Nụ Cười Của Shoko

Lượt đọc: 297 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lời tác giả

Tôi nhớ hình ảnh mình đứng ở góc văn học Hàn Quốc tại hiệu sách Bandi & Luni’s bên Jongno vào mùa hè năm tôi ba mươi tuổi. Tôi nhớ hình ảnh mình đứng bất động một lúc lâu, trong lòng tự hỏi mình không thể làm nhà văn được sao. Cuộc sống viết lách và ra sách đối với tôi thật xa xôi, và đang dần dần trở nên ngày càng xa xôi hơn nữa. Trong hai năm, tôi đã gửi truyện tới nhiều cuộc thi, nhưng truyện của tôi thậm chí còn không được chọn để chấm giải, chứ đừng nói tới việc được giải. Mùa xuân năm đó, tôi đã dồn sức viết Nụ cười của Shoko, và tác phẩm này cũng bị trượt vòng loại tại một cuộc thi.

Tôi không phải là người có điều kiện cho lắm. Tôi không có nghề nghiệp ổn định, và đang mang nợ phải trả hằng tháng nên đang trong tình trạng lúc nào cũng bị sức ép về mặt kinh tế. Trong tình trạng như vậy, có vẻ như thật khó mà tiếp tục theo đuổi công việc chẳng có chút hy vọng nào như thế này. Tôi muốn được viết, được ra sách và sống như một tác giả, nhưng tôi nghĩ đã đến lúc phải từ bỏ rồi. Đã có lần tôi nghĩ vậy rồi một mình ngồi khóc hu hu. Khóc như một người đã quyết tâm buông tay người mà mình bấy lâu vẫn hằng yêu.

Đôi khi, vào những lúc lơi lỏng chểnh mảng việc viết lách, tôi lại cố nghĩ đến tâm trạng của mình khi ngồi khóc như thế. Đời này kiếp này, đây là việc duy nhất mà tôi thực sự muốn làm. Có thể đó chỉ là ảo tưởng hão huyền, nhưng tôi muốn được sống cuộc đời của một người viết văn.

Sau khi ra mắt, tôi viết với tâm trạng như đang được hẹn hò với người mà tôi đã yêu đơn phương từ lâu. Mỗi khi hoàn thành được một câu, một đoạn, một tác phẩm, tự bản thân việc đó cũng đủ khiến tôi hạnh phúc rồi. Ngồi ở bàn mấy tiếng đồng hồ mới viết được vài dòng – khoảng thời gian chậm chạp đó đã cho tôi thực sự được sống. Có những phần trong tôi chỉ có thể chữa lành khi tôi vùi đầu viết lách.

Những năm niên thiếu và ở độ tuổi hai mươi, tôi là một người quá sức tàn nhẫn với bản thân mình. Tôi đã từng căm ghét và đối xử bất công với bản thân thì chỉ vì lý do tôi là chính tôi – giờ đây, tôi muốn nói lời xin lỗi với bản thân mình ngày ấy. Tôi muốn bóp vai, muốn nấu món ngon cho đứa trẻ là tôi ngày ấy, muốn nói với tôi rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Tôi muốn đưa tôi đến một nơi ấm áp và rạng rỡ, và lắng nghe câu chuyện của bản thân. Tôi muốn nói lời cảm ơn với bản thân, bởi đã lấy hết dũng khí dù lòng đầy sợ hãi như thế, và cùng tôi đi đến tận chặng đường này.

Bố tôi mới về hưu cách đây không lâu, món quà tôi có thể dành tặng bố dường như chỉ có cuốn sách này. Tôi mong cuốn sách này cũng sẽ đem lại niềm vui cho mẹ. Tôi cũng xin gửi lời chào tới em tôi, người đang sống những ngày mệt mỏi. Tôi xin gửi lời cảm ơn tới tới ông bà ngoại – những người đã vất vả nuôi nấng tôi – đứa cháu đặc biệt và nhạy cảm. Mọi người đã dành cho tôi tình yêu tràn đầy mà cả cuộc đời không bao giờ vơi cạn. Tôi cũng xin cảm ơn người dì yêu quý và cảm ơn dượng chồng dì. Cảm ơn chồng của tôi, dù cuộc sống đã có nhiều vất vả nhưng anh đã cố gắng vượt qua được như bây giờ. Tôi cũng xin gửi lòng biết ơn đến lũ mèo của tôi, Leo, Mio, Mary và Porter.

Tôi muốn nói lời cảm ơn tới những người bạn đã luôn hết lòng ở bên tôi. Khi tôi chao đảo nhất, chị Ji Hye đã giúp tôi đứng vững và động viên tôi, tôi không biết phải dùng lời nào để diễn tả sự biết ơn của mình đối với chị. Tôi xin được cảm ơn nhà phê bình Seo Yeong Chae, người đã viết cho tôi những dòng không thể nào quên, cảm ơn nhà văn Kim Yeon Soo vì đã nhìn một người mới vào nghề còn nhiều thiếu sót như tôi với ánh nhìn ấm áp, và tôi cũng xin được cảm ơn Ban biên tập của NXB Munhak Dongne (Làng Văn).

Tôi xin được gửi lời cảm ơn tới tất cả những quý vị đã cho tôi cơ hội, những người đã tin tưởng vào một tác giả chưa có gì để kiểm chứng và đảm bảo như tôi. Tôi sẽ không quên tấm lòng quý báu của các bạn, và tôi muốn được tiếp tục được làm nhà văn thật lâu và viết nên những tác phẩm hay. Tôi muốn trở thành một tác giả nhìn thế giới và con người từ góc độ của những người bị miệt thị và khinh ghét chỉ vì lý do họ sinh ra đã là chính họ. Tôi mong rằng, trên con đường đó, không một chút sợ hãi, tôi sẽ lại được trọn vẹn là chính bản thân mình.

Mùa hè năm 2016

Choi Eun-Young

« Lùi
Tiến »