“Nhìn tớ đây, mặt mũi thì không xinh, dáng vóc cũng chẳng có, anh ấy thích tớ vì điều gì chứ?” Tang Vãn vừa phân bánh ngọt cho hai người, giọng điệu bình thản, thong dong.
“Chuyện đó chưa chắc. Đàn ông mà, ai chẳng có chút ham muốn chinh phục. Cậu còn trẻ mà.” Thịnh Sơ vỗ nhẹ vai cô, lấy ngón tay chấm kem lên chóp mũi cô.
“Thịnh Sơ!” Tang Vãn giận đến đỏ bừng cả má nhưng quả thật không thể đuổi kịp anh.
Hạ Ly vẫn ngồi yên bên bồn hoa như thể sớm đã nhìn thấu chiêu trò của Tang Vãn, chỉ yên lặng xem kịch.
May mà Thịnh Sơ phản ứng nhanh, né sang bên, chiếc bánh liền bay thẳng lên người Thương Dục Hoành, dính chính xác vào chiếc sơ mi trắng tinh của anh.
Thịnh Sơ vội kéo cô dậy, khẽ nhíu mày, huých nhẹ cùi chỏ vào cô, hạ giọng: “Não tàn?”
Họ vừa cãi nhau xong xong, giờ lại xảy ra chuyện thế này, vậy có tính là đang trả thù không?
Thịnh Sơ: “?”
Hạ Ly: “?”
Hạ Ly đứng bên cạnh âm thầm giơ ngón cái. Câu nói đó đúng là lời cảm ơn mà như đang mỉa mai.
Tang Vãn cắn môi, đưa mấy tờ khăn giấy chưa dùng đến: “Thương tổng lau qua đi ạ… Áo sơ mi để tôi giặt cho anh.”
Là câu trần thuật, không phải nghi vấn. Tang Vãn nhíu mày, đành phải lẽo đẽo theo anh về công ty.
Thịnh Sơ lặng lẽ nhìn theo bóng dáng Tang Vãn khuất xa, hai tay buông xuôi bên người dần siết lại.
Phòng thay đồ
Cánh cửa khép hờ, ánh sáng từ bên trong rọi ra, chiếu lên gương mặt cô. Giọng Thương Dục Hoành lạnh lùng vang lên: “Đang đùa tôi à?”
Ai ngờ ngẩng đầu lên lại thấy anh đang cởi hết cúc áo sơ mi để lộ bờ ngực rắn chắc và cả cơ bụng sáu múi…
“Nhìn nữa là móc mắt cô ra đấy.” Giọng anh lạnh băng, đầy đe dọa.
Phòng thay đồ vốn chỉ để thay quần áo, cô không hiểu vì sao anh lại gọi mình vào, đành cẩn thận hỏi: “Thương tổng, anh cần tôi giúp gì ạ?”
“Cứ thế xử lý.” Giọng anh nhạt như không.
“Muốn tôi khỏa thân à?” Giọng anh không hề có nhiệt độ, môi mím chặt.
“Đừng suy nghĩ bậy bạ.” Anh như thể đọc được tâm tư của cô, lạnh nhạt nói.
Khoảng cách hai người rất gần, tim cô đập loạn, phải nín thở để giữ bình tĩnh. Nhưng càng như thế, tay chân lại càng luống cuống.
“Nghe cô chửi tôi não tàn.” Anh vẫn thản nhiên như không, như thể người bị chửi không phải mình.
Khoảng mười phút sau, kem đã được lau sạch nhưng phần ngực áo vẫn loang một mảng ướt sũng, nhìn rất kỳ.
Tang Vãn nghịch khăn trong tay, buột miệng phản bác: “Cậu ấy là bạn thanh mai trúc mã, không phải bạn trai.”
Tang Vãn đứng sau, nghiêng đầu nhìn bóng lưng ông sếp u ám thất thường kia, mãi mà vẫn không đoán nổi rốt cuộc anh đang nghĩ gì.
Sáng hôm sau, tám giờ, chuông báo thức reo vang, Tang Vãn với tay tắt đi.
Tám giờ hai mươi, mọi người lần lượt đến công ty. Sài Thanh Oánh thấy quầng thâm dưới mắt Tang Vãn, tò mò hỏi: “Vãn Vãn, dữ liệu khó xử lý lắm sao?”
Sài Thanh Oánh nheo mắt, dường như có chủ ý trong lòng. Đúng lúc ấy, Lê Hàm bước vào, nụ cười tươi rói: “Hôm nay Thương tổng mời cả phòng trà chiều, Tiểu Vãn phụ trách thống kê khẩu vị, trước mười giờ báo lại cho chị.”
“Từ bao giờ mà Thương tổng hào phóng vậy?”
“Chẳng lẽ thành tích phòng mình vượt chỉ tiêu à?”
…
“Nhìn tớ đây, mặt mũi thì không xinh, dáng vóc cũng chẳng có, anh ấy thích tớ vì điều gì chứ?” Tang Vãn vừa phân bánh ngọt cho hai người, giọng điệu bình thản, thong dong.
“Chuyện đó chưa chắc. Đàn ông mà, ai chẳng có chút ham muốn chinh phục. Cậu còn trẻ mà.” Thịnh Sơ vỗ nhẹ vai cô, lấy ngón tay chấm kem lên chóp mũi cô.
“Thịnh Sơ!” Tang Vãn giận đến đỏ bừng cả má nhưng quả thật không thể đuổi kịp anh.
Hạ Ly vẫn ngồi yên bên bồn hoa như thể sớm đã nhìn thấu chiêu trò của Tang Vãn, chỉ yên lặng xem kịch.
May mà Thịnh Sơ phản ứng nhanh, né sang bên, chiếc bánh liền bay thẳng lên người Thương Dục Hoành, dính chính xác vào chiếc sơ mi trắng tinh của anh.
Thịnh Sơ vội kéo cô dậy, khẽ nhíu mày, huých nhẹ cùi chỏ vào cô, hạ giọng: “Não tàn?”
Họ vừa cãi nhau xong xong, giờ lại xảy ra chuyện thế này, vậy có tính là đang trả thù không?
Thịnh Sơ: “?”
Hạ Ly: “?”
Hạ Ly đứng bên cạnh âm thầm giơ ngón cái. Câu nói đó đúng là lời cảm ơn mà như đang mỉa mai.
Tang Vãn cắn môi, đưa mấy tờ khăn giấy chưa dùng đến: “Thương tổng lau qua đi ạ… Áo sơ mi để tôi giặt cho anh.”
Là câu trần thuật, không phải nghi vấn. Tang Vãn nhíu mày, đành phải lẽo đẽo theo anh về công ty.
Thịnh Sơ lặng lẽ nhìn theo bóng dáng Tang Vãn khuất xa, hai tay buông xuôi bên người dần siết lại.
Phòng thay đồ
Cánh cửa khép hờ, ánh sáng từ bên trong rọi ra, chiếu lên gương mặt cô. Giọng Thương Dục Hoành lạnh lùng vang lên: “Đang đùa tôi à?”
Ai ngờ ngẩng đầu lên lại thấy anh đang cởi hết cúc áo sơ mi để lộ bờ ngực rắn chắc và cả cơ bụng sáu múi…
“Nhìn nữa là móc mắt cô ra đấy.” Giọng anh lạnh băng, đầy đe dọa.
Phòng thay đồ vốn chỉ để thay quần áo, cô không hiểu vì sao anh lại gọi mình vào, đành cẩn thận hỏi: “Thương tổng, anh cần tôi giúp gì ạ?”
“Cứ thế xử lý.” Giọng anh nhạt như không.
“Muốn tôi khỏa thân à?” Giọng anh không hề có nhiệt độ, môi mím chặt.
“Đừng suy nghĩ bậy bạ.” Anh như thể đọc được tâm tư của cô, lạnh nhạt nói.
Khoảng cách hai người rất gần, tim cô đập loạn, phải nín thở để giữ bình tĩnh. Nhưng càng như thế, tay chân lại càng luống cuống.
“Nghe cô chửi tôi não tàn.” Anh vẫn thản nhiên như không, như thể người bị chửi không phải mình.
Khoảng mười phút sau, kem đã được lau sạch nhưng phần ngực áo vẫn loang một mảng ướt sũng, nhìn rất kỳ.
Tang Vãn nghịch khăn trong tay, buột miệng phản bác: “Cậu ấy là bạn thanh mai trúc mã, không phải bạn trai.”
Tang Vãn đứng sau, nghiêng đầu nhìn bóng lưng ông sếp u ám thất thường kia, mãi mà vẫn không đoán nổi rốt cuộc anh đang nghĩ gì.
Sáng hôm sau, tám giờ, chuông báo thức reo vang, Tang Vãn với tay tắt đi.
Tám giờ hai mươi, mọi người lần lượt đến công ty. Sài Thanh Oánh thấy quầng thâm dưới mắt Tang Vãn, tò mò hỏi: “Vãn Vãn, dữ liệu khó xử lý lắm sao?”
Sài Thanh Oánh nheo mắt, dường như có chủ ý trong lòng. Đúng lúc ấy, Lê Hàm bước vào, nụ cười tươi rói: “Hôm nay Thương tổng mời cả phòng trà chiều, Tiểu Vãn phụ trách thống kê khẩu vị, trước mười giờ báo lại cho chị.”
“Từ bao giờ mà Thương tổng hào phóng vậy?”
“Chẳng lẽ thành tích phòng mình vượt chỉ tiêu à?”
…