Dấn Thân

Lượt đọc: 2723 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 14

“Tôi gặp rắc rối thật sự rồi,” William nói lúc khởi động xe.

“Với Hawk hay Lamont?” Jackie hỏi trong lúc thắt đai an toàn.

“Tệ hơn nhiều. Với Beth. Tôi đã hứa với cô ấy là tôi sẽ về kịp giờ ăn tối nay, và giờ thì lại đang trên đường đi Barnstaple cùng một người phụ nữ khác.”

“Tôi nghĩ việc này sẽ cần một tá hoa hồng,” Jackie nói. “Và tôi lại biết đúng người để giải quyết rắc rối của cậu.”

Trong lúc họ đi qua Toà án Earls, Jackie nói, “Tấp vào.”

“Nhưng đường kẻ vạch vàng đôi,” William nói, “và lúc nào chúng ta cũng là con mồi của các anh cảnh sát giao thông.”

“Chỉ mất vài phút thôi. Dù sao đi nữa đây cũng là nhiệm vụ chính thức của cảnh sát mà.”

Jackie ra khỏi xe và William miễn cường đi theo cô vào một cửa hàng hoa.

“Một tá hoa hồng,” Jackie nói, “và đảm bảo là chúng tươi tắn nhé nếu không tôi sẽ bắt anh vì tội đóng giả người bán hoa. Và chúng tôi cần giao tận nhà.”

Người bán hoa cẩn thận chọn từng bông một trước khi hỏi tên và địa chỉ.

“Beth Rainsford, Viện bảo tàng Fitzmolean, Chái nhà Hoàng tử Albert,” William đọc.

“Rainsford… Rainsford… Sao cái tên ấy lại nghe quen thế nhỉ?” Jackie nói.

“Anh có muốn thêm lời nhắn gì không ạ?” Người bán hoa nói và trao cho William một tấm thiệp và một chiếc bút bi.

Xin lỗi em, có việc đột xuất. Không thể về tối nay. William.

“Tôi tưởng cậu thích cô gái này,” Jackie hỏi, xé cái thiệp đi. “Nghe như cậu đang viết thư cho chị gái để báo là cậu đang dỗi vậy. Thử lại đi.”

Nhớ em. Tối nay sẽ gọi và giải thích. Yêu em William.

“Không khá hơn lắm, nhưng tôi vừa trông thấy cảnh sát giao thông rồi, nên tốt nhất chúng ta đi thôi.”

“Của anh hai bảng ạ,” người bán hoa nói.

William đưa hai tờ một bảng ra.

“Cảm ơn anh, Mike.”

“Rất hân hạnh, Jackie,” người bán hoa nói khi họ chạy lại chỗ ô tô của mình.

“Vậy kế hoạch khi chúng ta đến được Barnstaple là thế nào?” William hỏi lúc họ đã hoà vào dòng xe cộ trên đường quốc lộ đi về phía tây.

“Đầu tiên, chúng ta phải tìm ra nơi Carter sống đã, rồi đăng kí thuê phòng trong khách sạn một sao hoặc nhà nghỉ nào gần đấy.”

“Chúng ta đang tìm cái gì?” William hỏi vì anh chưa bao giờ tham gia vào một vụ nằm vùng theo dõi nào.

“Khách đến thăm, đặc biệt là những người nhìn đã biết không phải dân địa phương. Không có nghĩa tôi nghĩ Ông Lớn sẽ xuống tận Barnstaple chỉ để làm hài lòng chúng ta đâu. Nhưng chúng ta sẽ cần chụp ảnh lại tất cả những người đi vào đi ra ngôi nhà đó, và khi quay lại Yard chúng ta sẽ kiểm tra xem họ có khớp với ai trong hồ sơ tội phạm của chúng ta không.”

“Còn gì nữa không?”

“Biển số xe của tất cả những chiếc xe đỗ gần ngôi nhà ấy, hay bất kì loại phương tiện nào có vẻ khả nghi. Chúng ta có thể kiểm tra chúng trên hệ thống cảnh sát quốc gia sau. Và đừng nghĩ kẻ chúng ta đang tìm sẽ đỗ ngay ngoài cửa nhà Carter. Công việc của cảnh sát không tiện thế đâu.”

“Chúng ta chia nhau ra hay làm việc theo nhóm?”

“Việc đó phụ thuộc vào chuyện ta có thể theo dõi ngôi nhà từ trong xe mà không bị trông thấy hay không. Dù sao thì, công việc này sẽ là nhiều giờ kiên nhẫn quan sát, mà không thể chắc chắn có tìm được gì đáng giá hay không.”

“Chị có nghĩ chúng ta sẽ tìm ra âm mưu của hắn không?”

“Không chắc đâu,” Jackie nói. “Nhưng cậu có thể cá là sẽ có một hay hai điều ngạc nhiên khi chúng ta phải tuỳ biến.”

“Ai là người quyết định khi nào chúng ta về London?”

“Lamont.”

“Vậy chúng ta có thể bị kẹt ở đây mãi mãi?”

Jackie cười phá lên. “Tôi không nghĩ vậy. Đừng quên ông ấy trông cậu về để đi cùng đến Pentonville thẩm vấn Eddie Leigh. Và cậu cũng phải mang bức tranh nhái của Rembrandt về lại nhà Faulkner ở nông thôn.”

Họ lái xe thêm một lúc trong sự im lặng dễ chịu.

“Lamont có gia đình không thế?”

“Ông ấy là một thảm hoạ nhân ba,” Jackie nói. “Ba bà vợ cũ, năm đứa con. Ba cuộc hôn nhân đầu tiên của ông ấy chỉ kéo dài sáu năm, ba năm và một năm, tôi cũng không chắc lần kết hôn gần nhất này có tồn tại được lâu thêm nữa không. Có Chúa mới biết ông ấy trả tiền cấp dưỡng sau li hôn bằng cách nào. Đáng lẽ cứ chọn một người tình thường xuyên như cả lũ chúng tôi thì đã rẻ hơn nhiều.”

William cười phá lên. “Thế còn ông Hawk?”

“Đã kết hôn với bà Josephine được hơn ba mươi năm. Có ba đứa con gái đã trưởng thành, đứa nào cũng có thể điều khiển ông ấy như con rối trong mấy ngón tay nhỏ của họ.”

“Tôi muốn được chứng kiến việc đó,” William nói. “Nhưng chị cũng có một cô con gái đấy thôi,” anh nói, hi vọng Jackie cảm thấy đủ thư giãn để chia sẻ vài điều riêng tư, nhưng cô không nói năng gì. Anh liếc sang trái và thấy là cô đã ngủ gật. Luôn tranh thủ nghỉ ngơi bất kể khi nào có thể, bất kể nơi đâu có thể, cô đã thường xuyên khuyên anh như vậy.

Jackie đã không muốn trả lời thêm câu nào nữa, nên cô nhắm mắt. Chỉ vài ngày sau khi William gia nhập đội của họ, cô đã biết anh sinh ra là để dành cho những điều vĩ đại hơn. Vĩ đại hơn bất cứ kì vọng nào của cô.

Việc tố cáo một thanh tra đã đặt tay lên đùi mình hồi cô còn là cảnh sát trẻ không ích gì cho các cơ hội thăng tiến của cô. Và nghỉ sáu tháng sau khi con gái ra đời chỉ càng đảm bảo việc cô phải quay lại mặt đường khi đi làm trở lại. Cả việc đó cũng đã không làm cô chùn bước.

Tuy nhiên, khi cái tên Roycroft xuất hiện trong một vụ kiện li dị của một sĩ quan cấp trên, viên chỉ huy ở đồn địa phương đã gợi ý rằng có lẽ đã đến lúc cô cân nhắc chuyện về hưu sớm. Cô đã không chỉ nói rằng mình chỉ mới ba mươi tư, và không hề có ý định bỏ công việc mình yêu thích, vì biết rõ họ không thể đuổi cô được. Cô bấu víu, nhưng chấp nhận rằng vị trí trung sĩ thanh tra có thể là cấp bậc cao nhất mà cô giành được.

William thì khác. Anh có thể ngây thơ và hơi nhã nhặn quá, nhưng sau khi cô đã giới thiệu anh với thế giới thực, nơi lũ tội phạm không bao giờ nói làm ơn và cảm ơn, cô chắc chắn là anh sẽ thăng tiến rất nhanh. Nhưng cô vẫn còn phải trông chừng cho anh mỗi khi anh gặp phải những đồng nghiệp kém cỏi hơn, những kẻ luôn sẵn sàng được đổ lỗi cho anh, và vì là cậu học sinh mẫu mực của trường công, anh sẽ không né tránh.

Khi William trở thành ngài uỷ viên, Jackie tự hỏi liệu anh có còn nhớ được tên cô.

William bám vào làn đường giữa và giữ tốc độ ổn định để không làm cô thức giấc. Chẳng mấy chốc tâm trí anh lại trôi về Beth. Cô sẽ chịu đựng được người bạn trai không đáng tin cậy này đến bao lâu nữa? Anh sẽ gọi cho cô ngay khi họ tới Barnstaple và giải thích vì sao anh không ăn tối cùng cô được.

Những món đồ bạc cũ, bức Rembrandt bị mất tích và bằng cách nào anh vào được nhà Faulkner để gặp vợ hắn tiếp tục chiếm giữ tâm trí anh, dù Beth không ngừng chen vào.

Ngay giây phút William rời khỏi đường quốc lộ, Jackie đã tỉnh lại và lập tức kiểm tra tấm bản đồ trên đùi. “Đi thẳng vào trung tâm thị trấn,” cô nói, như thể cô chưa bao giờ ngủ. “Từ đó rẽ trái là sẽ đến con phố Carter đang sống. Tôi sẽ báo cho cậu đúng lúc.”

Sau vài dặm đường nữa Jackie nói, “Rẽ trái ở chỗ rẽ tiếp theo và chậm lại cho đến khi cậu đi qua số chín mươi mốt. Rồi chọn lối rẽ phải đầu tiên, đảm bảo cậu đỗ xe tránh xa tầm nhìn của chúng.”

Jackie ngắm kĩ ngôi nhà bán biệt lập kiểu hiện đại cùng khu vườn nhỏ xíu khi họ đi qua số 91 Đại lộ Mulberry, nhưng thứ bắt lấy sự chú ý của cô không phải là ngôi nhà. William rẽ phải và đỗ sau một chiếc xe tải lớn.

Jackie ra khỏi xe, vươn tay và ngắm đường chân trời.

“Cậu có thấy thứ tôi thấy không?” cô hỏi.

William nhìn về hướng cô đang chỉ. “Ý chị là ngôi nhà lớn trên đồi à?”

“Người La Mã hẳn đã chiếm vị trí đó và xây một pháo đài để trông chừng những kẻ thù của họ.”

“Nhưng nó ở tít đằng xa cơ mà.”

“Đúng, nhưng từ đó có thể nhìn toàn cảnh xuống thị trấn, bao gồm cả nhà của Carter. Nhưng vì chúng ta không phải người La Mã nên hãy hi vọng đó là một cái khách sạn,” Jackie nói khi cô trèo lại vào xe.

William tiếp tục giữ ngôi nhà kia trong tầm mắt khi anh chậm rãi vòng lên trên đồi, đến khi bắt gặp một tấm biển ghi Khách sạn Tầm nhìn Biển, với một mũi tên chỉ hướng lên lối đi dài.

“Giờ tất cả những gì chúng ta cần là căn phòng có cửa sổ rộng ở đằng trước còn trống trong vài ngày tới,” Jackie nói. “Cậu nói chuyện đi nhé. Tôi sẽ cố và tỏ ra nhu mì.”

“Thế sẽ là lần đầu đấy,” William lẩm bẩm trong lúc đỗ xe.

“Xin chào quý khách,” cô gái trẻ ở quầy lễ tân nói. “Tôi giúp gì được anh chị?’

“Chúng tôi đang tự hỏi liệu căn phòng nhìn ra vịnh có còn trống không,” William nói.

“Phòng thượng hạng Nữ hoàng Anne ạ? Để tôi kiểm tra, thưa quý khách.” Cô dành một giây nhìn vào sổ đăng kí, trước khi nói, “Vâng, nhưng chỉ hai đêm thôi ạ. Căn phòng đã được đặt sẵn cho thứ Tư.”

“Giá bao nhiêu?” William hỏi.

“Ba mươi bảng một đêm, bao gồm ăn sáng ạ.”

William ngập ngừng. “Chúng tôi thuê phòng đó,” Jackie nói và thì thầm, “Ông và bà Smith,” trước khi anh kí mẫu đặt phòng.

“Nhân viên chuyển đồ sẽ mang túi lên phòng cho anh, thưa anh Smith,” cô lẽ tân nói và đưa cho anh một chiếc chìa khoá.

William tự hỏi đã có bao nhiêu ông bà Smith đăng kí phòng thượng hạng Nữ hoàng Anne trong từng ấy năm. Chắc chắn không có ai làm cái việc mà anh và Jackie đang nghĩ trong đầu.

Họ đi thang máy lên tầng cao nhất, ở đó người vận chuyển đã đứng chờ sẵn cạnh một cánh cửa mở và mang theo túi đồ của họ.

“Quý khách còn cần gì không ạ?” Anh ta hỏi sau khi chỉ cho họ căn phòng.

“Không, cảm ơn anh,” William nói và đưa anh ta 50 xu mà chắc chắn Walters sẽ không hoàn lại.

Đến lúc người chuyển đồ đóng cánh cửa thì Jackie đã đang đứng nhìn ra ngoài cửa sổ qua cặp ống nhòm.

“Một sát thủ chuyên nghiệp cũng không thể đòi hỏi tầm nhìn tốt hơn thế này,” cô nói trong lúc tập trung vào phòng khách nhà Carter.”

“Chẳng lẽ Lamont sẽ không làm um lên về chuyện chi phí đặt phòng này à?”

“Chỉ khi chúng ta tay không quay lại London thôi.”

“Tôi sẽ ngủ trên xô-pha,” William nói và nhìn chiếc giường đôi đầy ghen tị.

“Không ai ngủ trên xô-pha cả,” Jackie nói. “Chúng ta sẽ làm việc theo ca, ngày và đêm, để cả hai đều được nghỉ ngơi một chút, và không để Carter rời khỏi tầm mắt. Giờ, cậu hãy để mắt đến ngôi nhà trong lúc tôi đi báo cáo với đồn cảnh sát địa phương và cho họ biết chúng ta định làm gì. Và đừng có ăn hết bánh quy đấy, vì chúng ta sẽ không gọi dịch vụ phòng đâu.”

William ngồi vào một chiếc ghế bành thoải mái và tập trung ống nhòm vào nhà Carter. Anh chỉ có thể nhận ra biển số chiếc Volvo đỗ trên lối lái xe, và ghi chú lại. Anh để ý sang nhà kho lớn ở góc vườn, rồi quay lại ngôi nhà, nơi anh trông thấy ai đó trong phòng khách. Một dáng người cô độc, mà anh đoán là Carter, đang ngồi cạnh lò sưởi đọc một tờ báo. Một người phụ nữ đi vào phòng và bắt đầu hút bụi. Có phải Angie không? Sau khi đọc hết trang cuối, Carter gập tờ báo lại, đứng lên, cời lò sưởi và rời khỏi phòng. Vài phút sau cửa trước mở ra và gã băng qua bãi cỏ, mở khoá nhà kho và bước vào trong. Một lần nữa, William không trông thấy gã.

William nhanh chóng quay lại khi cánh cửa sau lưng anh mở ra. Anh biết đó không thể là Jackie được.

“Tôi xin lỗi thưa anh,” cô hầu phòng nói. “Anh có muốn tôi dọn phòng không?”

“Không, cám ơn cô,” William nói và nhanh chóng đứng dậy, đảm bảo không để lộ cặp ống nhòm. Khi cánh cửa đóng lại, anh bất tuân mệnh lệnh của Jackie và bắt đầu gặm một chiếc bánh, rồi mới quay về vị trí của mình. Anh chuyển sang theo dõi nhà kho và nhận ra một thứ trông giống bàn dài ngồi làm việc, một dáng người khom lưng làm gì đó, nhưng làm gì?

Khoảng một tiếng sau, Carter đi ra từ nhà kho và quay trở vào nhà. Gã chỉ ở trong nhà vài giây rồi lại xuất hiện ở phòng khách và một lần nữa ngồi xuống chiếc ghế bành.

William bắt đầu hiểu ý Jackie là gì khi cô nói đây là công việc tốn nhiều giờ chán ngắt và chẳng có mấy kết quả. Anh mới canh chừng Carter có đôi tiếng mà đã thấy chán lắm rồi. Khi Carter ngủ gật trên ghế, William cảm thấy mình cũng muốn ngủ theo.

Cánh cửa sau lưng anh lại mở ra lần thứ hai và lần này anh quay lại thì thấy Jackie, đang cầm một chiếc túi xách.

“Có thấy gì đáng để báo cáo chưa?” Cô hỏi trong lúc nhìn chằm chằm vào cái đĩa đầy vụn bánh quy.

“Carter rời khỏi nhà đi vào trong nhà kho của gã, dành khoảng một giờ trong đó. Tôi nghĩ gã đang làm việc với cái gì đó, nhưng không thể nhìn rõ đó là gì.”

“Vậy thì việc ngày mai của chúng ta là tìm hiểu xem nó là gì. Tôi vừa báo qua với viên cảnh sát thu thập tin tức ở đồn địa phương về việc chúng ta định làm. Một chàng trai tốt, hơi nhạy cảm về việc Cảnh sát Đô thị lạc vào khu vực của cậu ta mà không báo gì. Cậu ta biết rõ quá khứ của Carter – thực ra, giờ thì gã đã là chuyên nghiệp rồi. Nhưng đến nay gã chưa gây ra rắc rối nào cho cậu ta. Lại còn là công dân gương mẫu ấy chứ. Gã làm vài công việc điêu khắc cho một hai trường học ở địa phương và câu lạc bộ thể thao, mặc dù gã tuyên bố là mình đã nghỉ hưu.”

“Tội phạm có bao giờ nghỉ hưu,” William nói, “chúng chỉ xảo quyệt hơn thôi.”

“Hawk nói hả?”

“Không, Fred Yates. Vậy, chị có tiếp quản ở đây trong lúc tôi đi xuống nhìn kĩ hơn không?”

“Chắc chắn rồi. Nếu Carter ra khỏi nhà, hãy đi theo hắn. Nhưng nếu hắn nhập hội người ở đó thì đừng vào theo. Cậu sẽ nổi bần bật như ngón cái bị sưng vậy.”

“Chị muốn tôi quay lại lúc mấy giờ?”

“Quãng nửa đêm, để cậu nghỉ ngơi một chút trong lúc tôi trực ca đêm. Tôi đã để lại mấy cái bánh sandwich trong xe cho cậu, nhưng giờ tôi ước gì mình đã ăn hết chúng,” Jackie nói, một lần nữa lườm chỗ vụn bánh quy.

“Xin lỗi,” William nói. “Tôi chắc phải có gì đó trong tủ lạnh.”

“Chỉ càng làm tăng hoá đơn của chúng ta, và tôi không cần phải nhắc cậu đấy chứ, thanh tra cảnh sát, chúng ta có phải đang đi nghỉ đâu.”

William chuồn ra khỏi phòng, lái xe vào lại thị trấn và đỗ giữa hai chiếc xe ở đầu kia của Đại lộ Mulberry, từ đó anh có tầm nhìn rõ ràng về phía ngôi nhà. Chỉ sau mười một giờ anh đã trông thấy đèn tầng một nhà đó tắt và vài giây sau thì đèn tầng hai bật lên. Hai mươi phút sau cả căn nhà chìm vào bóng tối hoàn toàn.

Anh nhẩn nha ăn bánh sandwich, mỗi miếng lại càng thấy tội lỗi hơn. Sợ là mình sẽ ngủ thiếp đi, anh cố nhiều cách khác nhau để tỉnh táo, bao gồm cả việc trích đọc bài Morte d’Arthur của Tennyson, hát “Nessun Dorma” lạc tông, và nhớ lại top 10 điểm trung bình đánh bóng trong trận Test mọi thời đại – Bradman 99.94, Pollock 60.97, Headley…

Đúng nửa đêm, anh lái về khách sạn và thấy Jackie đã dậy, sẵn sàng thay chỗ anh.

“Có gì thú vị không?” cô hỏi.

“Gã xem tivi, ăn tối, xem thêm tivi và lên gác đi ngủ ngay sau mười một giờ. Hai mươi phút sau thì đèn tắt.”

“Sẽ không có gì tốt đẹp hơn thế đâu,” Jackie nói. “Và ca đêm là tệ nhất. Dễ ngủ quên lắm, nếu cậu ngủ thật thì cậu có thể chắc chắn là chiếc Volvo sẽ không còn trên lối đi khi cậu tỉnh lại.”

“Không làm gì cả mới kiệt sức làm sao,” William nói khi anh đưa chìa khoá xe.

“Đêm mai cậu sẽ trực, nên cố mà ngủ một tối tử tế đi,” là những lời cuối của Jackie trước khi đi ra.

William cởi quần áo, tắm rửa và trèo vào một chiếc giường ấm áp. Nó làm anh nghĩ đến Beth. Quỷ thật, anh đã không gọi cho cô, và giờ thì quá muộn rồi. Vài phút sau anh đã ngủ thiếp đi.

« Lùi
Tiến »