“Ai là người phụ trách bản hợp đồng dự án này? Sao phía sau con số lại nhiều hơn một số 0 vậy hả?”
Lời vừa dứt, những người đang ngồi ở các bàn làm việc đều cúi gằm đầu xuống, chỉ có một cánh tay trắng trẻo chầm chậm giơ lên giữa không trung.
Giọng Tang Vãn nhỏ như muỗi, nói xong lại đẩy nhẹ gọng kính màu trà trên sống mũi.
Người phụ nữ đối diện ném cả tập tài liệu mới lên người Tang Vãn, giọng đầy căng thẳng: “Bản có con số chính xác đây này, mang ngay lên văn phòng tổng giám đốc trước khi buổi ký kết hợp đồng kết thúc!”
“Chạy mau đi!” Giọng người phụ nữ lại như roi quất thẳng vào tai.
Cô nhìn con số trên bảng điều khiển thang máy không ngừng nhảy lên, cảm giác bất an trong lòng mỗi lúc một rõ rệt. Cô mới vào làm ở Mỹ Ích được một tuần mà đã gây ra chuyện lớn như vậy… không lẽ sẽ bị đuổi việc sao?
…
Cửa thang máy vừa mở, Tang Vãn không nghĩ ngợi gì nhiều liền chạy vụt ra. Nhưng khi đến trước cửa văn phòng tổng giám đốc, cô bất giác dừng lại.
Chiếc bút máy trơn tru lướt trên giấy, động tác của anh gọn gàng, dứt khoát.
Cô vội vàng nép sang một bên nhường đường, miệng không ngừng thì thầm: “Xong rồi… xong rồi… mình sắp bị đuổi việc rồi.”
Tang Vãn luống cuống đến mức từ từ ngồi thụp xuống một góc, hai tay ôm lấy bản thân, đầu cô gục vào gối, hoàn toàn không biết nên làm gì tiếp theo.
Nước mắt còn lấp lánh nơi khóe mắt, cô ngẩng đầu nhìn người vừa lên tiếng, tim bất chợt run lên dữ dội.
Tất cả những điều đó Tang Vãn đã nghe chị họ kể lại. Cô và Thương Dục Hoành… cũng coi như là có quen biết.
“Buổi ký kết… kết thúc rồi sao?” Cô cắn nhẹ môi, giọng nói gần như nghẹn trong cổ họng.
“Bản hợp đồng trước có thêm một số 0, bản tôi cầm mới là đúng.” Tang Vãn vội vàng đứng dậy, vành mắt đỏ ửng lên.
“Chú… À không, tổng giám đốc Thương…” Tang Vãn do dự đổi cách xưng hô. Tuy cô không rõ chức vụ hiện tại của anh là gì nhưng gọi vậy chắc không sai.
Ngón tay đang đặt trên tay nắm cửa của Thương Dục Hoành khựng lại vài giây, giọng nói lạnh lẽo như băng tuyết: “Phải. Chút nữa cô sẽ nhận được thông báo từ phòng nhân sự.”
Có lẽ một người tốt nghiệp mỹ thuật như cô thật sự không phù hợp làm công việc này. Nhưng cô nhất định phải ở lại, bởi vì cô còn một việc rất quan trọng chưa làm được.
Tang Vãn cười khổ: “Ngày mai chắc cậu không còn thấy mình nữa đâu.”
Lời này khiến Tang Vãn chợt lóe lên tia hy vọng. Mong là người cô gặp lúc nãy không phải là lãnh đạo cao nhất của Mỹ Ích, nếu không thì thù mới hận cũ dồn lại, cô chắc chắn tiêu đời.
Tang Vãn lắc đầu. Mái tóc ngắn ngang vai theo động tác mà đung đưa, trông chẳng khác gì một chú thỏ con đáng yêu. Cô đưa tay đeo lại cặp kính màu trà trên bàn, cuối cùng mới nhìn rõ màn hình máy tính.
Trong thang máy, cô khoác vai Tang Vãn, giọng trêu chọc: “Không nghe chuyện thì để tôi mời cậu đồ uống nhé. Cậu muốn uống gì? Trà sữa hay cà phê?”
“Mình muốn về…”
Gương trong thang máy phản chiếu khuôn mặt trắng trẻo của Tang Vãn. Tóc cô ngắn ngang vai, mái dày, cặp kính màu trà to che hết nửa khuôn mặt, trông đúng như học sinh trung học.
Sài Thanh Oánh vừa tức vừa buồn cười, quay người đi đến quán cà phê gần đó gọi món.
Trời đã sang thu nhưng không khí vẫn oi bức khó chịu. Thương Dục Hoành từ tòa nhà bước ra, sải bước dài đi về phía quán cà phê.
Đột nhiên, anh như nhìn thấy điều gì đó, bước chậm lại khi sang đường rồi nheo mắt.
Thương Dục Hoành chậm rãi ngồi xuống, ngón tay chạm vào chiếc kính rồi tiện tay nhặt lên.
Kính cô rơi mất, trước mắt mờ mịt. Cô không còn phân biệt nổi ai là người, ai là nhân viên văn phòng.
Cô nhíu mắt, cố nhìn cho rõ người trước mặt, tay cũng không ngừng lần mò trên đất.
Thương Dục Hoành rõ biết người đối diện không nhìn thấy mình đang cầm gì nhưng vẫn cố ý hỏi.
Mắt bị lấy đi, thính giác của Tang Vãn cũng như biến mất. Cô đứng dậy, bước từng bước như người mù về phía giọng nói ấy.
“Ai là người phụ trách bản hợp đồng dự án này? Sao phía sau con số lại nhiều hơn một số 0 vậy hả?”
Lời vừa dứt, những người đang ngồi ở các bàn làm việc đều cúi gằm đầu xuống, chỉ có một cánh tay trắng trẻo chầm chậm giơ lên giữa không trung.
Giọng Tang Vãn nhỏ như muỗi, nói xong lại đẩy nhẹ gọng kính màu trà trên sống mũi.
Người phụ nữ đối diện ném cả tập tài liệu mới lên người Tang Vãn, giọng đầy căng thẳng: “Bản có con số chính xác đây này, mang ngay lên văn phòng tổng giám đốc trước khi buổi ký kết hợp đồng kết thúc!”
“Chạy mau đi!” Giọng người phụ nữ lại như roi quất thẳng vào tai.
Cô nhìn con số trên bảng điều khiển thang máy không ngừng nhảy lên, cảm giác bất an trong lòng mỗi lúc một rõ rệt. Cô mới vào làm ở Mỹ Ích được một tuần mà đã gây ra chuyện lớn như vậy… không lẽ sẽ bị đuổi việc sao?
…
Cửa thang máy vừa mở, Tang Vãn không nghĩ ngợi gì nhiều liền chạy vụt ra. Nhưng khi đến trước cửa văn phòng tổng giám đốc, cô bất giác dừng lại.
Chiếc bút máy trơn tru lướt trên giấy, động tác của anh gọn gàng, dứt khoát.
Cô vội vàng nép sang một bên nhường đường, miệng không ngừng thì thầm: “Xong rồi… xong rồi… mình sắp bị đuổi việc rồi.”
Tang Vãn luống cuống đến mức từ từ ngồi thụp xuống một góc, hai tay ôm lấy bản thân, đầu cô gục vào gối, hoàn toàn không biết nên làm gì tiếp theo.
Nước mắt còn lấp lánh nơi khóe mắt, cô ngẩng đầu nhìn người vừa lên tiếng, tim bất chợt run lên dữ dội.
Tất cả những điều đó Tang Vãn đã nghe chị họ kể lại. Cô và Thương Dục Hoành… cũng coi như là có quen biết.
“Buổi ký kết… kết thúc rồi sao?” Cô cắn nhẹ môi, giọng nói gần như nghẹn trong cổ họng.
“Bản hợp đồng trước có thêm một số 0, bản tôi cầm mới là đúng.” Tang Vãn vội vàng đứng dậy, vành mắt đỏ ửng lên.
“Chú… À không, tổng giám đốc Thương…” Tang Vãn do dự đổi cách xưng hô. Tuy cô không rõ chức vụ hiện tại của anh là gì nhưng gọi vậy chắc không sai.
Ngón tay đang đặt trên tay nắm cửa của Thương Dục Hoành khựng lại vài giây, giọng nói lạnh lẽo như băng tuyết: “Phải. Chút nữa cô sẽ nhận được thông báo từ phòng nhân sự.”
Có lẽ một người tốt nghiệp mỹ thuật như cô thật sự không phù hợp làm công việc này. Nhưng cô nhất định phải ở lại, bởi vì cô còn một việc rất quan trọng chưa làm được.
Tang Vãn cười khổ: “Ngày mai chắc cậu không còn thấy mình nữa đâu.”
Lời này khiến Tang Vãn chợt lóe lên tia hy vọng. Mong là người cô gặp lúc nãy không phải là lãnh đạo cao nhất của Mỹ Ích, nếu không thì thù mới hận cũ dồn lại, cô chắc chắn tiêu đời.
Tang Vãn lắc đầu. Mái tóc ngắn ngang vai theo động tác mà đung đưa, trông chẳng khác gì một chú thỏ con đáng yêu. Cô đưa tay đeo lại cặp kính màu trà trên bàn, cuối cùng mới nhìn rõ màn hình máy tính.
Trong thang máy, cô khoác vai Tang Vãn, giọng trêu chọc: “Không nghe chuyện thì để tôi mời cậu đồ uống nhé. Cậu muốn uống gì? Trà sữa hay cà phê?”
“Mình muốn về…”
Gương trong thang máy phản chiếu khuôn mặt trắng trẻo của Tang Vãn. Tóc cô ngắn ngang vai, mái dày, cặp kính màu trà to che hết nửa khuôn mặt, trông đúng như học sinh trung học.
Sài Thanh Oánh vừa tức vừa buồn cười, quay người đi đến quán cà phê gần đó gọi món.
Trời đã sang thu nhưng không khí vẫn oi bức khó chịu. Thương Dục Hoành từ tòa nhà bước ra, sải bước dài đi về phía quán cà phê.
Đột nhiên, anh như nhìn thấy điều gì đó, bước chậm lại khi sang đường rồi nheo mắt.
Thương Dục Hoành chậm rãi ngồi xuống, ngón tay chạm vào chiếc kính rồi tiện tay nhặt lên.
Kính cô rơi mất, trước mắt mờ mịt. Cô không còn phân biệt nổi ai là người, ai là nhân viên văn phòng.
Cô nhíu mắt, cố nhìn cho rõ người trước mặt, tay cũng không ngừng lần mò trên đất.
Thương Dục Hoành rõ biết người đối diện không nhìn thấy mình đang cầm gì nhưng vẫn cố ý hỏi.
Mắt bị lấy đi, thính giác của Tang Vãn cũng như biến mất. Cô đứng dậy, bước từng bước như người mù về phía giọng nói ấy.