Tang Vãn tự mở định vị để ước lượng chi phí, nhiều lắm là hai trăm. Biết mình bị anh trêu đùa, cô cũng không vừa, hậm hực đáp lại: “Cho anh hai trăm, nhiều hơn thì tính là phá giá thị trường rồi đấy.”
Tang Vãn miễn cưỡng quét chuyển khoản cho anh năm trăm, sau đó đóng cửa xe cái rầm đầy tức giận.
Tang Vãn có chút ngượng ngùng, khẽ gật đầu chào rồi nhanh chóng đi thẳng vào phòng, chẳng buồn nói thêm câu nào.
Cô đặt điện thoại xuống, thở dài thật sâu. Cô trầm mặc một lúc, lại cầm điện thoại lên, mở khung chat với Sài Thanh Oánh, chuyển cho cô ấy một khoản tiền.
Đây là điều cha cô từng dặn. Dù có thân thiết đến đâu, cũng không thể chiếm lợi của người khác mà không áy náy.
Sài Thanh Oánh chu môi, đầu tựa vào lòng bạn trai, giọng nũng nịu: “Em cũng không biết, không dám hỏi nữa.”
Tang Vãn nghe xong chỉ khẽ cụp mắt xuống, quay lại ngồi xuống mép giường.
Gần đây, Thanh Oánh cũng bận đến quay cuồng vì dự án. Làm xong việc, ngẩng lên nhìn đồng hồ treo tường đã gần mười một giờ, cô nhanh chóng thu dọn đồ: “Vãn Vãn, bạn trai tôi đang đợi dưới lầu rồi, cậu cũng chuẩn bị về thôi.”
Nhỏ xong, cô ngửa đầu tựa vào lưng ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nghe vậy, Tang Vãn lập tức mở mắt, nhanh tay chuyển màn hình trước khi cô ấy tới gần: “Trước có sai số, tôi phải chạy lại một lượt nữa.”
“Ừm, đi cẩn thận nhé.” Tang Vãn xoa xoa đôi mắt đỏ hoe.
Tang Vãn đã đói đến choáng váng, cú va này suýt nữa khiến cô ngã lăn ra đất.
Sắc mặt Lê Hàm hoảng loạn, liên tục liếc quanh, nhưng nghe có người gọi mình liền lập tức thu lại vẻ bất an, khoác vai cô cười nói: “Muộn thế mà em còn tăng ca à?”
Hai người trò chuyện vài câu, bỗng Tang Vãn nhìn thấy Thương Dục Hoành với vẻ mặt nghiêm nghị xuất hiện ở phía xa, sau lưng là mấy bảo vệ, đang bước nhanh về phía này.
“Thương tổng, anh cũng tăng ca à…” Cô vừa mở miệng, câu nói còn chưa dứt thì thấy sắc mặt anh càng lúc càng lạnh, cô lập tức ngậm miệng.
Lê Hàm trong lòng hoảng loạn nhưng ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh: “Tôi ở lại làm thêm, vừa ra ngoài gặp Tiểu Vãn nói chuyện vài câu.”
Anh không trả lời, chỉ nhìn về phía Tang Vãn: “Cô ta nói thật chứ?”
Khóe miệng Thương Dục Hoành nhếch lên đầy giễu cợt, cả người toát ra sát khí: “Tang Vãn, lời đã nói phải chịu trách nhiệm.”
“Tôi hỏi lại lần nữa, cô xác nhận lời cô ta nói là thật chứ?”
Anh nhìn cô như thể đang nhìn một kẻ ngốc, chống tay lên hông bật cười trầm trầm từ lồng ngực.
Về đến xe, Lê Hàm nhắn cho Kiều Yến: [Chưa lấy được tài liệu, phía bên kia đã phát hiện.]
Lê Hàm: [Tạm thời thoát được.]
Cô lén ngẩng đầu lên liếc nhìn, lại bị ánh mắt lạnh lẽo của anh ép cho cúi xuống: “Có chuyện gì xảy ra vậy ạ?”
“Tại sao…” Cô chưa kịp hỏi, anh đã quay lưng rời đi.
Anh khựng lại, ánh mắt thoáng hiện tia tối tăm: “Tôi là sếp hay cô là sếp?”
Anh không nói gì thêm, sải bước vào công ty, nhóm bảo vệ phía sau cũng tản ra.
Trong thang máy, cô chủ động bắt chuyện: “Thương tổng, rốt cuộc giám đốc Lê…”
Tang Vãn lặng lẽ câm nín. Vì Lê Hàm từng vô tình nhắc đến chuyện cha cô, trong lòng cô luôn xem đó là một người bạn. Mà đã là bạn, thì quan tâm là điều hiển nhiên. Có gì sai chứ?
Cửa thang máy sắp khép lại, Thương Dục Hoành vươn tay chặn cửa, bước ra ngoài: “Cô là họ hàng nhà cô ta chắc?”
Tang Vãn tự mở định vị để ước lượng chi phí, nhiều lắm là hai trăm. Biết mình bị anh trêu đùa, cô cũng không vừa, hậm hực đáp lại: “Cho anh hai trăm, nhiều hơn thì tính là phá giá thị trường rồi đấy.”
Tang Vãn miễn cưỡng quét chuyển khoản cho anh năm trăm, sau đó đóng cửa xe cái rầm đầy tức giận.
Tang Vãn có chút ngượng ngùng, khẽ gật đầu chào rồi nhanh chóng đi thẳng vào phòng, chẳng buồn nói thêm câu nào.
Cô đặt điện thoại xuống, thở dài thật sâu. Cô trầm mặc một lúc, lại cầm điện thoại lên, mở khung chat với Sài Thanh Oánh, chuyển cho cô ấy một khoản tiền.
Đây là điều cha cô từng dặn. Dù có thân thiết đến đâu, cũng không thể chiếm lợi của người khác mà không áy náy.
Sài Thanh Oánh chu môi, đầu tựa vào lòng bạn trai, giọng nũng nịu: “Em cũng không biết, không dám hỏi nữa.”
Tang Vãn nghe xong chỉ khẽ cụp mắt xuống, quay lại ngồi xuống mép giường.
Gần đây, Thanh Oánh cũng bận đến quay cuồng vì dự án. Làm xong việc, ngẩng lên nhìn đồng hồ treo tường đã gần mười một giờ, cô nhanh chóng thu dọn đồ: “Vãn Vãn, bạn trai tôi đang đợi dưới lầu rồi, cậu cũng chuẩn bị về thôi.”
Nhỏ xong, cô ngửa đầu tựa vào lưng ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nghe vậy, Tang Vãn lập tức mở mắt, nhanh tay chuyển màn hình trước khi cô ấy tới gần: “Trước có sai số, tôi phải chạy lại một lượt nữa.”
“Ừm, đi cẩn thận nhé.” Tang Vãn xoa xoa đôi mắt đỏ hoe.
Tang Vãn đã đói đến choáng váng, cú va này suýt nữa khiến cô ngã lăn ra đất.
Sắc mặt Lê Hàm hoảng loạn, liên tục liếc quanh, nhưng nghe có người gọi mình liền lập tức thu lại vẻ bất an, khoác vai cô cười nói: “Muộn thế mà em còn tăng ca à?”
Hai người trò chuyện vài câu, bỗng Tang Vãn nhìn thấy Thương Dục Hoành với vẻ mặt nghiêm nghị xuất hiện ở phía xa, sau lưng là mấy bảo vệ, đang bước nhanh về phía này.
“Thương tổng, anh cũng tăng ca à…” Cô vừa mở miệng, câu nói còn chưa dứt thì thấy sắc mặt anh càng lúc càng lạnh, cô lập tức ngậm miệng.
Lê Hàm trong lòng hoảng loạn nhưng ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh: “Tôi ở lại làm thêm, vừa ra ngoài gặp Tiểu Vãn nói chuyện vài câu.”
Anh không trả lời, chỉ nhìn về phía Tang Vãn: “Cô ta nói thật chứ?”
Khóe miệng Thương Dục Hoành nhếch lên đầy giễu cợt, cả người toát ra sát khí: “Tang Vãn, lời đã nói phải chịu trách nhiệm.”
“Tôi hỏi lại lần nữa, cô xác nhận lời cô ta nói là thật chứ?”
Anh nhìn cô như thể đang nhìn một kẻ ngốc, chống tay lên hông bật cười trầm trầm từ lồng ngực.
Về đến xe, Lê Hàm nhắn cho Kiều Yến: [Chưa lấy được tài liệu, phía bên kia đã phát hiện.]
Lê Hàm: [Tạm thời thoát được.]
Cô lén ngẩng đầu lên liếc nhìn, lại bị ánh mắt lạnh lẽo của anh ép cho cúi xuống: “Có chuyện gì xảy ra vậy ạ?”
“Tại sao…” Cô chưa kịp hỏi, anh đã quay lưng rời đi.
Anh khựng lại, ánh mắt thoáng hiện tia tối tăm: “Tôi là sếp hay cô là sếp?”
Anh không nói gì thêm, sải bước vào công ty, nhóm bảo vệ phía sau cũng tản ra.
Trong thang máy, cô chủ động bắt chuyện: “Thương tổng, rốt cuộc giám đốc Lê…”
Tang Vãn lặng lẽ câm nín. Vì Lê Hàm từng vô tình nhắc đến chuyện cha cô, trong lòng cô luôn xem đó là một người bạn. Mà đã là bạn, thì quan tâm là điều hiển nhiên. Có gì sai chứ?
Cửa thang máy sắp khép lại, Thương Dục Hoành vươn tay chặn cửa, bước ra ngoài: “Cô là họ hàng nhà cô ta chắc?”