Dấn Thân

Lượt đọc: 2725 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 16

“Tôi đã tổ chức cuộc họp bất ngờ này,” Hawksby nói, “vì tôi nhận ra là chúng ta đã có đột phá trong vụ Carter.”

“Đúng là như vậy, sếp ạ,” Lamont nói. “Carter đã rời Barnstaple sáng sớm ngày thứ Tư. Thanh tra Warwick bám theo gã tới Heathrow, ở đó gã lên một chuyến bay tới Rome. Thanh tra Warwick đã gọi cho tôi từ sân bay, và tôi bảo cậu ta tiếp tục theo dõi Carter, lúc ấy gã chỉ mang đúng một túi đồ nghề theo người, nên rõ ràng là gã không định đi nghỉ. Tôi sẽ chuyển cho thanh tra Warwick báo cáo những chuyện xảy ra tiếp theo.”

“Tôi ngồi sau Carter ba hàng ghế trên máy bay,” William nói. “Ở sân bay Da Vinci Trung uý Monti thuộc Tổ điều tra đặc biệt của Ý đã đến gặp tôi, không thể tìm được người nào hợp tác tốt hơn anh ấy. Carter lên một chiếc taxi, chúng tôi bám theo gã tới một toà nhà của chính phủ trong trung tâm Rome. Monti đi theo gã vào trong và sau đó báo cho tôi biết rằng Carter đã có một cuộc hẹn với văn phòng Phân bộ Hải quân, ở đó gã nộp đơn xin giấy phép lặn và khám phá để thám hiểm một chiếc tàu chìm ngoài khơi Elba.”

“Hắn đang tìm kiếm cái gì?” Hawksby hỏi.

“Bảy trăm đồng xu tròn bằng bạc của Tây Ban Nha từ thế kỉ mười tám,” William nói. “Năm 1741, trong một trận bão đặc biệt lớn, một con tàu tên là Patrice đã bị đắm ngoài khơi Elba, nhấn chìm tất cả năm mươi hai hành khách, cùng với chín thuỷ thủ đoàn và số hàng hoá bao gồm những đồng xu trên và nhiều thứ có giá trị khác. Tôi đã lấy hồ sơ về Những chủ sở hữu tàu bị đắm ở Ý vào thời kì đó,” anh đọc tiếp, “trong đó ghi, ‘Đơn đòi bồi thường này đã được hãng Lloyd ở London xác nhận, họ đã bảo hiểm cho cả tàu và hàng với trị giá mười ngàn guinea, và đã trả đầy đủ’.”

“Tôi gần hiểu ra rồi,” Hawksby nói.

“Trong nhiều năm qua, đã có vài nỗ lực để xác định con tàu đắm và thu hồi chỗ xu bạc ấy, nhưng không thành công.”

“Và Carter nghĩ hắn có thể gặp may, bất chấp mọi khả năng ư?”

“Tôi không tin gã dựa vào may mắn, thưa sếp,” Jackie nói. “Trong lúc thanh tra Warwick còn đang đảo khắp Rome, tôi đã quay lại London và mang những bức ảnh cậu ta chụp nhà kho của Carter cho chuyên gia của chúng ta ở Scotland Yard để họ phóng to ra. Họ đã xác nhận một điều chắc chắn: Thanh tra Warwick không phải David Bailey.”

Tất cả cùng cười lớn.

“Tuy nhiên, sau khi một chuyên gia của chúng ta nghiên cứu bức ảnh kĩ hơn, cô ấy đã đưa ra một gợi ý rất thú vị.” Jackie đưa cho mỗi người trong đội một bức ảnh phóng to chụp chiếc bàn chế tác trong nhà kho của Carter.

“Chúng ta đang tìm cái gì?” Hawksby hỏi trong lúc xem bức ảnh.

“Ông sẽ thấy tất cả những dụng cụ thông thường mà thợ điêu khắc nào cũng cần – dùi đục đủ kích cỡ, chổi lưới, thậm chí là một cái dũa. Nhưng nếu ông nhìn kĩ hơn, ông cũng có thể thấy là Carter đang làm cái gì.” Cô giơ lên ba bức ảnh phóng to mặt bàn chế tác để cả đội xem.

“Tôi thấy giống đồng xu 27* ,” Hawksby nói.

27* Trong nguyên tác là đồng Half-crown, tức là đồng xu trị giá 1/8 bảng

“Cùng kích cỡ, cùng hình dáng, chỉ khác mệnh giá,” William nói, “như tôi đã khám phá ra khi ghé thăm một người nghiên cứu tiền ở Viện bảo tàng Anh Quốc, ông ta bảo tôi rằng ông ta khá chắc chắn đây là một đồng tiền Tây Ban Nha, niên đại từ năm 1649 như ông có thể thấy ở đây.”

“Chắc cậu đã hỏi ông ta giá của nó chứ?”

“Ông ấy không biết, thưa sếp, nhưng có khuyên tôi tới gặp Dix Noonan Webb ở Mayfair, cũng là một chuyên gia trong lĩnh vực này. Ông Noonan cho tôi xem thử đồng xu Tây Ban Nha tương tự từ một cuốn danh mục gần đây của ông, nó đã được bán với giá hơn một ngàn bảng.”

“Hãy nhân lên với con số bảy trăm,” Lamont nói, “và Carter sẽ thu được số tiền hơn bảy trăm ngàn.”

“Tôi nghĩ tôi đã biết gã định làm gì,” William nói.

“Trình bày đi, Warwick,” Hawksby nói.

“Tôi đoán tất cả chỗ bạc cũ gã đang thu mua gần đây đều đã được nung chảy, và gã dành mấy tháng vừa rồi để đóng ấn lên bảy trăm đồng xu Tây Ban Nha mới đúc ấy.”

“Nếu ông nhìn các bức ảnh kĩ hơn,” Jackie nói, “ông sẽ thấy một thứ bình thường chúng ta có thể sẽ bỏ qua.” Cô chỉ vào góc dưới cùng bên tay trái của một bức ảnh.

“Tôi thấy đó giống như một thùng nước ấy,” Hawksby nói.

“Đó cũng là ý nghĩ đầu tiên của tôi,” William nói, “cho đến khi tôi nghĩ là mình đã khám phá ra bước tiếp theo của Carter.”

“Đừng làm chúng tôi phải đoán già đoán non nữa,” Hawksby nói.

“Tôi nghi là gã định quay lại Roma sớm nhất có thể, lấy giấy phép của mình, rồi giong buồm ra khơi trong ánh hoàng hôn để tìm kiếm kho báu dưới lòng biển khơi. Vài ngày sau gã sẽ quay lại cảng mang theo một chiếc rương gỗ đầy đồng xu bạc. Và nếu ông nhìn kĩ hơn bức hình 2B, ông thậm chí sẽ thấy cả cái rương sẽ được vớt lên từ đáy đại dương ấy.”

Vài phút sau Lamont mới nói, “Thế còn thùng nước?”

“Nước biển,” William nói.

“Tất nhiên rồi,” Hawksby nói.

“Nhưng tôi tưởng kho báu dưới đáy biển sẽ là tài sản của chính phủ ở nơi mà nó được tìm thấy chứ,” Lamont nói.

“Đúng vậy, thưa ngài,” William nói. “Nhưng thường thì đội tìm kiếm sẽ nhận được năm mươi phần trăm thưởng cho người phát hiện, đó có thể là lí do vì sao Booth Watson xuất hiện.”

“Tôi có nghe nhầm không đấy?” Hawksby hỏi.

“Không đâu, thưa sếp. Booth Watson đã đi vào toà nhà ấy chỉ vài phút sau khi chúng tôi đến nơi.”

“Chắc chắn là cậu đã để dành mẩu tin hay nhất đến cuối cùng, William ạ,” ngài chỉ huy nói. “Cậu có biết tại sao lão lại ở đó không?”

“Monti bảo rằng lão ta đã kiểm tra cực kì tỉ mỉ mọi giấy tờ, trước khi để cho Carter kí bất kì cái gì.”

“Vậy là vụ này có thể chỉ là một trong số rất nhiều phi vụ của Faulkner,” Jackie nói.

“Booth Watson cũng có những thân chủ khác,” ngài chỉ huy nói. “Nhưng tôi đồng ý, khả năng cao nghiêng về phía Faulkner, kẻ đang trông đợi nhận được khoảng ba trăm năm mươi ngàn bảng một khi Carter tìm thấy đống xu ấy.”

“Tôi nghi Carter sẽ không nhận được quá vài ngàn đâu,” Lamont nói, “khi mà giờ đây ta đã biết ai đứng đằng sau vụ lừa đảo này.”

“Tại sao anh lại nói thế, Bruce?”

“Tôi đã tóm được gã ba lần trong mười năm qua, nhưng chưa bao giờ qui mô lớn như lần này. Như Trung uý Monti đã khám phá ra, khi Carter nộp đơn xin giấy phép tìm kiếm kho báu bị đắm kia gã đã nộp cùng năm ngàn bảng tiền mặt cho Văn phòng Hải quân Ý ở Rome, mặc dù mức phí tiêu chuẩn chỉ không bằng nửa số tiền đó.”

“Điều đó giải thích tại sao gã không bao giờ dám rời mắt khỏi túi đựng đồ nghề,” William nói. “Và tại sao, theo lời Monti, nó lại trống không lúc gã rời toà nhà.”

“Chắc chắn gã đang hi vọng rằng tờ đơn của mình sẽ nằm trên đỉnh chồng hồ sơ một cách kì diệu,” Jackie gợi ý.

“Rất đúng,” Lamont nói.

“Rất có thể là như vậy,” William nói, “nhưng Trung uý Monti đã nói rõ rằng nếu chúng ta muốn dừng vô thời hạn đơn xin phép của Carter, hay thậm chí là từ chối nó, thì chỉ việc nói thôi.”

“Bruce?”

“Theo như chúng tôi biết, Carter chưa phạm phải tội gì trên đất Anh, và cách duy nhất chúng ta tìm ra gã định làm gì là nói với người Ý rằng chúng ta không phản đối việc gã được cấp giấy phép. Thực ra là càng sớm càng tốt.”

“Nếu đã như vậy,” Jackie hỏi, “sao không bắt Carter trước khi gã kịp tới sân bay và tịch thu chỗ tiền xu?”

“Để rồi kết tội gì cho gã?” Hawksby hỏi. “Khi đã có Booth Watson bên cạnh, gã có thể cãi rằng chỗ đồng xu kia chỉ là những bản mô phỏng mà gã định bán với giá rẻ. Hơn nữa, nếu chúng ta muốn tóm được kẻ nào đã tài trợ cho Carter, chúng ta phải để gã tiến hành toàn bộ chiến dịch. Bởi vì dù là kẻ nào đứng sau âm mưu này, hắn phải là kẻ rất đầu óc, bạo gan và có đủ tiềm lực kinh tế để thực hiện toàn bộ kế hoạch, về mặt này thì tôi đồng ý là càng lúc càng giống Faulkner.”

“Vậy là với sự cho phép của sếp,” Lamont nói, “tôi sẽ gọi cho Monti và yêu cầu anh ta cấp phép cho đơn của hắn, và cung cấp đầy đủ thông tin cho chúng ta. Trong lúc đó, tôi sẽ yêu cầu đầu mối bên Hàng không Anh gọi cho tôi ngay khi Carter đặt một chuyến bay khác tới Roma.”

“Đó cũng là nơi mà anh, Trung uý Monti và thanh tra Warwick sẽ phục sẵn ở bến cảng để chờ đợi gã,” Hawksby nói.

“Không thể là tôi được, sếp ạ,” Lamont nói. “Carter biết tôi quá rõ.”

Jackie có vẻ khấp khởi hi vọng.

“Vậy thì tôi sẽ phải hi sinh mà đích thân đi cùng Warwick,” Hawksby nói. “Còn gì nữa không?”

“Chỉ còn một điều thôi, thưa sếp. Thanh tra Warwick và tôi sẽ tới Pentonville sáng mai để thẩm vấn Eddie Leigh.”

“Người mà Warwick tin là đã vẽ nhái bức Rembrandt hả?”

“Vâng. Nhưng tôi không thể giả vờ là mình hi vọng sẽ biết được gì nhiều từ anh ta. Những người làm việc cho Miles Faulkner trong quá khứ thường không mở miệng nếu muốn được sống”.

“Cứ dụ anh ta nói chuyện,” Hawksby nói. “Có thể anh ta sẽ lỡ mồm nó ra điều gì mà sau này phải hối hận. Và khi nào thì Warwick đem trả lại bức The Syndics giả cho Faulkner? Tôi chỉ hỏi vì Booth Watson suốt ngày đe doạ tôi với lửa và lưu huỳnh thôi.”

“Sáng thứ Hai Faulkner sẽ rời đi Monte Carlo,” Lamont nói. “Nên ngày nào trong tuần sau cũng được.”

“Cậu lại có một tuần bận bịu trước mắt đấy, thanh tra Warwick,” ngài chỉ huy nói, “nên tôi sẽ không giữ chân cậu thêm nữa.”

« Lùi
Tiến »