William thức giấc lúc hơn bảy giờ sáng ngày hôm sau, tắm táp và cạo râu, quần áo chỉnh tề lúc Jackie quay lại sau một đêm thức trắng. Hai người ngồi trên ban công để tận hưởng một bữa sáng ê hề gồm thịt xông khói và trứng, trong lúc vẫn để mắt đến ngôi nhà. Phải đến chín giờ sáng Carter mới xuống nhà, và họ không có cách nào biết được gã đã ăn sáng hay chưa, vì căn bếp của gã nằm ở phía sau nhà.
“Giờ thì sao?”
“Chúng ta sẽ quay lại Đại lộ Mulberry và hi vọng hắn rời nhà vào một lúc nào đó. Nếu là đi ô tô thì chúng ta bám theo. Nếu đi bộ thì tôi sẽ ở lại trong xe trong lúc cậu cố tìm hiểu xem hắn làm gì trong cái nhà kho ấy. Có lẽ công việc ấy là hoàn toàn không phạm luật, nhưng Lamont vẫn muốn chúng ta điều tra.”
Hai mươi phút sau họ đã đỗ xe ở đầu phố bên kia nhà Carter, cách cổng chính khoảng ba mươi mét, mắt không rời cánh cửa.
“Việc này vô ích thật đấy,” William nói sau một tiếng đồng hồ vô dụng nữa, họ đã bàn về mọi thứ từ lời đề nghị ghé thăm Scotland Yard của Công nương Diana đến ai sẽ thành uỷ viên tiếp theo.
“Hawk có cơ hội nào không?” William hỏi.
“Lần này thì chưa đâu,” Jackie nói. “Nhưng có thể là một lúc nào đó trong tương lai, mặc dù ông ấy cũng có kẻ thù.”
Thêm một giờ nữa lờ đờ trôi qua, rồi William nói, “Chuyện gì đã xảy ra với người đứng cùng cô lúc tôi lần đầu trông thấy bức…”
“Ross Hogan.” Jackie ngập ngừng rồi mới nói thêm, “Hawk đã điều anh ta về lại Peckham.”
“Nơi mà đáng lẽ tôi phải tới!”
“Và cậu có thể vẫn phải tới nếu chúng ta không tìm được bức Rembrandt. Bởi vì Ross đã biến mất tăm.”
“Có khi nào là từ chức sau khi bị điều đến Peckham không.”
“Hoặc có thể đang làm điệp vụ ngầm.”
“Tôi đã nghĩ đến việc hoạt động ngầm.”
“Cậu sẽ thành đồ vô dụng,” Jackie nói. “Vẻ ngoài của cậu, cách cậu nói và cả mùi của cậu đều là của một cậu bé hát đồng ca.”
“Không, Ross là người lý tưởng để hoạt động ngầm. Thậm chí lũ tội phạm cũng sẽ nghĩ anh ta là tội phạm.”
“Tập trung đi, vì cậu không bao giờ biết khi nào thì mọi chuyện đột ngột thay đổi chỉ trong một giây đâu.”
“Nhưng cái giây ấy có bao giờ xảy ra không đã?” William hỏi vào cuối giờ chờ đợi thứ ba. Rồi cửa trước mở ra và cả hai im phăng phắc.
Carter xuất hiện, cầm trên tay một chiếc túi mua hàng rỗng. Gã đi bộ xuôi xuống đường, mở cổng và đi theo hướng đối diện.
“Được rồi, giờ là cơ hội của chúng ta,” Jackie nói. “Lấy máy ảnh ra và xem cậu có chụp được vài bức cho cái thứ bên trong nhà kho không.”
“Làm vậy cũng đúng luật à?”
“Suýt soát. Chúng ta sẽ đưa ra lí do là nghi ngờ.” Cách Jackie nói không có vẻ gì là đáng thuyết phục. “Ngay khi hắn xuất hiện tôi sẽ bấm còi một lần. Cậu phải trốn kĩ đằng sau nhà kho cho đến khi hắn đã vào hẳn trong nhà. Và đừng quên qui tắc ba phút.”
“Thế còn Angie?”
“Nếu cô ta ra ngoài tôi sẽ bấm còi hai lần. Ba lần nếu cô ta trông thấy cậu, trong trường hợp đó thì chạy ngay đi, bởi vì chúng ta sẽ phải rời khỏi thị trấn ngay lập tức. Đôi khi cậu chỉ có một cơ hội thôi.”
“Không áp lực tí nào đâu,” William nói, chộp lấy chiếc máy ảnh ở ghế sau, ra khỏi xe và băng qua đường, mắt đảo khắp các hướng. Anh thận trọng đi về phía nhà số 91. Không có dấu hiệu gì là có người, và Carter đã để cổng mở. Anh chuồi người ra sau chiếc Volvo và di chuyển nhẹ nhàng về phía nhà kho. Chắc chắn không thể nhìn thấy anh qua cửa sổ trước nhà dù chỉ vài giây. Anh thử mở cửa nhưng nó đã bị khoá, rồi anh nghe tiếng một chiếc ô tô đang đi tới và nấp ra đằng sau nhà kho cho đến khi nó đã rẽ ở góc đường.
Nhìn qua cánh cửa sổ nhỏ của nhà kho, anh có thể nhận ra chiếc bàn chế tác bằng gỗ và một cái ghế tựa. Vài mẩu bạc còn vương vãi trên mặt cái ghế dài nhưng trong đó quá tối nên anh không nhận ra được thứ gì khác. Anh có nên mạo hiểm dùng đèn flash? Anh dí chiếc máy ảnh sát cửa sổ và bấm hết cả cuộn phim, nhưng vẫn không chắc có ảnh nào hiện lên được không.
Anh tháo cuộn phim và lắp cuộn mới vào máy khi nghe một hồi còi xe. Carter, không phải Angie. Anh nhìn lên thì thấy Jackie đang lái qua rất nhanh, và nhanh chóng thụp xuống đằng sau nhà kho khi Carter đi tới cánh cổng, tay xách chiếc túi Sainsbury. William nghe tiếng cửa trước mở và đóng. Một người đàn ông đang về nhà gần như lúc nào cũng đi thẳng tới buồng vệ sinh, và tiến trình ấy tốn ít nhất là ba phút. William chờ đúng ba mươi giây trước khi cử động: hai mươi bảy, hai mươi tám, hai mươi chín, ba mươi. Anh đứng dậy, nhanh chóng băng qua bãi cỏ, vòng qua góc xa chiếc Volvo nhất và lao ra cổng. Anh không chạy, cũng không nhìn lại.
Đi được một trăm mét đến cuối đường thì anh trông thấy Jackie đang chờ mình trong xe, động cơ đã bật sẵn. Cánh cửa hành khách ô tô vừa đóng lại là cô đã lái vọt đi.
“Chị có nghĩ hắn trông thấy tôi không?” William hỏi trong lúc họ quay lại khách sạn.
“Không. Tôi đã trông chừng cửa trước, và không có dấu hiệu gì của cả hai người. Vậy, cậu có tìm ra hắn đang làm gì trong cái nhà kho ấy không?”
“Trong đó tối quá tôi gần như không thấy gì cả, nhưng tôi đã chụp cả một cuộn phim, nên chúng ta sẽ phải chờ xem ảnh thế nào.”
“Chúng ta sẽ phải chuyển ra khỏi đây vào ngày mai,” William nhắc cô trong lúc họ lái xe vào bãi đỗ của khách sạn.
“Tôi chưa quên,” Jackie nói. “Tôi vừa trông thấy một nhà nghỉ khá gần đây, nhưng không may là từ đó chẳng thể nhìn ra ngôi nhà kia nên chúng ta sẽ phải giành phần lớn thời gian ngồi trong xe.”
Khi họ đã quay về phòng, Jackie gọi cho Lamont và báo cáo tình hình mới nhất. William ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài qua cặp ống nhòm trong lúc nhâm nhi chỗ bánh quy gừng mới được mang đến. Carter đã quay lại nhà kho, ở đó William chỉ có thể trông thấy một cánh tay đưa lên đưa xuống, làm việc với cái gì đó… nhưng là cái gì?
“Lamont nói sao?” Anh hỏi khi Jackie cuối cùng cũng cúp điện thoại.
“Giờ thì ở yên đây. Cậu để mắt đến ngôi nhà để tôi đi tráng ảnh.”
William chờ cô ra ngoài mới ngồi xuống giường và gọi điện tới căn hộ của Beth. Không có ai trả lời. Chắc cô chưa đi làm về. Anh tự hỏi liệu mình có nên mạo muội gọi cô ở phòng tranh không, nhưng quyết định không làm vậy.
Anh quay lại cửa sổ và tiếp tục tập trung vào nhà kho. Carter vẫn gò người bên cái bàn, cánh tay vẫn đang nhấp nhô. Gã không quay vào nhà cho đến khi trời đã tối, lúc William không còn nhìn thấy gã. Gần sáu giờ Jackie mới nhảy chân sáo vào phòng, mang vẻ mặt đắc thắng.
“Gã đang đóng đồng xu từ một cái khuôn, y như cha cậu đã nói.”
“Loại xu nào?”
“Ngoài chuyện chúng làm bằng bạc ra thì tôi chẳng biết gì. Ngày mai cậu sẽ phải lấy một đồng. Cậu có biết cách bẻ khoá không?”
“Không, chắc đó là một trong những bài học làm quen mà tôi đã bỏ lỡ.”
“Thế thì tôi phải làm vậy.”
“Mà không có lệnh khám nhà ư?”
“Lamont đã quyết tâm tìm ra kẻ chống lưng cho Carter là ai, và chúng định làm gì. Điều cuối cùng ông ấy nói trước khi đặt điện thoại xuống là, ‘Tôi chán cảnh vơ bèo gạt tép lắm rồi’.”
“Nghe thì có vẻ được đấy,” William nói, “nhưng chúng ta làm thế nào đây?”
“Đó là vấn đề của ngày mai,” Jackie nói. “Còn giờ, cậu đi xuống kia và trông ca đêm trong lúc tôi ngủ một chút. Dù cậu có làm gì cũng đừng ngủ gật đấy.”
William miễn cưỡng rời khách sạn, nhưng anh phải chộp lấy vài thanh Mars và một chai nước trong tủ lạnh đã. Chắc chắn Walters không thể từ chối chúng được chứ. Anh có thể nghe tiếng bà ta đang nói, “Lần sau thì uống nước máy ấy, cảnh sát.” Anh lái xe quay lại thị trấn, rẽ vào Đại lộ Mulberry, và đỗ đằng sau một chiếc xe tải, từ đó anh có thể nhìn rõ cửa trước nhà Carter.
Anh để ý thấy một buồng điện thoại màu đỏ ở cuối đường và chửi thề. Anh vẫn chưa nói chuyện được với Beth. Đáng lẽ anh sẽ đưa cô đi xem phim James Bond tối nay và để mắt đến Faulkner, thay vì chết lạnh trong một chiếc xe không thoải mái và chỉ nhìn chòng chọc vào một ngôi nhà trong bóng tối bít bùng. Bằng cách nào đó 007 đã có thể cứu cả thế giới khỏi tay một tên tội phạm sừng sỏ trong có vài giờ đồng hồ, trong khi William chỉ cố tỉnh táo để theo dõi một tên tội phạm địa phương. Anh bật đài lên. Hội nghị toàn giáo hội Anh Quốc đang tranh cãi xem phụ nữ có nên được sắc phong hay không. Đầu nhọn của chiếc búa, anh có thể nghe tiếng cha mình đang nói. “Rồi tiếp theo họ sẽ muốn được làm hồng y cho mà xem.” Tin tức tiếp theo là một chương trình về nói sự sinh sôi vượt bậc gần đây của loài ruồi xê-xê ở vùng hạ Sahara, Châu Phi. Anh ngủ gật, và tỉnh giấc khi nghe thấy tiếng píp thông báo bản tin lúc năm giờ sáng.
“Xin chào quý vị, đây là đài BBC. Thủ tướng…”
William chớp mắt, dụi mắt và nhìn sang ngôi nhà bên kia đường và thấy ánh sáng đang chiếu rạng rỡ từ trên tầng hai. Ngay lập tức anh tỉnh hẳn, tim đập điên cuồng. Chỉ vài phút sau đèn ở tầng trên đã tắt và đèn tầng một bật sáng. William mở chai nước của mình, uống một ngụm và vã vài giọt lên mặt thì cửa trước mở ra và Carter xuất hiện, trong tay là một chiếc túi da phồng căng, gã đặt cái túi vào cốp sau xe rồi trèo vào ghế lái. Gã mất ba lần thử thì động cơ mới gầm lên khởi động.
Chiếc Volvo rẽ ra khỏi lối lái xe. William từ từ di chuyển xe bên kia đường, vẫn tắt đèn. Carter rẽ phải ở cuối đường và William đi theo, giữ khoảng cách vì chỉ có vài chiếc xe ít ỏi trên đường phố vào giờ này buổi sáng. Carter rẽ trái ở bùng binh và hoà vào dòng xe cộ hướng ra khỏi thị trấn.
“Làm ơn, làm ơn, làm ơn,” William lẩm bẩm trong lúc Carter tiếp tục đi về hướng đường quốc lộ.
Ở bùng binh tiếp theo, những lời cầu nguyện của William đã được đáp lại khi gã chọn lối rẽ ra thứ ba và hoà vào dòng xe đi về phía London.
Carter vẫn giữ cho xe đi ở làn trong, không một lần nào vượt quá tốc độ giới hạn. Đây rõ ràng là một kẻ không muốn bị cảnh sát chặn lại, điều đó làm William thắc mắc thứ gì có thể đang ở trong chiếc túi đựng đồ nghề kia. Với từng cây số đi qua, William lại càng thêm tự tin rằng Carter đang đến thủ đô, có thể là để gặp gỡ với kẻ Lamont thiết tha muốn tìm ra. Nhưng rồi, không có dấu hiệu gì báo trước, Carter rời khỏi đường quốc lộ và bắt đầu đi theo các biển chỉ dẫn tới Heathrow, hắn tấp xe vào một bãi đỗ.
William đỗ ở tầng trên trước khi đi theo Carter vào nhà ga số hai, nơi anh dõi theo gã đi tới quầy của Hàng không Anh. William lùi lại lúc Carter làm thủ tục và được trao một tấm thẻ lên máy bay. Gã đi thang máy lên tầng một, tay vẫn cầm chắc chiếc túi đồ nghề bằng da, và hướng đến Ga đi.
William di chuyển thật nhanh tới quầy đăng kí và cho người phụ nữ xem thẻ công vụ của anh. “Tôi cần biết ông Kevin Carter đã đặt chuyến bay nào.”
Cô ta do dự một lát trước khi bấm nút dưới bàn. Vài phút sau một người đàn ông cao to xuất hiện bên cạnh cô ta. William trưng thẻ công vụ lần thứ hai và lặp lại yêu cầu của mình.
“Ai là sếp của anh?” Người kia nói.
“Chánh thanh tra Lamont, trưởng phòng Nghệ thuật và Cổ vật của Scotland Yard.”
Nhân viên an ninh cầm điện thoại lên. “Số mấy?”
“017352916.” William cầu mong Lamont đang ngồi tại bàn.
“Lamont,” một giọng nói vang lên.
Nhân viên an ninh đưa điện thoại cho William, anh giải thích lí do tại sao anh đang ở Heathrow.
“Trả máy cho anh ta, nhóc,” Lamont nói. William trả lại điện thoại và nghe thấy cuộc nói chuyện một chiều kết thúc bằng câu, “Vâng, thưa ngài.”
Nhân viên an ninh gật đầu và cô tiếp viên nhận đăng kí kiểm tra máy tính của mình trước khi bảo, “Ông Carter bay chuyến 028 tới Rome. Cổng ra máy bay sẽ đóng trong hai mươi phút nữa.”
“Tôi có hai vấn đề,” William nói, quay lại với nhân viên an ninh. “Tôi cần một ghế trên chuyến bay đó, và tôi không có hộ chiếu.”
“Hãy in một thẻ lên máy bay cho thanh tra cảnh sát Warwick,” nhân viên an ninh nói, “và nếu có thể, đặt cho anh ấy chỗ ngồi sau lưng Carter vài hàng ghế.”
“Tôi có thể đặt chỗ cách ba hàng đằng sau,” cô ta nói trong lúc gõ bàn phím.
“Không thể tốt hơn,” William nói.
Cô ta in thẻ lên máy bay và đưa nó cho anh.
“Tên tôi là Jim Travers,” người giữ trẻ mới của William nói. “Đi theo tôi. Chúng ta không còn thời gian đâu.”
William được đưa ra cửa sau và đi theo Jim xuống một hành lang gạch xám xịt u ám, ở đó không có hành khách nào, chỉ có nhân viên sân bay. Sau một cuốc đi bộ rất dài Jim đẩy mở cánh cửa dẫn William ra khỏi nhà ga, tới nơi có một chiếc xe không biển hiệu gì đang đỗ trên đường băng. Jim nhảy vào và lái xe đưa anh tới một chiếc máy bay đang chờ cất cánh.
“Chúc may mắn,” anh ta nói khi William chạy lên cầu thang và nhảy vào một cái máy bay còn trống.
Anh tìm đến chỗ của mình gần đuôi máy bay và không phải chờ lâu trước khi hành khách đầu tiên xuất hiện. Carter là một trong những người cuối cùng. Vẫn còn nắm chặt lấy chiếc túi của mình, hắn chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ phía trước William ba hàng ghế.
Sau khi máy bay cất cánh, William đã có bữa ăn tử tế đầu tiên trong mấy ngày qua, trước khi tận dụng cơ hội để ngả lưng và chợp mắt. Dù gì thì Carter cũng sẽ không xuống trước khi máy bay hạ cánh ở Rome.
Chiếc máy bay tới sân bay Da Vinci hai giờ sau đó. Chỉ còn vài hành khách chắn giữa William và Carter khi họ vào nhà ga cuối và ra cổng kiểm soát hộ chiếu. Cứu với, William nghĩ, anh nhớ ra mình đã không mang hộ chiếu. Nhưng anh chỉ bước được vài mét nữa thì một cô gái trẻ ăn mặc lịch sự đã xuất hiện bên cạnh và quàng tay vào tay anh.
“Cứ ở đây với tôi, thanh tra cảnh sát Warwick.”
“Nhưng tôi có thể làm mất dấu người tôi đang đi theo.”
“Hai cảnh sát của chúng tôi đã đang bám theo Carter rồi. Anh sẽ tiếp tục theo đuôi gã ở phía bên kia.”
Họ hướng đến cánh cổng đề “Phi hành đoàn”, và rõ ràng là người ta đang đợi họ, vì họ đi qua cửa kiểm soát hộ chiếu mà thậm chí không cần phải chậm bước. William cảm thấy như hoàng tộc khi anh được đưa ra khỏi nhà ga, nơi một chiếc xe ô tô đang chờ anh, cửa sau đã mở sẵn.
Anh cảm ơn cô gái trước khi vào xe và thấy một người mặc bộ đồng phục màu be lịch thiệp đang ngồi ở ghế sau, người này hiển nhiên cũng đang chờ anh.
“Xin chào,” anh ta nói. “Tôi là Trung uý Antonio Monti. Tôi ở đây để hỗ trợ bất kể điều gì anh yêu cầu.”
“Grazie,” William đáp khi họ bắt tay nhau.
“Parla l’italiano?”
“Chỉ vừa đủ dùng thôi,” William nói. “Ma poi Roma è la mia città preferita.”
Họ phải chờ thêm ba mươi phút nữa thì Carter mới thong dong ra khỏi toà nhà, túi vẫn nắm trong tay và gia nhập vào hàng người chờ taxi, tới lúc đó viên trung uý đã biết về Carter nhiều gần bằng những gì William biết.
Hoá ra viên cảnh sát lái xe thành thạo việc theo dõi hơn William nhiều, điều đó cho phép anh được tận hưởng vài thắng cảnh quen thuộc: Đấu trường La Mã, Vương cung thánh đường Thánh Peter, Cột Trianus, tất cả những nơi anh còn nhớ từ hồi sinh viên, khi anh ngồi sau một chiếc xe buýt đông chặt không có điều hoà nhiệt độ để tới một nhà trọ sinh viên gần trung tâm thành phố.
Khi chiếc taxi của Carter dừng lại, nó không đỗ ở bên ngoài khách sạn như William tưởng, mà là trước một toà nhà công quyền lớn với lá cờ nước Ý phấp phơi bay trên đỉnh mái.
“Cứ ngồi yên và để đấy cho tôi,” trung uý cảnh sát nói. “Chúng ta không muốn hắn trông thấy anh đâu.” Anh ta ra khỏi xe và đi theo Carter vào trong.
William cũng ra ngoài nhưng chỉ là để duỗi chân cẳng, nhưng anh lập tức lùi lại một bước và trốn sau một đài phun nước khi trông thấy một dáng hình quen thuộc đi vào toà nhà. Mắt anh không rời cửa chính quá vài giây, nhưng phải gần một tiếng sau viên trung uý mới xuất hiện trở lại và ngồi vào hàng ghế sau cùng với anh.
Carter ra ngoài vài phút sau đó, ngoắc một chiếc taxi, nhưng Monti không bảo người lái xe đi theo họ.
“Gã đang trên đường quay lại sân bay,” Monti nói. “Chiếc túi giờ đã trống không,” anh ta nói thêm mà không giải thích gì. “Họ đã đặt chuyến 3 giờ 10 tới Heathrow.”
“Vậy thì tôi cũng phải lên cùng chuyến bay,” William nói.
“Không cần. Thanh tra Roycroft sẽ ở sẵn Heathrow chờ họ. Dù thế nào thì chúng ta cũng có việc quan trọng hơn phải làm.”
“Là việc gì?”
“Đầu tiên, anh phải tận hưởng một chút lòng mến khách của người Ý đã chứ. Chúng ta sẽ ăn trưa ở Casina Valadier trước khi tạt vào Borghese, và anh vẫn còn kịp thời gian bắt chuyến năm giờ hai mươi về London.”
“Nhưng mức chi tiêu của tôi không…”
“Anh đang ở Ý cơ mà, mio amico ,” trung uý nói, “và vừa mới làm được một điều vĩ đại cho người dân Ý. Do đó anh cần phải được thưởng. Dù sao đi nữa, ở Ý chúng tôi không quá sát sao về chuyện mức chi tiêu như người Anh các anh.”
Rõ ràng họ không phải làm đẹp lòng bà Walters nào, William nghĩ.
“Có thể anh sẽ muốn xem cái này,” Monti bảo, trong lúc đưa William một tập tài liệu có vẻ chính thống.
William liếc trang đầu. “Tiếng Ý của tôi không tốt đến thế đâu,” anh thừa nhận.
“Vậy tôi sẽ phải đọc cho anh nghe rồi, từng dòng một trong bữa trưa nhé, vì tôi cần biết anh muốn chúng tôi duyệt giấy phép cho đơn xin của ông Carter, hay là Scotland Yard muốn chúng tôi từ chối nó hơn.”
William gõ cửa trước, khi Beth ra mở, anh được đón bằng câu, “Xin chào, người lạ, lần này thì anh lại có lí do gì?”
“Anh đã tới Rome.”
“Để thăm một người đàn bà khác hả?”
“Em gái của Napoleon.”
“Tôi nghe kể cô ta khá lạnh lẽo.”
“Như đá luôn,” William nói trong lúc hôn cô, nhưng anh chỉ lướt qua được đôi môi vì cô đã quay tránh đi.
“Tôi chưa nghe câu chuyện từ phía Pauline thì không được,” Beth nói trong lúc dẫn anh vào bếp.
Trong bữa tối anh đã kể cô nghe tất cả mọi chuyện xảy ra kể từ lần cuối anh gặp cô, bao gồm bữa ăn đáng nhớ ở Casina Valadier và buổi chiều ở Borghese cùng Antonio Monti.
“Đáng lẽ anh phải gia nhập lực lượng cảnh sát Ý, William ạ, họ có những phòng trưng bày vượt trội hơn, đồ ăn thì ngon hơn, lại còn…”
“Nhưng không có những người phụ nữ đáng ngưỡng mộ hơn,” anh nói và kéo cô vào lòng.
Cô đẩy anh ra xa để trêu, “Anh phải kể em nghe Carter cần giấy phép để làm gì trước đã.”