Thương Dục Hoành lùi lại, ngồi xuống bên bồn hoa một cách tự nhiên. Đôi chân dài hơi cong, áo vest đen vắt hờ trên khuỷu tay.
Thực ra ngay từ lúc nhìn thấy cô ở văn phòng tổng giám đốc, Thương Dục Hoành đã nhận ra cô rồi.
Tang Vãn vươn tay mấy lần, cuối cùng cũng với được cặp kính đeo lại lên mặt.
Lời vừa dứt, Tang Vãn liền cắn môi im bặt. Cô đang nói gì vậy chứ? Chẳng phải kiểu chào hỏi này sẽ ngầm thừa nhận rằng cô đã từng gặp anh hay sao? Nhỡ đâu anh truy hỏi vì sao trước đây không chào hỏi thì biết giải thích thế nào?
“Biết tôi sao?” Giọng anh nhạt đến mức gần như chán ghét.
Cảm xúc căng thẳng đến mức khiến cô buộc phải ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt một lần nữa, nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt anh vì anh quá lạnh lùng.
Tang Vãn và chị họ lớn lên cùng nhau, tình cảm rất thân thiết nên cô bày ra một kế: bảo chị viết đơn tố cáo.
Lúc ấy Tang Vãn còn trẻ, nóng nảy nên liền chọn cách tố cáo bằng tên thật. Nhưng sau đó mới phát hiện, tất cả chỉ là chiêu trò của chị họ để gây chú ý với người đàn ông trước mặt.
Vẻ mặt cô lúc này chẳng khác gì học sinh ngoan được thầy cô yêu quý.
Lời vừa dứt, anh đứng dậy, đưa tay chạm vào cặp kính đang đeo trên mũi cô, nhẹ nhàng tháo xuống rồi tiện tay ném sang một bên.
May là anh vẫn còn chút lương tâm, ném cũng không quá xa, cô nhanh chóng tìm lại được.
Cậu bé nhăn mặt, bĩu môi vẻ không vui.
Bỗng nhiên, ánh mắt cậu bé dừng lại nơi Tang Vãn. Cậu buông tay anh ra, chạy tới bên cô.
Lúc này Tang Vãn mới nhận ra, hóa ra “thủ phạm” ban nãy là cậu bé này. Cô nghiêng đầu suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Anh chậm rãi xoay người lại, ánh mắt sắc bén lướt qua cô gái đang lom khom tìm bóng trong bụi cỏ, thầm nghĩ người này chắc là đầu óc có vấn đề.
Trong đầu anh thầm lẩm bẩm hai chữ: ngu ngốc.
“Cảm ơn chị ạ!” Cậu bé ôm bóng, cười tươi rói: “Nãy em nói chuyện với chú kia mà chú ấy chẳng thèm để ý gì hết.”
Tang Vãn lập tức kéo Sài Thanh Oánh lại rồi cười với cậu bé: “Em mau về đi, bọn chị còn có việc.”
Tang Vãn cảm thấy Thương Dục Hoành với cô chỉ là người qua đường, chẳng muốn nhắc đến chuyện này nữa, bèn đánh trống lảng: “Thanh Oánh, chẳng phải cậu bảo có chuyện buôn dưa lê à?”
“Giờ muốn nghe rồi!” Tang Vãn cười toe toét.
Tang Vãn hút một viên trân châu từ ly trà sữa hỏi: “Họ gì?”
Nghe đến họ Thương, tay Tang Vãn đang khuấy trà sữa chợt khựng lại, trong đầu lập tức hiện lên một gương mặt.
Vừa bước vào đại sảnh, Tang Vãn liền dừng bước, nghiêm túc khoác vai Sài Thanh Oánh: “Cậu nghĩ kỹ lại xem, người mới đến tên là gì?”
Dù gì cũng chỉ là thực tập sinh, chắc chẳng có dự án nào phải làm việc trực tiếp với người đứng đầu đâu nhỉ?
Tang Vãn thấy cô có gì đó không ổn, cô chậm rãi xoay người liền bắt gặp ánh mắt trắng dã của giảng viên hướng dẫn, cô Tào Lan. Ánh mắt ấy như muốn nói: đúng là bùn nhão không trát nổi tường.
Thương Dục Hoành sải bước đi ra, gương mặt lạnh băng không biểu cảm.
Ba câu hỏi liên tiếp khiến Tang Vãn cứng họng. Nếu dưới chân có cái lỗ, cô thật sự muốn chui xuống cho rồi.
Vừa nói, cô vừa bước đến đứng cạnh Tang Vãn, còn chủ động khoác vai cô giống như đang bảo vệ đàn em trong bộ phận mình.
“Câm rồi à?”
“Không quan trọng.”
“Cũng không có mưu đồ gì cả.”
Thương Dục Hoành không tiếp tục làm khó nữa, một tay đút túi, khí chất mạnh mẽ khiến ai nấy không dám nhìn thẳng: “Chi nhánh Giang Minh đang tuyển tổng phụ trách, trong thời gian chờ người mới, tôi sẽ tạm thời thay mặt điều hành.”
Người tiền nhiệm vướng vòng lao lý khiến ai cũng tưởng Mỹ Ích sắp sụp đổ. Sự xuất hiện của Thương Dục Hoành như một liều thuốc an thần cho cả công ty.
Thương Dục Hoành nghiêng đầu nhìn giám đốc nhân sự, lạnh nhạt nhắc nhở: “Nhân viên trốn việc mà không quản sao?”
Thương Dục Hoành lùi lại, ngồi xuống bên bồn hoa một cách tự nhiên. Đôi chân dài hơi cong, áo vest đen vắt hờ trên khuỷu tay.
Thực ra ngay từ lúc nhìn thấy cô ở văn phòng tổng giám đốc, Thương Dục Hoành đã nhận ra cô rồi.
Tang Vãn vươn tay mấy lần, cuối cùng cũng với được cặp kính đeo lại lên mặt.
Lời vừa dứt, Tang Vãn liền cắn môi im bặt. Cô đang nói gì vậy chứ? Chẳng phải kiểu chào hỏi này sẽ ngầm thừa nhận rằng cô đã từng gặp anh hay sao? Nhỡ đâu anh truy hỏi vì sao trước đây không chào hỏi thì biết giải thích thế nào?
“Biết tôi sao?” Giọng anh nhạt đến mức gần như chán ghét.
Cảm xúc căng thẳng đến mức khiến cô buộc phải ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt một lần nữa, nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt anh vì anh quá lạnh lùng.
Tang Vãn và chị họ lớn lên cùng nhau, tình cảm rất thân thiết nên cô bày ra một kế: bảo chị viết đơn tố cáo.
Lúc ấy Tang Vãn còn trẻ, nóng nảy nên liền chọn cách tố cáo bằng tên thật. Nhưng sau đó mới phát hiện, tất cả chỉ là chiêu trò của chị họ để gây chú ý với người đàn ông trước mặt.
Vẻ mặt cô lúc này chẳng khác gì học sinh ngoan được thầy cô yêu quý.
Lời vừa dứt, anh đứng dậy, đưa tay chạm vào cặp kính đang đeo trên mũi cô, nhẹ nhàng tháo xuống rồi tiện tay ném sang một bên.
May là anh vẫn còn chút lương tâm, ném cũng không quá xa, cô nhanh chóng tìm lại được.
Cậu bé nhăn mặt, bĩu môi vẻ không vui.
Bỗng nhiên, ánh mắt cậu bé dừng lại nơi Tang Vãn. Cậu buông tay anh ra, chạy tới bên cô.
Lúc này Tang Vãn mới nhận ra, hóa ra “thủ phạm” ban nãy là cậu bé này. Cô nghiêng đầu suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Anh chậm rãi xoay người lại, ánh mắt sắc bén lướt qua cô gái đang lom khom tìm bóng trong bụi cỏ, thầm nghĩ người này chắc là đầu óc có vấn đề.
Trong đầu anh thầm lẩm bẩm hai chữ: ngu ngốc.
“Cảm ơn chị ạ!” Cậu bé ôm bóng, cười tươi rói: “Nãy em nói chuyện với chú kia mà chú ấy chẳng thèm để ý gì hết.”
Tang Vãn lập tức kéo Sài Thanh Oánh lại rồi cười với cậu bé: “Em mau về đi, bọn chị còn có việc.”
Tang Vãn cảm thấy Thương Dục Hoành với cô chỉ là người qua đường, chẳng muốn nhắc đến chuyện này nữa, bèn đánh trống lảng: “Thanh Oánh, chẳng phải cậu bảo có chuyện buôn dưa lê à?”
“Giờ muốn nghe rồi!” Tang Vãn cười toe toét.
Tang Vãn hút một viên trân châu từ ly trà sữa hỏi: “Họ gì?”
Nghe đến họ Thương, tay Tang Vãn đang khuấy trà sữa chợt khựng lại, trong đầu lập tức hiện lên một gương mặt.
Vừa bước vào đại sảnh, Tang Vãn liền dừng bước, nghiêm túc khoác vai Sài Thanh Oánh: “Cậu nghĩ kỹ lại xem, người mới đến tên là gì?”
Dù gì cũng chỉ là thực tập sinh, chắc chẳng có dự án nào phải làm việc trực tiếp với người đứng đầu đâu nhỉ?
Tang Vãn thấy cô có gì đó không ổn, cô chậm rãi xoay người liền bắt gặp ánh mắt trắng dã của giảng viên hướng dẫn, cô Tào Lan. Ánh mắt ấy như muốn nói: đúng là bùn nhão không trát nổi tường.
Thương Dục Hoành sải bước đi ra, gương mặt lạnh băng không biểu cảm.
Ba câu hỏi liên tiếp khiến Tang Vãn cứng họng. Nếu dưới chân có cái lỗ, cô thật sự muốn chui xuống cho rồi.
Vừa nói, cô vừa bước đến đứng cạnh Tang Vãn, còn chủ động khoác vai cô giống như đang bảo vệ đàn em trong bộ phận mình.
“Câm rồi à?”
“Không quan trọng.”
“Cũng không có mưu đồ gì cả.”
Thương Dục Hoành không tiếp tục làm khó nữa, một tay đút túi, khí chất mạnh mẽ khiến ai nấy không dám nhìn thẳng: “Chi nhánh Giang Minh đang tuyển tổng phụ trách, trong thời gian chờ người mới, tôi sẽ tạm thời thay mặt điều hành.”
Người tiền nhiệm vướng vòng lao lý khiến ai cũng tưởng Mỹ Ích sắp sụp đổ. Sự xuất hiện của Thương Dục Hoành như một liều thuốc an thần cho cả công ty.
Thương Dục Hoành nghiêng đầu nhìn giám đốc nhân sự, lạnh nhạt nhắc nhở: “Nhân viên trốn việc mà không quản sao?”