Nội Tuyến

Lượt đọc: 77921 | 10 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 046
nung nấu ý đào tẩu. (4)

Không, cậu lầm rồi. Tôi đã nhìn thấu sự tôn trọng ẩn sâu trong cậu dành cho nữ bệnh nhân kia, chỉ vì cô ta vô ý để lộ ngực trần trước mắt bao kẻ dòm ngó, mà cậu lại chẳng đành lòng. Cậu đã tìm mọi cách để cô ta cài lại cúc áo... Chậc, hẳn là cậu rất yêu mẹ, và mẹ cậu chắc hẳn cũng là một người phụ nữ hiền từ, nên cậu mới có thiện cảm sâu sắc với nữ giới như thế. Nhưng cái hành vi kỳ quái của cậu lại cho tôi biết, mẹ cậu đã không còn trên đời nữa... Hoặc tôi có thể đưa ra một phán đoán trực quan hơn nữa: nếu mẹ cậu mà còn sống, cậu sẽ không phải tới đây, dù cậu có bệnh nặng đến đâu đi nữa, một người mẹ yêu con sẽ luôn giữ con lại bên cạnh để chăm sóc.

Thậm chí từ đó tôi còn nhìn ra được mối quan hệ cha con của cậu bất hòa, từ đó có thể chứng minh ngược lại rằng cậu yêu thương mẹ mình đến nhường nào, cho nên không thể nào chấp nhận được sự thật có một người phụ nữ khác thay thế vị trí của bà ấy..." Giáo sư Lư như tìm thấy một trò chơi thú vị, càng nói càng hăng say, hết thảy mọi thứ cứ như thể chỉ cần thuận miệng là có thể tuôn ra.

Mộc thiếu gia lúc này như bị sét đánh ngang tai. Trước mặt y là một kẻ xa lạ hoàn toàn, lẽ ra không thể nào biết được thân thế của y. Ngay cả những người thân cận cũng chỉ có vài kẻ hay biết điều này, vậy mà chỉ bằng quan sát và suy luận, gã điên này đã nói trúng đến tám phần.

Một kẻ như vậy, rốt cuộc có thể coi là điên rồ chăng?

"Bất kể ông muốn làm gì, ông cũng sẽ không được toại nguyện đâu." Dù bị những lời lẽ của gã Lư làm cho hoang mang tột độ, thậm chí kinh hãi đến lạnh sống lưng, nhưng Mộc thiếu gia không hề nảy sinh chút sùng bái nào. Ngược lại, ánh mắt y dần ánh lên tia ác ý, bàn tay y lại siết chặt lại thành nắm đấm. Nếu gã còn dám cản đường, y sẽ không ngần ngại cướp lối mà bỏ chạy.

"Đúng rồi, đây mới chính là bản sắc của cậu, một công tử bột không dễ dàng cúi đầu trước người khác, vì thế cậu sẽ không chấp nhận bị giam cầm ở nơi này... Ha ha ha, vậy chúng ta bắt đầu lại từ đầu nhé, tôi là Lư Hồng Bác, cậu có muốn đào tẩu không? Tôi chắc là có, còn tôi đã có lý lịch bảy lần đào tẩu khỏi bệnh viện tâm thần đấy." Giáo sư Lư quay trở lại vấn đề ban đầu.

"Vì sao phải đào tẩu? Ông không phải là bệnh nhân tâm thần à, chính ông thừa nhận còn gì?" Mộc thiếu gia không trả lời mà hỏi ngược lại. "Tôi có bệnh tinh thần, nhưng vị giác và chức năng sinh lý của tôi thì không có bệnh... Con mẹ nhà nó chứ, ở cái nơi này không có rượu, không có đàn bà, cũng không có phòng VIP, ăn uống thì tệ hại như vậy, làm sao mà tôi chịu được chứ?" Giáo sư Lư vung tay phẫn nộ.

À, cái này thì Mộc thiếu gia vô cùng đồng cảm, đúng là gặp được tri kỷ rồi: "Đáng lẽ ra ông không cần nói nhiều như thế làm gì, riêng câu cuối cùng đã đủ sức thuyết phục rồi... Ông xem quần áo tôi mặc đi, thứ này ngoài kia đem làm giẻ lau tôi còn chê."

"Vậy là chúng ta đã có chung nhận thức rồi." Giáo sư Lư mừng rỡ đi thẳng vào vấn đề: "Được, tôi không vòng vo nữa làm gì, cậu tính toán thế nào rồi?"

"Bác sĩ có 98 người, y tá hộ lý 62 người, bảo an 24 người. Bệnh viện chiếm diện tích 106 mẫu, tường bao cao 2.35 mét. Tình hình bên ngoài thì tôi không biết gì hết, tôi lần đầu tiên tới nơi này, nhưng tôi biết, nếu dựa vào hai cái chân thì không chạy thoát được. Người ta nhảy lên xe truy lùng, kết cục của chúng ta là bị cho vào bao tải mang về." Mộc thiếu gia không tiết lộ hết tính toán của mình: "Ông thì sao, ông giải quyết vấn đề này thế nào?"

"Thôi đi, tôi biết cậu đã nhắm vào cái xe kia rồi." Giáo sư Lư hạ thấp giọng xuống, ánh mắt hướng về phía nhà bếp.

Mỗi ngày đều có một chiếc xe hàng mang rau tươi cùng với thịt cá trứng gà tới bệnh viện, đó là chiếc xe hiếm hoi ra vào nơi này định kỳ. Mộc thiếu gia không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, tiếp tục nói: "Vẫn còn mấy cái xe của bảo an, bọn họ phát hiện nhanh lắm, sẽ đuổi theo thôi."

"Đây chính là nguyên nhân mà tôi nghiên cứu cậu thời gian qua, cậu là người có thể ra vào khu vực này. Thứ nhất, tôi có thể nói cho cậu biết, ngày mai ngày kia sẽ có mưa to, cơ hội tốt nhất chính là lúc đẩy xe thức ăn vào buổi sáng. Thứ hai, tôi có thể giải quyết được mấy cái xe cấp cứu. Thứ ba, điều cậu phải làm là khi ra ngoài đừng đóng cửa lại, cậu chỉ cần đưa chúng tôi ra khỏi khu này là được rồi." Giáo sư Lư xòe ba ngón tay ra.

"Làm sao tôi tin được ông?" Mộc thiếu gia hiểu rồi, việc mình có thể tự do ra vào khu vực này chính là chỗ dựa lớn nhất trong kế hoạch của gã. Lão điên này cần phải dựa vào mình để thực hiện bước đầu tiên, cho nên mình mới lọt vào tầm mắt gã, bị gã nghiên cứu: "Ngốc Đản, tới đây." Giáo sư Lư vừa mới gọi một tiếng, tên cao lớn kia ở chỗ rẽ nghe thấy liền chạy tới ngay. Gã ta căn bản không cần nói chuyện, chỉ đánh mắt một cái, Ngốc Đản liền khoe ra một con dao gài ở hông, cùng với mấy thứ công cụ mài từ bàn chải đánh răng mà thành. Gã Lư hất hàm: "Đủ chưa?"

Mộc thiếu gia mắt sáng lên, kỳ thực y cũng đang tính toán kiếm thứ gì đó để chọc bánh xe, nhưng chưa tìm ra được vật liệu phù hợp: "Đủ rồi!" "Làm bằng tấm thép ở đế giày đấy, nhìn một cái là biết ngay cậu là dân ngoại đạo rồi, có khi không cần phải chọc thủng lốp xe, chỉ cần vặn van xe ra là được..." Giáo sư Lư đưa cánh tay ra: "Thế nào, cùng nhau đi chứ?"

Tất nhiên mình có phải là thằng tâm thần chuyên trốn trại đâu mà chuyên với nghiệp. Mộc thiếu gia nhìn tên trọc bộ dạng hung tợn, lại nhìn Giáo sư Lư bề ngoài đạo mạo, thực chất gian trá, đưa tay ra bắt lấy. Chỉ cần thoát khỏi đây, có bắt tay với quỷ dữ thì y cũng chịu.

"Lại đây, chúng ta phân công công việc một chút... Ngốc Đản, đưa những người tới nghe giảng qua một bên hát đi." Giáo sư Lư ra lệnh, Ngốc Đản lập tức nghe lời đi luôn.

Không bao lâu sau, bài ca đa cấp đã vang lên, năng lực chấp hành rất cao, đồng thời cũng khiến Mộc thiếu gia phải tò mò: "Giáo sư Lư, tên đầu trọc đó là ai vậy, vì sao cũng muốn bỏ trốn? Hắn có bệnh không?" "Hắn được đưa từ trại giam tới, đợi bệnh viện giám định xem có đủ năng lực để chịu trách nhiệm hình sự không... Tôi đoán chừng là hắn giả vờ để né tránh sự trừng phạt của pháp luật thôi, nên rất muốn thoát khỏi đây. Chúng ta đã hợp tác với nhau tôi cũng nói cho cậu rõ tình hình của tôi, cho tới bây giờ có bốn cơ quan giám định uy tín nhận định rằng tôi bị tâm thần phân liệt cùng với chứng rối loạn nhận thức, chứng ám ảnh cưỡng chế..."

"Nói theo ngôn ngữ dân gian thì là tôi bị đa nhân cách, nhân sinh quan méo mó, nguyên nhân nằm ở chỗ, tôi luôn cho rằng kinh doanh đa cấp chính là sáng tạo vĩ đại nhất trong lịch sử phát triển của nhân loại. Bọn họ không biện luận lại nổi với tôi, cũng không cách nào ngăn cản tôi ngày càng có nhiều người đi theo, thế nên họ tống tôi vào bệnh viện tâm thần. Than ôi, đây là cái thời đại đen tối." Giáo sư Lư cảm thán, nhìn thế nào cũng không hề giống người có bệnh.

Cơ mà nghe vào tai Mộc thiếu gia thì là vấn đề khác, y khẳng định, cái tên này thực sự có vấn đề về nhận thức, hơn nữa còn không hề nhẹ. Có điều chuyện đó không hề ảnh hưởng hai người họ ngồi xuống cùng nhau, mật mưu cuộc đào vong lớn điên cuồng...

Dịch Thuật: Gemini-2.0-flash
Biên Tập: Mọt Sách

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »