Tang Vãn mím môi, ngẩng đầu nhìn anh: “Tôi chỉ đứng trên góc độ của người ngoài để nhìn nhận vấn đề. Mong tổng giám đốc Thương có thể đối xử công bằng với mỗi người.”
Thương Dục Hoành cong môi cười khẩy, ánh mắt lạnh lùng tràn ngập sự mỉa mai. Anh sải bước dài ra khỏi thang máy, từng bước từng bước ép sát lại gần cô.
“Cô nghĩ thế nào là công bằng?”
Ánh nhìn đó khiến da đầu Tang Vãn tê rần, móng tay cô bấu chặt vào mép bàn phía sau, cất giọng nhỏ nhẹ phản bác: “Ít nhất cũng đừng nên vu oan giá hoạ cho người khác mà chưa rõ trắng đen.”
“Hừ.” Một tiếng cười xen lẫn tức giận bật ra từ lồng ngực, anh cười lạnh: “Tang Vãn, tôi khuyên cô nên nghỉ việc sớm thì hơn.”
“Vì cô ngu.” Ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo, giọng nói trầm thấp lộ rõ sự chán ghét: “Người không tạo ra giá trị cho công ty thì đều phải cút.”
Cô cụp mắt xuống, khoé mắt đã bắt đầu hoe đỏ, không ngừng tự nhủ bản thân không được khóc, nhất định không được rơi nước mắt.
“Tôi sẽ không nghỉ việc đâu! Tôi cứ muốn ở lại để khiến anh thấy chướng mắt!”
Ra khỏi sảnh công ty, Tang Vãn mới phát hiện mình quên mang điện thoại. Cô quay đầu nhìn lên phòng ban thương hiệu sáng đèn rực rỡ nhưng cuối cùng vẫn không đủ dũng khí quay lại.
Nhưng rõ ràng cô nói thật mà. Lê Hàm quả thực là sau khi cô xuống tầng mới gặp nhau…
Gần đây trong công ty Mỹ Ích xuất hiện nội gián, hội đồng đã âm thầm điều tra suốt một thời gian dài nhưng kẻ đó rất biết che giấu. Họ phải tốn bao công sức mới lập được kế hoạch vây bắt.
Trong lúc rượt đuổi, anh gọi bảo vệ. Nhưng trớ trêu thay, hôm nay toàn bộ camera giám sát đều “tình cờ” bị hỏng. Rõ ràng kẻ đó đã chuẩn bị kỹ càng từ trước.
Không có ghi hình, đối phương lại có nhân chứng giả, dù báo cảnh sát cũng không thể tuỳ tiện bắt người.
Thương Dục Hoành trầm giọng:n“Không.”
“Ừm.” Giọng anh khàn khàn, đè nén cảm xúc.
Do dự vài giây, anh vẫn bước tới, cúi đầu nhìn xuống bàn cô.
Một dòng chữ nổi bật nhất: “Điều ước sinh nhật năm nay: Vượt qua kỳ thực tập!”
Chiếc điện thoại trên bàn tiếp tục rung lên, anh cúi đầu lướt qua.
[Vãn Vãn xuống tầng đi.]
[Vãn Vãn, sao cậu còn chưa xuống vậy?]
Chuyện tối nay cũng không thể trách hết cô được. Cô đâu biết gì cả.
…
Khoé môi cô run rẩy rồi đột nhiên bật khóc.
“Chúc mừng sinh nhật! Vãn Vãn!” Hai người đồng thanh.
Tang Vãn không kìm được nữa, nhào vào lòng họ òa khóc nức nở.
Hạ Ly nhìn cô bạn đang khóc đến nức nở trong lòng mình, tim bỗng co thắt lại, nhẹ nhàng xoa đầu cô, dịu dàng hỏi: “Sao vậy Vãn Vãn, có ai bắt nạt cậu à?”
Tang Vãn nghẹn lời, không nói nổi, chỉ biết càng khóc to hơn.
Cuối cùng, cả ba ngồi bên bồn hoa công ty. Thịnh Sơ mở hộp bánh, cắm nến, Hạ Ly đội mũ sinh nhật cho Tang Vãn.
Cô hít mũi, đôi mắt sưng đỏ nhìn hai người bạn thân:n“Cảm ơn hai cậu.”
“Ừm… hình như sếp tớ không ưa tớ, muốn đuổi việc tớ, còn nói tớ ngu ngốc. Tớ biết tớ…” Giọng cô nhỏ dần, đầu cũng cúi thấp hơn.
“Theo tớ biết, mấy sếp cấp cao thường chả thèm quan tâm đến thực tập sinh đâu. Mà hắn lại ấn tượng sâu sắc với cậu vậy, chỉ có hai khả năng.”
“Hai khả năng gì?”
Thịnh Sơ hắng giọng: “Một là đầu óc hắn có vấn đề. Hai là hắn muốn bao nuôi cậu.”
Hạ Ly cười tủm tỉm như đang hóng drama, không hề đưa ra bình luận.
Thịnh Sơ nhíu mày, chống cằm như đang suy xét nghiêm túc.
Chờ đến khi ai cũng cầm một miếng bánh trong tay, cô mới nghiêng đầu nhìn Thịnh Sơ, trêu chọc: “Chắc là hắn có bệnh, không thể nào là thích tớ được, đúng không?”
Tang Vãn mím môi, ngẩng đầu nhìn anh: “Tôi chỉ đứng trên góc độ của người ngoài để nhìn nhận vấn đề. Mong tổng giám đốc Thương có thể đối xử công bằng với mỗi người.”
Thương Dục Hoành cong môi cười khẩy, ánh mắt lạnh lùng tràn ngập sự mỉa mai. Anh sải bước dài ra khỏi thang máy, từng bước từng bước ép sát lại gần cô.
“Cô nghĩ thế nào là công bằng?”
Ánh nhìn đó khiến da đầu Tang Vãn tê rần, móng tay cô bấu chặt vào mép bàn phía sau, cất giọng nhỏ nhẹ phản bác: “Ít nhất cũng đừng nên vu oan giá hoạ cho người khác mà chưa rõ trắng đen.”
“Hừ.” Một tiếng cười xen lẫn tức giận bật ra từ lồng ngực, anh cười lạnh: “Tang Vãn, tôi khuyên cô nên nghỉ việc sớm thì hơn.”
“Vì cô ngu.” Ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo, giọng nói trầm thấp lộ rõ sự chán ghét: “Người không tạo ra giá trị cho công ty thì đều phải cút.”
Cô cụp mắt xuống, khoé mắt đã bắt đầu hoe đỏ, không ngừng tự nhủ bản thân không được khóc, nhất định không được rơi nước mắt.
“Tôi sẽ không nghỉ việc đâu! Tôi cứ muốn ở lại để khiến anh thấy chướng mắt!”
Ra khỏi sảnh công ty, Tang Vãn mới phát hiện mình quên mang điện thoại. Cô quay đầu nhìn lên phòng ban thương hiệu sáng đèn rực rỡ nhưng cuối cùng vẫn không đủ dũng khí quay lại.
Nhưng rõ ràng cô nói thật mà. Lê Hàm quả thực là sau khi cô xuống tầng mới gặp nhau…
Gần đây trong công ty Mỹ Ích xuất hiện nội gián, hội đồng đã âm thầm điều tra suốt một thời gian dài nhưng kẻ đó rất biết che giấu. Họ phải tốn bao công sức mới lập được kế hoạch vây bắt.
Trong lúc rượt đuổi, anh gọi bảo vệ. Nhưng trớ trêu thay, hôm nay toàn bộ camera giám sát đều “tình cờ” bị hỏng. Rõ ràng kẻ đó đã chuẩn bị kỹ càng từ trước.
Không có ghi hình, đối phương lại có nhân chứng giả, dù báo cảnh sát cũng không thể tuỳ tiện bắt người.
Thương Dục Hoành trầm giọng:n“Không.”
“Ừm.” Giọng anh khàn khàn, đè nén cảm xúc.
Do dự vài giây, anh vẫn bước tới, cúi đầu nhìn xuống bàn cô.
Một dòng chữ nổi bật nhất: “Điều ước sinh nhật năm nay: Vượt qua kỳ thực tập!”
Chiếc điện thoại trên bàn tiếp tục rung lên, anh cúi đầu lướt qua.
[Vãn Vãn xuống tầng đi.]
[Vãn Vãn, sao cậu còn chưa xuống vậy?]
Chuyện tối nay cũng không thể trách hết cô được. Cô đâu biết gì cả.
…
Khoé môi cô run rẩy rồi đột nhiên bật khóc.
“Chúc mừng sinh nhật! Vãn Vãn!” Hai người đồng thanh.
Tang Vãn không kìm được nữa, nhào vào lòng họ òa khóc nức nở.
Hạ Ly nhìn cô bạn đang khóc đến nức nở trong lòng mình, tim bỗng co thắt lại, nhẹ nhàng xoa đầu cô, dịu dàng hỏi: “Sao vậy Vãn Vãn, có ai bắt nạt cậu à?”
Tang Vãn nghẹn lời, không nói nổi, chỉ biết càng khóc to hơn.
Cuối cùng, cả ba ngồi bên bồn hoa công ty. Thịnh Sơ mở hộp bánh, cắm nến, Hạ Ly đội mũ sinh nhật cho Tang Vãn.
Cô hít mũi, đôi mắt sưng đỏ nhìn hai người bạn thân:n“Cảm ơn hai cậu.”
“Ừm… hình như sếp tớ không ưa tớ, muốn đuổi việc tớ, còn nói tớ ngu ngốc. Tớ biết tớ…” Giọng cô nhỏ dần, đầu cũng cúi thấp hơn.
“Theo tớ biết, mấy sếp cấp cao thường chả thèm quan tâm đến thực tập sinh đâu. Mà hắn lại ấn tượng sâu sắc với cậu vậy, chỉ có hai khả năng.”
“Hai khả năng gì?”
Thịnh Sơ hắng giọng: “Một là đầu óc hắn có vấn đề. Hai là hắn muốn bao nuôi cậu.”
Hạ Ly cười tủm tỉm như đang hóng drama, không hề đưa ra bình luận.
Thịnh Sơ nhíu mày, chống cằm như đang suy xét nghiêm túc.
Chờ đến khi ai cũng cầm một miếng bánh trong tay, cô mới nghiêng đầu nhìn Thịnh Sơ, trêu chọc: “Chắc là hắn có bệnh, không thể nào là thích tớ được, đúng không?”