được anh quan tâm... Nhưng mà tôi phán đoán thế này, từ nhỏ tới lớn, anh không hề đánh hoặc mắng cậu ta, dù có cũng là rất ít, đúng không?” Bác sĩ Phùng hỏi, ánh mắt sắc lạnh: “Kể cả sau khi cậu ta thay đổi tính cách?”
“Làm sao tôi ra tay được chứ? Tôi khẳng định với anh là không có chuyện đó đâu. Tôi không phải loại cha mẹ dùng bạo lực để giáo dục con cái.” Mộc Khánh Thần nghiêm túc đáp.
“Thế nên tôi mới bảo anh sai. Cậu ta làm sai, anh không đánh mắng mà chỉ dung túng. Đó không phải quan tâm, mà đó là anh đang lờ cậu ấy đi. Anh đã bỏ qua cơ hội giáo dục tốt nhất, cũng bỏ qua cơ hội giao lưu tốt nhất rồi.” Bác sĩ Phùng dậm chân, giọng nói nặng trĩu: “Anh thương con theo kiểu giết con đấy!”
Đáp lại chỉ có một tiếng thở dài thườn thượt. Lão Mộc cúi đầu. Nhiều năm qua, ông ta cũng đã tự hỏi mình điều ấy, và tuy lờ mờ có một câu trả lời, nhưng ông không thể nào nói ra rõ ràng như người ta vừa nói.