Trùng hợp làm sao, chiếc cốc cô đang cầm lại đúng là chiếc có in bốn chữ “Chúc mừng sinh nhật”. Tang Vãn nhìn quanh một vòng, dường như không ai khác có cốc như vậy.
Tang Vãn trong lòng vẫn cảm thấy khó hiểu, tại sao chỉ có cốc của cô lại viết “chúc mừng sinh nhật”?
Ở khu thang máy bộ phận thương hiệu, Thương Dục Hoành đứng đó, một tay đút túi, ánh mắt lạnh lẽo nheo lại.
“Gần đây cô rảnh rỗi quá thì phải?” Thương Dục Hoành nhếch môi cười nhạt nhưng nụ cười ấy khiến người ta rợn tóc gáy.
Nghe đến đó, ánh mắt Thương Dục Hoành thoáng lóe lên hứng thú, anh ngẩng đầu nhìn cô: “Đánh giá theo hình thức loại trực tiếp hay xếp hạng?”
Lông mày Thương Dục Hoành khẽ nhướn, đúng lúc cửa thang máy mở ra, anh bước vào: “Đổi sang loại trực tiếp.”
“Không đi à?” Thương Dục Hoành thấy cô còn đứng ngoài, giọng đột nhiên lạnh hẳn.
Thương Dục Hoành nhìn dãy số trên bảng điều khiển đang tăng dần, ánh mắt hơi nheo lại: “Không có bản lĩnh thì nên cút sớm.”
Rất nhanh, Thịnh Sơ trả lời rằng cậu không biết gì cả.
Hôm nay cô vẫn chưa nghĩ ra phương án mới, đành phải tiếp tục tăng ca như thường. Ngày mai là buổi báo cáo khiến Tang Vãn càng thêm căng thẳng.
Trả tiền xong, cô chọn một chỗ gần cửa sổ ngồi xuống. Bên ngoài đột ngột đổ mưa lất phất, Tang Vãn ngáp dài một cái. Không lâu sau, chuông cửa vang lên: “Chào mừng quý khách.”
Cô lập tức đứng dậy, bước nhanh tới gần anh: “Anh muốn ăn gì, để tôi trả tiền cho.”
“Tôi trông giống không trả nổi tiền à?” Thương Dục Hoành nhìn cô, khóe môi cong nhẹ.
“Rộng rãi nhỉ?” Anh chọn mua một hộp thuốc lá, quét mã trả tiền rồi tìm chỗ ngồi.
“Khi nào trả tiền?”
Trước khi tan làm chiều nay, cô nhận được hóa đơn anh gửi đến. Ban đầu còn tưởng là lừa đảo nên cô đã nhắn lại: [Không tiền không bạc, chỉ còn cái mạng này.]
Giọng điệu này, Tang Vãn lập tức đoán ra là ai.
“Đợi tôi gom đủ sẽ trả.”
Tang Vãn xúc một miếng cơm, nhai kỹ nuốt xuống rồi mới cất lời: “Tổng giám đốc Thương, tôi có thể xin chỉ giáo một vấn đề không?”
Tang Vãn suýt thì nghẹn cơm, vội đập ngực thở dốc: “Chẳng trách họ Thương.”
Tang Vãn biết cơ hội đến rồi, đặt hộp cơm xuống, lấy khăn giấy lau miệng, bắt đầu phân tích: “Tôi đã xem xét tất cả các phương án được đưa ra mỗi quý nhưng hầu như đều không mang lại hiệu quả thực tế. Những sản phẩm bán chậm đã tạo ấn tượng không tốt với các đại lý. Nếu chúng ta ép buộc gộp chúng với các mặt hàng bán chạy khác thì lâu dài chắc chắn sẽ bị phản đối.”
Thương Dục Hoành nghiêng người, ngậm điếu thuốc vào môi, bật lửa châm thuốc.
“Mỗi nhà máy ít nhất còn 30.000 sản phẩm.” Tang Vãn không cần nghĩ đã trả lời ngay.
Tang Vãn rõ ràng không hiểu ý anh, nghiêng đầu quan sát.
“Tôi mong anh có thể chỉ cho tôi một con đường sáng.” Tang Vãn gấp quá, vô thức đặt tay lên cánh tay anh.
“Cô có để ý siêu thị bán hàng giảm giá thế nào không?” Anh rít nốt điếu thuốc, tiện tay dập vào thùng rác bên cạnh.
“Còn gì nữa?” Anh lười nhác lên tiếng.
“Đến giờ.” Anh đứng dậy, không nói gì thêm, quay người rời khỏi cửa hàng.
Anh không đáp, khóe môi khẽ cong như có như không, bước vào thang máy xuống tầng hầm.
Trở lại cửa hàng tiện lợi, ăn nốt phần cơm còn dang dở, sau đó lại về công ty làm phương án.
Đến ba giờ sáng, cuối cùng cô cũng hoàn thành toàn bộ kế hoạch. Phản xạ đầu tiên là cầm điện thoại lên, muốn chia sẻ với Thương Dục Hoành.
Trùng hợp làm sao, chiếc cốc cô đang cầm lại đúng là chiếc có in bốn chữ “Chúc mừng sinh nhật”. Tang Vãn nhìn quanh một vòng, dường như không ai khác có cốc như vậy.
Tang Vãn trong lòng vẫn cảm thấy khó hiểu, tại sao chỉ có cốc của cô lại viết “chúc mừng sinh nhật”?
Ở khu thang máy bộ phận thương hiệu, Thương Dục Hoành đứng đó, một tay đút túi, ánh mắt lạnh lẽo nheo lại.
“Gần đây cô rảnh rỗi quá thì phải?” Thương Dục Hoành nhếch môi cười nhạt nhưng nụ cười ấy khiến người ta rợn tóc gáy.
Nghe đến đó, ánh mắt Thương Dục Hoành thoáng lóe lên hứng thú, anh ngẩng đầu nhìn cô: “Đánh giá theo hình thức loại trực tiếp hay xếp hạng?”
Lông mày Thương Dục Hoành khẽ nhướn, đúng lúc cửa thang máy mở ra, anh bước vào: “Đổi sang loại trực tiếp.”
“Không đi à?” Thương Dục Hoành thấy cô còn đứng ngoài, giọng đột nhiên lạnh hẳn.
Thương Dục Hoành nhìn dãy số trên bảng điều khiển đang tăng dần, ánh mắt hơi nheo lại: “Không có bản lĩnh thì nên cút sớm.”
Rất nhanh, Thịnh Sơ trả lời rằng cậu không biết gì cả.
Hôm nay cô vẫn chưa nghĩ ra phương án mới, đành phải tiếp tục tăng ca như thường. Ngày mai là buổi báo cáo khiến Tang Vãn càng thêm căng thẳng.
Trả tiền xong, cô chọn một chỗ gần cửa sổ ngồi xuống. Bên ngoài đột ngột đổ mưa lất phất, Tang Vãn ngáp dài một cái. Không lâu sau, chuông cửa vang lên: “Chào mừng quý khách.”
Cô lập tức đứng dậy, bước nhanh tới gần anh: “Anh muốn ăn gì, để tôi trả tiền cho.”
“Tôi trông giống không trả nổi tiền à?” Thương Dục Hoành nhìn cô, khóe môi cong nhẹ.
“Rộng rãi nhỉ?” Anh chọn mua một hộp thuốc lá, quét mã trả tiền rồi tìm chỗ ngồi.
“Khi nào trả tiền?”
Trước khi tan làm chiều nay, cô nhận được hóa đơn anh gửi đến. Ban đầu còn tưởng là lừa đảo nên cô đã nhắn lại: [Không tiền không bạc, chỉ còn cái mạng này.]
Giọng điệu này, Tang Vãn lập tức đoán ra là ai.
“Đợi tôi gom đủ sẽ trả.”
Tang Vãn xúc một miếng cơm, nhai kỹ nuốt xuống rồi mới cất lời: “Tổng giám đốc Thương, tôi có thể xin chỉ giáo một vấn đề không?”
Tang Vãn suýt thì nghẹn cơm, vội đập ngực thở dốc: “Chẳng trách họ Thương.”
Tang Vãn biết cơ hội đến rồi, đặt hộp cơm xuống, lấy khăn giấy lau miệng, bắt đầu phân tích: “Tôi đã xem xét tất cả các phương án được đưa ra mỗi quý nhưng hầu như đều không mang lại hiệu quả thực tế. Những sản phẩm bán chậm đã tạo ấn tượng không tốt với các đại lý. Nếu chúng ta ép buộc gộp chúng với các mặt hàng bán chạy khác thì lâu dài chắc chắn sẽ bị phản đối.”
Thương Dục Hoành nghiêng người, ngậm điếu thuốc vào môi, bật lửa châm thuốc.
“Mỗi nhà máy ít nhất còn 30.000 sản phẩm.” Tang Vãn không cần nghĩ đã trả lời ngay.
Tang Vãn rõ ràng không hiểu ý anh, nghiêng đầu quan sát.
“Tôi mong anh có thể chỉ cho tôi một con đường sáng.” Tang Vãn gấp quá, vô thức đặt tay lên cánh tay anh.
“Cô có để ý siêu thị bán hàng giảm giá thế nào không?” Anh rít nốt điếu thuốc, tiện tay dập vào thùng rác bên cạnh.
“Còn gì nữa?” Anh lười nhác lên tiếng.
“Đến giờ.” Anh đứng dậy, không nói gì thêm, quay người rời khỏi cửa hàng.
Anh không đáp, khóe môi khẽ cong như có như không, bước vào thang máy xuống tầng hầm.
Trở lại cửa hàng tiện lợi, ăn nốt phần cơm còn dang dở, sau đó lại về công ty làm phương án.
Đến ba giờ sáng, cuối cùng cô cũng hoàn thành toàn bộ kế hoạch. Phản xạ đầu tiên là cầm điện thoại lên, muốn chia sẻ với Thương Dục Hoành.