“Vâng ạ.” Tang Vãn cúi đầu, đầu ngón tay nắm chặt quai túi quà.
Hàn Thanh Đại đứng bên cạnh thấy vậy liền bước đến, một tay khoác lên vai Tang Vãn, giọng nói dịu dàng nhẹ nhàng: “Dục Hoành không có ác ý đâu, em đừng để trong lòng.”
Cô bước lên phía trước được vài bước, rồi như sực nhớ ra điều gì, lại chậm rãi quay người chạy trở về, ánh mắt trong veo lặng lẽ dừng lại trên hai người trai tài gái sắc phía sau: “Chị gái, chị thật xinh đẹp… chỉ là gu thẩm mỹ có hơi độc lạ.”
Tang Vãn nói xong liền chuồn mất. Cô cố ý vòng vo để mắng Thương Dục Hoành. Ai bảo anh độc miệng dữ vậy chứ.
Lúc sinh thời, cha Tang Vãn và bác cả vốn có quan hệ khá tốt, tuy chỉ là họ hàng xa nhưng từ nhỏ cô đã rất thích đến nhà bác cả chơi. Tiếc rằng sau khi cha qua đời, cô không còn mặt mũi nào để đến nữa. Nếu không phải vì cú điện thoại của mẹ, lần này cô cũng không dám đến.
Hôm nay cô mặc một chiếc sơ mi màu vàng kem đơn giản, phối cùng váy trắng dài đến mắt cá chân, trông chẳng khác gì một nữ sinh đại học vừa được nghỉ hè trở về.
Cô theo người giúp việc đi vào phòng khách. Bác gái Khâu Chiêu đang ngồi trên ghế sofa uống trà, ánh mắt liếc sang thấy có người bước vào, liền ngẩng đầu nhìn.
Tang Vãn nhìn bà, trong lòng bất giác dâng lên một nỗi xót xa. Nếu cha cô không gặp chuyện thì mẹ cô hẳn cũng nên được sống như thế này…
Tang Vãn vừa nói vừa đẩy nhẹ gọng kính màu trà, giọng mềm mại như tơ.
“Để cháu đi cho, bác gái.” Tang Vãn nhanh tay kéo bà lại, đè bà ngồi trở về ghế sofa.
“Bác cứ yên tâm ạ.” Tang Vãn nhẹ nhàng nhướng mày, ngũ quan trong trẻo phủ lên một tầng ý cười dịu dàng.
Khâu Chiêu quay đầu nhìn lại, thấy dáng vẻ như ai thiếu nợ của anh, nụ cười trên mặt lập tức thu lại.
Thương Dục Hoành bước dài vào phòng khách, thản nhiên ngồi xuống sofa: “Gọi con về có chuyện gì?”
Thương Dục Hoành lười biếng dựa vào lưng ghế, mí mắt khẽ cụp xuống, ánh mắt dừng lại nơi mấy hộp quà đặt trên thảm, khóe môi anh bất giác cong lên.
“Mấy hộp quà này ai gửi vậy ạ?” Thương Dục Hoành cười nhạt, dường như hỏi chơi một câu.
“Gu thẩm mỹ kém thật.” Thương Dục Hoành cười nhếch môi, ánh mắt lười nhác pha chút kiêu ngạo.
Ngón tay thon dài, trắng nõn của anh khẽ đẩy cánh cửa kính phòng bếp, lặng lẽ bước vào.
“Lại muốn làm nổ nhà bếp à?” Một giọng nói trầm lạnh vang lên từ phía sau, Tang Vãn giật bắn người, suýt nữa làm rơi điện thoại.
Thương Dục Hoành thấy thú vị liền tiện miệng đáp: “Đến xem cô lại phá bếp lần nữa.”
Thương Dục Hoành rút trong túi ra một bao thuốc, ngậm lấy một điếu nhưng không châm lửa: “Diễn lại lần nữa đi.”
“Diễn lại cảnh cô làm nổ nhà bếp nhà tôi.” Anh rút điếu thuốc khỏi môi, thản nhiên nói: “Nếu tôi thấy hài lòng thì miễn bồi thường.”
Đột nhiên, nắp nồi trên bếp rung lên dữ dội, tần suất mỗi lúc một nhanh. Tang Vãn vội vàng xoay người, đưa tay cầm lấy nắp nồi. Nắp nồi đang nóng, đầu ngón tay cô vừa chạm đã đỏ ửng.
Thương Dục Hoành nhíu mày, nhanh chóng tiến đến tắt bếp rồi kéo cổ tay cô đặt dưới vòi nước lạnh xả mạnh.
Tang Vãn không còn cách nào phản bác, chỉ đành để mặc cho anh giữ tay cô dưới dòng nước.
“Cảm ơn.” Khi anh tắt vòi nước, Tang Vãn rút tay lại, khẽ nói lời cảm ơn.
Đúng lúc bác cả La Vô trở về, vừa hay đến giờ ăn, phía sau ông còn có một người phụ nữ tóc búi gọn gàng, mặc đồng phục đen chỉnh tề.
“Cháu chào bác ạ.” Tang Vãn lễ phép đáp lời.
“Vâng ạ.” Tang Vãn cúi đầu, đầu ngón tay nắm chặt quai túi quà.
Hàn Thanh Đại đứng bên cạnh thấy vậy liền bước đến, một tay khoác lên vai Tang Vãn, giọng nói dịu dàng nhẹ nhàng: “Dục Hoành không có ác ý đâu, em đừng để trong lòng.”
Cô bước lên phía trước được vài bước, rồi như sực nhớ ra điều gì, lại chậm rãi quay người chạy trở về, ánh mắt trong veo lặng lẽ dừng lại trên hai người trai tài gái sắc phía sau: “Chị gái, chị thật xinh đẹp… chỉ là gu thẩm mỹ có hơi độc lạ.”
Tang Vãn nói xong liền chuồn mất. Cô cố ý vòng vo để mắng Thương Dục Hoành. Ai bảo anh độc miệng dữ vậy chứ.
Lúc sinh thời, cha Tang Vãn và bác cả vốn có quan hệ khá tốt, tuy chỉ là họ hàng xa nhưng từ nhỏ cô đã rất thích đến nhà bác cả chơi. Tiếc rằng sau khi cha qua đời, cô không còn mặt mũi nào để đến nữa. Nếu không phải vì cú điện thoại của mẹ, lần này cô cũng không dám đến.
Hôm nay cô mặc một chiếc sơ mi màu vàng kem đơn giản, phối cùng váy trắng dài đến mắt cá chân, trông chẳng khác gì một nữ sinh đại học vừa được nghỉ hè trở về.
Cô theo người giúp việc đi vào phòng khách. Bác gái Khâu Chiêu đang ngồi trên ghế sofa uống trà, ánh mắt liếc sang thấy có người bước vào, liền ngẩng đầu nhìn.
Tang Vãn nhìn bà, trong lòng bất giác dâng lên một nỗi xót xa. Nếu cha cô không gặp chuyện thì mẹ cô hẳn cũng nên được sống như thế này…
Tang Vãn vừa nói vừa đẩy nhẹ gọng kính màu trà, giọng mềm mại như tơ.
“Để cháu đi cho, bác gái.” Tang Vãn nhanh tay kéo bà lại, đè bà ngồi trở về ghế sofa.
“Bác cứ yên tâm ạ.” Tang Vãn nhẹ nhàng nhướng mày, ngũ quan trong trẻo phủ lên một tầng ý cười dịu dàng.
Khâu Chiêu quay đầu nhìn lại, thấy dáng vẻ như ai thiếu nợ của anh, nụ cười trên mặt lập tức thu lại.
Thương Dục Hoành bước dài vào phòng khách, thản nhiên ngồi xuống sofa: “Gọi con về có chuyện gì?”
Thương Dục Hoành lười biếng dựa vào lưng ghế, mí mắt khẽ cụp xuống, ánh mắt dừng lại nơi mấy hộp quà đặt trên thảm, khóe môi anh bất giác cong lên.
“Mấy hộp quà này ai gửi vậy ạ?” Thương Dục Hoành cười nhạt, dường như hỏi chơi một câu.
“Gu thẩm mỹ kém thật.” Thương Dục Hoành cười nhếch môi, ánh mắt lười nhác pha chút kiêu ngạo.
Ngón tay thon dài, trắng nõn của anh khẽ đẩy cánh cửa kính phòng bếp, lặng lẽ bước vào.
“Lại muốn làm nổ nhà bếp à?” Một giọng nói trầm lạnh vang lên từ phía sau, Tang Vãn giật bắn người, suýt nữa làm rơi điện thoại.
Thương Dục Hoành thấy thú vị liền tiện miệng đáp: “Đến xem cô lại phá bếp lần nữa.”
Thương Dục Hoành rút trong túi ra một bao thuốc, ngậm lấy một điếu nhưng không châm lửa: “Diễn lại lần nữa đi.”
“Diễn lại cảnh cô làm nổ nhà bếp nhà tôi.” Anh rút điếu thuốc khỏi môi, thản nhiên nói: “Nếu tôi thấy hài lòng thì miễn bồi thường.”
Đột nhiên, nắp nồi trên bếp rung lên dữ dội, tần suất mỗi lúc một nhanh. Tang Vãn vội vàng xoay người, đưa tay cầm lấy nắp nồi. Nắp nồi đang nóng, đầu ngón tay cô vừa chạm đã đỏ ửng.
Thương Dục Hoành nhíu mày, nhanh chóng tiến đến tắt bếp rồi kéo cổ tay cô đặt dưới vòi nước lạnh xả mạnh.
Tang Vãn không còn cách nào phản bác, chỉ đành để mặc cho anh giữ tay cô dưới dòng nước.
“Cảm ơn.” Khi anh tắt vòi nước, Tang Vãn rút tay lại, khẽ nói lời cảm ơn.
Đúng lúc bác cả La Vô trở về, vừa hay đến giờ ăn, phía sau ông còn có một người phụ nữ tóc búi gọn gàng, mặc đồng phục đen chỉnh tề.
“Cháu chào bác ạ.” Tang Vãn lễ phép đáp lời.