Nuông Chiều

Lượt đọc: 916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
mượn tiền

Tang Vãn hơi cúi thấp người, khi ánh mắt chạm phải anh thì nụ cười nơi khóe môi cũng khựng lại: “Thương… Thương tổng, trùng hợp quá.”

Thấy Thương Dục Hoành chẳng đoái hoài gì đến mình, Tang Vãn lúng túng đứng tại chỗ, không biết nên làm gì.

Cô rề rà mở cửa ghế phụ ngồi vào, trên mặt còn gắng gượng nở một nụ cười lễ phép: “Thương tổng biết chỗ này khó bắt xe nên đặc biệt đến đón tôi sao?”

Chiếc Audi trắng chạy êm ru. Tang Vãn thỉnh thoảng lại liếc nhìn người đang lái xe, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng hỏi: “Thương tổng, chúng ta đi đâu vậy ạ?”

Đèn đỏ nơi ngã tư, Thương Dục Hoành đạp phanh, tiện tay đeo kính râm, ánh nắng nghiêng nghiêng rọi vào trong xe. Tang Vãn quay đầu định giải thích gì đó nhưng ánh mắt lại lỡ dừng ở yết hầu quyến rũ kia.

Nói xong, Tang Vãn cúi đầu định lục ví tiền trong túi, mới phát hiện mình hiện tại chẳng có một xu dính túi.

Đèn xanh bật, Thương Dục Hoành liếc nhìn cô một cái, mày khẽ nhíu lại.

Không ai nói thêm gì nữa, cho đến khi chiếc Audi trắng chạy vào sân đồn công an thành phố Giang Minh. Thương Dục Hoành dừng xe nhưng không có ý định xuống xe, Tang Vãn đương nhiên cũng không dám tự tiện hành động.

Đột nhiên, đôi mắt Tang Vãn sáng rực lên, hàng mi khẽ chớp, cuối cùng cũng không nói gì, tranh thủ lúc anh chưa đổi ý thì nhanh chóng xuống xe.

Ra khỏi đồn công an, Tang Vãn lén lút nhìn về hướng lúc nãy đến, phát hiện đối phương đã đi mất từ lâu.

Hôm nay là cuối tuần, Tang Vãn lại đến trung tâm thương mại mua một chiếc điện thoại mới, thay sim mới. Việc đầu tiên sau khi ra khỏi trung tâm là gọi điện cho mẹ.

“Mẹ ơi, con đổi sim mới rồi, số cũ con không dùng nữa.” Giọng Tang Vãn mềm mại, nói chuyện mà tay còn mân mê vạt áo.

Tang Vãn không dám kể những chuyện mình vừa trải qua, chỉ có thể bịa chuyện cho qua. Sau một hồi hỏi han, mẹ cô nói rằng bác cả đã về Giang Minh, bảo cô mang ít đồ đến nhà thăm hỏi.

“Cái này chắc bác gái sẽ thích.” Cô gái dán sát bên cạnh Thương Dục Hoành dịu dàng nói.

Thương Dục Hoành khẽ gật đầu, ánh mắt cũng dừng lại theo hướng cô ta nhìn:

Anh mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản phối với quần jean, hoàn toàn khác với hình ảnh trong công ty, còn cô gái bên cạnh thì mặc cực kỳ mát mẻ.

Tang Vãn hơi nhướng mày, tâm trạng hóng chuyện dâng cao, thậm chí còn lén dùng điện thoại chụp một tấm ảnh hai người họ.

Nhân viên thu ngân nhìn Tang Vãn vẫn đang cười cười, không nhịn được phải nhắc. Giọng không lớn nhưng lại lọt vào tai Thương Dục Hoành.

“Tôi… tôi dùng WeChat.” Cô đưa tay vén nhẹ phần mái trước trán, vẻ mặt hoảng hốt.

“Rốt cuộc có trả hay không đây?”

Hàng người xếp dài phía sau bắt đầu xì xào bất mãn.

Nhân viên thu ngân ái ngại, nói nhỏ: “Cô ơi, hay là cô qua bên cạnh chờ chút nhé?”

Hiện lên là tấm ảnh bảng tên nhân viên Tang Vãn ở công ty Mỹ Ích, ánh mắt thu ngân thoáng lóe sáng: “Cô cũng làm ở Mỹ Ích à? Chị tôi cũng làm ở đó.”

“Thẻ ngân hàng.”

Tang Vãn quay đầu lại, vừa hay chạm vào đôi mắt anh - không chút gợn sóng. Lời cảm ơn đến miệng lại bị nuốt xuống.

Ra khỏi trung tâm thương mại, Tang Vãn giống như một cái đuôi nhỏ, lặng lẽ đi theo phía sau Thương Dục Hoành và cô gái kia, cúi đầu không nói một lời.

“Dục Hoành, anh giúp cô ấy một tay đi.”

Ánh mắt Thương Dục Hoành vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng lần này anh lại nhanh chóng cúi người xuống nhặt giúp cô.

“Thương tổng, hôm nay số tiền đó xem như là anh cho tôi mượn, sau này tôi sẽ trả cả tiền sửa bếp nữa.” Cô đứng sau lưng anh, nghiêm túc nói.

Tang Vãn nhất thời không hiểu, vô thức hỏi lại: “Vậy sao anh lại cho tôi mượn tiền?”

Cuối cùng Thương Dục Hoành cũng nở nụ cười, chỉ là nụ cười ấy rất nhạt, thoáng chốc liền tan vào hư không.

Tang Vãn hơi cúi thấp người, khi ánh mắt chạm phải anh thì nụ cười nơi khóe môi cũng khựng lại: “Thương… Thương tổng, trùng hợp quá.”

Thấy Thương Dục Hoành chẳng đoái hoài gì đến mình, Tang Vãn lúng túng đứng tại chỗ, không biết nên làm gì.

Cô rề rà mở cửa ghế phụ ngồi vào, trên mặt còn gắng gượng nở một nụ cười lễ phép: “Thương tổng biết chỗ này khó bắt xe nên đặc biệt đến đón tôi sao?”

Chiếc Audi trắng chạy êm ru. Tang Vãn thỉnh thoảng lại liếc nhìn người đang lái xe, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng hỏi: “Thương tổng, chúng ta đi đâu vậy ạ?”

Đèn đỏ nơi ngã tư, Thương Dục Hoành đạp phanh, tiện tay đeo kính râm, ánh nắng nghiêng nghiêng rọi vào trong xe. Tang Vãn quay đầu định giải thích gì đó nhưng ánh mắt lại lỡ dừng ở yết hầu quyến rũ kia.

Nói xong, Tang Vãn cúi đầu định lục ví tiền trong túi, mới phát hiện mình hiện tại chẳng có một xu dính túi.

Đèn xanh bật, Thương Dục Hoành liếc nhìn cô một cái, mày khẽ nhíu lại.

Không ai nói thêm gì nữa, cho đến khi chiếc Audi trắng chạy vào sân đồn công an thành phố Giang Minh. Thương Dục Hoành dừng xe nhưng không có ý định xuống xe, Tang Vãn đương nhiên cũng không dám tự tiện hành động.

Đột nhiên, đôi mắt Tang Vãn sáng rực lên, hàng mi khẽ chớp, cuối cùng cũng không nói gì, tranh thủ lúc anh chưa đổi ý thì nhanh chóng xuống xe.

Ra khỏi đồn công an, Tang Vãn lén lút nhìn về hướng lúc nãy đến, phát hiện đối phương đã đi mất từ lâu.

Hôm nay là cuối tuần, Tang Vãn lại đến trung tâm thương mại mua một chiếc điện thoại mới, thay sim mới. Việc đầu tiên sau khi ra khỏi trung tâm là gọi điện cho mẹ.

“Mẹ ơi, con đổi sim mới rồi, số cũ con không dùng nữa.” Giọng Tang Vãn mềm mại, nói chuyện mà tay còn mân mê vạt áo.

Tang Vãn không dám kể những chuyện mình vừa trải qua, chỉ có thể bịa chuyện cho qua. Sau một hồi hỏi han, mẹ cô nói rằng bác cả đã về Giang Minh, bảo cô mang ít đồ đến nhà thăm hỏi.

“Cái này chắc bác gái sẽ thích.” Cô gái dán sát bên cạnh Thương Dục Hoành dịu dàng nói.

Thương Dục Hoành khẽ gật đầu, ánh mắt cũng dừng lại theo hướng cô ta nhìn:

Anh mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản phối với quần jean, hoàn toàn khác với hình ảnh trong công ty, còn cô gái bên cạnh thì mặc cực kỳ mát mẻ.

Tang Vãn hơi nhướng mày, tâm trạng hóng chuyện dâng cao, thậm chí còn lén dùng điện thoại chụp một tấm ảnh hai người họ.

Nhân viên thu ngân nhìn Tang Vãn vẫn đang cười cười, không nhịn được phải nhắc. Giọng không lớn nhưng lại lọt vào tai Thương Dục Hoành.

“Tôi… tôi dùng WeChat.” Cô đưa tay vén nhẹ phần mái trước trán, vẻ mặt hoảng hốt.

“Rốt cuộc có trả hay không đây?”

Hàng người xếp dài phía sau bắt đầu xì xào bất mãn.

Nhân viên thu ngân ái ngại, nói nhỏ: “Cô ơi, hay là cô qua bên cạnh chờ chút nhé?”

Hiện lên là tấm ảnh bảng tên nhân viên Tang Vãn ở công ty Mỹ Ích, ánh mắt thu ngân thoáng lóe sáng: “Cô cũng làm ở Mỹ Ích à? Chị tôi cũng làm ở đó.”

“Thẻ ngân hàng.”

Tang Vãn quay đầu lại, vừa hay chạm vào đôi mắt anh - không chút gợn sóng. Lời cảm ơn đến miệng lại bị nuốt xuống.

Ra khỏi trung tâm thương mại, Tang Vãn giống như một cái đuôi nhỏ, lặng lẽ đi theo phía sau Thương Dục Hoành và cô gái kia, cúi đầu không nói một lời.

“Dục Hoành, anh giúp cô ấy một tay đi.”

Ánh mắt Thương Dục Hoành vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng lần này anh lại nhanh chóng cúi người xuống nhặt giúp cô.

“Thương tổng, hôm nay số tiền đó xem như là anh cho tôi mượn, sau này tôi sẽ trả cả tiền sửa bếp nữa.” Cô đứng sau lưng anh, nghiêm túc nói.

Tang Vãn nhất thời không hiểu, vô thức hỏi lại: “Vậy sao anh lại cho tôi mượn tiền?”

Cuối cùng Thương Dục Hoành cũng nở nụ cười, chỉ là nụ cười ấy rất nhạt, thoáng chốc liền tan vào hư không.

« Lùi
Tiến »