La Vô chỉ khẽ gật đầu rồi đảo mắt nhìn quanh phòng khách: “Dục Hoành đâu?”
Lông mày La Vô thoáng chau lại một chút, sau đó nghiêng đầu mỉm cười với người phụ nữ đứng phía sau mình: “Chúng ta ngồi trước đã.”
Dĩ nhiên Tang Vãn cảm nhận được ánh mắt không mấy thân thiện ấy, cô mím môi, lặng lẽ lùi sang một bên.
Tang Vãn lập tức căng thẳng, hai tay nắm chặt, cô đang ngồi ở mép ngoài bàn, đúng vị trí tiện cho việc dọn món. Giờ Thương Dục Hoành ngồi xuống cạnh, cô đành phải dịch sang bên cạnh, cũng vừa khéo tránh được vị trí lên món. Hàng mi của cô cụp xuống khẽ động hai lần, nét mặt cũng theo đó mà biến đổi liên tục.
Thương Dục Hoành kẹp điếu thuốc đã cháy một nửa giữa những ngón tay, nghiêng đầu rít một hơi thật sâu: “Trong kia ngột ngạt.”
Nhưng trình tự cần có thì vẫn phải làm: “Đây là Kiều Yến, cũng là một tinh anh trong giới kinh doanh, hai người chắc có nhiều điểm chung.”
“Thương Dục Hoành.” Anh hơi ngẩng cằm, đang định bắt tay thì phát hiện đầu ngón tay còn đang cầm điếu thuốc, bất đắc dĩ nở nụ cười: “Xin lỗi.”
Tang Vãn chầm chậm nâng ly nước lên, uống hết ly này đến ly khác, cố gắng khiến mình trở nên “vô hình” giữa bầu không khí này.
Khâu Chiêu nhức đầu không chịu nổi, dứt khoát không ăn nữa, đập mạnh bàn, nâng cao giọng: “Thương Dục Hoành, rốt cuộc con muốn thế nào! Ba mươi mấy tuổi đầu rồi còn chưa có bạn gái, mẹ con ngày xưa bằng tuổi con là đã sinh con rồi đấy!”
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cô, Tang Vãn lập tức cảm nhận được áp lực đó, vội vàng lấy giấy lau miệng.
Tang Vãn lắc đầu, dùng khăn giấy chấm nước bên khóe miệng nhưng nụ cười bên môi lại chẳng sao giấu nổi.
“Cháu không sao, chỉ là bị sặc nước thôi. Cháu đi vệ sinh một chút.” Tang Vãn sợ mình nhịn không nổi mà bật cười thành tiếng, bèn vội kiếm cớ rút lui.
Đầu dây bên kia, Sài Thanh Oánh nghe xong cũng phá lên cười: “Không thể tin được! Không ngờ ‘ôn thần’ cũng có ngày bị giục cưới! Ha ha ha!”
“Cậu thì biết gì! Nếu tôi mà có gương mặt của ôn thần, một cô ở nhà, một cô ở ngoài, công ty thêm một cô nữa.” Giọng Sài Thanh Oánh đầy phấn khích, vang vọng cả hành lang.
Lời vừa dứt, một đôi giày lười thủ công cao cấp đập vào mắt, Tang Vãn không dám ngẩng đầu.
Chỉ là một chiếc áo thun trắng đơn giản thôi, vậy mà được anh mặc lên lại mang một phong thái khác hẳn. Tang Vãn nhìn sững vài giây, suýt quên mất mình đang còn đang gọi điện thoại.
Thương Dục Hoành lùi lại vài bước, đút tay vào túi, dựa lưng vào tường, vẻ mặt nhàn tản: “Còn cô thì nói xấu sau lưng người khác?”
Không khí trong phòng ăn trở nên ngột ngạt. Kiều Yến biết rõ Thương Dục Hoành chẳng có chút hứng thú nào với mình, dứt khoát chẳng buồn giữ gìn hình tượng, cúi đầu nghịch điện thoại.
Tang Vãn nghịch tờ khăn giấy trên tay, chớp chớp mắt: “Dạ?”
“Thôi được rồi, bà đừng lo chuyện bao đồng nữa, đừng làm khó Vãn Vãn.” La Vô thấy khó chịu, giọng nói cũng bực bội.
“Không có gì, chỉ nói hôm nay canh nấu ngon quá, mọi người uống một bát đi.” La Vô vội vàng lảng sang chuyện khác.
“Khụ khụ… canh này đúng là ngon thật, Thương tổng, tôi múc cho anh một bát nhé?” Trong lòng Tang Vãn hí hửng, cuối cùng cũng có người nói còn châm chọc hơn cả anh.
Khóe môi Tang Vãn khẽ cong, bữa cơm này đúng là “đỉnh của chóp”. Cô đặt bát canh trước mặt anh.
Lời vừa dứt, ông nâng bát lên chậm rãi thưởng thức, thỉnh thoảng còn khen lấy khen để.
Thương Dục Hoành cúi mắt nhìn bát canh trước mặt, giọng điệu thản nhiên: “Lấy mạng mà nấu, không ngon mới lạ.”
Cô lại rút khăn giấy lau miệng rồi gượng gạo cười: “Bác trai, bác gái, cháu no rồi. Cháu còn có chút việc ở công ty, cháu xin phép về trước ạ.”
La Vô chỉ khẽ gật đầu rồi đảo mắt nhìn quanh phòng khách: “Dục Hoành đâu?”
Lông mày La Vô thoáng chau lại một chút, sau đó nghiêng đầu mỉm cười với người phụ nữ đứng phía sau mình: “Chúng ta ngồi trước đã.”
Dĩ nhiên Tang Vãn cảm nhận được ánh mắt không mấy thân thiện ấy, cô mím môi, lặng lẽ lùi sang một bên.
Tang Vãn lập tức căng thẳng, hai tay nắm chặt, cô đang ngồi ở mép ngoài bàn, đúng vị trí tiện cho việc dọn món. Giờ Thương Dục Hoành ngồi xuống cạnh, cô đành phải dịch sang bên cạnh, cũng vừa khéo tránh được vị trí lên món. Hàng mi của cô cụp xuống khẽ động hai lần, nét mặt cũng theo đó mà biến đổi liên tục.
Thương Dục Hoành kẹp điếu thuốc đã cháy một nửa giữa những ngón tay, nghiêng đầu rít một hơi thật sâu: “Trong kia ngột ngạt.”
Nhưng trình tự cần có thì vẫn phải làm: “Đây là Kiều Yến, cũng là một tinh anh trong giới kinh doanh, hai người chắc có nhiều điểm chung.”
“Thương Dục Hoành.” Anh hơi ngẩng cằm, đang định bắt tay thì phát hiện đầu ngón tay còn đang cầm điếu thuốc, bất đắc dĩ nở nụ cười: “Xin lỗi.”
Tang Vãn chầm chậm nâng ly nước lên, uống hết ly này đến ly khác, cố gắng khiến mình trở nên “vô hình” giữa bầu không khí này.
Khâu Chiêu nhức đầu không chịu nổi, dứt khoát không ăn nữa, đập mạnh bàn, nâng cao giọng: “Thương Dục Hoành, rốt cuộc con muốn thế nào! Ba mươi mấy tuổi đầu rồi còn chưa có bạn gái, mẹ con ngày xưa bằng tuổi con là đã sinh con rồi đấy!”
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cô, Tang Vãn lập tức cảm nhận được áp lực đó, vội vàng lấy giấy lau miệng.
Tang Vãn lắc đầu, dùng khăn giấy chấm nước bên khóe miệng nhưng nụ cười bên môi lại chẳng sao giấu nổi.
“Cháu không sao, chỉ là bị sặc nước thôi. Cháu đi vệ sinh một chút.” Tang Vãn sợ mình nhịn không nổi mà bật cười thành tiếng, bèn vội kiếm cớ rút lui.
Đầu dây bên kia, Sài Thanh Oánh nghe xong cũng phá lên cười: “Không thể tin được! Không ngờ ‘ôn thần’ cũng có ngày bị giục cưới! Ha ha ha!”
“Cậu thì biết gì! Nếu tôi mà có gương mặt của ôn thần, một cô ở nhà, một cô ở ngoài, công ty thêm một cô nữa.” Giọng Sài Thanh Oánh đầy phấn khích, vang vọng cả hành lang.
Lời vừa dứt, một đôi giày lười thủ công cao cấp đập vào mắt, Tang Vãn không dám ngẩng đầu.
Chỉ là một chiếc áo thun trắng đơn giản thôi, vậy mà được anh mặc lên lại mang một phong thái khác hẳn. Tang Vãn nhìn sững vài giây, suýt quên mất mình đang còn đang gọi điện thoại.
Thương Dục Hoành lùi lại vài bước, đút tay vào túi, dựa lưng vào tường, vẻ mặt nhàn tản: “Còn cô thì nói xấu sau lưng người khác?”
Không khí trong phòng ăn trở nên ngột ngạt. Kiều Yến biết rõ Thương Dục Hoành chẳng có chút hứng thú nào với mình, dứt khoát chẳng buồn giữ gìn hình tượng, cúi đầu nghịch điện thoại.
Tang Vãn nghịch tờ khăn giấy trên tay, chớp chớp mắt: “Dạ?”
“Thôi được rồi, bà đừng lo chuyện bao đồng nữa, đừng làm khó Vãn Vãn.” La Vô thấy khó chịu, giọng nói cũng bực bội.
“Không có gì, chỉ nói hôm nay canh nấu ngon quá, mọi người uống một bát đi.” La Vô vội vàng lảng sang chuyện khác.
“Khụ khụ… canh này đúng là ngon thật, Thương tổng, tôi múc cho anh một bát nhé?” Trong lòng Tang Vãn hí hửng, cuối cùng cũng có người nói còn châm chọc hơn cả anh.
Khóe môi Tang Vãn khẽ cong, bữa cơm này đúng là “đỉnh của chóp”. Cô đặt bát canh trước mặt anh.
Lời vừa dứt, ông nâng bát lên chậm rãi thưởng thức, thỉnh thoảng còn khen lấy khen để.
Thương Dục Hoành cúi mắt nhìn bát canh trước mặt, giọng điệu thản nhiên: “Lấy mạng mà nấu, không ngon mới lạ.”
Cô lại rút khăn giấy lau miệng rồi gượng gạo cười: “Bác trai, bác gái, cháu no rồi. Cháu còn có chút việc ở công ty, cháu xin phép về trước ạ.”