Mọi chuyện không hề thuận lợi như họ tưởng tượng. Như câu tục ngữ “vạn sự đã sẵn sàng, chỉ thiếu gió đông”, giờ đây, mọi thứ đã đâu vào đấy, chỉ còn thiếu một trận mưa lớn như Giáo sư Lư dự đoán. Thế nhưng, suốt hai ngày sau đó, ông trời dường như cố tình trêu ngươi. Mỗi ngày, bầu trời vẫn âm u, mây đen kịt đặc quánh, che phủ kín mít cả đất trời. Không khí ẩm ướt đến rợn người, tưởng chừng chỉ cần đưa tay bóp nhẹ là nước sẽ rỉ ra, vậy mà nó cứ nín nhịn mãi, chẳng một giọt nào chịu nhỏ xuống.
Bệnh viện vẫn chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, gần như không hề chịu tác động từ thế giới bên ngoài. Với đa số bệnh nhân ở đây, khái niệm thời gian dường như đã biến mất. Cùng lắm, chỉ còn sót lại chút tiềm thức về việc thức khuya dậy sớm. Còn việc trời âm u hay nắng gắt, đối với họ cũng chẳng có gì khác biệt. Các y bác sĩ cũng vậy. Trên gương mặt chai sạn của đa phần họ, người ta dễ dàng đọc được dấu ấn của một cuộc sống khô khan, tẻ nhạt. Ai nấy đều nghiêm nghị, lạnh lùng, với vẻ mặt ít biểu cảm đến mức dễ dàng bóc trần nội tâm: một sự chán ghét cuộc sống đến tận cùng.
Phải rồi, mỗi ngày đối diện với ngần ấy con người mang chứng tâm thần, không chán ghét mới là chuyện lạ lùng.
Ngoại lệ duy nhất, e rằng chính là ba kẻ đang rục rịch chuẩn bị tẩu thoát. Ngay từ lần đầu gặp gỡ, Mộc thiếu gia đã không chút do dự gia nhập vào “đại gia đình” kỳ dị này, lập tức trở thành người được Giáo sư Lư trọng dụng. Thật không sai khi nói Giáo sư Lư là một thiên tài điên rồ. Mỗi sáng thức dậy, ông ta đều triệu tập những “thành viên tâm thần” của mình để tập luyện thể dục, bao gồm cả hô khẩu hiệu và ca hát. Ăn sáng xong, họ bắt đầu “lên lớp” nghe giảng, diễn thuyết, biểu diễn ngẫu hứng, ca hát, vấn đáp, kéo dài miên man tới tận buổi trưa. Sau bữa trưa, buổi học lại tiếp tục. Những nội dung tưởng chừng khô khan, tẻ nhạt được ông ta khéo léo biến hóa thành đủ loại hình thức. Mọi người vẫn hăng say tham gia, đến tận tối mịt, những con người ấy vẫn tinh thần phấn chấn như vừa mới ngủ dậy.
Thiên tài, ông ta quả là một thiên tài! Ít nhất thì cái việc thao thao bất tuyệt suốt mười mấy tiếng đồng hồ không ngừng nghỉ, không phải một người bình thường nào có thể làm được.
Sau Mộc thiếu gia, lại có thêm một người nữa đến “nghe giảng”: một bệnh nhân mắc chứng sa sút trí tuệ, được Giáo sư Lư vừa lôi kéo vừa dụ dỗ đến. Hiện tại, người đó đang vừa chảy nước dãi ròng ròng, vừa đờ đẫn nhìn Giáo sư Lư đứng trên bệ bồn hoa, say sưa giảng bài. Giáo sư Lư chẳng hề bận tâm đến ánh mắt ngu ngơ của kẻ ngốc đó, vẫn ân cần dẫn dắt suốt cả một buổi sáng. Cuối cùng, kẻ ngốc kia cũng đã biết vỗ tay theo mọi người.
“Tôi hiểu rồi, anh đang tạo ra phản xạ có điều kiện phải không?”
Mộc thiếu gia chợt nhận ra, kẻ ngốc kia vỗ tay không phải do ý muốn cá nhân, mà là do những động tác lặp đi lặp lại mang tính máy móc của Giáo sư Lư. Không chỉ riêng hắn, mà dường như toàn bộ những người ở đây đều bị ông ta “quán triệt” cho loại hành động phản xạ có điều kiện này. Họ vỗ tay theo ông ta, cười theo ông ta, máy móc hô khẩu hiệu theo ông ta. Đó là cách gieo vào ý thức tâm lý đám đông, trong cái hoàn cảnh khép kín này, cá thể rất dễ dàng khuất phục tập thể.
Nói một cách đơn giản, đó chẳng khác nào việc huấn luyện chó mèo. Chỉ cần có đủ sự kiên nhẫn, thế nào cũng dạy bảo được chúng những hành vi, thói quen theo phản xạ có điều kiện. Mà trớ trêu thay, vị thiên tài điên rồ này lại không hề thiếu sự kiên nhẫn, có thể lặp đi lặp lại một câu nói đến cả ngàn lần trong một ngày.
Thì ra là vậy! Chẳng có gì thần bí, không hề có sức hút nhân cách nào ở đây, cũng chẳng phải những người bệnh đi theo ông ta bỗng nhiên có chuyển biến gì. Phát hiện này khiến Mộc thiếu gia có chút cụt hứng, chẳng còn tập trung theo dõi nữa, thi thoảng lại lơ đãng nhìn đông nhìn tây. Ngồi bên cạnh Mộc thiếu gia chính là tên hung nhân cao lớn không rõ tên tuổi, luôn vô thức dùng ánh mắt gườm gườm nhìn hắn. Ánh mắt ấy khiến Mộc thiếu gia chợt nhận ra một vấn đề. Một kẻ làm như vậy, ngoài việc bản thân là một tên hung ác ra, còn chứng minh một điều: tên Ngốc Đản này ý thức vẫn hoàn toàn tỉnh táo.
Tỉnh táo là tốt! Mộc thiếu gia mừng rớt nước mắt, cảm giác như kẻ tha hương bỗng gặp được cố nhân, hay lạc ở một hành tinh xa lạ mà tìm thấy đồng loại. Thế nên, mặc kệ bộ dạng không hoan nghênh của kẻ kia, hắn vẫn nhích lại gần, hỏi nhỏ: “Anh cũng bị bệnh tâm thần à?”
“Ừ, trước giờ vẫn bị.” Ngốc Đản mắt không hề liếc ngang, lạnh nhạt ừ một tiếng, rồi hỏi ngược lại: “Mày cũng thế à?”
“Ừ, chứng thần kinh hoang tưởng. Còn anh thì sao?” Mộc thiếu gia tò mò hỏi.
“Nếu lão tử đã bị bệnh thần kinh rồi, mày còn hỏi làm gì? Làm sao tao biết được?” Ngốc Đản nổi giận đùng đùng, hung hăng trừng mắt.
“À, hiểu rồi. Anh bị rối loạn cảm xúc, nhân cách phân liệt. Rối loạn cảm xúc khiến phản ứng chậm chạp, cùng với việc nảy sinh những cảm xúc không tương xứng với hoàn cảnh. Giống với chứng thần kinh hoang tưởng, đều thuộc loại tinh thần phân liệt… Đừng dùng ánh mắt sùng bái đó nhìn tôi, tôi chỉ đưa cơm cho bác sĩ, tiện thể mượn vài cuốn sách đọc cho đỡ buồn thôi.” Thái độ không thân thiện của đối phương chẳng hề dọa được Mộc thiếu gia đang buồn chán. Hắn vẫn nhiệt tình bắt chuyện:
“Mày nói mấy lời rắm thối đó với tao là có ý gì? Mày muốn gì hả?” Ngốc Đản tỏ ra cảnh giác cao độ, gương mặt mang khuynh hướng bạo lực co giật liên hồi. Đó là một lời cảnh báo rất rõ ràng: “Tránh xa tao ra!”
Mộc thiếu gia vẫn như kẻ thiếu thân đâm đầu vào lửa, thân thiết nói: “Đại ca, chúng ta đều mắc bệnh thần kinh. Có câu 'đồng bệnh tương lân' mà, anh hung dữ thế làm gì?”
Khóe miệng Ngốc Đản khẽ nhúc nhích, giống như suýt chút nữa bật cười. Chỉ phản ứng rất nhỏ ấy thôi cũng đủ khiến Mộc thiếu gia khẳng định thêm vài phần: Giả! Tên này chắc chắn là giả bệnh. Nếu là rối loạn cảm xúc, sẽ không có biến hóa tâm trạng tương ứng với hoàn cảnh như vậy.
“Cút xéo! Lão tử nhìn thấy mấy thằng mặt trắng như mày là bực mình!” Ngốc Đản mắng chửi.
Xong việc rồi thì chuồn thôi chứ còn làm gì nữa. Chẳng cần Ngốc Đản phải nói, Mộc thiếu gia đã tự động nhích người ra xa. Cái loại người này, hắn đã gặp không ít, đặc biệt là ở Mỹ. Những băng nhóm mô tô ở đó không hề thiếu những tên vóc dáng vạm vỡ, tướng tá bạo lực như gã này. Loại người đó quả thực không nên thân cận. Mộc thiếu gia chỉ muốn phân biệt xem hắn điên thật hay điên giả để biết đường mà ứng phó mà thôi. Nếu hắn đã tỉnh táo đến thế, hiển nhiên đây không phải loại người mà hắn nên chọc vào.