Nội Tuyến

Lượt đọc: 77925 | 10 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 048
ông trời toại lòng người. (2)

Hai người này rốt cuộc đã thông đồng với nhau bằng cách nào? Mộc thiếu gia lúc nhìn Lư Hồng Bác đang say sưa diễn thuyết, lúc lại đảo mắt sang Ngốc Đản ngồi im lìm như pho tượng, khiến y nghĩ mãi không ra. Tên Ngốc Đản này, nếu đã không phải là kẻ tâm thần, vậy sự cung kính đến lạ lùng mà hắn dành cho giáo sư Lư rốt cuộc là vì lẽ gì? Câu hỏi ám ảnh đó bất chợt trỗi dậy, gieo vào lòng y nỗi bất an khôn nguôi về cuộc đào tẩu sắp tới.

"Khi nào thoát được ra ngoài, mạnh ai nấy đi. Nếu mày hé răng nói linh tinh, tao sẽ giết chết mày."

Một giọng nói lạnh buốt như băng cắt xẹt qua tai Mộc thiếu gia. Y rụt rè liếc sang, chạm phải ánh mắt hung tợn như dã thú của Ngốc Đản. Cặp mắt ấy, cộng với cái đầu trọc lốc, bẹt dí và những vết sẹo chằng chịt, quả thực khiến người ta phải rùng mình khiếp sợ. Mộc thiếu gia là kẻ từng trải, biết cách đối phó với hạng người này, liền nặn ra nụ cười nịnh nọt: "Vâng, đại ca, anh nói sao thì em nghe vậy ạ." Nhưng sự nịnh bợ chẳng hề lay chuyển được gã. Ngốc Đản quay phắt đầu đi, lại chăm chú lắng nghe bài giảng.

Đây đích thị là một kẻ nguy hiểm, không nên dò xét quá nhiều. Chẳng may hắn nảy sinh ý đồ giết người bịt miệng thì khốn. Thân mình da non thịt mềm, tay chân mảnh khảnh thế này, làm sao chọc ghẹo được hắn. Thế nhưng, Mộc thiếu gia ngồi một lúc vẫn không kìm được, dùng khóe mắt lén lút quan sát gã. Tên Ngốc Đản ấy, dù đang ngồi nghe giảng, nhưng bàn tay vẫn siết chặt lại, gân cốt trên cánh tay lộ rõ mồn một, cơ bắp cuồn cuộn như những búi dây thừng. Bộ đồng phục bệnh nhân mặc trên người hắn đã quá chật chội, căng đến mức như muốn bung chỉ, rách toác. Nhìn cái thân thể ẩn chứa sức bạo phát không thua gì dã thú ấy, người ta không khỏi rùng mình khiếp hãi.

Tiếng vỗ tay bốp bốp vang lên, Mộc thiếu gia giật mình đảo mắt. Đã đến giờ nghỉ giải lao giữa buổi của giáo sư Lư. Nhưng đối với ông ta, nghỉ ngơi chẳng qua là đổi sang một hình thức giao tiếp khác mà thôi. Ông ta khua tay gõ nhịp, cất tiếng hát một ca khúc nổi tiếng, mang tên "Em có thể ôm anh được không?".

"Ngoài kia trời đổ mưa, như lòng em đang rỉ máu Yêu anh lâu như thế, thực ra chẳng hề dễ dàng gì..."

Giáo sư Lư hát bằng tất cả cảm xúc, ánh mắt thiết tha ngước nhìn lên trần nhà, cứ như một thiếu nữ đang mỏi mòn chờ đợi tình nhân. Mộc thiếu gia biết, ông ta đang ngóng chờ cơn mưa, nhưng đáng tiếc, mưa chẳng thấy tăm hơi.

"... Chẳng phải tình yêu nào cũng đều có kết quả, không miễn cưỡng anh ở lại vì em nữa, trái tim không còn giữ lại chỉ thêm đau thương..." Giọng giáo sư Lư càng lúc càng trở nên thê lương, ông ta dang rộng hai tay, vẻ mặt đau đớn như đứt từng khúc ruột, cứ như đang ôm chặt một ai đó vô hình. Buồn cười thay, đám bệnh nhân tâm thần phía dưới, ai nấy đều như bị cảm nhiễm, bắt chước làm động tác y hệt ông ta. Kẻ thiểu năng trí tuệ kia cũng cười ngây ngốc, ôm lấy không khí. Mộc thiếu gia không khỏi nảy ra một ý nghĩ, chẳng lẽ Ngốc Đản cũng vậy? Y quay đầu sang nhìn thử, hồn vía lập tức lên mây... Tên Ngốc Đản đó cũng đang hát đầy thâm tình, cái cách hắn dang tay ra ôm ấp tình nhân tưởng tượng chẳng khác gì một con gấu lớn đang siết chết sói cái trong vòng tay. Quá đỗi đáng sợ! Đêm nay, chắc chắn y sẽ gặp ác mộng mất thôi.

"... Em có thể ôm anh, mắng anh, hãy để em khóc trên vai anh... Nếu như hôm nay chúng ta phải chia ly, hãy để em thỏa sức khóc thành tiếng. ... Em có thể ôm anh, mắng anh... Cho em lần cuối gọi anh như thế..."

Đến đoạn cao trào, cứ thế hát, cứ thế hát, rồi đám bệnh nhân tâm thần bắt đầu ôm lấy nhau, không phân biệt già trẻ, trai gái. Mỗi người ôm lấy một "người yêu" tưởng tượng, vừa ôm vừa ngâm nga ca hát. Giáo sư Lư cũng ôm "người yêu" của mình, vẻ mặt càng thêm thâm tình, say đắm. Cảnh tượng quái dị ấy khiến Mộc thiếu gia nổi da gà da cóc từng hồi. Y vội vàng chống tay xuống đất, bò lê, huy động cả tứ chi, cuống cuồng thoát thân khỏi cái nơi điên loạn ấy.

Khốn kiếp! Chỉ nghĩ đến việc bị Ngốc Đản, hoặc bất kỳ tên tâm thần nào khác ôm chặt trong lòng, Mộc thiếu gia đã vừa sợ vừa buồn nôn, lồng ngực quặn thắt, cổ họng liên tục nôn khan mấy bận.

Cứ thế bò lê lết ra đến góc tường, y mới dám đứng dậy. Chẳng ngờ, "uỵch" một cái, y va phải người khác. Trong lúc tinh thần hoảng loạn, Mộc thiếu gia không làm chủ được cơ thể, loạng choạng lùi lại mấy bước. Ngước nhìn, y giật mình: Ôi chao, Cố đại tẩu và bác sĩ Bạch sao lại xuất hiện cùng lúc ở đây? Y cười lúng túng, đoán chắc Cố đại tẩu đã nhìn thấy cảnh tượng đó nên báo cáo tình hình cho bác sĩ Bạch. Cả hai đều nhìn y với ánh mắt đầy vẻ quái lạ.

Bác sĩ Bạch ra hiệu cho Cố đại tẩu có thể đi được rồi. Đợi bà ấy khuất dạng, ông mới tò mò hỏi Tiểu Mộc: "Sao thế, cậu lại dính vào đa cấp rồi à?"

"Làm gì có chuyện đó chứ!" Mộc thiếu gia vội vã phủ nhận. "Tôi chỉ tò mò xem ông ta thao túng người khác ra sao thôi... Giờ thì tôi hối hận lắm rồi, sợ chết đi được!" Y quay đầu, chỉ tay về phía đám người vẫn đang ôm ấp nhau, hát lên những giai điệu thống thiết. Cảnh tượng ấy quả thực quá đỗi rợn người.

"À, thế thì tốt." Bác sĩ Bạch thở phào nhẹ nhõm. "Nếu ở trong bệnh viện tâm thần mà cậu lại bị một kẻ tâm thần tẩy não, thì đó đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ đấy." Ông vẫy tay ra hiệu Tiểu Mộc đi theo mình, rồi do dự một lát, mãi sau mới hỏi: "Nghe Cố đại tẩu nói, mấy hôm nay cậu có tham gia hoạt động cùng bọn họ à?"

Mộc thiếu gia đã sớm biết thế nào cũng phải đối mặt với câu hỏi này, y đã chuẩn bị sẵn câu trả lời: "Vâng, dù sao thì trong đó cũng có vài người ăn nói lưu loát."

"Thế cậu đã nói chuyện gì với bọn họ?" Bác sĩ Bạch hỏi dồn.

"Thì ca hát, hô khẩu hiệu, nghe giảng bài, còn có thể làm gì được nữa chứ? Người ta giảng bài công khai không thu phí mà, bây giờ có chương trình học lương tâm như thế thật không phải dễ dàng." Mộc Lâm Thâm cố ý nói nửa đùa nửa thật. Đem ra so sánh, tên bác sĩ thoạt nhìn hiền từ này, lại còn đáng ghét hơn cả đám bệnh nhân tâm thần.

"Đừng để bọn họ đầu độc cậu đấy! Lư Hồng Bác là một trùm đa cấp lão luyện, ông ta bị cảnh sát đưa vào đây cùng với cả một đường dây. Gã ta ám ảnh bởi đa cấp đến mức mắc chứng tâm thần phân liệt mất rồi. Lúc mới tới bệnh viện, ông ta đứng ở cửa nói suốt cả ngày không ngừng nghỉ, nhưng chỉ cần dừng lại, tâm trí ông ta lại trở về bình thường. Đó là đặc trưng điển hình của rối loạn nhận thức và chứng tâm thần phân liệt..." Bác sĩ Bạch nhắc tới Lư Hồng Bác cũng không khỏi thở dài cảm thán. Dù ở bệnh viện tâm thần này không thiếu những chuyện lạ đời, là nơi hội tụ đủ mọi điên rồ, nhưng vị giáo sư Lư đó vẫn cứ là một kỳ nhân hiếm có.

"Anh lo quá rồi." Mộc Lâm Thâm cười khẩy. "Ông ta phát triển tuyến dưới toàn những người bệnh tâm thần thì để làm gì cơ chứ? Chẳng qua là giết thời gian thôi mà." Y cố tình hạ thấp hành động của giáo sư Lư, một phần để bảo vệ những người bạn đồng cảnh ngộ, vả lại, một phần y cũng nghĩ như vậy thật.

Dịch Thuật: Gemini-2.0-flash
Biên Tập: Mọt Sách

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »